Thiên địa mỹ nhân
Chương 18

Dấu Ấn Huyết Long: Thức Tỉnh Giữa Đêm Biến Động

3050 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger chương 17 bằng cách chuyển cảnh đột ngột về quá khứ (20 năm trước) – Sự kiện 'Đêm Huyết Long'.,Giới thiệu 'năng lực đặc biệt' của Thanh Long được thức tỉnh và sử dụng lần đầu tiên dưới áp lực sinh tồn.,Giới thiệu Thợ Săn (Kẻ Sát Thủ) như một mối đe dọa đáng sợ trong quá khứ của Thanh Long.,Lão Gia Trần xuất hiện trong vai trò người quan sát hoặc người tạo điều kiện cho thử thách, ngầm kiểm chứng tiềm năng của Thanh Long.,Đưa độc giả đến Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán' trong bối cảnh quá khứ, giải thích tầm quan trọng của nó.,Làm rõ một phần 'quá khứ đầy rẫy những vết sẹo' của Thanh Long, tạo tiền đề cho sự phát triển nhân vật sau này.
Nhân vật: Thanh Long, Lão Gia Trần, Thợ Săn (Kẻ Sát Thủ)
Mood: Gay cấn, kịch tính, bí ẩn, đau thương, hồi hộp.
Kết chương: [object Object]

Thanh Long nhìn theo bóng Lão Gia Trần khuất dần vào màn đêm đang buông xuống. Anh biết, cuộc chơi đã chính thức bắt đầu. Không chỉ là một dự án kinh doanh, mà là một cuộc chiến của bản lĩnh, trí tuệ và quyền lực. Những bí mật sâu thẳm của Thiên Hải đang dần hé mở, và anh, Thanh Long, sẽ là người khám phá chúng, và định hình lại cuộc chơi theo luật lệ của riêng mình. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn và hương trà thoang thoảng. Màn đêm đã bao trùm thành phố, và một chương mới trong hành trình của Thiên Địa Mỹ Nhân, cũng chính thức được viết nên. Nhưng khoảnh khắc ấy, một dòng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, kéo anh khỏi hiện tại, nhấn chìm vào một ký ức đã cũ mèm nhưng chưa bao giờ phai nhạt, một đêm mưa máu và nước mắt, nơi mọi thứ bắt đầu...

***

Hẻm Cụt Số 13. Bóng tối đặc quánh nuốt chửng mọi thứ, chỉ để lại những đường nét lờ mờ của những bức tường gạch cũ kỹ, phủ đầy rêu phong và những hình vẽ graffiti nham nhở. Mưa phùn lất phất rơi, mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt, thấm đẫm từng thớ vải trên chiếc áo khoác mỏng của một thiếu niên. Gió rít qua những khe hở, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của ma quỷ. Tiếng chuột chạy xào xạc trong đống rác thải chất chồng, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ mái hiên thủng lỗ chỗ, và đâu đó là tiếng mèo hoang kêu gào thảm thiết, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Mùi ẩm mốc, mùi rác thải lên men, và cả mùi cống rãnh bốc lên nồng nặc, quện vào nhau thành một thứ hỗn tạp khó ngửi, quấn lấy từng hơi thở, nhấn chìm mọi giác quan.

Thanh Long, khi đó chỉ là một thiếu niên gầy gò, cơ thể run rẩy bần bật, không chỉ vì cái lạnh mà còn vì nỗi sợ hãi tột cùng đang gặm nhấm. Gương mặt anh lấm lem bụi bẩn và những vệt bùn đất, mái tóc đen dính bết vào trán, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng quắc, ẩn chứa một tia lửa bất khuất. Anh đang cố gắng ẩn mình, nép sát vào bức tường ẩm ướt phía sau một đống thùng rác cũ nát, rỉ sét, nơi từng con giòi trắng bệch đang ngoe nguẩy bò. Trong vòng tay anh là một hình hài nhỏ bé khác, một cô bé còn nhỏ hơn anh vài tuổi, cả người mềm oặt, hơi thở thoi thóp, những vệt máu tươi thấm đẫm chiếc áo bông rách rưới. Mùi máu tanh nồng nặc, quen thuộc đến ghê người, xộc thẳng vào mũi, khiến dạ dày anh quặn thắt.

"Cố lên... Cố lên một chút nữa thôi..." Thanh Long thì thầm, giọng nói khản đặc vì sợ hãi và lạnh giá. Anh ôm chặt lấy cô bé, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt từ lồng ngực em, cầu nguyện cho một phép màu nào đó sẽ xảy ra. "Chúng ta... chúng ta nhất định phải thoát ra khỏi đây..."

Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập, cùng với tiếng gọi ráo riết từ phía cuối hẻm, ngày càng rõ ràng hơn. Chúng không còn là tiếng vọng xa xăm nữa, mà đã trở thành những âm thanh đinh tai nhức óc, gõ vào từng dây thần kinh của Thanh Long. Anh nín thở, cố gắng ép mình và cô bé vào sâu hơn nữa trong bóng tối, hy vọng có thể trở thành một phần của bức tường bẩn thỉu. Trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra khỏi khoang ngực. Máu trong huyết quản dường như đông cứng lại, mỗi nhịp thở đều trở nên khó khăn. Anh có thể nghe rõ tiếng nói chuyện rầm rì của những kẻ truy đuổi, những lời lẽ thô tục và đe dọa. Anh nhắm chặt mắt, hình ảnh những khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt khát máu và những lưỡi dao sắc lạnh vẫn còn ám ảnh anh từ cảnh tượng hỗn loạn vài giờ trước. "Đêm Huyết Long" – cái tên đó như một vết sẹo hằn sâu vào tâm trí, là khởi nguồn của mọi nỗi kinh hoàng. Anh cảm thấy một sự tức giận trào dâng, một ngọn lửa bùng lên trong lòng, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi nỗi sợ hãi bất lực. Anh chỉ là một đứa trẻ. Anh không thể làm gì. Anh chỉ có thể ôm chặt lấy em gái mình, cầu mong một điều kỳ diệu.

Bỗng, một bóng người cao lớn xuất hiện ở đầu hẻm, chặn đứng lối thoát duy nhất. Ánh mắt hắn sắc như dao, quét một vòng qua bóng đêm, dừng lại chính xác nơi Thanh Long đang ẩn nấp. Hắn không nói gì, chỉ giơ tay lên, ra hiệu cho đồng bọn. Thanh Long biết, mình đã bị phát hiện. Cảm giác tuyệt vọng dâng lên đến cực điểm. Không còn đường thoát. Anh siết chặt cô bé, cảm thấy cơ thể nhỏ nhắn ấy đang dần trở nên lạnh lẽo. Anh muốn hét lên, muốn chống trả, nhưng toàn thân anh như bị đóng băng, không thể cử động. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với mưa phùn và bùn đất. "Không... không thể như thế này được..."

Ngón tay anh vô thức siết chặt lấy một vật lạnh lẽo trong túi áo – một con dấu hình rồng, được làm từ một loại ngọc bích đen tuyền, chạm khắc tinh xảo. Đó là Thiên Long Ấn, thứ duy nhất mà người lớn đã trao cho anh trước khi mọi thứ sụp đổ. Anh không biết nó có ý nghĩa gì, nhưng khoảnh khắc này, nó như một sợi dây liên kết anh với một thứ sức mạnh vô hình, một lời hứa, một niềm hy vọng mong manh. Cảm giác mát lạnh từ Thiên Long Ấn truyền vào lòng bàn tay, dường như tiếp thêm cho anh một chút sức lực, một chút dũng khí. Anh ngước nhìn lên bầu trời đen kịt, một tia sét lóe sáng, soi rọi khoảnh khắc kinh hoàng đó, như một lời cảnh báo, hay một tín hiệu cho sự thức tỉnh sắp tới.

***

Sau khi thoát khỏi Hẻm Cụt Số 13 trong gang tấc – một sự thoát hiểm đầy may mắn đến khó tin, Thanh Long kiệt sức, lết đi trong vô vọng. Anh đã để lại cô bé lại một nơi an toàn tạm thời, với lời hứa sẽ quay lại, nhưng chính anh cũng không biết mình sẽ đi đâu, làm gì. Đôi chân rã rời dẫn anh đến một con phố cổ kính, nơi những căn nhà gỗ mái ngói rêu phong nép mình dưới ánh đèn lồng lụa vàng dịu. Mưa đã tạnh, nhưng không khí vẫn lạnh lẽo, mang theo hơi ẩm và mùi đất sau mưa.

Trước mắt anh là Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán'. Từ bên ngoài, nó hiện lên như một ốc đảo bình yên giữa màn đêm hỗn loạn. Kiến trúc Á Đông cổ điển, với những mái cong duyên dáng, cửa gỗ chạm khắc tinh xảo, và những ô cửa sổ giấy mờ ảo, hắt ra ánh sáng ấm áp. Tiếng đàn tranh thánh thót, tiếng sáo trúc du dương như tiếng suối chảy, len lỏi qua từng kẽ lá, hòa cùng tiếng rót trà nhẹ nhàng và những lời trò chuyện nhỏ nhẹ của khách, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, trang nhã. Mùi trà thơm dịu, mùi trầm hương thoang thoảng và mùi gỗ cũ mộc mạc quyện vào nhau, xoa dịu những giác quan đang căng thẳng tột độ của Thanh Long. Anh đứng đó, run rẩy, như một linh hồn lạc lối bị hút về phía ánh sáng, dù chỉ là một tia sáng yếu ớt.

Nhưng sự bình yên đó nhanh chóng bị phá vỡ. Một bóng đen cao lớn, nhanh nhẹn, bất ngờ xuất hiện từ phía sau, chặn đứng lối đi của Thanh Long. Hắn là Thợ Săn, một kẻ sát thủ chuyên nghiệp với khuôn mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, ánh mắt sắc như dao găm, không lẫn vào đâu được. Toàn thân hắn toát ra một luồng khí lạnh lẽo, chết chóc. Hắn mặc một bộ đồ đen bó sát, hòa mình vào màn đêm, gần như vô hình. Thanh Long cảm nhận được sự hiện diện đáng sợ của hắn, một nỗi kinh hoàng cũ trỗi dậy, đóng băng mọi hy vọng vừa nhen nhóm. Anh quay lại, đôi mắt mở to, ánh lên sự tuyệt vọng.

"Ngươi không thể thoát," Thợ Săn nói, giọng hắn đều đều, lạnh lùng như băng. Từng lời nói như những nhát dao vô hình cứa vào tâm trí Thanh Long. "Mạng của ngươi đã được định đoạt."

Hắn nhấc tay phải lên, một lưỡi dao sáng loáng xuất hiện trong tay hắn, phản chiếu ánh đèn lồng mờ ảo. Lưỡi dao sắc bén, cong nhẹ, được mài dũa đến độ có thể cắt đứt sợi tóc. Hắn vung vũ khí, nhắm thẳng vào Thanh Long, động tác nhanh đến mức mắt thường khó lòng theo kịp. Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ dường như chậm lại. Thanh Long có thể nhìn thấy rõ lưỡi dao đang tiến gần, cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo từ nó. Anh không còn sức để chạy, cũng không còn ý chí để chống cự. Anh nhắm mắt lại, phó mặc cho số phận.

Nhưng rồi, khi lưỡi dao chỉ còn cách da thịt anh một khoảng cách gang tấc, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Một luồng năng lượng màu xanh lam rực rỡ, chói lóa, bất ngờ bùng phát từ cơ thể gầy gò của Thanh Long. Nó không phải là một vụ nổ mạnh mẽ, mà là một sự phóng thích năng lượng dữ dội, một sức mạnh nguyên thủy cuộn trào từ sâu thẳm trong huyết quản anh, như một con rồng đang ngủ say bỗng chốc thức tỉnh. Luồng sáng xanh lam ấy bắn ra, bao phủ lấy Thanh Long, tạo thành một rào chắn vô hình. Thợ Săn, vốn luôn bình tĩnh và chuyên nghiệp, không khỏi bất ngờ. Hắn bị đẩy lùi về phía sau một cách mạnh bạo, cả người văng ra xa vài mét, va vào bức tường gạch đối diện với một tiếng "rầm" khô khốc. Lưỡi dao trong tay hắn rơi xuống đất, tạo thành một tiếng "leng keng" chói tai.

Chấn động từ vụ nổ năng lượng không chỉ đẩy lùi Thợ Săn mà còn tạo ra một luồng sóng xung kích nhỏ, làm rung chuyển cả con hẻm cổ kính. Những tấm ngói trên mái nhà 'Nguyệt Quán' khẽ động đậy, một vài chiếc đèn lồng lụa treo trước hiên nhà lay động dữ dội. Trong khoảnh khắc đó, Thanh Long không còn là thiếu niên yếu ớt, sợ hãi nữa. Anh đứng đó, cả người phát sáng màu xanh lam, đôi mắt mở to, tràn đầy kinh ngạc và hoang mang. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng anh cảm nhận được một sức mạnh khủng khiếp đang cuộn trào trong mình, một sức mạnh chưa từng có, vừa xa lạ vừa quen thuộc. Tiếng gào thét của những kẻ truy đuổi từ phía sau dường như nhỏ lại, bị át đi bởi tiếng gầm gừ vang vọng trong tâm trí anh, tiếng gầm của một sinh vật huyền bí đang trỗi dậy.

Từ bên trong 'Nguyệt Quán', qua khung cửa sổ giấy mờ ảo, một đôi mắt tinh anh, sâu thẳm đang dõi theo toàn bộ sự việc. Lão Gia Trần, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt phúc hậu, vẫn bình thản nhấp một ngụm trà sen. Ánh mắt ông không hề có chút ngạc nhiên nào, trái lại còn ánh lên một tia sáng bí ẩn, đầy hứng thú, như thể ông đã mong chờ khoảnh khắc này từ rất lâu. Tiếng đàn tranh vẫn du dương, nhưng giờ đây, nó như một bản nhạc nền cho một sự kiện lịch sử, cho sự thức tỉnh của một huyền thoại.

***

Sau khoảnh khắc năng lượng bùng nổ, Thợ Săn, mặc dù bị bất ngờ và bị thương nhẹ ở vai, nhưng vẫn nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Hắn nhìn Thanh Long với ánh mắt đầy cảnh giác, nhưng trong đó còn xen lẫn một chút tò mò và... sợ hãi. Hắn không ngờ một đứa trẻ lại có thể sở hữu sức mạnh như vậy. Hắn biết, trong hoàn cảnh này, tiếp tục truy đuổi sẽ rất khó khăn và rủi ro. Sau một cái nhìn sắc lạnh cuối cùng, Thợ Săn biến mất vào bóng tối như một cái bóng, hắn tạm thời rút lui, để lại Thanh Long đứng đó một mình, giữa sự hỗn loạn và tĩnh lặng đến kỳ lạ.

Luồng năng lượng xanh lam dần thu lại, trả lại cho Thanh Long vẻ ngoài yếu ớt ban đầu. Anh ngã khụy xuống, cơ thể kiệt sức hoàn toàn, như thể toàn bộ sức lực đã bị hút cạn. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo. Toàn thân anh run rẩy bần bật, không chỉ vì kiệt sức mà còn vì nỗi kinh hoàng và sự khó hiểu về điều vừa xảy ra. Cái cảm giác sức mạnh cuộn trào, rồi biến mất đột ngột, khiến anh hoang mang tột độ. Anh không biết đó là gì, tại sao nó lại xuất hiện, và liệu nó có phải là một lời nguyền hay một phép màu. Anh nhìn bàn tay mình, rồi lại nhìn lưỡi dao của Thợ Săn nằm chỏng chơ trên nền đất ẩm ướt, một vết xước sâu hoắm trên tường gạch nơi Thợ Săn bị văng vào. Tất cả đều là thật.

Thanh Long cố gắng lết đi, từng bước chân nặng trĩu, đau đớn. Cơ thể anh rã rời, nhưng anh biết mình không thể dừng lại. Anh phải tìm một nơi an toàn hơn, phải quay lại với cô bé. Gió mạnh bắt đầu thổi, cuốn đi những đám mây lãng đãng, để lộ ra ánh trăng mờ nhạt treo lơ lửng giữa bầu trời đen thẳm. Tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lên yếu ớt, một âm thanh lạc lõng giữa sự tĩnh mịch của màn đêm sau cơn bão. Tiếng máy điều hòa trên mái nhà các tòa nhà cao tầng kêu ù ù, như tiếng thở dài của thành phố. Mùi không khí cao, hơi ẩm và một chút mùi kim loại nóng quyện vào nhau, lạnh lẽo và cô đơn.

Từ bên trong Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán', Lão Gia Trần khẽ nhấp một ngụm trà sen, đôi mắt tinh anh vẫn dõi theo bóng dáng nhỏ bé của Thanh Long đang chật vật bước đi. Ông không nói gì, chỉ nở một nụ cười thâm thúy, khó hiểu. Khuôn mặt phúc hậu của ông dưới ánh đèn lồng lụa càng thêm phần bí ẩn. Ông đặt tách trà xuống bàn, đứng dậy, từ tốn bước ra ban công của Phòng Trà, nơi có thể nhìn bao quát một phần thành phố đang chìm trong màn đêm. Gió đêm lồng lộng thổi bay lọn tóc bạc phơ của ông.

"Huyết Long... đã thức tỉnh rồi sao..." Lão Gia Trần lẩm bẩm một mình, giọng nói trầm ấm, khẽ khàng như tiếng gió thoảng. Ánh mắt ông vẫn dõi theo hướng Thanh Long biến mất, đầy suy tư và tính toán. "Thú vị... Rất thú vị."

Ông biết, một hạt giống đã được gieo. Hạt giống của một sức mạnh tiềm tàng, của một bản lĩnh phi thường, đã được kích hoạt trong đêm định mệnh ấy. Những vết sẹo từ "Đêm Huyết Long" sẽ mãi mãi hằn sâu vào tâm trí Thanh Long, định hình con người anh, nhưng chính trong đêm đó, anh đã tìm thấy một điều gì đó vượt xa nỗi sợ hãi: bản năng sinh tồn mãnh liệt và một sức mạnh bí ẩn đang chờ được khai phá. Sự kiện này sẽ là một phần không thể thiếu trong quá khứ của Thanh Long, ám ảnh anh, đồng thời cũng là động lực để anh vươn lên, trở thành người định hình luật lệ cho thành phố này. Lão Gia Trần biết rõ, Thợ Săn sẽ không bỏ cuộc, và những kẻ đứng sau "Đêm Huyết Long" cũng sẽ không bao giờ để yên cho Thanh Long. Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu.

Thanh Long tiếp tục lết đi, ôm lấy vết thương vô hình trong lòng và cả vết thương thể xác do va chạm. Anh không biết rằng, ngay trong khoảnh khắc đó, tại một ban công cao, một ánh mắt đầy quyền năng đã nhìn thấu tất cả, đã đặt cược vào anh, vào tiềm năng của một Huyết Long vừa thức tỉnh. Anh không biết rằng, cuộc đời anh, từ giây phút ấy, đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một con đường mà anh sẽ phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy, nhưng cũng sẽ chạm tới những đỉnh cao chói lọi, để rồi một ngày kia, anh sẽ đứng vững vàng mà tuyên bố: "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Nhưng đó là câu chuyện của tương lai. Hiện tại, anh chỉ là một thiếu niên sợ hãi, lạc lối, với một sức mạnh vừa thức tỉnh đang cuộn trào, chờ đợi được kiểm soát và giải phóng hoàn toàn.

Màn đêm đã bao trùm thành phố, và một chương mới trong hành trình của Thiên Địa Mỹ Nhân, cũng chính thức được viết nên, bắt đầu từ một đêm mưa máu và một thiếu niên với đôi mắt rực lửa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ