Trời tờ mờ sáng, những hạt mưa phùn lất phất giăng mắc khắp thành phố Thiên Hải, phủ lên những tòa nhà chọc trời một lớp màn sương mờ ảo. Trong trụ sở Công An Thành Phố, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và mùi ẩm mốc đặc trưng của giấy tờ cũ. Tiếng điện thoại reo liên hồi trong các văn phòng làm việc, hòa lẫn với tiếng máy in kêu rè rè và đôi khi là tiếng còi xe cảnh sát vội vã vang vọng từ xa, như những nốt nhạc lạc lõng trong bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi cà phê đặc quánh, thuốc lá thoang thoảng và mực in mới trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ hương vị khó tả, thứ hương vị của những giờ làm việc không ngừng nghỉ, của áp lực và những bí ẩn cần được làm sáng tỏ.
Trong một căn phòng làm việc rộng rãi nhưng có phần lộn xộn, Kim Anh ngồi đối diện với Đại úy Minh. Trên chiếc bàn gỗ sẫm màu, một tập hồ sơ dày cộp được đặt ngay ngắn, những trang giấy trắng tinh được kẹp chặt, chứa đựng thứ mà Hắc Ưng muốn biến thành cơn ác mộng pháp lý của Thanh Long. Ánh mắt Kim Anh sắc lạnh như dao, lướt qua từng con số, từng dòng chữ, từng chữ ký được đóng dấu cẩn thận. Cô là một luật sư tài năng, nhạy bén và không dễ bị lừa dối. Ngay cả khi những tài liệu này trông hoàn hảo đến mức đáng sợ, trực giác của cô vẫn mách bảo có điều gì đó không ổn. Đại úy Minh, với khuôn mặt cương nghị và đôi mắt nghiêm túc, ngồi tựa lưng vào ghế, nhấp một ngụm cà phê đen đặc. Vẻ mặt anh đầy nghi ngờ, nhưng không phải vì những gì Kim Anh nói, mà là vì những gì anh đang chứng kiến. Anh đã quen với những vụ án phức tạp, những bằng chứng được ngụy tạo tinh vi, nhưng lần này, có điều gì đó khiến anh cảm thấy bất an sâu sắc.
“Những tài liệu này… chúng tôi nhận được từ một nguồn bí mật. Cục Điều Tra Đặc Biệt đang rất quan tâm,” Đại úy Minh mở lời, giọng trầm đục, đặt tách cà phê xuống bàn. Anh không nhìn Kim Anh, mà nhìn thẳng vào tập hồ sơ, như thể muốn xuyên thấu lớp vỏ bọc hoàn hảo của chúng. Anh đã nhận thấy những vết rạn nhỏ trong lớp vỏ đó, những dấu hiệu của sự giả tạo mà một người ít kinh nghiệm hơn có thể dễ dàng bỏ qua.
Kim Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua. “Nguồn bí mật? Hay là một bàn tay bẩn thỉu nào đó đang cố gắng lèo lái sự việc, Đại úy? Những con số này quá hoàn hảo. Hoàn hảo đến mức giả tạo. Ngay cả một công ty lớn như Thiên Long, với hàng trăm ngàn giao dịch mỗi ngày, cũng khó có thể có một báo cáo tài chính ‘sạch’ đến mức không tì vết, mà lại đầy đủ các bằng chứng cáo buộc như thế này. Nó giống như một tác phẩm nghệ thuật hơn là một bản kê khai tài chính thực tế.” Cô chỉ vào một vài dòng trong báo cáo, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt giấy. “Những khoản chi này, những ngày tháng này, tất cả đều trùng khớp một cách kỳ lạ với các dự án đang gặp trục trặc của chúng tôi. Liệu đây có phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay một màn kịch được dàn dựng công phu?”
Đại úy Minh trầm ngâm, ánh mắt dò xét Kim Anh. Anh biết cô không phải là người dễ bị lung lay bởi những lời đe dọa hay những bằng chứng hời hợt. “Cô nghĩ có kẻ đứng sau… và muốn nhắm vào ai?” anh hỏi, giọng điệu chuyển sang sự nghiêm túc tuyệt đối. Anh muốn nghe suy nghĩ của cô, một người trong cuộc, một người đã quá quen thuộc với thế giới ngầm và những cuộc chiến thương trường khốc liệt của Thiên Hải.
Kim Anh thở dài, mái tóc ngắn cá tính khẽ lay động theo cử chỉ. “Ngoài Trần Đức Hùng, còn ai có thể làm được việc này, Đại úy? Hắn muốn đẩy Thanh Long vào thế không thể xoay sở. Sau khi thất bại trong việc thâu tóm dự án ‘Tháp Rồng’ và hứng chịu những tổn thất nặng nề, hắn không thể ngồi yên. Hắn đã chuyển từ chiến trường kinh doanh sang chiến trường pháp lý, sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu nhất để vô hiệu hóa Thanh Long, để khiến anh ấy phải đối mặt với ‘công lý’ giả tạo này.” Cô nhấn mạnh hai từ “công lý” với vẻ khinh miệt. “Hắn muốn chúng tôi mất tập trung, muốn chúng tôi sa lầy vào những cuộc điều tra vô tận, để hắn có thể dễ dàng ra đòn kết liễu từ phía sau.”
Đại úy Minh gật đầu, đồng tình với lập luận của Kim Anh. Anh đã từng đối đầu với Trần Đức Hùng trong nhiều vụ án, và anh biết rõ bản chất tàn độc, thâm hiểm của kẻ này. Hắn là một con cáo già, luôn tìm cách ẩn mình trong bóng tối, lợi dụng những kẽ hở của pháp luật để đạt được mục đích. “Tôi cũng có cảm giác như vậy,” anh nói. “Những bằng chứng này được gửi đến một cách quá ‘đúng lúc’, ngay sau khi dự án ‘Tháp Rồng’ gặp sự cố. Hơn nữa, Cục Điều Tra Đặc Biệt… họ đang hành động một cách vội vàng, gần như là bị thao túng. Tôi đã cố gắng đào sâu hơn, nhưng mọi cánh cửa đều bị đóng lại.” Anh nhìn Kim Anh, ánh mắt đầy sự lo lắng. “Họ muốn Thanh Long phải trả giá. Bằng mọi giá.”
Kim Anh lấy chiếc iPad của mình ra, bắt đầu chụp lại từng trang tài liệu một cách cẩn thận. Ngón tay cô thoăn thoắt trên màn hình cảm ứng, nhưng trong lòng cô là một cơn bão giận dữ đang cuộn trào. Cô biết Thanh Long đã chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng, nhưng cô không ngờ Hắc Ưng lại tàn độc đến mức này. Hắn không chỉ muốn hủy hoại sự nghiệp của anh, mà còn muốn hủy hoại danh dự và tự do của anh. “Hắn sẽ không dễ dàng thành công đâu,” Kim Anh nói, giọng kiên quyết, pha chút lạnh lẽo. “Thiên Long không phải là một tập đoàn dễ bị đánh bại, và Thanh Long cũng không phải là một người dễ bị khuất phục. Chúng tôi sẽ tìm ra bằng chứng phản bác, và chúng tôi sẽ vạch trần bộ mặt thật của hắn.”
“Chỉ là… tôi lo rằng thời gian không còn nhiều,” Đại úy Minh trầm ngâm. “Cục Điều Tra Đặc Biệt đã phát lệnh triệu tập. Nếu không có bằng chứng đủ mạnh để phản bác, Thanh Long sẽ phải đối mặt với một cuộc điều tra kéo dài, và có thể là… bị bắt giữ.”
Kim Anh siết chặt iPad trong tay. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán cô, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì lo lắng cho Thanh Long. Cô hiểu rõ tầm quan trọng của pháp luật, và cô biết Hắc Ưng đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến mức nào. “Chúng tôi sẽ không để điều đó xảy ra,” cô tuyên bố, ánh mắt đầy lửa. “Chúng tôi sẽ chiến đấu đến cùng. Cảm ơn Đại úy, vì đã tin tưởng chúng tôi.”
Đại úy Minh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về tập hồ sơ. Anh biết mình đang dấn thân vào một cuộc chiến đầy nguy hiểm, đứng giữa hai thế lực hùng mạnh. Nhưng lương tâm của một người cảnh sát chính trực không cho phép anh làm ngơ trước những bằng chứng được ngụy tạo một cách trắng trợn. Anh sẽ tiếp tục điều tra, tìm kiếm sự thật, dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy. Anh tin rằng, ở Thiên Hải này, luật pháp vẫn phải được thượng tôn, chứ không phải là trò chơi của bất kỳ kẻ nào, dù hắn có quyền lực đến đâu.
***
Trưa hôm đó, nắng gắt đổ lửa xuống thành phố Thiên Hải, sấy khô những vệt nước mưa còn đọng lại trên đường phố. Từ tầng cao nhất của Tập đoàn Thiên Khải, ánh nắng chói chang chiếu xuyên qua tấm kính trong suốt, phản chiếu vào không gian sang trọng, hiện đại. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép sừng sững giữa trung tâm đô thị, biểu tượng cho quyền lực và sự thịnh vượng của Thanh Long. Bên trong, tiếng máy chủ vận hành êm ru, tiếng gõ phím lách cách không ngừng, tiếng điện thoại reo vang lên từng hồi và tiếng thang máy di chuyển nhẹ nhàng, tất cả tạo nên một nhịp điệu hối hả, chuyên nghiệp. Mùi điều hòa không khí lạnh ngắt, mùi cà phê nồng nàn và thoang thoảng mùi mực in mới, đôi khi xen lẫn mùi kim loại từ những thiết bị công nghệ tiên tiến, lấp đầy không gian. Dù chuyên nghiệp và bận rộn, một bầu không khí căng thẳng bao trùm, một cảm giác lạnh lẽo của công nghệ, nhưng cũng tiềm ẩn sự quyền lực và bí ẩn khó lường.
Thanh Long ngồi trên chiếc ghế da xoay cao cấp, đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào màn hình lớn đang chiếu những biểu đồ tài chính phức tạp và hình ảnh phóng to của các tài liệu ngụy tạo mà Kim Anh vừa gửi về. Vẻ mặt anh không thể hiện nhiều cảm xúc, nhưng hàm răng anh siết chặt, và từng đường gân xanh nổi rõ trên thái dương cho thấy sự giận dữ đang âm ỉ cháy trong lòng. Bên cạnh anh, Lâm Phong, với vẻ ngoài thư sinh nhưng ánh mắt lanh lợi sau cặp kính cận, đang thao tác cực nhanh trên bàn phím. Ngón tay anh ta lướt như bay, cố gắng truy tìm dấu vết kỹ thuật số, tìm kiếm bất kỳ lỗ hổng nào trong mớ bằng chứng giả mạo tinh vi kia. Kim Anh đứng cách đó không xa, nét mặt còn vương sự lo lắng và phẫn nộ, nhưng đã phần nào lấy lại được vẻ điềm tĩnh thường ngày.
“Tập hồ sơ quá khớp, Thanh Long,” Kim Anh bắt đầu, giọng nói dứt khoát nhưng vẫn còn chút run rẩy. “Nếu không có Đại úy Minh, có lẽ chúng ta đã không kịp trở tay. Hắc Ưng muốn biến Thiên Long thành mục tiêu của công lý giả tạo. Hắn đã dàn dựng mọi thứ một cách hoàn hảo, từng con số, từng chữ ký, từng ngày tháng. Hắn muốn chúng ta phải đối mặt với một cuộc điều tra kéo dài, làm suy yếu uy tín của chúng ta trên thị trường, và cuối cùng là đẩy anh vào tù. Đó là một đòn đánh kép, vừa hủy hoại kinh tế, vừa hủy hoại danh dự.” Cô giận dữ siết chặt nắm tay, sự căm phẫn hiện rõ trong đôi mắt.
Lâm Phong không ngừng tay, ánh mắt vẫn dán vào màn hình, nhưng giọng nói anh ta trầm tĩnh và tập trung. “Đây là một vụ làm giả cực kỳ tinh vi, Thanh Long. Có dấu vết của một đội ngũ hacker chuyên nghiệp, không chỉ là một cá nhân. Chúng đã sử dụng các kỹ thuật mã hóa và ẩn danh tiên tiến để che giấu nguồn gốc. Tôi đã quét qua các lớp dữ liệu và phát hiện một số dấu hiệu bất thường trong việc sử dụng proxy và mạng lưới máy chủ ảo. Tuy nhiên, để tìm được điểm yếu trong mã nguồn và truy ngược lại nguồn gốc, tôi cần thêm thời gian. Có thể mất vài ngày, thậm chí là vài tuần để gỡ từng lớp một.” Anh ta ngừng lại một chút, đẩy gọng kính lên. “Hắn đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho đòn đánh này.”
Thanh Long khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình. “Chúng ta không có thời gian,” anh nói, giọng trầm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như tiếng vọng của một con thú dữ đang bị dồn vào chân tường. Nhưng đó không phải là sự sợ hãi, mà là sự giận dữ bị kìm nén. “Hắn muốn ta mất tập trung. Hắn nghĩ đây là lúc để tung đòn kết liễu. Hắn tin rằng sau vụ ‘Tháp Rồng’, ta đã yếu thế, và đây là cơ hội vàng để hắn giáng một đòn chí mạng vào Thiên Long. Hắn muốn ta sa lầy vào vòng xoáy pháp lý, để ta không thể ngóc đầu lên, không thể phản công.”
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố Thiên Hải đang rực rỡ dưới ánh nắng. Hàng ngàn tòa nhà, hàng triệu con người, tất cả đều nằm trong tầm mắt anh. Anh đã xây dựng đế chế này từ hai bàn tay trắng, và anh sẽ không để bất kỳ ai phá hủy nó. Anh siết chặt Thiên Long Ấn trong lòng bàn tay. Cảm giác kim loại lạnh lẽo truyền qua da thịt, mang đến cho anh một nguồn sức mạnh quen thuộc, một sự tĩnh tại giữa cơn bão. Anh nhớ lại những lời mình đã nói đêm qua: “Kế hoạch B. Rút lui chiến lược. Nhưng không phải là đầu hàng.” Giờ đây, Hắc Ưng đã đáp trả bằng một đòn hiểm độc, và anh phải đáp trả lại bằng một đòn còn hiểm độc hơn.
“Hồng Liên đâu?” Thanh Long quay lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua Kim Anh và Lâm Phong. “Kích hoạt bảo vệ cấp độ Alpha cho tất cả các thành viên cốt cán. Đặc biệt là Kim Anh. Hắc Ưng không chỉ dừng lại ở những trò bẩn thỉu trên giấy tờ. Hắn sẽ tìm cách loại bỏ những người có thể gây nguy hiểm cho hắn, những người đang nắm giữ những thông tin quan trọng, hoặc những người có khả năng lật ngược ván cờ. Kim Anh, cô là một trong số đó. Hãy cẩn thận từng bước đi.”
Kim Anh rùng mình. Cô biết Thanh Long nói đúng. Trần Đức Hùng là một kẻ không từ thủ đoạn, và hắn sẽ không ngần ngại sử dụng bạo lực nếu cần. “Tôi hiểu,” cô nói, giọng kiên quyết. “Tôi sẽ không lơ là cảnh giác.”
Thanh Long gật đầu, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán tàn nhẫn. Anh biết mình phải hành động nhanh chóng, và phải bảo vệ những người anh yêu thương. Anh không thể để bất kỳ ai trong số họ trở thành nạn nhân của cuộc chiến này. “Anh Hoàng!” anh gọi.
Anh Hoàng, trợ lý trung thành của Thanh Long, ăn mặc chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp, lập tức xuất hiện. “Có mặt, thưa sếp.”
“Thông báo cho Hồng Liên. Tăng cường an ninh cho Kim Anh lên mức cao nhất. Không được rời cô ấy nửa bước. Sắp xếp một đội vệ sĩ tinh nhuệ để bảo vệ cô ấy 24/7. Đồng thời, liên hệ với Tùng ‘Sẹo’, nói với hắn rằng đã đến lúc kích hoạt một phần khác của ‘Kế hoạch Dạ Ảnh’. Yêu cầu hắn điều động những người giỏi nhất, ẩn mình trong bóng tối, thu thập mọi thông tin về hoạt động của Hắc Ưng trong thế giới ngầm. Đặc biệt là những kẻ đã giúp hắn ngụy tạo những tài liệu này.” Giọng nói của Thanh Long trầm ấm nhưng đầy uy lực, mỗi từ anh nói ra đều mang theo sự lạnh lùng và ý chí sắt đá. “Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ phản công. Một đòn đánh vào chính nơi mà hắn nghĩ là an toàn nhất. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say, nhưng hương vị của sự trả thù còn mãnh liệt hơn nhiều.”
Anh Hoàng gật đầu, nhanh chóng ghi lại các chỉ thị. “Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp. Tôi sẽ liên hệ ngay với Hồng Liên và Tùng ‘Sẹo’.” Anh ta rút điện thoại, bắt đầu thực hiện các cuộc gọi khẩn cấp.
Lâm Phong vẫn tiếp tục công việc của mình, nhưng anh ta ngẩng đầu lên, nhìn Thanh Long với vẻ mặt đầy lo lắng. “Liệu điều này có quá mạo hiểm không, Thanh Long? Hắc Ưng đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Chúng ta đang đối đầu với một kẻ thù rất mạnh.”
Thanh Long khẽ nhếch môi, nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự nguy hiểm. “Mạo hiểm? Cuộc đời ta chưa bao giờ thiếu đi sự mạo hiểm, Lâm Phong. Hắn nghĩ hắn có thể đẩy ta vào chân tường, nhưng hắn không biết rằng, một con rồng bị dồn vào đường cùng sẽ trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết. Hắn đã đánh cược vào sự tuyệt vọng của ta, nhưng ta sẽ biến sự tuyệt vọng đó thành vũ khí. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, và không ai có thể cướp đi được. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật, và hắn sẽ phải học cách tôn trọng luật của ta.” Ánh mắt anh sắc lạnh như dao, phản chiếu sự giận dữ và quyết tâm không lay chuyển.
***
Đêm đó, bầu trời ngoại ô Thiên Hải trong xanh, không một gợn mây, để lộ ra hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm nhung đen. Gió nhẹ lay động những tán cây trong khu vườn rộng lớn của biệt thự Kim Anh, mang theo mùi hoa cỏ thoang thoảng và mùi đất sạch sau cơn mưa chiều. Sự yên tĩnh bao trùm, một sự tĩnh lặng sang trọng, có chút xa cách, hoàn toàn đối lập với nhịp sống hối hả của trung tâm thành phố. Bên trong biệt thự, Kim Anh vẫn đang làm việc trong phòng sách, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên chồng tài liệu pháp lý và chiếc máy tính xách tay đang mở. Cô đã cố gắng hết sức để gạt bỏ sự lo lắng, tập trung vào việc tìm kiếm kẽ hở trong mớ bằng chứng giả mạo mà Hắc Ưng đã tạo ra. Các luật sư khác đã về, nhưng cô vẫn ở lại, chìm đắm trong thế giới của mình, quyết tâm tìm ra lời giải đáp. Cửa sổ phòng sách mở hé, đón luồng gió đêm mát lành, nhưng cũng vô tình mở ra một con đường khác, một con đường dẫn đến hiểm nguy.
Bất chợt, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện trong khu vườn. Đó là một hình dáng cao ráo, nhanh nhẹn, di chuyển không một tiếng động, như một bóng ma trong đêm. Hắn ta là Thợ Săn, một sát thủ chuyên nghiệp được Hắc Ưng thuê, với đôi mắt sắc như dao và khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm. Nhiệm vụ của hắn là loại bỏ Kim Anh, một mối đe dọa tiềm tàng đối với kế hoạch của chủ nhân hắn. Hắn nhanh chóng tiếp cận cửa sổ phòng sách, đôi mắt quét qua căn phòng, xác định vị trí mục tiêu. Hắn không hề biết rằng, ngay cả trong sự yên tĩnh này, cũng có một ánh mắt khác đang âm thầm quan sát hắn, một ánh mắt lạnh lẽo và đầy nguy hiểm hơn cả ánh mắt của chính hắn.
Một tiếng động khẽ, nhẹ nhàng đến mức gần như không thể nghe thấy, như tiếng lá rơi. Đó là âm thanh của một cánh cửa sổ được mở ra, không phải bởi Thợ Săn, mà bởi một lực lượng vô hình. Ngay khi Thợ Săn vừa bước chân vào phòng, đôi chân hắn chạm đất còn chưa vững, một hình bóng mảnh mai như ma ảnh đã chờ sẵn, hòa mình vào bóng tối của căn phòng. Cô đứng đó, vô hình, như một phần của đêm đen. Chỉ khi cô di chuyển, ánh trăng mới khẽ lướt qua mái tóc đen dài và đôi mắt sắc lạnh như dao của Hồng Liên.
Thợ Săn giật mình, phản xạ chuyên nghiệp của một sát thủ khiến hắn lập tức lùi lại một bước, tay phải nhanh như chớp rút ra một con dao găm được chế tác tinh xảo, lưỡi dao phản chiếu ánh trăng mờ nhạt. Đó là Dạ Ảnh Dao, vũ khí đặc trưng của hắn, sắc bén và chết chóc. “Ngươi không nên can thiệp vào chuyện không phải của mình,” Thợ Săn thì thầm, giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc, như một cỗ máy. Hắn không ngờ lại có người ở đây, và sự hiện diện của người này toát ra một thứ khí chất nguy hiểm chết người.
Hồng Liên không trả lời ngay. Cô đứng đó, lặng lẽ như một bức tượng, nhưng toàn thân toát ra một sát khí lạnh lẽo, khiến không khí trong phòng như đông đặc lại. Mái tóc đen dài của cô bay nhẹ trong gió đêm, đôi mắt đen láy sắc lạnh nhìn thẳng vào Thợ Săn, như thể đang nhìn vào một con mồi đã định sẵn. “Ngươi bước vào lãnh địa của ta,” Hồng Liên nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy sát khí, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, khiến Thợ Săn cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. “Ngươi sẽ không thể rời đi nguyên vẹn.”
Kim Anh, đang cúi đầu bên chồng tài liệu, giật mình ngẩng lên khi nghe thấy tiếng động lạ. Cô nhìn thấy bóng đen của Thợ Săn, và rồi, cô thấy Hồng Liên. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, nỗi sợ hãi tột độ ban đầu khiến cô cứng đờ. Nhưng sau đó, khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của Hồng Liên, cô lấy lại được chút bình tĩnh. “Hồng… Hồng Liên!” cô thốt lên, giọng run rẩy, một sự kết hợp giữa kinh ngạc và nhẹ nhõm. Cô biết mình đã được bảo vệ, nhưng cô không ngờ sự bảo vệ đó lại đến nhanh chóng và tàn khốc đến vậy.
Không một lời cảnh báo, Thợ Săn phóng Dạ Ảnh Dao về phía Hồng Liên. Con dao xé gió, bay thẳng đến yết hầu của cô. Nhưng Hồng Liên nhanh nhẹn hơn hắn nghĩ. Cô chỉ khẽ nghiêng đầu, con dao sượt qua một sợi tóc đen, găm phập vào bức tường phía sau với một tiếng động sắc lạnh. Ngay sau đó, Hồng Liên biến mất khỏi vị trí cũ, như một ảo ảnh.
Thợ Săn nheo mắt, cảnh giác tối đa. Hắn là một sát thủ hàng đầu, nhưng tốc độ và kỹ năng của Hồng Liên vượt xa những gì hắn từng đối mặt. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh từ phía sau, và theo bản năng, hắn xoay người, vung tay chém mạnh về phía khoảng không. Lưỡi dao sắc lẹm xé gió, nhưng chỉ chém vào hư không. Hồng Liên lại xuất hiện, đứng cách hắn vài bước chân, đôi mắt lạnh lùng như băng.
Cuộc giao tranh nổ ra nhanh, gọn và tàn khốc. Thợ Săn lao vào tấn công, mỗi đòn đánh đều hiểm độc và nhắm vào chỗ hiểm. Hắn vung dao, sử dụng những kỹ thuật chiến đấu đường phố kết hợp với võ thuật chuyên nghiệp, cố gắng áp đảo Hồng Liên bằng tốc độ và sức mạnh. Nhưng Hồng Liên, với dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt, lại như một bóng ma. Cô né tránh mọi đòn tấn công của Thợ Săn một cách dễ dàng, đôi khi biến mất trong bóng tối rồi bất ngờ xuất hiện từ một góc khác, khiến hắn phải chật vật chống đỡ.
Tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc khi Thợ Săn cố gắng chém Hồng Liên, nhưng cô đã chặn lại bằng một vật gì đó không rõ hình dạng, có lẽ là một chiếc nhẫn hoặc một thứ vũ khí ẩn giấu nào đó trong tay áo. Những tia lửa tóe ra trong bóng đêm, xé toạc sự yên tĩnh của căn phòng. Hồng Liên không sử dụng vũ khí trực diện, thay vào đó, cô sử dụng chính cơ thể mình làm vũ khí. Những cú đá, những cú đấm của cô nhanh như chớp, chính xác đến từng milimet, nhắm vào những điểm yếu trên cơ thể Thợ Săn. Cô không khoan nhượng, mỗi đòn đánh đều mang theo ý chí chết người, buộc Thợ Săn phải lùi dần.
Kim Anh đứng nép vào một góc, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó. Từ nỗi sợ hãi ban đầu, cô chuyển sang sự kinh ngạc và rồi là một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô biết Hồng Liên rất mạnh, nhưng đây là lần đầu tiên cô chứng kiến sức mạnh thật sự của người phụ nữ này. Hồng Liên không chỉ là vệ sĩ, cô là một cỗ máy chiến đấu hoàn hảo, một bóng ma của cái chết. Cô ta không chỉ đơn thuần là bảo vệ, mà là tiêu diệt.
Thợ Săn, dù chuyên nghiệp, cũng phải chật vật chống đỡ. Hắn đã bị thương ở cánh tay và vai, máu thấm qua lớp áo đen. Hắn không thể tin được rằng mình lại bị áp đảo bởi một người phụ nữ mảnh mai như vậy. Hắn biết mình đã đánh giá thấp Hồng Liên, và đánh giá thấp sự bảo vệ mà Thanh Long dành cho những người thân cận của mình. Hắn nhận ra, nhiệm vụ này không phải là một nhiệm vụ đơn giản. Hắc Ưng đã sai lầm khi nghĩ rằng hắn có thể dễ dàng loại bỏ Kim Anh.
Hồng Liên không nói thêm lời nào, cô chỉ tiếp tục tấn công, những đòn đánh ngày càng hiểm hóc và dứt khoát hơn. Cô ta không cho Thợ Săn một giây phút nào để thở, để suy nghĩ. Cô ta muốn kết thúc cuộc chiến này một cách nhanh gọn và triệt để. Trong đôi mắt đen láy của cô, chỉ có duy nhất một mục tiêu: bảo vệ. Bảo vệ Kim Anh, bảo vệ những gì thuộc về Thanh Long. Bởi vì, đối với Hồng Liên, Thanh Long là tất cả.
Tiếng kim loại va chạm lại vang lên, lần này là tiếng Dạ Ảnh Dao rơi xuống sàn nhà đá cẩm thạch, tạo ra một âm thanh chói tai trong đêm khuya. Thợ Săn đã bị tước vũ khí, và hắn biết mình đã thua. Hắn nhìn Hồng Liên, ánh mắt đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Hắn chưa bao giờ thất bại, nhưng giờ đây, hắn đang đứng trước ngưỡng cửa của cái chết. Hắn biết rằng, với Hồng Liên, sẽ không có sự khoan nhượng. Hắn đã bước vào lãnh địa của cô, và hắn sẽ không thể rời đi nguyên vẹn.
Hồng Liên khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua. Cô đã thực hiện đúng lời mình nói. Hắc Ưng đã tung ra một đòn đánh chết người, nhưng hắn không biết rằng, những người anh yêu thương không chỉ có Thanh Long bảo vệ. Những bóng hồng xung quanh anh, mỗi người đều là một vũ khí sắc bén, sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ nhau, để bảo vệ đế chế của người đàn ông mà họ đã trao trọn trái tim mình.
Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.