Hồng Liên khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua, chỉ đủ để lộ ra một phần nhỏ sự tàn khốc ẩn sâu trong đôi mắt đen láy. Cô đã thực hiện đúng lời mình nói. Hắc Ưng đã tung ra một đòn đánh chết người, nhưng hắn không biết rằng, những người anh yêu thương không chỉ có Thanh Long bảo vệ. Những bóng hồng xung quanh anh, mỗi người đều là một vũ khí sắc bén, sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ nhau, để bảo vệ đế chế của người đàn ông mà họ đã trao trọn trái tim mình. Thợ Săn, kẻ từng gieo rắc nỗi kinh hoàng cho bao kẻ thù, giờ đây chỉ còn là một cái xác run rẩy trong bóng tối, nằm phục dưới chân Hồng Liên, hơi thở đứt quãng. Hắn không chết, nhưng đã mất đi khả năng chiến đấu, thân thể bị những đòn đánh của cô làm cho tê liệt, đau đớn.
Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.
***
Sáng sớm hôm sau, không khí tại Tập Đoàn Thiên Khải nặng trĩu một sự căng thẳng đến nghẹt thở, nhưng cũng tiềm ẩn một dòng điện của ý chí sắt đá. Trong phòng họp bí mật ở tầng cao nhất, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua lớp kính chống đạn dày, Thanh Long ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt quen thuộc. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, biểu tượng của sự hiện đại và quyền lực mà anh đã dày công xây dựng, giờ đây đang rung chuyển trước những đòn đánh liên tiếp từ Trần Đức Hùng. Bên trong, kiến trúc tối giản, hiện đại và sang trọng, với những bức tường ốp gỗ quý, màn hình LED lớn hiển thị các biểu đồ phức tạp và hệ thống máy chủ vận hành êm ái, tạo nên một không gian vừa chuyên nghiệp, vừa bí ẩn. Tiếng gõ phím lách tách của Lâm Phong, tiếng điện thoại reo khẽ của Mỹ Ngọc, và tiếng thang máy di chuyển êm ái thỉnh thoảng vọng lên từ xa, tất cả đều bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy áp lực. Mùi điều hòa không khí lạnh lẽo hòa với mùi cà phê mới pha và mùi giấy tờ mới in, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của một cuộc chiến không khoan nhượng.
Thanh Long vuốt nhẹ lên chiếc Thiên Long Ấn đặt trên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua đầu ngón tay. Vụ ám sát hụt Kim Anh đêm qua đã chạm đến giới hạn chịu đựng của anh. Hắc Ưng đã quá tự mãn, quá liều lĩnh, khi dám động đến những người phụ nữ của anh. Ánh mắt Thanh Long sắc lạnh như lưỡi dao, nhưng giọng nói vẫn trầm ấm, đầy uy lực, vang vọng trong không gian kín: “Hùng đã quá tự mãn. Hắn sẽ phải trả giá cho sự liều lĩnh này. Kế hoạch Dạ Ảnh, toàn lực triển khai!”
Mỹ Ngọc, kiêu sa và sắc sảo trong bộ vest công sở màu than chì, mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, ánh mắt phượng sắc bén nhìn thẳng vào Thanh Long. Cô không che giấu vẻ lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. “Chúng ta cần phải kiểm soát thông tin, ngăn chặn những tin đồn bất lợi lan rộng. Em sẽ lo mặt truyền thông và ổn định thị trường, đảm bảo các đối tác và nhà đầu tư không bị hoang mang. Đồng thời, cũng cần chuẩn bị những đòn phản công truyền thông đủ mạnh để làm suy yếu uy tín của Trần Đức Hùng.” Cô nói, giọng rõ ràng, rành mạch, từng câu chữ đều mang sức nặng của một nhà chiến lược tài ba. Ngay lập tức, cô mở máy tính bảng, lướt qua các tin tức, chỉ thị cho đội ngũ của mình. Tiếng gõ phím của cô vang lên dứt khoát, như những nhịp trống báo hiệu một cuộc chiến sắp diễn ra.
Lâm Phong, với cặp kính cận dày cộp và khuôn mặt gầy gò, trông có vẻ thư sinh nhưng ánh mắt lại nhanh nhẹn và đầy tinh thần cảnh giác, đang cặm cụi trước màn hình máy tính, các dòng mã code xanh lè lướt nhanh như vũ bão. “Đội ngũ của em đã tăng cường hệ thống an ninh cho tất cả các cứ điểm và đang truy vết nguồn gốc của bằng chứng giả mạo mà CĐTTĐB đang sử dụng. Chúng em nghi ngờ có một backdoor được cài đặt từ rất lâu, có lẽ từ khi dự án Thiên Khải mới bắt đầu. Việc tìm ra nó sẽ mất thời gian, nhưng không phải là không thể. Ngoài ra, em cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc tung ra các thông tin mật mà chúng ta đã thu thập được về Trần Đức Hùng, chỉ chờ lệnh của anh.” Giọng anh vẫn tự nhiên, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm cao độ. Anh là một chuyên gia công nghệ, một thiên tài mạng, và trong cuộc chiến này, anh là con dao hai lưỡi sắc bén nhất mà Thanh Long có được. Mùi kim loại từ các thiết bị công nghệ mới trong phòng hòa lẫn với mùi mồ hôi nhẹ của anh, cho thấy sự tập trung cao độ đến mức nào.
Hồng Liên, vẫn trong bộ đồ bó sát màu đen tôn lên vẻ linh hoạt và bí ẩn, đứng lặng lẽ ở một góc phòng, đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao, không rời khỏi Thanh Long. Cô không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của cô đã là một lời cam kết. “Kim Anh sẽ được bảo vệ 24/7. Bất kỳ ai dám động đến cô ấy, đều sẽ phải đối mặt với tôi.” Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng mang theo một uy lực và sự đe dọa tiềm tàng, khiến người nghe phải rùng mình. Đêm qua, cô đã chứng minh điều đó. Cô không chỉ là vệ sĩ, cô là một bóng ma của cái chết, sẵn sàng hủy diệt bất kỳ kẻ nào dám xâm phạm lãnh địa của Thanh Long. Nhìn vào cô, Thanh Long cảm nhận được một sự yên tâm lạ lùng. Anh biết, Hồng Liên sẽ không bao giờ thất bại.
Thanh Long gật đầu, ánh mắt ánh lên một tia lửa. “Tốt. Mỹ Ngọc, hãy đảm bảo rằng mọi tin tức tiêu cực đều bị dập tắt ngay lập tức, và hãy chuẩn bị hồ sơ về những sai phạm của Trần Đức Hùng mà chúng ta đã thu thập được. Lâm Phong, ưu tiên hàng đầu là truy tìm nguồn gốc của bằng chứng giả mạo đó. Nếu có thể, hãy biến nó thành vũ khí của chúng ta. Còn Hồng Liên, hãy ở bên Kim Anh không rời nửa bước. Tôi muốn cô ấy an toàn tuyệt đối. Mạng lưới của chúng ta sẽ được kích hoạt toàn bộ, săn lùng từng kẻ có liên quan đến vụ ám sát đêm qua.” Thanh Long dừng lại, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. “Trần Đức Hùng nghĩ rằng hắn có thể dồn chúng ta vào chân tường. Hắn không biết rằng, ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và luật của ta, là phải trả giá.” Anh đứng dậy, thân hình cao lớn, săn chắc toát lên khí chất uy nghiêm. Đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố Thiên Hải đang bừng tỉnh dưới ánh nắng ban mai, nhưng trong mắt anh, đó là một chiến trường khốc liệt. Anh cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ đang trỗi dậy trong cơ thể mình, một sự giận dữ lạnh lùng nhưng cũng đầy tỉnh táo. Anh sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương những người anh yêu thương.
***
Buổi trưa, cái nắng gắt của Thiên Hải hắt xuống Trụ Sở Công An Thành Phố, làm cho tòa nhà hành chính kiên cố, với kiến trúc đơn giản và những hàng xe công vụ đỗ bên ngoài, càng thêm vẻ khắc nghiệt. Bên trong, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Máy điều hòa chạy hết công suất, tạo ra một sự lạnh lẽo đối lập với cái nóng như thiêu đốt bên ngoài. Mùi giấy tờ cũ, mực in, cà phê đặc quánh và đôi khi là mùi thuốc lá thoang thoảng, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, căng thẳng và bận rộn. Tiếng điện thoại reo dồn dập, tiếng máy in hoạt động liên tục, và tiếng bước chân vội vã của các cán bộ điều tra tạo nên một bản giao hưởng của sự gấp gáp.
Kim Anh ngồi đối diện với hai cán bộ của Cục Điều Tra Tội Phạm Đặc Biệt (CĐTTĐB) trong một căn phòng thẩm vấn nhỏ, không cửa sổ, chỉ có một chiếc bàn kim loại và hai chiếc ghế cứng nhắc. Cô vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp và bình tĩnh thường thấy, dù bên trong, một ngọn lửa lo lắng đang âm ỉ cháy. Vụ ám sát đêm qua đã để lại một vết sẹo vô hình trong tâm trí cô, và những cáo buộc pháp lý này, dù biết là ngụy tạo, vẫn là một gọng kìm vô cùng nguy hiểm. Mái tóc ngắn cá tính của cô vẫn gọn gàng, đôi mắt nâu sáng vẫn ánh lên sự kiên định, nhưng một chút mệt mỏi đã hằn sâu dưới vành mắt. Cô diện một bộ suit màu xám thanh lịch, nhưng không hề làm giảm đi vẻ mạnh mẽ, trí tuệ của một nữ luật sư hàng đầu.
Đại úy Minh, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt cương nghị, bước vào phòng, ánh mắt nghiêm túc quét qua Kim Anh rồi dừng lại ở hai cán bộ CĐTTĐB. Anh là người đã liên lạc và cảnh báo Kim Anh về tập hồ sơ giả mạo. Anh cảm thấy một sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Bổn phận của một sĩ quan công an là phải tuân thủ pháp luật, nhưng lương tâm anh lại mách bảo rằng có điều gì đó không ổn trong vụ án này, và Kim Anh đang bị oan. Dưới áp lực từ cấp trên và những thế lực ngầm, anh không thể can thiệp trực tiếp, nhưng anh không thể đứng nhìn một người phụ nữ chính trực như Kim Anh bị hãm hại.
“Luật sư Kim Anh, chúng tôi đã xem xét các tài liệu cô cung cấp, nhưng chúng không đủ để bác bỏ những bằng chứng đã được xác minh từ Cục Điều Tra Đặc Biệt,” một cán bộ CĐTTĐB có vẻ mặt lạnh lùng và giọng nói khô khan nói, tay gõ nhẹ lên tập hồ sơ đặt trên bàn. “Các giao dịch tài chính bất hợp pháp quy mô lớn, việc sử dụng các công ty ma để rửa tiền, và thậm chí là những khoản chi mờ ám cho các quan chức cấp cao… Tất cả đều chỉ ra Tập đoàn Thiên Long của anh Thanh Long đang dính líu đến một mạng lưới tội phạm kinh tế phức tạp.”
Kim Anh hít một hơi sâu, giọng nói dứt khoát và rõ ràng: “Thưa cán bộ, những bằng chứng đó là giả mạo một cách tinh vi. Hệ thống kế toán của Thiên Long luôn được kiểm toán độc lập và minh bạch. Chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ tài liệu để chứng minh tính hợp pháp của mọi giao dịch. Đây rõ ràng là một âm mưu nhằm hãm hại Thiên Long và cá nhân Thanh Long.”
“Âm mưu?” Cán bộ CĐTTĐB nhếch mép. “Cô Kim Anh, xin cô hợp tác. Nếu không, chúng tôi buộc phải áp dụng các biện pháp mạnh hơn. Chúng tôi có quyền tạm giam cô để phục vụ điều tra, nếu cô tiếp tục không hợp tác.” Giọng hắn nghiêm khắc, mang tính chất đe dọa rõ ràng.
Đại úy Minh đứng lặng lẽ ở một góc phòng, ánh mắt anh đầy ẩn ý hướng về Kim Anh. Anh đợi cho đến khi cán bộ CĐTTĐB tạm dừng, rồi khẽ khàng lên tiếng, đủ để Kim Anh nghe thấy nhưng không quá rõ ràng để gây sự chú ý của người khác. Giọng anh trầm thấp, gần như thì thầm, nhưng lại mang một sự cảnh báo khẩn thiết: “Cô Kim Anh, vụ án này không đơn giản như cô nghĩ. Có nhiều con mắt đang dõi theo, và không phải tất cả đều muốn công lý được thực thi. Hãy cẩn thận với những lời mời gọi bất ngờ, đặc biệt là từ những nơi tưởng chừng an toàn nhất.” Anh nhấn mạnh từ “tưởng chừng an toàn nhất”, ánh mắt thoáng qua một tia lo lắng. Anh biết rằng, những kẻ đứng sau Trần Đức Hùng không chỉ thao túng pháp luật, mà còn có những cánh tay vươn tới mọi ngóc ngách của xã hội. “Gọng kìm đang siết chặt, không chỉ là pháp luật đâu, cô Kim Anh.”
Kim Anh nhìn thẳng vào mắt Đại úy Minh, cô hiểu những lời anh muốn nói. Cô gật đầu nhẹ, như một lời cam kết thầm lặng. “Tôi hiểu, Đại úy. Nhưng tôi sẽ không lùi bước. Sự thật sẽ được phơi bày.” Cô biết mình đang đứng trước một trận chiến không chỉ ở tòa án, mà còn ở một chiến trường vô hình khác, nơi luật pháp bị bẻ cong và sự thật bị che giấu. Tuy nhiên, cô là người phụ nữ của Thanh Long, và cô sẽ không bao giờ khuất phục. Cô sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ sự trong sạch của anh, và cũng là để bảo vệ chính mình. Áp lực pháp lý từ CĐTTĐB chỉ là một phần của cuộc chiến, phần còn lại, cô biết, đang ẩn nấp trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để ra đòn.
***
Chiều tối, không khí tại Bãi Đỗ Xe Ngầm Bệnh Viện Bạch Mai trở nên lạnh lẽo, tối tăm và cô quạnh. Những cột bê tông xám xịt nối tiếp nhau, đèn huỳnh quang mờ ảo hắt xuống những vũng nước đọng trên sàn bê tông, tạo nên một khung cảnh u ám. Tiếng động cơ xe ô tô vọng lại từ xa, tiếng đóng cửa xe khô khốc, và tiếng bước chân dội lại trong không gian rộng lớn và vắng vẻ, tạo nên một cảm giác rợn người. Mùi khói xe, dầu mỡ, bụi bẩn hòa lẫn vào nhau, đôi khi còn có mùi thuốc lá thoang thoảng, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.
Sau buổi làm việc căng thẳng tại trụ sở CĐTTĐB, Kim Anh được Hồng Liên và đội ngũ vệ sĩ bí mật hộ tống rời đi. Thanh Long đã chỉ thị cho Hồng Liên không để Kim Anh ở lại bất cứ nơi nào quá lâu, đặc biệt là những nơi quen thuộc. Họ đang di chuyển đến một nơi ẩn náu tạm thời, một căn nhà an toàn được chuẩn bị kỹ lưỡng. Tuy nhiên, Trần Đức Hùng đã tính toán mọi đường đi nước bước. Hắn đã cài bẫy.
Khi chiếc xe chở Kim Anh và Hồng Liên vừa dừng lại ở một góc khuất trong tầng hầm thứ ba, một bóng đen khổng lồ bất ngờ xuất hiện từ phía sau cột bê tông. Đó chính là Thợ Săn, kẻ sát thủ mà Hồng Liên đã đánh bại đêm qua, nhưng giờ đây hắn xuất hiện trở lại với một sự thù hận và quyết tâm gấp bội. Trên người hắn là bộ đồ đen mới, che đi những vết thương cũ, nhưng ánh mắt sắc như dao của hắn vẫn ánh lên sự tàn bạo không hề suy giảm. Hắn không đơn độc. Phía sau hắn, một nhóm khoảng mười tên sát thủ khác, tất cả đều mặc đồ đen, trang bị súng và dao găm, nhanh chóng bao vây chiếc xe.
“Kim Anh, đừng ra khỏi xe!” Hồng Liên ra lệnh, giọng nói lạnh lùng và dứt khoát. Cô đã cảm nhận được nguy hiểm từ trước, và cô đã sẵn sàng. Dạ Ảnh Dao, vũ khí bí mật của cô, đã nằm gọn trong tay, lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh đèn mờ ảo.
Thợ Săn không nói một lời, hắn chỉ giơ tay ra hiệu. Ngay lập tức, những tên sát thủ lao về phía chiếc xe. Tiếng kính vỡ choang khi chúng đập mạnh vào cửa kính. Hồng Liên không chần chừ. Cô mở cửa xe, lao ra ngoài như một cơn lốc đen. Cô lao vào cuộc chiến một cách dứt khoát, Dạ Ảnh Dao trong tay cô múa lượn, tạo thành những đường cong chết chóc trong không khí.
“Các ngươi sẽ không chạm được vào cô ấy!” Hồng Liên gầm lên, giọng nói nhỏ nhẹ thường ngày giờ đây biến thành một tiếng gầm gừ đầy sát khí. Mỗi nhát dao của cô đều chí mạng, mỗi cú đá, cú đấm đều chính xác đến kinh hoàng. Cô là một vũ công của cái chết, nhẹ nhàng nhưng tàn bạo, linh hoạt như một con rắn và nhanh nhẹn như một con báo. Tiếng kim loại va chạm leng keng vang vọng khắp bãi đỗ xe khi Dạ Ảnh Dao của cô chặn đứng những lưỡi dao của kẻ thù. Những tia lửa tóe ra trong bóng tối, xé toạc sự yên tĩnh, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn và khốc liệt.
Kim Anh, bị kẹt trong xe, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ đang dâng lên, nhưng cô buộc mình phải giữ bình tĩnh. Cô biết mình không thể trở thành gánh nặng. Cô nhìn ra ngoài, cố gắng tìm một lối thoát. Bốn tên sát thủ khác đang phá cửa xe bên phía cô.
Thợ Săn, đứng cách đó một chút, quan sát Hồng Liên chiến đấu. Hắn đã học được bài học từ đêm qua. Hắn biết mình không thể đối đầu trực diện với cô ta một mình. “Nhiệm vụ là tất cả. Cô ta phải chết!” hắn ra lệnh cho những tên sát thủ còn lại, giọng khàn đặc và đầy căm hờn. Hắn lao vào Hồng Liên, không phải để đối đầu trực diện, mà để kìm chân cô, tạo cơ hội cho những tên khác tấn công Kim Anh.
Hồng Liên bị dồn vào thế khó. Dù cô có mạnh đến đâu, việc phải đối mặt với một nhóm sát thủ được huấn luyện kỹ càng trong khi vẫn phải bảo vệ Kim Anh là một nhiệm vụ gần như bất khả thi. Cô chống trả quyết liệt, những đường dao của cô ngày càng nhanh và hiểm hóc, nhưng số lượng kẻ địch quá áp đảo. Một tên sát thủ lợi dụng lúc cô sơ hở, phóng một con dao găm về phía Kim Anh.
“CẨN THẬN!” Hồng Liên hét lên, vứt bỏ sự phòng thủ để lao về phía Kim Anh. Cô chặn đứng con dao bằng cánh tay mình, máu tươi bắt đầu thấm qua lớp vải áo đen. Cơn đau nhói qua, nhưng cô không hề nao núng.
Đúng lúc Kim Anh bị dồn vào chân tường, ánh mắt tuyệt vọng nhìn vào lưỡi dao đang chĩa về phía mình, một luồng khí lạnh đột ngột tràn ngập bãi đỗ xe ngầm. Mùi thuốc súng thoảng qua, xen lẫn với mùi khói xe và dầu mỡ. Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục, tạo ra những cái bóng ma quái nhảy múa trên tường. Một bóng người cao lớn, nhanh như một tia chớp, bất ngờ xuất hiện từ phía sau những chiếc xe. Thanh Long.
Anh xuất hiện như một vị thần hộ mệnh, với ánh mắt sắc lạnh như băng và một khí chất uy áp khiến tất cả những tên sát thủ phải khựng lại. Anh mặc một chiếc áo sơ mi lụa đen và quần tây cùng màu, tôn lên thân hình săn chắc, cân đối như một vận động viên được tôi luyện. Làn da ngăm khỏe khoắn, mái tóc đen dày được cắt tỉa gọn gàng, và gương mặt góc cạnh đầy nam tính. Anh không nói một lời, chỉ có ánh mắt anh là câu trả lời. Anh siết chặt chiếc Thiên Long Ấn trong tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn đang trỗi dậy trong huyết quản.
Năng lực đặc biệt của anh bùng phát. Một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh. Những tên sát thủ gần anh nhất cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên cơ thể, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt chúng. Chúng ngã rạp xuống đất, quằn quại trong đau đớn, vũ khí rơi loảng xoảng. Tiếng động cơ xe từ xa dường như cũng bị bóp méo bởi trường năng lượng của anh.
Thanh Long lao vào giữa bầy sói như một mãnh hổ. Anh không sử dụng vũ khí, chỉ dùng đôi tay trần và năng lực siêu việt của mình. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá của anh đều mang theo sức mạnh kinh hoàng, đánh bật những tên sát thủ như những con rối. Anh di chuyển nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp, tạo thành những vệt mờ ảo trong bóng đêm. Tiếng xương gãy, tiếng rên rỉ vang lên liên tục.
Thợ Săn, dù kinh nghiệm và tàn bạo, cũng phải kinh hoàng trước sức mạnh của Thanh Long. Hắn lao vào tấn công, vung lưỡi dao sắc bén về phía anh, nhưng Thanh Long chỉ khẽ nghiêng người, né tránh một cách dễ dàng. Bằng một động tác nhanh như chớp, anh tóm lấy cổ tay hắn, siết mạnh. Thợ Săn cảm thấy xương cổ tay mình như muốn vỡ vụn. Hắn gầm lên trong đau đớn. Thanh Long không khoan nhượng, anh dùng một lực mạnh hơn, bẻ gãy cổ tay của Thợ Săn, khiến hắn rơi phịch xuống đất, vũ khí văng ra xa.
“Ngươi dám động vào người phụ nữ của ta?” Thanh Long gằn giọng, ánh mắt đỏ rực lên, đầy sát khí. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Ngươi, và kẻ chủ mưu phía sau ngươi, sẽ phải trả giá đắt.” Anh dẫm chân lên ngực Thợ Săn, áp lực khủng khiếp khiến hắn không thể thở. Thanh Long không giết hắn, anh muốn hắn sống để chứng kiến sự sụp đổ của Trần Đức Hùng, và để hắn biết rằng, có những giới hạn không thể vượt qua.
Hồng Liên, dù bị thương ở cánh tay, vẫn đứng vững. Cô nhìn Thanh Long, ánh mắt lạnh lùng thường ngày giờ đây ánh lên một chút nhẹ nhõm, và cả sự ngưỡng mộ sâu sắc. Anh luôn xuất hiện đúng lúc, như một vị thần. Kim Anh, đứng nép vào góc tường, vẫn còn run rẩy nhưng đã thoát khỏi nguy hiểm. Cô nhìn Thanh Long, rồi nhìn Hồng Liên, trong lòng dâng lên một cảm giác biết ơn vô hạn và một sự tin tưởng tuyệt đối.
Thanh Long quay lại nhìn Kim Anh, ánh mắt anh dịu lại, nhưng vẫn ẩn chứa sự kiên quyết. “Em an toàn rồi, Kim Anh.” Anh nói, giọng nói trầm ấm xoa dịu nỗi sợ hãi của cô. Anh biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và những mối nguy hiểm vẫn còn rình rập. Nhưng với anh ở đây, và với những người phụ nữ mạnh mẽ sát cánh, anh sẽ không bao giờ lùi bước. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng không gì sánh được với khoảnh khắc này, khoảnh khắc ta bảo vệ được những gì thuộc về ta." Anh thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một sự tự hào mãnh liệt.
Thợ Săn, nằm dưới chân Thanh Long, cố gắng hít thở, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ ngạo mạn hay tàn bạo nữa, thay vào đó là sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Hắn biết mình đã thất bại thảm hại, và Trần Đức Hùng đã đánh giá thấp đối thủ của mình. Hắn đã chạm vào một con rồng đang nổi giận, và cái giá phải trả sẽ là một địa ngục trần gian.
Thanh Long nhìn khắp bãi đỗ xe ngầm, nơi những tên sát thủ khác đang nằm la liệt, bất tỉnh hoặc quằn quại trong đau đớn. Anh biết, đây chỉ là một đòn đánh phủ đầu. Thợ Săn, dù bị đánh bại, sẽ không bỏ cuộc, và mối nguy hiểm cho Kim Anh vẫn còn đó. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn đang dâng lên trong cơ thể, một dấu hiệu cho thấy anh đã phải sử dụng năng lực của mình đến giới hạn. Cuộc chiến này sẽ còn khốc liệt hơn nữa. Lời cảnh báo của Đại úy Minh về "gọng kìm" và "những nơi tưởng chừng an toàn" vẫn văng vẳng bên tai anh. Ai đó đã phản bội, hoặc một cái bẫy lớn hơn đang chờ đợi. Nhưng anh sẽ sẵn sàng. Anh sẽ bảo vệ những gì thuộc về anh, bằng bất cứ giá nào.