Thiên địa mỹ nhân
Chương 173

Cái Bẫy Tử Thần: Quyết Định Hy Sinh Của Đồng Minh

4154 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét quyết định liều lĩnh của Kim Anh nhằm bảo vệ Thanh Long khỏi áp lực từ Cục Điều Tra và âm mưu của Hắc Ưng.,Làm nổi bật sự tuyệt vọng và tính mạng mong manh của Kim Anh khi cô tự đặt mình vào vòng nguy hiểm tột cùng.,Đẩy cao trào của arc, nhấn mạnh giai đoạn 'CLIMAX' của cuộc chiến, cho thấy Hắc Ưng sẽ không từ thủ đoạn.,Tạo tiền đề mạnh mẽ cho sự kiện hy sinh đồng minh ở Chương 174, tăng cường cảm xúc mất mát và quyết tâm báo thù của Thanh Long.,Tiếp tục củng cố bối cảnh '1 năm trước', khi Thanh Long đang xây dựng đế chế và đối mặt với những cuộc chiến sinh tử đầu tiên.
Nhân vật: Thanh Long, Kim Anh, Hồng Liên, Mỹ Ngọc, Lâm Phong, Đại úy Minh, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng)
Mood: Tense, desperate, grim, determined, emotional, tragic
Kết chương: [object Object]

Không khí trong biệt thự vùng ngoại ô, vốn nổi tiếng với sự yên bình và tĩnh lặng, sáng nay lại căng như dây đàn. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán cây cổ thụ, và cả tiếng máy cắt cỏ đều bị nuốt chửng bởi sự im lặng nặng nề bao trùm phòng khách được tăng cường an ninh. Kim Anh, dù đã thay một bộ đồ công sở thanh lịch màu xám tro, vẫn còn chút tái nhợt sau vụ phục kích kinh hoàng đêm qua. Vết xước nhỏ trên gò má cô, dù đã được băng bó cẩn thận, vẫn như một lời nhắc nhở về lưỡi hái tử thần đã lướt qua. Nhưng đôi mắt cô, dù thâm quầng vì thiếu ngủ, vẫn ánh lên một vẻ kiên định đến đáng sợ.

Thanh Long đứng tựa vào bệ lò sưởi đá cẩm thạch, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt trong phòng. Anh không nói một lời, nhưng khí chất uy áp tỏa ra từ anh khiến cả căn phòng như chìm trong một trường trọng lực vô hình. Chiếc Thiên Long Ấn vẫn nằm trong túi áo vest, sức mạnh cuồn cuộn bên trong nó như đang cộng hưởng với sự giận dữ âm ỉ của anh. Anh còn cảm nhận rõ dư chấn của việc sử dụng năng lực đến giới hạn đêm qua, một sự mệt mỏi thấu xương nhưng cũng là lời nhắc nhở về sức mạnh tiềm ẩn. Bên cạnh anh, Hồng Liên đứng dựa vào tường, bóng dáng mảnh mai nhưng ẩn chứa sự cảnh giác cao độ. Ánh mắt cô, sắc lạnh như lưỡi dao, không ngừng lướt qua mọi ngóc ngách, từng kẽ hở, như thể đang tìm kiếm một mối đe dọa vô hình. Lâm Phong ngồi trước một màn hình cảm ứng khổng lồ, những ngón tay anh lướt thoăn thoắt trên bàn phím ảo, liên tục phân tích các luồng dữ liệu tình báo mới nhất. Khuôn mặt gầy gò, đeo kính cận của anh giờ đây hiện rõ vẻ lo lắng, những nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn bao giờ hết. Trên màn hình lớn gắn trên tường đối diện, Mỹ Ngọc xuất hiện, khuôn mặt cô sắc sảo và nghiêm nghị, đôi mắt phượng ánh lên sự quan ngại sâu sắc. Cô đang giám sát tình hình từ trụ sở Tập đoàn Thiên Khải, nhưng khoảng cách không hề làm giảm đi sự căng thẳng trong giọng nói của cô.

“Tình hình không khả quan hơn chút nào, Thanh Long,” Mỹ Ngọc mở lời, giọng cô rành mạch và đầy tính toán. “Cục Điều Tra Đặc Biệt đã bắt đầu phong tỏa một số tài khoản và công ty con của chúng ta dưới danh nghĩa ‘đóng băng tài sản để phục vụ điều tra’. Dù chưa có lệnh bắt giữ chính thức, nhưng áp lực pháp lý đang siết chặt. Hắc Ưng đã tạo ra một cái gọng kìm hoàn hảo.”

Thanh Long nắm chặt tay, một luồng khí lạnh lướt qua cơ thể anh. Anh đã lường trước điều này, nhưng tốc độ và sự tinh vi của Trần Đức Hùng vẫn khiến anh phải kinh ngạc. “Anh biết,” anh trầm giọng, “hắn đang muốn dồn chúng ta vào chân tường. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước.”

Kim Anh hít sâu một hơi, bước ra giữa phòng, ánh mắt cô trực diện nhìn Thanh Long. “Thanh Long, em đã suy nghĩ rất kỹ về tình hình hiện tại,” cô nói, giọng cô dứt khoát như một bản án. “Gọng kìm pháp lý này không chỉ nhằm vào anh mà còn nhằm vào toàn bộ Thiên Long. Họ cần một kẻ chịu trách nhiệm, một ‘kẻ có tội’ để hợp thức hóa cuộc điều tra và phong tỏa tài sản. Nếu không có ai xuất đầu lộ diện, họ sẽ tiếp tục truy quét, phá hủy cả hệ thống mà chúng ta đã dày công xây dựng.”

Thanh Long nhíu mày, cảm thấy có điều bất an trong lời nói của cô. “Ý em là gì, Kim Anh?”

“Ý em là… chúng ta cần một mục tiêu,” Kim Anh trả lời, ánh mắt cô không hề né tránh. “Một mục tiêu mà Cục Điều Tra có thể hướng mũi dùi vào, một mục tiêu mà Hắc Ưng sẽ coi là mối đe dọa trực tiếp và sẽ ra tay để loại bỏ.”

Mỹ Ngọc trên màn hình khẽ nhíu mày, ánh mắt cô đầy vẻ không tán thành. “Kim Anh, em đang nói đến việc tự biến mình thành mục tiêu sao? Về mặt chiến lược, đó có thể là một nước cờ táo bạo để làm phân tán sự chú ý, nhưng cái giá phải trả quá đắt. Em sẽ phải đối mặt với nguy hiểm gấp đôi: cả pháp lý lẫn ám sát.”

“Đây không phải là cách giải quyết, Kim Anh,” Thanh Long cắt ngang, giọng anh đầy uy lực nhưng cũng ẩn chứa sự giằng xé. Anh đấm mạnh xuống mặt bàn gỗ mun, một tiếng động khô khốc vang lên, khiến Lâm Phong giật mình. “Tôi không thể chấp nhận rủi ro này. Tôi không thể để bất kỳ ai trong số các cô… tự đặt mình vào thế nguy hiểm như vậy. Đặc biệt là sau đêm qua.” Ánh mắt anh thoáng nhìn về vết xước trên má Kim Anh, rồi lướt qua Hồng Liên, người vẫn đang im lặng quan sát.

Kim Anh lắc đầu, một nụ cười buồn bã nở trên môi. “Thanh Long, đây là con đường duy nhất để giải tỏa gọng kìm pháp lý đang bóp nghẹt anh. Cục Điều Tra Đặc Biệt sẽ không dừng lại cho đến khi họ có được một ‘kẻ có tội’. Nếu không phải là em, họ sẽ tìm cách bới móc, và cuối cùng, mục tiêu vẫn sẽ là anh. Hơn nữa,” cô dừng lại, giọng cô hạ thấp, “nếu em công khai đứng ra nhận trách nhiệm, dù chỉ là một phần, Hắc Ưng sẽ không bỏ qua. Hắn sẽ coi em là một con tốt thí đáng giá, hoặc một con cờ nguy hiểm cần phải loại bỏ. Hắn sẽ ra tay, và khi đó, chúng ta sẽ có cơ hội để phản công trực diện hơn, thay vì cứ mãi phòng thủ bị động.”

“Nghĩa là em muốn biến mình thành mồi nhử?” Thanh Long gằn giọng, sự tức giận trong anh bùng lên, nhưng không phải vì Kim Anh, mà vì sự tàn nhẫn của hoàn cảnh này. Anh không muốn bất kỳ ai phải hy sinh cho mình. Anh là người lãnh đạo, là người phải bảo vệ. “Không đời nào! Tôi sẽ tìm cách khác. Tôi sẽ tự mình đối mặt với Hắc Ưng, tôi sẽ tìm ra điểm yếu của hắn, đập tan hắn từ bên trong!”

“Anh sẽ không làm được điều đó nếu Thiên Long bị phong tỏa hoàn toàn, Thanh Long,” Kim Anh kiên quyết đáp lời. “Anh là linh hồn của Thiên Long. Em là cánh tay phải, là người nắm giữ những bí mật và biết cách vận hành hệ thống pháp lý và tài chính phức tạp của chúng ta. Nếu em bị nhắm đến, dù có nguy hiểm, nhưng ít nhất anh vẫn có thể giữ được sự vận hành cốt lõi của đế chế. Em có thể làm chậm quá trình điều tra, cung cấp thông tin nửa thật nửa giả để đánh lạc hướng, mua thêm thời gian cho anh. Và khi Hắc Ưng lộ diện để loại bỏ em, đó chính là cơ hội của anh.”

Lâm Phong gõ phím lần cuối, màn hình hiển thị một biểu đồ phức tạp với nhiều đường cong và xác suất. “Thanh Long, theo phân tích của tôi, Kim Anh nói không sai. Nếu chúng ta không có một động thái chủ động để chuyển hướng mũi dùi của CĐTTĐB, và của Hắc Ưng, thì xác suất toàn bộ Thiên Long bị tê liệt là rất cao. Rủi ro của kế hoạch này là lớn, nhưng lợi ích chiến lược mang lại cũng rất đáng kể.” Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự lo lắng, nhưng cũng không thể phủ nhận logic lạnh lùng của Kim Anh.

Hồng Liên, nãy giờ vẫn im lặng, cuối cùng cũng cất tiếng, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng sắc bén như một lưỡi dao. “Kim Anh nói đúng. Tự vệ bị động sẽ chết. Chúng ta cần chủ động.” Cô nhìn Thanh Long, đôi mắt đen láy đầy kiên định. “Tôi sẽ bảo vệ cô ấy. Bằng mọi giá.”

Thanh Long nhìn ba người phụ nữ trước mặt: một người đưa ra quyết định liều lĩnh, một người ủng hộ bằng lý trí lạnh lùng, và một người thề sẽ bảo vệ bằng mạng sống. Anh cảm thấy một nỗi giằng xé khủng khiếp trong lòng. Anh là người bảo vệ, là người phải che chở cho họ, nhưng giờ đây, họ lại đang chuẩn bị hy sinh vì anh, vì đế chế mà anh đang xây dựng. Anh thầm rủa Trần Đức Hùng, kẻ đã đẩy họ vào tình thế éo le này. Anh siết chặt tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc. “Hùng, đây không phải là cách giải quyết. Tôi không thể chấp nhận rủi ro này.” Anh lặp lại, cố gắng tìm kiếm một lối thoát khác, một tia hy vọng nào đó có thể giúp anh bảo vệ được tất cả. Nhưng những con số của Lâm Phong, những lời phân tích của Mỹ Ngọc, và ánh mắt kiên định của Kim Anh đều cho thấy, đây có lẽ là con đường duy nhất. Trong thâm tâm, Thanh Long biết Kim Anh không chỉ nói đúng về mặt chiến lược, mà còn chạm vào một nỗi sợ hãi sâu thẳm trong anh: sợ mất đi những người anh yêu thương. Anh đã bảo vệ họ, đã thề sẽ không để bất cứ ai làm hại họ. Nhưng giờ đây, chính họ lại đang tự nguyện bước vào nguy hiểm, để bảo vệ anh. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng không gì sánh được với khoảnh khắc này, khoảnh khắc ta bảo vệ được những gì thuộc về ta." Anh thầm nghĩ, nhưng tiếng nói nội tâm ấy giờ đây lại mang theo một nỗi chua chát. Anh muốn bảo vệ, nhưng lại cảm thấy bất lực. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Vậy mà giờ đây, ta lại phải nhìn họ mạo hiểm tính mạng vì ta."

***

Ánh nắng chiều muộn hắt qua khung cửa kính lớn của tòa nhà Thiên Khải, vẽ lên sàn đá hoa cương những vệt sáng vàng cam, nhưng không thể xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm phòng điều khiển trung tâm. Tiếng máy chủ vận hành êm ái như tiếng thở dài của cả một đế chế, tiếng gõ phím lách cách của Lâm Phong vọng đều đặn, và tiếng điện thoại reo thỉnh thoảng vang lên như những nhát dao cứa vào sự tĩnh lặng căng thẳng. Thanh Long đứng bên cửa sổ, dõi mắt nhìn xuống dòng xe cộ hối hả phía dưới, một biểu tượng của nhịp sống không ngừng nghỉ của đô thị Thiên Hải. Anh đã cố gắng tìm mọi cách, mọi giải pháp, nhưng tất cả đều dẫn về một kết cục: Kim Anh đã quyết định.

Kim Anh đứng cạnh anh, tựa lưng vào tường kính, đôi mắt cô vẫn kiên định nhìn ra xa xăm. Cô biết mình đang làm gì, và cô sẵn sàng đối mặt với hậu quả. Nỗi sợ hãi vẫn ẩn hiện đâu đó trong sâu thẳm, một cảm giác lạnh lẽo len lỏi qua từng thớ thịt, nhưng ý chí của cô còn mạnh mẽ hơn.

Bỗng, điện thoại bảo mật của Thanh Long rung lên. Anh liếc nhìn màn hình, là Đại úy Minh. Anh nhấc máy, đưa lên tai.

“Đại úy Minh,” Thanh Long lên tiếng, giọng anh trầm thấp, đầy cảnh giác.

Ở đầu dây bên kia, giọng Đại úy Minh nghe có vẻ căng thẳng và nghiêm trọng hơn bao giờ hết. “Thanh Long, tôi có tin tức không hay. Lệnh bắt giữ đang được chuẩn bị. Tôi không biết chính xác đối tượng, nhưng có vẻ họ đang nhắm đến một nhân vật chủ chốt trong Thiên Long. Họ sẽ dùng bằng chứng giả để phong tỏa Thiên Long, và cô Kim Anh… là đối tượng chính để khai thác thông tin. Cục Điều Tra Đặc Biệt đang được chỉ đạo trực tiếp từ cấp cao nhất. Đây là một cuộc thanh trừng có tổ chức, và Trần Đức Hùng đứng sau tất cả.”

Thanh Long siết chặt điện thoại, các khớp ngón tay anh trắng bệch. Anh liếc nhìn Kim Anh, ánh mắt cô giao nhau với anh, không hề nao núng. Điều anh lo sợ nhất đã trở thành hiện thực. Đại úy Minh đã xác nhận chính xác những gì Kim Anh đã dự đoán.

“Cảm ơn, Đại úy,” Thanh Long nói, giọng anh lạnh lùng đến đáng sợ. “Tôi đã hiểu.” Anh cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn kính.

“Anh thấy đấy,” Kim Anh khẽ nói, giọng cô bình tĩnh đến bất ngờ, “điều em nói không sai. CĐTTĐB đã bắt đầu hành động. Họ cần một kẻ có thể dễ dàng bị buộc tội, một kẻ mà nếu bị bắt giữ, sẽ gây ra sự hỗn loạn nhưng không làm sụp đổ hoàn toàn đế chế, để họ có thể từ từ bóc tách. Và em là lựa chọn hoàn hảo.”

Thanh Long quay lại đối mặt với Kim Anh, ánh mắt anh rực lửa. “Không, em không phải là lựa chọn hoàn hảo. Em là người mà tôi phải bảo vệ, Kim Anh!” Anh gần như gầm lên, nỗi tức giận và bất lực sôi sục trong lồng ngực. Anh muốn dùng sức mạnh của mình để đập tan mọi chướng ngại, mọi kẻ thù, nhưng anh không thể dùng bạo lực để chống lại hệ thống pháp luật, dù nó đang bị thao túng.

“Tôi đã nghiên cứu kỹ lưỡng,” Kim Anh kiên trì giải thích, giọng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, như một luật sư đang trình bày trước tòa. “Nếu tôi công khai thách thức Hắc Ưng, hoặc thậm chí… tự nhận mình là người điều hành một phần hoạt động ‘đen’ của Thiên Long, CĐTTĐB sẽ chuyển hướng điều tra. Họ sẽ tập trung vào tôi, tin rằng tôi là ‘đầu mối’ để lần ra những bí mật lớn hơn. Đồng thời, Hắc Ưng sẽ coi tôi là mối đe dọa trực tiếp và sẽ ra tay.”

“Như vậy là tự sát!” Thanh Long thốt lên, từng chữ như bị xé ra từ cuống họng. Anh không thể chấp nhận viễn cảnh này. Anh là người bảo vệ, không phải kẻ đẩy đồng minh vào chỗ chết.

Kim Anh tiến lại gần anh, đặt bàn tay lạnh lẽo của mình lên cánh tay anh, ánh mắt cô nhìn sâu vào mắt anh. “Thanh Long, hãy tin em. Em không ngây thơ. Em biết mình đang làm gì. Em sẽ không để mình chết một cách vô ích. Em sẽ mua thời gian cho anh. Em sẽ là tấm lá chắn, để anh có thể chuẩn bị đòn phản công cuối cùng. Hơn nữa, em sẽ cung cấp những thông tin sai lệch, những manh mối giả tạo, để làm rối loạn cuộc điều tra, khiến họ mất tập trung vào anh. Đó là cách duy nhất để giữ vững Thiên Long.”

Lâm Phong, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, cuối cùng cũng cất lời, giọng anh trầm ngâm. “Thanh Long, Kim Anh đã lập một kế hoạch chi tiết. Cô ấy sẽ ‘để lộ’ một số tài liệu có vẻ là bằng chứng về các giao dịch bất hợp pháp, nhưng thực chất là những thông tin đã được mã hóa và bóp méo, dẫn dắt CĐTTĐB đi vào một mê cung. Đồng thời, cô ấy cũng sẽ tung ra những tin đồn, những bài báo ‘nặc danh’ về việc cô ấy là kẻ đứng sau một số phi vụ lớn của Thiên Long, thậm chí là ‘thách thức’ Trần Đức Hùng. Mục tiêu là để Hắc Ưng tin rằng cô ấy thực sự là mối đe dọa, để hắn phải ra tay. Rủi ro là 90%, nhưng thành công có thể lên đến 70% trong việc làm chậm cuộc điều tra và tạo cơ hội cho chúng ta.”

Thanh Long nhắm mắt lại, anh cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đè lên vai. Anh là người lãnh đạo, là người phải đưa ra quyết định cuối cùng. Anh đã thề sẽ bảo vệ những người phụ nữ của mình, nhưng giờ đây, anh lại đứng trước một lựa chọn nghiệt ngã: để họ tự nguyện hy sinh, hay để cả đế chế sụp đổ. Anh mở mắt, nhìn thẳng vào Kim Anh. Ánh mắt cô kiên định, không một chút dao động. Cô đã quyết định, và không gì có thể thay đổi ý chí của cô. Anh biết anh không thể ngăn cản cô. Anh chỉ có thể đảm bảo rằng sự hy sinh của cô không vô ích.

“Được rồi,” Thanh Long khẽ nói, giọng anh khàn đặc. Anh siết chặt tay Kim Anh. “Nhưng em phải hứa với tôi, em sẽ sống sót. Bằng mọi giá. Tôi sẽ không để ai làm hại em. Kế hoạch của tôi sẽ được kích hoạt ngay lập tức. Hồng Liên sẽ đi cùng em. Tôi sẽ điều động toàn bộ lực lượng bảo vệ Thiên Long để đảm bảo an toàn cho em. Đây không phải là một cuộc tự sát, Kim Anh. Đây là một ván cờ, và chúng ta sẽ là người thắng cuộc.”

Kim Anh gật đầu, nở một nụ cười yếu ớt nhưng đầy quyết tâm. “Em tin anh, Thanh Long. Em tin vào anh, và vào Thiên Long.” Cô biết, lời hứa của Thanh Long không chỉ là một lời an ủi, mà là một mệnh lệnh. Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi cô.

Thanh Long nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Anh biết, ván cờ này sẽ còn khốc liệt hơn bất kỳ cuộc chiến nào anh từng trải qua. Và cái giá phải trả có thể là một địa ngục trần gian.

***

Màn đêm đã buông xuống, và cơn mưa lất phất bắt đầu rơi, gột rửa những bụi bặm và tiếng ồn của đô thị Thiên Hải. Quán cà phê 'Thức', với kiến trúc hiện đại, nội thất gỗ ấm cúng và ánh sáng dịu nhẹ, lại mang một vẻ trầm mặc lạ thường. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng vang lên từ quầy pha chế, tiếng nhạc instrumental du dương như một lời ru buồn, và tiếng thì thầm của vài vị khách thưa thớt tạo nên một bức tranh âm thanh mờ ảo. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi gỗ mới và một chút ẩm ướt của đất trời từ bên ngoài, tạo nên một bầu không khí vừa thư thái vừa có chút hoài niệm.

Trong một góc khuất, Kim Anh ngồi một mình, ánh mắt cô dõi theo từng hạt mưa đập vào khung cửa kính. Trước mặt cô là một tách cà phê đã nguội, hơi nước không còn bốc lên, như chính những cảm xúc đang lắng đọng trong cô. Chiếc laptop mỏng manh nằm mở trên bàn, màn hình hiển thị một email vừa được gửi đi. Đó là một email nặc danh, được gửi đến Phóng viên Thảo – một cây bút điều tra nổi tiếng với sự gan dạ và khả năng bóc trần những bí mật động trời. Nội dung email là những thông tin nửa thật nửa giả về "các hoạt động bí mật của Thiên Long" và "mối liên hệ với một nhân vật bí ẩn" – chính là cô. Cô đã cố tình để lại những dấu vết lờ mờ, những manh mối có thể bị lần ra, để đẩy mình vào tâm điểm của cơn bão. Đây là một động thái khiêu khích Hắc Ưng, một lời thách thức công khai, và cũng là một cách để làm lệch hướng sự chú ý của Cục Điều Tra Đặc Biệt.

Kim Anh khẽ thở dài, một hơi thở dài mang theo cả sự mệt mỏi và quyết tâm. Cô đưa tay chạm nhẹ vào màn hình laptop, như chạm vào định mệnh của chính mình. “Thanh Long, em xin lỗi…” cô thầm thì trong tâm trí, không thành lời. “Nhưng đây là cách duy nhất để bảo vệ anh. Em không thể nhìn anh bị dồn vào đường cùng. Em không thể nhìn Thiên Long sụp đổ.” Một nỗi sợ hãi len lỏi qua trái tim cô, cái lạnh của cơn mưa như thấm vào từng tế bào. Cô biết mình đang bước vào một cuộc chơi cực kỳ nguy hiểm, một cuộc chơi mà cái giá phải trả có thể là mạng sống. Nhưng cô không hối hận. Lòng trung thành và tình cảm cô dành cho Thanh Long, cùng với niềm tin vào sự nghiệp mà anh đang xây dựng, đã mạnh mẽ hơn mọi nỗi sợ hãi. Cô nhớ lại ánh mắt đầy giằng xé của Thanh Long khi anh chấp nhận kế hoạch của cô, nỗi đau và sự bất lực anh phải chịu đựng. Điều đó càng thôi thúc cô phải kiên cường.

Cách đó vài bàn, ẩn mình trong bóng tối, Hồng Liên ngồi yên lặng như một bức tượng. Cô đội một chiếc mũ lưỡi trai thấp che gần hết khuôn mặt, nhưng đôi mắt sắc lạnh của cô không rời khỏi Kim Anh. Cô đã theo sát Kim Anh từ khi cô rời khỏi trụ sở Thiên Khải. Từ trước đến giờ, Hồng Liên luôn là người hành động, ít khi bộc lộ cảm xúc. Nhưng giờ đây, trong sâu thẳm ánh mắt cô, ẩn chứa một sự lo lắng thầm kín. Cô hiểu rõ sự nguy hiểm mà Kim Anh đang tự mình gánh vác. Cô biết, một khi email kia được gửi đi, Kim Anh sẽ trở thành con mồi hấp dẫn nhất trong mắt Hắc Ưng, và cũng là mục tiêu chính của Cục Điều Tra. “Kim Anh… cô ấy đang tự mình bước vào địa ngục,” Hồng Liên thầm nghĩ, giọng nói nội tâm của cô đầy vẻ nghiêm trọng. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, một sự im lặng trước cơn bão. Cô đã hứa với Thanh Long, và cũng là lời hứa với chính mình, sẽ bảo vệ Kim Anh bằng mọi giá. Dù có phải trả giá bằng cả mạng sống, cô cũng sẽ không để Kim Anh một mình đối mặt với hiểm nguy.

Kim Anh chậm rãi đóng laptop lại, một tiếng “cạch” nhẹ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cô nở một nụ cười buồn bã, đứng dậy. Bước chân cô nhẹ nhàng, dứt khoát, như thể cô đang bước trên con đường định mệnh đã được định sẵn. Cô đi về phía cửa, nơi ánh đèn vàng của quán hắt ra ngoài, hòa vào màn mưa lất phất. Hít một hơi thật sâu mùi mưa và đất ẩm, cô bước ra ngoài, hòa mình vào màn đêm Thiên Hải.

Ngay lập tức, Hồng Liên nhẹ nhàng đứng dậy. Bóng dáng cô thoắt ẩn thoắt hiện giữa những chiếc bàn, rồi hòa vào màn đêm ẩm ướt ngay phía sau Kim Anh. Ánh mắt cô sắc lạnh, quét qua mọi con hẻm, mọi góc khuất, mọi ánh đèn đường hắt ra. Cô biết rằng, từ giây phút này, mọi hiểm nguy sẽ trực chờ. Kim Anh đã tự đặt mình vào tầm ngắm, và Hồng Liên sẽ là bức tường thép bảo vệ cô, sẵn sàng đối mặt với bất cứ kẻ thù nào dám bén mảng. Lời thì thầm của Thanh Long về “địa ngục” trong những ngày qua giờ đây đã hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, và Hồng Liên biết rằng, đây chỉ mới là khởi đầu của một cuộc chiến cam go mà cái giá phải trả sẽ vô cùng đắt đỏ. Cô siết chặt khẩu súng ngắn giấu trong áo khoác, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như một lời nhắc nhở về nhiệm vụ đang chờ đợi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ