Ánh hoàng hôn buông xuống nhuộm đỏ chân trời phía Tây, nhưng bên trong Tập đoàn Thiên Khải, một ánh sáng khác, lạnh lẽo và sắc bén hơn, đang bao trùm. Thanh Long ngồi sau chiếc bàn làm việc làm từ gỗ óc chó nguyên khối, rộng lớn đến mức có thể tổ chức một cuộc họp nhỏ. Bàn tay anh lướt nhẹ trên mặt kính cường lực, nơi những tài liệu pháp lý dày cộp, chi chít những dòng chữ nhỏ li ti, vừa được Kim Anh đặt xuống. Ánh mắt vàng kim sắc lạnh của anh, thường ngày đầy mị lực và tự tin, giờ đây ẩn chứa một tầng suy tư sâu sắc, quét qua từng con chữ, từng điều khoản pháp luật mà anh biết sẽ trở thành gông cùm trói buộc anh nếu anh không cẩn trọng.
Ngoài khung cửa sổ kính khổng lồ, Mỹ Ngọc đứng đó, dáng người thanh mảnh nhưng kiêu sa như một đóa hoa trà quyền quý, mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, tôn lên chiếc cổ thon thả và vẻ chuyên nghiệp. Đôi mắt phượng sắc bén của cô nhìn xuống thành phố đang bừng tỉnh sau một ngày dài làm việc, những ánh đèn dần thắp sáng rực rỡ như những vì sao trên mặt đất. Vẻ mặt cô đăm chiêu, chứa đựng nỗi lo lắng nhưng cũng đầy quyết đoán, như một nữ tướng đang quan sát chiến trường. Cô hiểu rõ tính chất nghiêm trọng của tình hình, mọi hành động của Thanh Long, dù là để bảo vệ thành phố, giờ đây đang bị mổ xẻ dưới con mắt lạnh lùng của pháp luật và sự phán xét của công chúng.
Anh Hoàng đứng nghiêm túc ở một góc phòng, trang phục chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, tay cầm sẵn chiếc máy tính bảng và cây bút điện tử, sẵn sàng ghi chép mọi chỉ thị. Anh luôn giữ vẻ mặt chuyên nghiệp, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt là sự lo lắng không che giấu dành cho vị sếp của mình. Không khí trong căn phòng chuyên nghiệp, bận rộn này giờ đây căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng máy chủ vận hành êm ái đâu đó trong góc phòng, tiếng gõ phím lách cách từ phòng làm việc bên ngoài, tiếng điện thoại reo vang vọng từ xa, tất cả như hòa vào một bản giao hưởng của sự căng thẳng. Mùi điều hòa không khí lạnh ngắt, thoang thoảng mùi cà phê mới pha và mùi mực in mới, tạo nên một cảm giác khô khan, lạnh lẽo.
Kim Anh bước đến gần bàn làm việc, vẻ ngoài trí tuệ, sắc sảo và đầy cá tính của cô được thể hiện rõ nét trong bộ suit công sở hiện đại màu xám than, chiếc áo sơ mi lụa trắng bên trong tôn lên vẻ thanh lịch nhưng không kém phần gợi cảm. Mái tóc ngắn cá tính ôm lấy khuôn mặt, đôi mắt nâu sáng, kiên định, đầy lửa nhiệt huyết và sự chính trực. Giọng nói của cô dứt khoát, rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng: "Thưa anh Long, các cáo buộc mà Cục Điều Tra Đặc Biệt có thể đưa ra tập trung vào việc anh đã vượt quá quyền hạn của một công dân, sử dụng bạo lực quá mức và gây ra sự hỗn loạn trong trật tự xã hội."
Cô dừng lại một chút, hít một hơi sâu, ánh mắt sắc bén lướt qua Thanh Long, rồi đến Mỹ Ngọc, như thể đang phân tích phản ứng của họ. "Mặc dù Hắc Ưng là một tổ chức tội phạm nguy hiểm, nhưng phương thức chúng ta đã sử dụng để thanh trừng chúng... đã tạo ra một lỗ hổng pháp lý mà họ đang khai thác triệt để. Họ sẽ dùng nó để chứng minh rằng anh đã hành động như một kẻ ngoài vòng pháp luật, một 'vigilante' tự ý thực thi công lý, gây ra thiệt hại tài sản và thương vong không đáng có."
Thanh Long khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn dán vào những dòng chữ trên tài liệu, nhưng tâm trí anh đang xử lý từng lời Kim Anh nói. Giọng anh trầm ấm, đầy uy lực nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc: "Cứ để họ khai thác. Tôi đã làm những gì cần làm để bảo vệ thành phố này. Nếu pháp luật không đủ mạnh để trừng trị những kẻ như Trần Đức Hùng, thì sẽ có người phải đứng ra làm điều đó. Vấn đề là, chúng ta sẽ đối phó thế nào với cơn bão này?"
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo, chạm vào ánh mắt của Kim Anh, rồi lướt sang Mỹ Ngọc. Anh không hối hận về những gì đã làm. Nỗi đau của Hồng Liên, sự tàn ác của Hắc Ưng vẫn còn in hằn trong tâm trí anh. Anh đã là một con rồng nổi giận, quét sạch mọi chướng ngại vật trên đường đi của mình. Giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của cơn giận đó, nhưng anh sẽ không bao giờ cúi đầu. Anh là Thanh Long, và ở Thiên Hải này, anh nói là luật.
Mỹ Ngọc quay lại từ cửa sổ, vẻ mặt cô trở nên nghiêm nghị hơn, từng bước chân thanh thoát nhưng dứt khoát tiến về phía Thanh Long. "Dư luận đang bị thao túng, anh Long. Phóng viên Thảo, với sự hậu thuẫn từ một số thế lực chính trị và đối thủ kinh doanh của chúng ta, đang liên tục đăng tải những bài viết chỉ trích, thổi phồng những thiệt hại, những cái chết 'không đáng có', khiến hình ảnh của Thiên Long bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Họ đang cố gắng vẽ ra một bức tranh về một Thanh Long độc đoán, tàn bạo, một đế chế Thiên Long xây dựng trên máu và nước mắt. Thị trường kinh doanh cũng đang có dấu hiệu chao đảo. Các đối tác lớn đang thận trọng, một số nhỏ đã bắt đầu tìm cách rút lui. Chúng ta cần một chiến lược truyền thông mạnh mẽ để phản công, đồng thời phải ổn định thị trường."
Cô đặt một tập tài liệu khác lên bàn, bên cạnh những hồ sơ pháp lý. "Anh Hoàng đã thu thập được tất cả các bài báo, các bình luận trên mạng xã hội. Chúng ta cần phải kiểm soát câu chuyện, không để họ dẫn dắt dư luận theo hướng tiêu cực. Em đã phác thảo một kế hoạch PR đối phó, nhưng nó cần sự chấp thuận của anh."
Thanh Long lắng nghe, ánh mắt vẫn kiên định. Anh gật đầu nhẹ, chỉ vào tập tài liệu của Mỹ Ngọc. "Hãy trình bày đi, Mỹ Ngọc. Chúng ta không có nhiều thời gian."
Kim Anh tiếp tục giải thích về những điều khoản luật pháp và rủi ro tiềm tàng. "Họ có thể viện dẫn điều 113 Bộ luật Hình sự về tội giết người, điều 245 về gây rối trật tự công cộng nghiêm trọng, hoặc thậm chí là tội khủng bố nếu họ muốn đẩy mọi thứ đi xa hơn. Bằng chứng về sự tàn phá tại Biệt thự vùng ngoại ô của Trần Đức Hùng, số lượng lớn vũ khí thu giữ, và đặc biệt là việc anh đã ra lệnh 'tiêu diệt' mà không thông qua lực lượng chức năng... tất cả đều là những điểm yếu chí mạng."
"Chúng ta cần phải chứng minh rằng mọi hành động của anh là phòng vệ chính đáng, là phản ứng cần thiết trước một tổ chức tội phạm nguy hiểm mà pháp luật đã bỏ lọt quá lâu. Chúng ta có thể dùng những bằng chứng về tội ác của Hắc Ưng để biện hộ, nhưng điều đó vẫn không hoàn toàn hợp pháp hóa việc 'tự xử'. Áp lực từ Cục Điều Tra Đặc Biệt là rất lớn, và có vẻ như có những thế lực cấp cao hơn đang muốn nhân cơ hội này để 'dọn dẹp' anh, hoặc ít nhất là kiềm chế quyền lực của anh."
Thanh Long nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn và mùi giấy mới. Anh thấy rõ ràng cái bẫy đang siết chặt. Quyền lực mà anh đã vất vả gầy dựng, đế chế mà anh đã đổi bằng máu và nước mắt, giờ đây đang bị đe dọa bởi chính những quy tắc mà xã hội đặt ra. Nhưng anh không sợ. Anh đã từng trải qua những trận chiến khốc liệt hơn thế nhiều.
Anh mở mắt ra, ánh nhìn sắc bén hơn bao giờ hết. "Mỹ Ngọc, hãy triển khai kế hoạch truyền thông của em ngay lập tức. Chúng ta sẽ không để họ bôi nhọ Thiên Long. Hãy phơi bày sự thật về Hắc Ưng, về những tội ác mà chúng đã gây ra, và về việc chúng ta đã giải cứu thành phố này như thế nào. Sử dụng mọi kênh truyền thông, từ báo chí chính thống đến mạng xã hội. Biến Phóng viên Thảo từ kẻ đi săn thành con mồi. Anh Hoàng, hãy phối hợp chặt chẽ với Mỹ Ngọc, cung cấp mọi thông tin cần thiết."
"Kim Anh, hãy chuẩn bị một bộ hồ sơ pháp lý hoàn chỉnh. Thu thập tất cả các bằng chứng về hoạt động phạm pháp của Hắc Ưng, những đơn tố cáo, những nạn nhân mà chúng ta đã giải cứu. Hãy liên hệ với những người có tiếng nói, những nhân vật công chúng đã từng bị Hắc Ưng đe dọa hoặc làm hại. Chúng ta sẽ chiến đấu trên mọi mặt trận."
Giọng Thanh Long trầm ấm, đầy uy lực, vang vọng khắp căn phòng, mang theo khí chất của một vị đế vương. "Họ muốn một cuộc chiến pháp lý? Tôi sẽ cho họ thấy Thiên Long không chỉ mạnh trên thương trường và thế giới ngầm, mà còn đủ sức đối đầu trên bàn đàm phán và trước tòa án. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và Thiên Long, vốn là đế chế của ta. Không ai có thể dễ dàng chạm vào nó."
Anh ngả lưng vào ghế, thở ra một hơi dài. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Mỹ Ngọc và Kim Anh, anh biết mình không đơn độc. Hai người phụ nữ tài giỏi này, một bên là chiến lược gia truyền thông sắc sảo, một bên là nữ luật sư mạnh mẽ và trí tuệ, sẽ là những cánh tay đắc lực nhất của anh trong cuộc chiến mới này. Cảm giác lạnh lẽo từ điều hòa vẫn bao trùm căn phòng, nhưng trong lòng Thanh Long, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
***
Buổi chiều hôm đó, bầu trời Thiên Hải bỗng trở nên âm u, những đám mây đen kịt kéo đến che khuất ánh mặt trời, báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Gió lạnh bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá khô xơ xác trên các con phố. Tại Trụ sở Công an thành phố, không khí còn căng thẳng và lạnh lẽo hơn cả thời tiết bên ngoài. Tòa nhà hành chính kiên cố, với kiến trúc đơn giản nhưng vững chãi, đứng sừng sững như một biểu tượng của quyền lực pháp luật. Những chiếc xe công vụ màu trắng đen đỗ san sát bên ngoài, một vài chiếc khác thì nhấp nháy đèn ưu tiên rồi vội vã rời đi, tạo nên một cảm giác bận rộn và nghiêm túc.
Thanh Long, trong bộ vest đen may đo tinh tế, áo sơ mi lụa cao cấp, toát lên vẻ lịch lãm và quyền uy, cùng với Kim Anh, xuất hiện tại phòng thẩm vấn. Kim Anh vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp, mặc một bộ suit màu xanh navy sang trọng, mái tóc ngắn cá tính được tạo kiểu bồng bềnh, đôi mắt sắc sảo không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh. Bước chân họ vững vàng, không hề có chút do dự hay sợ hãi.
Phòng thẩm vấn là một căn phòng nhỏ, tường màu xám nhạt, chỉ có một chiếc bàn kim loại nặng nề và ba chiếc ghế đơn giản. Ánh sáng từ chiếc đèn huỳnh quang treo trên trần hắt xuống, khiến mọi thứ trở nên trần trụi và lạnh lẽo. Mùi giấy tờ cũ, mực in, cà phê đặc quánh và thoang thoảng mùi thuốc lá từ phòng bên cạnh len lỏi vào, tạo nên một không khí ngột ngạt. Đại úy Minh đã ngồi đợi sẵn ở đó, dáng người vạm vỡ, khuôn mặt cương nghị, đôi mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào Thanh Long ngay khi anh bước vào. Anh ta vẫn mặc bộ quân phục cảnh sát chỉnh tề, toát lên sự nguyên tắc và không khoan nhượng.
"Mời ông Thanh Long và luật sư Kim Anh ngồi." Đại úy Minh nói, giọng điệu dứt khoát, không chút cảm xúc.
Thanh Long và Kim Anh ngồi xuống đối diện với anh ta. Không khí trong phòng căng như dây đàn, chỉ nghe thấy tiếng điều hòa chạy ù ù và tiếng bút của Đại úy Minh gõ nhẹ xuống mặt bàn.
"Ông Thanh Long," Đại úy Minh bắt đầu, ánh mắt anh ta sắc lạnh như muốn xuyên thấu tâm can Thanh Long. "Theo báo cáo của chúng tôi, trong đêm ân oán với Trần Đức Hùng, có rất nhiều dấu vết cho thấy sự can thiệp của các cá nhân không thuộc lực lượng chức năng. Mức độ tàn phá tại biệt thự vùng ngoại ô của Hùng vượt xa một cuộc đối đầu thông thường, thậm chí có thể coi là một hành vi phá hoại có tổ chức. Hơn nữa, có nhiều thương vong, cả từ phía Hắc Ưng lẫn những người vô tội bị cuốn vào. Ông Thanh Long, ông có thể giải thích về 'phương thức' mà ông đã sử dụng để 'thanh trừng' Hắc Ưng?"
Kim Anh lập tức lên tiếng, giọng cô dứt khoát nhưng vẫn giữ sự tôn trọng cần thiết. "Thưa Đại úy, thân chủ của tôi đã hành động trong tình thế tự vệ và bảo vệ cộng đồng khỏi một tổ chức tội phạm nguy hiểm đã hoành hành trong nhiều năm mà không bị trừng trị. Những gì xảy ra là hậu quả tất yếu của một cuộc chiến không thể tránh khỏi khi đối mặt với một kẻ thù tàn bạo và có vũ trang hạng nặng như Hắc Ưng. Thân chủ của tôi, ông Thanh Long, không hề chủ động gây ra bạo lực, mà chỉ phản ứng lại một cách cần thiết để bảo vệ chính mình và những người anh yêu thương, cũng như hàng ngàn người dân vô tội đang bị Hắc Ưng bóc lột, buôn bán."
Đại úy Minh gật đầu nhẹ, nhưng ánh mắt không hề dịu đi. "Chúng tôi đã tiếp nhận nhiều báo cáo và bằng chứng về tội ác của Hắc Ưng. Tuy nhiên, việc tự ý thành lập một lực lượng 'đặc nhiệm' riêng, sử dụng vũ lực không nằm trong thẩm quyền của pháp luật, và gây ra những thiệt hại, thương vong lớn... đó là những hành động mà chúng tôi không thể bỏ qua. Ông Thanh Long, ông có biết rằng những hành động đó có thể bị xem là vi phạm pháp luật nghiêm trọng, thậm chí là hành vi khủng bố, gây mất an ninh trật tự?"
Thanh Long vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ lùng. Anh nhìn thẳng vào Đại úy Minh, ánh mắt sắc lạnh không hề né tránh. Giọng anh trầm ấm, nhưng vang vọng từng chữ, chứa đựng sự bất khuất và không hối hận: "Tôi chịu trách nhiệm hoàn toàn cho mọi hành động của mình. Nếu pháp luật không thể chạm tới Hắc Ưng, nếu các người không thể bảo vệ người dân khỏi chúng, thì tôi sẽ làm. Thành phố này đã quá đủ đau khổ vì chúng. Tôi đã làm điều mà các người nên làm, nhưng không thể. Tôi đã dọn dẹp thứ rác rưởi mà các người đã để cho mục ruỗng trong lòng thành phố này. Tôi không hối hận."
Những lời nói của Thanh Long như những mũi dao sắc bén, xuyên thẳng vào tâm trí Đại úy Minh. Khuôn mặt anh ta thoáng chút biến sắc, nhưng ngay lập tức trở lại vẻ cương nghị thường thấy. "Ông Thanh Long, luật pháp là trên hết. Không ai có quyền đứng trên pháp luật để tự mình định đoạt sinh mạng của kẻ khác. Kể cả khi đó là tội phạm. Chúng tôi có quy trình, có hệ thống. Hành động của ông đã tạo ra một tiền lệ nguy hiểm."
"Tiền lệ nguy hiểm?" Thanh Long khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng đầy thách thức. "Hay là tiền lệ cho thấy rằng khi pháp luật bất lực, sẽ có những kẻ đứng lên bảo vệ công lý theo cách riêng của họ? Các người đã bao giờ nhìn vào ánh mắt của những nạn nhân bị Hắc Ưng hủy hoại chưa? Các người đã bao giờ nghe thấy tiếng khóc của những đứa trẻ bị chúng buôn bán chưa? Hay chỉ ngồi đây, trong căn phòng lạnh lẽo này, và nói về 'quy trình', về 'hệ thống'?"
Kim Anh lập tức can thiệp, đặt tay lên cánh tay Thanh Long một cách kín đáo nhưng dứt khoát. "Thưa Đại úy, chúng ta đang đi chệch khỏi trọng tâm. Thân chủ của tôi có quyền được im lặng và chỉ trả lời những câu hỏi liên quan trực tiếp đến cuộc điều tra. Việc ông Thanh Long tiêu diệt Hắc Ưng không chỉ là hành động tự vệ cá nhân mà còn là hành động bảo vệ cộng đồng. Chúng tôi sẽ cung cấp đầy đủ bằng chứng về sự nguy hiểm của Hắc Ưng, về những nỗ lực của chúng tôi để đưa vụ việc ra ánh sáng trước khi phải hành động quyết liệt. Chúng tôi có hàng trăm tài liệu, lời khai của nạn nhân, bằng chứng về những hoạt động phi pháp của Hắc Ưng mà chúng tôi đã thu thập được trong nhiều năm qua. Tôi tin rằng, khi xem xét toàn bộ bối cảnh, các vị sẽ thấy hành động của ông Thanh Long là không thể tránh khỏi và cần thiết."
Đại úy Minh nhìn Kim Anh, rồi lại nhìn Thanh Long. Anh ta biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Thanh Long không phải là một kẻ yếu đuối, và Kim Anh không phải là một luật sư tầm thường. Ánh mắt anh ta lóe lên một tia sáng lạnh lùng. "Chúng tôi sẽ xem xét tất cả các bằng chứng. Nhưng điều đó không thay đổi sự thật rằng ông Thanh Long đã vượt quá giới hạn. Chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra. Và nếu có bất kỳ sai phạm nào, ông Thanh Long sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Luật pháp là trên hết."
Thanh Long vẫn giữ thái độ kiên định, không bị lung lay. Anh biết, đây chỉ là một vòng thẩm vấn ban đầu, một cuộc thăm dò. Cuộc chiến thực sự còn ở phía trước, tại tòa án, trước dư luận, và có thể là cả trên bàn cờ chính trị. Nhưng anh đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó. Anh là một đế vương, và đế vương không bao giờ lùi bước trước bất kỳ thử thách nào. Gánh nặng của quyền lực và trách nhiệm đang đè nặng lên vai anh, nhưng nó cũng tôi luyện anh trở nên mạnh mẽ hơn. Anh biết mình không thể để cho đế chế Thiên Long sụp đổ chỉ vì những quy tắc cứng nhắc. Anh sẽ chiến đấu.
***
Màn đêm buông xuống Thiên Hải, mang theo một cơn mưa phùn nhẹ, lất phất bay trong không khí. Những hạt mưa li ti đọng trên mặt kính cửa sổ, tạo thành những vệt dài mờ ảo, khiến thành phố trở nên huyền ảo và lãng mạn hơn. Không khí ẩm ướt và mát mẻ sau cơn mưa phùn khiến lòng người dịu lại đôi chút. Sau buổi thẩm vấn căng thẳng tại trụ sở công an, Thanh Long đã đến Quán Cà Phê 'Thức', một nơi anh thường lui tới khi cần một không gian yên tĩnh và riêng tư.
Quán cà phê được thiết kế hiện đại, nội thất chủ yếu bằng gỗ ấm áp và bê tông trần lạnh lẽo, tạo nên một sự tương phản đầy nghệ thuật. Những chậu cây xanh nhỏ được đặt rải rác khắp nơi, mang lại cảm giác tươi mới và gần gũi với thiên nhiên. Ánh đèn vàng ấm áp từ những chiếc đèn lồng nhỏ treo trên trần, cùng với ánh nến lung linh trên mỗi bàn, phản chiếu vào đôi mắt sâu thẳm của Thanh Long, khiến chúng trở nên trầm tư hơn. Anh ngồi ở một góc khuất, bên cạnh cửa sổ nhìn ra phố, nơi những ánh đèn đường mờ ảo và những chiếc ô đủ màu sắc đang lướt qua.
Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện lẫn mùi trà thảo mộc dịu nhẹ và mùi gỗ mới thoang thoảng, tạo nên một không gian thư thái, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào và căng thẳng bên ngoài. Tiếng máy xay cà phê từ quầy bar vang lên nhẹ nhàng, tiếng nhạc instrumental du dương, và tiếng thì thầm của các cặp đôi hay những người bạn đang trò chuyện, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng êm ái.
Mỹ Ngọc đã đợi anh ở đó. Cô ngồi đối diện anh, trong một chiếc váy dạ hội đơn giản nhưng tinh tế, màu xanh ngọc bích, tôn lên làn da trắng ngần và vẻ đẹp sắc sảo, kiêu sa của cô. Mái tóc đen dài mượt mà nay đã được xõa xuống, mềm mại ôm lấy bờ vai thanh mảnh. Đôi mắt phượng sắc bén của cô giờ đây chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự thấu hiểu và sẻ chia. Cô không hỏi han nhiều về buổi thẩm vấn, chỉ đơn giản là lắng nghe, để Thanh Long tìm thấy sự bình yên trong chính sự hiện diện của cô.
Thanh Long đặt tách cà phê xuống, thở dài một hơi dài, cảm nhận sự mệt mỏi đang thấm sâu vào từng thớ thịt. Anh đã làm những gì cần làm, nhưng cái giá phải trả giờ đây mới thực sự hiển hiện. Nỗi trống rỗng sau chiến thắng, cùng với gánh nặng của áp lực pháp lý và dư luận, khiến anh cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt của Mỹ Ngọc, sự cô độc đó dần tan biến.
Mỹ Ngọc đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay anh đang đặt trên mặt bàn, cảm giác ấm áp và mềm mại truyền sang, xua đi cái lạnh lẽo của không khí và sự căng thẳng trong lòng anh. "Em biết anh không hối hận," cô nói, giọng dịu dàng nhưng kiên định, như một lời khẳng định chắc nịch. "Và em cũng vậy. Chúng ta sẽ vượt qua chuyện này, cùng nhau."
Thanh Long siết nhẹ tay cô, ánh mắt anh nhìn sâu vào đôi mắt của cô, cảm nhận được sự ấm áp và sức mạnh mà cô đang truyền cho anh. "Cơn bão này mới chỉ là khởi đầu, Mỹ Ngọc," anh nói, giọng trầm ấm, có chút suy tư. "Họ sẽ không dễ dàng buông tha. Nhưng có em bên cạnh, anh biết mình có thể đối mặt với bất cứ điều gì."
Mỹ Ngọc mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để xua tan đi phần nào sự u ám trong lòng Thanh Long. "Dư luận có thể quay lưng, chính trị có thể gây áp lực, nhưng Thiên Long vẫn sẽ đứng vững. Chúng ta có những con người trung thành, những người đã tin tưởng vào anh, và anh có em. Chúng ta sẽ cùng nhau chứng minh cho họ thấy, một đế chế không chỉ được xây bằng tiền bạc, mà còn bằng ý chí sắt đá, bằng sự kiên định không lay chuyển, và bằng cả trái tim. Anh đã bảo vệ thành phố này, giờ là lúc chúng ta bảo vệ đế chế của anh."
Cô rút tay về, nhưng vẫn giữ ánh mắt nhìn anh, rồi lấy từ túi xách ra một chiếc điện thoại di động. "Em đã sắp xếp một cuộc họp báo khẩn cấp vào sáng mai. Chúng ta sẽ phơi bày toàn bộ bằng chứng về tội ác của Hắc Ưng, đồng thời đưa ra tuyên bố chính thức về hành động của anh. Chúng ta sẽ không để họ kiểm soát câu chuyện. Em cũng đã liên hệ với một số chuyên gia pháp lý và nhà phân tích chính trị độc lập để họ đưa ra những đánh giá khách quan về tình hình. Mục tiêu là chuyển hướng sự chú ý của dư luận từ 'phương thức' của anh sang 'kết quả' mà anh đã đạt được – giải cứu thành phố khỏi một hiểm họa."
Thanh Long nhìn cô, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Anh là một đế vương, một người đàn ông quyền lực, nhưng đôi khi, chính những khoảnh khắc yếu lòng, những gánh nặng không tên, lại khiến anh nhận ra giá trị của những người phụ nữ bên cạnh. Mỹ Ngọc không chỉ là một nữ doanh nhân thành đạt, một chiến lược gia sắc sảo, mà còn là một chỗ dựa tinh thần vững chắc cho anh. Cô hiểu anh, tin tưởng anh, và sẵn sàng chiến đấu cùng anh. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say, anh nghĩ thầm.
"Hãy làm theo kế hoạch của em, Mỹ Ngọc," Thanh Long nói, ánh mắt anh đã trở nên kiên định trở lại, mọi dấu vết của sự mệt mỏi dường như đã biến mất. "Hãy cho họ thấy, Thiên Long không bao giờ cúi đầu. Và cho dù cơn bão có lớn đến đâu, chúng ta cũng sẽ vượt qua."
Anh biết, cuộc chiến pháp lý và truyền thông này sẽ là một thử thách lớn, có thể còn khó khăn hơn cả việc đối đầu với Hắc Ưng bằng vũ lực. Nhưng nó cũng là cơ hội để anh trưởng thành hơn, để hiểu rõ hơn về cái giá của quyền lực và trách nhiệm của một 'đế vương'. Anh đã có được quyền lực tuyệt đối, nhưng giờ đây, anh phải học cách sử dụng nó một cách khôn ngoan và chính nghĩa hơn.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn lất phất bay, nhưng trong lòng Thanh Long, một ngọn lửa mới đã được thắp lên. Anh không đơn độc. Anh có Mỹ Ngọc, có Kim Anh, có cả một đế chế Thiên Long vững mạnh phía sau. Cuộc chiến mới đã bắt đầu, và Thanh Long, một đế vương tàn khốc, sẽ đối mặt với nó bằng tất cả bản lĩnh và trí tuệ của mình. Anh sẽ chứng minh rằng, anh không chỉ là kẻ chinh phục, mà còn là người bảo vệ, người kiến tạo nên một trật tự mới cho Thiên Hải.