Mưa vẫn lất phất bay khi chiếc xe đen sang trọng của Thanh Long lướt nhẹ trên con đường vắng vẻ dẫn vào khu biệt thự ngoại ô. Những giọt nước li ti đọng trên kính xe, phản chiếu ánh đèn đường mờ ảo, tạo nên một bức tranh huyền ảo, cô tịch. Trong lòng Thanh Long, sự mệt mỏi từ buổi thẩm vấn căng thẳng cùng những toan tính chiến lược với Mỹ Ngọc vẫn còn đeo bám, nặng trĩu. Anh đã rời quán cà phê với một kế hoạch rõ ràng, một ngọn lửa mới được thắp lên, nhưng cơ thể vẫn không thể che giấu được sự hao mòn. Chiếc xe dừng lại trước cổng biệt thự, cánh cổng tự động từ từ mở ra, để lộ một không gian xanh mát, yên bình, hoàn toàn tách biệt khỏi sự ồn ào và áp lực của thế giới bên ngoài. Mùi hoa cỏ dại sau mưa cùng hương đất sạch nồng nàn xộc vào khứu giác, mang đến một cảm giác thư thái lạ lùng.
Bước xuống xe, Thanh Long cảm nhận làn gió se lạnh mơn man qua làn da, mang theo hơi ẩm của đêm khuya. Tiếng chim đêm thỉnh thoảng cất lên lanh lảnh, xa xa còn vẳng lại tiếng chó sủa nhẹ nhàng, tất cả hợp thành một bản giao hưởng êm ái, xoa dịu những gai góc trong tâm hồn anh. Anh tiến vào căn biệt thự quen thuộc, nơi ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ những ô cửa sổ, như một lời mời gọi, một bến đỗ bình yên. Vừa bước chân qua ngưỡng cửa, một mùi hương quen thuộc, thoang thoảng của trà thảo mộc cùng chút ngọt dịu của bánh quy homemade xộc vào mũi, khiến mọi căng thẳng dường như tan biến. Mỹ Ngọc đã đợi anh ở sảnh chính, cô mặc một chiếc váy lụa mỏng màu xanh ngọc bích, tôn lên vóc dáng thanh mảnh nhưng đầy đặn. Mái tóc đen dài mượt mà của cô được búi cao gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con vẫn tinh nghịch buông lơi quanh thái dương, tạo nên một vẻ đẹp vừa quý phái vừa gần gũi. Đôi mắt phượng sắc bén thường ngày nay ẩn chứa một nét lo lắng, nhưng khi nhìn thấy anh, cô vẫn nở một nụ cười nhẹ, ấm áp tựa vầng trăng.
"Anh về rồi," Mỹ Ngọc khẽ nói, giọng cô dịu dàng như tiếng suối chảy. Cô tiến lại gần, cầm lấy chiếc áo khoác vest của anh, động tác mềm mại và tự nhiên như thể đó là việc cô vẫn thường làm. Thanh Long để mặc cô, anh cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay cô khi lướt qua vai anh, một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng. Anh là một đế vương, một người đàn ông được vạn người kính nể, nhưng đôi khi, chính những khoảnh khắc đời thường, những cử chỉ chăm sóc nhỏ bé này lại khiến anh cảm thấy mình là một con người thực sự, chứ không phải chỉ là một biểu tượng quyền lực.
Phía sau Mỹ Ngọc, Tiểu Linh và An Nhiên cũng xuất hiện. Tiểu Linh, với vẻ đẹp trong sáng, ngọt ngào như một nàng thơ, đôi mắt to tròn, long lanh ánh lên sự lo lắng không che giấu. Cô bé mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa trắng tinh khôi, mái tóc dài xoăn nhẹ xõa tự nhiên, toát lên vẻ đáng yêu và gần gũi. Trên tay cô bé là một chiếc khay nhỏ với một ly sữa ấm và vài miếng bánh quy. An Nhiên, mái tóc xoăn bồng bềnh tự do, đôi mắt mơ màng nhưng đầy cá tính, mặc một chiếc áo choàng rộng rãi, đậm hơi thở nghệ thuật. Cô nàng ôm một ấm trà thảo mộc đang bốc hơi nghi ngút, hương thơm thanh khiết lan tỏa khắp căn phòng.
"Anh Long," Tiểu Linh khẽ gọi, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió. Cô đặt khay đồ ăn xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh sofa, ánh mắt không rời khỏi anh, "Anh chắc mệt lắm rồi. Em đã chuẩn bị sữa và bánh cho anh."
An Nhiên tiến đến, đặt ấm trà xuống, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Thanh Long. "Đừng tự gánh hết mọi thứ, Long. Chia sẻ gánh nặng này với chúng em." Giọng cô nhẹ bẫng nhưng đầy sự thấu hiểu, như một cơn gió mát lành xoa dịu tâm hồn anh. Cô nhìn anh bằng ánh mắt tự do, phóng khoáng, nhưng cũng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc.
Thanh Long nhìn ba cô gái, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Anh đã trải qua những trận chiến đẫm máu, những cuộc đối đầu sinh tử, những âm mưu thâm độc trên thương trường, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy yếu lòng đến thế. Cái giá của quyền lực, của sự tàn khốc mà anh đã gây ra để bảo vệ thành phố này, giờ đây đang đè nặng lên vai anh, không phải bằng vết thương thể xác, mà bằng sự trống rỗng trong tâm hồn và áp lực vô hình từ hệ thống pháp luật. Anh đã bảo vệ thành phố, nhưng giờ đây, chính thành phố lại đang chất vấn anh.
"Cảm ơn các em," Thanh Long nói, giọng anh trầm ấm, có chút khàn nhẹ vì mệt mỏi. Anh ngồi xuống sofa, cảm nhận sự mềm mại của đệm ghế, một cảm giác xa xỉ mà anh hiếm khi được tận hưởng trọn vẹn. Mỹ Ngọc ngồi cạnh anh, cô đưa tay lên, nhẹ nhàng luồn vào mái tóc dày của anh, dùng chiếc khăn bông mềm mại lau khô những sợi tóc còn vương hơi ẩm mưa. Động tác của cô êm ái, chậm rãi, như một liều thuốc an thần tự nhiên.
"Dù có chuyện gì xảy ra, em và mọi người sẽ luôn ở bên anh," Mỹ Ngọc nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào anh. "Anh không đơn độc đâu."
Thanh Long nhắm mắt lại một lát, tựa đầu vào vai Mỹ Ngọc, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô truyền sang. Hương thơm nhẹ nhàng từ mái tóc cô, pha lẫn mùi nước hoa đắt tiền đặc trưng của cô, khiến anh cảm thấy an toàn một cách lạ lùng. "Anh biết, nhưng lần này không phải là chiến trường của đấm đá," anh đáp, giọng anh thì thầm, gần như tan vào không khí tĩnh lặng của căn phòng. "Đây là một cuộc chiến khác, một cuộc chiến mà luật lệ và dư luận mới là vũ khí chính." Anh siết nhẹ bàn tay cô đang đặt trên đùi mình, cảm nhận sự mềm mại và sức sống từ nó. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," câu nói đó chợt lóe lên trong tâm trí anh, không phải là một sự chiếm hữu, mà là sự thừa nhận về nguồn sức mạnh, cả về thể chất lẫn tinh thần, mà những người phụ nữ này mang lại.
Tiểu Linh ngồi xổm dưới chân anh, đôi mắt long lanh nhìn anh đầy trìu mến. "Anh Long đừng lo, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Em tin anh." Lời nói ngây thơ, chân thật của cô bé như một dòng suối mát lành, xoa dịu những vết xước trong tâm hồn anh. Anh mở mắt, nhìn xuống Tiểu Linh, rồi đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc mềm mượt của cô bé. Anh biết, niềm tin của Tiểu Linh là vô điều kiện, một điều quý giá mà anh không bao giờ muốn đánh mất.
An Nhiên đặt một tách trà thảo mộc nóng hổi vào tay anh, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện. "Anh Long, anh đã làm những gì cần làm để bảo vệ thành phố này. Nếu họ không hiểu, đó là vấn đề của họ, không phải của anh. Đừng để những phán xét đó làm lu mờ sự thật." Cô nói, giọng điệu vẫn giữ sự phóng khoáng vốn có, nhưng ẩn chứa sự an ủi sâu sắc. "Đôi khi, để có được tự do, người ta phải chấp nhận trả giá. Anh đã trả giá, giờ chúng em sẽ giúp anh đòi lại sự công bằng."
Thanh Long uống một ngụm trà nóng, vị thanh mát của thảo mộc lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn. Anh nhìn ba cô gái, mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều dành cho anh sự tin tưởng và tình yêu thương vô bờ bến. Anh biết, quyền lực có thể mua chuộc được nhiều thứ, nhưng sự chân thành và tình cảm này là vô giá. Chính những khoảnh khắc như thế này, những giây phút bình yên được bao bọc bởi tình yêu thương, đã giúp anh có thêm sức mạnh để đối mặt với mọi sóng gió. Đây chính là một phần của "Thiên Địa Mỹ Nhân", những người không chỉ đẹp về ngoại hình mà còn đẹp về tâm hồn, là những trụ cột vững chắc trong đế chế của anh, không chỉ trên thương trường, mà còn trong trái tim anh. Mối quan hệ giữa Thanh Long và các mỹ nhân được củng cố mạnh mẽ hơn qua thử thách này, cho thấy tình yêu của họ không chỉ là sự chiếm hữu mà còn là sự đồng hành và hy sinh. Anh cảm thấy một sự bình yên ngắn ngủi lan tỏa trong lồng ngực, một sự bình yên mà anh biết, sẽ là nguồn năng lượng quý giá cho trận chiến sắp tới. Anh cần phải giữ vững lý trí, giữ vững trái tim để bảo vệ những điều tốt đẹp này.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai xuyên qua tấm kính lớn của tòa nhà Thiên Khải, rọi sáng căn phòng họp tối tân, nơi không khí căng thẳng như dây đàn. Mùi cà phê nồng nàn hòa lẫn mùi mực in và kim loại từ các thiết bị công nghệ mới, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của một đế chế đang vận hành hết công suất. Tiếng gõ phím dồn dập, tiếng điện thoại reo khẽ, tiếng thang máy di chuyển êm ái, tất cả tạo nên một bản giao hưởng bận rộn, chuyên nghiệp. Thanh Long ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mệt mỏi đêm qua đã tan biến, thay vào đó là ánh mắt sắc bén, kiên định của một người lãnh đạo. Anh khoác lên mình bộ vest may đo tinh tế, tôn lên vẻ nam tính, lịch lãm, nhưng cũng ẩn chứa sự uy nghi khó tả.
Đối diện anh là Mỹ Ngọc, Kim Anh, Lâm Phong và Anh Hoàng. Mỗi người đều tập trung cao độ, gương mặt tràn đầy sự nghiêm túc và quyết tâm. Mỹ Ngọc, hôm nay cô diện một bộ suit công sở màu xám than lịch lãm, tóc búi cao gọn gàng, toát lên vẻ chuyên nghiệp và quyền quý. Kim Anh, với mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt nâu sáng đầy lửa nhiệt huyết, mặc một chiếc váy công sở màu xanh đậm, tay cầm một tập tài liệu dày cộp. Lâm Phong vẫn giữ vẻ gầy gò, đeo kính cận, nhưng ánh mắt lanh lợi và nhanh nhẹn, anh đang thao tác trên một màn hình lớn hiển thị hàng loạt dữ liệu phức tạp. Anh Hoàng, trợ lý đáng tin cậy, ăn mặc chỉnh tề, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp, đang ghi chép cẩn thận.
"Chúng ta hãy đi vào vấn đề chính," Thanh Long mở lời, giọng nói trầm ấm, đầy uy lực nhưng cũng rất dứt khoát. "Kim Anh, tình hình pháp lý thế nào?"
Kim Anh hít sâu một hơi, đặt tập tài liệu xuống bàn. "Thưa anh Long, dựa trên thông tin chúng ta có được từ Cục Điều Tra Đặc Biệt, họ sẽ tấn công vào điểm yếu nhất của chúng ta: các hoạt động vượt quyền hạn pháp luật trong chiến dịch thanh trừng Hắc Ưng. Đặc biệt là những vụ liên quan đến thế giới ngầm, những vụ 'biến mất' không rõ ràng, và việc sử dụng vũ lực vượt quá mức cho phép của một công dân." Cô dùng bút chỉ vào một dòng chữ trên tài liệu, "Họ sẽ tập trung vào việc chứng minh rằng anh đã hành động như một 'đao phủ' ngoài vòng pháp luật, chứ không phải một người bảo vệ trật tự. Án phạt có thể rất nặng, không chỉ là phạt tiền mà còn là án tù, và quan trọng nhất là làm mất uy tín của Thiên Long."
Lâm Phong, với ngón tay lướt nhanh trên bàn phím ảo, đưa một biểu đồ phức tạp lên màn hình lớn. "Tôi đã giải mã được một phần đáng kể dữ liệu từ 'Hắc Ưng Mật Mã' và 'Sổ Đen Huyết Sát'. Các tài liệu này chứa đựng bằng chứng về các hoạt động phi pháp quy mô lớn của Hắc Ưng, từ rửa tiền, buôn lậu vũ khí, ma túy, cho đến những âm mưu thâu tóm chính trị và kinh tế ngầm. Đây là động cơ chính đáng cho hành động của chúng ta, chứng minh rằng Hắc Ưng là một mối đe dọa sống còn đối với thành phố và quốc gia."
Mỹ Ngọc trầm ngâm một lát, rồi cô bắt đầu trình bày, giọng nói rõ ràng, rành mạch. "Về mặt truyền thông, chúng ta cần chuyển hướng dư luận. Thay vì để họ tập trung vào 'phương thức' mà anh Long đã sử dụng, chúng ta phải nhấn mạnh 'kết quả' mà anh đã đạt được – giải cứu thành phố khỏi một hiểm họa. Chúng ta sẽ công bố những bằng chứng Lâm Phong đã thu thập được, phơi bày toàn bộ sự thật về tội ác của Hắc Ưng. Đồng thời, chúng ta sẽ thể hiện hình ảnh một Thiên Long luôn tuân thủ pháp luật, dù phải đối mặt với những hoàn cảnh cực đoan. Phải cho họ thấy, hành động của anh Long là một sự hy sinh cần thiết, một hành động vì lợi ích chung, chứ không phải vì tư lợi cá nhân hay sự khát máu."
Thanh Long lắng nghe từng lời, ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt trong phòng. Anh biết, cuộc chiến này không chỉ là của riêng anh, mà là của cả đế chế Thiên Long. Anh là người đã tạo ra luật lệ mới ở Thiên Hải, nhưng giờ đây anh phải đối mặt với luật pháp của một hệ thống khác, phức tạp và đầy rẫy những cạm bẫy. Anh đã có được quyền lực tuyệt đối, nhưng giờ đây, anh phải học cách sử dụng nó một cách khôn ngoan và chính nghĩa hơn, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ và sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Sự phức tạp của hệ thống pháp luật và chính trị sẽ còn gây khó dễ cho Thanh Long trong tương lai, dù anh có thắng phiên điều trần này.
"Anh Hoàng, anh đã chuẩn bị danh sách các chuyên gia pháp lý và nhà phân tích chính trị độc lập mà Mỹ Ngọc đã liên hệ chưa?" Thanh Long hỏi, giọng anh vẫn giữ sự bình tĩnh đáng kinh ngạc.
"Thưa sếp, đã chuẩn bị xong. Tất cả đều là những tên tuổi có uy tín, và họ đã đồng ý tham gia phân tích, đưa ra những đánh giá khách quan về tình hình," Anh Hoàng đáp, giọng nói chuyên nghiệp, không chút do dự. "Chúng tôi cũng đã sẵn sàng để phát hành thông cáo báo chí và tổ chức họp báo theo kế hoạch của cô Mỹ Ngọc."
Thanh Long gật đầu. "Tốt. Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống. Không được phép lùi bước. Cuộc chiến này sẽ định đoạt vị thế của Thiên Long, không chỉ là một tập đoàn kinh tế, mà còn là một biểu tượng của trật tự mới." Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớn, nhìn ra thành phố đang dần bừng sáng dưới ánh nắng ban mai. "Họ sẽ cố gắng xé nát chúng ta, nhưng chúng ta sẽ chứng minh rằng, Thiên Long không chỉ là một tập đoàn, mà là một ý chí, một tinh thần không thể bị khuất phục." Anh quay lại, ánh mắt quét qua từng người. "Bằng chứng từ Hắc Ưng Mật Mã và Sổ Đen Huyết Sát không chỉ là con dao hai lưỡi mà còn là mồi nhử cho những thế lực khác. Hãy chuẩn bị kỹ lưỡng, từng chi tiết nhỏ nhất cũng có thể xoay chuyển cục diện."
Mỹ Ngọc, Kim Anh và Lâm Phong nhìn anh, trong mắt họ là sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối. Họ biết, Thanh Long không chỉ là sếp của họ, mà còn là người mà họ tin tưởng sẽ dẫn dắt họ vượt qua mọi giông bão. "Vâng, thưa anh Long," Kim Anh và Mỹ Ngọc đồng thanh đáp, giọng nói mạnh mẽ, dứt khoát. Cả căn phòng họp tràn ngập sự quyết tâm.
***
Buổi chiều muộn, khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Thanh Long tìm đến 'Nguyệt Quán', phòng trà cổ kính nơi anh thường tìm thấy sự tĩnh lặng. Sau cuộc họp căng thẳng tại Thiên Khải, anh cần một không gian khác, một nơi không có những con số khô khan, những điều luật phức tạp, hay những toan tính chính trị. Tiếng đàn tranh du dương hòa cùng tiếng sáo trúc réo rắt vang vọng từ bên trong, như một lời mời gọi êm ái. Mùi trà thơm nhẹ nhàng quyện với hương trầm hương thoang thoảng, gỗ mục và một chút mùi hoa nhài từ khu vườn nhỏ bên ngoài, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, trang nhã, đầy hoài niệm.
Tiểu Linh và An Nhiên đã đợi anh ở một góc phòng trà quen thuộc, nơi có những chiếc bàn trà thấp và chiếu tatami êm ái. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc lồng đèn lụa treo cao hắt xuống, làm nổi bật vẻ đẹp thanh thoát của hai cô gái. Tiểu Linh, trong bộ áo dài trắng tinh khôi, mái tóc dài được tết gọn gàng, trông như một tiên nữ giáng trần. An Nhiên, trong chiếc váy bohemian rộng rãi với những họa tiết thêu tay tinh xảo, mái tóc xoăn bồng bềnh xõa tự nhiên, toát lên vẻ phóng khoáng, tự do.
"Anh Long," Tiểu Linh khẽ gọi, nụ cười tươi tắn như đóa hoa ban mai nở rộ. Cô bé đứng dậy, đi đến bên anh, giúp anh cởi áo khoác. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô bé vẫn chứa đựng sự lo lắng, nhưng cũng tràn đầy sự an ủi.
An Nhiên chỉ vào chỗ trống trên chiếu tatami. "Anh Long, ngồi xuống đi. Trà đã sẵn sàng rồi." Giọng cô vẫn giữ sự nhẹ nhàng, không vồ vập, nhưng đầy quan tâm.
Thanh Long mỉm cười nhẹ. Anh ngồi xuống, cảm nhận sự mềm mại của chiếu tatami dưới chân. Tiểu Linh khéo léo rót một chén trà nóng hổi, hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm thanh khiết của trà hoa cúc. Anh đón lấy chén trà, cảm nhận sự ấm nóng lan tỏa trong lòng bàn tay.
"Anh Long, vẻ mặt anh lúc này rất đẹp, nhưng cũng đầy gánh nặng," An Nhiên nói, đôi mắt cô nhìn anh đầy tinh tế, như thể đang phác họa anh trong tâm trí. Cô lấy ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút chì, bắt đầu phác họa những nét đầu tiên một cách điêu luyện. "Đôi khi, chỉ cần dừng lại một chút, ngắm nhìn hoàng hôn, mọi thứ sẽ rõ ràng hơn."
Thanh Long uống một ngụm trà, vị ngọt thanh của trà hoa cúc hòa tan mọi căng thẳng. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng của ngày đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của hoàng hôn, nhưng trong lòng anh lại cảm thấy ấm áp lạ thường. Anh nhìn An Nhiên đang say sưa phác họa, từng nét bút của cô nhanh chóng định hình nên bóng dáng anh trên trang giấy.
"Em tin vào sự công bằng, và em tin vào anh, Long ca," Tiểu Linh nói, giọng cô bé thì thầm, nhưng đầy mạnh mẽ. "Dù thế nào đi nữa, anh vẫn là anh hùng trong lòng em." Rồi cô bé bắt đầu hát khe khẽ một bài hát dân ca quen thuộc, giai điệu êm ái, trong trẻo như tiếng suối, lời ca giản dị nhưng chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn.
Thanh Long nhắm mắt lại, lắng nghe giọng hát của Tiểu Linh, cảm nhận hương trà thơm và sự tĩnh lặng bao quanh. Mọi lo toan, mọi áp lực dường như tan biến. Anh đã chiến đấu để bảo vệ thành phố này, để bảo vệ những con người này, để bảo vệ những giá trị tốt đẹp này. Anh đã đối mặt với cái ác tột cùng, đã dùng bạo lực để dẹp bỏ bạo lực, và giờ đây anh phải đối mặt với hậu quả của những hành động đó. Nhưng khoảnh khắc này, được bao bọc bởi tình yêu thương và sự bình yên, đã nhắc nhở anh về lý do thực sự của mọi cuộc chiến. Anh chiến đấu không chỉ vì quyền lực, mà còn vì những điều đẹp đẽ, những tâm hồn trong sáng như Tiểu Linh, những trái tim tự do như An Nhiên, và sự kiên cường như Mỹ Ngọc.
"Cảm ơn em," Thanh Long nói với Tiểu Linh, rồi anh quay sang An Nhiên. "Và cảm ơn em nữa, An Nhiên. Các em là ánh sáng của anh." Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của cả hai cô gái, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp và sức sống từ họ. Anh nhận ra rằng quyền lực thực sự không chỉ nằm ở sức mạnh mà còn ở khả năng chịu trách nhiệm và đối mặt với hậu quả, và quan trọng hơn, là có những người để yêu thương và bảo vệ. Đây là những khoảnh khắc quý giá mà anh cần gìn giữ, là lý do để anh tiếp tục chiến đấu, không chỉ vì một đế chế, mà còn vì một cuộc sống trọn vẹn, bình yên cho những người anh yêu thương.
***
Đêm trước phiên điều trần, căn biệt thự ngoại ô chìm trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ phòng làm việc của Thanh Long. Ngoài trời, bầu trời đã quang mây, nhưng không khí vẫn se lạnh, báo hiệu một ngày mới đầy thử thách sắp đến. Mùi hoa cỏ ban đêm thoang thoảng, mang theo chút ẩm ướt của sương đêm, tạo nên một không khí tĩnh mịch nhưng cũng đầy dự cảm.
Thanh Long, Mỹ Ngọc và Kim Anh vẫn thức trắng đêm, những cốc cà phê đen đặc đã vơi đi quá nửa. Trên bàn làm việc rộng lớn là hàng núi tài liệu, hồ sơ pháp lý, biểu đồ và sơ đồ phức tạp. Ánh đèn bàn rọi thẳng vào những dòng chữ chi chít, vào những gương mặt căng thẳng nhưng đầy tập trung của ba người. Tiếng lật giở tài liệu sột soạt, tiếng gõ phím máy tính lách cách đôi khi phá vỡ sự im lặng, nhưng không làm mất đi sự tập trung cao độ của họ.
Kim Anh, với vẻ mặt kiên định và ánh mắt sắc sảo, đang lật giở từng trang hồ sơ, kiểm tra lại từng điều khoản pháp lý, từng án lệ có liên quan. "Họ sẽ cố gắng đẩy anh vào thế buộc phải thừa nhận đã vượt quá giới hạn," cô nói, giọng nói dứt khoát nhưng cũng chứa đựng sự lo lắng. "Chúng ta phải nhấn mạnh sự cần thiết của hành động đó để ngăn chặn một mối đe dọa lớn hơn, một mối đe dọa có thể hủy hoại cả thành phố này. Chúng ta sẽ chứng minh rằng những bằng chứng từ Hắc Ưng Mật Mã và Sổ Đen Huyết Sát là không thể chối cãi, và hành động của anh Long là biện pháp duy nhất để bảo vệ công lý."
Mỹ Ngọc, ngồi cạnh Thanh Long, đôi mắt phượng của cô chăm chú nhìn vào màn hình máy tính hiển thị các kịch bản đối đáp truyền thông. Cô đã thay chiếc váy lụa bằng một bộ đồ ngủ thoải mái hơn, nhưng vẻ chuyên nghiệp và sắc sảo vẫn không hề mất đi. "Giọng điệu, ánh mắt, ngôn ngữ cơ thể của anh đều quan trọng," cô nói, giọng nói rõ ràng, rành mạch. "Anh phải thể hiện sự tự tin, sự kiên định vào những gì mình đã làm, nhưng cũng phải có sự hối lỗi cần thiết cho những hành động ngoài vòng pháp luật, đặc biệt là những tổn thất không mong muốn. Sự chân thành của anh sẽ là chìa khóa để thuyết phục hội đồng và dư luận." Cô quay sang Thanh Long, ánh mắt cô đầy tin tưởng và động viên.
Thanh Long lắng nghe từng lời, đôi mắt anh không ngừng toát ra sự kiên định và ý chí thép. Anh là một đế vương, một người đàn ông quyền lực, và anh sẽ không bao giờ cúi đầu. Nhưng anh cũng không phải là một kẻ mù quáng. Anh biết cái giá của những gì mình đã làm, và anh sẵn sàng đối mặt với nó.
"Tôi sẽ chịu trách nhiệm cho mọi hành động của mình," Thanh Long nói, giọng anh trầm ấm, mạnh mẽ, vang vọng trong căn phòng. "Nhưng tôi cũng sẽ không để họ phủ nhận những gì tôi đã làm cho thành phố này. Tôi sẽ không để họ biến tôi thành tội đồ, hay phủ nhận sự thật về hiểm họa Hắc Ưng. Thiên Địa Mỹ Nhân, vốn là của ta, và Thiên Hải này, ta nói là luật. Tôi sẽ bảo vệ những điều đó."
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố đang chìm trong ánh đèn lung linh. Từng ánh đèn nhỏ bé như những linh hồn đang chờ đợi phán quyết, chờ đợi sự công bằng. Thanh Long cảm nhận được gánh nặng của quyền lực, của trách nhiệm đang đè nặng lên vai mình. Cuộc chiến này không chỉ là để bảo vệ bản thân anh, mà còn là để bảo vệ cả một đế chế, một tầm nhìn về một Thiên Hải tốt đẹp hơn. Anh đã có được quyền lực tối thượng, nhưng giờ đây, anh phải chứng minh rằng anh xứng đáng với nó, rằng anh không chỉ là kẻ chinh phục mà còn là người bảo vệ, người kiến tạo.
"Chúng ta đã chuẩn bị đủ chưa?" Thanh Long hỏi, giọng anh đầy uy lực, nhưng cũng ẩn chứa một chút mệt mỏi sau đêm dài thức trắng.
"Mọi thứ đã sẵn sàng," Kim Anh đáp, ánh mắt cô cháy lên sự quyết tâm. "Chúng ta có đầy đủ bằng chứng, lập luận chặt chẽ, và một chiến lược vững chắc."
Mỹ Ngọc đặt tay lên vai Thanh Long, ánh mắt cô đầy sự ủng hộ. "Chúng ta sẽ làm được, anh Long. Em tin vào anh."
Thanh Long siết chặt tay cô, ánh mắt anh nhìn ra xa xăm, về phía thành phố đang chìm trong màn đêm, chuẩn bị cho một ngày mới. Cuộc chiến pháp lý này sẽ là một thử thách lớn, có thể còn khó khăn hơn cả những trận chiến vũ lực mà anh đã trải qua. Nhưng anh không đơn độc. Anh có Mỹ Ngọc, có Kim Anh, có cả một đội ngũ tài năng và trung thành phía sau. Anh sẽ đối mặt với nó bằng tất cả bản lĩnh, trí tuệ và ý chí thép của mình. Anh sẽ chứng minh rằng, anh không chỉ là một đế vương trên thương trường và thế giới ngầm, mà còn là một người biết đối mặt với trách nhiệm, một người đủ dũng cảm để đứng vững trước mọi phán xét. Đêm trước phiên điều trần, trong căn biệt thự yên tĩnh, một đế vương đang chuẩn bị cho trận chiến cam go nhất của cuộc đời mình, không phải bằng gươm đao, mà bằng trí tuệ và bản lĩnh.