Thiên địa mỹ nhân
Chương 25

Huyết Long Trấn Thế: Nền Móng Đế Vương

4327 từ
Mục tiêu: Thanh Long củng cố quyền lực và tầm ảnh hưởng sau chiến thắng vang dội trong 'Đêm Huyết Long' và sự kiện Chương 24.,Thâu tóm và hợp pháp hóa các tài sản, hoạt động của đối thủ cũ, biến chúng thành nền tảng ban đầu cho đế chế của mình.,Giới thiệu nhân vật Chị Hà, thể hiện bản chất 'long' của Thanh Long: không chỉ tàn nhẫn với kẻ thù mà còn có lòng bảo vệ, xây dựng.,Mỹ Ngọc, thông qua việc quan sát các hành động của Thanh Long, bắt đầu có cái nhìn mới mẻ và khác biệt về anh, vượt ra ngoài định nghĩa 'đối thủ' ban đầu.,Thanh Long đặt những viên gạch đầu tiên cho việc định hình một đế chế mới, với tầm nhìn và quy tắc riêng.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Anh Hoàng, Tùng 'Sẹo', Ông Cửu, Chị Hà
Mood: Triumphant, strategic, insightful, with hints of empathy and growing attraction.
Kết chương: [object Object]

Bình minh đã lên cao, những tia nắng đầu tiên của ngày mới rọi sáng cả sân thượng, chiếu rọi lên khuôn mặt kiên nghị của Thanh Long. Anh đã kiến tạo một trật tự mới, đã khẳng định quyền lực không thể lay chuyển của mình trong thế giới ngầm non trẻ của Thiên Hải. Đây là bước đệm đầu tiên, là viên gạch nền vững chắc cho đế chế Thiên Long mà anh sẽ xây dựng. Thanh Long hít một hơi sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành của buổi sớm mai. Anh nhìn xuống thành phố đang bừng tỉnh, ánh mắt anh chứa đựng sự tự tin và tham vọng vô hạn. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con rồng đã thức tỉnh, và Thiên Hải sẽ phải rung chuyển dưới gót chân anh. Vòng ngọc trên cổ khẽ ấm lên, như một lời nhắc nhở về định mệnh đã được chấp nhận. Anh đã sẵn sàng cho tất cả.

Những tia nắng ban mai len lỏi qua ô cửa kính trong suốt của tòa nhà Thiên Khải, rọi thẳng vào văn phòng tạm thời của Thanh Long. Đây vốn là một tầng văn phòng trống, được Anh Hoàng cấp tốc cải tạo chỉ trong một đêm thành một trung tâm điều hành tạm thời – đủ tiện nghi, đủ công nghệ để Thanh Long có thể nắm bắt mọi thông tin, đưa ra mọi quyết định. Không gian rộng rãi, được trang bị những chiếc bàn làm việc tối giản, những màn hình cảm ứng lớn hiện thị bản đồ Thiên Hải với vô vàn chấm đỏ, xanh nhấp nháy, biểu thị cho các hoạt động ngầm và hợp pháp đang được kiểm soát và chuyển đổi. Mùi điều hòa công suất cao hòa lẫn với hương cà phê mới pha, cùng chút vị kim loại đặc trưng của những dàn máy chủ đang chạy hết công suất, tạo nên một bầu không khí vừa chuyên nghiệp, vừa căng thẳng.

Thanh Long ngồi giữa căn phòng, trên một chiếc ghế da đen bóng, lưng thẳng tắp như một vị vua đang ngự trị ngai vàng. Ánh mắt anh sắc sảo, lia nhanh qua từng dòng báo cáo, từng biểu đồ trên màn hình lớn. Bên cạnh anh, Anh Hoàng, với chiếc áo sơ mi là lượt và mái tóc chải chuốt, không ngừng gõ phím, xử lý dữ liệu và nhận các cuộc gọi liên tục. Tiếng gõ phím dồn dập của Anh Hoàng vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng điện thoại reo không ngớt, và cả tiếng thang máy êm ái lướt lên xuống, tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và hiệu quả.

"Những khoản thu từ bảo kê sẽ được chuyển đổi thành phí dịch vụ an ninh hợp pháp," Thanh Long nói, giọng trầm ấm nhưng dứt khoát, ánh mắt vẫn không rời màn hình. "Anh Hoàng, lên kế hoạch chi tiết cho việc thành lập một công ty dịch vụ bảo vệ. Đảm bảo mọi hợp đồng đều minh bạch, có hóa đơn, chứng từ đầy đủ. Sẽ không còn chuyện làm ăn mờ ám nữa."

Anh Hoàng gật đầu lia lịa, tốc độ gõ phím nhanh hơn một nhịp. "Đã rõ, thưa sếp. Tôi sẽ soạn thảo ngay hồ sơ pháp lý và liên hệ với đội ngũ luật sư. Dự kiến trong vòng ba ngày sẽ hoàn tất thủ tục đăng ký kinh doanh."

"Tốt," Thanh Long khẽ gật. "Còn những cửa hàng, quán bar, tụ điểm giải trí mà băng nhóm Băng Sói kiểm soát? Chúng ta sẽ không đập bỏ. Chúng là những điểm chạm trực tiếp với thị trường." Anh quay sang Tùng 'Sẹo', người đàn ông vạm vỡ với vết sẹo dài trên mặt đang đứng im lìm ở một góc phòng, như một bức tượng sống. "Tùng 'Sẹo', anh phụ trách rà soát lại tất cả. Những nơi nào có tiềm năng, chúng ta sẽ đầu tư cải tạo, nâng cấp, biến chúng thành chuỗi cửa hàng tiện lợi, nhà hàng hoặc quán cà phê cao cấp. Sẽ có tên tuổi mới, phong cách mới, nhưng vẫn giữ được lượng khách hàng cũ. Những kẻ chống đối hoặc cố tình phá hoại... anh biết phải làm gì rồi chứ?"

Tùng 'Sẹo' chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua. "Cứ để tôi lo. Kẻ nào dám ngáng đường, tôi sẽ xử lý." Giọng hắn trầm đục, mang theo một sự đe dọa không thể nhầm lẫn. Với hắn, mọi mệnh lệnh của Thanh Long đều là luật.

Thanh Long hài lòng với sự chuyên nghiệp và trung thành của hai người đàn ông. Anh đã chọn đúng người để đặt niềm tin. "Anh Hoàng, dự án chuỗi cửa hàng tiện lợi và các cơ sở kinh doanh mới sẽ được đặt dưới sự quản lý của một công ty con. Lên danh sách các nhân sự chủ chốt, ưu tiên những người có năng lực từ các cơ sở cũ, nhưng phải đảm bảo họ hoàn toàn trung thành và hiểu rõ luật lệ mới của chúng ta."

"Sếp, mọi thứ đang diễn ra nhanh hơn dự kiến," Anh Hoàng thốt lên, đôi mắt sáng rỡ. "Chỉ trong một buổi sáng, chúng ta đã tiếp quản gần bảy mươi phần trăm tài sản của băng Băng Sói và đang trong quá trình chuyển đổi hoạt động. Hiệu suất này... thật không tưởng."

Thanh Long nhếch mép cười nửa miệng, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối. "Khi có mục tiêu rõ ràng và ý chí sắt đá, mọi thứ đều có thể diễn ra nhanh chóng. Huyết Long đã trỗi dậy, và giờ là lúc nó phải kiến tạo. Thiên Hải này, vốn dĩ phải thuộc về kẻ có đủ tầm nhìn và bản lĩnh để nắm giữ nó. Chúng ta không chỉ đơn thuần là thâu tóm, mà là định hình lại toàn bộ cục diện. Từ những hoạt động ngầm tăm tối nhất, chúng ta sẽ chắt lọc ra những giá trị để xây dựng nên một đế chế hoàn toàn mới, vừa hợp pháp, vừa vững chắc. Những kẻ khác chỉ biết tranh giành từng mẩu bánh, nhưng ta sẽ tạo ra một cái bánh lớn hơn, và ta sẽ là người chia phần." Anh dừng lại, ánh mắt quét qua bản đồ Thiên Hải đang hiển thị trên màn hình. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật."

Anh Hoàng và Tùng 'Sẹo' đều cảm nhận được luồng năng lượng mạnh mẽ toát ra từ Thanh Long. Không chỉ là một ông chủ, mà là một thủ lĩnh thực sự, một kiến trúc sư của một kỷ nguyên mới. Họ biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng với Thanh Long, mọi chướng ngại vật đều chỉ là những bậc thang dẫn đến đỉnh cao quyền lực.

***

Buổi trưa nắng gắt đổ lửa xuống khu tập thể cũ kỹ, nơi những dãy nhà bê tông xám xịt xếp hàng chồng lên nhau như những khối hộp vô hồn. Tường bong tróc, lộ ra lớp gạch đỏ úa màu thời gian. Dây điện chằng chịt như mạng nhện giăng khắp nơi, tạo nên một khung cảnh nhếch nhác và tù túng. Tiếng trẻ con chơi đùa inh ỏi dưới cái nắng chang chang, tiếng người lớn í ới gọi nhau từ ban công, xen lẫn tiếng chảo dầu xèo xèo và tiếng tivi vọng ra từ những căn hộ nhỏ hẹp. Mùi thức ăn tổng hợp, mùi ẩm mốc cũ kỹ hòa lẫn với mùi rác thải bị ứ đọng ở góc hẻm, tạo nên một thứ không khí đặc quánh, nặng nề.

Thanh Long, trong chiếc áo sơ mi lụa màu than và quần tây tối màu, đứng sừng sững giữa con hẻm nhỏ, vẻ ngoài lịch lãm và quyền uy của anh hoàn toàn lạc lõng với khung cảnh xung quanh. Bên cạnh anh là Ông Cửu, thân hình gầy gò, mặc chiếc áo sơ mi bạc màu, đôi mắt tinh ranh không ngừng đảo qua lại, quan sát mọi thứ.

"Cậu Long, đây là khu tập thể số 7, nơi Chị Hà đang sống," Ông Cửu nói, chỉ tay về phía một căn hộ tầng trệt. "Cô ấy là một trong những người bị băng nhóm Băng Sói áp bức nặng nhất. Chồng mất sớm, một mình nuôi con nhỏ, lại còn bị chúng siết nợ với lãi suất cắt cổ. Cô ấy kiên cường lắm, nhưng cũng sắp chịu hết nổi rồi."

Thanh Long khẽ gật đầu, ánh mắt anh lướt qua những khuôn mặt lam lũ, những đứa trẻ gầy gò đang chơi đùa. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự bất lực đang bao trùm nơi này. Đây là cái giá của sự hỗn loạn, của những luật lệ do kẻ mạnh áp đặt mà không có trật tự.

Khi họ đến gần, Chị Hà đang ngồi trước cửa, đôi tay chai sạn thoăn thoắt nhặt rau. Khuôn mặt cô khắc khổ, hằn lên những nếp nhăn của sự lo toan, nhưng ánh mắt cô vẫn ánh lên vẻ kiên cường, không chịu khuất phục. Thấy có người lạ, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt cảnh giác.

"Chị Hà, đây là cậu Thanh Long," Ông Cửu giới thiệu. "Cậu ấy đến đây để giúp đỡ mọi người."

Chị Hà nhìn Thanh Long, ánh mắt cô đầy hoài nghi. Những kẻ đến đây từ trước đến nay, không ai mang lại điều tốt lành. "Giúp đỡ? Các anh lại muốn gì nữa?" Giọng cô khàn khàn, mệt mỏi.

Thanh Long bước tới gần hơn, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Chúng tôi đến đây không phải để lấy đi thứ gì, mà là để mang lại công bằng. Tôi biết chị và nhiều người ở đây đã chịu đựng nhiều khổ sở từ băng nhóm Băng Sói."

Chị Hà thở dài, buông bó rau xuống. "Khổ sở thì cũng chịu quen rồi. Tôi chỉ muốn con tôi có một cuộc sống tốt hơn, được đến trường, được ăn uống đầy đủ. Nhưng chúng... chúng không buông tha. Cứ vài ngày lại có kẻ đến đòi nợ, đe dọa. Tôi làm quần quật cả ngày cũng không đủ trả lãi." Nước mắt cô chực trào ra, nhưng cô vẫn cố gắng kìm nén, không muốn mình yếu đuối trước mặt người lạ. "Tôi đã từng nghĩ sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này."

Thanh Long nhìn thẳng vào mắt Chị Hà, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu nhưng cũng ẩn chứa quyền uy. "Từ nay sẽ không còn ai dám động đến cô và con cô nữa." Câu nói của anh dứt khoát, không chút nghi ngờ. "Mọi khoản nợ phi pháp mà cô và những người dân ở đây đã bị ép buộc sẽ được xóa bỏ hoàn toàn. Tôi sẽ cử người đến làm việc với các ngân hàng, các tổ chức tín dụng để hỗ trợ tái cấu trúc nợ hợp pháp, đảm bảo không ai phải chịu lãi suất cắt cổ nữa."

Chị Hà sững sờ, không tin vào tai mình. Ánh mắt cô từ hoài nghi chuyển sang kinh ngạc tột độ. "Thật sao? Anh... anh nói thật sao?"

"Tôi không bao giờ nói đùa về những điều quan trọng," Thanh Long đáp, giọng anh vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đầy sức nặng. "Và tôi sẽ giúp cô khởi nghiệp lại. Chị có khả năng buôn bán, nấu nướng đúng không? Chúng tôi sẽ cung cấp vốn, hỗ trợ mặt bằng và hướng dẫn chị cách thức kinh doanh hợp pháp, bền vững. Không chỉ riêng chị, mà những ai có ý chí vươn lên ở khu này đều sẽ có cơ hội."

Ông Cửu đứng bên cạnh, khẽ vuốt râu, nở một nụ cười thầm. "Cậu Long, đây là cách tốt nhất để thu phục lòng dân." Ông biết, Thanh Long không chỉ đơn thuần là muốn giúp đỡ, mà còn là đang gieo mầm cho một sự ủng hộ vững chắc từ những người dân nhỏ bé. Quyền lực thực sự không chỉ đến từ sự sợ hãi, mà còn đến từ sự kính trọng và lòng biết ơn.

Đúng lúc đó, Tùng 'Sẹo' dẫn theo vài người đàn em vạm vỡ đi tới. Hắn chỉ tay về phía một góc khuất, nơi vài tên côn đồ còn sót lại của băng Băng Sói đang lén lút rình mò, chuẩn bị gây sự. "Sếp, bọn chúng vẫn còn ngo ngoe."

Thanh Long khẽ nhếch môi, ánh mắt anh lóe lên tia lạnh lẽo. "Hãy dọn dẹp sạch sẽ. Đừng để một mầm mống nào của cái xấu còn tồn tại ở đây. Nhưng nhớ, chỉ trừng phạt những kẻ phạm tội, bảo vệ những người vô tội."

Tùng 'Sẹo' gật đầu, không nói một lời, dẫn đám đàn em của mình lướt nhanh về phía những tên côn đồ. Chỉ trong chớp mắt, một cuộc thanh trừng nhỏ nhưng dứt khoát diễn ra. Không có tiếng la hét quá lớn, chỉ có tiếng va chạm mạnh, tiếng rên rỉ yếu ớt, và sau đó là sự im lặng chết chóc. Những tên côn đồ bị bắt giữ, hoặc bị đánh cho tơi tả và bị kéo đi.

Chị Hà chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, nỗi sợ hãi dần được thay thế bằng một cảm giác an toàn và sự cảm kích sâu sắc. Cô chưa từng thấy ai có thể hành động dứt khoát và hiệu quả đến vậy. Thanh Long không chỉ nói suông, anh thực sự đã mang lại sự bình yên cho khu phố của cô.

"Cảm ơn... cảm ơn anh," Chị Hà nghẹn ngào, nước mắt cuối cùng cũng trào ra, nhưng đó là những giọt nước mắt của hy vọng. "Tôi sẽ cố gắng, nhất định sẽ không phụ lòng anh."

Thanh Long mỉm cười, một nụ cười ấm áp hiếm thấy. "Không có gì. Chỉ cần chị và mọi người sống tốt, đó là điều tôi mong muốn. Hãy nhớ, một trật tự mới đã được thiết lập. Ai tuân thủ, sẽ được bảo vệ. Ai chống đối, sẽ bị đào thải." Anh quay lưng bước đi, bóng anh đổ dài trên con hẻm, mang theo một làn gió mới, một hy vọng mới cho khu tập thể cũ kỹ này. Ông Cửu theo sau, ánh mắt đầy sự nể phục.

***

Trong văn phòng riêng của mình tại Tập Đoàn Thiên Khải, Mỹ Ngọc đang tập trung cao độ vào bản báo cáo tài chính phức tạp trên màn hình máy tính. Cô mặc một bộ vest công sở màu xanh than, kiểu dáng thanh lịch nhưng không kém phần quyền lực, mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, tôn lên chiếc cổ thon thả và những đường nét sắc sảo trên gương mặt. Đôi mắt phượng của cô sắc bén, ánh nhìn lạnh lùng lướt qua từng con số, từng biểu đồ. Tiếng gõ phím nhẹ nhàng của cô đều đặn, hòa cùng tiếng máy chủ vận hành êm ái của cả tòa nhà. Mùi điều hòa và cà phê thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian làm việc lý tưởng cho một nữ doanh nhân thành đạt.

Đột nhiên, chiếc điện thoại trên bàn reo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Cô nhíu mày, nhìn vào màn hình. Là Hùng, một đối tác kinh doanh lâu năm, có tiếng là nhanh nhạy với mọi thông tin ngầm của thành phố. Mỹ Ngọc do dự một chút rồi bắt máy.

"Alo, Hùng đây. Có chuyện gì mà anh gọi giờ này?" Giọng cô rõ ràng, dứt khoát, mang đậm phong thái của một người lãnh đạo.

Đầu dây bên kia, giọng Hùng có vẻ phấn khích và có chút khó tin. "Mỹ Ngọc à, cô có tin được không? Chuyện này thật sự quá sức tưởng tượng của tôi!"

"Có chuyện gì mà khiến anh phải kinh ngạc đến vậy?" Mỹ Ngọc nhếch môi, ánh mắt vẫn không rời màn hình. Cô đã quen với những lời đồn thổi, những thông tin giật gân, và hiếm có điều gì có thể làm cô bất ngờ.

"Là về cái gã Thanh Long đó!" Hùng thốt lên, giọng điệu vẫn đầy vẻ sửng sốt. "Cô nhớ vụ khu tập thể cũ ở quận 3 không? Cái khu mà băng Băng Sói vẫn thường xuyên quấy nhiễu, thu tiền bảo kê, cho vay nặng lãi đó?"

Mỹ Ngọc khẽ gật đầu, dù biết Hùng không thể nhìn thấy. "Tôi có nghe nói. Một khu vực nhức nhối mà chính quyền cũng bó tay."

"Đúng vậy! Nhưng hôm nay thì khác rồi!" Hùng tiếp tục, giọng nói gần như hét lên. "Cả khu đó đang được dọn dẹp sạch sẽ! Mấy tên côn đồ, lưu manh của băng Băng Sói đều bị bắt đi hoặc bị đánh cho không còn manh giáp! Và điều đáng kinh ngạc nhất là... chính Thanh Long đã ra mặt giải quyết!"

Mỹ Ngọc cau mày. "Thanh Long? Hắn ta làm gì ở đó? Lại muốn thâu tóm địa bàn hay sao?" Trong suy nghĩ của cô, Thanh Long luôn là một đối thủ nguy hiểm, một kẻ thâu tóm tàn nhẫn, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích.

"Không đâu! Đây mới là điều điên rồ!" Hùng nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. "Tôi có người quen ở đó, họ kể lại chi tiết. Thanh Long không chỉ dẹp loạn, mà còn tuyên bố xóa bỏ tất cả các khoản nợ phi pháp cho người dân, hứa sẽ hỗ trợ họ khởi nghiệp lại, cung cấp vốn, mặt bằng. Anh ta còn cử người đến để giúp họ tái cấu trúc nợ ngân hàng nữa! Cứ như một vị Bồ Tát sống vậy!"

Mỹ Ngọc im lặng, tay cô khẽ mân mê cây bút trên bàn. Những lời Hùng nói như một gáo nước lạnh tạt vào những định kiến cô đã có về Thanh Long. Một kẻ thâu tóm lạnh lùng, tàn nhẫn, lại có thể làm những việc như vậy?

"Cô có tin không, cái gã Thanh Long đó... hắn không chỉ là kẻ thâu tóm tàn nhẫn đâu," Hùng tiếp tục, như thể đọc được suy nghĩ của cô. "Hắn còn ra tay giúp đỡ người nghèo, dẹp bỏ lũ côn đồ mà cảnh sát còn bó tay. Thật không thể tin nổi. Tôi cứ nghĩ hắn là loại chỉ biết tiền và quyền, nhưng hành động này của hắn... thật sự khiến người ta phải suy nghĩ lại."

Mỹ Ngọc không nói gì, chỉ lắng nghe. Cô cảm nhận được một sự xáo trộn trong suy nghĩ của mình. Thanh Long mà cô biết là một đối thủ cạnh tranh khốc liệt, một kẻ có thể dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích trên thương trường. Nhưng những hành động mà Hùng vừa kể lại, lại phác họa nên một hình ảnh hoàn toàn khác: một người có trách nhiệm xã hội, một người có tầm nhìn xa hơn chỉ là lợi nhuận.

"Anh ta nói sẽ thiết lập một trật tự mới, một luật lệ mới cho Thiên Hải," Hùng kết thúc. "Nghe có vẻ hoang đường, nhưng những gì anh ta làm hôm nay, lại khiến người ta phải tin. Có lẽ Thiên Hải này sắp có một thế lực hoàn toàn khác rồi, Mỹ Ngọc ạ."

Mỹ Ngọc gác máy, nhìn ra ngoài cửa sổ thành phố. Ánh nắng chiều dịu nhẹ rọi vào văn phòng, làm nổi bật đường nét thanh tú trên gương mặt cô. Tay cô vẫn mân mê cây bút, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây tràn đầy sự suy tư.

"Thanh Long... hắn ta rốt cuộc là loại người gì?" Cô tự nhủ, giọng thì thầm đủ để chính mình nghe thấy. Ấn tượng ban đầu về một đối thủ đơn thuần đã bị phá vỡ. Thay vào đó là một bức chân dung phức tạp hơn, đa chiều hơn. Anh không chỉ có trí tuệ và bản lĩnh trên thương trường, không chỉ có sức mạnh trong thế giới ngầm. Anh còn có một khía cạnh nhân văn, một tầm nhìn về sự ổn định và trật tự, một khả năng thu phục lòng người mà cô chưa từng thấy ở bất kỳ ai. Sự tò mò trong cô trỗi dậy mạnh mẽ, pha lẫn một chút ấn tượng sâu sắc. Cái tên Thanh Long, từ một cái tên của đối thủ, giờ đây đã trở thành một câu hỏi lớn, một bí ẩn đầy sức hút trong tâm trí Mỹ Ngọc.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời Thiên Hải bằng những dải màu cam, tím rực rỡ. Từ độ cao chót vót của sân thượng tòa nhà Sky Tower – một trong những tòa nhà cao nhất thành phố mà giờ đây đã nằm dưới tầm ảnh hưởng của anh – Thanh Long đứng tựa vào lan can kính cường lực, ngắm nhìn toàn cảnh thành phố đang dần lên đèn. Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hơi lạnh từ độ cao, lùa vào mái tóc đen dày của anh, khiến vạt áo sơ mi lụa khẽ bay bay. Tiếng gió rít khe khẽ, hòa lẫn với tiếng còi xe từ xa vọng lên thành phố, tạo nên một bản nhạc nền trầm bổng, hùng vĩ. Mùi không khí cao trong lành, pha chút mùi kim loại nóng từ các thiết bị trên mái nhà, khẽ lướt qua khứu giác anh.

Trong lòng bàn tay phải, Thanh Long nắm chặt chiếc Thiên Long Ấn, cảm nhận sự mát lạnh của ngọc bích truyền vào da thịt, rồi dần ấm lên, như một nguồn năng lượng sống đang tuôn chảy. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự rộng lớn của không gian, sự bao la của thành phố đang trải dài dưới chân mình. Từ đây, anh có thể nhìn thấy mọi thứ, từ những khu ổ chuột chật hẹp đến những khu phố thượng lưu xa hoa, từ dòng người hối hả trên phố đến những ánh đèn rực rỡ của các trung tâm thương mại. Tất cả, giờ đây, đều nằm trong tầm mắt anh, và trong tương lai, sẽ nằm trong tầm kiểm soát của anh.

"Huyết Long đã thức tỉnh, nhưng chỉ Huyết Long thì chưa đủ," Thanh Long độc thoại, giọng anh trầm ấm, vang vọng trong không gian lộng gió. Anh nhớ lại lời cảnh báo của Lão Gia Trần, về những thế lực ngầm lớn hơn, những bí mật chưa được tiết lộ. Anh biết, con đường phía trước không chỉ có những trận chiến thương trường hay những cuộc đối đầu trong thế giới ngầm. Nó còn là một hành trình dài để kiến tạo, để định hình một trật tự mới, một kỷ nguyên mới cho Thiên Hải.

"Cần phải có Thiên Long, để che chở và định hình." Anh siết chặt Thiên Long Ấn trong tay. Cái tên "Huyết Long" chỉ đại diện cho sức mạnh bùng nổ, sự tàn khốc cần thiết để quét sạch cái cũ, để thanh trừng những kẻ chống đối. Nhưng "Thiên Long" – đó mới là tầm nhìn xa hơn, là biểu tượng của quyền uy tối thượng, của sự ổn định, của một đế chế được xây dựng trên cả sức mạnh và công lý. Anh không chỉ muốn thống trị bằng sự sợ hãi, mà còn muốn cai trị bằng sự kính trọng và lòng tin. Hành động của anh với Chị Hà và những người dân nghèo chính là viên gạch đầu tiên cho sự kiến tạo đó. Nó không chỉ là sự ban ơn, mà là một phần trong chiến lược vĩ đại của anh.

Thanh Long nhắm mắt lại, hình dung ra đế chế mà anh sắp xây dựng. Một đế chế không chỉ mạnh về tài chính, mà còn vững chắc về lòng người. Một đế chế mà những kẻ yếu được bảo vệ, những kẻ tham lam bị trừng trị, và những kẻ có tài được trọng dụng. Một đế chế mà luật lệ do anh đặt ra sẽ được tôn trọng tuyệt đối.

"Một đế chế mới, một luật lệ mới..." Anh mở mắt ra, ánh nhìn kiên định quét qua từng ngóc ngách của thành phố. "Sẽ rất dài, nhưng ta đã sẵn sàng."

Sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Sẵn sàng chiến đấu với những thế lực ngầm lớn hơn mà Lão Gia Trần đã ám chỉ. Sẵn sàng chấp nhận gánh nặng của định mệnh, gánh nặng của một người kiến tạo. Anh biết, con đường này không dành cho những kẻ yếu mềm. Nó đòi hỏi một ý chí sắt đá, một trí tuệ sắc bén, và một trái tim đủ mạnh mẽ để vừa tàn nhẫn với kẻ thù, vừa bao dung với những người anh muốn bảo vệ.

Anh hít một hơi thật sâu lần nữa, cảm nhận luồng năng lượng cuồn cuộn chảy trong huyết quản. Cái tên "Thiên Long" không chỉ là một danh xưng, nó sẽ là một lời hứa, một lời cảnh báo, và một biểu tượng. Anh sẽ biến Thiên Hải thành sân chơi của mình, thành vương quốc của mình. Hương vị của quyền lực, và của những mỹ nhân mà anh sẽ chinh phục, đều khiến anh say. Thanh Long mỉm cười, một nụ cười đầy tham vọng và tự tin. Con rồng đã thực sự thức tỉnh, và nó sẽ không dừng lại cho đến khi cả Thiên Hải này phải cúi mình dưới chân nó.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ