Thiên địa mỹ nhân
Chương 26

Bản Đồ Đế Chế: Lời Mời Đến Mỹ Ngọc

3766 từ
Mục tiêu: Thanh Long vạch ra chiến lược mở rộng đế chế, gây dựng nền móng vững chắc cho cái tên 'Thiên Long' sắp ra đời.,Thanh Long có cuộc đối thoại quan trọng với Mỹ Ngọc, khiến cô bắt đầu suy nghĩ về khả năng hợp tác lâu dài với anh.,Củng cố vị thế của Thanh Long sau những chiến thắng vừa qua, chuyển hóa quyền lực ngầm thành nền tảng kinh doanh hợp pháp.,Foreshadowing cho sự ra đời chính thức của Tập đoàn Thiên Long và các thách thức lớn hơn trên thương trường.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Anh Hoàng
Mood: Strategic, đầy tham vọng, lôi cuốn, căng thẳng tiềm ẩn, gợi cảm nhẹ (trong tương tác Thanh Long - Mỹ Ngọc)
Kết chương: [object Object]

***

Bình minh hé rạng, rải những tia nắng vàng óng ả lên từng góc phố cổ kính của Thiên Hải. Tại căn hộ bí ẩn trong khu chung cư Thiên Phúc, nơi mà thời gian dường như ngưng đọng giữa nhịp sống hối hả của đô thị, Thanh Long đã thức dậy từ rất sớm. Ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ đã qua nhiều năm tháng. Bên ngoài, tiếng còi xe, tiếng rao hàng của những người bán rong buổi sớm từ đường phố vọng lên mơ hồ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên vòm cây cổ thụ. Dù vậy, không gian bên trong căn hộ vẫn giữ được sự tĩnh lặng lạ thường, chỉ có tiếng nước chảy nhẹ từ vòi hoa sen trong phòng tắm và tiếng chuông gió khẽ khàng lay động trên ban công, tạo nên một bản hòa âm dịu êm.

Thanh Long bước ra từ phòng tắm, quấn hờ một chiếc khăn bông trắng quanh hông, để lộ thân hình vạm vỡ, săn chắc như một tác phẩm điêu khắc của vị thần Hy Lạp. Làn da ngăm khỏe khoắn lấp lánh những giọt nước đọng, cơ bắp cuồn cuộn nhưng không hề thô kệch, mà toát lên vẻ đẹp cân đối, mạnh mẽ. Anh đến bên bàn thờ tổ tiên được chạm khắc tinh xảo ở góc phòng, mùi trầm hương nhẹ dịu vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa đặt cạnh. Anh thắp một nén nhang, cúi đầu thành kính. Những nghi thức này, dù nhỏ bé, nhưng luôn nhắc nhở anh về cội nguồn, về những giá trị cốt lõi mà anh mang theo, ngay cả khi đang vươn tới những đỉnh cao quyền lực.

Sau khi thay một chiếc áo sơ mi lụa màu than và quần âu được là phẳng phiu, Thanh Long ngồi vào bàn làm việc. Đây không phải là một chiếc bàn làm việc thông thường, mà là một tấm phản gỗ lim nguyên khối, bề mặt được đánh bóng đến mức phản chiếu cả ánh sáng. Trên đó, la liệt những bản đồ quy hoạch đô thị, sơ đồ tổ chức phức tạp, và những tập tài liệu dày cộp. Mùi mực in mới, mùi giấy và mùi cà phê rang xay thoang thoảng từ chiếc phin đang nhỏ giọt kế bên, lấp đầy không gian. Ánh mắt anh sâu thẳm, sắc sảo nhưng cũng đầy vẻ đa tình, lướt qua từng con số, từng đường nét trên bản đồ, như một vị tướng đang xem xét bản đồ chiến trường trước giờ xuất trận.

"Anh Hoàng," Thanh Long cất tiếng, giọng anh trầm ấm, vang vọng trong không gian, mang theo một uy lực khó cưỡng. "Mọi thứ đã sẵn sàng chưa?"

Anh Hoàng, xuất hiện từ phía hành lang, trang phục chỉnh tề với chiếc vest đen lịch lãm, tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc và chuyên nghiệp. Anh nhanh chóng đặt một tập tài liệu mới tinh lên bàn, bên cạnh tách cà phê đã được pha sẵn cho Thanh Long. "Dạ thưa sếp. Mọi hạng mục tài chính và pháp lý đều đã được chuẩn bị sẵn sàng theo hướng sếp chỉ đạo. Chúng ta sẽ bắt đầu với lĩnh vực bất động sản và công nghệ, sử dụng các tài sản từ vụ cũ làm bàn đạp. Đội ngũ luật sư đã hoàn tất việc chuyển giao hợp pháp các cơ sở kinh doanh, và chúng ta đã có đủ nguồn vốn ban đầu để khởi động ba dự án trọng điểm trong quý tới."

Thanh Long nhấp một ngụm cà phê đen, vị đắng mạnh mẽ lan tỏa trong vòm miệng. Anh gật đầu hài lòng. "Tốt lắm. Nhưng đây không chỉ là một công ty, Anh Hoàng. Đây là một đế chế. Một đế chế mà những kẻ yếu được bảo vệ, những kẻ tham lam bị trừng trị, và những kẻ có tài được trọng dụng. Tên của nó sẽ là Thiên Long – Rồng Trời." Anh gạch chân mạnh mẽ lên một cụm từ trên sơ đồ tổ chức, "Thiên Long Group."

Anh Hoàng cúi đầu, ánh mắt thoáng lên vẻ ngưỡng mộ. "Cái tên Thiên Long thực sự rất uy phong, thưa sếp. Em tin rằng dưới sự dẫn dắt của sếp, nó sẽ nhanh chóng vang vọng khắp Thiên Hải này."

Thanh Long ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm quét qua những mái nhà cũ kỹ, những con hẻm nhỏ hẹp mà anh vừa "thanh trừng" và "kiến tạo" lại. "Đúng vậy. Nhưng đó chỉ là bước khởi đầu. Chúng ta cần một đối tác có tầm nhìn, có ảnh hưởng và đủ mạnh mẽ để cùng chúng ta vươn ra biển lớn, vượt qua những con cá con tầm thường này." Anh Hoàng ghi chép nhanh chóng, chờ đợi những chỉ thị tiếp theo.

"Thiên Hải này," Thanh Long tiếp tục, giọng nói chứa đầy sự tự tin và tham vọng, "sẽ là sân chơi của chúng ta. Nhưng để biến nó thành vương quốc, chúng ta cần nhiều hơn là chỉ tiền bạc và quyền lực ngầm. Chúng ta cần sự hợp pháp, sự ảnh hưởng, và một khối óc sắc bén để dẫn đường." Anh quay lại nhìn Anh Hoàng, ánh mắt kiên định. "Cô ta là một quân cờ không thể thiếu trong ván cờ lớn này."

Anh Hoàng hiểu ý. "Sếp muốn nói đến Mỹ Ngọc tổng?"

Thanh Long cười nửa miệng, một nụ cười đầy mị lực và thách thức. "Thông minh lắm. Mỹ Ngọc, với địa vị, tài năng và mạng lưới của cô ấy, là một viên ngọc quý. Nhưng viên ngọc này vẫn còn kiêu hãnh và đầy cảnh giác. Nhiệm vụ của chúng ta không chỉ là mời gọi, mà là thuyết phục cô ấy nhìn thấy tầm nhìn của Thiên Long, và nhận ra rằng, chỉ khi kết hợp với chúng ta, cô ấy mới có thể thực sự bứt phá."

Anh Hoàng gật đầu, "Em sẽ chuẩn bị tài liệu chi tiết hơn về các dự án và tầm nhìn dài hạn của Thiên Long, cũng như phân tích lợi ích cụ thể cho Thiên Khải khi hợp tác. Và em sẽ đặt lịch hẹn với cô ấy."

"Không cần," Thanh Long lắc đầu. "Cô ấy đã theo dõi chúng ta từ vụ của Thủ Lĩnh Băng Sói đến vụ Chị Hà. Cô ấy đã có những thông tin cần thiết. Điều cô ấy thiếu là một cuộc đối thoại trực tiếp, một cái nhìn sâu hơn vào tâm trí của người kiến tạo. Và một lời mời không thể chối từ." Anh đứng dậy, đi đến bên ban công, hít thở làn không khí buổi sáng trong lành. "Sắp xếp một cuộc gặp gỡ thân mật. Không phải ở văn phòng, mà là một nơi cô ấy cảm thấy thoải mái, nhưng cũng đủ riêng tư để chúng ta có thể nói chuyện thật rõ ràng."

Anh Hoàng trầm ngâm. "Quán cà phê 'Thức' thì sao, thưa sếp? Nơi đó yên tĩnh, có không gian riêng và cô ấy cũng thường ghé qua."

Thanh Long quay lại, đôi mắt sắc bén lấp lánh như có tia điện xẹt qua. "Hoàn hảo. Hãy đặt một bàn vào buổi chiều. Và đừng quên... chuẩn bị một bản giao hưởng mà cô ấy không thể không muốn trở thành nhạc trưởng." Anh nở một nụ cười đầy bí ẩn, hương vị của quyền lực, và của người phụ nữ sắp chinh phục, đều khiến anh say.

***

Buổi chiều, quán cà phê "Thức" chìm trong một không gian yên tĩnh đến lạ thường, như tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị Thiên Hải. Thiết kế hiện đại với nội thất gỗ và bê tông trần, điểm xuyết những chậu cây xanh nhỏ, tạo nên một cảm giác thư thái, dễ chịu. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng treo thấp, cùng với tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng và tiếng nhạc instrumental du dương, tạo nên một bầu không khí riêng tư, hoàn hảo cho những cuộc trò chuyện quan trọng. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng và mùi gỗ mới, làm dịu đi mọi căng thẳng tiềm ẩn.

Thanh Long đã ngồi sẵn ở một góc khuất, nơi có thể bao quát toàn bộ quán nhưng vẫn đảm bảo sự kín đáo. Trên bàn là một tách cà phê đen, bốc hơi nhẹ, và một tập tài liệu mỏng, bìa đen tuyền, không hề có bất kỳ logo hay tiêu đề nào, tựa như một bí mật đang chờ được hé lộ. Anh vẫn diện chiếc sơ mi lụa màu than, nhưng đã cởi bỏ áo khoác ngoài, để lộ phần cổ tay áo được cuộn gọn gàng, tôn lên những đường cơ bắp rắn chắc nơi cánh tay. Anh nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng chiều cuối cùng đang cố gắng xuyên qua tán lá cây.

Một lúc sau, cánh cửa quán cà phê khẽ mở, và Mỹ Ngọc bước vào. Cô ấy xuất hiện như một đóa hoa trà quyền quý, vẻ đẹp sắc sảo, kiêu sa làm lu mờ cả không gian xung quanh. Thân hình thanh mảnh nhưng đầy đặn, đường cong hút mắt được tôn lên bởi chiếc váy công sở màu xanh coban tinh tế, ôm sát cơ thể. Mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thon thả và đôi tai đeo khuyên ngọc trai lấp lánh. Đôi mắt phượng sắc bén, ánh nhìn lạnh lùng nhưng sâu thẳm, lướt qua một lượt khắp quán trước khi dừng lại ở góc khuất của Thanh Long.

Mỹ Ngọc tiến đến bàn, từng bước chân nhịp nhàng trên đôi giày cao gót, tạo nên những tiếng lộc cộc khẽ khàng trên sàn gỗ. Cô giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong ánh mắt phượng vẫn ẩn chứa một sự cảnh giác không hề che giấu. Cô ngồi xuống ghế đối diện Thanh Long, tựa lưng vào ghế, hai tay đặt nhẹ lên đùi. "Thanh tổng," cô cất tiếng, giọng nói rõ ràng, rành mạch, mang theo một chút lạnh lùng cố hữu. "Tôi không nghĩ chúng ta có nhiều điểm chung để hợp tác, đặc biệt là sau những gì đã xảy ra." Nàng nhắc đến những cuộc đối đầu ngầm giữa Thiên Khải và những thế lực mà Thanh Long vừa mới thâu tóm, và cả sự xuất hiện đầy bất ngờ của anh trong những khu vực mà trước đây cô nắm quyền kiểm soát.

Thanh Long nở một nụ cười nửa miệng đầy mị lực, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh như có ngàn vì sao. "Ngọc tổng, những gì đã xảy ra chỉ là màn dạo đầu. Là những nốt nhạc rời rạc trước khi bản giao hưởng thực sự bắt đầu." Anh với tay rót cho cô một ly nước lọc mát lạnh, đặt nhẹ nhàng trước mặt Mỹ Ngọc. Cảm giác mát lạnh từ ly nước truyền qua lòng bàn tay Mỹ Ngọc, như một sự trấn an nhẹ nhàng. "Còn bây giờ, tôi muốn trình bày một bản giao hưởng mà cả hai chúng ta đều có thể đóng vai trò nhạc trưởng."

Mỹ Ngọc nhướng mày, vẻ mặt vẫn giữ sự kiêu hãnh nhưng ánh mắt đã thoáng chút tò mò. "Bản giao hưởng gì mà nghe có vẻ... to tát vậy, Thanh tổng?"

Thanh Long không vội trả lời, anh chậm rãi đẩy tập tài liệu bìa đen về phía Mỹ Ngọc. Mùi mực in mới và mùi giấy cao cấp thoang thoảng. "Đây là tầm nhìn của Thiên Long. Một đế chế mới, không chỉ thống trị thương trường mà còn định hình lại cả đô thị này." Anh nhìn thẳng vào mắt Mỹ Ngọc, ánh nhìn sắc bén nhưng cũng đầy lôi cuốn, như muốn xuyên thấu mọi phòng vệ trong cô. "Tôi muốn cô, với tài năng và mạng lưới của mình, trở thành người đồng hành đầu tiên của tôi."

Mỹ Ngọc cầm lấy tập tài liệu, cảm nhận sự mềm mại của giấy và sự chắc chắn của bìa. Cô mở ra, lướt qua những trang đầu tiên. Những con số, biểu đồ, dự án quy hoạch đô thị táo bạo, những chiến lược kinh doanh chưa từng có, tất cả hiện ra trước mắt cô. Khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt phượng sắc sảo kia đã bắt đầu lộ rõ sự kinh ngạc. Những dự án mà Thanh Long vạch ra không chỉ dừng lại ở quy mô nhỏ lẻ, mà là những kế hoạch tầm cỡ, có khả năng thay đổi bộ mặt của cả thành phố Thiên Hải. Từ bất động sản, công nghệ, đến cả những dự án cơ sở hạ tầng mà trước đây chỉ có chính phủ mới dám mơ tới.

"Đây là..." Mỹ Ngọc thì thầm, giọng nói không còn vẻ lạnh lùng như trước, thay vào đó là một chút bất ngờ và hoài nghi. "Anh đang nói về việc xây dựng một thành phố trong thành phố à? Một đế chế độc lập?"

"Chính xác," Thanh Long gật đầu, nụ cười trên môi càng thêm phần cuốn hút. "Tôi không chỉ muốn kiếm tiền, Ngọc tổng. Tôi muốn kiến tạo. Tôi muốn xây dựng một trật tự mới, một kỷ nguyên mới cho Thiên Hải. Với tôi, Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và Thiên Hải này, ta nói là luật. Cô có muốn cùng tôi viết nên những điều luật đó không?"

Mỹ Ngọc gấp tập tài liệu lại, đặt nó xuống bàn. Cô vẫn nhìn Thanh Long, nhưng ánh mắt đã thay đổi. Nó không còn chỉ là sự cảnh giác hay tò mò, mà bắt đầu có sự đánh giá, sự cân nhắc nghiêm túc. Cô nhớ lại những gì đã nghe về cách Thanh Long xử lý vụ Thủ Lĩnh Băng Sói, cách anh bảo vệ Chị Hà và những người dân nghèo. Một kẻ có thể tàn nhẫn quét sạch cái cũ, nhưng cũng có thể bao dung và kiến tạo cái mới. Sự mâu thuẫn đó lại tạo nên một sức hút kỳ lạ.

"Anh muốn tôi trở thành đối tác chiến lược," Mỹ Ngọc chậm rãi nói, từng lời nói như đang tự vấn mình. "Hay là một quân cờ khác trong ván cờ của anh?"

Thanh Long nhấp một ngụm cà phê cuối cùng, đặt tách xuống bàn. "Ngọc tổng, một quân cờ chỉ di chuyển theo chỉ thị của người chơi. Một nhạc trưởng, lại có quyền năng dẫn dắt cả một dàn giao hưởng, biến những nốt nhạc rời rạc thành một bản trường ca bất hủ. Cô có muốn trở thành một quân cờ bị động, hay là một nhạc trưởng chủ động cùng tôi định hình tương lai?" Anh hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt đa tình nhưng cũng đầy thách thức, khiến trái tim Mỹ Ngọc bất giác đập nhanh hơn một nhịp. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Và ta tin, cô cũng vậy."

Mỹ Ngọc im lặng, cô nhìn chằm chằm vào tập tài liệu trên bàn, rồi lại nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Thanh Long. Lời đề nghị này quá táo bạo, quá điên rồ, nhưng không hiểu sao, nó lại có sức hấp dẫn đến lạ. Nó chạm vào tham vọng ẩn sâu trong cô, vào khát khao bứt phá khỏi những giới hạn hiện tại của Tập đoàn Thiên Khải. Cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, một sự căng thẳng dễ chịu, như dòng điện đang chạy giữa hai người.

"Tôi cần thời gian để suy nghĩ," Mỹ Ngọc cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói đã mềm mại hơn rất nhiều.

"Tôi biết," Thanh Long đáp, nụ cười trên môi càng thêm phần bí ẩn. "Nhưng tôi tin, cô sẽ không mất quá nhiều thời gian đâu. Bởi vì cơ hội như thế này, ở Thiên Hải này, chỉ có một." Anh đứng dậy, vươn tay về phía Mỹ Ngọc, cử chỉ lịch thiệp và đầy quyền uy. "Tôi chờ đợi câu trả lời của cô, nhạc trưởng."

Mỹ Ngọc đặt tay mình vào tay Thanh Long, cảm nhận sự ấm áp và mạnh mẽ từ bàn tay anh. Một cái chạm nhẹ, nhưng lại mang theo vô vàn ẩn ý. Cô đứng dậy, nắm chặt tập tài liệu trong tay, ánh mắt vẫn còn đong đầy suy tư. Cuộc gặp gỡ kết thúc, nhưng một hạt mầm đã được gieo vào tâm trí Mỹ Ngọc, bắt đầu nảy mầm và phát triển.

***

Đêm đã khuya, những hạt mưa lất phất rơi, gõ nhẹ vào ô cửa kính trong suốt của tòa nhà Tập đoàn Thiên Khải. Từ độ cao chót vót của văn phòng làm việc riêng của mình, Mỹ Ngọc có thể nhìn thấy cả thành phố Thiên Hải chìm trong màn mưa mịt mù, những ánh đèn đường và đèn cao ốc lấp lánh như những vì sao dưới mặt đất. Không gian văn phòng rộng lớn bao trùm bởi sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy chủ vận hành êm ái từ phòng máy kế bên, tiếng gõ phím từ một nhân viên IT tăng ca ở xa xa, và tiếng mưa rơi đều đều bên ngoài cửa sổ. Mùi điều hòa không khí lạnh lẽo, hòa quyện với mùi mực in và mùi cà phê còn sót lại từ cốc của cô.

Mỹ Ngọc ngồi trước bàn làm việc bằng kính cường lực, ánh đèn bàn hắt lên gương mặt cô, làm nổi bật những đường nét sắc sảo và vẻ suy tư sâu sắc. Tập tài liệu bìa đen của Thanh Long vẫn nằm trên bàn, giờ đây đã được mở ra, những trang giấy tràn ngập con số và chiến lược được lật dở nhiều lần. Cô lướt lại từng con số, từng biểu đồ tăng trưởng, từng kế hoạch táo bạo mà Thanh Long đã vạch ra. Mỗi lần đọc, cô lại cảm thấy sự kinh ngạc tăng lên, xen lẫn một cảm giác bị thách thức mãnh liệt.

"Thiên Long... tham vọng điên rồ," Mỹ Ngọc tự nhủ, giọng thì thầm đủ nghe trong không gian tĩnh lặng, như đang nói chuyện với chính mình. "Nhưng không thể phủ nhận sự táo bạo và khả năng thực hiện của anh ta." Cô nhớ lại ánh mắt của Thanh Long, cái cách anh nói về "đế chế," về việc "định hình lại đô thị này." Đó không chỉ là lời nói suông của một kẻ mộng tưởng, mà là tầm nhìn của một người có đủ bản lĩnh, đủ trí tuệ, và đủ sức mạnh để biến nó thành hiện thực. Cô đã thấy cách anh làm, từ việc quét sạch Thủ Lĩnh Băng Sói đến việc đưa lại công bằng cho Chị Hà. Anh không chỉ là một kẻ tàn nhẫn, anh còn là một người kiến tạo.

Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, bàn tay khẽ chạm vào lớp kính lạnh lẽo. Những hạt mưa trượt dài trên mặt kính, tạo thành những dòng chảy mờ ảo. Cô nhìn xuống thành phố, nơi những ánh đèn lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Đứng ở đây, cô cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân, và cả sự giới hạn của Tập đoàn Thiên Khải, dù nó đã là một trong những tập đoàn lớn nhất Thiên Hải.

"Hợp tác với anh ta... liệu có phải là một canh bạc lớn, hay là cơ hội để bứt phá giới hạn hiện tại của mình?" Cô tự hỏi. Lòng kiêu hãnh của một nữ cường nhân không cho phép cô dễ dàng cúi đầu trước bất kỳ ai, đặc biệt là một người đàn ông bí ẩn và đầy quyền lực như Thanh Long. Nhưng lý trí lại mách bảo cô rằng, đây có thể là cơ hội vàng để đưa Thiên Khải lên một tầm cao mới, để thực hiện những dự án mà trước đây cô chỉ dám ấp ủ.

Cô nhớ lại lời của Thanh Long: "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Và ta tin, cô cũng vậy." Câu nói đó cứ văng vẳng bên tai, như một lời thì thầm đầy quyến rũ. Đúng vậy, cô cũng say mê quyền lực, say mê sự kiến tạo, say mê cảm giác được đứng trên đỉnh cao và nhìn xuống mọi thứ. Và Thanh Long, với tầm nhìn và bản lĩnh của anh, đang mở ra một con đường mới, một sân chơi lớn hơn rất nhiều.

Mỹ Ngọc quay trở lại bàn làm việc, ánh mắt dừng lại ở tập tài liệu. Cô đặt tay lên bìa sách, cảm nhận sự mềm mại của giấy. Không còn sự cảnh giác hay hoài nghi như ban đầu, thay vào đó là một sự hứng thú không thể chối cãi. Một nụ cười nhẹ nhàng, đầy suy tư, nhưng cũng ẩn chứa sự quyết đoán, hé nở trên đôi môi mỏng của cô.

"Thiên Long..." Cô lẩm bẩm cái tên đó một lần nữa. Nó không còn là một cái tên xa lạ, mà đã trở thành một biểu tượng, một lời mời gọi đầy thách thức. Mưa bên ngoài vẫn rơi đều đều, nhưng trong lòng Mỹ Ngọc, một tia sáng đã bùng lên, soi rọi con đường mà cô sắp bước. Cô biết, cuộc đời của cô, và cả Tập đoàn Thiên Khải, sẽ không còn như trước nữa.

Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và Ngọc tổng, có lẽ, cũng sẽ là một phần không thể thiếu trong bản trường ca vĩ đại ấy. Mỹ Ngọc nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mực in và mùi cà phê còn vương vấn. Khi cô mở mắt ra, ánh nhìn đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Quyết định đã được đưa ra.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ