Thiên địa mỹ nhân
Chương 27

Thiên Long Trỗi Dậy: Nữ Hoàng Đặt Tay

3430 từ
Mục tiêu: Mỹ Ngọc chính thức đưa ra quyết định hợp tác với Thanh Long, đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong mối quan hệ của họ.,Thanh Long công bố tên tập đoàn 'Thiên Long' một cách trang trọng, chính thức đặt nền móng cho đế chế mới.,Củng cố vị thế và tầm nhìn của Thanh Long, cho thấy anh không chỉ là một doanh nhân tài năng mà còn là một thủ lĩnh có uy tín.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Thanh Long và Mỹ Ngọc, chuyển từ đối thủ thành đối tác chiến lược và ẩn chứa sự thu hút cá nhân.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Anh Hoàng
Mood: Tham vọng, quyết đoán, hơi căng thẳng nhưng đầy hứng khởi, có chút lãng mạn ngầm.
Kết chương: [object Object]

Mỹ Ngọc mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn một chút dao động hay hoài nghi. Nơi đáy mắt phượng sắc bén, một tia sáng kiên định bùng lên, soi rọi con đường mà cô sắp bước. Quyết định đã được đưa ra, không thể đảo ngược. Giờ phút này, không còn là đấu tranh nội tâm, mà là vạch ra chiến lược, là chuẩn bị cho một cuộc chinh phục mới, một canh bạc lớn mà cô tin rằng mình sẽ thắng.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua tấm kính trong suốt của tòa nhà Tập đoàn Thiên Khải, rải những vệt sáng vàng óng lên sàn đá hoa cương lạnh lẽo. Không gian văn phòng rộng lớn, thường ngày vốn tĩnh mịch chỉ có tiếng máy chủ vận hành êm ái và tiếng gõ phím lạch cạch, hôm nay lại mang một bầu không khí khác lạ. Một sự căng thẳng ngầm, pha lẫn chút hứng khởi len lỏi trong từng ngóc ngách. Mùi cà phê mới pha thơm lừng từ quầy pantry hòa quyện với mùi giấy mới tinh từ những tập tài liệu vừa được in ra, và phảng phất đâu đó là mùi điều hòa không khí lạnh lẽo đặc trưng của một tập đoàn công nghệ. Tiếng điện thoại reo vang lanh lảnh rồi nhanh chóng tắt ngấm, tiếng giày cao gót lộc cộc trên hành lang như những nhịp đập gấp gáp của một trái tim chuẩn bị cho một sự kiện trọng đại.

Mỹ Ngọc ngồi trong văn phòng riêng của mình, chiếc bàn làm việc bằng kính cường lực phản chiếu ánh sáng chói chang. Cô không bật đèn bàn, để mặc ánh nắng tự nhiên bao trùm lấy không gian. Trên bàn, không còn là tập tài liệu bìa đen của Thanh Long, mà là những bản phác thảo hợp đồng, những điều khoản đã được sửa đổi và bổ sung kỹ lưỡng, cùng với những báo cáo tài chính mới nhất của Tập đoàn Thiên Khải. Đôi mắt phượng sắc bén của cô lướt qua từng con số, từng dòng chữ một cách tỉ mỉ, nhưng tâm trí cô lại không ngừng xoay vần với hình ảnh của Thanh Long, với tầm nhìn táo bạo anh đã vẽ ra. Lời nói của anh về "đế chế," về việc "định hình lại đô thị này" cứ văng vẳng bên tai, thôi thúc cô vượt qua mọi giới hạn cũ kỹ.

"Cô Lan," Mỹ Ngọc nhấn nút intercom, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, "hãy gọi cho luật sư của chúng ta. Tôi muốn họ xem xét lại các điều khoản hợp tác này một lần nữa, đặc biệt là về quyền lợi cổ đông và cơ cấu quản lý."

"Vâng, thưa Tổng giám đốc," giọng thư ký Cô Lan vang lên qua loa, chuyên nghiệp và nhanh nhẹn. "Tôi sẽ sắp xếp ngay lập tức."

Mỹ Ngọc khẽ gật đầu, dù biết Cô Lan không thể nhìn thấy. Cô dựa lưng vào chiếc ghế da cao cấp, hít một hơi thật sâu. Lòng kiêu hãnh của một nữ cường nhân không cho phép cô dễ dàng cúi đầu trước bất kỳ ai, đặc biệt là một người đàn ông bí ẩn và đầy quyền lực như Thanh Long. Nhưng lý trí lại mách bảo cô rằng, đây không phải là lúc để giữ chặt lấy cái tôi. Đây là cơ hội vàng để đưa Thiên Khải lên một tầm cao mới, để thực hiện những dự án mà trước đây cô chỉ dám ấp ủ, những tham vọng mà cô đã chôn sâu dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng.

Cô nhắm mắt lại, một thoáng hình ảnh Thanh Long hiện lên trong tâm trí – đôi mắt sắc sảo nhưng đầy sức hút, nụ cười nửa miệng đầy mị lực, và cái cách anh nói về tương lai với một sự tự tin gần như cuồng tín. Anh không chỉ là một kẻ tàn nhẫn trên thương trường hay trong thế giới ngầm, anh còn là một kiến trúc sư của một tầm nhìn vĩ đại. Anh là một người đàn ông đáng để cô đặt cược.

Tiếng chuông điện thoại trên bàn vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Mỹ Ngọc. Cô mở mắt, đưa tay nhấc máy.

"Tổng giám đốc, luật sư đã sẵn sàng. Anh ấy muốn biết liệu có thể hẹn gặp mặt trực tiếp hay qua cuộc gọi video?" Cô Lan báo cáo.

Mỹ Ngọc nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố Thiên Hải đang bừng tỉnh dưới ánh nắng ban mai. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, nhưng trong mắt cô, chúng vẫn chưa đủ. Cô muốn một đế chế lớn hơn, mạnh mẽ hơn, có khả năng định hình cả một đô thị. Và Thanh Long, với Thiên Long của anh, chính là chìa khóa.

"Thông báo cho luật sư, tôi muốn họ chuẩn bị mọi thứ tốt nhất có thể. Chiều nay, tôi sẽ gặp Thanh Long tại Nguyệt Quán. Hãy đặt trước một phòng riêng, yên tĩnh và kín đáo nhất." Giọng Mỹ Ngọc đầy uy lực, không chút do dự. "Và Cô Lan, hãy đảm bảo không ai làm phiền tôi trong khoảng thời gian đó. Đây là một cuộc gặp cực kỳ quan trọng."

"Rõ, thưa Tổng giám đốc. Mọi việc sẽ được sắp xếp chu toàn," Cô Lan đáp, giọng nói tràn đầy sự tin tưởng vào quyết định của sếp mình.

Mỹ Ngọc gác máy, khẽ thở ra một hơi dài. Trái tim cô đập mạnh hơn bình thường, không phải vì lo lắng, mà vì sự hứng khởi, sự mong chờ một cuộc đối đầu ngang tài ngang sức. Cô không biết liệu quyết định này có phải là một canh bạc lớn hay không, nhưng cô biết chắc chắn một điều: cuộc đời cô, và cả Tập đoàn Thiên Khải, sẽ không còn như trước nữa. Một chương mới đang mở ra, và cô, Mỹ Ngọc, sẽ là một trong những người viết nên nó, cùng với Thanh Long. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Từ đây, cô cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết hương vị của quyền lực, và cô biết, nó đang khiến cô say, say đến điên cuồng.

***

Chiều muộn, ánh hoàng hôn dịu dàng trải những vệt cam đỏ lên các mái ngói âm dương của Nguyệt Quán, một phòng trà cổ kính ẩn mình giữa lòng đô thị Thiên Hải ồn ào. Nơi đây, thời gian dường như chậm lại, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Thanh Long đã có mặt từ trước, ngồi trong một căn phòng riêng tư, được bao bọc bởi những tấm bình phong gỗ chạm trổ tinh xảo, trên bàn là một bộ ấm trà gốm sứ men ngọc sang trọng. Mùi trà Phổ Nhĩ thơm nồng, hòa quyện với hương trầm dịu nhẹ phảng phất từ lò hương nhỏ, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh và ấm cúng. Tiếng đàn tranh du dương từ phòng trà lớn vọng vào, hòa cùng tiếng sáo trúc réo rắt, như một bản hòa tấu đưa người ta về với những giá trị cổ xưa.

Thanh Long nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi. Đôi mắt sâu thẳm của anh quét qua khung cửa sổ nhỏ, nơi có thể nhìn thấy một góc thành phố đang dần chìm vào bóng đêm. Anh đã đoán trước được quyết định của Mỹ Ngọc. Người phụ nữ sắc sảo và đầy tham vọng như cô sẽ không thể bỏ qua một cơ hội như vậy. Cái cô cần, không chỉ là tiền bạc hay quyền lực, mà là một tầm vóc lớn hơn, một thử thách xứng đáng để thỏa mãn khát khao chinh phục của mình.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên ngoài cửa, và Mỹ Ngọc xuất hiện. Cô mặc một bộ vest công sở màu xám than sang trọng, thiết kế ôm sát cơ thể, tôn lên những đường cong quyến rũ nhưng vẫn giữ được vẻ chuyên nghiệp, sắc lạnh. Mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán cao và đôi mắt phượng sắc bén. Vẻ đẹp kiêu sa của cô, trong không gian cổ điển của Nguyệt Quán, lại càng thêm phần nổi bật, như một đóa hoa trà quyền quý giữa vườn lan rừng.

Thanh Long khẽ nhếch môi nở nụ cười nửa miệng đầy mị lực, đứng dậy đón cô. "Chào Mỹ Ngọc. Cô đến rồi."

Mỹ Ngọc bước vào, ánh mắt chạm vào anh, không né tránh. "Thanh Long. Tôi tin là anh đã biết lý do tôi có mặt ở đây." Giọng cô vẫn rõ ràng, rành mạch, nhưng không còn sự lạnh lùng hay cảnh giác như trước, thay vào đó là một sự điềm tĩnh và tự tin.

"Mời ngồi," Thanh Long nhẹ nhàng ra hiệu về phía chiếc đệm tatami đối diện. Anh tự tay rót cho cô một chén trà nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút mang theo mùi hương quyến rũ.

Mỹ Ngọc chậm rãi ngồi xuống, đón lấy chén trà từ tay Thanh Long. Ngón tay cô khẽ chạm vào ngón tay anh, một thoáng tê dại nhẹ truyền qua, nhưng cả hai đều nhanh chóng thu tay về, như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Cô nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ rồi ngọt dần nơi đầu lưỡi, đúng như tính cách của Thanh Long.

"Thanh Long," Mỹ Ngọc bắt đầu, đặt chén trà xuống, nhìn thẳng vào mắt anh. "Lời đề nghị của anh... rất khó để từ chối." Cô ngừng lại một chút, như để nhấn mạnh. "Anh đã vẽ ra một bức tranh quá lớn, quá táo bạo, khiến bất kỳ ai có tham vọng đều phải suy nghĩ. Đặc biệt là sau những gì tôi đã chứng kiến anh làm trong thời gian qua."

Thanh Long vẫn giữ nụ cười nửa miệng, ánh mắt đầy tự tin. "Tôi tin rằng cô sẽ không hối hận. Với tầm nhìn và năng lực của cô, Thiên Khải chỉ là một bệ phóng. Thiên Long mới là bầu trời để cô vùng vẫy."

Mỹ Ngọc hít một hơi sâu, sự kiêu hãnh của cô vẫn còn đó, nhưng đã được kiểm soát. "Tôi đồng ý hợp tác. Tuy nhiên, tôi có một vài điều khoản."

"Mời cô nói," Thanh Long đáp, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Anh biết Mỹ Ngọc không phải là người dễ dàng thỏa hiệp.

Mỹ Ngọc trình bày những điều khoản của mình một cách rành mạch và logic. Cô yêu cầu quyền hạn và vị trí rõ ràng trong cấu trúc quản lý mới của Thiên Long, đảm bảo Thiên Khải sẽ không bị nuốt chửng mà sẽ trở thành một phần cốt lõi, giữ vững bản sắc và tầm ảnh hưởng. Cô cũng nhấn mạnh vào việc phân chia lợi nhuận và cổ phần một cách công bằng, đảm bảo cả hai bên đều có động lực để phát triển.

Thanh Long lắng nghe một cách chăm chú, đôi khi gật đầu, đôi khi nhíu mày suy nghĩ. Anh không ngắt lời cô, để Mỹ Ngọc trình bày hết mọi yêu cầu. Khi cô kết thúc, anh khẽ mỉm cười.

"Những điều khoản của cô, Mỹ Ngọc, hoàn toàn hợp lý. Cô không chỉ là một nữ doanh nhân tài năng, mà còn là một chiến lược gia sắc bén. Tôi tin rằng với cô, Thiên Long sẽ càng thêm vững chắc." Anh nhìn sâu vào mắt cô, ánh nhìn ấy không chỉ là sự công nhận mà còn ẩn chứa một sự ngưỡng mộ khó tả. "Tuyệt vời. Chào mừng cô đến với Thiên Long."

Nói rồi, Thanh Long đưa tay ra. Bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ. Mỹ Ngọc do dự một khoảnh khắc, giữa lòng kiêu hãnh và sự hứng khởi trào dâng. Cuối cùng, cô cũng đưa tay ra, đặt vào lòng bàn tay anh. Một cái nắm tay dứt khoát, một giao kèo chiến lược được hình thành. Cả hai bàn tay nắm chặt, không chỉ là sự liên kết của hai tập đoàn, mà còn là sự giao thoa của hai ý chí mạnh mẽ, hai linh hồn đầy tham vọng.

Một luồng điện nhẹ truyền qua, khiến Mỹ Ngọc khẽ rùng mình. Ánh mắt cô chạm vào anh một lần nữa, và lần này, cô thấy trong đôi mắt sâu thẳm của Thanh Long không chỉ có sự tự tin và tham vọng, mà còn có một điều gì đó khác, một sức hút khó cưỡng, một lời mời gọi đầy quyến rũ. Cô biết, mối quan hệ giữa họ sẽ không chỉ dừng lại ở đối tác kinh doanh. Cô đã say hương vị của quyền lực, và cô cũng nhận ra, hương vị của người đàn ông này, cũng có thể khiến cô say đến mê mẩn.

Thanh Long siết nhẹ tay cô, khóe môi khẽ nhếch lên. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Và ta tin, cô cũng vậy." Câu nói ấy thì thầm, như một lời tiên tri, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Nguyệt Quán, hòa cùng tiếng đàn tranh du dương. Mỹ Ngọc không đáp lời, nhưng ánh mắt cô đã nói lên tất cả. Cô rút tay về, nhưng cảm giác ấm áp từ bàn tay anh vẫn còn vương vấn.

***

Sáng hôm sau, một ngày nắng đẹp rực rỡ, không khí tại nơi từng là văn phòng nhỏ bé của Thanh Long, giờ đã được cải tạo và mở rộng gấp bội, tràn ngập sự háo hức và mong chờ. Đây sẽ là trụ sở đầu tiên, là nền móng cho Tập đoàn Thiên Long hùng mạnh. Mùi sơn mới còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi cà phê và giấy in, tạo nên một sự pha trộn đặc trưng của một khởi đầu mới. Bên trong, một bục phát biểu đơn giản nhưng trang trọng đã được dựng lên. Phía sau là một tấm phông nền lớn, trên đó nổi bật logo "Thiên Long" vừa được thiết kế: một con rồng uốn lượn mạnh mẽ, đôi mắt rực lửa, tượng trưng cho quyền uy và sự vươn tầm.

Một nhóm nhỏ phóng viên từ các kênh truyền thông lớn, cùng với các nhân viên cốt cán đầu tiên của Thanh Long – bao gồm cả những người từ các dự án đã thâu tóm và một số gương mặt mới đầy triển vọng – tập trung đông đủ. Họ thì thầm bàn tán, ánh mắt đầy tò mò và kính phục. Anh Hoàng đứng cạnh bục phát biểu, kiểm tra lại micro và màn hình trình chiếu lần cuối cùng. Vẻ mặt anh vẫn chuyên nghiệp và nghiêm túc như thường lệ, nhưng nơi đáy mắt ẩn chứa một niềm vui sướng thầm lặng, một sự tự hào không thể che giấu về người sếp tài năng của mình.

Đúng 9 giờ sáng, Thanh Long bước lên bục. Anh mặc một bộ vest đen lịch lãm, áo sơ mi lụa trắng, mái tóc đen được chải gọn gàng, tôn lên vẻ nam tính, quyền lực. Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, hắt lên gương mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm và sống mũi cao. Ngay lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh, không khí trở nên tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng máy ảnh lách tách.

Thanh Long quét ánh mắt tự tin, đầy uy lực khắp căn phòng. Nụ cười nửa miệng quen thuộc hé nở, khiến không khí bớt căng thẳng nhưng lại càng tăng thêm sức hút khó cưỡng của anh.

"Chào mừng tất cả quý vị đã có mặt trong buổi họp báo đặc biệt ngày hôm nay," Thanh Long cất tiếng, giọng nói trầm ấm, vang vọng khắp căn phòng, đầy sức thuyết phục. "Hôm nay, chúng ta không chỉ thành lập một công ty, mà là đặt nền móng cho một đế chế: Thiên Long!"

Tiếng vỗ tay vang dội khắp căn phòng. Các phóng viên nhanh chóng ghi chép, máy ảnh liên tục chớp đèn.

"Trong suốt thời gian qua, các bạn đã chứng kiến những biến động lớn tại đô thị Thiên Hải," Thanh Long tiếp tục, ánh mắt sắc bén, đầy thâm trầm. "Chúng ta đã chứng kiến sự sụp đổ của những thế lực cũ, và sự nổi lên của những giá trị mới. Thiên Long ra đời không chỉ để lấp đầy những khoảng trống đó, mà còn để định hình lại một tương lai khác cho Thiên Hải. Chúng tôi không chỉ kinh doanh, chúng tôi kiến tạo."

Anh Hoàng bước tới, đưa cho Thanh Long một chiếc hộp nhung màu đỏ sẫm. Thanh Long mở hộp, bên trong là "Thiên Long Ấn" – một con dấu khắc hình rồng tinh xảo, làm từ ngọc phỉ thúy xanh biếc, biểu tượng của quyền lực và sự trường tồn. Anh giơ cao Thiên Long Ấn, ánh ngọc lấp lánh dưới ánh đèn, thu hút mọi ánh nhìn.

"Thiên Long Ấn này," Thanh Long nói, giọng anh vang dội, đầy khí phách, "không chỉ là một vật phẩm, mà là lời cam kết của chúng tôi. Cam kết về sự minh bạch, về sự phát triển bền vững, và về một Thiên Hải thịnh vượng." Anh đặt Thiên Long Ấn lên bàn, mạnh mẽ. "Mục tiêu của Thiên Long không chỉ dừng lại ở những con số lợi nhuận. Chúng tôi muốn xây dựng một cộng đồng, một môi trường sống tốt đẹp hơn cho mọi người. Chúng tôi sẽ mang đến những giải pháp công nghệ tiên tiến, những dự án bất động sản đột phá, và những dịch vụ chất lượng cao, nhằm nâng cao chất lượng cuộc sống và kiến tạo giá trị mới cho đô thị này."

Thanh Long nhìn thẳng vào các phóng viên. "Chúng tôi biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách. Nhưng với tầm nhìn rõ ràng, với đội ngũ nhân sự tài năng, và với sự tin tưởng của quý vị, chúng tôi tin rằng Thiên Long sẽ vươn mình mạnh mẽ, trở thành một biểu tượng mới của Thiên Hải."

Tiếng vỗ tay vang lên cuồng nhiệt hơn bao giờ hết. Thanh Long nở một nụ cười mãn nguyện, giơ ly rượu mừng lên cao. "Vì Thiên Long! Vì một Thiên Hải rực rỡ!"

"Vì Thiên Long!" Mọi người đồng thanh hô vang, nâng ly chúc mừng.

Trong đám đông, Mỹ Ngọc đứng khuất một góc, ánh mắt phức tạp dõi theo Thanh Long. Cô không tham gia vào hàng ngũ nhân viên hay phóng viên, mà đứng với tư cách một khách mời đặc biệt, một đối tác chiến lược tương lai. Bộ vest thanh lịch của cô hòa vào không gian, nhưng ánh mắt cô thì không. Nó lóe lên một tia ngưỡng mộ không thể che giấu, pha lẫn chút hứng thú và cả một sự tò mò cháy bỏng về người đàn ông này. Cô đã đúng khi đưa ra quyết định của mình. Thanh Long không chỉ là một người đàn ông tài năng, anh là một hiện tượng. Tầm vóc của anh, và của Thiên Long, chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Những đối thủ cũ, những thế lực ngầm lớn hơn mà Lão Gia Trần từng ám chỉ, rồi sẽ phải đối mặt với đế chế này.

Một nụ cười gần như không thể nhận ra, đầy suy tư nhưng cũng ẩn chứa sự quyết đoán, hé nở trên đôi môi mỏng của Mỹ Ngọc. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và Ngọc tổng, cô biết, mình đã chính thức trở thành một phần không thể thiếu trong bản trường ca vĩ đại ấy. Cô đã đặt tay, và giờ đây, cô sẽ cùng anh vẽ nên những chương tiếp theo của đế chế mang tên Thiên Long. Ánh mắt cô vẫn dõi theo Thanh Long, như thể nhìn thấy cả một tương lai đầy sóng gió nhưng cũng ngập tràn vinh quang.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ