Thiên địa mỹ nhân
Chương 32

Cơn Sóng Đầu Của Thiên Long & Nàng Thơ Bất Ngờ

5342 từ
Mục tiêu: Thanh Long chính thức triển khai chiến lược mở rộng thị trường đầy tham vọng cho Tập đoàn Thiên Long, khẳng định quyết tâm và tầm nhìn.,Giới thiệu một đối thủ kinh doanh trực tiếp ra mặt thách thức Thiên Long, tạo ra xung đột ban đầu trên thương trường.,Thiết lập cuộc gặp gỡ tình cờ nhưng đáng nhớ giữa Thanh Long và An Nhiên, giới thiệu cô như một nhân vật quan trọng, mang đến một góc nhìn mới mẻ.,Phát triển xung đột nội tâm của Thanh Long giữa tham vọng kinh doanh và những giá trị, khía cạnh cuộc sống khác mà An Nhiên đại diện.
Nhân vật: Thanh Long, Anh Hoàng, An Nhiên, Mạnh Hùng
Mood: Ambitious, intriguing, subtly romantic, competitive, reflective
Kết chương: [object Object]

Thanh Long vẫn đứng bên cửa sổ, ánh mắt xuyên thấu màn đêm đặc quánh của Thiên Hải. Dù đã cởi bỏ bộ vest lịch lãm, chỉ khoác lên mình chiếc áo phông đen đơn giản, nhưng khí chất vương giả, uy quyền vẫn không hề suy suyển. Anh cảm nhận rõ ràng sức nặng của chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay, một thứ quyền lực hữu hình và vô hình, gắn liền với số phận của anh và đế chế đang dần thành hình. Cả thành phố đang say ngủ dưới chân anh, nhưng trong tâm trí Thanh Long, nó là một chiến trường không ngừng nghỉ, nơi những trận đánh vô hình đang diễn ra từng giây, từng phút. Lời của Lâm Phong về những động thái bất thường trên thị trường chứng khoán và những cuộc tấn công mạng tinh vi như một lời tuyên chiến, một hồi chuông báo hiệu cho những giông bão sắp tới.

"Hừm, chúng bắt đầu rồi sao." Anh thì thầm, giọng nói trầm khàn vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch, mang theo một tia lạnh lẽo đến rợn người. Đó không phải là sự lo lắng, mà là một cảm giác thách thức, một sự hưng phấn của kẻ săn mồi đã tìm thấy con mồi. "Sóng gió" đầu tiên, một lời chào hỏi từ thế lực ngầm, có thể là Hắc Ưng, đang thăm dò anh. Lời cảnh báo của Lão Gia Trần về "những bóng ma" của "Đêm Huyết Long" không hề xa vời, chúng đang thực sự hiện hữu, di chuyển trong bóng tối, rình rập.

Anh siết nhẹ chiếc Thiên Long Ấn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại chạm vào da thịt. Nó như một phần mở rộng của ý chí anh, một lời nhắc nhở về sứ mệnh và trách nhiệm. Thanh Long nhắm mắt lại, hít sâu mùi trầm hương thoang thoảng từ chiếc bàn thờ cổ kính, cố gắng lắng nghe nhịp đập của thành phố, của thế giới ngầm đang trỗi dậy. Anh không sợ hãi, không chút nao núng. Ngược lại, một nụ cười lạnh lùng nở trên môi, ánh mắt anh như những mũi dao găm sắc lẹm, sẵn sàng xuyên thủng bất kỳ bức màn che giấu nào.

"Anh đã theo dõi quỹ đầu tư đó chưa?" Thanh Long hỏi Lâm Phong qua điện thoại, giọng anh trầm và lạnh lùng, mỗi từ thoát ra như những khối băng mang theo sức nặng ngàn cân. "Và những cuộc tấn công mạng, có dấu vết gì không?" Anh biết Lâm Phong là một chuyên gia, một thiên tài công nghệ, nhưng đối thủ lần này rõ ràng không phải dạng vừa.

"Chúng tôi đang truy tìm, Sếp Long," Lâm Phong đáp, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng có chút nặng nề. "Quỹ này rất kín đáo, dường như được thành lập chỉ trong vài ngày gần đây, không có lịch sử giao dịch rõ ràng, như một bóng ma trên thị trường tài chính. Còn về các cuộc tấn công mạng, chúng đến từ nhiều địa chỉ IP khác nhau, rất khó để định vị chính xác nguồn gốc. Nhưng có một điểm chung: kỹ thuật tấn công rất chuyên nghiệp và có tổ chức, như thể được dàn dựng bởi một đội quân tinh nhuệ."

Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh lóe lên tia sáng sắc bén. "Một đội quân... có vẻ đúng là như vậy." Anh biết, đây không chỉ là một cuộc tấn công kinh doanh đơn thuần, mà là một màn trình diễn lực lượng, một lời thách thức. "Vậy thì, đã đến lúc cho chúng thấy Thiên Long không dễ bị động chạm." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, thành phố Thiên Hải vẫn đang chìm trong bóng đêm, nhưng với anh, nó đã trở thành một chiến trường thực sự. Anh đã sẵn sàng. Anh sẽ không lùi bước, sẽ không bao giờ để bất kỳ thế lực nào đe dọa đến đế chế của anh, hay những người anh yêu thương. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và anh sẽ bảo vệ tất cả bằng mọi giá.

Sức mạnh đang chảy trong anh, một luồng năng lượng bí ẩn mà Lão Gia Trần đã từng nhắc đến. Nó không chỉ là ý chí, là tham vọng, mà còn là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, sâu thẳm hơn, thôi thúc anh tiến về phía trước, chinh phục mọi giới hạn. Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn sức sống. Bóng đêm Thiên Hải không còn là một mối đe dọa, mà là một tấm màn nhung đang chờ anh vén lên, để lộ ra những cơ hội và thách thức mới. Anh sẽ biến những cơn sóng gió này thành bệ phóng, đưa Thiên Long vươn cao hơn nữa. Đây mới chỉ là khởi đầu.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua những tấm kính cường lực khổng lồ của Tập Đoàn Thiên Khải, rải những vệt sáng vàng óng lên sàn đá hoa cương trắng muốt. Tiếng máy chủ vận hành êm ái, như một nhịp thở đều đặn của cả một đế chế công nghệ, hòa cùng tiếng gõ phím dồn dập từ các khu vực làm việc mở, tiếng điện thoại reo vang liên tục nhưng có trật tự, và tiếng thang máy di chuyển êm ru lên xuống các tầng. Mùi điều hòa không khí mát lạnh quyện lẫn mùi cà phê rang xay nồng nàn từ pantry, cùng với mùi mực in mới của những tài liệu chất đống, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn nhưng cũng căng thẳng đến nghẹt thở. Mọi thứ ở đây đều toát lên vẻ hiện đại, tối giản nhưng đầy quyền lực, đúng như phong cách của Thanh Long.

Trong văn phòng làm việc riêng của mình, một không gian rộng lớn với tầm nhìn bao quát cả thành phố, Thanh Long đứng trước một màn hình tương tác khổng lồ, cao gần ba mét và rộng gần năm mét. Chiếc màn hình này chiếm trọn một bức tường, hiển thị những biểu đồ phức tạp, các chỉ số thị trường nhấp nháy liên tục, và những bản đồ chiến lược được phác thảo tinh vi. Anh Hoàng đứng ngay cạnh, tay cầm máy tính bảng, mắt dán chặt vào những thông tin đang hiện ra, vẻ mặt nghiêm túc, chuyên nghiệp nhưng không giấu nổi chút lo lắng.

Thanh Long, trong bộ vest đen may đo tinh tế, tôn lên vóc dáng hoàn hảo và bờ vai rộng, mái tóc đen dày được cắt tỉa gọn gàng. Đôi mắt anh sâu thẳm, sắc sảo, phản chiếu ánh sáng từ màn hình, ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối và trí tuệ sắc bén. Anh đưa tay lướt nhẹ trên bề mặt màn hình, chuyển đổi giữa các trang dữ liệu một cách dứt khoát, từng cử chỉ đều toát lên vẻ quyền uy. Chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay anh lấp lánh dưới ánh sáng nhân tạo, như một điểm nhấn duy nhất trên nền không gian hiện đại.

"Anh Hoàng, đây là kế hoạch 'Thiên Long Vươn Cánh'," Thanh Long cất giọng trầm ấm, vang vọng trong phòng. Giọng anh không chỉ là lời nói, mà là mệnh lệnh, là định hướng. "Chúng ta không chỉ cạnh tranh, chúng ta sẽ định hình lại cuộc chơi. Tốc độ là chìa khóa. Kẻ chậm chân sẽ bị đào thải." Anh chỉ vào một biểu đồ tăng trưởng dự kiến, một đường cong dốc đứng vút lên, vượt xa mọi dự đoán của thị trường. "Mục tiêu là thâm nhập thị trường năng lượng tái tạo, không chỉ ở Thiên Hải mà còn vươn ra khu vực. Đồng thời, đẩy mạnh nghiên cứu và phát triển trong mảng công nghệ sinh học, đặc biệt là y dược ứng dụng AI."

Anh Hoàng, với mái tóc chải gọn gàng và khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, ghi chép liên tục. Anh biết, Thanh Long không chỉ nói suông. Mỗi từ đều là lửa, mỗi kế hoạch đều là chiến lược được tính toán kỹ lưỡng. Nhưng quy mô và tốc độ mà Thanh Long đề ra quả thực khiến người nghe phải choáng váng. Nó không chỉ là mở rộng, mà là một cuộc cách mạng.

"Thưa sếp," Anh Hoàng ngẩng đầu lên, giọng điệu chuyên nghiệp nhưng có chút ngập ngừng. "Kế hoạch này... có phần mạo hiểm. Các tập đoàn lớn trong lĩnh vực năng lượng tái tạo đã có vị thế vững chắc, và công nghệ sinh học đòi hỏi nguồn lực khổng lồ cũng như thời gian dài để nghiên cứu. Chúng ta cần đánh giá kỹ lưỡng hơn về phản ứng từ các đối thủ, đặc biệt là sau những động thái thăm dò đêm qua." Anh Hoàng không phải người nhát gan, nhưng anh luôn là người đặt sự ổn định và an toàn lên hàng đầu.

Thanh Long quay lại nhìn Anh Hoàng, đôi môi mỏng khẽ nở nụ cười nửa miệng đầy mị lực. Đó là nụ cười của kẻ nắm quyền, của người nhìn thấy cơ hội trong mọi thách thức. "Mạo hiểm?" Anh Long nhướn mày, "Hay là cơ hội mà họ không dám nắm bắt, Anh Hoàng?" Anh chỉ vào biểu đồ một lần nữa. "Thị trường này đang cần một luồng gió mới, một kẻ dám nghĩ dám làm. Những kẻ đang ngủ quên trên chiến thắng của họ sẽ sớm nhận ra rằng, thế giới đã xoay chuyển. Thiên Long sẽ là người xoay chuyển nó."

Anh quay lưng lại màn hình, ánh mắt quét qua những tòa nhà chọc trời của Thiên Hải. "Tôi muốn một báo cáo chi tiết về từng đối thủ tiềm năng trong hai lĩnh vực này, điểm mạnh, điểm yếu, và đặc biệt là những mối liên hệ của họ với các thế lực ngầm, nếu có. Đừng bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào." Giọng anh trở nên lạnh lùng và dứt khoát hơn. "Thiên Long không chỉ là một tập đoàn kinh doanh, nó là một đế chế. Và một đế chế thì phải có khả năng tự bảo vệ mình khỏi mọi hiểm nguy, dù là trên bàn đàm phán hay trong bóng tối."

Anh Hoàng gật đầu mạnh mẽ, mọi sự lo lắng ban đầu dường như đã bị cuốn trôi bởi khí thế ngút trời của Thanh Long. "Vâng, Sếp Long. Tôi sẽ chuẩn bị ngay lập tức." Anh biết, khi Thanh Long đã quyết, không gì có thể lay chuyển được.

Thanh Long lại một lần nữa đưa tay lướt nhẹ trên màn hình tương tác, các con số và biểu đồ lại thay đổi. "Tôi muốn một buổi họp chiến lược mở rộng quy mô vào cuối tuần này. Tập hợp tất cả các trưởng phòng ban liên quan, và đảm bảo rằng thông tin được bảo mật tuyệt đối." Anh trầm ngâm một lát, rồi tiếp tục. "Và Anh Hoàng, hãy theo dõi sát sao Tập đoàn Đại Phát. Tôi có cảm giác chúng ta sẽ có một 'vị khách' không mời mà đến sớm thôi."

Anh Hoàng cúi đầu, "Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp. Tôi sẽ đảm bảo tất cả đều trong tầm kiểm soát." Anh lùi lại một bước, để lại Thanh Long một mình đối diện với màn hình khổng lồ, nơi những giấc mơ và tham vọng của anh đang được phác họa rõ nét. Tiếng máy chủ vẫn rì rầm, như một lời hứa hẹn về một tương lai đầy biến động nhưng cũng tràn đầy cơ hội.

***

Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng dịu nhẹ của Thiên Hải trải dài trên những con phố nhộn nhịp. Trong phòng làm việc của Thanh Long tại Tập đoàn Thiên Khải, bầu không khí vẫn không hề hạ nhiệt. Tiếng máy chủ vận hành liên tục, tiếng gõ phím vẫn dồn dập, và tiếng điện thoại reo vang vẫn là bản giao hưởng quen thuộc của một tập đoàn đang trên đà phát triển vũ bão. Mùi cà phê đã vơi đi một chút, nhường chỗ cho mùi giấy tờ mới, khô khan và sắc bén.

Anh Hoàng bước vào phòng, tay cầm chiếc máy tính bảng và một tập tài liệu, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Thanh Long đang ngồi trên chiếc ghế da cao cấp, ngả lưng ra sau, tay cầm một tách cà phê nóng, ánh mắt dán chặt vào chiếc TV màn hình lớn treo trên tường. Trên màn hình, một chương trình tin tức kinh tế đang phát sóng trực tiếp, và hình ảnh của một người đàn ông trung niên, bóng bẩy, nhưng ánh mắt lộ rõ sự tính toán và kiêu căng đang chiếm trọn khung hình. Đó là Mạnh Hùng, CEO của Tập đoàn Đại Phát.

"Sếp, Tập đoàn Đại Phát đã ra mặt," Anh Hoàng báo cáo, giọng anh trầm hẳn xuống, như thể mang theo sức nặng của một tảng đá. "CEO Mạnh Hùng vừa có bài phát biểu trên truyền hình, phản ứng khá gay gắt trước chiến lược mở rộng của chúng ta." Anh Hoàng đặt máy tính bảng lên bàn, trên màn hình là những dòng tít báo chí giật gân, chỉ trích Thiên Long một cách không thương tiếc.

Thanh Long nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt vẫn không rời khỏi Mạnh Hùng trên TV. Gương mặt góc cạnh của anh không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại lóe lên một tia sáng sắc bén, như một con đại bàng đang quan sát con mồi từ trên cao. Mạnh Hùng đang hùng hồn tuyên bố, giọng điệu đầy vẻ tự mãn và khoa trương, chỉ trích chiến lược "Thiên Long Vươn Cánh" là "hành vi cạnh tranh không lành mạnh," "phá hoại sự ổn định thị trường," và "đe dọa đến sự phát triển bền vững của các doanh nghiệp chân chính." Hắn thậm chí còn công khai tuyên bố sẽ "bảo vệ lợi ích của các doanh nghiệp chân chính" và không ngần ngại dùng mọi biện pháp để "trấn chỉnh những hành vi sai trái" của Thiên Long.

Thanh Long khẽ nhếch môi. "Mạnh Hùng? Kẻ đó luôn thích làm màu." Giọng anh bình thản, không chút dao động, như thể những lời lẽ cay độc của Mạnh Hùng chỉ là những tiếng ve kêu trong gió. Anh biết rõ Mạnh Hùng là ai, một CEO "bóng bẩy" chỉ giỏi phô trương và lợi dụng thời thế, nhưng lại thiếu tầm nhìn và bản lĩnh thực sự. "Để xem hắn có bản lĩnh gì ngoài việc sủa vống lên trên truyền hình."

Anh nhìn sang Anh Hoàng, ánh mắt anh mang theo một vẻ tinh ranh và đầy thách thức. "Anh Hoàng, nhắc nhở tôi, chúng ta cần một 'phản ứng' tương xứng cho màn trình diễn này của Mạnh Hùng." Chữ "phản ứng" được Thanh Long nhấn mạnh, mang theo một ý nghĩa sâu xa hơn là chỉ một tuyên bố đáp trả đơn thuần. Nó ám chỉ một đòn phản công mạnh mẽ, chí mạng, đủ để khiến Đại Phát phải run sợ và Mạnh Hùng phải nuốt lại những lời lẽ ngạo mạn của hắn.

Thanh Long ngả người sâu hơn vào ghế, đôi mắt vẫn dán vào Mạnh Hùng trên TV, phân tích từng cử chỉ, từng biểu cảm của hắn. Anh đọc vị được sự lo sợ ẩn giấu đằng sau vẻ kiêu căng, sự hoảng loạn trước một đối thủ mới nổi đang đe dọa trực tiếp đến miếng bánh lợi nhuận mà hắn đã quen thuộc. Mạnh Hùng không chỉ sợ Thiên Long, mà còn sợ cái tốc độ và sự quyết đoán của Thanh Long, thứ mà hắn không thể nào có được.

"Tôi muốn một bản phân tích chi tiết về tất cả các dự án trọng điểm của Đại Phát, đặc biệt là những dự án có liên quan đến các đối tác chiến lược của chúng. Tìm ra những điểm yếu, những khe hở mà chúng ta có thể khai thác." Thanh Long ra lệnh, giọng nói anh trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một ý chí thép. "Đồng thời, hãy điều tra sâu hơn về những mối quan hệ của Mạnh Hùng bên ngoài thương trường. Một kẻ thích phô trương như hắn chắc chắn sẽ có những điểm yếu mà chúng ta có thể tận dụng."

Anh Hoàng đứng nghiêm trang, khuôn mặt căng thẳng, ghi chép nhanh chóng. Anh biết, đây không còn là một cuộc cạnh tranh đơn thuần, mà đã trở thành một cuộc chiến thực sự. "Vâng, Sếp Long. Tôi sẽ bắt đầu ngay lập tức." Anh Hoàng cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo toát ra từ Thanh Long, một luồng năng lượng chỉ xuất hiện khi anh chuẩn bị ra tay với những kẻ dám cản đường.

Thanh Long tắt tiếng TV, để màn hình vẫn hiển thị hình ảnh Mạnh Hùng đang nói không thành tiếng. Anh đặt tách cà phê xuống bàn, tiếng sứ chạm vào mặt bàn tạo ra một âm thanh khô khốc. "Mạnh Hùng chỉ là con tốt thí, Anh Hoàng. Phản ứng của hắn quá nhanh, quá lộ liễu. Chắc chắn có một thế lực lớn hơn đang đứng sau giật dây, muốn thăm dò chúng ta, hoặc muốn chúng ta gây sự với Đại Phát để chúng ta tự làm lộ sơ hở." Ánh mắt Thanh Long lại lóe lên tia nhìn sắc bén. "Hắc Ưng... hay một kẻ nào đó đang bắt đầu nhấp nhổm rồi."

Anh Hoàng gật đầu, "Tôi cũng nghĩ vậy, Sếp Long. Những giao dịch cổ phiếu bất thường đêm qua và việc Đại Phát phản ứng ngay lập tức, dường như có sự phối hợp."

Thanh Long mỉm cười lạnh lùng. "Tốt. Vậy thì chúng ta sẽ cho chúng thấy, Thiên Long không chỉ biết tự vệ, mà còn biết cách tấn công." Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra thành phố. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Và ta sẽ không để bất kỳ kẻ nào xen vào." Dù không có mỹ nhân nào ở cạnh, lời nói đó của anh vẫn mang một vẻ khẳng định tuyệt đối, không chỉ cho quyền lực mà anh đang nắm giữ, mà còn cho những thứ anh muốn bảo vệ. "Để xem ai mới là kẻ phải bị đào thải."

Anh Hoàng cảm nhận được luồng khí thế mạnh mẽ tỏa ra từ Thanh Long. Đây là vị Sếp Long mà anh biết, quyết đoán, tàn nhẫn khi cần thiết, và luôn đi trước đối thủ một bước. Anh biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và Thiên Long sẽ không bao giờ là kẻ bị động.

***

Cảm thấy cần một chút không gian riêng sau một ngày căng thẳng với những con số khô khan, những chiến lược sắc bén và những lời khiêu khích trắng trợn, Thanh Long quyết định rời văn phòng sớm hơn một chút. Anh tự mình lái chiếc Audi R8 V10 Plus màu đen bóng loáng, lướt đi êm ái trên những con đường đông đúc của Thiên Hải. Ánh nắng hoàng hôn dịu nhẹ trải dài trên những tòa nhà chọc trời, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên khung cảnh đô thị. Anh không muốn đến những nơi ồn ào, xô bồ, mà tìm kiếm một chốn yên tĩnh để tâm hồn được lắng lại.

Anh dừng xe trước Quán Cà Phê 'Thức', một góc nhỏ bình yên nằm giữa lòng thành phố náo nhiệt. Quán được thiết kế hiện đại, với nội thất chủ yếu bằng gỗ sáng màu và bê tông trần, điểm xuyết bằng những chậu cây xanh nhỏ treo lơ lửng, mang đến một cảm giác gần gũi với thiên nhiên. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng tre và ánh sáng tự nhiên từ cửa kính lớn tràn vào, tạo nên một không khí ấm cúng, thư thái. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng đều đặn, tiếng nhạc instrumental du dương không lời, và tiếng thì thầm của khách hàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, dễ chịu. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện cùng hương trà thảo mộc thoang thoảng và mùi gỗ mới, mang đến một sự thư thái lạ lùng.

Thanh Long bước vào, khí chất quý ông thành đạt của anh ngay lập tức thu hút vài ánh nhìn tò mò, nhưng anh không bận tâm. Anh chọn một chiếc bàn ở góc khuất, cạnh cửa sổ kính, nơi anh có thể quan sát phố xá mà không bị ai làm phiền. Anh gọi một ly cà phê đen đá, đơn giản và mạnh mẽ như chính con người anh.

Khi ly cà phê được đặt xuống, Thanh Long ngả lưng vào ghế, khẽ nhắm mắt lại, hít thở mùi hương quen thuộc. Anh cảm nhận sự mát lạnh của không khí điều hòa, cùng với cảm giác thư thái đang dần len lỏi vào từng tế bào. Tuy nhiên, tâm trí anh vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi những suy nghĩ về Đại Phát và những âm mưu đằng sau. Anh khẽ siết nhẹ chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay, như một lời nhắc nhở rằng dù ở đâu, anh vẫn là Thanh Long, người đứng đầu Thiên Long.

Vô tình, ánh mắt anh dừng lại ở một cô gái đang ngồi ở bàn đối diện, cách anh vài bước chân. Cô ấy có mái tóc xoăn nhẹ tự nhiên, màu nâu hạt dẻ, thả lơi trên vai, không theo bất kỳ khuôn phép nào. Đôi mắt cô toát lên vẻ mơ màng, xa xăm, nhưng lại ẩn chứa một chiều sâu khó tả, như thể đang nhìn thấy những điều mà người khác không thể. Cô mặc một chiếc váy maxi họa tiết hoa nhẹ nhàng, bay bổng, tôn lên vóc dáng thanh mảnh, toát lên vẻ tự do, phóng khoáng, hoàn toàn đối lập với những nữ doanh nhân thành đạt mà anh thường gặp. Cô đang say sưa phác thảo trong một cuốn sổ tay cũ kỹ, nét bút chì lướt nhẹ trên trang giấy một cách điêu luyện và đầy cảm hứng.

Một cơn gió nhẹ bất chợt thổi qua ô cửa mở, làm một tờ giấy trong cuốn sổ của cô bay ra, lướt trên không trung trước khi có nguy cơ rơi xuống đất. Phản xạ nhanh như chớp, Thanh Long đưa tay ra, chụp lấy tờ giấy một cách nhẹ nhàng, trước khi nó kịp chạm sàn. Anh ngắm nhìn tờ giấy trong tay, đó là một bản phác thảo chưa hoàn chỉnh, nhưng những nét vẽ nguệch ngoạc lại ẩn chứa một sự tinh tế, một tinh thần nghệ thuật độc đáo.

"Cẩn thận." Thanh Long cất giọng trầm ấm, đưa tờ giấy về phía cô gái. Giọng anh không mang ý trách móc, mà chỉ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, có chút quan tâm.

Cô gái ngẩng đầu lên, hơi giật mình. Đôi mắt mơ màng của cô mở to, lộ ra một vẻ đẹp trong trẻo, không chút phấn son, hoàn toàn tự nhiên. Cô mỉm cười nhẹ, nụ cười thanh thoát như một đóa hoa vừa hé nở. "Ồ, cảm ơn anh." Giọng cô nhẹ như gió thoảng, mang theo một chút ngạc nhiên và một chút ấm áp. Cô nhận lại tờ giấy, khẽ vuốt phẳng nó.

Thanh Long tò mò. Anh chưa từng gặp một người phụ nữ nào có khí chất như vậy, vừa mong manh vừa mạnh mẽ, vừa mơ màng vừa đầy cá tính. Anh quyết định bắt chuyện, một điều hiếm khi xảy ra với anh ở những nơi công cộng. "Cô vẽ gì vậy?"

An Nhiên, tên cô gái, ngước nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao. "Chỉ là phác thảo thôi. Tôi đang tìm kiếm sự tự do trong nét cọ." Cô nhẹ nhàng xoay cuốn sổ về phía anh, để lộ thêm những bản vẽ khác, những đường nét phóng khoáng, những hình khối trừu tượng nhưng đầy cảm xúc. Chúng không phải là những bức tranh hoàn hảo, nhưng mỗi nét vẽ đều như muốn thoát ly khỏi giới hạn của trang giấy.

Thanh Long nhìn chăm chú vào những nét vẽ, rồi lại nhìn cô. "Tự do... một khái niệm xa xỉ trong thế giới của tôi." Anh nói, giọng anh mang theo một chút chua chát, một chút chiêm nghiệm. Thế giới của anh là những con số, những bản hợp đồng, những cuộc chiến không hồi kết, nơi tự do thường phải đánh đổi bằng một cái giá rất đắt.

An Nhiên nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt tinh anh, như thể cô có thể nhìn thấu tâm can anh. "Có lẽ anh đang tìm kiếm nó ở nhầm chỗ." Lời nói của cô không mang tính phán xét, chỉ là một lời gợi mở nhẹ nhàng, nhưng lại chạm đến một khía cạnh sâu kín trong tâm hồn Thanh Long. Nó khiến anh bất chợt suy nghĩ về con đường mà mình đang đi, về những gì anh đã và đang đánh đổi để có được quyền lực và đế chế này.

Anh khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. "Ở nhầm chỗ sao?"

An Nhiên không trả lời trực tiếp. Cô chỉ mỉm cười, một nụ cười bí ẩn, rồi lại cúi xuống, tiếp tục vẽ. Nét bút chì lướt nhẹ trên trang giấy, như đang khiêu vũ. Thanh Long ngồi đó, nhấp từng ngụm cà phê, ánh mắt dán chặt vào cô gái. Một cảm giác tò mò khác lạ trỗi dậy trong lòng anh. Cô gái này không giống bất kỳ ai anh từng gặp. Cô mang đến một sự bình yên, một sự thanh thoát mà anh đã quên mất. Cuộc gặp gỡ tình cờ này, giữa hoàng hôn dịu nhẹ và mùi cà phê thơm lừng, đã gieo vào lòng Thanh Long một hạt giống suy tư, một sự khác biệt đầy mê hoặc. Anh tự hỏi, liệu cô có thực sự có chìa khóa cho "tự do" mà anh đã vô tình đánh mất?

***

Đêm muộn, tại biệt thự sang trọng của Thanh Long ở vùng ngoại ô, không gian bao trùm bởi sự yên tĩnh đến tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng chim hót đâu đó trong vườn, tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây, hoặc tiếng chó sủa vọng lại từ xa, xa xăm như một phần của giấc mơ. Ánh trăng sáng vằng vặc, tròn vành vạnh, đổ những vệt bạc lên thảm cỏ xanh mướt và mặt hồ bơi lấp lánh. Mùi hoa cỏ dại hòa quyện với hương đất sạch sau một ngày nắng, tạo nên một bầu không khí trong lành, dễ chịu.

Thanh Long đứng bên cửa sổ lớn trong phòng ngủ, nhìn ra khu vườn yên tĩnh, nơi những bóng cây in hình rõ nét dưới ánh trăng. Anh đã thay bộ vest bằng chiếc áo phông đen đơn giản, để lộ bờ vai rộng và những đường nét săn chắc của cơ thể. Chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay anh lấp lánh dưới ánh trăng, như một ngôi sao nhỏ bé, cô độc giữa vũ trụ đêm.

Hình ảnh An Nhiên, với mái tóc xoăn nhẹ tự nhiên, đôi mắt mơ màng nhưng đầy chiều sâu, và những lời nói đầy ẩn ý, cứ lởn vởn trong tâm trí anh. Vẻ ngoài tự do, phóng khoáng của cô gái ấy hoàn toàn đối lập với thế giới đầy toan tính, tham vọng mà anh đang dấn thân. Một sự giằng xé nội tâm bắt đầu len lỏi trong lòng Thanh Long. Anh đã quen với việc kiểm soát mọi thứ, với việc đặt mục tiêu và chinh phục, nhưng lời nói của An Nhiên về "tự do" và việc "tìm kiếm nó ở nhầm chỗ" đã gieo vào anh một hạt giống hoài nghi.

“Cô gái đó... thật sự khác biệt.” Thanh Long thì thầm, giọng anh vang lên trong không gian tĩnh mịch. “Tự do... Liệu mình có từng có nó không, hay đã đánh đổi tất cả cho tham vọng này?” Anh nhìn ra khu vườn bao la, nơi những bông hoa đêm đang khoe sắc, không màng đến sự tồn tại của những cuộc chiến thương trường hay những âm mưu trong bóng tối. Chúng tự do nở rộ, tự do khoe hương sắc của mình.

Anh đã xây dựng nên một đế chế, đã nắm giữ quyền lực trong tay, nhưng liệu anh có thực sự tự do? Hay anh chỉ đang trói buộc mình vào một vòng xoáy không ngừng của những cuộc chiến, những tranh giành? Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một điệp khúc không lời. An Nhiên đã mang đến một góc nhìn khác, một khía cạnh mà anh đã vô tình bỏ quên hoặc cố tình lảng tránh.

Trong khoảnh khắc đó, chiếc điện thoại thông minh trên bàn khẽ rung lên. Là tin nhắn từ Anh Hoàng. Thanh Long cầm điện thoại lên, ánh sáng màn hình điện thoại rọi vào gương mặt anh, làm lộ rõ vẻ suy tư. Tin nhắn ngắn gọn, nhưng đầy đủ thông tin: Đại Phát đã bắt đầu có những động thái phòng thủ, củng cố nội bộ và liên lạc với một số đối tác lớn, dường như đang chuẩn bị cho một cuộc đối đầu quy mô lớn hơn. Anh Hoàng cũng đính kèm một vài báo cáo sơ bộ về mối liên hệ của Mạnh Hùng với một quỹ đầu tư nước ngoài bí ẩn, trùng khớp với những giao dịch cổ phiếu lạ lùng đêm qua.

Thanh Long khẽ nhếch môi. “Đại Phát... chỉ là khởi đầu.” Anh biết, đây không chỉ là một cuộc chiến cá nhân giữa anh và Mạnh Hùng, mà là một phần của một âm mưu lớn hơn, một màn trình diễn của những thế lực ngầm đang muốn thử thách giới hạn của Thiên Long. Hắc Ưng... chúng đang dần lộ diện.

Anh siết chặt chiếc Thiên Long Ấn trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo và sức nặng của nó. Ánh mắt anh trở nên kiên định trở lại, mọi suy tư về "tự do" tạm thời bị đẩy lùi bởi thực tại khắc nghiệt và những cuộc chiến còn đang chờ đợi. Anh nhìn chằm chằm vào màn đêm, vào những ánh đèn lấp lánh xa xa của thành phố Thiên Hải. Dù có bất cứ điều gì xảy ra, dù có phải đối mặt với bao nhiêu thử thách, Thanh Long sẽ không lùi bước. Anh sẽ bảo vệ đế chế của mình, bảo vệ những người anh yêu thương, và sẽ không bao giờ để bất kỳ ai cản đường.

Cô gái tự do kia, An Nhiên, có lẽ là một làn gió mát lành giữa sa mạc khô cằn của cuộc đời anh. Nhưng trước mắt, anh phải là một cơn bão, quét sạch mọi chướng ngại vật. Dù hình ảnh của An Nhiên vẫn còn vương vấn trong tâm trí, Thanh Long biết rằng, trách nhiệm của anh lúc này là đối mặt với những kẻ thù đang rình rập, và chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo của Thiên Long. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ