Đêm muộn, tại biệt thự sang trọng của Thanh Long ở vùng ngoại ô, không gian bao trùm bởi sự yên tĩnh đến tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng chim hót đâu đó trong vườn, tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây, hoặc tiếng chó sủa vọng lại từ xa, xa xăm như một phần của giấc mơ. Ánh trăng sáng vằng vặc, tròn vành vạnh, đổ những vệt bạc lên thảm cỏ xanh mướt và mặt hồ bơi lấp lánh. Mùi hoa cỏ dại hòa quyện với hương đất sạch sau một ngày nắng, tạo nên một bầu không khí trong lành, dễ chịu.
Thanh Long đứng bên cửa sổ lớn trong phòng ngủ, nhìn ra khu vườn yên tĩnh, nơi những bóng cây in hình rõ nét dưới ánh trăng. Anh đã thay bộ vest bằng chiếc áo phông đen đơn giản, để lộ bờ vai rộng và những đường nét săn chắc của cơ thể. Chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay anh lấp lánh dưới ánh trăng, như một ngôi sao nhỏ bé, cô độc giữa vũ trụ đêm.
Hình ảnh An Nhiên, với mái tóc xoăn nhẹ tự nhiên, đôi mắt mơ màng nhưng đầy chiều sâu, và những lời nói đầy ẩn ý, cứ lởn vởn trong tâm trí anh. Vẻ ngoài tự do, phóng khoáng của cô gái ấy hoàn toàn đối lập với thế giới đầy toan tính, tham vọng mà anh đang dấn thân. Một sự giằng xé nội tâm bắt đầu len lỏi trong lòng Thanh Long. Anh đã quen với việc kiểm soát mọi thứ, với việc đặt mục tiêu và chinh phục, nhưng lời nói của An Nhiên về "tự do" và việc "tìm kiếm nó ở nhầm chỗ" đã gieo vào anh một hạt giống hoài nghi.
“Cô gái đó... thật sự khác biệt.” Thanh Long thì thầm, giọng anh vang lên trong không gian tĩnh mịch. “Tự do... Liệu mình có từng có nó không, hay đã đánh đổi tất cả cho tham vọng này?” Anh nhìn ra khu vườn bao la, nơi những bông hoa đêm đang khoe sắc, không màng đến sự tồn tại của những cuộc chiến thương trường hay những âm mưu trong bóng tối. Chúng tự do nở rộ, tự do khoe hương sắc của mình.
Anh đã xây dựng nên một đế chế, đã nắm giữ quyền lực trong tay, nhưng liệu anh có thực sự tự do? Hay anh chỉ đang trói buộc mình vào một vòng xoáy không ngừng của những cuộc chiến, những tranh giành? Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một điệp khúc không lời. An Nhiên đã mang đến một góc nhìn khác, một khía cạnh mà anh đã vô tình bỏ quên hoặc cố tình lảng tránh.
Trong khoảnh khắc đó, chiếc điện thoại thông minh trên bàn khẽ rung lên. Là tin nhắn từ Anh Hoàng. Thanh Long cầm điện thoại lên, ánh sáng màn hình điện thoại rọi vào gương mặt anh, làm lộ rõ vẻ suy tư. Tin nhắn ngắn gọn, nhưng đầy đủ thông tin: Đại Phát đã bắt đầu có những động thái phòng thủ, củng cố nội bộ và liên lạc với một số đối tác lớn, dường như đang chuẩn bị cho một cuộc đối đầu quy mô lớn hơn. Anh Hoàng cũng đính kèm một vài báo cáo sơ bộ về mối liên hệ của Mạnh Hùng với một quỹ đầu tư nước ngoài bí ẩn, trùng khớp với những giao dịch cổ phiếu lạ lùng đêm qua.
Thanh Long khẽ nhếch môi. “Đại Phát... chỉ là khởi đầu.” Anh biết, đây không chỉ là một cuộc chiến cá nhân giữa anh và Mạnh Hùng, mà là một phần của một âm mưu lớn hơn, một màn trình diễn của những thế lực ngầm đang muốn thử thách giới hạn của Thiên Long. Hắc Ưng... chúng đang dần lộ diện.
Anh siết chặt chiếc Thiên Long Ấn trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo và sức nặng của nó. Ánh mắt anh trở nên kiên định trở lại, mọi suy tư về "tự do" tạm thời bị đẩy lùi bởi thực tại khắc nghiệt và những cuộc chiến còn đang chờ đợi. Anh nhìn chằm chằm vào màn đêm, vào những ánh đèn lấp lánh xa xa của thành phố Thiên Hải. Dù có bất cứ điều gì xảy ra, dù có phải đối mặt với bao nhiêu thử thách, Thanh Long sẽ không lùi bước. Anh sẽ bảo vệ đế chế của mình, bảo vệ những người anh yêu thương, và sẽ không bao giờ để bất kỳ ai cản đường.
Cô gái tự do kia, An Nhiên, có lẽ là một làn gió mát lành giữa sa mạc khô cằn của cuộc đời anh. Nhưng trước mắt, anh phải là một cơn bão, quét sạch mọi chướng ngại vật. Dù hình ảnh của An Nhiên vẫn còn vương vấn trong tâm trí, Thanh Long biết rằng, trách nhiệm của anh lúc này là đối mặt với những kẻ thù đang rình rập, và chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo của Thiên Long. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.
***
Sáng hôm sau, mặt trời vừa kịp ló rạng trên đường chân trời, đổ những vệt nắng vàng ươm lên những tòa nhà chọc trời của thành phố Thiên Hải, thì tại Tập đoàn Thiên Khải – trụ sở mới lộng lẫy của Thiên Long – không khí đã sôi động đến lạ thường. Tòa nhà bằng kính và thép vươn mình kiêu hãnh giữa trung tâm tài chính, phản chiếu ánh sáng ban mai lấp lánh như một viên kim cương khổng lồ. Bên trong, mọi thứ đều được thiết kế tối giản, hiện đại nhưng không kém phần sang trọng, với những vật liệu cao cấp và những mảng xanh được khéo léo bố trí, tạo cảm giác vừa chuyên nghiệp vừa gần gũi với thiên nhiên.
Trên tầng cao nhất, trong văn phòng làm việc của Thanh Long, không gian rộng lớn được bao trùm bởi một thứ âm thanh đặc trưng của thời đại công nghệ: tiếng máy chủ vận hành đều đều, tiếng gõ phím dồn dập từ khu vực làm việc của Anh Hoàng và đội ngũ trợ lý, tiếng điện thoại reo vang lên rồi tắt lịm trong chốc lát, và cả tiếng thang máy di chuyển êm ái, gần như không nghe thấy tiếng động. Thỉnh thoảng, tiếng giày cao gót lộc cộc trên sàn đá hoa cương của Mỹ Ngọc sẽ phá vỡ sự tĩnh lặng, như một nhịp điệu riêng trong bản giao hưởng của hiệu suất và quyền lực. Một mùi hương đặc trưng của điều hòa không khí, pha lẫn mùi cà phê mới pha thơm nồng và mùi mực in, cùng một chút mùi kim loại thoang thoảng từ những thiết bị công nghệ tiên tiến, tạo nên một bầu không khí vừa chuyên nghiệp, bận rộn, vừa căng thẳng nhưng cũng tiềm ẩn sự quyền lực và bí ẩn.
Thanh Long ngồi sau chiếc bàn làm việc làm từ gỗ óc chó nguyên khối, được thiết kế riêng, ánh mắt sắc bén lướt qua màn hình hiển thị hàng loạt biểu đồ phức tạp và những con số nhảy múa. Khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sự tập trung cao độ, như một con đại bàng đang tìm kiếm con mồi giữa bạt ngàn thung lũng. Chiếc áo sơ mi lụa màu than ôm vừa vặn bờ vai rộng, tôn lên vẻ nam tính, lịch lãm, kết hợp hoàn hảo với vẻ ngoài đầy khí chất của một quý ông thành đạt và quyền lực.
Mỹ Ngọc đứng cạnh anh, mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, tôn lên chiếc cổ cao thanh tú và những đường nét sắc sảo trên gương mặt. Cô diện một bộ suit màu trắng ngà được cắt may tinh tế, khoe trọn vóc dáng thanh mảnh nhưng đầy đặn, toát lên vẻ chuyên nghiệp và đẳng cấp. Ánh mắt phượng sắc lạnh của cô chăm chú vào màn hình, nhưng đôi lúc lại liếc nhìn Thanh Long, như muốn dò xét những suy nghĩ đang ẩn giấu trong tâm trí anh. Bên cạnh họ, Anh Hoàng, với bộ vest chỉnh tề và mái tóc chải gọn gàng, đang thao tác nhanh nhẹn trên một chiếc máy tính bảng, sẵn sàng cung cấp mọi thông tin cần thiết.
“Lâm Phong, cậu chắc chắn về những giao dịch 'ma' này chứ?” Thanh Long lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng trong không gian văn phòng. “Chúng quá lộ liễu để là một sai lầm tài chính thông thường, nhưng lại quá tinh vi để một kẻ như Mạnh Hùng có thể tự mình sắp đặt.” Anh hơi nhíu mày, ngón cái nhẹ nhàng xoa lên chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại.
Trên màn hình lớn đối diện, khuôn mặt của Lâm Phong xuất hiện qua cuộc gọi video. Cậu ta trông gầy gò, đôi mắt sau cặp kính cận vẫn giữ vẻ lanh lợi và nhanh nhẹn, dù trên người chỉ là chiếc áo hoodie đơn giản. Phía sau cậu là một căn phòng đầy ắp máy tính và màn hình, ánh sáng xanh mờ ảo hắt lên gương mặt, tạo nên một vẻ bí ẩn. “Tuyệt đối, sếp. Hệ thống của tôi đã quét và đối chiếu dữ liệu từ hàng trăm nguồn khác nhau. Những giao dịch này được che đậy rất tinh vi, sử dụng một chuỗi các công ty vỏ bọc và tài khoản ẩn danh xuyên quốc gia. Dường như có một bàn tay vô hình đang bơm tiền vào Đại Phát một cách hào phóng, đẩy giá cổ phiếu lên cao rồi lại rút ra đột ngột, khiến Tập đoàn Đại Phát như một quả bóng bị xì hơi dần, tài chính kiệt quệ nhưng lại không có bằng chứng cụ thể để khởi kiện.”
Mỹ Ngọc khẽ gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua Thanh Long. “Một động thái vừa hỗ trợ vừa kiểm soát, rất khéo léo. Kẻ đứng sau muốn tạo ra một mục tiêu, một con dê tế thần để chúng ta tập trung vào. Nhưng ai lại muốn Mạnh Hùng trở thành mục tiêu của chúng ta, Long? Và quan trọng hơn, mục đích thực sự của họ là gì?” Giọng cô rõ ràng, rành mạch, từng câu chữ đều mang tính chiến lược.
Thanh Long nhếch mép cười nửa miệng, ánh mắt lóe lên vẻ thâm sâu. “Không quan trọng là ai, Ngọc, mà là họ muốn gì từ chúng ta. Việc bơm tiền và rút tiền một cách bất thường này không chỉ làm suy yếu Đại Phát, mà còn tạo ra một làn sóng hoảng loạn trên thị trường, một phép thử xem chúng ta sẽ phản ứng như thế nào. Một lời chào, có lẽ.” Anh quay sang Anh Hoàng, ánh mắt kiên định. “Anh Hoàng, kế hoạch đã sẵn sàng chưa? Chúng ta sẽ đáp trả một cách dứt khoát, nhưng không phải theo cách mà họ mong đợi.”
Anh Hoàng ngay lập tức đứng thẳng người, giọng nói chuyên nghiệp và đầy tự tin. “Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp. Toàn bộ thông tin về các giao dịch 'ma' đã được mã hóa và sẵn sàng gửi đến các cơ quan tài chính quốc tế, kèm theo những phân tích chuyên sâu về sự thao túng thị trường. Đồng thời, đội ngũ truyền thông đã chuẩn bị sẵn sàng để công bố những bằng chứng về sai phạm nội bộ của Đại Phát ngay khi chúng ta phát tín hiệu. Chúng ta sẽ cô lập Đại Phát trên mọi mặt trận, cắt đứt mọi nguồn cung cấp tài chính và sự ủng hộ của đối tác.”
Thanh Long gật đầu hài lòng. “Tốt. Hãy làm cho Đại Phát sụp đổ, nhưng không phải vì chúng ta muốn hủy diệt một đối thủ yếu ớt. Mà là để gửi một thông điệp rõ ràng tới kẻ đứng sau: Thiên Long không phải là một tập đoàn dễ bị lung lay, và chúng ta sẽ không ngần ngại vạch trần mọi âm mưu. Đây chỉ là khởi đầu, và chúng ta sẽ chơi một ván cờ lớn hơn, nơi mọi quân cờ đều có giá trị, và mọi đối thủ đều có thể là một con rối.”
Mỹ Ngọc nhẹ nhàng đặt tay lên vai Thanh Long, ánh mắt có chút lo lắng xen lẫn sự ngưỡng mộ. “Anh cẩn thận. Kẻ đứng sau Mạnh Hùng có vẻ không đơn giản. Chúng ta cần lường trước mọi nước đi của họ.”
“Chính vì vậy, Ngọc, chúng ta phải hành động nhanh chóng và quyết liệt.” Thanh Long đứng dậy, bước đến cửa sổ lớn, nhìn ra toàn cảnh thành phố đang bừng sáng. Dòng xe cộ bắt đầu tấp nập, những con người nhỏ bé hối hả trong guồng quay của cuộc sống. Anh cảm nhận được sức nặng của quyền lực, và cũng là gánh nặng của trách nhiệm. Hình ảnh An Nhiên chợt lóe lên trong đầu, về sự tự do mà cô nói đến. Nhưng ngay lập tức, nó bị đẩy lùi bởi ngọn lửa tham vọng đang cháy bỏng trong anh. Tự do chỉ đến khi anh hoàn toàn kiểm soát cuộc chơi, khi anh đủ mạnh để bảo vệ những gì mình trân quý. Và để làm được điều đó, anh phải chinh phục.
Anh quay lại nhìn Mỹ Ngọc, một nụ cười ẩn ý hiện trên môi. “Hãy bắt đầu thôi. Chúng ta sẽ biến điểm yếu của đối thủ thành cơ hội của Thiên Long. Để họ biết, ở Thiên Hải này, ta nói là luật.”
***
Chiều muộn cùng ngày, bầu trời Thiên Hải bắt đầu chuyển màu u ám, những đám mây đen nặng trĩu kéo đến, báo hiệu một cơn mưa sắp sửa trút xuống. Trong phòng họp của Tập đoàn Thiên Long, không khí còn ngột ngạt và nặng nề hơn cả tiết trời bên ngoài. Âm thanh điều hòa chạy đều đều gần như là thứ duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng đến đáng sợ, xen lẫn tiếng bút máy cọ xát trên giấy của các luật sư, và thỉnh thoảng là tiếng thở dài nặng nề, dồn nén của một người đàn ông.
Mạnh Hùng, Giám đốc điều hành Tập đoàn Đại Phát, ngồi đối diện với Thanh Long, khuôn mặt tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán, thấm ướt cả mái tóc được chải chuốt cẩn thận. Chiếc áo sơ mi hàng hiệu của hắn dường như cũng không thể che giấu được sự rệu rã, mệt mỏi đã gặm nhấm hắn suốt mấy ngày qua. Ánh mắt hắn đầy vẻ hoảng loạn, xen lẫn căm phẫn, nhìn chằm chằm vào Thanh Long như thể anh là kẻ đã cướp đi tất cả của hắn. Mùi nước hoa nồng gắt mà Mạnh Hùng vẫn thường dùng, giờ đây lại mang một vẻ hôi hám, khó chịu trong bầu không khí trầm lắng, đầy áp lực này.
Xung quanh, các luật sư và cố vấn tài chính của Thiên Long ngồi thành một vòng cung, ánh mắt sắc lạnh và nghiêm nghị, tạo thành một bức tường áp đảo. Họ không nói gì, chỉ đơn thuần là sự hiện diện của họ đã đủ để khiến Mạnh Hùng cảm thấy mình đang bị dồn vào chân tường, không còn lối thoát. Những tài liệu pháp lý dày cộp chất đống trên bàn, là bằng chứng không thể chối cãi về sự sụp đổ không thể tránh khỏi của Đại Phát. Thanh Long, với vẻ ngoài điềm tĩnh đến đáng sợ, chỉ đơn giản là ngồi đó, hai tay đan vào nhau trên bàn, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Mạnh Hùng, như đang đọc thấu mọi suy nghĩ và sự tuyệt vọng của đối phương. Chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay anh lấp lánh dưới ánh đèn phòng họp, như một biểu tượng của quyền lực không thể lay chuyển.
Mạnh Hùng cố gắng nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Hắn biết mình đã thua cuộc, đã bị Thiên Long đánh bại một cách nhanh chóng và tàn nhẫn, không kịp trở tay. Những đòn tấn công chính xác vào tài chính, những báo cáo về giao dịch bất thường được tung ra công khai, và sự rút lui đồng loạt của các đối tác đã đẩy Đại Phát vào bờ vực thẳm. Hắn đã cố gắng níu kéo chút hy vọng cuối cùng, nhưng vô vọng.
“Cậu Thanh Long,” Mạnh Hùng cố gắng điều chỉnh giọng nói, nhưng vẫn không giấu được sự run rẩy, “chúng ta... chúng ta có thể đàm phán lại về những điều khoản... tôi có thể nhượng bộ thêm nhiều điều kiện. Đại Phát... có thể trở thành đối tác chiến lược của Thiên Long, cùng nhau phát triển, cùng nhau chiếm lĩnh thị trường...” Hắn nói một cách vội vã, như sợ Thanh Long sẽ cắt ngang lời hắn. Ánh mắt hắn đầy vẻ cầu xin, nhưng cũng không thể che giấu được sự tham lam và cơ hội, những thứ đã dẫn hắn đến ngày hôm nay.
Thanh Long vẫn giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc, chỉ khẽ nhếch môi, để lộ một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng lạnh lùng đến thấu xương. Giọng nói của anh trầm ấm, nhưng từng từ ngữ lại mang một uy lực đáng sợ, như một bản án đã được định đoạt. “Quá muộn rồi, Giám đốc Hùng. Anh đã có cơ hội. Khi Thiên Long chìa tay ra, anh đã chọn cách đối đầu, đã chọn cách chống lại chúng tôi trên truyền thông, đã chọn cách để Tập đoàn Đại Phát trở thành công cụ cho một âm mưu lớn hơn. Giờ đây, anh chỉ có hai lựa chọn: hoặc Thiên Long thâu tóm toàn bộ Đại Phát với điều kiện của chúng tôi để cứu vãn phần nào những gì còn sót lại và cho anh một lối thoát an toàn khỏi vòng lao lý, hoặc chờ đợi sự sụp đổ hoàn toàn, bị thị trường đào thải, bị các đối tác quay lưng, và mất tất cả. Quyết định đi.”
Lời nói của Thanh Long như những nhát dao sắc lẹm, cắt đứt mọi hy vọng cuối cùng của Mạnh Hùng. Hắn run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và tuyệt vọng. “Các người... các người sẽ phải trả giá! Các người nghĩ mình có thể làm mưa làm gió ở Thiên Hải này mãi sao? Sẽ có kẻ khác, mạnh hơn, đứng lên chống lại các người! Kẻ đứng sau tôi... không phải là những kẻ dễ đối phó đâu!” Hắn nghiến răng, nắm chặt hai bàn tay, ánh mắt đầy căm phẫn nhìn chằm chằm vào Thanh Long. Hắn muốn gào thét, muốn vạch trần kẻ đã lợi dụng hắn, nhưng lại không thể, vì chính hắn cũng là một phần của màn kịch đó.
Thanh Long vẫn điềm tĩnh, nụ cười lạnh lùng trên môi càng sâu hơn. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên chiếc Thiên Long Ấn, ngón cái xoa nhẹ lên bề mặt nhẫn, cảm nhận sự mát lạnh và sức nặng của nó. “Đó là việc của tương lai, Giám đốc Hùng. Và cũng là vấn đề của kẻ đứng sau anh, không phải của anh. Hiện tại, anh đã thua cuộc chơi này. Và tôi tin, kẻ giật dây anh cũng sẽ sớm lộ diện thôi. Bởi vì, hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Và ta sẽ không bao giờ để bất kỳ ai cản đường đến những thứ thuộc về ta.”
Anh dứt khoát đứng dậy, kết thúc cuộc đàm phán. Bóng lưng cao lớn của anh in hằn trên nền ánh sáng mờ ảo của phòng họp, toát lên một khí chất áp đảo. Các luật sư và cố vấn của Thiên Long cũng lần lượt đứng lên, nhìn Mạnh Hùng bằng ánh mắt lạnh nhạt, không chút thương hại. Mạnh Hùng bị bỏ lại một mình, chìm trong tuyệt vọng và sự tức giận vô hạn. Hắn biết, đế chế của mình đã sụp đổ, và hắn chỉ là một con tốt thí trên bàn cờ của những thế lực lớn hơn. Cái mùi gỗ mới của bàn họp, mùi giấy tờ, và cả mùi nước hoa của hắn, tất cả giờ đây chỉ là mùi của thất bại.
Thanh Long bước ra khỏi phòng họp, không ngoảnh đầu lại. Anh không cảm thấy chút hả hê nào khi hạ gục một đối thủ yếu kém như Mạnh Hùng. Thay vào đó, một cảm giác trống rỗng, và một sự cảnh giác cao độ len lỏi trong tâm trí anh. Chiến thắng này quá dễ dàng, quá nhanh chóng. Nó chỉ càng củng cố thêm suy nghĩ của anh: đây chỉ là một màn dạo đầu, một phép thử từ một thế lực lớn hơn, bí ẩn hơn đang ẩn mình trong bóng tối. Hắc Ưng... chúng đang dần hiện hữu, và cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Anh nhặt chiếc Thiên Long Ấn trên bàn, nhẹ nhàng xoa ngón cái lên bề mặt nhẫn, ánh mắt đầy suy tính, sẵn sàng cho những gì sắp tới.
***
Đêm đó, trời quang mây tạnh. Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời, đổ thứ ánh sáng bạc huyền ảo xuống thành phố Thiên Hải, khiến những tòa nhà chọc trời lấp lánh như những cột pha lê khổng lồ. Từ văn phòng của Thanh Long trên tầng cao nhất của Thiên Khải, có thể bao quát toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn, một bức tranh sống động của sự phồn hoa và quyền lực.
Không gian văn phòng giờ đây đã trở nên yên tĩnh hơn nhiều so với ban ngày. Tiếng gió nhẹ từ cửa sổ khẽ luồn qua khe hở, mang theo mùi hương của không khí đêm trong lành. Mùi cà phê nguội thoảng nhẹ trong không khí, hòa lẫn với mùi nước hoa thoang thoảng đầy tinh tế của Mỹ Ngọc. Bầu không khí vốn dĩ căng thẳng của một ngày làm việc giờ đây đã nhường chỗ cho sự yên tĩnh, nhưng lại ẩn chứa một chút suy tư và cảnh giác, pha lẫn sự gần gũi đến khó tả giữa hai con người quyền lực.
Thanh Long và Mỹ Ngọc đứng cạnh cửa sổ lớn, cùng nhau nhìn ngắm vẻ đẹp của thành phố về đêm. Anh đã cởi bỏ chiếc áo vest, chỉ còn lại chiếc sơ mi lụa trắng, vài cúc áo trên cùng được mở hờ, để lộ một phần cơ ngực săn chắc, quyến rũ. Vẻ ngoài hoàn hảo, lịch lãm của anh dưới ánh trăng càng thêm phần cuốn hút, pha lẫn một chút phong trần, khó nắm bắt. Mỹ Ngọc, vẫn trong bộ suit trắng ngà, mái tóc búi cao giờ đã được thả ra, những lọn tóc đen dài mượt mà buông xõa trên vai, càng tôn lên vẻ đẹp sắc sảo, kiêu sa của cô. Dù chiến thắng đầu tiên đã đến, và Thiên Long đã nuốt trọn Đại Phát một cách dễ dàng, nhưng thay vì ăn mừng, cả hai lại trầm tư, ánh mắt cả hai đều chất chứa những suy nghĩ sâu xa.
Mỹ Ngọc khẽ thở dài, giọng nói rõ ràng nhưng mang theo một chút ưu tư. “Mọi chuyện quá dễ dàng, Long. Cứ như thể chúng ta vừa đánh bại một con rối vậy. Tôi không tin Mạnh Hùng có đủ khả năng để tự mình thực hiện những giao dịch phức tạp như Lâm Phong đã chỉ ra. Hắn ta chỉ là một kẻ tham lam, cơ hội, không phải một thiên tài tài chính.” Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt sắc sảo của cô ánh lên vẻ lo lắng. “Anh nghĩ đó là... Hắc Ưng? Họ đã bắt đầu nhúng tay vào rồi sao? Liệu đây có phải là một cái bẫy?”
Thanh Long nhè nhẹ lắc đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra xa xăm, nơi những ánh đèn đường tạo thành một dòng sông ánh sáng bất tận. “Chính xác. Con rối đó được giật dây bởi một ai đó khéo léo hơn nhiều. Những giao dịch tài chính mà Lâm Phong phát hiện... đó không phải là cách làm của một kẻ nghiệp dư như Mạnh Hùng. Đây chỉ là một lời chào, một phép thử, một cách để chúng thăm dò sức mạnh và phản ứng của chúng ta.” Anh siết chặt chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó như một lời nhắc nhở về những thách thức đang chờ đợi. “Họ muốn xem Thiên Long của chúng ta mạnh đến đâu, và cách chúng ta phản ứng khi bị tấn công. Họ muốn biết giới hạn của chúng ta.”
“Vậy thì, chúng ta đã cho họ thấy điều gì?” Mỹ Ngọc hỏi, giọng nói mang một chút thách thức. Cô muốn biết Thanh Long đã nhìn thấu đến đâu, và anh sẽ đối phó thế nào với một thế lực ngầm mà cô biết là cực kỳ nguy hiểm.
Thanh Long quay lại nhìn cô, ánh mắt anh lóe lên một ngọn lửa tham vọng và sự kiên định không gì lay chuyển được. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi anh, nhưng ẩn sâu trong đó là sự lạnh lùng và quyết đoán của một vị vua. “Chúng ta đã cho họ thấy rằng Thiên Long không phải là một đối thủ dễ chơi. Chúng ta đã cho họ thấy rằng mọi con rối, mọi kế hoạch yếu kém đều sẽ bị chúng ta nghiền nát. Nhưng trên hết, chúng ta đã cho họ thấy rằng, họ đã đánh giá thấp chúng ta, và cả những gì chúng ta có thể làm.” Giọng anh trầm ấm, đầy uy lực, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Họ nghĩ họ có thể chơi trò mèo vờn chuột, nhưng họ không biết rằng, con chuột mà họ đang vờn, lại là một con rồng đang ngủ say.”
Anh nhẹ nhàng vòng tay qua eo Mỹ Ngọc, kéo cô sát vào lòng mình. Anh cảm nhận được sự mềm mại, ấm áp của cơ thể cô, mùi hương nước hoa thoang thoảng của cô hòa quyện với mùi da thịt, tạo nên một sự kết nối thân mật, sâu sắc. Mỹ Ngọc không phản kháng, cô tựa đầu vào vai anh, ánh mắt cũng hướng ra phía chân trời, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình trong đêm, như những người khổng lồ đang thức canh giấc ngủ của thành phố.
Trong vòng tay của Thanh Long, Mỹ Ngọc cảm nhận được sự mạnh mẽ, quyền lực và cả sự ấm áp khó tả. Cô biết, Thanh Long không chỉ là một nhà chiến lược tài ba, một ông chủ lạnh lùng, mà còn là một người đàn ông đầy nội tâm, đầy tham vọng và khát khao. Cảm giác lo lắng về Hắc Ưng vẫn còn đó, nhưng khi ở bên anh, cô lại cảm thấy bình yên đến lạ. “Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu, phải không, Long?” cô thì thầm, giọng nói nhẹ như gió.
Thanh Long khẽ gật đầu, hôn nhẹ lên tóc cô. “Đúng vậy, Mỹ Ngọc. Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu. Và chúng ta sẽ là người viết nên luật chơi này. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật.” Anh siết chặt vòng tay hơn, ánh mắt anh trở nên kiên định, pha lẫn một chút lạnh lùng và một ngọn lửa tham vọng cháy rực, sẵn sàng nghênh đón mọi thử thách, mọi âm mưu từ bóng tối. Bởi vì anh biết, chặng đường phía trước còn dài, và những kẻ thù thực sự, những kẻ giật dây con rối, sẽ sớm phải lộ diện. Và khi đó, Thanh Long sẽ không ngần ngại, sẽ không khoan nhượng.