Thiên địa mỹ nhân
Chương 34

Bàn Tay Vô Hình: Rắc Rối Pháp Lý Và Lời Cảnh Báo Ngầm

3321 từ
Mục tiêu: Thanh Long đối mặt với một loạt rắc rối pháp lý phức tạp, không trực tiếp nhưng gây cản trở nghiêm trọng cho Tập đoàn Thiên Long.,Thanh Long và Mỹ Ngọc cảm nhận được sự thao túng và can thiệp gián tiếp từ một thế lực lớn hơn (ám chỉ Hắc Ưng) đứng sau các vấn đề pháp lý này.,Khắc sâu nhận thức của Thanh Long về tầm quan trọng của một đối tác luật sư tài giỏi, tạo tiền đề cho sự xuất hiện của Kim Anh (Ch.36).,Tiếp tục gieo mầm lo ngại về quy mô và sự tinh vi của đối thủ, đẩy mạnh xung đột với Hắc Ưng trong Arc này.,Củng cố vai trò của Mỹ Ngọc như một đối tác chiến lược, chia sẻ gánh nặng và tầm nhìn với Thanh Long.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Anh Hoàng, Lâm Phong
Mood: Tense, determined, strategic, slightly mysterious
Kết chương: [object Object]

Gió đêm mơn man thổi, mang theo hơi lạnh từ dòng sông Sài Gòn xa xăm, lướt qua sân thượng tòa nhà cao nhất thành phố. Thanh Long khẽ siết chặt vòng tay qua eo Mỹ Ngọc, cảm nhận trọn vẹn sự mềm mại, ấm áp của cơ thể cô áp sát vào mình. Mùi hương nước hoa thoang thoảng của cô, hòa quyện với mùi da thịt đặc trưng, khẽ khàng len lỏi vào khứu giác anh, như một bản hòa ca dịu êm giữa đêm khuya. Cô tựa đầu vào vai anh, mái tóc đen dài mượt mà buông xõa, như dòng suối huyền ảo chảy tràn trên bờ vai vững chãi. Ánh mắt cả hai cùng hướng về phía chân trời, nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình sừng sững, ánh đèn lung linh huyền ảo, vẽ nên một bức tranh đô thị lộng lẫy nhưng cũng đầy khắc nghiệt.

“Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu, phải không, Long?” Mỹ Ngọc thì thầm, giọng nói nhẹ như gió thoảng qua vành tai anh, vừa đủ để anh nghe thấy giữa tiếng gió đêm xào xạc. Dù chiến thắng đầu tiên đã đến, Thiên Long đã dễ dàng nuốt trọn Đại Phát, nhưng trong đôi mắt sắc sảo của cô, Thanh Long vẫn nhìn thấy một chút ưu tư, một nỗi lo lắng mơ hồ về những gì đang chờ đợi phía trước.

Thanh Long khẽ gật đầu, hôn nhẹ lên mái tóc mềm của cô. “Đúng vậy, Mỹ Ngọc. Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu. Và chúng ta sẽ là người viết nên luật chơi này.” Giọng anh trầm ấm, đầy uy lực, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo sự tự tin và quyết đoán đến đáng sợ. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật.” Anh siết chặt vòng tay hơn, cảm nhận trọn vẹn đường cong quyến rũ của cô trong vòng ôm của mình. Ánh mắt anh trở nên kiên định, pha lẫn một chút lạnh lùng và một ngọn lửa tham vọng cháy rực, sẵn sàng nghênh đón mọi thử thách, mọi âm mưu từ bóng tối. Bởi vì anh biết, chặng đường phía trước còn dài, và những kẻ thù thực sự, những kẻ giật dây con rối, sẽ sớm phải lộ diện. Và khi đó, Thanh Long sẽ không ngần ngại, sẽ không khoan nhượng.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa kính lớn, rọi sáng căn phòng họp điều hành cao cấp của Tập đoàn Thiên Khải. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, sừng sững giữa lòng đô thị, như một biểu tượng của quyền lực và sự thống trị. Bên trong, không khí chuyên nghiệp, bận rộn và có chút căng thẳng bao trùm. Tiếng máy chủ vận hành êm ru, tiếng gõ phím dồn dập, tiếng điện thoại reo liên tục từ các phòng ban khác, xen lẫn tiếng thang máy di chuyển êm ái và tiếng giày cao gót lộc cộc trên sàn đá hoa cương, tạo nên một bản giao hưởng của sự hối hả. Mùi điều hòa không khí, mùi cà phê đậm đặc, mùi mực in mới và đôi khi là mùi kim loại thoang thoảng từ các thiết bị công nghệ tối tân hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của một đế chế công nghệ.

Thanh Long ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ ung dung nhưng ánh mắt sắc bén quét qua từng người trong phòng. Thân hình săn chắc, cân đối trong bộ vest may đo tinh tế, tôn lên vẻ nam tính, lịch lãm. Làn da ngăm khỏe khoắn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tự tin và trí tuệ, cùng nụ cười nửa miệng đầy mị lực. Bên cạnh anh, Mỹ Ngọc vẫn giữ vẻ sắc sảo, kiêu sa thường thấy. Bộ suit trắng ngà vừa vặn tôn lên những đường cong hút mắt, mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, toát lên vẻ chuyên nghiệp nhưng không kém phần quyến rũ. Đôi mắt phượng sắc bén của cô ánh lên sự thông minh và ý chí mạnh mẽ. Đối diện họ, Anh Hoàng, với vẻ ngoài chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, gương mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp, đang đặt xuống bàn một chồng hồ sơ dày cộm.

“Thưa sếp,” Anh Hoàng bắt đầu, giọng nói rõ ràng nhưng có chút căng thẳng, “chỉ trong hai ngày qua, chúng ta đã nhận được ba thông báo thanh tra thuế từ Cục Thuế Thành phố, hai đơn kiện vi phạm bản quyền từ những công ty nhỏ chưa từng nghe tên, và một yêu cầu rà soát môi trường cho dự án Mega Mall. Mọi thứ dường như đổ dồn vào chúng ta cùng một lúc, với tốc độ chóng mặt.” Anh ta đẩy chồng hồ sơ về phía Thanh Long, từng tập giấy trắng, dày cộp như những tảng băng trôi giữa đại dương. Thanh Long lật giở từng trang, ánh mắt sắc bén lướt qua những điều khoản pháp lý phức tạp, những con số, những tên công ty lạ hoắc. Càng đọc, nét mặt anh càng thêm trầm tư.

Mỹ Ngọc khẽ nhíu mày, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn kính. “Đây không phải là ngẫu nhiên, Long. Các vụ kiện nhỏ lẻ, thanh tra lặt vặt này không đủ để hạ gục chúng ta, nhưng chúng sẽ hút cạn thời gian và nguồn lực của Thiên Long một cách đáng kể. Có vẻ như ai đó đang cố gắng ‘làm phiền’ chúng ta một cách có hệ thống, khiến chúng ta phân tâm và kiệt sức.” Giọng cô rõ ràng, rành mạch, đôi khi mang tính chất ra lệnh trong công việc, nhưng khi nói chuyện với Thanh Long, nó lại dịu dàng hơn một chút, vẫn giữ sự kiêu hãnh và tự tin. Cô quay sang màn hình máy tính bảng của mình, lướt nhanh qua các thông tin, tra cứu về những công ty đứng đơn kiện, những tên tuổi hoàn toàn xa lạ trong giới kinh doanh.

Thanh Long ngả người ra sau ghế, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào chồng hồ sơ chất cao như núi. Một nụ cười nửa miệng đầy mị lực khẽ nở trên môi anh, nhưng ẩn sâu trong đó là sự lạnh lùng và quyết đoán đến rợn người. “Họ đang thử phản ứng của chúng ta, Mỹ Ngọc. Họ muốn xem giới hạn chịu đựng của Thiên Long đến đâu, và cách chúng ta xử lý khi bị tấn công từ mọi phía. Nhưng quan trọng hơn, họ đang cố che giấu điều gì đó lớn hơn. Những vụ việc này, dù là lặt vặt, nhưng lại có sự liên kết đáng ngờ. Chúng như những sợi dây nhỏ, đang cố gắng thắt chặt lấy cổ họng chúng ta, khiến chúng ta không thể thở.” Anh dừng lại một chút, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, tạo ra một âm thanh đều đều trong không gian tĩnh lặng. “Họ không muốn chúng ta tiến lên, không muốn chúng ta mở rộng. Họ muốn chúng ta mắc kẹt trong mớ bòng bong này.”

Anh Hoàng ghi chép nhanh chóng, thỉnh thoảng liếc nhìn vẻ mặt của Thanh Long để nắm bắt tâm trạng. Anh biết, khi sếp đã nói đến mức này, tức là tình hình không hề đơn giản. “Sếp, chúng tôi đã liên hệ với các luật sư đối tác để họ nghiên cứu các vụ việc này. Tuy nhiên, họ đều cho rằng đây là những vụ kiện phức tạp, đòi hỏi nhiều thời gian và công sức để điều tra và phản biện. Đặc biệt là vụ kiện vi phạm bản quyền, có vẻ như bên nguyên đơn đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, với các bằng chứng được dàn dựng một cách tinh vi.”

Mỹ Ngọc bổ sung: “Họ không chỉ muốn làm chậm chúng ta, Long. Họ muốn tạo ra một hình ảnh tiêu cực về Thiên Long trên truyền thông, gây bất ổn nội bộ, thậm chí là làm giảm giá trị cổ phiếu của chúng ta. Đây là một chiến lược tấn công toàn diện, không chỉ dừng lại ở mặt trận pháp lý.” Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Thanh Long. “Mạnh Hùng chỉ là một con tốt thí, một bài kiểm tra nhỏ. Đây mới là khởi đầu của cuộc chiến thực sự.”

Thanh Long khẽ nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Mùi cà phê đậm đặc trong không khí dường như cũng không đủ để xua tan đi sự căng thẳng đang bao trùm. Anh mở mắt, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Vậy thì, chúng ta sẽ không để họ toại nguyện. Anh Hoàng, hãy tập hợp tất cả thông tin về những công ty này, cả những công ty đứng đơn kiện và những quỹ đầu tư có liên quan. Mỹ Ngọc, hãy chuẩn bị một báo cáo chi tiết về tác động tiềm tàng của những vụ việc này đến hình ảnh và tài chính của Thiên Long. Chúng ta cần phải phân tích kỹ lưỡng, tìm ra điểm yếu của chúng và phản công.” Giọng anh trầm ấm, đầy uy lực, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng đến rợn người. “Nếu họ muốn chơi trò này, chúng ta sẽ chơi đến cùng. Nhưng không phải theo luật của họ.” Anh nắm chặt chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó như một lời nhắc nhở về những thách thức đang chờ đợi. Anh biết, đây không còn là cuộc đối đầu đơn thuần trên thương trường nữa, mà là một cuộc chiến tinh vi, đòi hỏi sự sắc bén và quyết đoán hơn gấp bội.

***

Đêm đã về khuya, không gian biệt thự vùng ngoại ô chìm trong tĩnh lặng. Bên ngoài, tiếng chim hót líu lo ban ngày đã nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió thổi xào xạc qua những tán cây cổ thụ. Xa xa, có thể nghe thấy tiếng máy cắt cỏ từ khu dân cư lân cận hoặc tiếng chó sủa nhẹ, phá vỡ sự yên ắng đến cô tịch. Mùi hoa cỏ ban đêm, mùi đất sạch và đôi khi là mùi nước hoa đắt tiền phảng phất trong không khí, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, sang trọng nhưng cũng có chút xa cách.

Trong phòng làm việc riêng của Thanh Long, ánh đèn bàn vàng dịu hắt lên gương mặt căng thẳng của anh và Mỹ Ngọc. Căn phòng được thiết kế theo phong cách hiện đại pha lẫn cổ điển phương Tây, với những kệ sách cao chất đầy sách, một bàn làm việc lớn bằng gỗ óc chó và những bức tranh nghệ thuật treo tường. Thanh Long vẫn mặc chiếc áo sơ mi lụa cao cấp, tay áo xắn lên gọn gàng, để lộ những bắp tay săn chắc. Anh dùng tay xoa thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ phức tạp đang bủa vây. Mỹ Ngọc ngồi đối diện, vẻ đẹp sắc sảo, kiêu sa của cô được ánh đèn làm nổi bật. Mái tóc đen dài mượt mà giờ đã được thả ra, buông xõa trên vai, tạo nên vẻ mềm mại hơn so với hình ảnh chuyên nghiệp ban ngày. Cô vẫn giữ vẻ kiên định, ánh mắt sắc bén tập trung vào màn hình máy tính bảng, lật giở các biểu đồ và sơ đồ liên kết phức tạp mà Lâm Phong đã gửi.

“Lâm Phong đã tìm ra một vài điểm đáng ngờ,” Mỹ Ngọc lên tiếng, giọng nói rõ ràng, rành mạch, phá vỡ sự im lặng. “Các công ty đứng đơn kiện chúng ta đều có chung một vài đặc điểm: vốn điều lệ nhỏ, mới thành lập, và quan trọng hơn, chúng đều có những giao dịch tài chính mờ ám với các quỹ đầu tư nước ngoài. Hệt như cách Đại Phát bị thao túng vậy, nhưng tinh vi hơn rất nhiều.” Cô đẩy chiếc máy tính bảng về phía Thanh Long, chỉ vào một sơ đồ mạng lưới phức tạp, nơi những mũi tên nối liền các công ty nhỏ lẻ với những quỹ đầu tư lớn, rồi từ đó lại dẫn đến những thực thể không rõ ràng ở nước ngoài.

Thanh Long nhìn chăm chú vào sơ đồ, ánh mắt anh lóe lên một tia sắc lạnh. “Hắc Ưng. Bọn chúng không trực tiếp ra mặt, mà dùng những con rối để gây rắc rối. Đây không chỉ là cuộc chiến thương trường thông thường nữa. Chúng đang cố bóp nghẹt chúng ta bằng những đòn đánh ‘hợp pháp’, nhưng lại đầy dơ bẩn và tinh vi. Chúng muốn chúng ta mắc kẹt trong mê cung pháp lý, hao tổn tài lực và tinh thần.” Anh siết chặt nắm đấm, cảm nhận sự bất lực thoáng qua khi nhận ra rằng, những thế mạnh về tài chính hay quyền lực của anh dường như không thể trực tiếp giải quyết được những rắc rối pháp lý rắc rối này.

Mỹ Ngọc gật đầu đồng tình, ánh mắt cô cũng chứa đựng sự lo lắng. “Các luật sư hiện tại của chúng ta chỉ giỏi xử lý các vụ việc thông thường, các giao dịch thương mại hay các tranh chấp dân sự. Họ không đủ khả năng để đối phó với một mạng lưới tinh vi như thế này, một mạng lưới được thiết kế để che giấu những kẻ đứng sau thực sự. Chúng ta cần một người có khả năng nhìn xa hơn, không chỉ là luật pháp mà còn là những âm mưu ẩn giấu. Một người đủ thông minh để lật ngược thế cờ, biến những bất lợi thành lợi thế.” Cô nhìn thẳng vào Thanh Long, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta cần một người không chỉ hiểu luật, mà còn hiểu cách kẻ thù đang lợi dụng luật để tấn công chúng ta.”

Thanh Long nhíu mày, suy nghĩ sâu xa. Những lời của Mỹ Ngọc như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Anh luôn tự tin vào khả năng của mình trong mọi lĩnh vực, nhưng có vẻ như anh đã đánh giá thấp sự tinh vi của đối thủ trên mặt trận pháp lý. Anh nhận ra rằng, dù có quyền lực đến đâu, dù có tiền bạc đến mấy, nhưng nếu không có một người dẫn đường trong mê cung luật pháp, anh vẫn có thể bị mắc kẹt. “Đúng vậy,” anh trầm giọng, giọng nói đầy kiên định. “Chúng ta cần một sát thủ trên mặt trận pháp lý. Một người không chỉ tuân thủ luật, mà còn biết cách uốn nắn và sử dụng luật như một vũ khí sắc bén. Một người có thể nhìn thấy những kẽ hở, những lỗ hổng mà kẻ thù đang lợi dụng, và biến chúng thành cạm bẫy của chính họ.”

Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. “Hắc Ưng không muốn lộ mặt. Chúng muốn chơi trò ‘bàn tay vô hình’. Vậy thì chúng ta cũng sẽ tìm một ‘bàn tay’ tương tự, một bàn tay đủ mạnh mẽ và khéo léo để đối phó với chúng.” Thanh Long quay lại nhìn Mỹ Ngọc, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng của sự quyết tâm. “Mỹ Ngọc, hãy giúp anh tìm kiếm. Tìm người giỏi nhất. Một người có thể chiến đấu với Hắc Ưng trên chính sân chơi của chúng.” Áp lực đang gia tăng, nhưng đồng thời, ý chí phản công trong anh cũng càng thêm nung nấu. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng anh không bao giờ lùi bước. “Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng hương vị của chiến thắng, khi ta đè bẹp những kẻ dám cản đường, mới là thứ ta khao khát nhất.”

***

Nửa đêm, không khí trên sân thượng tòa nhà Sky Tower trở nên lạnh lẽo và cô tịch. Gió lớn rít qua những khe hở, thổi mạnh vào người Thanh Long, làm bay vạt áo vest đen của anh. Tiếng còi xe từ xa vọng lên yếu ớt, lẫn vào tiếng máy điều hòa trên mái nhà, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của đô thị về đêm. Mùi không khí cao, pha lẫn chút mùi kim loại nóng từ các thiết bị thông gió, len lỏi vào khứu giác anh. Thanh Long đứng một mình, hai tay chống lên lan can kính bảo vệ, nhìn bao quát toàn bộ thành phố đang chìm vào giấc ngủ. Những ánh đèn lung linh huyền ảo kéo dài đến tận chân trời, như một tấm thảm lụa được thêu dệt bằng kim cương.

Trong đầu anh, những lời của Mỹ Ngọc, của Lâm Phong, và cả những dấu hiệu mơ hồ về Hắc Ưng cứ liên tục vang vọng. “Hắc Ưng… các người nghĩ có thể dùng những chiêu trò này để cản bước ta sao? Các người đã nhầm.” Giọng nói nội tâm của anh vang lên, trầm ấm và đầy uy lực, nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lùng đến rợn người. “Đây chỉ là những đòn thăm dò ban đầu. Các người muốn xem ta yếu kém đến mức nào, muốn ta sa lầy vào những vụ kiện tụng vô bổ này. Nhưng các người không biết rằng, mỗi lần các người tấn công, các người chỉ đang mài giũa thêm ý chí của ta, làm cho ta trở nên mạnh mẽ hơn.”

Anh siết chặt tay, cảm nhận từng thớ cơ bắp căng cứng. Ánh mắt anh đầy kiên định nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao lấp lánh như những viên kim cương nhỏ bé. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt anh, không phải của sự tuyệt vọng, mà là của ý chí chiến đấu bùng cháy. “Ta sẽ tìm ra người giỏi nhất, người có thể bẻ gãy mọi cạm bẫy pháp lý của các người. Một người có thể nhìn thấu mọi âm mưu, mọi thủ đoạn bẩn thỉu mà các người đang giấu sau tấm màn luật pháp.” Anh hít sâu một hơi khí lạnh, cảm nhận sự sảng khoái và quyết tâm tràn ngập lồng ngực. “Và khi đó, cuộc chơi sẽ thực sự bắt đầu. Các người sẽ phải hối hận vì đã đánh thức con rồng đang ngủ say này.”

Thanh Long biết, Hắc Ưng đang thử nghiệm anh, đang thăm dò giới hạn của anh. Nhưng những gì họ đang làm chỉ càng khẳng định quyết tâm của anh. Anh sẽ không bao giờ để bất kỳ thế lực nào cản trở con đường mình đã chọn. Anh sẽ xây dựng Thiên Long thành một đế chế vững chắc, không thể bị lay chuyển, một đế chế mà anh là người viết nên luật chơi. Và để làm được điều đó, anh cần những vũ khí sắc bén nhất, những đồng minh tài giỏi nhất, những người có thể cùng anh chiến đấu trên mọi mặt trận, kể cả mặt trận pháp lý phức tạp và tinh vi này.

Anh nhìn xuống thành phố, như một vị vua đang ngắm nhìn vương quốc của mình. “Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.” Lời nói đó không chỉ là một tuyên bố, mà còn là một lời thề, một lời hứa với chính bản thân anh. Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, và Thanh Long đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ