Thiên địa mỹ nhân
Chương 35

Bóng Đêm Luật Pháp: Lời Thách Đấu Ngầm và Sự Truy Lùng Át Chủ Bài

4047 từ
Mục tiêu: Khẳng định sự cần thiết cấp bách của một chuyên gia pháp lý tài ba để đối phó với những âm mưu tinh vi của Hắc Ưng.,Giới thiệu danh tiếng và năng lực của nữ luật sư Kim Anh, tạo tiền đề cho cuộc gặp gỡ trong chương tiếp theo.,Làm sâu sắc thêm nhận thức của Thanh Long về quy mô và sự xảo quyệt của Tập đoàn Hắc Ưng, đặc biệt là khả năng thao túng pháp luật.,Giới thiệu vật phẩm 'Hắc Ưng Mật Mã' một cách gián tiếp, như một tin đồn hoặc thông tin rò rỉ, làm tăng thêm mức độ phức tạp và nguy hiểm của cuộc chiến.,Củng cố mối quan hệ đối tác chiến lược và sự tin tưởng giữa Thanh Long và Mỹ Ngọc.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Lâm Phong, Anh Hoàng, Bà Ba
Mood: Căng thẳng, chiến lược, bí ẩn, quyết đoán
Kết chương: [object Object]

Nửa đêm trên sân thượng Sky Tower, dù gió đêm đã làm vạt áo vest đen của Thanh Long bay phần phật, nhưng sự lạnh lẽo bên ngoài dường như không thấm vào được sự nung nấu trong tâm trí anh. Dưới chân anh, thành phố Thiên Hải vẫn cuộn mình trong ánh đèn lung linh huyền ảo, một tấm thảm kim cương trải dài vô tận. Anh đã nói với chính mình rằng cuộc chiến chỉ mới bắt đầu, và anh sẽ không bao giờ lùi bước. “Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.” Lời thề ấy, giờ đây, không chỉ là một tuyên bố quyền lực, mà còn là một lời hứa với chính bản thân anh, một cam kết rằng anh sẽ không để bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào, cản bước mình.

Trở về trụ sở Tập đoàn Thiên Khải, không khí vẫn còn vương vấn sự căng thẳng của một ngày dài đối mặt với những thách thức pháp lý. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, biểu tượng của sự hiện đại và quyền lực mà Thanh Long đang từng bước xây dựng, giờ đây lại giống như một pháo đài đang bị vây hãm bởi những mũi tên tàng hình. Bên trong, kiến trúc tối giản, sang trọng với những vật liệu cao cấp, cùng tiếng máy chủ vận hành êm ái, tiếng gõ phím lách cách của những nhân viên vẫn miệt mài làm việc, tiếng điện thoại reo vang thỉnh thoảng, và tiếng thang máy di chuyển nhẹ nhàng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng lạnh lẽo của công nghệ và sự chuyên nghiệp. Mùi điều hòa không khí, thoang thoảng mùi cà phê mới pha từ pantry, đôi khi lẫn mùi mực in và mùi kim loại đặc trưng từ các thiết bị công nghệ tiên tiến, lảng bảng trong không gian. Bầu không khí vẫn giữ sự chuyên nghiệp, bận rộn, nhưng đâu đó, một sự căng thẳng vô hình vẫn đang đè nặng.

Thanh Long bước vào phòng họp chiến lược, nơi Mỹ Ngọc và Anh Hoàng đã đợi sẵn. Mỹ Ngọc, với mái tóc đen dài mượt mà búi cao gọn gàng, tôn lên vẻ chuyên nghiệp và sắc sảo, đang lướt qua những báo cáo pháp lý trên màn hình máy tính bảng. Đôi mắt phượng sắc bén của cô ánh lên sự lo lắng, nhưng vẫn giữ được vẻ kiên định vốn có. Cô diện một bộ suit công sở màu xám than, vừa vặn tôn lên những đường cong thanh mảnh nhưng đầy đặn, toát lên vẻ quyền quý và đẳng cấp. Anh Hoàng, như mọi khi, chỉnh tề trong bộ vest đen, mái tóc chải gọn gàng, gương mặt điển trai nhưng nghiêm túc, đang sắp xếp lại những tập hồ sơ dày cộp.

“Tình hình sao rồi, Lâm Phong?” Thanh Long lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng khó tả. Anh thả mình xuống chiếc ghế da đen, ánh mắt sắc lạnh lướt qua màn hình lớn đang hiển thị cuộc gọi video với Lâm Phong. Vẻ ngoài săn chắc, rắn rỏi của anh vẫn toát lên khí chất quý ông thành đạt, nhưng hôm nay, nụ cười nửa miệng thường trực đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt đầy suy tư.

Trên màn hình, Lâm Phong, gầy gò với cặp kính cận, vẫn trung thành với chiếc áo hoodie đơn giản, ánh mắt lanh lợi và nhanh nhẹn, đang trình bày dữ liệu. “Thưa sếp, phân tích sơ bộ cho thấy một mẫu hành vi đáng lo ngại. Những vụ kiện tụng này không phải là ngẫu nhiên. Chúng được dàn dựng một cách tinh vi, nhắm vào những điểm yếu nhỏ nhất trong các dự án của chúng ta, nhưng lại liên kết với nhau qua những chuỗi cung ứng, nhà thầu phụ, hoặc thậm chí là các điều khoản hợp đồng tưởng chừng vô hại.”

Mỹ Ngọc ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Thanh Long. “Những vụ kiện này không nhằm mục đích thắng thua rõ ràng, Thanh Long. Chúng đang cố gắng vắt kiệt sức lực và làm phân tán sự tập trung của chúng ta.” Giọng cô rõ ràng, rành mạch, không giấu nổi sự mệt mỏi nhưng vẫn đầy kiên quyết. “Mỗi vụ án đều có vẻ độc lập, nhưng cách chúng được dàn dựng và thời điểm xuất hiện cho thấy một bàn tay vô hình đang điều khiển. Chúng ta đang bị kéo vào một mê cung pháp lý.”

Thanh Long gật đầu, ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn kính mát lạnh, từng nhịp gõ đều đặn như tiếng kim đồng hồ đếm ngược. Trong đầu anh, những suy nghĩ cuộn xoáy. Hắc Ưng không trực tiếp ra mặt, chúng đang chơi một ván cờ lớn, dùng luật pháp làm quân cờ, dùng sự kiên nhẫn làm vũ khí. Chúng muốn Thanh Long sa lầy vào những rắc rối vụn vặt, khiến anh hao tâm tổn trí, mất đi sự tập trung vào mục tiêu lớn hơn. “Phân tích dữ liệu cho thấy một mô hình liên kết tinh vi,” Lâm Phong tiếp tục, biểu đồ và sơ đồ mối quan hệ phức tạp hiện lên trên màn hình. “Các công ty luật nhỏ đứng đơn đều có một điểm chung… một nguồn tài trợ bí mật. Chúng được thành lập cách đây không lâu, không có danh tiếng, nhưng lại có khả năng tài chính đáng ngờ để theo đuổi những vụ kiện kéo dài.”

“Nguồn tài trợ bí mật?” Thanh Long nhướng mày, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia sắc lạnh. “Là Hắc Ưng?”

Lâm Phong nhấp môi, vẻ mặt trầm tư. “Chưa có bằng chứng trực tiếp, thưa sếp. Nhưng mọi dấu hiệu đều chỉ về cùng một hướng. Các giao dịch tài chính được che đậy cực kỳ khéo léo, qua nhiều lớp vỏ bọc, nhưng có những vết tích nhỏ dẫn đến các quỹ đầu tư nước ngoài có liên hệ gián tiếp với một số nhân vật đã từng làm việc cho các tập đoàn đối thủ cũ của chúng ta, những tập đoàn mà Hắc Ưng đã từng thâu tóm hoặc thao túng.”

Mỹ Ngọc thở dài, đặt máy tính bảng xuống. “Đây là một cuộc chiến tiêu hao, Thanh Long. Chúng muốn ta chạy vòng quanh, tự làm suy yếu mình. Và chúng đang làm rất tốt.”

Thanh Long khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng thoáng hiện rồi vụt tắt. “Chúng đang đánh giá thấp chúng ta, Mỹ Ngọc. Chúng nghĩ rằng những chiêu trò này có thể làm lung lay ý chí của ta sao? Ngược lại, chúng chỉ đang mài giũa thêm sự sắc bén của ta thôi.” Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ánh đèn thành phố. Hình ảnh phản chiếu của anh trên tấm kính, cao lớn, uy nghi, ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng. “Vậy thì, chúng ta cần một người hiểu rõ luật chơi này. Một ‘sát thủ’ trên mặt trận pháp lý, không chỉ giỏi chuyên môn mà còn phải có bản lĩnh đối đầu với những kẻ đứng trong bóng tối. Một người có thể nhìn thấy những kẽ hở, những lỗ hổng mà kẻ thù đang lợi dụng, và biến chúng thành cạm bẫy của chính họ.”

Mỹ Ngọc lặng lẽ bước đến bên anh, bàn tay cô nhẹ nhàng đặt lên cánh tay Thanh Long, cảm nhận sự rắn chắc dưới lớp vải vest. Mùi nước hoa thoang thoảng từ cô, sự ấm áp từ cái chạm của cô, giúp Thanh Long tạm thời thoát khỏi những suy nghĩ căng thẳng. “Một người như vậy không dễ tìm, Thanh Long. Đặc biệt là khi đối thủ lại là Hắc Ưng, một thế lực có thể thao túng cả hệ thống.”

“Đúng vậy. Nhưng không phải là không có.” Thanh Long quay lại, ánh mắt anh nhìn Mỹ Ngọc đầy kiên định. “Tìm kiếm. Tìm người giỏi nhất. Một người có thể chiến đấu với Hắc Ưng trên chính sân chơi của chúng.” Anh Hoàng ghi chép nhanh chóng, ánh mắt đầy sự tận tâm và chuyên nghiệp. Thanh Long biết, đây không chỉ là một nhiệm vụ kinh doanh, mà còn là một lời thách đấu. Hắc Ưng đã ném găng, và anh sẽ nhặt lên. “Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng hương vị của chiến thắng, khi ta đè bẹp những kẻ dám cản đường, mới là thứ ta khao khát nhất.” Lời nói ấy vang lên trong tâm trí anh, mạnh mẽ và đầy dục vọng chiếm hữu. Anh biết, để bảo vệ những gì anh yêu thương, để xây dựng đế chế của riêng mình, anh phải chiến đấu, và anh sẽ không bao giờ chiến đấu một mình.

***

Buổi trưa hôm sau, Thanh Long có mặt tại Quán Cà Phê “Thức”. Anh muốn một nơi kín đáo, yên tĩnh để gặp gỡ Bà Ba – người phụ nữ nhỏ nhắn nhưng lại là kho tàng thông tin ngầm của Thiên Hải. Quán cà phê được thiết kế hiện đại nhưng vẫn mang nét ấm cúng, với nội thất gỗ và bê tông trần, điểm xuyết những chậu cây xanh nhỏ, tạo nên một không gian thư thái. Ánh sáng dịu nhẹ từ những ô cửa kính lớn tràn vào, làm nổi bật mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện lẫn mùi trà thảo mộc thoang thoảng và mùi gỗ mới. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng, tiếng nhạc instrumental du dương và những tiếng thì thầm trò chuyện của khách hàng tạo nên một bản nhạc nền êm ái, riêng tư. Nắng dịu nhẹ xuyên qua tán lá cây bên ngoài, mang theo làn gió nhẹ mơn man.

Thanh Long chọn một góc khuất, nơi có thể quan sát toàn bộ quán nhưng vẫn giữ được sự riêng tư. Anh ngồi đó, một tay cầm ly cà phê nóng, hương thơm lan tỏa, một tay lướt trên màn hình điện thoại, nhưng ánh mắt lại không ngừng quan sát. Anh Hoàng ngồi cạnh, vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, sẵn sàng ghi chép.

Một lát sau, Bà Ba xuất hiện. Thân hình nhỏ nhắn, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt bà lại sắc sảo, tinh tường đến lạ. Bà mặc chiếc áo bà ba truyền thống màu nâu trầm, trên cổ và tay đeo nhiều vòng trang sức bạc cũ kỹ, lấp lánh dưới ánh đèn. Bà di chuyển nhẹ nhàng, chậm rãi, tựa như một bóng ma lướt qua đám đông mà không gây chút chú ý nào.

“Cậu Long đã đợi lâu chưa?” Bà Ba mỉm cười hiền hậu, nhưng ánh mắt bà lại như tia laser, xuyên thấu mọi phòng bị. Giọng bà trầm khàn, mang đậm dấu ấn của thời gian và những câu chuyện chất chứa.

Thanh Long đặt ly cà phê xuống, mỉm cười lịch thiệp. “Vừa đến thôi, Bà Ba. Mời bà ngồi.” Anh nhìn Anh Hoàng ra hiệu, Anh Hoàng lập tức gọi phục vụ mang thêm một tách trà nóng cho bà.

“Cà phê ở đây ngon lắm, nhưng trà thảo mộc thì hợp với cái tuổi già này hơn.” Bà Ba khẽ cười, đôi mắt tinh anh lướt qua Thanh Long như đang dò xét, rồi dừng lại trên Anh Hoàng đang cẩn thận chuẩn bị sổ bút. “Trợ lý của cậu lúc nào cũng chu đáo vậy.”

“Dạ, đó là nhiệm vụ của cháu.” Anh Hoàng đáp, giọng cung kính.

Thanh Long đẩy tách cà phê về phía trước. “Bà Ba, tôi cần tìm một người. Một luật sư… nhưng không phải luật sư bình thường.” Anh nói thẳng vào vấn đề, không muốn vòng vo.

Bà Ba nhấp một ngụm trà nóng, hơi nước bốc lên làm mờ đi một phần khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà. “Cậu Long muốn tìm một người biết bẻ cong luật mà không phạm luật, phải không? Hay là một người có thể nhìn thấu những âm mưu đằng sau mặt nạ pháp lý?” Bà nói, giọng điệu như đang đọc suy nghĩ của anh.

Thanh Long khẽ gật đầu. “Cả hai, Bà Ba. Tôi nghe nói có một người tên Kim Anh… Bà biết gì về cô ấy?”

Cái tên Kim Anh vừa được nhắc đến, đôi mắt Bà Ba chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Bà đặt tách trà xuống, nhìn Thanh Long bằng ánh mắt đầy ẩn ý. “Kim Anh… à, cô ấy là một con dao hai lưỡi, cậu Long ạ. Sắc bén đến mức có thể cắt đứt mọi mối ràng buộc, nhưng cũng đầy nguy hiểm. Cô ấy không làm việc cho tiền, mà làm việc cho ‘sự thật’ mà cô ấy tin tưởng. Danh tiếng cô ấy vang xa, cậu Long ạ, không chỉ trong giới luật mà cả trong những ngóc ngách mà người thường không biết đến.”

Thanh Long lắng nghe từng lời, tâm trí anh phân tích mọi sắc thái trong giọng nói của Bà Ba. “Con dao hai lưỡi… không làm việc cho tiền…” Anh lặp lại, như để khắc sâu những thông tin đó vào đầu. Điều này càng khiến anh thêm hứng thú. Một người phụ nữ không bị đồng tiền mua chuộc, ắt hẳn phải có một nguyên tắc sống riêng, một bản lĩnh phi thường.

Bà Ba tiếp tục, giọng nói nhỏ dần như một lời thì thầm nhưng lại lọt vào tai Thanh Long rõ mồn một. “Cô ấy từng dính líu đến nhiều vụ án nhạy cảm của các tập đoàn lớn, thậm chí là những vụ liên quan đến thế giới ngầm. Cô ấy không ngại đối đầu với bất kỳ ai, kể cả những ông trùm quyền lực nhất. Có lần, cô ấy đã khiến một ông trùm khét tiếng phải ra tòa, chỉ bằng cách lật tẩy những kẽ hở pháp lý mà không ai ngờ tới.” Bà Ba dừng lại, ánh mắt bà xa xăm như nhìn về một quá khứ đầy biến động. “Người phụ nữ đó… cô ấy có một cái đầu lạnh như băng và một trái tim nóng như lửa. Cô ấy có thể là đồng minh đáng giá nhất của cậu, cũng có thể là đối thủ đáng sợ nhất.”

“Vậy cô ấy đang ở đâu? Làm cách nào để tiếp cận cô ấy?” Thanh Long hỏi, sự khao khát được gặp gỡ người phụ nữ này hiện rõ trong ánh mắt anh.

Bà Ba nhếch môi cười bí hiểm. “Cô ấy như một con chim phượng hoàng, chỉ xuất hiện khi cần thiết, và biến mất khi nhiệm vụ hoàn thành. Nhưng gần đây…” Bà Ba nhấn giọng, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào Thanh Long, “Gần đây có tin đồn về một ‘Hắc Ưng Mật Mã’ bị rò rỉ. Một thiết bị chứa bí mật của Hắc Ưng, được cho là nắm giữ những thông tin tối mật, có thể lật đổ cả một đế chế. Ai sở hữu nó sẽ nắm trong tay thanh gươm hai lưỡi. Và tôi nghe nói, cô Kim Anh cũng đang có hứng thú với thứ đó.”

“Hắc Ưng Mật Mã?” Thanh Long lặp lại, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa sửng sốt vừa cảnh giác. Cái tên này không khỏi khiến anh liên tưởng đến Tập đoàn Hắc Ưng, đối thủ vô hình đang giật dây những rắc rối pháp lý của anh. “Thứ đó có thật sao?”

Bà Ba nhún vai nhẹ. “Thật hay không, thì chỉ có người tìm ra nó mới biết. Nhưng những tin đồn như vậy không tự nhiên mà có. Hắc Ưng là một con quái vật bóng đêm, và bí mật của nó là thứ mà không ai dám chạm vào. Trừ phi, có một ai đó đủ điên rồ, hoặc đủ dũng cảm, để làm điều đó.” Bà Ba lại nhấp một ngụm trà, vẻ mặt thâm trầm. “Cô Kim Anh, cô ấy là một người như vậy. Không vì tiền, mà vì sự thật. Nếu cậu muốn cô ấy giúp, có lẽ cậu cũng phải cho cô ấy thấy được ‘sự thật’ mà cậu đang theo đuổi.”

Thanh Long gõ nhẹ ngón tay lên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt kính. Mùi cà phê rang xay vẫn nồng nàn, nhưng trong tâm trí anh, một bức tranh mới đã hiện ra, phức tạp hơn, nguy hiểm hơn. Hắc Ưng Mật Mã. Một con dao hai lưỡi. Kim Anh. Một nữ luật sư bí ẩn, không thể mua chuộc. Anh biết, cuộc tìm kiếm của mình vừa trở nên cam go hơn rất nhiều. Nhưng đồng thời, một tia hy vọng cũng lóe lên. Anh đã tìm thấy manh mối đầu tiên để đối phó với bàn tay vô hình của Hắc Ưng.

Anh đứng dậy, nắm lấy tay Bà Ba, cảm nhận sự khô khan và chai sần của bà. “Cảm ơn Bà Ba. Những thông tin này rất quý giá.”

Bà Ba mỉm cười, đôi mắt tinh tường nhìn thẳng vào anh. “Đừng quên lời tôi nói, cậu Long. Con dao đó, nó sắc bén, nhưng cũng có thể làm đứt tay người cầm.” Bà khẽ vỗ nhẹ lên tay Thanh Long, rồi chậm rãi đứng dậy, biến mất vào đám đông khách của quán cà phê, để lại Thanh Long cùng Anh Hoàng với bao suy nghĩ ngổn ngang.

***

Tối muộn, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi xuống biệt thự vùng ngoại ô, nơi Thanh Long trở về sau một ngày dài đầy những thông tin và toan tính. Biệt thự, với kiến trúc hiện đại pha lẫn nét cổ điển phương Tây, tường rào cao vút và cổng tự động kiên cố, giờ đây chìm trong không gian tĩnh lặng. Tiếng chim đêm hót líu lo từ những lùm cây xanh mướt trong vườn, tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá, và thoang thoảng mùi hoa cỏ thơm mát quyện lẫn mùi đất sạch, tạo nên một bầu không khí yên bình, sang trọng, nhưng cũng có chút xa cách khỏi sự ồn ào của đô thị.

Mỹ Ngọc đang đợi anh ở phòng khách, bên khung cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn được chiếu sáng mờ ảo bởi ánh trăng. Cô vẫn diện bộ trang phục công sở từ ban ngày, nhưng đã cởi bỏ chiếc áo khoác vest, chỉ còn chiếc sơ mi lụa trắng ôm lấy đường cong mềm mại của cơ thể. Mùi nước hoa đắt tiền của cô vẫn thoang thoảng, quyến rũ, làm dịu đi sự căng thẳng trong lòng Thanh Long.

“Anh về rồi.” Giọng Mỹ Ngọc nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt cô vẫn không giấu được vẻ lo lắng.

Thanh Long bước đến bên cô, vòng tay ôm nhẹ eo cô từ phía sau, hít sâu mùi hương quen thuộc. Sự mềm mại và ấm áp của Mỹ Ngọc như một liều thuốc an thần, giúp anh tạm quên đi những áp lực đang đè nặng. “Ừ, anh về rồi.” Anh khẽ tựa cằm lên vai cô, nhìn ra khu vườn lung linh dưới ánh trăng.

“Mọi chuyện thế nào rồi? Bà Ba nói gì?” Mỹ Ngọc hỏi, giọng cô chất chứa sự quan tâm.

Thanh Long chậm rãi kể lại cuộc gặp gỡ với Bà Ba, từng lời về Kim Anh, về danh tiếng “con dao hai lưỡi” của cô ấy, về việc cô ấy không làm việc vì tiền, mà vì “sự thật”. Anh cũng không quên nhắc đến “Hắc Ưng Mật Mã”, một bí mật kinh khủng đang bị rò rỉ, có thể là chìa khóa để lật đổ Hắc Ưng, nhưng cũng tiềm ẩn nguy hiểm cực lớn.

Mỹ Ngọc lắng nghe không sót một lời, ánh mắt cô dần trở nên tập trung hơn, sự lo lắng ban đầu nhường chỗ cho vẻ sắc sảo của một nhà chiến lược. “Vậy là, chúng ta cần một người phụ nữ mạnh mẽ, một ‘nữ chiến binh’ để dọn dẹp mớ rắc rối này.” Cô tóm tắt, giọng nói rõ ràng, rành mạch. “Và cái tên Kim Anh đó… cô ấy có vẻ là ứng cử viên sáng giá nhất, nhưng cũng khó chinh phục nhất.”

Thanh Long khẽ siết chặt vòng tay. “Đúng vậy. Kim Anh. Tên cô ấy đã được nhắc đến nhiều lần, và không ai có thể sánh kịp. Bà Ba nói cô ấy có cái đầu lạnh như băng và trái tim nóng như lửa. Cô ấy không dễ dàng bị mua chuộc hay thuyết phục. Và cái ‘Hắc Ưng Mật Mã’ kia… nó có thể là chìa khóa hoặc một cái bẫy chết người.”

“Dù là gì, chúng ta phải cẩn thận.” Mỹ Ngọc quay người lại, đối mặt với anh, bàn tay cô đặt lên má Thanh Long, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve gò má rắn rỏi của anh. Ánh trăng rọi qua khung cửa, chiếu sáng vẻ mặt kiên định của cả hai. “Hắc Ưng sẽ không để yên nếu có ai đó động vào bí mật của chúng. Đặc biệt là thứ mang tên ‘Mật Mã’.”

Thanh Long nhìn sâu vào đôi mắt phượng của cô, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay cô. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo toan, mọi căng thẳng dường như tan biến. Chỉ còn lại sự kết nối mãnh liệt giữa hai người. “Trận chiến này sẽ còn cam go hơn chúng ta tưởng, Mỹ Ngọc. Chúng ta đang đối đầu với một con quái vật không có hình dạng rõ ràng, một thế lực có thể thao túng cả luật pháp, và giờ còn có cả những bí mật tiềm ẩn. Nhưng anh tin, với em bên cạnh, chúng ta sẽ vượt qua tất cả.” Anh khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Mỹ Ngọc, cảm nhận sự mềm mại và ngọt ngào.

Nụ hôn sâu dần, nồng nàn hơn, như một lời khẳng định cho sự gắn kết không chỉ trong công việc mà còn trong cả tình yêu. Thanh Long cảm nhận được sự đáp lại nồng nhiệt từ Mỹ Ngọc, như một dòng điện chạy dọc cơ thể anh, đánh thức mọi giác quan. Anh biết, đây không chỉ là người tình, mà còn là đồng minh, là bạn đời, là người duy nhất có thể chia sẻ gánh nặng và áp lực này cùng anh.

Tách ra khỏi nụ hôn, Thanh Long thì thầm vào tai cô, giọng anh trầm ấm đầy mê hoặc. “Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng hương vị của chiến thắng, khi ta đè bẹp những kẻ dám cản đường, mới là thứ ta khao khát nhất.” Anh ôm chặt cô vào lòng, cảm nhận nhịp đập trái tim cô hòa cùng nhịp đập của anh. Ánh trăng vẫn rọi sáng, như chứng kiến lời thề thầm lặng của một vị vua đang chuẩn bị cho trận chiến lớn nhất đời mình, bên cạnh nữ hoàng của anh.

Anh biết, hành trình tìm kiếm Kim Anh sẽ không dễ dàng, và việc đối phó với Hắc Ưng cùng với cái “Hắc Ưng Mật Mã” kia sẽ đầy rẫy hiểm nguy. Nhưng anh không sợ hãi. Ngược lại, trong lòng anh, một ngọn lửa chiến đấu bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Anh sẽ không chỉ tìm kiếm một luật sư, anh sẽ tìm kiếm một vũ khí, một át chủ bài để biến những cạm bẫy của Hắc Ưng thành chính những gọng kìm siết chặt chúng.

Anh nhìn ra khu vườn một lần nữa, ánh mắt sắc lạnh, đầy quyền uy. “Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.” Lần này, lời nói đó không chỉ vang vọng trong tâm trí anh, mà còn như một tuyên bố mạnh mẽ gửi đến bóng đêm. Cuộc chơi sẽ bắt đầu, và Thanh Long đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì Hắc Ưng có thể ném vào anh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ