Thiên địa mỹ nhân
Chương 36

Nữ Luật Sư Thép: Khởi Đầu Giông Bão

4048 từ
Mục tiêu: Thanh Long gặp gỡ nữ luật sư tài ba Kim Anh trong bối cảnh 'Khủng hoảng kinh tế Bão Đen' 15 năm trước.,Tạo ấn tượng sâu sắc về trí tuệ và khí chất mạnh mẽ của Kim Anh trong mắt Thanh Long.,Thiết lập Kim Anh như một đồng minh pháp lý tiềm năng, người Thanh Long cần để đối phó với những thách thức pháp lý phức tạp trong giai đoạn sơ khai của sự nghiệp.,Làm rõ bối cảnh '15 năm trước' và 'Khủng hoảng kinh tế Bão Đen' ảnh hưởng đến các quyết định của Thanh Long và môi trường kinh doanh lúc bấy giờ.,Foreshadow về sự tồn tại và bản chất của Hắc Ưng từ giai đoạn sơ khai của chúng.
Nhân vật: Thanh Long, Kim Anh, Anh Hoàng
Mood: Nghiêm túc, căng thẳng, trí tuệ, hấp dẫn, có chút kịch tính.
Kết chương: [object Object]

Mười lăm năm trước, thành phố Thiên Hải chưa lấp lánh rực rỡ như hôm nay. Nó là một chiến trường khốc liệt, nơi những kẻ mạnh nhất nuốt chửng những kẻ yếu hơn, và những cơn sóng dữ của "Khủng hoảng kinh tế Bão Đen" đang càn quét không thương tiếc. Giữa bối cảnh đầy biến động đó, Thanh Long – khi ấy vẫn còn là một thanh niên với hoài bão ngút trời và một ý chí kiên cường – đang tìm cách trụ vững và xây dựng nền móng đầu tiên cho đế chế của mình. Anh đã nhận ra, để sống sót và vươn lên giữa cơn bão, anh không thể chiến đấu một mình. Anh cần những đồng minh tài ba, những "kiếm và khiên" sắc bén nhất.

Và Kim Anh, nữ luật sư trẻ tuổi nhưng đã nổi danh, chính là mục tiêu tiếp theo của anh.

Anh Hoàng cẩn trọng mở cánh cửa kính của Quán Cà Phê 'Thức', một làn gió lạnh mang theo hơi ẩm từ bên ngoài ùa vào, khẽ làm xao động những chiếc lá xanh nhỏ được trang trí tinh tế trên kệ gỗ. Thanh Long đã ngồi sẵn ở một góc khuất, nơi ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn treo trần màu vàng mật ong rọi xuống, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt khỏi sự ồn ào vừa phải của quán. Mùi cà phê rang xay đậm đà hòa quyện với hương trà thảo mộc thanh thoát và một chút mùi gỗ mới từ nội thất, len lỏi vào từng giác quan, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh đến lạ lùng, gần như đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn mà anh đang phải đối mặt bên ngoài kia. Tiếng máy xay cà phê thỉnh thoảng lại vang lên nhẹ nhàng, như một nhịp điệu đều đặn, cùng với tiếng nhạc instrumental du dương, khiến người ta dễ dàng chìm vào suy tư.

Thanh Long, dù chưa đạt đến đỉnh cao quyền lực như sau này, nhưng vẫn toát ra một khí chất đặc biệt. Anh mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu than chì, ôm vừa vặn thân hình săn chắc, cân đối như một vận động viên đang trong quá trình tôi luyện. Mái tóc đen dày được chải gọn gàng, tôn lên gương mặt góc cạnh, sống mũi cao và đôi môi mỏng thường trực nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Đôi mắt sâu thẳm của anh, tuy còn trẻ, đã ẩn chứa sự sắc bén, một ngọn lửa tham vọng âm ỉ và sự tự tin ngút trời của một kẻ kiến tạo đế chế, chưa phải là vẻ lịch lãm của một quý ông đã thành đạt, mà là sự kiên định của một người đang trên đường chinh phục. Anh lật xem lại tập tài liệu về vụ kiện mà Thiên Long vừa mới nhận được, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng điều khoản pháp lý phức tạp, từng câu chữ cài cắm đầy ẩn ý. Mỗi dòng, mỗi đoạn đều như một mũi kim châm vào mạng lưới kinh doanh đang cố gắng vươn mình của anh.

"Tình hình hiện tại không đơn giản chỉ là cạnh tranh thương trường. Có một điều gì đó... bất thường," Thanh Long lên tiếng, giọng anh trầm ấm, mang theo một chút nặng trĩu. Anh không ngẩng đầu lên, nhưng Anh Hoàng, người trợ lý trung thành, đã hiểu ý. Anh Hoàng đang kiểm tra điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi yêu cầu ghi chép. Anh ta gật đầu, vẻ mặt điển trai nhưng luôn giữ sự nghiêm túc, chuyên nghiệp.

"Đúng vậy, thưa sếp. Các vụ kiện đều nhắm vào những điểm yếu nhất của chúng ta, và chúng được khởi xướng rất đồng loạt," Anh Hoàng đáp lời, giọng nói dứt khoát. "Có vẻ như một số đối thủ đã tìm được kẽ hở, hoặc... có ai đó đang chỉ điểm cho họ."

Thanh Long nhấp một ngụm cà phê đen sánh, vị đắng đậm đặc lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính những áp lực đang đè nặng trong lòng anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ lớn, bầu trời Thiên Hải đang dần chuyển màu xám xịt, những đám mây nặng trĩu như báo hiệu một cơn mưa lớn sắp ập đến. Khung cảnh đó phản chiếu chính những cảm xúc trong anh. Cái gọi là "Khủng hoảng kinh tế Bão Đen" không chỉ là một thuật ngữ kinh tế khô khan; nó là một thực tại nghiệt ngã, nơi những công ty nhỏ bị thổi bay như những chiếc lá mục, và những tập đoàn lớn cũng phải oằn mình chống đỡ. Nhưng những rắc rối pháp lý mà Thiên Long đang gặp phải lại mang một màu sắc khác, tinh vi hơn, có tổ chức hơn. Chúng không phải là những cú đánh trực diện, mà là những đòn hiểm hóc từ "bàn tay vô hình" nào đó, cố gắng bóp nghẹt sự phát triển của anh từ trong trứng nước.

Thanh Long khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ: *Nếu muốn vượt qua cơn bão này, mình cần một người đủ tài năng để biến luật pháp thành vũ khí, một sát thủ thật sự trên mặt trận pháp lý. Không phải là một kẻ chỉ biết tuân thủ, mà là một người có thể uốn nắn và sử dụng luật như một gọng kìm, siết chặt cổ họng đối thủ.* Ý nghĩ đó lướt qua đầu anh nhanh như một tia chớp, nhưng đủ để thắp lên ngọn lửa quyết tâm trong đôi mắt sâu thẳm. Anh đã nghe danh Kim Anh từ lâu, qua những lời đồn thổi về một nữ luật sư trẻ tuổi nhưng đầy bản lĩnh, không ngại đối đầu với bất kỳ thế lực nào. Bà Ba đã nói, cô ấy không làm việc vì tiền, mà vì "sự thật", và điều đó càng khiến Thanh Long tin rằng đây chính là người anh cần.

Vừa lúc đó, Anh Hoàng ngẩng đầu lên, ánh mắt tập trung nhìn về phía cửa ra vào. "Luật sư Kim Anh đã đến, thưa sếp."

Thanh Long khẽ gật đầu, đặt tách cà phê xuống. Một cảm giác mong chờ, pha lẫn sự cảnh giác, dâng lên trong anh. Cuộc gặp gỡ này không chỉ là một cuộc phỏng vấn đơn thuần; đó là cuộc tìm kiếm một đồng minh, một mảnh ghép quan trọng cho bức tranh quyền lực mà anh đang miệt mài vẽ nên. Anh biết, ở Thiên Hải này, mọi cuộc gặp gỡ đều có thể ẩn chứa những ý nghĩa sâu xa hơn vẻ bề ngoài. Anh nghiêng người, đôi mắt dán chặt vào cánh cửa, chờ đợi.

Kim Anh bước vào quán, như một cơn gió mát lạnh nhưng đầy kiên định. Dáng người cô thanh mảnh, không quá cao, nhưng mỗi bước đi lại toát lên một vẻ tự tin, mạnh mẽ đến khó tả. Cô mặc một bộ suit công sở màu xám than, kiểu dáng hiện đại và tôn lên vóc dáng cân đối, năng động. Mái tóc ngắn cá tính, được tạo kiểu bồng bềnh tự nhiên, tôn lên vầng trán cao và thông minh. Làn da rám nắng khỏe khoắn, không trang điểm cầu kỳ mà vẫn rạng rỡ, gợi cảm theo một cách rất riêng – vẻ đẹp của sự trí tuệ và bản lĩnh. Đôi mắt nâu sáng của cô lướt nhanh, sắc sảo quét qua khắp căn phòng một lượt, như tìm kiếm một điểm dừng chân quen thuộc, trước khi dừng lại ở góc bàn của Thanh Long. Ánh nhìn của cô kiên định, đầy lửa nhiệt huyết và sự chính trực, không một chút e dè hay né tránh. Thanh Long, trong giây lát, đã cảm thấy bị cuốn hút bởi khí chất đặc biệt đó. Đây không phải là vẻ đẹp yếu mềm, mà là vẻ đẹp của một chiến binh, một người phụ nữ độc lập và đầy quyền năng.

Anh Hoàng đã nhanh chóng đứng dậy, kéo ghế ra, thể hiện sự chuyên nghiệp và tôn trọng. Kim Anh khẽ gật đầu đáp lại, rồi tiến đến ngồi đối diện với Thanh Long. Cô đặt chiếc cặp tài liệu da màu đen xuống bàn một cách gọn gàng, động tác dứt khoát và đầy tự tin.

"Chào anh Thanh Long. Tôi là Kim Anh." Giọng cô vang lên rõ ràng, dứt khoát, không một chút thừa thãi, như một lời tuyên bố về sự chuyên nghiệp và không lãng phí thời gian. Âm điệu của cô không quá cao, nhưng đủ mạnh mẽ để người nghe phải chú ý.

Thanh Long khẽ nheo mắt, nở một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý, nhưng ánh mắt anh lại ánh lên sự đánh giá cao. "Rất hân hạnh. Nghe danh cô đã lâu, Kim Anh. Cô quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của tôi." Lời nói của anh vừa là một lời khen ngợi, vừa là một cách để thăm dò phản ứng của cô. Anh muốn xem liệu cô gái trẻ này có dễ dàng bị lung lay bởi những lời tâng bốc hay không.

Kim Anh không chút nao núng. Cô không đáp lại lời khen ngợi của anh bằng một nụ cười xã giao hay một lời cảm ơn sáo rỗng. Thay vào đó, ánh mắt cô vẫn kiên định, trực tiếp nhìn thẳng vào anh, như thể muốn đọc thấu mọi suy nghĩ trong đầu anh. "Chúng ta nên đi thẳng vào vấn đề. Anh có thể trình bày tóm tắt vụ việc của mình không? Thời gian của cả hai chúng ta đều quý giá." Giọng cô vẫn giữ nguyên sự dứt khoát, thể hiện rõ ràng rằng cô không muốn lãng phí bất kỳ giây phút nào vào những câu chuyện phiếm. Sự thẳng thắn của cô không gây khó chịu, mà ngược lại, khiến Thanh Long cảm thấy hứng thú. Anh thích những người rõ ràng, và Kim Anh chắc chắn là một trong số đó.

Trong khoảnh khắc ấy, Thanh Long nhận ra, đây chính là người anh tìm kiếm. Một người phụ nữ không chỉ có trí tuệ sắc bén, mà còn có bản lĩnh và khí chất mạnh mẽ, không dễ dàng bị khuất phục hay thao túng. Một đồng minh như thế sẽ là một vũ khí vô giá trong cuộc chiến mà anh đang chuẩn bị đối mặt. Anh gật đầu nhẹ, khẽ liếc nhìn Anh Hoàng, ra hiệu cho trợ lý bắt đầu trình bày hồ sơ.

"Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp," Anh Hoàng nói, rồi bắt đầu mở tập tài liệu, sắp xếp các giấy tờ một cách ngăn nắp trước mặt Kim Anh. Kim Anh chăm chú nhìn vào những hồ sơ được đặt trước mặt, đôi tay cô đặt nhẹ lên chiếc cặp tài liệu của mình, sẵn sàng cho một cuộc chiến pháp lý đầy cam go. Cơn gió bên ngoài cửa sổ vẫn thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của một buổi chiều muộn u ám, như dự báo về những thử thách sắp tới.

Thanh Long không để Anh Hoàng trình bày quá nhiều. Anh muốn tự mình đối thoại với Kim Anh, muốn cô cảm nhận được tầm quan trọng và sự phức tạp của vấn đề. Anh bắt đầu trình bày chi tiết về những rắc rối pháp lý mà tập đoàn non trẻ của anh đang gặp phải. “Vấn đề không chỉ nằm ở các điều khoản hợp đồng thông thường, Kim Anh,” anh mở lời, giọng trầm ấm nhưng đầy sức nặng. “Chúng tôi đang đối mặt với một loạt tranh chấp tài sản, những hợp đồng đang bị phá vỡ một cách bất ngờ, và cả những tin đồn về sự thao túng đằng sau thị trường đang hỗn loạn bởi ‘Bão Đen’ này.” Anh nhấn mạnh từ “Bão Đen” như một lời cảnh báo, một ám chỉ về sự khắc nghiệt của tình hình kinh tế hiện tại – một thời kỳ mà những kẻ yếu ớt sẽ bị quét sạch, còn những kẻ mạnh sẽ nhân cơ hội để thâu tóm.

Anh không ngại ngần nhắc đến những thế lực mới nổi, những “con cá mập” đang lợi dụng khủng hoảng để nuốt chửng các doanh nghiệp nhỏ hơn, thậm chí là cả những công ty có tiềm lực. “Có những bàn tay vô hình đang cố gắng gây khó dễ cho chúng tôi, không chỉ riêng tôi mà còn nhiều doanh nghiệp khác trong cơn bão này. Chúng không chỉ tìm cách làm suy yếu đối thủ, mà còn tìm cách ‘làm sạch’ thị trường theo cách của riêng chúng.” Thanh Long nói, ánh mắt anh sắc bén dán chặt vào Kim Anh, muốn xem phản ứng của cô. Anh muốn biết liệu cô có đủ nhạy bén để nhận ra những tầng lớp phức tạp ẩn sâu bên dưới những vụ kiện tụng bề nổi hay không.

Kim Anh lắng nghe chăm chú, đôi mắt nâu sáng vẫn kiên định nhìn anh, không một chút biểu cảm thừa thãi. Thỉnh thoảng, cô khẽ gật đầu, hoặc nhanh chóng ghi chú vài dòng vào cuốn sổ tay nhỏ của mình. Cô không ngắt lời anh, mà đợi đến khi anh kết thúc phần trình bày, rồi mới cất tiếng. “Anh có bằng chứng cụ thể nào về sự can thiệp này không? Hoặc ít nhất là những suy đoán hợp lý?” Giọng cô dứt khoát, đi thẳng vào trọng tâm, thể hiện sự am hiểu sâu sắc về luật pháp và cả những mánh khóe thương trường. Cô không phải là người dễ dàng bị thuyết phục bởi những lời nói chung chung.

Thanh Long nhếch mép cười nửa miệng, một nụ cười đầy ẩn ý. “Chưa có bằng chứng rõ ràng, nhưng những vụ việc tương tự đã xảy ra với một vài đối thủ của chúng tôi, rồi họ biến mất không dấu vết... Hoặc bị thâu tóm bởi những tập đoàn mới nổi, bí ẩn, mà trước đó chưa từng có tiếng tăm.” Anh dừng lại một chút, để những lời nói đó thấm vào không khí. “Những tập đoàn này xuất hiện như từ dưới đất chui lên, với nguồn vốn dồi dào và cách thức hoạt động vô cùng tinh vi. Chúng không đánh trực diện, mà thông qua pháp lý, thông qua những kẽ hở, những quy định được ‘uốn nắn’ một cách khéo léo.”

Kim Anh khẽ nhíu mày, ánh mắt cô lướt qua những dòng ghi chú của mình. Cô lật nhanh qua các trang tài liệu mà Anh Hoàng vừa đưa, chỉ ra một vài điểm yếu pháp lý mà Thanh Long chưa từng nghĩ tới, những chi tiết nhỏ mà một luật sư bình thường có thể bỏ qua. “Vậy là anh muốn tôi không chỉ giải quyết vụ việc trước mắt, những tranh chấp hợp đồng và tài sản này, mà còn giúp anh tìm ra ‘bàn tay vô hình’ đó? Anh muốn tôi không chỉ làm luật sư, mà còn là một… thám tử pháp lý?” Cô hỏi, giọng điệu có chút thách thức, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên sự tò mò, một tia lửa nhiệt huyết đang bùng cháy.

Thanh Long gật đầu, một tia sáng hài lòng lướt qua ánh mắt anh. Cô gái này quả nhiên không tầm thường. “Chính xác là vậy, Kim Anh.” Anh nghiêng người về phía trước một chút, hạ giọng, tạo ra một sự thân mật đầy quyền lực. “Tôi cần một người không chỉ giỏi luật, mà còn có khả năng nhìn thấu những âm mưu phức tạp, những sợi dây liên kết vô hình đang giăng mắc trong cái ‘Bão Đen’ này. Tôi cần một người có thể biến luật pháp thành vũ khí sắc bén, để bảo vệ những gì là của tôi, và để tấn công những kẻ dám cản đường.” Anh không chỉ nói về công việc, anh đang mời cô vào một cuộc chiến, một cuộc phiêu lưu đầy rủi ro nhưng cũng đầy vinh quang. Anh cảm nhận được sự nhạy bén, trí tuệ vượt trội ở cô, đúng như những gì anh mong đợi. Hương vị của trí tuệ sắc bén, của bản lĩnh kiên cường, đều khiến anh say mê.

Bên ngoài cửa kính, cơn mưa phùn đã bắt đầu lất phất rơi, tạo ra những vệt dài trên mặt kính, nhưng không gian bên trong quán vẫn ấm cúng và riêng tư. Tiếng nhạc instrumental vẫn du dương, nhưng giờ đây, nó như một bản nhạc nền cho cuộc đối đầu trí tuệ đầy hấp dẫn giữa hai con người đầy tham vọng. Kim Anh im lặng nhìn anh, gương mặt cô không còn vẻ lạnh lùng ban đầu, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, sự cân nhắc kỹ lưỡng. Cô đang đánh giá anh, cũng như anh đang đánh giá cô.

Trời đã về chiều muộn, và cơn mưa phùn ban nãy giờ đã biến thành một trận mưa nặng hạt, trút xuống xối xả bên ngoài cửa kính của Quán Cà Phê 'Thức'. Từng đợt gió mạnh rít qua khe cửa, tạo ra những âm thanh u uẩn, như tiếng gào thét của thiên nhiên đang nổi giận. Mùi đất ẩm sau mưa, hòa lẫn với hương cà phê và gỗ, càng làm tăng thêm cảm giác cô lập, tách biệt của không gian nhỏ bé này với thế giới hỗn loạn bên ngoài. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê vẫn hắt lên gương mặt của Thanh Long và Kim Anh, tạo nên những vùng sáng tối, càng làm tăng thêm vẻ kịch tính cho cuộc đối thoại.

Thanh Long nhìn thẳng vào đôi mắt nâu sáng của Kim Anh, ánh mắt anh giờ đây không còn chỉ là sự đánh giá, mà là một lời mời gọi đầy quyền lực, một lời thách thức. “Tôi không chỉ muốn cô giải quyết vụ này, Kim Anh. Tôi muốn cô trở thành một phần của tôi, là ‘kiếm và khiên’ trên mặt trận pháp lý. Một đồng minh thực sự trong cuộc chiến giành giật cơ hội giữa cơn bão này.” Giọng anh trầm ấm, mạnh mẽ, chứa đựng một sự tự tin tuyệt đối, như thể anh đã nhìn thấy trước tương lai mà anh muốn kiến tạo. Anh không hề che giấu sự thật rằng đây sẽ là một hành trình đầy cam go, một cuộc chiến không khoan nhượng. “Tôi cần một người có thể giúp tôi xây dựng và bảo vệ đế chế của mình trong tương lai. Những thách thức sẽ rất lớn, nguy hiểm tiềm tàng ở khắp mọi nơi. Nhưng đi kèm với đó là một cơ hội để cô khẳng định tài năng của mình một cách rực rỡ nhất, và để tạo ra sự khác biệt thực sự trong cái xã hội đầy rẫy bất công này.”

Kim Anh im lặng một lúc lâu, ánh mắt cô không rời khỏi Thanh Long, nhưng dường như lại xuyên qua anh, nhìn ra ngoài cửa kính nơi cơn mưa đang trút xuống xối xả. Những giọt nước mưa đọng lại trên mặt kính, rồi trượt dài, như thể đang cuốn trôi mọi thứ. Cô cảm nhận được sự chân thành và tham vọng mãnh liệt của Thanh Long, một ngọn lửa không thể dập tắt đang cháy rực trong con người anh. Nhưng cô cũng nhận ra lời thách thức ẩn sâu sau lời đề nghị đó. Đây không chỉ là một công việc, mà là một cuộc chiến, một cuộc đấu tranh với những thế lực đen tối đang lợi dụng sự hỗn loạn của “Bão Đen” để trục lợi. Và cô, một luật sư trẻ tuổi với những nguyên tắc cứng rắn, đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng.

“Anh Thanh Long, lời đề nghị của anh rất… hấp dẫn,” Kim Anh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng cô vẫn dứt khoát nhưng có chút trầm tư hơn. “Nhưng anh biết rõ, những gì anh đang nhắc đến có thể rất nguy hiểm. Tôi không phải là người dễ dàng bị mua chuộc bởi tiền bạc hay danh vọng. Tôi làm việc vì công lý, vì sự thật, và tôi không ngại đối đầu với bất kỳ thế lực nào, miễn là tôi tin vào những gì mình đang làm.” Lời nói của cô không chỉ là một lời tuyên bố, mà còn là một sự thăm dò, một cách để cô đánh giá lại người đàn ông đang ngồi trước mặt mình. Cô muốn biết, liệu anh có thực sự hiểu được những rủi ro mà cô sẽ phải đối mặt, và liệu anh có đủ xứng đáng để cô đặt niềm tin vào hay không.

Thanh Long nở nụ cười nửa miệng, ánh mắt anh ánh lên vẻ bí ẩn. “Tôi không mua chuộc cô, Kim Anh. Tôi mời cô đồng hành. Tôi mời cô cùng tôi kiến tạo một trật tự mới, nơi luật pháp được tôn trọng, và những kẻ dám giẫm đạp lên nó sẽ phải trả giá. Tôi tin, cô không phải là người ngại nguy hiểm, nhất là khi nó đi kèm với công lý và một cuộc chiến xứng đáng.” Anh nhấn mạnh từng từ, mỗi câu nói đều như một lời khẳng định về tầm nhìn và ý chí của anh. Anh biết, Kim Anh không phải là một người phụ nữ tầm thường. Cô có những nguyên tắc riêng, những giới hạn mà không phải ai cũng có thể vượt qua. Và chính điều đó càng khiến anh khao khát có được cô trong đội ngũ của mình.

Kim Anh khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng nhưng chứa đựng nhiều suy nghĩ. Cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi cơn mưa vẫn không ngừng trút xuống, như thể muốn cuốn trôi mọi do dự trong lòng cô. Cô đã từng chứng kiến nhiều điều trong sự nghiệp của mình, những vụ án mà luật pháp bị bẻ cong, những kẻ giàu có và quyền lực lách luật một cách tinh vi. Cô biết, thế giới mà Thanh Long đang mời cô bước vào không chỉ là những văn bản pháp lý khô khan, mà là một chiến trường thực sự, nơi những con cá mập lớn sẵn sàng xé xác bất cứ ai cản đường.

“Hãy cho tôi thời gian suy nghĩ,” Kim Anh nói, quay lại nhìn Thanh Long, ánh mắt cô giờ đây đã dịu đi một chút, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ kiên định. “Tôi sẽ liên lạc lại với anh trong thời gian sớm nhất.”

Thanh Long đứng dậy, dáng người cao lớn, vững chãi. Anh chìa tay ra, bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ. “Tôi tin cô sẽ không làm tôi thất vọng, Kim Anh. Và cô cũng sẽ không làm chính mình thất vọng.”

Kim Anh bắt tay anh, lực nắm của cô mạnh mẽ và dứt khoát, không hề thua kém anh. Đó là một cái bắt tay của sự tôn trọng, của sự ngang hàng, và của một lời hứa hẹn ngầm. Cơn mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, cuốn trôi mọi thứ, nhưng trong không gian nhỏ bé này, một mối liên kết mới đã được hình thành, một hạt mầm cho một liên minh chiến lược đầy quyền lực. Thanh Long nhìn Kim Anh, ánh mắt anh ánh lên một tia sáng rực rỡ. Anh biết, anh vừa tìm được một vũ khí mới, một át chủ bài để biến những cạm bẫy của Hắc Ưng – dù chưa gọi tên nhưng đã cảm nhận được sự tồn tại của chúng – thành chính những gọng kìm siết chặt chúng trong tương lai. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật, và luật đó sẽ được kiến tạo bởi những kẻ có đủ dũng khí để chiến đấu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ