Thiên địa mỹ nhân
Chương 5

Mắt Bão Đầu Tiên: Lời Cảnh Báo Từ Vạn Pháp Các

5419 từ
Mục tiêu: Khẳng định sự trỗi dậy mạnh mẽ và thành công ban đầu của 'Thiên Khải Thông Tin', cho thấy Thanh Long đã tạo ra tiếng vang trong giới kinh doanh.,Giới thiệu nhân vật Lão Gia Trần một cách ấn tượng, thiết lập vai trò cố vấn bí ẩn và uyên bác của ông.,Hé lộ rằng Mỹ Ngọc đã bắt đầu chú ý đến Thanh Long như một đối thủ đáng gờm, tạo tiền đề cho cuộc gặp gỡ và xung đột trong tương lai.,Giới thiệu địa điểm Vạn Pháp Các (Trụ sở Hội Thiên Địa) và Trung Tâm Thương Mại Mega Mall, mở rộng bối cảnh đô thị và thế giới ngầm.,Tiếp tục gieo mầm các chi tiết foreshadowing về năng lực đặc biệt của Thanh Long và những thế lực ngầm lớn hơn, cũng như vai trò của 'Hội Thiên Địa'.,Phát triển nội tâm Thanh Long khi anh đối mặt với thành công ban đầu và những thách thức mới.
Nhân vật: Thanh Long, Lão Gia Trần, Anh Hoàng, Lâm Phong, Bà Tám
Mood: Kích thích, gợi cảm (qua sức hút của Thanh Long và Mỹ Ngọc), gay cấn (kinh doanh, thế lực ngầm), bí ẩn (Lão Gia Trần, Vạn Pháp Các).
Kết chương: [object Object]

Cái chạm tay vào cuốn sách cổ trong thư viện đêm hôm trước vẫn còn vương vấn trong tâm trí Thanh Long, như một dòng điện nhẹ chạy dọc sống lưng, đánh thức những giác quan sâu thẳm nhất. Mùi giấy cũ kỹ, mực in đã nhòe mờ và những ký tự Hán cổ lạ lẫm trên bìa sách đã in sâu vào ký ức anh. Anh đã không mang cuốn sách đó về, nhưng nội dung của nó – những truyền thuyết về "Long Mạch", về sự kết nối giữa dòng chảy năng lượng trong lòng đất và sự hưng thịnh của một đô thị, về những thế lực đã thao túng lịch sử Thiên Hải từ trong bóng tối – đã được anh ghi nhớ trọn vẹn. Nó không chỉ là thông tin, nó là một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn về năng lực của chính anh, và về thế giới mà anh đang dấn thân vào. Sáng nay, khi ánh nắng đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua ô cửa kính, đổ xuống sàn văn phòng Thiên Khải Thông Tin, cảm giác ấy vẫn còn rõ rệt.

Thiên Khải Thông Tin, cái tên mà Thanh Long đã đặt cho công ty, giờ đây không còn là một văn phòng nhỏ bé đơn thuần nữa. Dù vẫn tọa lạc trong một tòa nhà khiêm tốn ở khu trung tâm, nhưng không khí nơi đây đã sôi động hơn rất nhiều. Tiếng gõ bàn phím dồn dập, tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng trao đổi qua lại giữa các nhân viên – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự phát triển. Thanh Long, trong bộ vest đen may đo tinh tế, áo sơ mi lụa trắng, ngồi trước bàn làm việc, đôi mắt sắc sảo lướt qua màn hình máy tính với tốc độ chóng mặt. Mái tóc đen dày được chải gọn gàng, tôn lên gương mặt góc cạnh đầy nam tính. Anh cao lớn, thân hình săn chắc như một vận động viên chuyên nghiệp, toát ra một khí chất tự tin và quyền lực khó cưỡng. Mùi hương cà phê mới pha từ góc phòng lan tỏa, hòa cùng mùi giấy tờ mới và không khí điều hòa mát lạnh, tạo nên một không gian làm việc chuyên nghiệp, tràn đầy năng lượng.

Anh Hoàng, trợ lý của Thanh Long, luôn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ. Với vẻ ngoài điển trai, lịch sự trong bộ vest chỉnh tề và mái tóc chải gọn, anh bước vào văn phòng, tay cầm tập tài liệu dày cộp. Khuôn mặt anh Hoàng vẫn giữ vẻ nghiêm túc thường thấy, nhưng ánh mắt lấp lánh sự tự hào khi nhìn Thanh Long.

"Thưa sếp, báo cáo doanh thu quý này đã sẵn sàng," Anh Hoàng đặt tập tài liệu xuống bàn Thanh Long, giọng nói trầm ổn, chuyên nghiệp. "Chúng ta đã vượt xa dự kiến 200%. Tốc độ tăng trưởng này quả thực là... phi thường."

Thanh Long khẽ gật đầu, môi mỏng nở một nụ cười nửa miệng đầy mị lực, ánh mắt không rời màn hình. "Tôi đã nói rồi, Anh Hoàng. Với Thiên Khải Thông Tin, mục tiêu luôn phải cao hơn những gì người khác nghĩ là có thể." Anh dừng lại một chút, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Và tất nhiên, sự thành công này sẽ không tránh khỏi việc thu hút sự chú ý. Những con cá mập lớn đã bắt đầu ngửi thấy mùi máu rồi, phải không?"

Anh Hoàng nhíu mày nhẹ, tỏ vẻ lo lắng. "Đúng như sếp dự đoán. Các đối thủ lớn đang bắt đầu thăm dò thông tin về chúng ta. Có một vài báo cáo về việc các công ty đối thủ nhỏ hơn đang cố gắng sao chép mô hình kinh doanh, hoặc thậm chí là... thu hút nhân sự của chúng ta."

Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn Thanh Long rung lên. Là Lâm Phong. Anh nhấc máy, bật loa ngoài. "Sao rồi, Phong? Có tin gì mới không?"

Giọng Lâm Phong từ đầu dây bên kia vọng lại, vẫn vẻ bình tĩnh nhưng mang theo chút căng thẳng. "Đúng như anh dự đoán, Long. Vài con cá mập nhỏ đang ngửi thấy mùi máu. Chúng ta đang trở thành chủ đề nóng trong các diễn đàn kinh doanh ngầm và cả trên các trang tin tức nội bộ. Đặc biệt, có vẻ như Tập đoàn Thiên Khải của Mỹ Ngọc cũng đã bắt đầu để mắt tới."

Thanh Long tựa lưng vào ghế, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng sắc bén. Mỹ Ngọc. Cái tên đó đã bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn trong các báo cáo, trong các câu chuyện phiếm của giới kinh doanh. Cô ta là một nữ hoàng trên thương trường, một đối thủ đáng gờm. "Mỹ Ngọc ư?" Giọng anh trầm xuống, không có vẻ ngạc nhiên, ngược lại, như thể anh đã chờ đợi khoảnh khắc này. "Thú vị đấy. Cô ta nhanh nhạy hơn tôi nghĩ."

"Không chỉ nhanh nhạy, Long. Cô ta có một mạng lưới thông tin khổng lồ và khả năng đánh hơi thị trường đáng kinh ngạc. Các dự án gần đây của Thiên Khải đều thành công vang dội, thâu tóm nhiều công ty nhỏ và mở rộng thị phần với tốc độ chóng mặt. Việc cô ta để mắt đến chúng ta không phải là điều tốt lành gì," Lâm Phong cảnh báo, giọng nói có vẻ nghiêm trọng hơn.

Thanh Long nhếch mép. "Tốt. Chúng ta không muốn chơi với những con cá con mãi. Để xem nữ hoàng Thiên Hải này sẽ làm được gì." Anh nhìn Anh Hoàng. "Tiếp tục theo dõi sát sao mọi động thái của họ. Tôi muốn một báo cáo chi tiết về Tập đoàn Thiên Khải và Mỹ Ngọc trước cuối tuần. Từ cấu trúc tổ chức, các dự án trọng điểm, đến cả những thông tin cá nhân của cô ta. Tôi muốn biết rõ về đối thủ của mình."

"Vâng, thưa sếp," Anh Hoàng đáp lời ngay lập tức, ghi chép cẩn thận.

"Và về những công ty nhỏ đang cố gắng 'học hỏi' chúng ta?" Thanh Long hỏi, giọng điệu chuyển sang lạnh lùng hơn. "Đã đến lúc dạy cho họ một bài học về bản quyền và sự tôn trọng rồi. Để Tùng 'Sẹo' xử lý. Tôi muốn họ hiểu rõ rằng, việc sao chép sẽ phải trả giá đắt."

"Tôi hiểu, Long," Lâm Phong nói qua điện thoại. "Tôi sẽ chuyển thông tin cho Tùng 'Sẹo' ngay lập tức. Anh ấy sẽ biết phải làm gì."

Kết thúc cuộc gọi, Thanh Long đứng dậy, bước ra cửa sổ, ánh mắt dõi theo dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Thành phố Thiên Hải rộng lớn và đầy cám dỗ. Thành công đến nhanh chóng như một lưỡi dao hai lưỡi, vừa mang lại vinh quang, vừa thu hút những ánh mắt thèm muốn và đố kỵ. Anh cảm nhận được những luồng năng lượng hỗn tạp từ thành phố, những tham vọng, những toan tính, những mưu đồ đang ẩn mình dưới vẻ ngoài phồn hoa. Cuốn sách cổ đêm qua lại hiện về trong tâm trí anh, những dòng chữ về "Long Mạch" và "thế lực ngầm" như một lời nhắc nhở. Cuộc chơi này, không chỉ đơn thuần là kinh doanh. Nó còn là một cuộc chiến của quyền lực, của sự tồn tại, nơi mà những kẻ yếu thế sẽ bị nuốt chửng không thương tiếc. Nhưng Thanh Long không sợ. Ngược lại, một ngọn lửa phấn khích bùng cháy trong đôi mắt anh. Anh đang đứng ở vị trí mà anh đã mơ ước, và anh sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thầm nhủ, giọng nói khẽ nhưng đầy uy lực, như một lời tuyên bố không lời với cả Thiên Hải. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say."

***

Lời mời bí ẩn mà Thanh Long nhận được đến vào giữa buổi sáng, được gửi qua một tin nhắn mã hóa đến chiếc điện thoại đặc biệt mà chỉ Lâm Phong và Anh Hoàng biết. Không có tên người gửi, chỉ có một địa chỉ và thời gian cụ thể: "12:00 trưa. Vạn Pháp Các. Chờ đợi." Thanh Long không chút do dự. Với những gì anh đã tìm hiểu trong thư viện, và những luồng năng lượng lạ mà anh đang ngày càng cảm nhận rõ rệt, anh biết rằng lời mời này không phải là ngẫu nhiên. Anh muốn khám phá thế giới bí ẩn này, những thứ nằm ngoài những trang sách, ngoài những con số khô khan trên báo cáo kinh doanh.

Khi chiếc xe Bentley đen bóng của Thanh Long dừng lại trước địa chỉ được ghi trong tin nhắn, Anh Hoàng, người lái xe, khẽ nhíu mày. "Sếp, đây là... tòa nhà Thiên Ngân. Một trong những tòa tháp văn phòng hiện đại nhất thành phố, nhưng không có gì đặc biệt cả. Không có công ty nào tên Vạn Pháp Các ở đây."

Thanh Long chỉ mỉm cười bí ẩn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thích thú. "Không phải mọi thứ đều được ghi trên bảng tên, Anh Hoàng. Cứ đợi ở đây đi, tôi sẽ không lâu đâu."

Anh bước ra khỏi xe, ngẩng đầu nhìn tòa nhà chọc trời. Bên ngoài, đó là một tòa tháp kính hiện đại, bóng bẩy, phản chiếu ánh nắng chói chang của buổi trưa, hòa mình vào khung cảnh đô thị sầm uất. Hàng trăm ô cửa sổ kính đen đồng nhất, không một chi tiết thừa, khiến nó trông giống như bất kỳ tòa nhà văn phòng cao cấp nào khác ở Thiên Hải. Mùi khói bụi, tiếng còi xe và tiếng ồn ào của thành phố vẫn vây quanh.

Nhưng khi Thanh Long bước vào sảnh chính, mọi thứ dường như thay đổi. Cánh cửa tự động mở ra, và một luồng không khí mát lạnh, trong lành ập vào, xua tan cái nóng bức bên ngoài. Mùi hương là lạ thoang thoảng trong không khí – không phải mùi nước hoa công nghiệp, mà là sự hòa quyện giữa mùi trầm hương nhẹ nhàng, mùi thảo dược thoang thoảng, và một chút mùi ozone sắc bén từ các thiết bị công nghệ cao. Âm thanh bên ngoài dường như bị nuốt chửng, thay vào đó là tiếng thì thầm của các cuộc thảo luận khe khẽ, tiếng gõ phím máy tính đều đặn, và xa xăm, Thanh Long còn nghe thấy tiếng chuông cổ vang vọng từ những tầng trên, như tiếng vọng từ một ngôi chùa cổ kính. Bầu không khí trang nghiêm, có chút áp lực vô hình nhưng cũng đầy tri thức và quyền năng.

Sảnh chính rộng lớn được thiết kế với sự kết hợp kỳ lạ nhưng hài hòa giữa kiến trúc truyền thống phương Đông và công nghệ cao. Những mái cong uyển chuyển, những cột đá chạm khắc hình rồng tinh xảo vươn cao, nhưng xen kẽ là những màn hình holographic lớn hiển thị các biểu đồ phức tạp và những dòng chữ cổ bí ẩn. Sàn nhà lát đá cẩm thạch đen bóng, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ các pháp trận phát sáng trên trần nhà, tạo nên một không gian vừa hiện đại vừa cổ kính, vừa thực tại vừa huyền ảo.

Một giọng nói trầm ấm vang lên. "Chào mừng cậu, Thanh Long. Tôi đã chờ cậu đã lâu."

Thanh Long quay đầu lại. Một người đàn ông lớn tuổi đứng đó, dáng người gầy gò nhưng thẳng thắn, tóc bạc phơ được búi gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt tinh anh như sao đêm, ẩn chứa một sự uyên bác và thâm trầm khó dò. Ông mặc một bộ áo dài truyền thống màu xám tro, nhưng lại đi đôi giày da bóng loáng hiện đại. Đó chính là Lão Gia Trần, người cố vấn bí ẩn mà Thanh Long đã nghe danh từ những lời đồn đại xa xưa.

"Lão Gia Trần?" Thanh Long hỏi, giọng nói trầm ấm, đầy tự tin. Anh không hề tỏ ra ngạc nhiên hay sợ hãi, chỉ có sự tò mò và một chút phấn khích. "Tôi không nghĩ sẽ có vinh hạnh được gặp ngài sớm như vậy."

Lão Gia Trần mỉm cười hiền từ, ánh mắt tinh anh quét một lượt từ đầu đến chân Thanh Long, như thể đang đọc thấu mọi bí mật trong con người anh. "Nơi này gọi là Vạn Pháp Các, nơi duy trì sự cân bằng của thành phố này, giữa thế giới mà cậu thấy và thế giới mà cậu chưa nhìn rõ... Cậu bé à, cậu đã đặt chân vào một dòng chảy lớn hơn những gì cậu có thể tưởng tượng."

Ông ra hiệu cho Thanh Long đi theo. Họ đi qua một hành lang lát đá cẩm thạch, hai bên là những bức tượng cổ và những bức tranh thủy mặc, nhưng lại có những cánh cửa vân tay hiện đại và máy quét võng mạc. Ánh sáng dịu nhẹ từ các pháp trận trên tường luôn được kiểm soát, không khí mát mẻ dễ chịu. Họ dừng lại trước một căn phòng rộng rãi, được bài trí đơn giản nhưng đầy trang trọng. Một bàn trà gỗ trầm hương đặt giữa phòng, với hai chiếc đệm ngồi.

"Mời cậu ngồi," Lão Gia Trần nói, tay chỉ vào chiếc đệm đối diện với ông. "Trà pha xong rồi. Hương vị của Thiên Hải, pha lẫn hương vị của những bí mật."

Thanh Long ngồi xuống, đôi mắt vẫn không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh. Anh cảm nhận được một nguồn năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ nhưng lại vô cùng tĩnh lặng, tỏa ra từ Lão Gia Trần và từ chính Vạn Pháp Các. Nó không giống với nguồn năng lượng cuồng bạo của Thiên Long Ấn, mà giống như một dòng sông ngầm chảy sâu, tĩnh lặng nhưng chứa đựng sức mạnh kinh thiên động địa.

"Sự trỗi dậy của cậu như một ngôi sao mới, chói sáng nhưng cũng dễ thu hút những ánh mắt không mong muốn," Lão Gia Trần tiếp tục, giọng nói chậm rãi nhưng mỗi lời đều mang trọng lượng. Ông rót một chén trà nóng hổi, khói bay nghi ngút. Mùi trà thơm ngát, phảng phất hương thảo mộc và một chút vị chát đặc trưng. "Thành công trên thương trường chỉ là một phần của cuộc chơi lớn hơn. Cậu đang làm rất tốt, Thiên Khải Thông Tin của cậu đã khuấy động cả một vùng nước đọng. Nhưng hãy cẩn trọng với những kẻ nhìn cậu như một miếng mồi, và cả những kẻ nhìn cậu như một mối đe dọa."

Thanh Long nhấp một ngụm trà, vị đắng chát rồi ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng. "Vậy, Lão Gia muốn nói điều gì? Rằng tôi nên dừng lại?" Giọng anh vẫn bình tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự thách thức ngầm. Anh không phải là kẻ dễ dàng khuất phục.

Lão Gia Trần khẽ cười, nụ cười hiền từ nhưng ánh mắt vẫn tinh anh. "Không, cậu không thể dừng lại. Dòng chảy đã bắt đầu, và cậu là một phần của nó. Chỉ là, hãy học cách kiểm soát ngọn lửa trong mình, và hiểu rằng, không phải mọi quyền lực đều nằm trên bàn đàm phán." Ông dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Thanh Long. "Có những quyền lực nằm sâu trong lòng đất, trong những truyền thuyết bị lãng quên, trong những dòng máu cổ xưa. Và có những kẻ đã nắm giữ những quyền lực đó hàng trăm năm, chờ đợi thời cơ để trỗi dậy."

Thanh Long nhíu mày, những lời Lão Gia Trần nói vang vọng những gì anh đã đọc trong cuốn sách cổ. "Ngài đang nói về... thế giới ngầm? Hay một thứ gì đó hơn thế?"

"Cậu đã tự mình tìm hiểu rồi, phải không?" Lão Gia Trần nhấp trà, vẻ mặt bình thản. "Cuốn sách cổ ở Thư Viện Quốc Gia, Long Mạch của Thiên Hải... Cậu đã cảm nhận được rồi. Năng lực của cậu, nó đang phát triển, và nó có một sự cộng hưởng đặc biệt với những gì đã bị chôn vùi dưới lòng đất này. Đó là lý do tại sao cậu lại là người được chọn để khuấy động mọi thứ."

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Thanh Long. Lão Gia Trần biết tất cả. Ông biết về năng lực của anh, về Thiên Long Ấn, về những gì anh đang tìm kiếm. "Ngài là ai? Và 'Hội Thiên Địa' mà ngài đại diện là gì?"

"Chúng tôi là những người bảo vệ sự cân bằng. Trong hàng ngàn năm, chúng tôi đã lặng lẽ quan sát, duy trì trật tự giữa các thế lực, giữa cái có thể nhìn thấy và cái không thể nhìn thấy," Lão Gia Trần đáp, giọng nói đầy uy quyền nhưng không hề hống hách. "Sức mạnh của cậu là một con dao hai lưỡi, Thanh Long. Nó có thể xây dựng nên một đế chế vĩ đại, nhưng cũng có thể phá hủy mọi thứ nếu không được kiểm soát. Thành phố này, nó đang đứng trước một ngưỡng cửa thay đổi. Và cậu, chính là ngòi nổ."

Thanh Long lắng nghe, đôi lúc nhíu mày suy nghĩ, đôi lúc ánh mắt lóe lên sự thấu hiểu. Anh cảm nhận được một nguồn năng lượng cổ xưa trong Vạn Pháp Các và từ chính Lão Gia Trần, một nguồn năng lượng không hề kém cạnh so với Thiên Long Ấn của anh. Nó khiến anh vừa kính phục, vừa cảnh giác. "Vậy, ngài muốn tôi làm gì?"

"Tôi không muốn cậu làm gì cả. Tôi chỉ muốn cậu hiểu. Hiểu rằng thế giới này không đơn giản như cậu thấy. Hiểu rằng những thành công của cậu sẽ không chỉ thu hút những đối thủ kinh doanh, mà còn là những kẻ săn mồi nguy hiểm hơn nhiều. Hãy cẩn trọng, Thanh Long. Con đường phía trước của cậu không chỉ trải hoa hồng, mà còn đầy rẫy chông gai và cạm bẫy từ những thế lực mà cậu chưa từng nghĩ đến." Lão Gia Trần đứng dậy, ánh mắt tinh anh nhìn Thanh Long, như muốn khắc ghi hình ảnh anh vào tâm trí. "Hãy luôn nhớ, sức mạnh lớn đi kèm với trách nhiệm lớn. Và Thiên Hải này, nó cần một người lãnh đạo đủ mạnh mẽ và đủ khôn ngoan để duy trì trật tự, hoặc thiết lập một trật tự mới."

Thanh Long cũng đứng dậy, ánh mắt đối diện với Lão Gia Trần. "Cảm ơn Lão Gia đã chỉ dẫn." Anh biết, cuộc gặp gỡ này không phải là một lời mời xã giao, mà là một lời cảnh báo, một lời định hướng, và có lẽ, là một lời tiên tri. Anh phải mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn, và phải kiểm soát được "ngọn lửa" trong chính mình.

***

Rời khỏi Vạn Pháp Các, cảm giác nặng nề vẫn đè nặng trong tâm trí Thanh Long. Những lời của Lão Gia Trần cứ văng vẳng bên tai, vẽ nên một bức tranh về Thiên Hải phức tạp và nguy hiểm hơn gấp bội lần những gì anh từng nghĩ. Thế giới ngầm, dòng chảy năng lượng, những quyền lực cổ xưa, và cả "Hội Thiên Địa" bí ẩn. Anh biết, anh không thể dừng lại. Ngọn lửa trong anh đang bùng cháy, và anh phải học cách kiểm soát nó, dùng nó để soi đường, thay vì để nó thiêu rụi mọi thứ.

Thay vì quay về văn phòng, Thanh Long yêu cầu Anh Hoàng đưa anh đến Trung Tâm Thương Mại Mega Mall. Anh muốn hòa mình vào dòng người, vào cái nhịp sống sôi động của đô thị để suy ngẫm, để đặt những lời cảnh báo đó vào bối cảnh thực tại. Chiều tối, Mega Mall hiện lên như một thành phố thu nhỏ, rực rỡ ánh đèn và âm thanh.

Khi chiếc Bentley dừng lại ở bãi đỗ xe sang trọng, một làn sóng mùi hương hỗn tạp ập vào Thanh Long: mùi nước hoa nồng nàn từ các cửa hàng mỹ phẩm, mùi thức ăn hấp dẫn từ khu ẩm thực, mùi cà phê mới pha từ những quán cà phê sang trọng, và cả một chút mùi nhựa mới từ các sản phẩm công nghệ. Bầu không khí sang trọng, đông đúc, vui vẻ, ồn ào. Tiếng nhạc nền sôi động, tiếng nói chuyện râm ran, tiếng trẻ em chạy nhảy nô đùa, và tiếng quảng cáo vang vọng từ các màn hình lớn – tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tiêu dùng và hưởng thụ.

Thanh Long bước đi giữa dòng người tấp nập, anh mặc một chiếc áo phông đen đơn giản nhưng chất liệu cao cấp, khoe trọn vóc dáng săn chắc, và quần jean ôm vừa vặn, kết hợp với đôi giày thể thao hàng hiệu. Vẻ ngoài đơn giản nhưng lịch lãm và cuốn hút của anh vẫn khiến không ít ánh mắt ngoái nhìn. Anh không quan tâm đến những ánh mắt đó, tâm trí anh đang bận rộn sắp xếp lại những thông tin mà Lão Gia Trần đã cung cấp.

Anh đi ngang qua các cửa hàng của những thương hiệu xa xỉ, những tập đoàn lớn đang thống trị thị trường tiêu dùng. Anh nhìn thấy những logo quen thuộc, những cái tên đã trở thành biểu tượng của sự giàu có và quyền lực. Mỗi cửa hàng là một pháo đài kinh doanh, được xây dựng bằng trí tuệ, mồ hôi, nước mắt, và cả những mưu toan. Anh biết, anh đang dấn thân vào một cuộc chiến không khoan nhượng.

Rồi, ánh mắt anh dừng lại. Trên một màn hình LED khổng lồ ở trung tâm Mega Mall, một đoạn quảng cáo lấp lánh đang trình chiếu. Hình ảnh một người phụ nữ xuất hiện, với mái tóc xoăn bồng bềnh, đôi mắt sắc sảo và nụ cười tự tin, quyền lực. Cô ta mặc một bộ vest công sở được thiết kế tinh xảo, toát lên vẻ sang trọng và khí chất của một nữ vương. Dòng chữ lớn chạy bên dưới: "Tập đoàn Thiên Khải – Nâng tầm cuộc sống. Mỹ Ngọc – Người phụ nữ của thế kỷ."

Đó là Mỹ Ngọc.

Hình ảnh của cô ta trên màn hình lớn, lấp lánh và đầy mê hoặc, khiến Thanh Long phải dừng bước. Cô ta không chỉ là một nữ doanh nhân thành đạt, cô ta còn là một mỹ nhân tuyệt sắc, với vẻ đẹp sắc sảo, trưởng thành, và một khí chất lãnh đạo không thể phủ nhận. Ngay cả khi chỉ nhìn qua màn hình, anh cũng có thể cảm nhận được sức hút mạnh mẽ từ người phụ nữ này.

"Mỹ Ngọc..." Thanh Long lẩm bẩm, âm thanh như hòa vào tiếng ồn ào xung quanh. "Cái tên này sẽ không dễ chơi." Anh nhận ra tầm ảnh hưởng rộng lớn của Tập đoàn Thiên Khải, của Mỹ Ngọc. Gian hàng của họ trải dài khắp các tầng của Mega Mall, từ thời trang, trang sức, đến công nghệ và dịch vụ. Cô ta không chỉ là một đối thủ, cô ta là một tượng đài.

Anh khẽ nhếch mép. Lão Gia Trần đã nói đúng. "Thế giới này rộng lớn hơn mình nghĩ, và những con cờ trên bàn cờ cũng không hề đơn giản..." Mỹ Ngọc chính là một trong những con cờ chủ chốt ấy. Cô ta là biểu tượng của quyền lực kinh tế, một phần của cái "thế giới mà cậu thấy" mà Lão Gia Trần đã nhắc đến. Nhưng liệu cô ta có liên quan đến cái "thế giới mà cậu chưa nhìn rõ" hay không? Câu hỏi đó lởn vởn trong đầu Thanh Long. Anh đã cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ từ cô ta, không phải là năng lượng siêu nhiên như Lão Gia Trần hay Thiên Long Ấn, mà là năng lượng của ý chí, của tham vọng, của sự quyết đoán được tôi luyện qua những trận chiến thương trường khốc liệt.

Thanh Long rút điện thoại ra, lướt qua một vài tin tức kinh tế. Không ngoài dự đoán, tên Mỹ Ngọc và Tập đoàn Thiên Khải xuất hiện dày đặc, với những tiêu đề ca ngợi về tốc độ tăng trưởng, những thương vụ thâu tóm bạc tỷ, và những dự án đầy tham vọng. Anh cảm nhận được áp lực, nhưng đồng thời là một sự phấn khích khó tả. Anh thích những thử thách, thích những cuộc đối đầu cân tài cân sức. Chỉ có như vậy, anh mới có thể khám phá giới hạn của bản thân, và xây dựng nên một đế chế thực sự vĩ đại.

Anh đứng đó một lúc lâu, ánh mắt sắc bén quét qua từng góc của trung tâm thương mại, nhìn những con người lướt qua, mỗi người mang trong mình một câu chuyện, một ước mơ, một mục tiêu. Anh hiểu rằng, để trở thành kẻ thống trị Thiên Hải, anh không chỉ cần trí tuệ, tiền bạc, hay năng lực đặc biệt. Anh cần phải thấu hiểu bản chất của con người, của xã hội, và của những quy luật ngầm đang vận hành thế giới này. Cuộc gặp với Lão Gia Trần đã mở ra một cánh cửa mới, một chiều kích mới cho cuộc hành trình của anh. Và Mỹ Ngọc, với vẻ đẹp sắc sảo và quyền lực, hứa hẹn sẽ là một trong những thử thách thú vị nhất trên con đường đó. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," một lần nữa, câu nói ấy vang vọng trong tâm trí anh, không còn chỉ là một tuyên bố đơn thuần, mà là một lời hứa, một lời thề.

***

Đêm đã khuya, và thành phố Thiên Hải lung linh ánh đèn như một tấm thảm dệt bằng kim cương. Thanh Long trở về căn hộ bí ẩn của mình tại chung cư Thiên Phúc. Bên ngoài, tiếng còi xe và tiếng người nói chuyện từ đường phố vẫn vọng lên mơ hồ, tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc của đô thị không ngủ. Nhưng khi bước qua cánh cửa gỗ cũ kỹ, một sự tĩnh lặng bao trùm lấy anh.

Căn hộ của Thanh Long là một sự pha trộn độc đáo giữa kiến trúc chung cư kiểu cũ của thập niên 90 và nội thất hiện đại, tinh tế. Sơn tường màu vàng nhạt đã bạc màu, nhưng bên trong, mọi thứ đều được cải tạo tỉ mỉ. Ánh sáng tự nhiên tràn vào qua ban công rộng lớn vào ban ngày, nhưng giờ đây, dưới ánh đèn vàng ấm áp, căn phòng trở nên ấm cúng lạ thường. Mùi hương hoa lài thoang thoảng từ bình hoa đặt trên bàn, hòa quyện với mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo ở một góc phòng, và cả mùi sách cũ từ giá sách lớn. Đôi khi, có tiếng chuông gió khẽ khàng từ ban công, và nếu Thanh Long tập trung, anh còn có thể nghe thấy âm thanh năng lượng lưu chuyển nhẹ nhàng khi anh tu luyện, một âm thanh chỉ mình anh có thể cảm nhận.

Bà Tám, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hiền lành với mái tóc búi cao, đang lúi húi trong bếp. Khi nghe tiếng cửa mở, bà quay lại, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm. Bà Tám, người quản gia đã gắn bó với Thanh Long từ khi anh mới chuyển đến đây, luôn mang lại cho anh cảm giác ấm áp như gia đình.

"Cậu Long về rồi đó hả?" Bà Tám hỏi, giọng nói hiền từ. "Để bà chuẩn bị cơm cho. Hôm nay cậu nhìn có vẻ suy tư hơn mọi ngày."

Thanh Long mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy chân thành mà anh dành cho Bà Tám. "Chỉ là một ngày dài thôi bà ạ. Nhưng có lẽ, mọi chuyện mới chỉ bắt đầu." Anh bước đến bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đang chìm trong màn đêm, những ánh đèn đủ màu sắc vẽ nên một bức tranh rực rỡ. Những lời của Lão Gia Trần, hình ảnh Mỹ Ngọc trên biển quảng cáo, và cả cảm giác về cuốn sách cổ ở thư viện... tất cả như hòa quyện vào nhau, tạo thành một dòng suy nghĩ miên man trong đầu anh.

"Cậu cứ ngồi nghỉ đi, cơm sắp xong rồi," Bà Tám nói, rồi quay lại bếp, tiếng dao thớt lách cách nhẹ nhàng.

Thanh Long không ngồi xuống bàn ăn ngay. Anh chọn một chiếc ghế bành thoải mái cạnh cửa sổ, tay chạm nhẹ vào chiếc Thiên Long Ấn đang nằm trên bàn trà. Vật phẩm cổ xưa này, với những đường nét rồng phượng tinh xảo, tỏa ra một luồng năng lượng ấm áp, quen thuộc. Khi những ngón tay anh lướt trên bề mặt lạnh lẽo của nó, một dòng năng lượng quen thuộc tuôn chảy vào cơ thể, xoa dịu những căng thẳng, củng cố ý chí của anh. Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu, bắt đầu ngồi thiền.

Trong tĩnh lặng, anh cảm nhận rõ ràng hơn những dòng năng lượng đang cuộn chảy trong cơ thể mình, mạnh mẽ và uyển chuyển hơn bao giờ hết. Anh đang dần học cách kiểm soát chúng, biến chúng thành một phần của bản thân. "Kiểm soát ngọn lửa trong mình..." lời của Lão Gia Trần lại vang vọng. Anh biết, anh phải làm chủ được năng lực này, không để nó kiểm soát anh.

Anh ngồi thiền một lúc lâu, cho đến khi tâm trí hoàn toàn thanh tịnh, mọi lo toan và suy nghĩ hỗn độn đều tan biến, chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối. Khi mở mắt ra, ánh mắt anh sắc bén và tràn đầy quyết tâm. Anh nhìn ra khung cảnh thành phố Thiên Hải về đêm, nơi những tòa nhà chọc trời vươn cao kiêu hãnh, nơi những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất.

Anh biết rằng, con đường anh chọn không chỉ là xây dựng một đế chế kinh doanh hùng mạnh. Nó còn là một cuộc đối đầu với những bí mật và quyền lực sâu thẳm của đô thị này, với những thế lực ngầm đang ngủ yên, và với những thử thách từ những "mỹ nhân" quyền lực như Mỹ Ngọc. Cô ta là một đối thủ đáng gờm, một nữ hoàng trên thương trường, và có lẽ, còn là một cám dỗ khó cưỡng.

Bà Tám mang ra một tách trà hoa lài nóng hổi, đặt nhẹ nhàng lên bàn. "Uống chén trà đi cậu Long. Trà hoa lài giúp an thần."

Thanh Long mỉm cười đón lấy tách trà, mùi hương nhẹ nhàng của hoa lài xộc vào mũi, làm dịu đi những suy nghĩ còn đang bùng cháy trong tâm trí. Anh nhâm nhi từng ngụm, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi những ánh đèn của tập đoàn Thiên Khải vẫn còn sáng rực.

"Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu," anh khẽ thì thầm, không phải với Bà Tám, mà với chính bản thân mình, với Thiên Hải, và với những thế lực đang chờ đợi anh. Anh đã sẵn sàng. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh tin rằng, với trí tuệ, bản lĩnh, và năng lực đặc biệt của mình, anh sẽ vượt qua tất cả. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta." Lời tuyên bố đó giờ đây không chỉ là một khao khát, mà là một lời hứa, một định mệnh mà anh sẽ tự mình viết nên.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ