Thiên địa mỹ nhân
Chương 47

Công Khai Thân Mật: Sóng Gió Nổi Lên Giữa Bão Đen

5354 từ
Mục tiêu: Thực hiện định hướng cụ thể: sự gần gũi công khai của Thanh Long với An Nhiên leo thang, đẩy cảm xúc ghen tuông của dàn mỹ nhân lên cao trào, tạo ra một cuộc khủng hoảng nhỏ trong đời sống tình cảm của anh.,Tiếp tục khắc họa bối cảnh '15 năm trước' và áp lực từ 'Khủng hoảng kinh tế Bão Đen', cho thấy Thanh Long đang trên đà vươn lên nhưng vẫn phải đối mặt với nhiều thách thức.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Thanh Long và An Nhiên, thể hiện sự thoải mái và gắn kết đặc biệt của họ.,Phát triển xung đột nội tâm của Thanh Long giữa sự nghiệp, tham vọng, và những cảm xúc phức tạp trong đời sống cá nhân.,Thiết lập bối cảnh cho những hiểu lầm và xung đột trực tiếp hơn trong các chương tới.
Nhân vật: Thanh Long, An Nhiên, Mỹ Ngọc, Tiểu Linh, Hồng Liên, Anh Hoàng
Mood: Tense, emotional, dramatic, with undertones of romance and internal conflict.
Kết chương: [object Object]

Tiểu Linh lại cúi mặt xuống, hai tay ôm lấy đầu gối chặt hơn. Cô cảm thấy một sự bất an lớn dần trong lòng, một cảm giác rằng thế giới của cô đang dần thay đổi, và cô không thể làm gì để ngăn cản. Bên ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Cô biết, mình sẽ phải đối mặt với một đêm dài không ngủ, với những suy nghĩ và lo lắng về Thanh Long, về người đàn ông của cô, và về những điều bí ẩn mà Hồng Liên vừa nhắc đến. Hương thơm lạ, nốt nhạc lạ… tất cả đang dần phá vỡ sự bình yên trong cuộc sống của cô.

***

Ánh đèn rực rỡ của Trung Tâm Thương Mại Mega Mall đổ xuống Thanh Long và An Nhiên, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mái tóc xoăn bồng bềnh của cô, phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh. Nơi đây, mọi thứ đều toát lên vẻ sang trọng, hiện đại, từ những kiến trúc thép và kính cao vút cho đến tiếng nhạc nền du dương hòa cùng tiếng nói chuyện xôn xao của đám đông. Mùi nước hoa xa xỉ, mùi cà phê nồng nàn từ những quầy hàng, và cả mùi nhựa mới từ những sản phẩm công nghệ đang trưng bày quyện vào nhau, tạo nên một không khí sôi động, náo nhiệt nhưng cũng đầy vẻ cám dỗ của một đô thị đang trên đà phát triển mạnh mẽ vào cái thời điểm "15 năm trước" ấy. Dù "Bão Đen" vẫn đang lẩn khuất đâu đó trên thương trường, đe dọa nuốt chửng những doanh nghiệp yếu kém, nhưng tại Mega Mall, mọi thứ vẫn cứ là một bức tranh phồn hoa, một giấc mơ vật chất không ngừng được dệt nên.

Thanh Long, trong bộ vest may đo tinh tế màu than chì, toát lên khí chất quý ông thành đạt, lịch lãm, nhưng hôm nay, sự lịch lãm ấy lại pha thêm một chút gì đó rất khác, rất đời thường và phóng khoáng. Anh nắm nhẹ tay An Nhiên, những ngón tay thon dài của anh khẽ đan vào những ngón tay mềm mại của cô, một sự tiếp xúc không quá phô trương nhưng đủ để khẳng định một mối quan hệ thân mật đang chớm nở. An Nhiên, với phong cách ăn mặc phóng khoáng, mang đậm hơi thở nghệ thuật – một chiếc váy maxi họa tiết rực rỡ và chiếc áo khoác denim cá tính – đã tạo nên một cặp đôi thu hút mọi ánh nhìn. Đôi mắt toát lên vẻ mơ màng nhưng đầy cá tính của cô luôn hướng về phía trước, tràn đầy sự tò mò và hứng thú với mọi thứ xung quanh.

Họ đang đi dạo trong khu vực triển lãm nghệ thuật đương đại, một phần của sự kiện ra mắt dự án mới của một tập đoàn đối tác mà Thanh Long cần giữ mối quan hệ. Tuy nhiên, dường như anh chẳng mấy bận tâm đến những gương mặt quen thuộc hay những lời chào mời xã giao. Toàn bộ sự chú ý của anh đều dồn vào An Nhiên, vào những câu chuyện phiếm, những suy nghĩ độc đáo mà cô không ngừng tuôn ra.

"Anh Long, nhìn bức tranh này xem, nó giống như cuộc đời anh vậy, đầy màu sắc nhưng cũng ẩn chứa giông bão," An Nhiên dừng lại trước một tác phẩm trừu tượng, những mảng màu tương phản mạnh mẽ, những đường nét sắc lẹm đan xen vào nhau như những dòng chảy dữ dội. Cô nghiêng đầu, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch. "Nó đẹp, nhưng cũng thật khó đoán, phải không?"

Thanh Long khẽ siết nhẹ tay cô, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nở trên môi anh. "Em nói đúng. Nhưng có em bên cạnh, giông bão cũng hóa thành cảnh đẹp." Giọng nói trầm ấm của anh thì thầm bên tai cô, đủ gần để những sợi tóc xoăn mềm mại của cô khẽ chạm vào gò má anh. Anh vuốt nhẹ mái tóc cô, một cử chỉ vô cùng tự nhiên và thân mật, như thể họ đã quen thuộc với nhau từ rất lâu. Anh cảm nhận được làn da mềm mại của cô dưới đầu ngón tay mình, mùi hương nhẹ nhàng, thanh khiết của hoa cỏ thoang thoảng từ mái tóc ấy, khác hẳn với mùi nước hoa nồng nàn thường thấy ở những người phụ nữ khác. Cảm giác bình yên và sự tươi mới mà An Nhiên mang lại, như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn anh giữa những bộn bề, căng thẳng của công việc và những cuộc đấu đá trên thương trường. Anh khao khát những khoảnh khắc này, những giây phút thoát ly khỏi vỏ bọc của một vị CEO quyền lực, để được là chính mình, được hưởng thụ sự tự do và hồn nhiên mà An Nhiên luôn mang đến.

An Nhiên bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió, thu hút thêm những ánh mắt tò mò. "Anh đúng là biết cách nói ngọt để dụ dỗ người khác mà." Cô không hề né tránh, thậm chí còn tựa đầu vào vai anh một cách tự nhiên. "Nhưng em thích giông bão cơ, nó mới thật sự là cuộc sống."

Họ tiếp tục đi dạo, dừng lại ở mỗi gian hàng, mỗi tác phẩm, An Nhiên luôn có những nhận xét sâu sắc, những góc nhìn mà Thanh Long chưa từng nghĩ tới. Anh bị cuốn hút không chỉ bởi vẻ đẹp phóng khoáng của cô, mà còn bởi trí tuệ và tâm hồn tự do, không bị ràng buộc bởi bất kỳ khuôn khổ nào. Anh cảm thấy như mình đang được sống lại, được khám phá một thế giới khác, thoát ly khỏi những con số khô khan, những hợp đồng bạc tỷ và những âm mưu chồng chất trong thế giới ngầm.

Anh Hoàng, người trợ lý trung thành của Thanh Long, lặng lẽ đi phía sau một khoảng cách vừa đủ, điện thoại liên tục reo lên những cuộc gọi từ đối tác, từ văn phòng. Anh ta luôn giữ vẻ mặt chuyên nghiệp, điển trai nhưng nghiêm túc, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt anh ta lại lướt qua cặp đôi phía trước với một vẻ mặt phức tạp. Anh Hoàng đã chứng kiến không ít mối quan hệ của sếp, nhưng lần này, có một cái gì đó rất khác. Sếp Thanh Long chưa bao giờ công khai thân mật với bất kỳ ai như thế này, đặc biệt là ở một nơi đông người như Mega Mall, giữa những tin đồn và áp lực từ cuộc khủng hoảng "Bão Đen" đang đe dọa nền kinh tế. Anh Hoàng cảm nhận được một cơn sóng ngầm đang trỗi dậy, và linh tính mách bảo anh rằng mọi thứ sẽ không còn yên bình nữa.

Đúng lúc đó, ở một khu vực khác của Mega Mall, Mỹ Ngọc đang tham dự một buổi gặp gỡ đối tác quan trọng. Cô trong bộ váy công sở màu xanh coban thanh lịch, tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, toát lên vẻ quyền quý và đẳng cấp. Đôi mắt phượng sắc bén của cô quét qua đám đông, tìm kiếm gương mặt của đối tác. Tiếng giày cao gót của cô lộc cộc trên sàn đá hoa cương, đều đặn và dứt khoát. Mỹ Ngọc là hiện thân của sự hoàn hảo, của trí tuệ và bản lĩnh trong giới kinh doanh. Cô luôn giữ được vẻ lạnh lùng, chuyên nghiệp, ngay cả khi đối mặt với những áp lực lớn nhất.

Nhưng rồi, ánh mắt cô chợt khựng lại. Qua lớp kính trong suốt của một gian hàng thời trang cao cấp, cô nhìn thấy Thanh Long. Trái tim cô như ngừng đập. Anh đang cười, một nụ cười rạng rỡ, chân thành mà cô hiếm khi thấy anh dành cho mình, hay bất kỳ ai khác trong công việc. Anh đang vuốt tóc một người phụ nữ. Một người phụ nữ với mái tóc xoăn bồng bềnh, phong cách phóng khoáng và một nụ cười hồn nhiên, tựa đầu vào vai anh.

Cảnh tượng ấy như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào lòng tự trọng và trái tim Mỹ Ngọc. Cô cảm thấy một cơn nhói đau dữ dội, một ngọn lửa ghen tuông bùng lên trong lồng ngực. Thanh Long... anh ta dám công khai như vậy sao? Cô ta là ai? Hàng loạt câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí cô, khiến nụ cười chuyên nghiệp trên môi cô cứng lại. Cô cảm thấy bị bỏ rơi, bị coi thường, như thể tất cả những nỗ lực, những hy sinh của cô cho Thiên Long và cho anh đều trở nên vô nghĩa. Cô đã luôn ở bên anh, cùng anh xây dựng đế chế này, cùng anh đối mặt với mọi khó khăn, nhưng giờ đây... anh lại dành sự quan tâm đặc biệt đó cho một người phụ nữ lạ mặt.

Mỹ Ngọc cố gắng hít thở sâu, nén lại cảm xúc đang trào dâng. Cô không thể để lộ sự yếu đuối của mình ở đây, ngay lúc này. Cô là Mỹ Ngọc, là cánh tay phải của Thanh Long, là người phụ nữ quyền lực, không thể để một kẻ lạ mặt làm lung lay bản lĩnh của mình. Nhưng sâu thẳm bên trong, một vết nứt đã bắt đầu hình thành trong trái tim kiêu hãnh của cô. Ánh mắt sắc lạnh của cô dõi theo bóng lưng Thanh Long và An Nhiên cho đến khi họ khuất dạng sau một cột trụ lớn, trong lòng dấy lên một cơn bão cảm xúc hỗn loạn. "Thanh Long... anh ta dám công khai như vậy sao? Cô ta là ai?" Tiếng nói nội tâm của Mỹ Ngọc vang vọng, đầy căm tức và bất an. Mùi hương của quyền lực, và của sự phản bội, đang quẩn quanh cô, khiến cô cảm thấy choáng váng. Cô biết, "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," nhưng liệu câu nói đó còn đúng với Thanh Long nữa không, khi anh đang lạc bước bên một bóng hồng khác?

***

Sáng hôm sau, bầu không khí tại Tập Đoàn Thiên Khải dường như đặc quánh hơn bình thường, không chỉ bởi áp lực từ cuộc khủng hoảng "Bão Đen" đang hoành hành, mà còn bởi một sự căng thẳng vô hình đang lan tỏa từ văn phòng của Mỹ Ngọc. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép vẫn sừng sững giữa lòng đô thị, thiết kế tối giản, hiện đại và sang trọng. Bên trong, mọi thứ đều được bài trí bằng vật liệu cao cấp, từ sàn đá hoa cương lạnh lẽo cho đến những bức tường kính trong suốt. Tiếng máy chủ vận hành êm ái, tiếng gõ phím lạch cạch không ngừng, tiếng điện thoại reo vang liên tục, và tiếng thang máy di chuyển êm ái tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và chuyên nghiệp. Mùi điều hòa không khí lạnh lẽo, mùi cà phê đậm đặc và mùi mực in mới quyện vào nhau, đặc trưng của một môi trường làm việc căng thẳng và đòi hỏi sự tập trung cao độ.

Mỹ Ngọc trở về văn phòng của mình, vẻ ngoài vẫn giữ được sự chuyên nghiệp và lạnh lùng như thường lệ. Cô mặc một bộ suit đen quyền lực, mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, tôn lên chiếc cổ thon thả và những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt. Nhưng đôi mắt phượng của cô hôm nay lại ẩn chứa một tia lửa giận dữ và sự bất an không thể che giấu. Hình ảnh Thanh Long và An Nhiên thân mật tại Mega Mall tối qua cứ lởn vởn trong tâm trí cô, như một chiếc gai đâm vào trái tim kiêu hãnh. Cô cố gắng tập trung vào chồng hồ sơ chất cao trên bàn, vào những con số, những dự án đang cần cô giải quyết, nhưng tâm trí cô lại không ngừng bị xao nhãng. Mỗi lần cô nhắm mắt lại, nụ cười rạng rỡ của Thanh Long bên người phụ nữ lạ ấy lại hiện lên, rõ nét đến đau lòng.

Tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Thư ký của cô, một cô gái trẻ trung và nhanh nhẹn, bước vào. "Thưa cô Mỹ Ngọc, có vài đối tác hỏi về buổi gặp hôm qua ạ. Họ cũng... có nhắc đến chuyện của sếp Thanh Long." Cô thư ký ngập ngừng, ánh mắt lướt qua Mỹ Ngọc với vẻ thận trọng.

Mỹ Ngọc ngẩng đầu lên, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào cô thư ký. "Chuyện gì?" Giọng nói cô sắc lạnh, đủ để khiến cô thư ký rụt rè.

"À... họ chỉ... hỏi thăm về người phụ nữ đi cùng sếp Thanh Long thôi ạ. Có vẻ như... sếp đã công khai mối quan hệ mới." Cô thư ký khẽ cúi đầu, sợ hãi trước ánh mắt sắc như dao của Mỹ Ngọc.

"Mối quan hệ mới?" Mỹ Ngọc nhếch môi, một nụ cười gần như không tồn tại xuất hiện trên gương mặt cô. "Họ có vẻ rảnh rỗi quá nhỉ, khi mà Thiên Long đang phải đối mặt với áp lực thị trường lớn như vậy." Cô gằn giọng, sự tức giận ẩn chứa trong từng lời nói. "Nói với họ, tập trung vào công việc của mình đi. Chuyện riêng của sếp không liên quan đến công việc."

Cô thư ký vội vã gật đầu, nhanh chóng rời khỏi phòng, để lại Mỹ Ngọc một mình với những suy nghĩ hỗn độn. Những tin đồn. Những lời bóng gió. Không chỉ một mà là vài đối tác, vài đồng nghiệp. Rõ ràng, Thanh Long đã không hề giấu diếm mối quan hệ này, thậm chí còn công khai đến mức nó đã trở thành chủ đề bàn tán trong giới kinh doanh. Điều đó càng khiến Mỹ Ngọc cảm thấy bị tổn thương và bị coi thường hơn bao giờ hết. Cô đã cố gắng giữ vững hình ảnh một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập, nhưng giờ đây, cô lại cảm thấy mình như một kẻ thất bại, bị tước đoạt thứ quý giá nhất.

Mỹ Ngọc đưa tay lên day thái dương, cố gắng xua đi cơn đau đầu đang hành hạ. Cô nghiến răng, cố gắng kìm nén cảm xúc đang sôi sục trong lồng ngực. Cô không thể để bản thân mình yếu đuối. Cô là Mỹ Ngọc, là người mà Thanh Long luôn tin tưởng, người cùng anh vượt qua mọi khó khăn. Nhưng giờ đây, niềm tin ấy dường như đang bị lung lay.

Cô cầm điện thoại lên, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, tìm kiếm số của Anh Hoàng. "Anh Hoàng, lịch trình của Thanh Long hôm nay thế nào? Có gì bất thường không?" Giọng nói cô qua điện thoại vẫn giữ được vẻ chuyên nghiệp, nhưng ẩn chứa một sự sắc lạnh và đòi hỏi rõ rệt hơn thường lệ. Cô cần biết, cần xác nhận xem liệu cô gái đó có tiếp tục xuất hiện trong cuộc sống của Thanh Long một cách công khai như vậy hay không.

Đầu dây bên kia, Anh Hoàng vẫn giữ giọng điệu bình thản quen thuộc. "Không có gì đặc biệt, thưa cô Mỹ Ngọc. Sếp đang xem xét một vài dự án mới." Anh ta không hề nhắc đến An Nhiên, như thể cô gái ấy chưa từng tồn tại, hoặc anh ta đã được dặn dò phải giữ kín. Sự im lặng đó càng khiến Mỹ Ngọc thêm nghi ngờ.

"Không có gì đặc biệt?" Mỹ Ngọc nhếch môi, đôi mắt sắc bén nheo lại. "Anh Hoàng, anh là người hiểu rõ Thanh Long nhất. Anh không thấy có gì bất thường sao?" Cô nhấn mạnh từ "bất thường," như một lời chất vấn trực tiếp.

Anh Hoàng vẫn bình tĩnh đáp: "Sếp luôn là người có những quyết định đột phá, thưa cô. Việc thay đổi lịch trình cá nhân là chuyện bình thường."

Mỹ Ngọc cúp máy không nói thêm lời nào. Lời nói của Anh Hoàng không xoa dịu được cô, mà ngược lại, càng đổ thêm dầu vào lửa. "Bất thường? Chính anh ta và cô ta là sự bất thường lớn nhất!" Tiếng nói nội tâm của Mỹ Ngọc vang vọng, đầy giận dữ và bất lực. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, những con số và biểu đồ trước mắt cô dường như nhòe đi, thay vào đó là hình ảnh Thanh Long đang cười nói vui vẻ bên người phụ nữ khác. Cảm giác bị bỏ rơi, bị thay thế dâng trào mạnh mẽ. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật." – câu nói quen thuộc của Thanh Long chợt hiện lên trong tâm trí cô, nhưng giờ đây, nó lại mang một ý nghĩa mỉa mai đến lạ. Anh là luật, nhưng anh lại đang phá vỡ những "luật lệ" ngầm trong mối quan hệ của họ. Mỹ Ngọc biết, cô không thể để yên chuyện này. Cô sẽ không để bất cứ ai cướp đi Thanh Long khỏi cô. Mùi hương của sự chiếm hữu và khao khát trả thù bắt đầu len lỏi trong từng tế bào của Mỹ Ngọc, hòa quyện với mùi cà phê và mực in lạnh lẽo của văn phòng.

***

Buổi chiều cùng ngày, một cơn mưa bất chợt đổ xuống Thiên Hải, khiến không khí trở nên ẩm ướt và se lạnh. Tại Quán Cà Phê 'Thức', nơi Tiểu Linh thường tìm đến để tìm chút bình yên và cảm hứng, tiếng nhạc instrumental du dương hòa cùng tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa kính, tạo nên một không gian lãng mạn nhưng cũng đầy u buồn. Quán được thiết kế theo phong cách hiện đại, với nội thất gỗ và bê tông trần, điểm xuyết những chậu cây xanh nhỏ, ánh sáng dịu nhẹ hắt ra từ những chiếc đèn lồng giấy. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi trà thảo mộc thoang thoảng, và mùi gỗ mới từ những chiếc bàn ghế quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thư thái và cảm giác riêng tư.

Tiểu Linh ngồi ở góc quán quen thuộc, chiếc áo len mỏng màu be ôm lấy thân hình nhỏ nhắn, mái tóc dài xoăn nhẹ tự nhiên buông xõa trên vai. Trước mặt cô là một cuốn sổ phác thảo đã sờn cũ và hộp chì màu, nhưng cây bút chì trong tay cô đã buông thõng từ lúc nào. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô đượm vẻ buồn bã, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa đang trượt dài trên tấm kính. Cô nhớ Thanh Long, nhớ những lúc anh đến thăm, nhớ cái cách anh vuốt tóc cô, nhớ nụ cười ấm áp của anh. Nhưng đã vài ngày rồi, anh không xuất hiện. Những cuộc gọi của cô chỉ nhận lại những tin nhắn vội vã, hoặc thậm chí là không có hồi âm. Sự vắng mặt gần đây của anh khiến cô cảm thấy trống rỗng và lạc lõng, như một cánh chim nhỏ bị bỏ rơi giữa bầu trời rộng lớn.

Tiểu Linh khẽ thở dài, tiếng thở dài nhẹ nhàng hòa vào tiếng nhạc nền. Cô cảm thấy một sự cô đơn lạ lùng, một nỗi sợ hãi mơ hồ đang lớn dần trong lòng. Thanh Long là thế giới của cô, là điểm tựa vững chắc nhất. Giờ đây, điểm tựa ấy dường như đang lung lay, và cô không biết phải làm gì.

Bỗng, một đoạn tin tức trên màn hình điện thoại của một người phụ nữ ngồi ở bàn bên cạnh thu hút sự chú ý của cô. Tiêu đề to đùng, giật gân: "CEO Thanh Long của Thiên Long Group công khai tình mới? Mỹ nhân lạ mặt xuất hiện bên cạnh 'Đế vương Thiên Hải' tại Mega Mall." Kèm theo đó là một bức ảnh chụp mờ, nhưng đủ để Tiểu Linh nhận ra Thanh Long. Anh đang cười, một nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc đến chói mắt, tay anh đang vuốt tóc một người phụ nữ. Mặc dù không nhìn rõ mặt, nhưng dáng vẻ phóng khoáng, mái tóc xoăn bồng bềnh ấy... không phải là cô.

Trái tim Tiểu Linh như bị bóp nghẹt. Một cơn nhói đau dữ dội xuyên thấu lồng ngực cô, khiến hơi thở cô nghẹn lại. Nụ cười hạnh phúc của Thanh Long, cái cách anh vuốt tóc người phụ nữ ấy... những hành động thân mật đó, vốn dĩ chỉ dành cho cô, giờ đây lại được anh dành cho một người khác, và còn công khai như vậy. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, đôi mắt to tròn của cô giờ đây ngấn lệ, nhìn chằm chằm vào bức ảnh.

"Anh Long... Anh ấy... hạnh phúc như vậy sao?" Tiểu Linh thì thầm với chính mình, giọng nói run rẩy, gần như không thể nghe thấy. Cảm giác bị lãng quên, bị phản bội trỗi dậy mạnh mẽ, nhấn chìm cô vào một hố sâu tuyệt vọng. Cô đã luôn tin tưởng anh, luôn nghĩ rằng mình là người duy nhất, nhưng giờ đây, thực tế phũ phàng đang đập vào mắt cô.

Tiếng radio trong quán bỗng vang lên một bài hát buồn, những ca từ như xát muối vào vết thương lòng của Tiểu Linh: "Em đâu hay tình anh... đã vội quên đi bao lời hẹn ước..." Cô buông cây bút chì, nó lăn nhẹ trên mặt bàn rồi rơi xuống đất, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng chát chúa trong không gian tĩnh lặng. Bức phác thảo dang dở hình Thanh Long nằm trên bàn, như một lời nhắc nhở về sự xa cách, về một tình yêu đang dần phai nhạt.

Nước mắt Tiểu Linh không kìm được nữa, chúng lăn dài trên má, thấm ướt những sợi tóc mai. Cô đưa tay lên che miệng, cố gắng ngăn tiếng nức nở, nhưng bờ vai nhỏ nhắn của cô vẫn run lên bần bật. Cả thế giới của cô dường như đang sụp đổ. Cô không thể hiểu nổi tại sao Thanh Long lại làm như vậy. Cô đã làm gì sai? Hay chỉ đơn giản là cô không đủ tốt, không đủ cuốn hút để giữ chân anh?

Ngoài cửa sổ, những giọt mưa vẫn không ngừng rơi, như đang khóc cùng nỗi đau của Tiểu Linh. Không khí ẩm ướt của quán cà phê, mùi cà phê và gỗ mới giờ đây lại trở nên ngột ngạt, khó chịu. Cô cảm thấy mình như một bông hoa nhỏ bé, yếu ớt đang dần héo úa dưới cơn mưa lạnh giá của sự thật. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," câu nói ấy giờ đây như một tiếng vọng xa xăm, mỉa mai trong tâm trí cô. Có lẽ, cô chưa bao giờ thực sự là "của anh," hoặc cô đã đánh mất anh rồi. Cô biết, mình sẽ phải đối mặt với một đêm dài không ngủ, với những suy nghĩ và lo lắng về Thanh Long, về người đàn ông của cô, và về những điều bí ẩn mà Hồng Liên đã từng cảnh báo.

***

Khi Thanh Long trở về biệt thự vùng ngoại ô vào tối muộn, không khí xung quanh anh dường như đặc quánh một sự nặng nề vô hình. Bên ngoài, trời đã tạnh mưa, không khí trong lành hơn nội thành rất nhiều, mang theo mùi hoa cỏ thoang thoảng và đất ẩm sau cơn mưa. Tiếng chim hót líu lo đã nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió thổi rì rào qua những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng nhưng ẩn chứa một chút gì đó u ám. Ánh đèn vàng ấm áp từ biệt thự hắt ra, vẽ nên những bóng đổ dài, mờ ảo trên lối đi lát đá.

Thanh Long, với vẻ ngoài vẫn phong độ và lịch lãm như thường lệ trong bộ vest cao cấp, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại ẩn chứa một sự mệt mỏi và phức tạp. Anh đã có một ngày dài, không chỉ bận rộn với công việc tại Thiên Long Group, mà còn phải cân bằng giữa niềm vui mới tìm thấy bên An Nhiên và những ánh mắt dò xét, những lời bóng gió từ đồng nghiệp và đối tác. Anh cảm nhận rõ sự căng thẳng trong không khí, như thể mọi bức tường trong biệt thự này đều đang thì thầm về những gì anh đã làm. Anh biết, những hành động của mình tại Mega Mall đã không qua khỏi tầm mắt của những người xung quanh, đặc biệt là những người phụ nữ đã gắn bó với anh.

Anh bước vào phòng khách rộng lớn, nơi ánh đèn chùm pha lê rọi sáng một cách lung linh. Mùi nước hoa đắt tiền của Mỹ Ngọc, mùi hoa ly thoang thoảng từ Tiểu Linh, và cả mùi bạc hà quen thuộc của Hồng Liên dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, như những linh hồn vô hình đang vây quanh anh, chất vấn anh.

Bất chợt, một bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện trong góc phòng tối. Hồng Liên, trong bộ đồ tối màu, bó sát, gần như hòa mình vào bóng đêm, xuất hiện không một tiếng động. Mái tóc đen dài của cô được buộc cao gọn gàng, để lộ khuôn mặt lạnh lùng và đôi mắt đen láy sắc như dao, luôn cảnh giác và không dễ đoán. Cô đứng đó, như một bức tượng, nhưng ánh mắt cô lại ghim chặt vào Thanh Long, ẩn chứa một sự chất vấn vô hình.

"Anh Long, thế giới bên ngoài đang thay đổi rất nhanh. Sự chú ý của anh không thể phân tán quá nhiều." Giọng nói của Hồng Liên trầm thấp, nhỏ nhẹ nhưng đầy uy lực và sự đe dọa tiềm tàng, như một lưỡi dao sắc bén lướt qua Thanh Long. Cô không nói thẳng, không trách móc, nhưng mỗi câu chữ đều là một lời cảnh báo, một lời nhắc nhở về những rủi ro mà anh đang phải đối mặt, đặc biệt là trong bối cảnh "Bão Đen" đang chực chờ nuốt chửng mọi thứ.

Thanh Long khẽ thở dài, đưa tay lên xoa thái dương. Anh biết Hồng Liên đúng. Anh là người hiểu rõ hơn ai hết tầm quan trọng của sự tập trung trong thời điểm hiện tại. "Tôi biết. Nhưng tôi cũng cần những khoảnh khắc của riêng mình." Anh thừa nhận, giọng nói mang theo một chút mệt mỏi và bất lực. Anh khao khát sự tự do, sự bình yên mà An Nhiên mang lại, khao khát được thoát khỏi những gông cùm của quyền lực và trách nhiệm.

Hồng Liên không hề lay chuyển, đôi mắt cô vẫn ghim chặt vào anh. "Những khoảnh khắc đó có đáng để đánh đổi bằng sự an toàn hay không, anh nên tự hỏi mình." Lời nói của cô như một mũi tên tẩm độc, xuyên thẳng vào tâm trí Thanh Long, buộc anh phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn. Sự an toàn của anh, của Thiên Long Group, và của cả những người phụ nữ xung quanh anh. Cô biết, "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," nhưng khi "ta" bị phân tâm, bị yếu lòng, thì "thiên địa mỹ nhân" cũng có thể rơi vào vòng nguy hiểm.

Thanh Long nhìn Hồng Liên với ánh mắt phức tạp. Anh hiểu ý cô. Cô không chỉ lo lắng cho anh, mà còn lo lắng cho Mỹ Ngọc, cho Tiểu Linh, và cả chính cô. Anh biết, Hồng Liên là người bảo vệ thầm lặng của anh, luôn nhìn thấy những nguy hiểm tiềm ẩn, những cám dỗ mà anh có thể phải đối mặt. Cô không chỉ là một sát thủ, một vệ sĩ, mà còn là một người chị, một người đồng hành.

"Tôi sẽ suy nghĩ." Anh đáp, giọng trầm hơn. Anh đi đến bàn làm việc bằng gỗ mun đen bóng, nơi đặt chiếc Thiên Long Ấn bằng ngọc bích xanh biếc. Anh chạm vào nó, cảm nhận sự lạnh lẽo của ngọc chạm vào đầu ngón tay, một sự lạnh lẽo tương phản với sự ấm áp mà anh vừa cảm nhận được khi nắm tay An Nhiên. Chiếc ấn là biểu tượng của quyền lực, của đế chế mà anh đang xây dựng, nhưng giờ đây, nó lại như một gánh nặng đè lên vai anh. Áp lực từ "Bão Đen," áp lực từ những mối quan hệ chồng chéo, và giờ đây là áp lực từ chính những khao khát cá nhân của anh.

Hồng Liên vẫn đứng đó một lát, ánh mắt sắc lạnh lướt qua Thanh Long, rồi lướt qua chiếc Thiên Long Ấn. Cô không nói thêm lời nào, chỉ khẽ thở dài một tiếng gần như không thể nghe thấy, rồi lặng lẽ biến mất vào bóng tối, như một bóng ma. Cô đã gieo hạt giống của sự cảnh giác, giờ thì tùy thuộc vào Thanh Long có gặt hái được hay không. Cô biết, sự gần gũi công khai của Thanh Long với An Nhiên sẽ sớm dẫn đến một cuộc đối đầu trực tiếp giữa An Nhiên và một trong các mỹ nhân khác, có thể là Mỹ Ngọc đầy kiêu hãnh hoặc Tiểu Linh ngây thơ, dễ tổn thương. Và áp lực từ "Bão Đen" cùng sự phân tâm của Thanh Long bởi chuyện tình cảm có thể khiến anh bỏ lỡ một dấu hiệu quan trọng trên thương trường hoặc từ Hắc Ưng, kẻ thù đang rình rập trong bóng tối. Hồng Liên sẽ phải có những hành động cụ thể hơn để "can thiệp" vào đời sống tình cảm của Thanh Long, có thể là cảnh báo hoặc hành động trực tiếp bảo vệ anh, bảo vệ "Thiên địa mỹ nhân" của anh.

Thanh Long đứng đó, nhìn chiếc Thiên Long Ấn lạnh lẽo. Anh cảm thấy một sự giằng xé dữ dội trong lòng. Một bên là niềm hạnh phúc, sự tự do và tươi mới mà An Nhiên mang lại, một bên là trách nhiệm nặng nề đối với Thiên Long Group, đối với những người phụ nữ đã ở bên anh, và đối với tương lai của đế chế mà anh đang cố gắng xây dựng giữa cơn bão táp của thị trường. Anh biết, anh sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn để xoa dịu hoặc đối mặt với sự ghen tuông của các mỹ nhân, và đồng thời, phải giữ vững sự tập trung để không bị Hắc Ưng lợi dụng.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng liệu anh có thể say sưa mãi trong men tình mới mà bỏ quên đi những trách nhiệm to lớn đang chờ đợi? Áp lực đè nặng lên vai anh, trên ngực anh, và trong tâm trí anh. Đêm nay, một đêm dài không ngủ nữa lại đến với Thanh Long, với những suy nghĩ bộn bề về tình yêu, về quyền lực, và về những cơn sóng gió đang bắt đầu nổi lên trong cuộc đời anh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ