Thiên địa mỹ nhân
Chương 48

Bão Lòng Nổi Sóng: Khi Yêu Thương Biến Thành Ghen Tuông

4579 từ
Mục tiêu: Thực hiện định hướng cụ thể: sự gần gũi của Thanh Long và An Nhiên khiến một số mỹ nhân khác không thể kiềm chế, trực tiếp bày tỏ sự bất mãn và ghen tuông, đẩy mối quan hệ của anh vào một cuộc đối đầu căng thẳng.,Làm nổi bật phản ứng trực tiếp và cảm xúc mạnh mẽ từ Mỹ Ngọc và Tiểu Linh đối với mối quan hệ giữa Thanh Long và An Nhiên.,Khắc họa rõ nét sự phức tạp trong các mối quan hệ tình cảm của Thanh Long, cho thấy anh đang phải vật lộn để cân bằng giữa sự nghiệp và đời sống cá nhân.,Tiếp tục gieo rắc sự bất ổn và căng thẳng, đẩy mạch truyện vào giai đoạn 'rising_action' mạnh mẽ hơn, chuẩn bị cho những xung đột lớn hơn.,Nhắc lại bối cảnh '15 năm trước' và áp lực từ 'Khủng hoảng kinh tế Bão Đen' như một yếu tố gây phân tâm cho Thanh Long.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Tiểu Linh, Hồng Liên, An Nhiên, Anh Hoàng
Mood: Căng thẳng, kịch tính, cảm xúc, đau khổ, phức tạp
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng đã lặn, nhường chỗ cho một buổi sáng u ám, đúng như tâm trạng của Thanh Long. Anh đã trải qua một đêm dài không ngủ, những lời cảnh báo của Hồng Liên vang vọng trong đầu, xen lẫn hình ảnh nụ cười tự do của An Nhiên và đôi mắt đầy tổn thương của Mỹ Ngọc, của Tiểu Linh. Chiếc Thiên Long Ấn vẫn lạnh lẽo trên bàn làm việc bằng gỗ mun, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ cửa sổ. Nó không còn chỉ là biểu tượng của quyền lực, mà là một lời nhắc nhở về gánh nặng của đế chế anh đang xây dựng, và cả những gánh nặng mà anh tự mình tạo ra trong cuộc sống cá nhân. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng cơn say này, liệu có phải là con dao hai lưỡi, đang cắt nát chính những gì anh trân quý?

Sáng hôm sau, không khí tại Tập đoàn Thiên Khải đặc quánh sự căng thẳng. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép vẫn sừng sững giữa lòng đô thị, thiết kế tối giản, hiện đại và sang trọng như một pháo đài bất khả xâm phạm. Bên trong, tiếng máy chủ vận hành không ngừng nghỉ, tiếng gõ phím lách tách như mưa rào, tiếng điện thoại reo liên hồi, và tiếng thang máy di chuyển êm ái lên xuống giữa các tầng. Đó là nhịp điệu quen thuộc của một đế chế tài chính đang hoạt động hết công suất. Tuy nhiên, hôm nay, có một luồng khí lạnh lẽo hơn cả điều hòa phả ra, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm khu vực văn phòng tầng cao nhất – nơi Thanh Long đang làm việc.

Anh Hoàng, với bộ vest chỉnh tề và mái tóc chải gọn gàng, cố gắng giữ vẻ chuyên nghiệp như mọi khi, nhưng ánh mắt anh ta không giấu được sự lo lắng. Anh ta lướt qua khu vực tiếp tân, nơi cô thư ký trẻ đang cố gắng tập trung vào màn hình máy tính, tránh nhìn vào cánh cửa phòng Chủ tịch. Mùi cà phê mới pha, mùi mực in và mùi kim loại từ các thiết bị công nghệ hiện đại vẫn thoang thoảng, nhưng không thể xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm. Bên ngoài, bầu trời vẫn âm u, có gió nhẹ luồn qua các kẽ hở của tòa nhà, như một điềm báo cho cơn giông bão đang đến.

Thanh Long đang vùi đầu vào một chồng tài liệu dày cộp, liên quan đến chiến lược đối phó với "Bão Đen" – cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu đang chực chờ nuốt chửng mọi thứ. Anh đã cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ cá nhân sang một bên, tập trung toàn bộ tâm trí vào công việc. Anh biết, trong thời điểm này, một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến cả Thiên Long Group sụp đổ. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh lướt nhanh qua từng dòng chữ, bộ não thiên tài phân tích và đưa ra quyết định chớp nhoáng. Anh đang trong trạng thái "ở Thiên Hải này, ta nói là luật", nhưng sâu thẳm bên trong, có một phần của anh đang mệt mỏi, khao khát được thoát ra khỏi gánh nặng của quyền lực và trách nhiệm.

Bỗng, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên khi cánh cửa phòng làm việc của anh bật mở mà không có bất kỳ lời báo trước nào. Thanh Long ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén lập tức nheo lại. Mỹ Ngọc sừng sững ở ngưỡng cửa, vẻ đẹp sắc sảo, kiêu sa như đóa hoa trà quyền quý của cô bị che phủ bởi một lớp băng giá. Thân hình thanh mảnh nhưng đầy đặn, đường cong hút mắt của cô ẩn hiện dưới bộ váy công sở hàng hiệu, màu xanh navy tinh tế. Mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia, thường lạnh lùng và chuyên nghiệp, giờ đây lại bùng cháy lửa giận và sự tổn thương không thể che giấu. Cô không nói một lời, chỉ sải những bước chân dứt khoát trên sàn đá hoa cương, tiếng giày cao gót lộc cộc như những nhát búa đóng vào lồng ngực Thanh Long. Mùi nước hoa đắt tiền, nồng nàn của cô như một làn khói thuốc súng, báo hiệu một cuộc chiến sắp nổ ra.

"Anh Long, anh có biết mình đang làm gì không?" Giọng nói của Mỹ Ngọc rõ ràng, rành mạch, nhưng từng âm tiết đều mang theo sự sắt đá, như những viên đá quý được mài sắc. Cô không hề hạ thấp âm lượng, khiến cả Anh Hoàng đang đứng tránh ở hành lang cũng phải giật mình. "Hay tình cảm của tôi, của Tiểu Linh, của Hồng Liên... chỉ là trò đùa với anh?"

Thanh Long đứng dậy, vẻ mặt anh vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, nhưng trong thâm tâm, một cơn sóng thần đang gầm thét. Anh cao hơn Mỹ Ngọc cả một cái đầu, thân hình săn chắc, cân đối như một vận động viên được tôi luyện, toát lên khí chất quý ông thành đạt và quyền lực. Anh muốn đưa tay ra trấn an cô, nhưng cảm giác có một bức tường vô hình đang ngăn cách. "Ngọc, em bình tĩnh. Mọi chuyện không như em nghĩ." Anh cố gắng nói bằng giọng trầm ấm, đầy uy lực nhưng lại nhẹ nhàng nhất có thể.

Mỹ Ngọc nở một nụ cười lạnh lẽo, khóe môi mỏng cong lên đầy khinh miệt. "Không như tôi nghĩ? Vậy cái đêm qua, cái cách anh nhìn cô ta... là tôi nghĩ sai sao?" Cô không để anh kịp phản ứng, bàn tay nhanh như cắt ném một tập tài liệu mỏng lên bàn làm việc của anh. Nó không phải là tài liệu kinh doanh, mà là một xấp ảnh được in màu sắc nét, chụp lại cảnh Thanh Long và An Nhiên sánh bước bên nhau tại sự kiện tối qua. Những bức ảnh rõ ràng đến từng chi tiết, từ nụ cười rạng rỡ của An Nhiên, ánh mắt say đắm mà Thanh Long dành cho cô, cho đến cái chạm tay lướt nhẹ đầy ẩn ý của hai người.

Thanh Long nhìn những bức ảnh, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Anh biết, anh không thể phủ nhận được gì. Anh đã quá bất cẩn, quá say mê trong niềm vui mới mà An Nhiên mang lại, quên mất rằng Thiên Hải này, dù anh có quyền lực đến đâu, vẫn luôn có những con mắt theo dõi. Anh đưa tay lên xoa thái dương, cảm thấy cơn đau đầu nhức nhối.

"Ngọc, nghe anh nói..." Thanh Long bước lại gần, cố gắng nắm lấy tay cô. Nhưng Mỹ Ngọc lập tức rụt tay lại như bị điện giật, ánh mắt cô sắc như dao, găm thẳng vào anh.

"Không có gì để nói cả, Thanh Long!" Cô nhấn mạnh từng chữ, giọng nói run lên vì kìm nén cảm xúc. "Tôi đã luôn ở đây, ở bên anh, cùng anh xây dựng Thiên Khải từ những ngày đầu. Tôi đã nhìn thấy anh vượt qua bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu cạm bẫy. Tôi hiểu anh hơn bất kỳ ai. Nhưng giờ đây, anh lại để một kẻ lạ mặt xen vào giữa chúng ta, giữa đế chế này?" Cô chỉ vào những bức ảnh, ngón tay run rẩy. "Cô ta là ai? Một cô gái tự do, phóng khoáng, mang hơi thở nghệ thuật? Anh nghĩ cô ta sẽ hiểu được gánh nặng trên vai anh, hiểu được những gì anh đã phải đánh đổi để có được ngày hôm nay sao?"

Thanh Long cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim. Anh biết, Mỹ Ngọc nói đúng. Cô đã đồng hành cùng anh qua bao giông bão, không chỉ là đối tác kinh doanh mà còn là một người tình thầm lặng, mạnh mẽ. Cô hiểu anh, chấp nhận anh với tất cả những tham vọng và cả sự đa tình mà anh không thể kiểm soát. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô không có giới hạn.

"Ngọc, em đang ghen." Thanh Long nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng trong lòng anh biết, lời nói này chỉ như đổ thêm dầu vào lửa.

"Ghen?" Mỹ Ngọc cười phá lên, một tiếng cười khô khốc, đầy cay đắng. "Đúng, tôi ghen! Tôi ghen vì những gì tôi đã dành cho anh, ghen vì những đêm tôi thức trắng cùng anh lo cho Thiên Khải, ghen vì những lúc anh mệt mỏi, tôi luôn ở bên. Nhưng anh lại... anh lại biến tất cả thành trò đùa." Nước mắt bắt đầu lưng tròng trong đôi mắt phượng của cô, nhưng cô kiêu hãnh không để chúng rơi xuống. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, phải không, Thanh Long? Nhưng anh có bao giờ tự hỏi, nếu một trong những 'mỹ nhân' đó không còn muốn là của anh nữa, thì sao?"

Lời nói của cô như một nhát dao đâm thẳng vào tim Thanh Long. Anh chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Anh luôn cho rằng, với quyền lực, tiền bạc và sức hút của mình, anh có thể giữ tất cả mọi thứ, mọi người. Nhưng giờ đây, anh đang đối mặt với một sự thật nghiệt ngã: tình cảm không phải là thứ có thể thâu tóm hay kiểm soát bằng quyền lực.

Anh Hoàng đứng ngoài cửa, đầu cúi thấp, cố gắng trở nên vô hình. Anh ta có thể nghe thấy rõ ràng từng lời nói của Mỹ Ngọc, từng tiếng thở dài của Thanh Long. Anh ta lo lắng cho sếp, biết rằng Thanh Long đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng cũng đang đứng trên bờ vực của một cuộc khủng hoảng tình cảm lớn.

"Ngọc, anh xin lỗi." Thanh Long cuối cùng cũng thốt lên, giọng nói trầm khàn, đầy sự hối lỗi. "Anh biết anh đã sai. Anh đã không nghĩ đến cảm nhận của em."

"Sai?" Mỹ Ngọc lùi lại một bước, ánh mắt thất vọng. "Anh sai không phải vì đã có người mới, Thanh Long. Anh sai vì đã làm tổn thương những người đã tin tưởng anh, những người đã ở bên anh khi anh còn chưa có gì. Anh sai vì anh đã quên đi giá trị của sự trân trọng." Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng đôi vai cô vẫn run lên khe khẽ. "Nếu anh muốn theo đuổi thứ tự do bay bổng đó, cứ việc. Nhưng đừng bao giờ nghĩ rằng anh có thể quay lại như chưa có gì xảy ra. Thiên Khải là của anh, nhưng trái tim tôi... không phải là món đồ chơi." Nói rồi, Mỹ Ngọc quay lưng, sải bước nhanh ra khỏi phòng, tiếng giày cao gót lộc cộc xa dần, mang theo sự tức giận, tổn thương và cả một chút... kiêu hãnh đã bị đạp đổ. Cánh cửa đóng sập lại, để lại Thanh Long đứng một mình trong căn phòng lạnh lẽo, bao trùm bởi mùi nước hoa đã nhạt dần và sự tĩnh lặng đến ngạt thở.

Thanh Long sụp xuống ghế, tay nắm chặt những bức ảnh trên bàn. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến tận cùng. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Anh thầm nhủ, nhưng luật đó không thể áp dụng cho những con sóng lòng đang gầm thét trong anh. Anh đã quá tự tin vào bản thân, quá tin rằng mình có thể cân bằng mọi thứ. Giờ đây, anh đang phải trả giá. Áp lực từ "Bão Đen" dường như cũng không còn nặng nề bằng áp lực từ chính những mối quan hệ cá nhân đang dần tan vỡ. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh đôi mắt đỏ hoe của Mỹ Ngọc, nhưng không thể. Anh biết, mối quan hệ của anh với Mỹ Ngọc đã có một vết nứt sâu, khó lòng hàn gắn.

***

Buổi chiều tà, nắng dịu và gió nhẹ luồn qua những tán cây trên phố, mang theo hơi thở của một ngày sắp tàn. Thanh Long tìm đến Quán Cà Phê 'Thức', nơi anh và Tiểu Linh thường hẹn hò. Quán vẫn giữ vẻ yên tĩnh, thư thái với thiết kế hiện đại, nội thất gỗ và bê tông trần, cùng nhiều cây xanh nhỏ tạo cảm giác gần gũi với thiên nhiên. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng nhỏ rọi xuống, làm không gian thêm phần ấm cúng. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng, tiếng nhạc instrumental du dương và tiếng thì thầm của khách hàng tạo nên một bản giao hưởng êm ái, nhưng hôm nay, nó lại nghe như một khúc nhạc buồn trong tai Thanh Long. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc dịu nhẹ và mùi gỗ mới không thể xoa dịu đi sự nặng nề trong lòng anh.

Anh nhìn quanh, trái tim anh chợt thắt lại khi thấy Tiểu Linh. Cô ngồi nép mình trong một góc khuất, cạnh cửa sổ nhìn ra phố. Vóc dáng nhỏ nhắn, mảnh mai của cô gần như tan biến vào bóng tối. Cô mặc một chiếc váy màu kem đơn giản, mái tóc dài xoăn nhẹ tự nhiên buông xõa. Đôi mắt to tròn, long lanh thường ngày giờ sưng húp, đỏ hoe, như thể cô đã khóc rất lâu. Nụ cười tươi tắn, rạng rỡ đặc trưng của cô đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt buồn bã, cô đơn và đầy thất vọng. Chiếc điện thoại di động đặt úp trên bàn, dường như cô không muốn đối mặt với bất kỳ tin tức nào từ thế giới bên ngoài.

Thanh Long bước đến gần, mỗi bước chân anh đều nặng trĩu bởi cảm giác tội lỗi. Anh ngồi xuống đối diện cô, không khí giữa hai người trở nên ngột ngạt. Anh không cần hỏi, cũng không cần cô nói, anh biết điều gì đang giày vò tâm hồn trong sáng của cô.

"Tiểu Linh..." Anh gọi tên cô, giọng nói khẽ khàng, đầy xót xa.

Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt ngây thơ, thánh thiện nhìn anh, nhưng không còn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối như trước. Thay vào đó là một vẻ tủi thân sâu sắc. Cô không trách móc, không chất vấn, chỉ có sự buồn bã lặng lẽ, như một dòng suối âm thầm chảy vào lòng Thanh Long, khiến anh càng thêm đau đớn.

"Anh Long..." Giọng cô trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một tiếng nức nở nghẹn ngào. "Em chỉ sợ... sợ anh sẽ quên em mất." Nước mắt lại lăn dài trên má cô, thấm vào chiếc khẩu trang đang che đi một phần khuôn mặt. Cô không muốn anh thấy mình yếu đuối, nhưng cảm xúc đã vỡ òa.

Thanh Long vươn tay qua bàn, đặt lên bàn tay nhỏ bé của cô. Tay cô lạnh ngắt, run rẩy. Anh vuốt nhẹ những ngón tay thon dài, cảm nhận sự mỏng manh của cô. "Sao anh có thể quên em được, Tiểu Linh? Em luôn là người đặc biệt của anh." Anh cố gắng nói bằng những lời an ủi chân thành nhất, nhưng anh biết, những lời đó giờ đây nghe thật trống rỗng.

"Không phải..." Tiểu Linh lắc đầu nhẹ, đôi vai cô khẽ run lên. "Anh không quên em. Nhưng... anh có vẻ vui vẻ hơn khi ở bên cô ấy." Cô không chỉ rõ "cô ấy" là ai, nhưng cả hai đều hiểu. "Em đã thấy những bức ảnh... em đã nghe mọi người nói." Cô gục đầu xuống bàn, nước mắt thấm ướt khăn trải bàn. Tiếng nức nở của cô bị kìm nén, nhưng lại càng xé lòng Thanh Long.

Thanh Long cảm thấy trái tim mình như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên. Anh đã cố gắng giữ Tiểu Linh tránh xa khỏi những phức tạp trong cuộc sống của mình, cố gắng bảo vệ sự trong sáng của cô. Nhưng giờ đây, chính anh lại là người làm tổn thương cô sâu sắc nhất. Anh đặt tay lên mái tóc mềm mại của cô, vuốt nhẹ, cảm nhận sự ấm áp nhưng cũng là sự bất lực và xót xa dâng trào.

"Tiểu Linh, anh xin lỗi." Anh nói, giọng khàn đặc. "Anh biết, anh đã làm em buồn. Anh không bao giờ muốn điều đó xảy ra."

Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào anh, ánh mắt ấy chứa đựng một nỗi đau mà anh chưa từng thấy. "Anh Long, em không cần anh xin lỗi. Em chỉ cần anh... anh đừng bỏ rơi em." Giọng cô thì thầm, yếu ớt, như một lời cầu nguyện. "Em... em biết anh có nhiều người phụ nữ bên cạnh. Em đã cố gắng chấp nhận. Em biết em không thể so sánh với họ về sự nghiệp, về kinh nghiệm. Em chỉ là một cô sinh viên nhỏ bé. Nhưng em đã yêu anh bằng cả trái tim mình. Em chỉ muốn được ở bên anh, dù chỉ là một góc nhỏ trong cuộc đời anh."

Thanh Long không biết phải nói gì. Lời nói của Tiểu Linh không có sự ghen tuông dữ dội như Mỹ Ngọc, nhưng lại có một sức nặng khác, một sự yếu đuối và tin tưởng tuyệt đối đã bị phản bội, khiến anh cảm thấy mình là kẻ tội đồ. Anh đã đưa cô vào thế giới phức tạp của mình, đã cho cô một niềm hy vọng, và giờ đây, anh lại là người khiến cô đau khổ. Anh ôm lấy cô, kéo cô vào lòng, vỗ về tấm lưng gầy guộc của cô. Mùi hương dịu nhẹ của cô, mùi của hoa cỏ và sự trong sáng, dường như càng làm tăng thêm cảm giác tội lỗi trong anh.

"Anh sẽ không bỏ rơi em, Tiểu Linh. Không bao giờ." Anh thì thầm vào tai cô, cảm nhận hơi thở ấm nóng của cô phả vào cổ. Anh biết, lời hứa này giờ đây nghe thật mong manh. Anh có thể hứa gì khi trái tim anh đang bị giằng xé bởi quá nhiều thứ? Anh muốn ôm lấy cô thật chặt, muốn xoa dịu đi tất cả nỗi đau của cô, nhưng anh biết, vết thương này không thể lành chỉ bằng một lời hứa, một cái ôm. Cảm giác tội lỗi đè nặng lên anh, như một tảng đá lớn. Anh cảm thấy bất lực, cảm thấy mình đang lạc lối giữa những cảm xúc và trách nhiệm chồng chéo. Anh khao khát sự bình yên, sự tự do mà An Nhiên mang lại, nhưng anh cũng không thể nào buông bỏ những người phụ nữ đã ở bên anh, đã yêu anh bằng cả tấm lòng.

***

Đêm buông xuống, mang theo một làn gió mát mẻ và ánh trăng sáng vằng vặc, soi rọi cả một góc Biệt Thự Vùng Ngoại Ô. Khu biệt thự rộng lớn, kiến trúc đa dạng từ hiện đại đến cổ điển phương Tây, tường rào cao, cổng tự động, tất cả đều toát lên vẻ sang trọng, xa cách. Tiếng chim đêm hót líu lo, tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng cây cổ thụ, tạo nên một bản nhạc nền êm đềm, tương phản với những gì đang diễn ra trong tâm trí Thanh Long.

Thanh Long trở về biệt thự, cảm thấy toàn thân rã rời. Cuộc đối đầu với Mỹ Ngọc, nỗi đau của Tiểu Linh đã vắt kiệt sức lực của anh. Anh đi thẳng lên ban công chính, nơi anh biết An Nhiên thường ngồi vẽ phác thảo. Đúng như dự đoán, cô ở đó. An Nhiên với mái tóc xoăn bồng bềnh, thả tự do, đôi mắt toát lên vẻ mơ màng nhưng đầy cá tính, đang tập trung vào khung vẽ của mình. Cô mặc một chiếc váy maxi rộng rãi, màu sắc trầm, toát lên vẻ phóng khoáng, mang đậm hơi thở nghệ thuật. Mùi hương đặc trưng của cô, mùi sơn dầu, mùi giấy và mùi tự do, tràn ngập không gian.

Anh bước lại gần, An Nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh trăng. Cô không hỏi han, không chất vấn, chỉ nở một nụ cười nhẹ nhàng, đầy thấu hiểu. "Anh về rồi." Giọng cô tự nhiên, không một chút gợn sóng.

Thanh Long ngồi xuống chiếc ghế mây đối diện cô, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ kỳ khi ở bên An Nhiên. Có lẽ vì cô không đòi hỏi, không ghen tuông, không đặt gánh nặng lên anh. "Anh xin lỗi vì đã để em phải chứng kiến những chuyện không hay... Mối quan hệ của anh khá phức tạp." Anh nói, cố gắng tìm từ ngữ để giải thích.

An Nhiên đặt cọ vẽ xuống, nghiêng đầu nhìn anh. Ánh mắt cô vẫn bình thản, không hề có sự phán xét. "Tình yêu thì luôn phức tạp mà, anh. Em không sợ. Chỉ là, anh có chắc anh muốn ôm đồm tất cả không?"

Câu hỏi của cô như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Thanh Long. Anh có chắc không? Anh có thể ôm đồm tất cả không? Anh nhìn vào bức tranh đang dang dở của An Nhiên, những đường nét trừu tượng nhưng đầy sức sống. Cô sống tự do, không ràng buộc, không bị giới hạn bởi bất cứ điều gì. Và đó chính là điều đã thu hút anh.

"Anh... anh không biết nữa." Thanh Long thừa nhận, giọng nói đầy sự bối rối và mệt mỏi. "Mỹ Ngọc... cô ấy giận anh. Tiểu Linh... cô ấy rất buồn." Anh kể lại những gì đã xảy ra, không giấu giếm. Anh muốn cô hiểu, muốn cô chia sẻ gánh nặng này với anh.

An Nhiên lắng nghe một cách kiên nhẫn, đôi mắt cô vẫn giữ vẻ trầm tư. "Họ yêu anh. Đó là bản năng của tình yêu. Họ muốn chiếm hữu. Đó cũng là bản năng." Cô nói, giọng điệu triết lý. "Nhưng tình yêu là tự do, không phải là sự chiếm hữu. Anh không thể ép buộc ai phải ở lại, cũng không thể ép buộc ai phải đi." Cô đưa tay lên má Thanh Long, ngón tay cô lạnh mát, nhưng ánh mắt cô lại ấm áp, đầy sự thấu hiểu. "Anh à, điều quan trọng không phải là anh có bao nhiêu người phụ nữ, mà là anh có thể cho họ bao nhiêu sự chân thành. Và quan trọng hơn, anh có thể giữ được sự chân thành đó cho chính mình không?"

Lời nói của An Nhiên như một tia sáng xuyên qua màn đêm u tối trong tâm trí Thanh Long. Cô không ghen, không trách móc, cô chỉ cho anh một góc nhìn khác, một góc nhìn đầy tự do và phóng khoáng. Nhưng sự bình thản của cô lại khiến Thanh Long thêm phần bối rối. Anh cần sự tự do, anh khao khát nó, nhưng anh cũng không thể phủ nhận tình cảm, trách nhiệm của mình với Mỹ Ngọc và Tiểu Linh. Anh không thể đơn giản rũ bỏ tất cả như cách An Nhiên đã sống.

"Anh không biết mình phải làm gì." Thanh Long nói, ánh mắt nhìn ra xa xăm, nơi ánh trăng đang soi rọi thành phố Thiên Hải lung linh. "Anh đang ở giữa 'Bão Đen', công việc ngập đầu, và giờ đây... cả những mối quan hệ này nữa."

An Nhiên mỉm cười nhẹ. "Hãy tin vào trực giác của anh. Và hãy nhớ, anh có quyền được hạnh phúc, được tự do. Đó không phải là tội lỗi."

Cô nói đúng, anh có quyền được hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc đó có đáng để đánh đổi bằng nỗi đau của những người khác? Anh cảm thấy một sự giằng xé dữ dội trong lòng. Anh muốn ôm lấy An Nhiên, muốn vùi mình vào sự bình yên mà cô mang lại, muốn quên đi tất cả những gánh nặng. Nhưng anh không thể. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," nhưng liệu anh có đang đánh mất chúng, ngay cả khi anh cố gắng nắm giữ?

Đúng lúc đó, một bóng người lướt qua nhanh như gió, đứng khuất sau một gốc cây đại thụ gần ban công. Hồng Liên. Đôi mắt đen láy, sắc lạnh của cô lướt qua Thanh Long, rồi ghim chặt vào An Nhiên. Cô quan sát sự tương tác của họ, ánh mắt đầy cảnh giác. Cô không nói một lời, chỉ đứng đó như một bức tượng, đánh giá mọi thứ. Sau vài phút, cô khẽ thở dài một tiếng gần như không thể nghe thấy, rồi lặng lẽ biến mất vào bóng đêm, như một bóng ma. Cô đã nhìn thấy sự phức tạp, sự yếu lòng của Thanh Long, và sự bình thản đến khó hiểu của An Nhiên. Cô biết, đã đến lúc cô phải hành động cụ thể hơn.

Thanh Long không hề hay biết về sự hiện diện của Hồng Liên. Anh vẫn đang chìm đắm trong những suy nghĩ của mình. Sự bình thản của An Nhiên, dù giúp anh nhẹ nhõm, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Nó khiến anh cảm thấy mình càng khó hiểu hơn. Liệu An Nhiên có thực sự không quan tâm, hay cô có một mục đích khác? Anh không rõ. Điều anh biết là, mối quan hệ của anh đang căng như dây đàn, và anh sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn, không chỉ để xoa dịu những mỹ nhân đang ghen tuông mà còn để bảo vệ Thiên Long Group khỏi những hiểm nguy rình rập trong bối cảnh "Bão Đen". Sự phân tâm này có thể khiến anh bỏ lỡ những dấu hiệu nguy hiểm từ Hắc Ưng, kẻ thù đang rình rập trong bóng tối.

Ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, nhưng trong lòng Thanh Long, một cơn bão lòng dữ dội đang nổi sóng. Anh nhìn An Nhiên, cô vẫn mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt cô như chứa đựng cả một bầu trời đầy sao. Anh khẽ chạm vào tay cô, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp. Anh biết, anh đang đứng trước một cuộc khủng hoảng mỹ nhân lớn, một cuộc chiến mà không có súng đạn, không có thương trường, nhưng lại đầy rẫy những đau đớn và mất mát. Và anh không chắc mình có thể chiến thắng. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng cơn say này, đang đẩy anh vào một mê cung không lối thoát, nơi anh phải đối mặt với chính bản ngã đa tình của mình và những hậu quả không thể lường trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ