Ánh trăng cuối cùng cũng lặn, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ của một ngày mới, nhưng trong lòng Thanh Long, màn đêm vẫn còn giăng mắc. Lời nói của An Nhiên đêm qua – về sự tự do, về bản chất của tình yêu không phải là chiếm hữu – vẫn văng vẳng bên tai, vừa là liều thuốc an ủi, vừa là lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim anh. Anh có quyền được hạnh phúc, được tự do, cô nói. Nhưng hạnh phúc đó có đáng để đánh đổi bằng nỗi đau của những người anh trân trọng? Câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm trí, khiến anh trằn trọc không ngủ.
Sáng sớm, khi vầng dương vừa hé mình sau những tòa nhà chọc trời của Thiên Hải, Thanh Long đã có mặt tại trụ sở Tập đoàn Thiên Khải. Tòa nhà bằng kính và thép sừng sững vươn lên giữa lòng thành phố, biểu tượng cho quyền lực và tham vọng của anh. Thiết kế tối giản, hiện đại và sang trọng, với nội thất làm từ vật liệu cao cấp, cùng những khu vực công nghệ AI tiên tiến, tất cả đều toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách mà chính anh đã dày công xây dựng. Tiếng máy chủ vận hành êm ái, tiếng gõ phím lách cách của những nhân viên đã đến sớm, tiếng điện thoại reo vang liên hồi... tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn và căng thẳng. Mùi điều hòa không khí lẫn với hương cà phê thoang thoảng từ pantry, cùng mùi mực in mới từ máy photocopy, đôi khi là mùi kim loại nhè nhẹ từ các thiết bị công nghệ cao, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp đến nghẹt thở.
Thanh Long, với vẻ ngoài vẫn lịch lãm trong bộ vest may đo tinh tế nhưng đôi mắt đã hằn lên chút mệt mỏi, không ghé về văn phòng của mình ngay. Thay vào đó, anh trực chỉ thang máy, bấm tầng cao nhất – nơi văn phòng của Mỹ Ngọc ngự trị. Anh biết, anh không thể trốn tránh mãi. Anh cần phải đối mặt với Mỹ Ngọc, người mà anh đã vô tình làm tổn thương.
Cánh cửa văn phòng của Mỹ Ngọc mở ra, để lộ không gian làm việc rộng lớn, được bài trí tinh xảo đến từng chi tiết nhỏ. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa kính lớn đổ vào, làm nổi bật làn da trắng ngần của Mỹ Ngọc, đang tập trung cao độ vào màn hình máy tính. Mái tóc đen dài mượt mà của cô được búi cao gọn gàng, tôn lên chiếc cổ thon thả và đôi mắt phượng sắc bén. Cô vẫn diện một bộ đồ công sở hàng hiệu, màu xám tro, vừa chuyên nghiệp vừa quyền quý, tôn lên vóc dáng thanh mảnh nhưng đầy đặn, những đường cong hút mắt ẩn sau lớp vải. Mùi nước hoa sang trọng, thoang thoảng mùi hoa trà đặc trưng của cô, lướt qua khứu giác Thanh Long, khiến tim anh khẽ nhói.
Anh khẽ hắng giọng, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm căn phòng.
"Ngọc, anh muốn nói chuyện về... chuyện hôm qua." Giọng anh trầm ấm, mang theo chút do dự hiếm hoi.
Mỹ Ngọc không hề ngẩng đầu. Ngón tay cô vẫn lướt nhanh trên bàn phím, tạo ra những âm thanh lách cách đều đặn, lạnh lẽo. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào màn hình, như thể những con số và biểu đồ đó quan trọng hơn bất cứ điều gì. Vài giây trôi qua, dài như cả thế kỷ, trước khi cô từ từ ngẩng lên, đôi mắt phượng sắc lạnh khẽ liếc qua anh.
"Có chuyện gì cần trao đổi ngoài công việc sao, Tổng Giám đốc Thanh?" Giọng cô rõ ràng, rành mạch, không một chút cảm xúc, như một nữ hoàng băng giá. "Chúng ta còn rất nhiều dự án đang cần anh phê duyệt. Tôi nghĩ chúng ta nên ưu tiên công việc trước."
Tim Thanh Long thắt lại. Cô gọi anh là "Tổng Giám đốc Thanh" – một sự xa cách đầy chủ ý. Anh biết Mỹ Ngọc đang giận, nhưng sự kiêu hãnh và lạnh lùng của cô còn vượt xa những gì anh tưởng tượng. Vẻ mặt cô không chút gợn sóng, như một bức tượng được tạc từ băng, khiến anh khó lòng tiếp cận.
"Anh biết em giận, nhưng..." Thanh Long bước thêm một bước, cố gắng rút ngắn khoảng cách giữa hai người, nhưng dường như bức tường vô hình quanh Mỹ Ngọc lại càng cao hơn.
"Tôi không giận." Mỹ Ngọc cắt lời anh, giọng điệu vẫn đều đều, nhưng ánh mắt cô ẩn chứa một sự tổn thương sâu sắc mà anh có thể cảm nhận được, dù cô cố gắng che giấu. "Chỉ là tôi luôn biết đâu là giới hạn của mình, và tôi hy vọng anh cũng vậy."
Nói rồi, cô lại cúi xuống màn hình máy tính, tiếp tục công việc đang dang dở. Dường như lời nói của cô đã kết thúc mọi cuộc trò chuyện không liên quan đến công việc. Thanh Long đứng đó, bất động. Anh cảm thấy một sự bất lực trào dâng trong lồng ngực. Anh đã từng chinh phục biết bao đỉnh cao thương trường, đối phó với những kẻ thù nguy hiểm nhất, nhưng trước sự lạnh lùng và kiêu hãnh của Mỹ Ngọc, anh lại cảm thấy mình nhỏ bé, yếu ớt đến lạ. Cô đã khéo léo dùng chính công việc, dùng sự chuyên nghiệp để tạo ra một hàng rào kiên cố, không cho anh bất cứ cơ hội nào để xoa dịu.
Anh lướt ánh nhìn quanh căn phòng, từ chiếc bàn làm việc rộng lớn với những chồng tài liệu ngay ngắn, đến kệ sách cao ngút với đầy ắp những cuốn sách kinh tế, luật pháp. Mọi thứ đều được sắp xếp hoàn hảo, không một chút sai lệch, giống như chính con người Mỹ Ngọc vậy. Cô không cho phép bất cứ điều gì phá vỡ trật tự mà cô đã tự mình tạo ra, kể cả cảm xúc của bản thân.
"Ngọc..." Thanh Long cố gắng một lần nữa, nhưng giọng anh đã nhỏ hơn, yếu ớt hơn.
Mỹ Ngọc không đáp lại. Cô thậm chí còn không ngẩng đầu lên. Tiếng gõ phím lách cách của cô như một lời tuyên bố không lời: "Cuộc nói chuyện đã kết thúc."
Thanh Long thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng biết bao sự hối lỗi và bất lực. Anh biết, anh không thể ép buộc cô. Sự kiêu hãnh của Mỹ Ngọc quá lớn, vết thương trong lòng cô quá sâu. Anh đã sai, và anh phải chấp nhận hậu quả. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," câu nói đó chợt hiện lên trong tâm trí anh, nhưng giờ đây nó nghe sao mà cay đắng. Anh đã từng nghĩ mình có thể nắm giữ mọi thứ, nhưng hóa ra, có những trái tim, một khi đã bị tổn thương, lại khó lòng mà quay trở lại như xưa. Anh quay lưng, lặng lẽ rời khỏi văn phòng của Mỹ Ngọc, để lại phía sau một không gian im lặng đến ngột ngạt, chỉ còn tiếng gõ phím đều đặn như nhịp đập của một trái tim đang cố gắng trở nên chai sạn. Bước chân anh nặng nề, mỗi bước đi đều như đang dẫm lên chính những mảnh vỡ trong lòng mình. Cơn bão lòng trong anh càng thêm dữ dội, không lối thoát.
***
Sau cuộc gặp gỡ thất bại với Mỹ Ngọc, sự nặng nề trong lòng Thanh Long không vơi đi mà còn tăng thêm gấp bội. Anh không muốn quay về văn phòng để đối mặt với những con số khô khan, những dự án cần phê duyệt. Lúc này, anh chỉ muốn giải tỏa. Giải tỏa cơn giận dữ với chính mình, giải tỏa sự bất lực đang bóp nghẹt trái tim anh. Thanh Long đổi sang một chiếc áo phông đơn giản, quần short thể thao và rời khỏi Thiên Khải, hướng đến Phòng Gym Titans.
Phòng Gym Titans nằm ở trung tâm thành phố, một không gian rộng lớn, hiện đại với kiến trúc mở, nhiều gương lớn phản chiếu ánh sáng, khiến nơi đây càng thêm phần sôi động. Hàng loạt máy móc tập luyện được sắp xếp khoa học, sáng loáng dưới ánh đèn. Khi Thanh Long bước vào, mùi mồ hôi đặc trưng của sự nỗ lực hòa lẫn với mùi cao su từ sàn nhà và mùi hóa chất tẩy rửa, tạo nên một không khí rất riêng của phòng tập. Tiếng tạ rơi "rầm rầm" xuống sàn, tiếng máy chạy bộ "ro ro" đều đặn, tiếng nhạc dance mạnh mẽ dồn dập, và tiếng thở dốc của những người đang cố gắng vượt qua giới hạn của bản thân... tất cả như hòa vào một bản giao hưởng của sức mạnh và ý chí.
Thanh Long đi thẳng đến khu vực tạ, không một lời nói, không một nụ cười. Anh bắt đầu tập luyện điên cuồng, như thể muốn trút bỏ mọi gánh nặng lên từng khối tạ nặng trịch. Cơ bắp săn chắc, cân đối của anh căng lên dưới lớp áo mỏng, những giọt mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên làn da ngăm khỏe khoắn. Anh đẩy tạ, kéo cáp, squat... mỗi động tác đều mạnh mẽ, dứt khoát, nhưng ẩn sâu bên trong là sự giằng xé nội tâm không ngừng. Anh cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ đang căng cứng, đau nhức, nhưng nỗi đau thể xác đó dường như lại giúp anh tạm quên đi nỗi đau tinh thần đang giày vò.
Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh giờ đây lại ánh lên vẻ mệt mỏi, thất vọng. Anh nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của Mỹ Ngọc, giọng nói xa cách của cô. Từng nhát tạ anh đẩy lên, như đang cố gắng đẩy đi hình ảnh của cô, nhưng vô ích. Càng cố gắng, hình ảnh ấy lại càng rõ nét, càng khắc sâu vào tâm trí anh. Anh đã từng nghĩ, với bản lĩnh và quyền lực của mình, anh có thể kiểm soát mọi thứ, kể cả cảm xúc của những người phụ nữ quanh anh. Nhưng giờ đây, anh nhận ra mình đã sai lầm đến nhường nào.
Sau gần hai giờ tập luyện không ngừng nghỉ, cơ thể Thanh Long đã thấm mệt. Anh nằm ngửa trên chiếc ghế dài, thở dốc, mồ hôi túa ra như tắm. Cảm giác căng cứng, rã rời khắp cơ thể, nhưng đầu óc anh vẫn không thể ngừng suy nghĩ. Đôi môi mỏng của anh khẽ mím chặt, biểu lộ sự bất lực.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi quần anh rung lên. Một số máy lạ. Anh lưỡng lự một chút, rồi nhấc máy.
"Alo?" Giọng anh khàn đặc vì mệt mỏi.
Đầu dây bên kia là một giọng nói quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang theo sự buồn bã, nghẹn ngào khiến lòng anh chợt chùng xuống.
"Anh Long... anh có ổn không? Em... em thấy anh bận lắm..." Giọng Tiểu Linh nhỏ nhẹ, trong trẻo như tiếng chuông gió, nhưng giờ đây lại run rẩy, đầy sự lo lắng và tổn thương. Cô bé đã không còn gọi anh bằng biệt danh thân mật như trước.
Thanh Long nhắm mắt lại, một cảm giác tội lỗi dâng lên cuồn cuộn. Anh đã làm gì với cô bé ngây thơ này?
"Anh ổn mà Linh." Anh cố gắng trấn an, giọng nói trở nên dịu dàng hơn, mềm mại hơn, như thể sợ làm vỡ tan một thứ gì đó mong manh. "Em đừng lo. Anh sẽ sớm đến thăm em." Anh đã hứa với cô bé rất nhiều, nhưng rồi lại cứ thất hẹn.
Một khoảng lặng kéo dài. Thanh Long có thể nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng của Tiểu Linh, lẫn trong đó là tiếng nấc nghẹn ngào bị kìm nén. Anh biết, cô bé đang khóc.
"Anh Long..." Giọng Tiểu Linh lại cất lên, càng lúc càng yếu ớt. "Có phải... có phải em làm phiền anh không?"
Câu hỏi đó như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim Thanh Long. Anh muốn nói rằng không phải, muốn ôm cô bé vào lòng và hứa sẽ không bao giờ để cô bé phải buồn nữa. Nhưng anh biết, anh không thể. Lời nói của anh lúc này sẽ trở nên trống rỗng. Anh đã quá bận rộn với công việc, với những mối quan hệ chồng chéo, mà quên mất rằng có một cô bé vẫn đang chờ đợi anh, tin tưởng anh với tất cả tấm lòng ngây thơ của mình.
"Không... không phải đâu, Linh. Em đừng nghĩ vậy." Anh cố gắng tìm kiếm những lời lẽ an ủi, nhưng cổ họng anh như nghẹn lại. "Anh... anh thật sự rất bận. Nhưng anh sẽ sắp xếp thời gian. Nhất định sẽ đến thăm em."
"Vâng..." Tiểu Linh chỉ đáp lại một tiếng "vâng" nhỏ xíu, yếu ớt, rồi im bặt. Sau đó, cô bé khẽ thì thầm: "Anh giữ gìn sức khỏe nhé." Và rồi, đầu dây bên kia cúp máy.
Thanh Long vẫn giữ điện thoại bên tai, một cảm giác cô đơn và bất lực bao trùm lấy anh. Tiểu Linh không giận dỗi như Mỹ Ngọc, cô bé chỉ buồn bã, cô đơn và cảm thấy mình bị bỏ rơi. Nỗi buồn đó còn nặng nề hơn cả sự tức giận, bởi vì nó khiến anh cảm thấy mình là một kẻ tồi tệ, không đáng được yêu thương. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say." Anh tự nhủ, nhưng giờ đây, cơn say đó lại khiến anh choáng váng, mất phương hướng, và đầy rẫy những tội lỗi. Anh đã làm tổn thương những người phụ nữ anh yêu thương, một cách vô thức, và giờ đây anh đang phải trả giá.
Thanh Long đứng dậy, bước đến trước gương lớn, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Vẻ ngoài hoàn hảo, thân hình săn chắc, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa một sự trống rỗng đến đáng sợ. Anh đã từng là một chiến binh không biết mệt mỏi, nhưng giờ đây, anh cảm thấy mình đang bị kéo xuống bởi chính những mối quan hệ phức tạp mà anh đã tạo ra. Anh thở dài, tự nhủ: "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, nhưng liệu ta có đang đánh mất họ, ngay cả khi ta cố gắng nắm giữ?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, không có lời đáp.
***
Buổi chiều tại Tập đoàn Thiên Khải, bầu không khí đã trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Mùi cà phê vẫn vương vấn, tiếng gõ phím vẫn dồn dập, nhưng những gương mặt nhân viên lộ rõ vẻ lo lắng, bồn chồn. Thanh Long, sau khi trở về từ phòng gym, đã cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ cá nhân để tập trung vào công việc. Anh ngồi trong phòng họp, đối diện với Anh Hoàng và một vài lãnh đạo cấp cao khác. Ánh đèn huỳnh quang chiếu sáng căn phòng, làm nổi bật những biểu đồ và con số đang nhấp nháy trên màn hình lớn.
Anh Hoàng, với bộ vest chỉnh tề và mái tóc chải gọn gàng, vẫn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp thường thấy, nhưng đôi mắt anh ta lại ánh lên sự lo lắng không che giấu. Anh ta hắng giọng, bắt đầu báo cáo.
"Thưa sếp, tình hình thị trường đang diễn biến phức tạp hơn chúng ta dự đoán. Trong tuần qua, chúng ta đã ghi nhận những động thái cạnh tranh cực kỳ hung hãn từ một đối thủ lớn." Anh Hoàng nhấn mạnh từ "hung hãn", ánh mắt liếc nhìn Thanh Long, như muốn thăm dò phản ứng của sếp.
Thanh Long ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên mặt bàn bóng loáng. Gương mặt góc cạnh của anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia sắc lạnh. Anh nhặt chiếc Thiên Long Ấn đặt trên bàn, một biểu tượng bằng ngọc bích xanh biếc, lạnh buốt trong lòng bàn tay anh. Cảm giác lạnh lẽo từ nó như giúp anh giữ được sự bình tĩnh cần thiết trong bối cảnh hỗn loạn này.
"Cụ thể là gì?" Giọng Thanh Long trầm ấm, nhưng đầy uy lực.
Anh Hoàng gật đầu, lướt qua màn hình. "Đầu tiên, về sản phẩm chủ lực của chúng ta, 'Thiên Thần Ký'. Đối thủ đã cắt giảm giá đến 20%, thậm chí hơn, tại nhiều kênh phân phối quan trọng. Điều này đang gây áp lực lớn lên doanh số của chúng ta, khiến thị phần sụt giảm đáng kể trong vòng 48 giờ qua."
Một tiếng xì xào nhỏ vang lên trong phòng họp. Giảm giá 20% là một đòn chí mạng, gần như là phá giá để loại bỏ đối thủ.
"Thứ hai, chúng ta vừa nhận được thông báo hủy hợp đồng từ ba đối tác cung ứng vật liệu quan trọng." Anh Hoàng tiếp tục, giọng nói có phần căng thẳng. "Họ đều viện lý do tương tự: đã ký kết hợp đồng mới với 'bên kia' với những điều khoản ưu đãi hơn rất nhiều, và cam kết độc quyền."
Thanh Long nghiến răng. Điều này không còn là cạnh tranh thông thường nữa. Đây là một cuộc tấn công có chủ đích, được tính toán kỹ lưỡng, nhằm bóp nghẹt Thiên Long Group từ nhiều phía. Các đối tác cung ứng vật liệu là huyết mạch của bất kỳ tập đoàn sản xuất nào. Mất đi những đối tác này không chỉ ảnh hưởng đến nguồn cung, mà còn làm gián đoạn toàn bộ chuỗi sản xuất, gây ra thiệt hại không thể đong đếm.
"Điều tra xem ai đứng sau." Thanh Long nói, giọng anh lạnh như băng, không còn chút dấu vết của sự mệt mỏi hay phân tâm ban nãy. "Sự trùng hợp này không thể là ngẫu nhiên. Chuẩn bị kế hoạch phản công ngay lập tức. Chúng ta sẽ không lùi bước."
Ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt trong phòng họp. Mỗi người đều cảm nhận được áp lực, nhưng cũng nhận ra sự quyết đoán không lay chuyển từ vị Tổng Giám đốc trẻ tuổi.
"Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp," Anh Hoàng đáp, nhưng vẫn có chút lưỡng lự. "Tuy nhiên, có một điểm đáng lo ngại. Những đối tác này, họ đã từng rất trung thành với chúng ta. Việc họ đột ngột quay lưng, với những điều khoản gần như không tưởng, cho thấy đối thủ không chỉ có tiềm lực tài chính khổng lồ, mà còn có khả năng gây ảnh hưởng mạnh mẽ đến chuỗi cung ứng."
Thanh Long nhíu mày. Anh đã cảm nhận được điều này. Một đối thủ bình thường sẽ không hành động một cách hung hãn và liều lĩnh đến vậy. Đây không chỉ là cuộc chiến thương trường đơn thuần nữa. Nó có mùi của một thế lực ngầm, một bàn tay vô hình đang cố gắng giật dây. Hình ảnh Hắc Ưng chợt lóe lên trong tâm trí anh. Liệu đây có phải là động thái đầu tiên của hắn?
"Chúng ta sẽ phản ứng như thế nào, thưa sếp?" Một trong những lãnh đạo hỏi, giọng nói đầy căng thẳng.
Thanh Long đặt Thiên Long Ấn xuống bàn, khẽ xoay nhẹ nó bằng ngón tay trỏ. Anh đứng dậy, bước đến trước cửa sổ kính lớn, nhìn ra toàn cảnh thành phố Thiên Hải đang chìm dần trong ánh chiều tà. Hàng triệu ánh đèn bắt đầu bừng sáng, lung linh như một dải ngân hà dưới mặt đất.
"Tìm kiếm các nhà cung cấp mới, không giới hạn trong nước. Mở rộng mạng lưới, thậm chí là đầu tư trực tiếp vào các nhà máy sản xuất vật liệu nếu cần thiết." Giọng anh vang vọng trong phòng họp, mạnh mẽ và dứt khoát. "Về 'Thiên Thần Ký', chúng ta sẽ không giảm giá. Chúng ta sẽ nâng cao chất lượng, bổ sung tính năng mới, và đẩy mạnh chiến dịch truyền thông về giá trị cốt lõi. Hãy để khách hàng thấy rằng, chất lượng của Thiên Long là vô giá."
Anh quay lại, ánh mắt sắc bén quét qua từng người. "Đây là 'Bão Đen', các bạn. Đây không chỉ là một cuộc chiến giá cả, mà là một cuộc chiến về niềm tin, về vị thế. Chúng ta sẽ không để bất cứ ai đánh đổ Thiên Long Group. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và luật của ta là không bao giờ lùi bước."
Mặc dù lời nói của Thanh Long đầy quyết đoán và mạnh mẽ, nhưng trong khoảnh khắc, Anh Hoàng vẫn bắt gặp một tia mệt mỏi thoáng qua trong đôi mắt của sếp. Sự phân tâm từ những vấn đề cá nhân đã bắt đầu len lỏi vào công việc, dù Thanh Long cố gắng che giấu đến mức nào. Những chỉ đạo của anh vẫn sắc bén, nhưng dường như nó thiếu đi sự tập trung tuyệt đối, sự rực lửa mà anh thường có. Anh Hoàng biết, đây là một dấu hiệu nguy hiểm. Một chút lơ là trong bối cảnh "Bão Đen" có thể khiến Thiên Long Group phải trả giá đắt.
Thanh Long lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố Thiên Hải vẫn rực rỡ, nhưng anh cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè nén lên vai mình. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, nhưng giờ đây, cả mỹ nhân lẫn thiên địa đều đang nổi sóng. Anh đang đứng trước một cuộc khủng hoảng kép: những mối quan hệ cá nhân rối như tơ vò, và một cuộc chiến thương trường khốc liệt đang chờ đợi. Những thất bại đầu tiên trong việc xoa dịu trái tim Mỹ Ngọc và Tiểu Linh đã khiến anh cảm thấy bất lực, và giờ đây, áp lực từ đối thủ trên thương trường lại càng khiến anh kiệt sức. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, và anh sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa, không chỉ để giữ vững cơ đồ, mà còn để tìm lại sự bình yên trong chính tâm hồn mình.