Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống trên thành phố Thiên Hải, nhưng trong văn phòng Tổng Giám đốc của Thiên Long Group, ánh đèn vẫn sáng rực, và không khí vẫn đặc quánh một sự căng thẳng đến nghẹt thở. Thanh Long vẫn đứng bên cửa sổ kính lớn, tấm lưng rộng rãi in bóng trên nền ánh sáng mờ ảo của đô thị. Anh không nhúc nhích, nhưng bên trong anh, một cơn bão mới đang hình thành, dữ dội hơn bất kỳ cơn bão nào đã qua. Những lời của Anh Hoàng vẫn văng vẳng bên tai, về những đối tác quay lưng, những điều khoản "không tưởng" mà đối thủ đưa ra, và cảm giác bất lực len lỏi khi nhận ra rằng, dù cố gắng đến đâu, anh vẫn đang phải vật lộn với cả tình trường lẫn thương trường.
Tiếng gõ cửa khẽ khàng phá vỡ sự tĩnh lặng. Anh Hoàng, với vẻ mặt căng thẳng thường trực, bước vào, trên tay là một tập hồ sơ dày cộp, nặng trĩu những tin tức không mấy vui vẻ. Khuôn mặt điển trai của anh ta giờ đây bị che phủ bởi một lớp lo âu, tóc vẫn chải gọn gàng nhưng có vẻ như đã bị vuốt đi vuốt lại nhiều lần. Anh Hoàng, người luôn chuyên nghiệp và tận tâm, hiếm khi để lộ cảm xúc, nhưng hôm nay, sự lo lắng đã hiện rõ mồn một trong đôi mắt.
Thanh Long quay lại, ánh mắt anh sắc như dao, quét qua Anh Hoàng. Vẻ mệt mỏi từ những vấn đề cá nhân đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng của một vị vua đang đối mặt với kẻ thù. Cơ thể anh vẫn săn chắc, cao lớn, toát lên khí chất quyền uy, dù đã trải qua một ngày dài mệt mỏi. Anh Hoàng cảm nhận được luồng khí lạnh tỏa ra từ sếp mình, nuốt khan một tiếng.
"Có chuyện gì?" Thanh Long hỏi, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực, từng chữ như được nén lại. "Tôi hy vọng cậu không mang thêm tin xấu đến."
Anh Hoàng bước đến bàn làm việc, đặt tập hồ sơ xuống một cách cẩn trọng, tiếng giấy sột soạt vang lên trong không gian tĩnh mịch. "Thưa sếp, dự án 'Sky Garden'... gặp sự cố nghiêm trọng." Anh Hoàng nói, giọng anh ta mang một sự khó khăn rõ rệt. "Có vẻ không phải là tai nạn thông thường."
Thanh Long nhíu mày, sống mũi cao của anh khẽ lay động. "Nói rõ hơn. Thiệt hại bao nhiêu? Kẻ nào dám động vào Thiên Long?" Cụm từ "Thiên Long" được nhấn mạnh, mang theo một hàm ý đe dọa không thể che giấu. Anh biết, ở Thiên Hải này, dám động vào Thiên Long Group không khác gì tự tìm đường chết. Nhưng rõ ràng, có kẻ đang thách thức cái "luật" đó của anh.
"Ước tính thiệt hại ban đầu là hơn ba trăm tỷ đồng, sếp." Anh Hoàng đáp, vẻ mặt càng lúc càng nghiêm trọng. "Sự cố xảy ra tại phân xưởng sản xuất vật liệu siêu nhẹ – phần xương sống của kết cấu 'Sky Garden'. Một lô hàng thép hợp kim titan cao cấp, mới nhập khẩu, đột ngột bị phát hiện có lỗi về cấu trúc ở quy mô lớn, khiến toàn bộ lô hàng không đạt chuẩn an toàn. Chúng ta phải hủy bỏ và tìm nguồn cung cấp mới, làm chậm tiến độ ít nhất ba tháng."
Thanh Long nhắm mắt lại, một tia lửa giận dữ bùng lên trong lòng anh. Ba trăm tỷ? Ba tháng? Trong bối cảnh "Bão Đen" đang hoành hành, mỗi ngày chậm trễ là một ngày mất đi lợi thế cạnh tranh. "Lỗi cấu trúc? Làm sao có thể? Chúng ta có quy trình kiểm định ba lớp cho vật liệu nhập khẩu."
"Đó chính là điểm đáng ngờ, sếp." Anh Hoàng gật đầu. "Dấu hiệu cho thấy có sự can thiệp từ bên ngoài, nhắm vào hệ thống kiểm soát chất lượng và vật liệu. Rất tinh vi. Các cảm biến tự động, lẽ ra phải phát hiện ra lỗi ngay từ đầu, đã bị vô hiệu hóa hoặc chỉnh sửa thông số để bỏ qua những sai lệch nhỏ. Chỉ đến khi các kỹ sư tiến hành kiểm tra mẫu ngẫu nhiên bằng phương pháp thủ công, chúng ta mới phát hiện ra vấn đề."
Thanh Long đập mạnh tay xuống bàn làm việc, một tiếng "rầm" khô khốc vang vọng khắp phòng, đủ để làm Anh Hoàng giật mình. Ánh mắt anh sắc lạnh như băng, đôi môi mỏng mím chặt. Chiếc Thiên Long Ấn đặt trên bàn, dưới tác động của cú đập mạnh, chợt lóe lên một tia sáng mờ, như thể cũng đang đồng điệu với cơn giận của chủ nhân. "Hệ thống kiểm soát chất lượng của chúng ta là tiên tiến nhất khu vực, do chính đội ngũ của Thiên Long phát triển. Để đột nhập và thao túng nó mà không để lại dấu vết... Không phải là một tay mơ có thể làm được."
Anh Hoàng gật đầu lia lịa. "Chính xác, sếp. Chúng tôi đang nghi ngờ có sự móc nối với nội bộ, hoặc một hacker đẳng cấp quốc tế đứng sau. Dấu vết để lại gần như không có, nhưng độ chính xác và mục tiêu nhắm thẳng vào 'xương sống' của dự án cho thấy đây là một cuộc tấn công có chủ đích, được tính toán kỹ lưỡng."
"Kẻ nào dám?" Thanh Long đứng dậy, bước đi quanh bàn làm việc, mỗi bước chân đều chứa đựng một sức nặng vô hình. "Thiên Long Group chưa bao giờ chịu thiệt thòi như vậy. Đây không chỉ là phá hoại, đây là một lời tuyên chiến. Một lời tuyên chiến công khai."
"Chúng tôi đang truy tìm nguồn gốc của mã độc, và kiểm tra lại toàn bộ nhân sự có quyền truy cập vào hệ thống," Anh Hoàng báo cáo. "Tuy nhiên, sếp, trong bối cảnh hiện tại, với những động thái cạnh tranh bất thường từ các đối thủ lớn và 'Bão Đen' kinh tế, tôi e rằng đây không phải là một sự kiện đơn lẻ."
Thanh Long dừng lại trước cửa sổ, nhìn xuống những ánh đèn lấp lánh của thành phố. Hình ảnh Hắc Ưng lại hiện lên trong tâm trí anh, rõ nét hơn bao giờ hết. Hắn ta không chỉ là một đối thủ kinh doanh. Hắn là một con rắn độc, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để siết chặt con mồi. Và giờ, hắn đã bắt đầu hành động.
"Tìm kiếm các nhà cung cấp mới, không giới hạn trong nước. Mở rộng mạng lưới, thậm chí là đầu tư trực tiếp vào các nhà máy sản xuất vật liệu nếu cần thiết, như tôi đã nói." Thanh Long ra lệnh, giọng anh không cho phép bất kỳ sự kháng cự nào. "Và điều tra sâu hơn nữa. Tôi muốn biết chính xác ai đã ra tay, và bàn tay đó thuộc về thế lực nào. Không tiếc bất kỳ chi phí nào."
"Vâng, thưa sếp. Tôi sẽ lập tức triển khai." Anh Hoàng đáp, nhưng vẫn có chút lưỡng lự. "Tuy nhiên, sếp, với quy mô và sự tinh vi của vụ việc này, chúng ta cần một lực lượng chuyên nghiệp hơn, có kinh nghiệm trong việc đối phó với những thế lực ngầm."
Thanh Long quay lại, ánh mắt anh lóe lên. "Cậu có gợi ý gì sao?"
"Tôi có quen một vài người... Họ không làm việc công khai, nhưng rất hiệu quả trong những vụ việc phức tạp như thế này. Đôi khi, để bắt một con cáo, chúng ta cần một thợ săn biết đánh hơi mùi máu." Anh Hoàng nói, vẻ mặt nghiêm trọng.
Thanh Long suy nghĩ trong giây lát. Anh đã dấn thân vào thế giới ngầm không ít lần, và anh hiểu rằng những quy tắc của nó khác xa so với thương trường. "Được. Cậu cứ liên hệ. Nhưng hãy đảm bảo họ đáng tin cậy. Tôi không muốn rước thêm rắc rối."
"Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp," Anh Hoàng đáp, như một câu thần chú quen thuộc, nhưng lần này, giọng anh ta mang theo một sự chắc chắn hơn. "Tôi sẽ tự mình giám sát mọi bước đi."
Thanh Long gật đầu, Thiên Long Ấn trên bàn lại thu hút ánh nhìn của anh. Vật phẩm này, biểu tượng của quyền lực và uy tín, giờ đây dường như đang nhắc nhở anh về một thế giới khác, một thế giới mà những quy tắc anh đặt ra đôi khi cũng bị thách thức. Anh biết, đây không chỉ là một cuộc chiến thương trường, mà còn là một cuộc chiến sinh tử, nơi mà luật pháp chỉ là một khái niệm mơ hồ. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, nhưng giờ đây, cả mỹ nhân lẫn thiên địa đều đang bị lung lay bởi những bàn tay vô hình. Anh cần phải nắm chặt hơn bao giờ hết.
***
Sáng hôm sau, bất chấp những áp lực chồng chất, Thanh Long vẫn cố gắng tìm kiếm một chút bình yên hiếm hoi. Anh quyết định đến quán cà phê 'Thức', nơi mà An Nhiên thường ghé qua. Kiến trúc hiện đại, nội thất gỗ và bê tông trần, cùng với những chậu cây xanh nhỏ và ánh sáng dịu nhẹ, tạo nên một không gian yên tĩnh, thư thái, hoàn toàn đối lập với sự căng thẳng ở Thiên Long Group. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng, tiếng nhạc instrumental du dương, cùng những tiếng thì thầm của khách hàng tạo nên một bản giao hưởng êm ái, ru ngủ những lo toan tạm thời. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi trà thảo mộc và gỗ mới, mang lại một cảm giác dễ chịu đến lạ.
An Nhiên đã ở đó, ngồi cạnh cửa sổ, mái tóc xoăn bồng bềnh của cô buông xõa trên vai, đôi mắt mơ màng nhưng đầy cá tính của cô đang dõi theo những giọt mưa xuân lất phất ngoài kia. Cô mặc một chiếc váy họa tiết thổ cẩm phóng khoáng, toát lên vẻ đẹp nghệ thuật tự do, không bị ràng buộc bởi bất kỳ khuôn khổ nào. Nhìn thấy Thanh Long, cô mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn anh.
"Anh lúc nào cũng vùi đầu vào những con số và những cuộc chiến." An Nhiên nói, giọng cô nhẹ nhàng như tiếng gió, nhưng lại mang theo một sức mạnh lay động lòng người. Cô không trách cứ, chỉ đơn thuần là một lời nhận định. "Đôi khi, buông bỏ một chút, anh sẽ thấy thế giới này rộng lớn hơn nhiều."
Thanh Long ngồi đối diện cô, gọi một ly Espresso đen đá. Anh khẽ nhấp một ngụm, vị đắng của cà phê lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn. "Thế giới của tôi đang đòi hỏi tôi phải nắm chặt hơn bao giờ hết, An Nhiên à." Anh thở dài, một nụ cười gượng gạo xuất hiện trên môi. "Nếu tôi buông bỏ dù chỉ một chút, mọi thứ có thể sụp đổ."
An Nhiên nhấp một ngụm trà hoa cúc, đôi mắt cô vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. "Sụp đổ thì sao? Thế giới đâu phải chỉ có một con đường. Anh là con người, không phải là một cỗ máy. Anh có quyền được mệt mỏi, được tìm kiếm những điều khác ngoài quyền lực và tiền bạc." Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt cô sâu thẳm như hồ thu, không một chút phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. "Tình yêu là tự do, không phải là sự chiếm hữu. Anh có thể nắm giữ mọi thứ trên đời, nhưng anh không thể nắm giữ trái tim một con người bằng vũ lực hay quyền uy. Mà hạnh phúc, lại nằm ở những thứ không thể nắm giữ đó."
Lời nói của An Nhiên như một liều thuốc giải độc, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Thanh Long cảm thấy một phần gánh nặng được trút bỏ, nhưng đồng thời, nó cũng khoét sâu vào những bất an trong lòng anh về các mối quan hệ phức tạp của mình. Anh đã cố gắng xoa dịu Mỹ Ngọc, Tiểu Linh, nhưng sự bất lực hiện rõ. Tình yêu, đối với anh, giờ đây là một thứ xa xỉ, một gánh nặng.
"Em nói đúng." Thanh Long khẽ nói, ánh mắt anh nhìn sâu vào An Nhiên. "Tôi đã từng nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ. Nhưng giờ tôi nhận ra, có những thứ, càng muốn nắm chặt, càng dễ tuột khỏi tay." Anh kể cho cô nghe một câu chuyện vui về một cuộc họp kinh doanh kỳ quặc, cố gắng xua đi không khí nặng nề. An Nhiên cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo của cô như tiếng chuông gió, khiến Thanh Long cũng cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Khoảnh khắc đó, anh gần như quên đi mọi lo toan.
Nhưng bình yên chỉ là tạm bợ. Từ một góc khuất của quán cà phê, nơi ánh sáng dịu nhẹ không thể chiếu tới hoàn toàn, Hồng Liên, trong bộ đồ đen bó sát kín đáo, lặng lẽ quan sát. Mái tóc đen dài của cô được buộc cao gọn gàng, để lộ đường xương quai hàm sắc sảo. Đôi mắt đen láy, sắc lạnh của cô nheo lại khi thấy Thanh Long cười nói với An Nhiên, nụ cười mà cô hiếm khi thấy anh dành cho mình. Một cảm giác khó chịu, một sự ghen tuông âm ỉ bùng lên trong lòng cô.
Hồng Liên đã theo dõi Thanh Long từ xa suốt thời gian qua, nhận thấy sự căng thẳng và mệt mỏi của anh. Cô hiểu áp lực mà anh đang phải đối mặt, cả trên thương trường lẫn trong những mối quan hệ cá nhân. Cô đã âm thầm can thiệp vào một số vụ việc nhỏ để bảo vệ lợi ích của Thiên Long, và thậm chí đã có ý định "dạy dỗ" một vài kẻ dám "vuốt râu hùm" trong giới xã hội đen. Nhưng nhìn thấy An Nhiên, nhìn thấy Thanh Long cười một cách thoải mái như vậy, một sự bực bội dâng lên trong cô. Cô tự hỏi, liệu cô gái này có thực sự hiểu được thế giới mà Thanh Long đang sống, hay cô chỉ đơn thuần là một cơn gió thoảng qua, mang đến sự bình yên giả tạo?
"Nếu cô ta là rắc rối, ta sẽ giải quyết rắc rối." Giọng nói nhỏ nhẹ của Hồng Liên vang lên trong tâm trí cô, nhưng đầy uy lực và sự quyết đoán. Cô không bao giờ để bất kỳ ai làm tổn hại đến Thanh Long, dù là về mặt thể xác, tinh thần, hay cả trong trái tim anh. An Nhiên, với những lời nói tự do và phóng khoáng của mình, dường như đang cố gắng kéo Thanh Long ra khỏi con đường mà anh đã chọn, con đường mà Hồng Liên tin rằng anh phải đi để thực sự nắm giữ "Thiên địa mỹ nhân".
Sau khi nghe lỏm được vài câu đối thoại, Hồng Liên lướt đi trong im lặng, bóng cô hòa vào đám đông trước khi Thanh Long kịp nhận ra sự hiện diện của cô. Một kế hoạch bắt đầu hình thành trong đầu cô, một kế hoạch phức tạp hơn, tinh vi hơn, không chỉ để bảo vệ Thanh Long khỏi những kẻ thù bên ngoài, mà còn để "dọn dẹp" những "rắc rối" tiềm tàng từ chính những người phụ nữ xung quanh anh. Cô biết, đôi khi, để bảo vệ một người đàn ông, người ta phải chấp nhận làm những điều không được đẹp đẽ cho lắm. Và Hồng Liên, cô sẵn lòng làm điều đó.
***
Chiều tối, khi ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng khắp mọi nẻo đường, Thanh Long tìm đến một quán bún chả quen thuộc nằm sâu trong một con hẻm nhỏ. Quán Bà Ba. Nó là một căn nhà cấp 4 cũ kỹ, bàn ghế nhựa đơn giản, và bếp than nướng chả luôn đỏ lửa ngoài trời. Tiếng gọi món ồn ào, tiếng đũa bát va chạm lạch cạch, tiếng xe cộ qua lại trên con đường lớn phía xa, tất cả tạo nên một không khí nhộn nhịp, rất đỗi đời thường. Mùi bún chả nướng thơm lừng, quyện với mùi nước chấm chua ngọt đặc trưng, là hương vị mà Thanh Long đôi khi cần để tìm lại sự bình yên trong tâm hồn. Nhưng hôm nay, anh không đến vì đói. Anh đến vì cần thông tin, những thông tin mà chỉ Bà Ba mới có thể cung cấp.
Bà Ba, với thân hình nhỏ nhắn và lưng hơi còng, vẫn thoăn thoắt dọn hàng. Đôi mắt sắc sảo, tinh tường của bà lướt qua mọi ngóc ngách của quán, không bỏ sót một chi tiết nào. Mái tóc bạc trắng được búi gọn gàng, bà mặc chiếc áo bà ba truyền thống màu nâu, trên cổ và cổ tay đeo những chuỗi trang sức bạc cũ kỹ, lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt. Khi thấy Thanh Long bước vào, bà chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt nhiều nếp nhăn.
"Cậu Long đến rồi à? Hôm nay lại thèm bún chả của bà sao?" Giọng bà Ba trầm ấm, mang theo sự thân mật của một người bà.
Thanh Long ngồi xuống chiếc ghế nhựa quen thuộc, một cảm giác thư thái lạ lùng. "Hôm nay tôi không đói bụng, Bà Ba. Tôi cần một bữa ăn tinh thần hơn." Anh nhìn thẳng vào mắt bà. "Bà Ba, gần đây có tin tức gì về những kẻ... thích chơi dơ trên thương trường không? Những kẻ không ngại dùng thủ đoạn để phá hoại người khác?"
Bà Ba đặt đĩa bún chả thơm lừng xuống trước mặt Thanh Long, khói nghi ngút bốc lên, mang theo hương vị hấp dẫn. Bà không trả lời ngay, chỉ mỉm cười bí ẩn. "Cậu Long, lửa càng lớn thì tro tàn càng nhiều. Mà tro tàn thì dễ che giấu những thứ bẩn thỉu." Bà nói, tay thoăn thoắt xếp thêm rau sống vào đĩa. "Người ta nói, ở Thiên Hải này, cậu Long là luật. Nhưng mà luật thì cũng có những kẽ hở, và trong kẽ hở đó, có những con chuột ranh mãnh sống bằng cách gặm nhấm những thứ mà cậu xây dựng."
Thanh Long nhấp một ngụm nước trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ tan ra trong miệng. "Hôm nay bà nói chuyện khó hiểu quá, Bà Ba. Tôi cần thông tin cụ thể hơn. Về cái gọi là 'Bão Đen', và những bàn tay đang khuấy động nó."
Bà Ba khẽ liếc nhìn xung quanh, đảm bảo không có ai chú ý. "Thế giới này rộng lớn lắm, cậu Long. Ngoài ánh sáng của thương trường, còn có bóng tối của thế giới ngầm. Mà ở đó, không có luật pháp, chỉ có kẻ mạnh và những giao dịch ẩn khuất." Bà ghé sát lại, giọng nhỏ hơn. "Gần đây, Huyết Sát Hội... chúng đang tìm một thứ. Một quyển sổ. Quyển sổ đó chứa đựng rất nhiều bí mật, những bí mật có thể lật đổ cả một đế chế, hoặc nâng một kẻ vô danh lên thành ông trùm."
Thanh Long nắm chặt ly trà. "Huyết Sát Hội? Chúng lại muốn gây chuyện gì nữa?" Anh đã từng nghe danh Huyết Sát Hội, một tổ chức ngầm khét tiếng với những hoạt động phi pháp và sự tàn bạo không giới hạn.
"Chúng muốn tìm 'Sổ Đen Huyết Sát'." Bà Ba thì thầm, ánh mắt bà lóe lên vẻ thận trọng. "Quyển sổ đó không chỉ ghi chép những giao dịch ngầm, những cái chết bí ẩn, mà còn là bản đồ của những mối quan hệ chằng chịt trong thế giới ngầm Thiên Hải, thậm chí là cả những đường dây xuyên quốc gia. Người ta nói, ai nắm giữ được nó, người đó sẽ nắm giữ quyền lực thực sự của bóng tối."
"Và bà biết nó ở đâu sao?" Thanh Long hỏi, giọng anh trầm xuống, sự căng thẳng đã quay trở lại.
Bà Ba lại mỉm cười bí ẩn. Bà không trả lời trực tiếp. Thay vào đó, bà cúi xuống dưới quầy hàng, tay bà lục lọi trong một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Một lát sau, bà ngẩng lên, trong tay là một quyển sổ da cũ kỹ, bìa sổ đã sờn rách theo thời gian, nhưng những đường nét chạm khắc vẫn còn rõ ràng. Quyển sổ được buộc bằng một sợi dây da mỏng, và trên bìa, có một ký hiệu hình đầu lâu được vẽ bằng mực đỏ, như thể là máu khô.
"Cầm lấy." Bà Ba lén lút đưa quyển sổ cho Thanh Long, ánh mắt bà nhìn anh đầy vẻ cảnh báo. "Thứ này có thể giúp cậu hiểu rõ hơn về 'mặt tối' của thành phố. Nhưng cũng có thể là án tử." Bà khẽ thì thầm thêm, "Muốn biết chuyện gì, cứ hỏi bà Ba. Nhưng có những chuyện, biết rồi lại muốn không biết."
Thanh Long chậm rãi đón lấy quyển sổ. Xúc giác anh cảm nhận được sự lạnh lẽo của lớp da cũ kỹ, và một trọng lượng bất thường. Anh lật nhẹ trang bìa, những ký tự viết tay bằng mực đỏ mờ ảo hiện ra, như những vết sẹo của quá khứ. Anh cảm nhận được sự nặng trĩu và nguy hiểm tỏa ra từ vật phẩm đó, như thể nó đang thì thầm về những bí mật đen tối nhất của Thiên Hải. Ánh mắt anh lóe lên tia nhìn sắc bén. Sổ Đen Huyết Sát. Một cái tên đầy rẫy sự chết chóc và âm mưu.
Anh nhìn Bà Ba, gật đầu thay cho lời cảm ơn. Bà Ba chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười thâm trầm ẩn chứa nhiều điều chưa nói. Thanh Long biết, đây không chỉ là một quyển sổ. Đây là chìa khóa, là một lời mời gọi vào một thế giới mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ phải dấn thân sâu đến vậy. Những âm mưu trên thương trường, những hiểu lầm trong tình yêu, và giờ là những bí mật chết người của thế giới ngầm. Cơn bão kép đang thực sự bắt đầu, và Thanh Long hiểu rằng, con đường phía trước sẽ không còn là một cuộc dạo chơi. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Nhưng để giữ được thiên địa, và để bảo vệ những mỹ nhân, anh sẽ phải tự mình lặn sâu vào bóng tối, nơi mà luật lệ của anh có thể không còn hiệu lực. Anh sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn bao giờ hết, không chỉ để giữ vững cơ đồ, mà còn để tìm lại sự bình yên trong chính tâm hồn mình, giữa những cơn sóng dữ của cuộc đời.