Sáng sớm hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua tấm kính lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ bóng loáng của văn phòng Thiên Khải. Không gian nơi đây không còn mang dáng vẻ của một startup non trẻ ngày nào, mà đã được mở rộng đáng kể, tràn ngập năng lượng của một cỗ máy đang tăng tốc. Tiếng máy chủ vận hành êm ái, phát ra những âm thanh rì rầm đều đặn như nhịp thở của một sinh vật khổng lồ. Tiếng gõ phím dồn dập hòa cùng tiếng điện thoại reo không ngớt, tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và hiệu quả. Mùi cà phê mới pha thơm nồng hòa quyện với mùi mực in và đôi khi là mùi kim loại thoang thoảng từ những thiết bị công nghệ tối tân, tất cả làm nên một bầu không khí căng thẳng nhưng tràn đầy quyết tâm.
Thanh Long, trong bộ vest may đo tinh tế màu than chì, đứng trước màn hình khổng lồ hiển thị vô số biểu đồ và con số nhảy múa. Dáng người anh cao lớn, săn chắc, toát lên vẻ lịch lãm của một quý ông thành đạt, nhưng ánh mắt anh lại sắc bén như lưỡi kiếm, quét qua từng dữ liệu một cách nhanh nhạy. Đôi môi mỏng thường nở nụ cười nửa miệng đầy mị lực giờ đây khẽ mím lại, thể hiện sự tập trung cao độ. Anh cảm thấy một luồng adrenaline mạnh mẽ chạy dọc sống lưng, một cảm giác háo hức trước thử thách, như một chiến binh chuẩn bị ra trận.
Anh Hoàng, trợ lý đắc lực của Thanh Long, đứng bên cạnh, tay cầm một tập tài liệu dày cộp. Khuôn mặt điển trai của anh Hoàng giờ đây lộ rõ vẻ bận rộn, nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp tuyệt đối. Tóc anh chải gọn gàng, bộ vest phẳng phiu, phản ánh sự chỉn chu đến từng chi tiết. Anh liên tục ghi chép, đôi lúc lại liếc nhìn Thanh Long, chờ đợi những chỉ thị tiếp theo.
Trên màn hình lớn, khuôn mặt gầy gò của Lâm Phong hiện lên rõ nét qua cuộc gọi video. Dù ở cách xa, ánh mắt lanh lợi sau cặp kính cận của cậu vẫn không ngừng lướt qua các dữ liệu, ngón tay thoăn thoắt gõ trên bàn phím. Lâm Phong vẫn giữ phong cách ăn mặc giản dị với áo hoodie, nhưng năng lực công nghệ của cậu thì không hề giản dị chút nào. Cậu là khối óc kỹ thuật đằng sau đế chế đang trỗi dậy này.
"Tốc độ này chưa đủ," Thanh Long cất giọng trầm ấm, nhưng đầy uy lực. Anh không nói lớn, nhưng từng lời anh nói ra đều vang vọng trong không gian, mang theo sức nặng của mệnh lệnh. "Thị trường này như một con thú đói, chúng ta phải nuốt chửng nó trước khi nó kịp nhận ra chúng ta là ai." Ánh mắt anh xoáy sâu vào biểu đồ tăng trưởng, nơi những đường xanh đỏ cứ thế vươn lên thẳng đứng, thể hiện sự thành công vượt bậc của 'Thiên Khải Thông Tin' chỉ trong một thời gian ngắn. Nhưng với Thanh Long, đó mới chỉ là khởi đầu. Anh muốn nhiều hơn thế, anh muốn nuốt trọn cả bầu trời Thiên Hải này.
Anh Hoàng lập tức đáp lời, giọng nói dứt khoát: "Dạ sếp, kế hoạch 'Thiên Nhãn' đã được triển khai mạnh mẽ. Chúng ta đã thâm nhập vào mọi ngóc ngách thị trường từ các nền tảng trực tuyến đến các kênh phân phối truyền thống. Mạng lưới dữ liệu thu thập được đang cho phép chúng ta dự đoán xu hướng tiêu dùng với độ chính xác cao chưa từng có. Các đối thủ nhỏ lẻ đang hoảng loạn, không biết chúng ta đã làm cách nào để có thể nắm bắt được thị hiếu khách hàng nhanh đến vậy."
Thanh Long gật đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy tự mãn. "Hoảng loạn là tốt. Đó là dấu hiệu của sự yếu kém. Kế hoạch 'Thiên Nhãn' không chỉ là thu thập dữ liệu, nó là thấu thị toàn bộ thị trường. Ta muốn biết từng nhịp thở của nó." Anh đưa tay ra hiệu cho Lâm Phong.
Lâm Phong, với vẻ mặt tập trung cao độ, lên tiếng qua micro: "Hệ thống bảo mật và phân tích dữ liệu đã sẵn sàng cho quy mô lớn hơn, Thanh Long. Tôi đã nâng cấp khả năng xử lý, giờ đây nó có thể tiếp nhận lượng thông tin khổng lồ từ kế hoạch 'Thiên Nhãn' mà không hề có độ trễ. Không một đối thủ nào, dù là những tập đoàn lão làng nhất, có thể theo kịp tốc độ phân tích và dự đoán của chúng ta. Chúng ta không chỉ đi trước một bước, chúng ta đang tạo ra một con đường hoàn toàn mới." Giọng Lâm Phong đầy tự tin, pha chút tự hào về thành quả công nghệ của mình.
"Tốt. Hãy để họ cảm nhận được áp lực," Thanh Long nói, giọng anh trầm hơn, ẩn chứa một sự đe dọa nhẹ nhàng. "Bắt đầu từ những con cá lớn hơn." Anh quay lại màn hình, chỉ vào một vài biểu tượng logo của các tập đoàn công nghệ và truyền thông lớn đang chiếm lĩnh thị trường. "Những gã khổng lồ này đã ngủ quên quá lâu trên chiến thắng của mình. Đã đến lúc đánh thức chúng dậy, hoặc tốt hơn, hạ gục chúng."
Anh Hoàng vội vàng ghi lại. "Mục tiêu tiếp theo là nhắm vào phân khúc truyền thông số và quảng cáo trực tuyến, thưa sếp? Chúng ta có nên bắt đầu bằng việc tung ra các gói dịch vụ cạnh tranh không tưởng để kéo khách hàng từ các đối thủ lớn?"
Thanh Long nhướn mày. "Cạnh tranh là tốt, nhưng đừng quá lộ liễu. Hãy tạo ra một sự dịch chuyển ngầm, một làn sóng mà họ không thể nhìn thấy cho đến khi nó nhấn chìm họ. 'Thiên Nhãn' không chỉ là công cụ phân tích, nó còn là công cụ thao túng. Hãy dùng dữ liệu để hiểu mong muốn tiềm ẩn của khách hàng, sau đó tạo ra sản phẩm và chiến dịch mà họ không thể chối từ. Chúng ta không cạnh tranh, chúng ta định hình lại cuộc chơi."
Lâm Phong gật đầu lia lịa trên màn hình. "Tôi hiểu ý anh, Thanh Long. Chúng ta sẽ không chỉ bán những gì thị trường cần, mà sẽ khiến thị trường cần những gì chúng ta bán. Tôi sẽ tinh chỉnh lại thuật toán để không chỉ dự đoán mà còn gợi ý, định hướng hành vi người dùng một cách tinh vi. Các chiến dịch marketing sẽ được cá nhân hóa đến mức tối đa, khiến mỗi khách hàng cảm thấy như sản phẩm là dành riêng cho họ."
Thanh Long nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố Thiên Hải bắt đầu rộn ràng với nhịp sống ban ngày. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh dưới nắng, biểu tượng của quyền lực và tham vọng. Anh biết, mỗi quyết định của anh lúc này đều như một hòn đá ném xuống mặt hồ, tạo nên những gợn sóng lan tỏa khắp thành phố. Anh không chỉ xây dựng một công ty, anh đang xây dựng một đế chế, và đế chế này sẽ không ngừng mở rộng.
"Đừng quên mục tiêu cuối cùng," Thanh Long nhắc nhở, giọng anh mang theo một chút lạnh lẽo. "Thiên Khải không chỉ là công ty công nghệ. Nó là cánh cổng để chúng ta tiếp cận mọi thông tin, mọi mạch máu của Thiên Hải. Quyền lực nằm ở tri thức. Và ta muốn kiểm soát tri thức." Anh đưa tay vuốt nhẹ chiếc Thiên Long Ấn đang đeo trên cổ, vật phẩm cổ xưa như truyền thêm sức mạnh và sự tự tin vào anh. Dòng năng lượng ấm áp quen thuộc lại một lần nữa lan tỏa trong cơ thể, củng cố ý chí sắt đá của anh.
Anh Hoàng và Lâm Phong đều im lặng lắng nghe, hiểu rõ tầm vóc của những lời nói này. Đây không chỉ là chiến lược kinh doanh đơn thuần, đây là một tuyên bố về quyền lực. Thanh Long không chỉ muốn thành công, anh muốn thống trị.
"Thưa sếp, vậy về việc mở rộng chi nhánh và tuyển dụng nhân sự cấp cao?" Anh Hoàng hỏi, sẵn sàng cho những bước đi táo bạo tiếp theo.
"Tiếp tục đẩy mạnh," Thanh Long ra lệnh. "Tuyển những người giỏi nhất, không tiếc tiền. Chúng ta cần những bộ óc sắc bén, những đôi tay nhanh nhẹn. Nhưng quan trọng hơn, chúng ta cần những người trung thành. Bởi vì cuộc chơi này, sẽ không chỉ dừng lại ở thương trường." Anh khẽ liếc nhìn ra ngoài, nơi bầu trời đang trong xanh, nhưng anh biết, một cơn bão ngầm đang hình thành, và Thiên Khải của anh sẽ là tâm điểm của nó.
***
Vào lúc Thanh Long đang vẽ nên bức tranh quyền lực tại văn phòng Thiên Khải, một cơn bão khác đang âm thầm hình thành ở một nơi khác trong thành phố. Chiều muộn, bầu trời Thiên Hải bắt đầu âm u, những đám mây xám xịt kéo đến nặng nề, báo hiệu một cơn mưa sắp sửa trút xuống, như thể phản chiếu tâm trạng của nữ cường nhân Mỹ Ngọc.
Trong văn phòng làm việc sang trọng trên tầng cao nhất của Tập đoàn Thiên Phú – một đế chế đã đứng vững hàng thập kỷ trên thương trường – Mỹ Ngọc đang ngồi bất động trước bàn làm việc. Không gian được thiết kế tinh xảo với tông màu trầm, những bức tranh nghệ thuật đắt giá treo trên tường, và một tầm nhìn bao quát toàn cảnh thành phố qua ô cửa kính lớn. Tiếng gõ phím máy tính đều đặn từ phòng làm việc của thư ký vang vọng khe khẽ, cùng với tiếng điện thoại đôi khi reo và tiếng giày cao gót lộc cộc trên sàn đá hoa cương, tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc của sự bận rộn. Mùi điều hòa không khí lạnh lẽo, quyện với hương cà phê mới pha và mùi giấy tờ mới, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp nhưng cũng có chút căng thẳng, sang trọng đến nghẹt thở.
Mỹ Ngọc, trong bộ váy công sở màu xanh coban ôm sát tôn lên đường cong quyến rũ, mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, vẫn giữ nguyên vẻ đẹp kiêu sa, sắc sảo. Đôi mắt phượng của cô, vốn đã sắc bén, giờ đây lại càng thêm lạnh lùng khi cô nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Trên đó là báo cáo chi tiết về "Thiên Khải Thông Tin", một cái tên mới nổi đang làm mưa làm gió trên thị trường công nghệ và dữ liệu. Cô lướt qua những con số tăng trưởng chóng mặt, những dự án đột phá, và những chiến dịch marketing táo bạo mà Thiên Phú, với tất cả kinh nghiệm và nguồn lực của mình, cũng chưa từng nghĩ đến. Một cảm giác khó chịu dấy lên trong lòng cô, không phải sợ hãi, mà là sự cảnh giác cao độ và một chút bực tức khi có kẻ dám thách thức vị thế của cô.
Cô Lan, thư ký riêng của Mỹ Ngọc, đứng bên cạnh, vẻ mặt nghiêm nghị và ánh mắt tập trung cao độ. Cô Lan ăn mặc thanh lịch, đeo kính gọng vàng, với mái tóc búi thấp gọn gàng. Cô là cánh tay phải đắc lực, là đôi mắt và đôi tai của Mỹ Ngọc, luôn chuẩn bị sẵn sàng mọi thông tin cần thiết. Cô đứng thẳng tắp, chờ đợi chỉ thị, không dám phát ra bất kỳ âm thanh thừa thãi nào.
"Thiên Khải… một cái tên mới nổi, nhưng tốc độ này thì không tầm thường." Mỹ Ngọc cuối cùng cũng cất lời, giọng cô rõ ràng, rành mạch, từng chữ như được gọt giũa sắc bén. "Ai đứng sau nó?" Cô không hỏi, mà như đang đưa ra một mệnh lệnh, yêu cầu một lời giải thích thỏa đáng cho sự đột phá không thể tin được này.
Cô Lan lập tức trả lời, giọng nói của cô cũng chuyên nghiệp và dứt khoát không kém. "Thưa sếp, thông tin về người điều hành rất ít, gần như không có. Chỉ biết là một thanh niên tên Thanh Long. Mọi thông tin cá nhân đều được che giấu kỹ lưỡng, hồ sơ của anh ta dường như mới xuất hiện gần đây. Nhưng những động thái gần đây của họ trên thị trường đã khiến nhiều đối thủ lớn, kể cả một số đối tác của chúng ta, phải dè chừng. Họ đã cướp đi một số hợp đồng béo bở mà chúng ta đang nhắm tới, bằng những chiến lược mà chúng ta không thể nào lường trước được." Cô Lan nói, trong giọng có chút ngạc nhiên và lo lắng, điều hiếm khi xảy ra.
Mỹ Ngọc nhếch mép, một nụ cười khẩy lạnh lẽo. "Dè chừng ư? Tôi không dè chừng." Từ "dè chừng" dường như là một sự sỉ nhục đối với cô. "Tôi muốn biết rõ về con người này. Một kẻ mới nổi, có thể xoay chuyển thị trường nhanh đến vậy, chắc chắn không phải là một người đơn giản. Hắn ta có vẻ ngoài ra sao? Những mối quan hệ của hắn là gì? Động cơ thực sự của hắn là gì khi dấn thân vào lĩnh vực này?"
Cô Lan ghi lại từng lời chỉ thị. "Chúng tôi đã cố gắng truy vết qua các kênh thông tin công khai và cả một số nguồn không chính thống, nhưng hồ sơ của Thanh Long gần như trống rỗng trước khi 'Thiên Khải' xuất hiện. Anh ta giống như một bóng ma đột nhiên hiện hữu."
Mỹ Ngọc đưa tay lên xoa thái dương, đôi mắt phượng nheo lại, lộ rõ vẻ hoài nghi. "Một bóng ma thì không thể tạo ra một đế chế. Chắc chắn có điều gì đó chúng ta chưa biết. Một thế lực đứng sau? Hay là hắn ta có một bí mật nào đó?" Suy nghĩ của cô lướt nhanh như cắt, phân tích mọi khả năng. Cô không chỉ nhìn vào những con số, cô nhìn vào con người đứng sau chúng. Người đàn ông này, Thanh Long, đang khơi gợi sự tò mò và cả sự thách thức trong cô.
"Cô Lan," Mỹ Ngọc gọi, giọng điệu sắc bén như ra lệnh. "Hãy thăm dò mọi ngóc ngách, từ lý lịch cá nhân đến các mối quan hệ, tài chính, thậm chí là những thói quen nhỏ nhất của Thanh Long. Đừng bỏ sót bất cứ điều gì. Tôi muốn một báo cáo đầy đủ, chi tiết nhất có thể, trong vòng 48 giờ. Sử dụng mọi nguồn lực chúng ta có. Nếu cần, hãy liên hệ với các mối quan hệ cũ của tôi trong giới điều tra ngầm. Tôi muốn biết kẻ này là ai, và hắn muốn gì."
"Dạ rõ, thưa sếp." Cô Lan gật đầu dứt khoát, ánh mắt nghiêm túc. "Tôi sẽ chuẩn bị kế hoạch ngay lập tức và phân công nhân sự. Bất cứ thông tin nào về Thanh Long, chúng tôi sẽ báo cáo lại cho sếp ngay lập tức. Sếp muốn chúng ta có động thái gì trên thị trường để đáp trả Thiên Khải?"
Mỹ Ngọc đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố đang dần chìm trong bóng tối và những hạt mưa phùn đầu tiên bắt đầu rơi lất phất. "Chưa cần. Một kẻ muốn săn mồi thường sẽ để con mồi của mình bộc lộ toàn bộ sức mạnh trước khi ra tay. Chúng ta sẽ quan sát thêm một thời gian. Nhưng hãy chuẩn bị sẵn sàng mọi phương án. Tôi không muốn Thiên Phú bị bất ngờ bởi bất kỳ ai, đặc biệt là một tên nhóc mới nổi."
Ánh mắt cô lướt qua những tòa nhà chọc trời, rồi dừng lại ở một tòa nhà cao tầng đang sáng đèn rực rỡ ở phía xa – đó là trụ sở của Thiên Khải. Cô cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ toát ra từ nơi đó, một nguồn năng lượng trẻ trung, táo bạo, và có phần ngạo mạn. Thanh Long. Cái tên đó cứ quanh quẩn trong đầu cô.
"Anh ta là ai? Và tại sao lại xuất hiện vào đúng thời điểm này?" Mỹ Ngọc thầm nghĩ. Cô có linh cảm rằng Thanh Long không chỉ là một doanh nhân đơn thuần. Có điều gì đó ở anh ta khiến cô phải chú ý, không chỉ là sự thành công chóng mặt. Ánh mắt cô nheo lại, một tia lửa lóe lên. "Chúng ta sẽ sớm gặp nhau thôi, Thanh Long. Và tôi sẽ không bỏ qua bất kỳ bí mật nào của anh."
***
Giữa trưa, khi những hạt mưa phùn đã ngưng rơi, nhường chỗ cho ánh nắng dịu nhẹ của một ngày sau cơn mưa, Thanh Long tìm đến một nơi hoàn toàn khác biệt với những tòa nhà chọc trời và không khí thương trường căng thẳng: Hiệu Sách Cũ 'Ký Ức'. Nằm ẩn mình trong một con phố nhỏ cổ kính của Thiên Hải, hiệu sách này giống như một viên ngọc quý bị thời gian lãng quên. Bên ngoài là một cánh cửa kính lớn đã ngả màu theo năm tháng, hé lộ một không gian bên trong chất đầy những giá sách gỗ cao sát trần, sách chất đống khắp mọi nơi, từ sàn nhà đến những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tạo nên một mê cung tri thức đầy mê hoặc.
Thanh Long, trong trang phục casual nhưng vẫn toát lên vẻ lịch lãm với chiếc áo sơ mi linen màu kem và quần kaki tối màu, bước vào. Tiếng chuông cửa kêu leng keng nhẹ nhàng, báo hiệu sự xuất hiện của anh. Mùi giấy cũ, mùi bụi thời gian, và một chút mùi gỗ mục đặc trưng của những cuốn sách lâu năm xộc vào mũi anh, mang theo một cảm giác hoài cổ và bình yên đến lạ. Bầu không khí yên tĩnh, ấm cúng, hoàn toàn đối lập với sự ồn ào, hối hả của thế giới bên ngoài. Anh cảm nhận được sự tĩnh lặng này, như một lời mời gọi bước vào một thế giới khác, nơi thời gian dường như ngưng đọng.
Anh lướt qua những kệ sách cũ kỹ, ngón tay khẽ chạm vào bìa những cuốn sách cổ đã sờn rách, như đang cố gắng cảm nhận từng câu chuyện, từng bí mật mà chúng cất giữ. Anh không tìm kiếm kiến thức kinh doanh thông thường, những thứ mà 'Thiên Khải Thông Tin' của anh có thể phân tích chỉ trong tích tắc. Anh tìm kiếm những điều bí ẩn hơn, những thông tin mà thế giới hiện đại đã lãng quên, những câu chuyện mà Lão Gia Trần đã ám chỉ.
"Những lời của Lão Gia Trần… liệu có phải ám chỉ những điều này?" Thanh Long tự lẩm bẩm, giọng nói trầm khẽ, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. Anh nhớ lại những lời cảnh báo của Lão Gia Trần về "cuộc chơi lớn hơn", về "những kẻ nhìn cậu như một miếng mồi", và về những thế lực ngầm đang ngủ yên. Anh biết, để thực sự thống trị Thiên Hải, anh không chỉ cần quyền lực trên thương trường, mà còn phải hiểu rõ những dòng chảy ngầm, những quy luật ẩn giấu mà ít ai biết đến.
Từ phía quầy tính tiền, một ông lão tóc bạc phơ, đeo kính lão và đang lật giở một cuốn sách da cũ kỹ, ngẩng đầu lên. Ông có vẻ ngoài hiền từ, nhưng ánh mắt lại rất tinh anh. Ông là chủ quán Hiệu Sách Cũ 'Ký Ức', một người hiếm khi nói nhiều nhưng lại sở hữu một kho tàng tri thức vô giá.
"Cậu tìm gì thế, chàng trai?" Ông lão cất giọng trầm ấm, nhưng có chút khàn khàn. "Ở đây có những thứ mà không phải ai cũng biết đến giá trị của nó đâu. Đôi khi, một cuốn sách cũ lại chứa đựng cả một thế giới mà người ta chẳng bao giờ ngờ tới."
Thanh Long quay lại, mỉm cười nhẹ, nụ cười lịch thiệp nhưng vẫn giữ vẻ bí ẩn. "Tôi tìm những câu chuyện cũ, những bí mật bị chôn vùi. Về các gia tộc, về những thế lực đã từng định hình thành phố này… và những điều không thể giải thích bằng khoa học." Anh không ngần ngại nói thẳng ra những điều anh đang tìm kiếm, bởi anh có linh cảm rằng người chủ quán này không phải là một người bình thường.
Ông lão mỉm cười sâu xa. "Ồ, cậu chàng có vẻ có một tâm hồn thích khám phá những điều huyền bí. Thành phố này, nhìn bên ngoài thì hiện đại và hào nhoáng, nhưng bên trong nó ẩn chứa vô vàn lớp lang của lịch sử, của những quyền lực cổ xưa mà ít ai còn nhớ đến. Cậu muốn tìm hiểu về các gia tộc ư? Gia tộc họ Lý đã từng nắm giữ cả một vùng đất ở phía Tây thành phố, hay gia tộc họ Trần với những bí mật về thuật phong thủy và những người canh giữ linh hồn?"
Thanh Long lắng nghe một cách chăm chú. Những cái tên đó, những câu chuyện đó, dường như đang chạm đến một phần ký ức sâu thẳm nào đó trong anh, một cảm giác quen thuộc mà anh không thể lý giải. Anh cảm thấy Thiên Long Ấn trên cổ mình hơi ấm lên, như thể nó cũng đang cộng hưởng với những lời nói của ông lão.
"Vậy ông có biết gì về những điều không thể giải thích bằng khoa học không?" Thanh Long hỏi, ánh mắt anh lóe lên tia sáng của sự khám phá, sự háo hức muốn chạm vào những bí mật vượt ra ngoài tầm hiểu biết thông thường.
Ông lão vuốt nhẹ bộ râu bạc. "Khoa học chỉ là một cách để con người lý giải thế giới. Nhưng thế giới này còn rộng lớn hơn những gì khoa học có thể chạm tới. Có những năng lực tiềm ẩn, những dòng chảy linh khí, những sinh vật huyền bí… tất cả đều tồn tại, chỉ là con người có đủ khả năng để nhìn thấy hay không thôi." Ông lão đưa tay chỉ vào một góc khuất của hiệu sách, nơi có một giá sách nhỏ được đặt riêng biệt, những cuốn sách ở đó trông cũ kỹ hơn, bìa bằng da thuộc hoặc giấy dó, với những ký tự cổ xưa mà Thanh Long chưa từng thấy bao giờ. "Ở đó, có thể cậu sẽ tìm thấy thứ mình cần. Nhưng hãy cẩn thận, tri thức có sức mạnh, nhưng cũng có thể là một con dao hai lưỡi."
Thanh Long bước đến giá sách đó, cảm giác một luồng năng lượng quen thuộc nhưng cũng xa lạ tỏa ra từ những cuốn sách. Anh chạm vào một cuốn sách có bìa da màu nâu sẫm, trên đó khắc họa một biểu tượng rồng phượng cổ xưa. Khi ngón tay anh lướt trên bề mặt cuốn sách, một dòng năng lượng quen thuộc tuôn chảy vào cơ thể, mạnh mẽ hơn nhiều so với Thiên Long Ấn. Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự kết nối kỳ lạ này.
"Cuốn sách này… nó có vẻ ngoài khác thường." Thanh Long nói, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ suy tư.
Ông lão chủ quán chỉ cười hiền từ, không nói gì thêm. Ông để Thanh Long tự do khám phá, như thể ông biết rằng Thanh Long đã tìm thấy thứ mình cần, hoặc ít nhất là một phần của nó. Anh biết, ông lão này không chỉ là một chủ hiệu sách đơn thuần. Ông là một người gác cổng, một người nắm giữ những bí mật mà anh đang khao khát khám phá.
Thanh Long quyết định không mở nó ra ngay tại đây. Anh muốn đọc nó trong sự yên tĩnh và riêng tư của căn hộ của mình. Anh nhẹ nhàng cầm cuốn sách, rồi quay lại quầy tính tiền.
"Cuốn này bao nhiêu tiền, thưa ông?" Thanh Long hỏi.
Ông lão lắc đầu. "Không bán. Cuốn sách đó không có giá trị bằng tiền. Nó chỉ thuộc về người có duyên với nó. Cậu cầm đi. Nhưng hãy nhớ, mỗi tri thức đều đi kèm với một trách nhiệm. Và một khi đã mở cánh cửa này, cậu sẽ không thể quay lại được nữa."
Thanh Long nhìn ông lão, ánh mắt đầy vẻ biết ơn. "Cảm ơn ông. Tôi sẽ nhớ lời ông." Anh rời Hiệu Sách Cũ 'Ký Ức', mang theo cuốn sách cổ và một tâm trạng đầy những câu hỏi chưa có lời giải. Ánh mắt anh lóe lên tia sáng của sự khám phá, sự háo hức muốn chạm vào những bí mật vượt ra ngoài tầm hiểu biết thông thường.
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo những hạt mưa phùn lất phất làm ướt đẫm những con đường lát đá, Thanh Long tìm đến Quán Bar 'Mị Ảnh'. Địa điểm này khác xa hoàn toàn với vẻ trầm mặc của hiệu sách cũ hay sự hối hả của văn phòng Thiên Khải. Bên ngoài, 'Mị Ảnh' chỉ là một cánh cửa gỗ cũ kỹ, không có biển hiệu, dễ dàng bị bỏ qua giữa những ánh đèn neon rực rỡ của thành phố Thiên Hải. Nhưng bên trong, đó lại là một thế giới hoàn toàn khác.
Khi Thanh Long đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, một không gian rộng rãi, trang trí theo phong cách Gothic pha lẫn Á Đông hiện ra trước mắt. Ánh đèn mờ ảo màu hổ phách và xanh lục tạo nên một không khí huyền ảo, ma mị. Nhung đỏ sang trọng phủ khắp các ghế sofa, những bức tượng kỳ lạ với hình thù nửa người nửa thú được chạm khắc tinh xảo đặt ở các góc, và những bức phù điêu cổ kính trên tường. Có những khu vực riêng tư được rèm nhung che kín, và Thanh Long có thể cảm nhận được một luồng năng lượng nhẹ nhàng từ những bùa chú được yểm để bảo vệ sự riêng tư ở đó.
Âm thanh nhạc jazz du dương, đôi khi chuyển sang những giai điệu blues trầm buồn, hòa quyện với tiếng ly chén va chạm lanh canh, tiếng cười nói xì xào của những vị khách, và tiếng pha chế cocktail điệu nghệ của bartender. Đôi lúc, anh còn nghe thấy những tiếng thì thầm khe khẽ, không phải những câu chuyện phiếm thông thường, mà là những lời nói mang vẻ bí ẩn, như thể là những câu thần chú hay những giao kèo ngầm đang được thì thầm. Mùi rượu mạnh nồng nàn, quyện với mùi thuốc lá thoang thoảng, mùi nước hoa đắt tiền từ những bóng hồng lướt qua, và một chút mùi hương thảo mộc đặc trưng của quán, tất cả tạo nên một thứ hỗn hợp quyến rũ, kích thích các giác quan. Không khí nơi đây u ám, quyến rũ, ma mị nhưng cũng đầy sức sống, một cảm giác bí ẩn và tự do mà hiếm nơi nào có được.
Thanh Long, vẫn trong bộ trang phục casual nhưng vẫn toát lên khí chất khó cưỡng, chọn một góc khuất, khuất sau một tấm rèm nhung dày và một bức tượng Garuda bằng gỗ cổ kính. Anh ngồi xuống chiếc ghế bành da sang trọng, dáng người anh thả lỏng nhưng ánh mắt vẫn sắc bén quét qua từng ngóc ngách của quán. Anh không nói nhiều, chỉ quan sát và lắng nghe. Anh cảm thấy một sự tò mò mạnh mẽ, một sự háo hức muốn khám phá những bí mật mà nơi đây cất giữ. Cuốn sách cổ từ hiệu sách 'Ký Ức' đang nằm trong túi anh, như một lời nhắc nhở về những gì anh đang tìm kiếm.
Ly rượu whisky mạch nha đơn cất sóng sánh trong tay anh, ánh hổ phách của chất lỏng phản chiếu ánh đèn mờ ảo. Anh nhấm nháp từng ngụm nhỏ, cảm nhận vị cay nồng lan tỏa trong khoang miệng. Anh lắng nghe những câu chuyện phiếm, những lời thì thầm về các giao dịch ngầm, về những thế lực mới nổi trong thế giới ngầm Thiên Hải, và cả những tin đồn khó tin về những điều siêu nhiên.
"Thế giới này không chỉ có thương trường. Những con rắn ẩn mình trong bóng tối còn nguy hiểm hơn nhiều." Thanh Long thầm nghĩ, nhớ lại lời cảnh báo của Lão Gia Trần. Anh đã từng đối phó với những kẻ cạnh tranh không lành mạnh, những băng nhóm xã hội đen nhỏ lẻ. Nhưng những gì anh cảm nhận được ở nơi này, và những lời Lão Gia Trần ám chỉ, cho thấy có một cấp độ khác của quyền lực, một thế giới ngầm sâu sắc hơn, phức tạp hơn rất nhiều. Anh cần phải hiểu nó, để kiểm soát nó, hoặc ít nhất là để bảo vệ bản thân và những gì anh đang xây dựng.
Từ phía quầy bar, một giọng nói trầm ấm, đầy trải nghiệm vang lên, như thể người đó đã quan sát Thanh Long từ lâu. "Khách quý đến thăm. Đêm nay có vẻ sẽ có nhiều chuyện hay đây." Người nói là một người đàn ông trung niên, với bộ râu quai nón được cắt tỉa gọn gàng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tinh tường và thâm trầm. Đó là chủ quán Mị Ảnh, một nhân vật bí ẩn mà ít ai biết rõ về quá khứ của ông ta, nhưng tất cả những kẻ có máu mặt trong giới ngầm đều phải nể trọng.
Thanh Long mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh quét qua một vài nhân vật có vẻ ngoài khác thường trong quán. Một người phụ nữ với hình xăm rồng quấn quanh cánh tay, đang thì thầm với một người đàn ông có vẻ ngoài lạnh lùng, ánh mắt sắc lẹm. Một nhóm người khác, ăn mặc sang trọng nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự cảnh giác, đang trao đổi một chiếc vali nhỏ dưới gầm bàn. Anh cảm nhận được một nguồn năng lượng đặc biệt từ một số người trong số họ, một sự khác biệt mà chỉ có anh mới có thể nhận ra.
Anh biết, nơi đây không chỉ là một quán bar. Nó là một điểm giao thoa, một trung tâm thông tin của thế giới ngầm, nơi những bí mật được trao đổi, những giao kèo được định đoạt, và những quyền lực được định hình lại. Anh đã đến đây không chỉ để tìm kiếm thông tin, mà còn để đặt chân vào một thế giới mới, một thế giới mà anh biết sẽ đòi hỏi nhiều hơn là trí tuệ và tiền bạc. Nó sẽ đòi hỏi bản lĩnh, sự khôn ngoan, và cả khả năng kiểm soát những năng lực đặc biệt của bản thân.
Thanh Long nhấm nháp nốt ly rượu, cảm nhận vị rượu mạnh mẽ tan chảy trong cơ thể, hòa quyện với luồng năng lượng đang cuộn chảy trong anh. Anh nhắm mắt lại trong giây lát, hít thở sâu, để mọi giác quan mở rộng, hấp thụ mọi thông tin từ môi trường xung quanh. Anh không chỉ nghe bằng tai, nhìn bằng mắt, mà còn cảm nhận bằng toàn bộ cơ thể, bằng linh giác của mình.
Khi mở mắt ra, ánh mắt anh sắc bén và tràn đầy quyết tâm. Anh đứng dậy, không nói lời nào, chỉ gật đầu nhẹ với chủ quán như một lời chào tạm biệt ngầm. Ông chủ quán cũng gật đầu đáp lại, một nụ cười bí ẩn nở trên môi. Thanh Long bước ra khỏi 'Mị Ảnh', để lại sau lưng ánh đèn mờ ảo và những bí mật đang cuộn chảy. Mưa phùn vẫn lất phất, nhưng không khí trở nên lạnh hơn, như một lời nhắc nhở về những thách thức đang chờ đợi anh.
Anh biết, những lời khuyên của Lão Gia Trần, những bí mật trong Hiệu Sách Cũ 'Ký Ức', và những gì anh chứng kiến tại Quán Bar 'Mị Ảnh' đang dần vẽ nên một bức tranh lớn hơn về Thiên Hải. Mỹ Ngọc có thể là một đối thủ đáng gờm trên thương trường, nhưng thế giới ngầm này còn phức tạp hơn nhiều. Anh đã sẵn sàng. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh tin rằng, với trí tuệ, bản lĩnh, và năng lực đặc biệt của mình, anh sẽ vượt qua tất cả. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta." Lời tuyên bố đó giờ đây không chỉ bao hàm những bóng hồng tuyệt sắc, mà còn cả những quyền lực, những bí ẩn đang chờ anh chinh phục. Anh sẽ không chỉ xây dựng một đế chế kinh doanh, mà còn là một thế lực không thể lay chuyển trong mọi ngóc ngách của đô thị này.