Đêm khuya buông xuống biệt thự vùng ngoại ô, không khí trong lành hơn hẳn cái ngột ngạt của nội thành, mang theo mùi hoa nhài từ khu vườn bên ngoài lùa nhẹ qua khung cửa sổ. Tiếng chim đêm lảnh lót đâu đó trong vòm lá, xa xa vẳng lại tiếng chó sủa vọng từ một trang trại nào đó, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch mà sâu lắng. Trong căn phòng làm việc được thiết kế tối giản nhưng sang trọng, Thanh Long ngồi đó, ánh đèn vàng dịu hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, cương nghị. Dưới tay anh, chiếc Sổ Đen Huyết Sát nằm lặng lẽ trên mặt bàn gỗ óc chó, như một vật thể sống đang thở ra hơi lạnh và sự nguy hiểm.
Anh lướt nhẹ ngón tay lên lớp da cũ kỹ, sờn rách theo thời gian, cảm nhận từng vết xước, từng nếp gấp đã chứng kiến biết bao bí mật được ghi lại. Cái cảm giác lạnh buốt không chỉ từ chất liệu da, mà còn từ chính linh hồn u ám mà quyển sổ này mang theo. Những ký hiệu hình đầu lâu bằng mực đỏ khô trên bìa, như một vết sẹo của quá khứ đen tối, giờ đây lại như một con mắt đang nhìn thẳng vào anh, thách thức và mê hoặc. Thanh Long hít một hơi thật sâu, mùi giấy cũ, mùi da thuộc và một chút gì đó thoang thoảng như mùi máu tanh đã khô, đan xen vào khứu giác anh, khiến thần kinh anh căng như dây đàn. Anh biết, thứ mình đang nắm giữ không đơn thuần chỉ là một quyển sổ, mà là một cánh cửa dẫn vào vực thẳm của thế giới ngầm, nơi mà luật lệ của Thiên Hải, của Thiên Long, có thể không còn là chân lý.
Những suy nghĩ hỗn độn cứ cuộn xoáy trong đầu Thanh Long. Từ vụ phá hoại dự án Sky Garden một cách tinh vi, cho đến những báo cáo liên tục từ Anh Hoàng về các dự án khác cũng gặp trục trặc một cách “bất thường”, tất cả đều chỉ về một bàn tay vô hình, một thế lực nào đó đang cố ý nhắm vào Thiên Long. Kèm theo đó, gánh nặng về các mối quan hệ cá nhân vẫn đè nặng lên vai anh. Hình ảnh Mỹ Ngọc lạnh lùng, Tiểu Linh đau khổ, Hồng Liên toan tính, và An Nhiên với những lời lẽ mềm mỏng nhưng chất chứa ẩn ý, tất cả như những mũi kim châm vào tâm trí anh, khiến anh dù mệt mỏi nhưng không thể nào chợp mắt. Anh đã quá phân tâm, quá lơ là, để giờ đây, cơn bão kép của thương trường và tình ái đang bao trùm lấy anh.
Anh đưa tay lấy chiếc điện thoại, bấm một dãy số quen thuộc. Đầu dây bên kia, Lâm Phong bắt máy gần như ngay lập tức, giọng nói hơi ngái ngủ nhưng vẫn nhanh nhẹn.
"Lâm Phong, tôi cần cậu điều tra một vụ việc... rất gấp và tuyệt đối bảo mật," Thanh Long nói, giọng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một vẻ khẩn trương hiếm thấy. Anh không muốn để Lâm Phong cảm nhận được sự bất ổn trong mình, nhưng sự nghiêm trọng của tình hình đã khiến anh không thể che giấu hoàn toàn.
"Đã rõ, Long ca. Chi tiết như thế nào?" Lâm Phong đáp, giọng nói đã tỉnh táo hoàn toàn, toát lên sự tập trung và nghiêm túc. Anh biết, khi Thanh Long dùng giọng điệu này, mọi chuyện đều không hề đơn giản.
Thanh Long nhắm mắt lại trong giây lát, như thể đang sắp xếp lại những mảnh ghép vụn vặt trong tâm trí. "Vụ Sky Garden... Tôi cần cậu phân tích kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ nhất. Từ các lỗi kỹ thuật được phát hiện, các mã nguồn bị chèn, các lỗ hổng trong chuỗi cung ứng, cho đến bất kỳ dấu vết nào của kẻ đứng sau. Càng tinh vi càng tốt. Tôi muốn biết chính xác cách thức, thủ đoạn, và đặc biệt là năng lực của đối thủ. Đây không phải là một sự cố đơn thuần, Lâm Phong. Đây là một cuộc tấn công được tính toán kỹ lưỡng, có chủ đích, và tôi nghi ngờ nó đến từ một tổ chức có tiềm lực rất lớn."
Anh mở Sổ Đen, lướt qua một vài trang đầu tiên. Những dòng chữ viết tay bằng mực đỏ đã phai màu, những ký tự cổ quái, những con số khó hiểu, tất cả đều gợi lên một cảm giác ghê rợn. Anh cảm nhận được sự nguy hiểm đang tỏa ra từ từng trang giấy, từ từng bí mật được chôn vùi trong đó. "Tôi sẽ gửi cho cậu một số thông tin sơ bộ mà Anh Hoàng đã thu thập được. Hãy kiểm tra tất cả các hệ thống an ninh mạng, các giao thức bảo mật của Thiên Long. Tôi muốn biết liệu có bất kỳ dấu hiệu xâm nhập nào khác mà chúng ta chưa phát hiện hay không."
"Long ca yên tâm, tôi sẽ huy động đội ngũ tốt nhất và làm việc không ngừng nghỉ. Chuyện này, để tôi xử lý," Lâm Phong khẳng định, giọng nói đầy kiên quyết. Thanh Long có thể nghe thấy tiếng gõ phím dồn dập ở đầu dây bên kia, cho thấy Lâm Phong đã bắt tay vào công việc ngay lập tức. Thanh Long gật đầu, một tia tin tưởng lướt qua trong mắt. Lâm Phong luôn là người đáng tin cậy nhất trong những lúc nguy nan, với bộ óc thiên tài về công nghệ và sự tận tâm tuyệt đối.
Cúp máy, Thanh Long lại đặt tay lên quyển Sổ Đen. Cái lạnh lẽo từ nó xuyên qua lòng bàn tay anh, như nhắc nhở anh về một thế giới khác, một thế giới mà anh sắp sửa phải dấn thân vào sâu hơn bao giờ hết. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Cơn bão thật sự vẫn còn ở phía trước. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Nhưng để giữ được thiên địa này, và để bảo vệ những mỹ nhân đó, anh sẽ phải mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn, và sẵn sàng đối mặt với bất kỳ bóng tối nào đang rình rập.
***
Sáng hôm sau, bầu không khí tại Tập đoàn Thiên Long căng như dây đàn. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép sừng sững giữa trung tâm thành phố, phản chiếu ánh nắng ban mai chói chang, nhưng bên trong, một làn sóng lo lắng đang âm ỉ. Tiếng máy chủ vận hành không ngừng nghỉ, tiếng gõ phím dồn dập từ các phòng ban, tiếng điện thoại reo liên hồi và tiếng giày cao gót lộc cộc trên sàn đá hoa cương, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và căng thẳng. Mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi điều hòa không khí lạnh ngắt, thỉnh thoảng xen lẫn mùi mực in và kim loại từ các thiết bị công nghệ mới, càng làm tăng thêm vẻ chuyên nghiệp nhưng cũng đầy áp lực.
Thanh Long ngồi trong văn phòng của mình, ánh mắt sâu thẳm quét qua màn hình máy tính, nơi hiển thị báo cáo cập nhật về tình hình các dự án. Anh Hoàng, với bộ vest chỉnh tề, mái tóc chải gọn gàng và vẻ mặt nghiêm túc thường trực, đứng đối diện, tay cầm tập tài liệu dày cộm.
"Thưa sếp, ngoài Sky Garden, hai dự án ở khu đô thị mới cũng đang gặp vấn đề tương tự," Anh Hoàng báo cáo, giọng nói trầm ổn nhưng lộ rõ vẻ lo ngại. "Dự án Green Oasis bị chậm trễ giấy phép một cách bất ngờ, dù trước đó mọi thủ tục đều đã hoàn tất. Còn dự án Aqua Tower thì gặp vấn đề về nguồn cung ứng vật liệu. Các nhà cung cấp lớn đột ngột hủy hợp đồng hoặc tăng giá phi lý, khiến chúng ta phải tìm kiếm các đối tác mới trong thời gian gấp rút, đội chi phí lên đáng kể."
Thanh Long day nhẹ thái dương. "Hệ thống... Cậu có thấy điểm chung nào không, Anh Hoàng? Đây không thể là những sự cố đơn lẻ." Anh nhìn thẳng vào Anh Hoàng, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu mọi vấn đề.
Anh Hoàng gật đầu. "Có vẻ như chúng ta đang bị nhắm đến một cách có hệ thống, thưa sếp. Các vấn đề đều phát sinh ở những mắt xích quan trọng, gây ảnh hưởng dây chuyền và tối đa hóa thiệt hại. Động thái này rất chuyên nghiệp, có sự phối hợp nhịp nhàng giữa nhiều bên, từ các cơ quan quản lý, các đối tác cung ứng, cho đến cả những đối thủ cạnh tranh nhỏ lẻ đang nhân cơ hội này để gây rối. Áp lực của 'Khủng hoảng kinh tế Bão Đen' cũng khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn, các doanh nghiệp đều đang oằn mình chống đỡ, và những động thái phá hoại này càng khiến chúng ta khó khăn hơn để duy trì ổn định."
Đúng lúc đó, điện thoại của Thanh Long rung lên. Là tin nhắn từ Lâm Phong. Anh mở ra, đọc lướt qua, lông mày khẽ cau lại.
*Lâm Phong (qua tin nhắn): "Long ca, vụ Sky Garden... có vẻ vượt quá khả năng của một đối thủ thông thường. Dấu vết để lại rất chuyên nghiệp, gần như xóa sạch, nhưng tôi tìm thấy vài mã nguồn lạ... gợi ý về một tổ chức có tiềm lực rất lớn. Chúng không chỉ tấn công hệ thống kỹ thuật mà còn có vẻ đã cài cắm người vào chuỗi cung ứng, thậm chí cả nội bộ chúng ta. Tôi đang cố gắng truy vết, nhưng chúng quá cẩn thận. Đây là một tổ chức có năng lực công nghệ cao và mạng lưới rộng, không chỉ dừng lại ở Việt Nam."*
Thanh Long siết chặt điện thoại trong tay. Điều anh lo sợ nhất đang dần trở thành hiện thực. Đây không còn là cuộc chiến thương trường đơn thuần nữa. Đây là một cuộc đối đầu với một thế lực ẩn mình, chuyên nghiệp và cực kỳ nguy hiểm. Hắc Ưng... cái tên đó lại hiện lên trong tâm trí anh, kèm theo những lời cảnh báo của Bà Ba.
Anh Hoàng nhận thấy vẻ mặt trầm trọng của Thanh Long, không dám nói thêm lời nào. Không gian trong văn phòng trở nên ngột ngạt. Thanh Long đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, thành phố Thiên Hải vẫn hối hả, tấp nập dưới ánh nắng, nhưng trong mắt anh, nó đã không còn là một thành phố bình yên nữa.
Anh lướt qua điện thoại, tìm kiếm số của Mỹ Ngọc. Đắn đo một lúc, anh gõ vài dòng tin nhắn, hỏi thăm về công việc, về cuộc sống. Một lát sau, tin nhắn trả lời đến, ngắn gọn và lạnh nhạt: *“Em ổn. Anh lo cho công việc của mình đi.”* Anh thở dài nặng nề. Về Tiểu Linh, anh không dám liên lạc, sợ rằng sẽ chỉ làm cô thêm đau khổ. Mối quan hệ của họ, sau những biến cố vừa qua, vẫn chìm trong bế tắc. Anh biết, sự phân tâm này đang ảnh hưởng đến khả năng phán đoán và tập trung của anh, nhưng anh không thể gạt bỏ hoàn toàn những nỗi lo lắng cá nhân. Giữa lúc giông bão trên thương trường, bão lòng trong anh cũng chẳng hề ngớt.
Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Nhưng giờ đây, anh đang cảm thấy luật lệ của mình đang bị thách thức bởi một thế lực còn mạnh hơn, ẩn mình hơn. Hương vị của quyền lực, và của những mỹ nhân vây quanh anh, giờ đây không còn ngọt ngào mà trở nên đắng chát, trộn lẫn với vị mặn của mồ hôi và vị tanh của máu.
***
Buổi chiều, Thanh Long tìm đến Quán Cà Phê 'Thức', nơi anh thường gặp gỡ Lão Gia Trần. Không gian quán được thiết kế hiện đại, nội thất gỗ và bê tông trần tạo cảm giác ấm cúng nhưng cũng rất thanh lịch. Những chậu cây xanh nhỏ được đặt tinh tế khắp nơi, mang lại sự tươi mát. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng vang lên, tiếng nhạc instrumental du dương hòa cùng tiếng thì thầm của khách hàng, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thư thái, cảm giác riêng tư tuyệt đối, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng mà Thanh Long vừa trải qua. Mùi cà phê rang xay thơm nồng quyện với mùi trà thảo mộc nhẹ nhàng, cùng với mùi gỗ mới, xoa dịu phần nào những dây thần kinh đang căng thẳng của anh.
Lão Gia Trần đã ngồi đó, nhâm nhi tách trà nóng. Mái tóc bạc phơ được chải gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt tinh anh vẫn toát lên vẻ uyên bác và nhìn thấu mọi sự. Ông mặc một chiếc áo dài truyền thống bằng lụa màu nâu trầm, toát lên vẻ thanh cao, thoát tục.
Thanh Long bước đến, cúi đầu chào. "Chào Lão Gia."
"Long nhi, con đến rồi." Lão Gia Trần mỉm cười hiền hậu, nhưng ánh mắt ông dừng lại trên khuôn mặt Thanh Long, như muốn đọc thấu những lo toan đang hiện rõ nơi đó. "Trông con có vẻ mệt mỏi."
Thanh Long ngồi xuống đối diện, hít một hơi thật sâu. "Con không sao, Lão Gia. Chỉ là có vài chuyện cần thỉnh giáo người." Anh đặt chiếc Sổ Đen Huyết Sát lên bàn, đẩy nhẹ về phía Lão Gia Trần. "Vụ phá hoại Sky Garden, những vấn đề liên tiếp với các dự án khác của Thiên Long... Và cả cái này nữa, Lão Gia."
Lão Gia Trần liếc nhìn quyển sổ, khẽ gật đầu. Ông nhấp một ngụm trà, rồi đặt tách xuống. "Con đã tìm thấy nó rồi sao." Giọng ông trầm ấm, mang theo sự thâm trầm của người từng trải.
Thanh Long gật đầu, sau đó trình bày chi tiết những phát hiện của mình, từ báo cáo của Anh Hoàng về các cuộc tấn công có hệ thống, cho đến những phân tích sơ bộ của Lâm Phong về mã nguồn lạ và tiềm lực công nghệ của đối thủ. Anh không quên nhắc đến những suy đoán của mình về một thế lực ngầm đang nhắm vào Thiên Long, những dấu hiệu của Hắc Ưng.
"...Tất cả những dấu hiệu này, Lão Gia, không giống như một cuộc cạnh tranh thông thường. Có vẻ như một con quái vật ẩn mình đang dần lộ diện," Thanh Long kết luận, giọng anh đầy vẻ quyết đoán nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng.
Lão Gia Trần lắng nghe trầm ngâm, đôi mắt tinh anh nhìn xa xăm qua khung cửa sổ. Ông đưa tay nhặt quyển Sổ Đen lên, lật giở vài trang. Xúc giác của ông cũng cảm nhận được sự lạnh lẽo và nguy hiểm từ nó. "Con quái vật đó, e rằng đã tỉnh giấc từ lâu rồi, Long nhi. Hắc Ưng... chúng không chỉ thâu tóm trên thương trường, mà còn thao túng cả những góc khuất nhất của thành phố này. Chúng là một mạng lưới chằng chịt, thâm nhập vào mọi ngóc ngách của xã hội, từ chính quyền, doanh nghiệp, cho đến thế giới ngầm. Các vụ phá hoại của con, chỉ là những đòn thăm dò, những lời cảnh cáo đầu tiên của chúng mà thôi. Chúng muốn cho con biết, ai mới là kẻ nắm giữ luật lệ thực sự ở Thiên Hải này."
Lão Gia Trần đặt quyển sổ xuống, đẩy về phía Thanh Long. "Và quyển sổ con đang giữ, nó là chìa khóa để con hiểu rõ hơn về chúng, về những mối quan hệ, những âm mưu ẩn khuất. Nhưng cũng là án tử. Nó chứa đựng quá nhiều bí mật, quá nhiều tội ác. Ai sở hữu nó, sẽ trở thành mục tiêu của Huyết Sát Hội, và cả những kẻ đứng sau Hắc Ưng. Con đã bước vào một thế giới mà chỉ sức mạnh và trí tuệ thôi chưa đủ. Con cần phải có sự cảnh giác tuyệt đối, và cả sự tàn nhẫn khi cần thiết."
Ông nhấp một ngụm trà, ánh mắt nhìn Thanh Long đầy vẻ thâm ý. "Và đừng để những sợi tơ tình ái làm mờ mắt con. Một vị vua không thể phân tâm bởi nội chiến cung đình khi giang sơn đang bị kẻ thù nhòm ngó." Lời nói của Lão Gia Trần như một gáo nước lạnh tạt vào Thanh Long, đánh thẳng vào nỗi lo lắng sâu kín nhất của anh. Anh cúi đầu, nhận ra Lão Gia Trần đã nhìn thấu mọi tâm tư của mình.
Thanh Long siết chặt tay. Anh biết, Lão Gia Trần đang nhắc nhở anh về Mỹ Ngọc, về Tiểu Linh, về những gánh nặng tình cảm đang kéo anh xuống. Cuộc chiến sắp tới sẽ không chỉ là cuộc chiến trên thương trường hay thế giới ngầm, mà còn là cuộc chiến nội tâm của chính anh. Anh phải tìm cách dung hòa, hoặc ít nhất là đặt mọi thứ vào đúng vị trí ưu tiên.
Ánh mắt Thanh Long dần trở nên kiên định hơn, xen lẫn sự lo lắng. Anh cảm nhận được gánh nặng đè lên vai mình. Cuộc chiến này sẽ khó khăn hơn bất kỳ điều gì anh từng đối mặt. Nhưng anh không phải là kẻ dễ dàng chùn bước. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Để giữ vững cơ đồ và bảo vệ những người anh yêu thương, anh sẽ phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối đầu với bất kỳ con quái vật nào, dù nó ẩn mình sâu trong bóng tối đến đâu. Cơn bão ngầm đã nổi sóng, và Thanh Long biết, mình phải là người đứng vững giữa tâm bão.