Thiên địa mỹ nhân
Chương 57

Dấu Vết Hắc Ưng: Màn Sương Che Phủ

3527 từ
Mục tiêu: Thanh Long (trẻ) dốc sức điều tra sâu hơn vào những dấu vết bất thường, dần nhận ra sợi dây liên kết giữa các đối thủ và một thế lực ngầm bí ẩn.,Khẳng định sự tồn tại và quy mô của một thế lực ngầm tinh vi (mầm mống Hắc Ưng) đứng sau cuộc khủng hoảng 'Bão Đen'.,Thanh Long (trẻ) bắt đầu nghi ngờ về vai trò của Hắc Ưng trong cuộc khủng hoảng này, hình thành nhận thức về kẻ thù thực sự.,Củng cố sự trưởng thành của Thanh Long (trẻ) trong tư duy chiến lược, khả năng phân tích và sự tàn nhẫn cần thiết để đối phó với thế giới ngầm.,Đẩy cao trào của arc, tạo tiền đề cho việc phát hiện bí mật quan trọng về Hắc Ưng trong chương kế tiếp.
Nhân vật: Thanh Long, Lâm Phong, Hồng Liên, Lão Gia Trần, Anh Hoàng
Mood: Tense, mysterious, analytical, determined, with hints of growing ruthlessness.
Kết chương: [object Object]

Gió vẫn rít mạnh trên sân thượng, cuốn đi mọi âm thanh, nhưng lời thề nguyện của Thanh Long thì vẫn vẹn nguyên, khắc sâu trong không gian tĩnh mịch của đêm. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng để lột bỏ lớp vỏ bọc của một doanh nhân thông thường, sẵn sàng khoác lên mình bộ giáp của một chiến binh, thậm chí là của một kẻ tàn nhẫn, nếu đó là cái giá phải trả để bảo vệ những gì anh trân quý. Bóng đêm thành phố trải dài dưới chân, một bàn cờ khổng lồ với những quân cờ ẩn hiện, và Thanh Long biết, ván cờ này đã không còn là cuộc chơi của những con số hay hợp đồng, mà là một cuộc chiến sinh tử. Anh không còn sợ hãi việc “vấy bẩn” đôi tay mình, bởi anh đã nhận ra, trong thế giới này, sự sạch sẽ đôi khi là một thứ xa xỉ.

*****

Đêm khuya, bên trong tòa nhà trụ sở mới của Long Thịnh, mưa vẫn rả rích gõ nhịp ngoài ô cửa kính lớn, tạo nên một bản giao hưởng u buồn, đối lập hoàn toàn với không khí căng thẳng đến nghẹt thở trong phòng làm việc của Thanh Long. Ánh đèn trần hắt xuống, chiếu rõ những giọt nước đọng trên tấm kính, phản chiếu một phần khuôn mặt góc cạnh, trầm tư của anh. Thanh Long đứng trước một màn hình lớn, ánh sáng xanh từ các biểu đồ phức tạp và dòng code chi chít hắt lên gương mặt, tô đậm thêm vẻ sắc lạnh của đôi mắt. Anh không nói gì, chỉ lướt ngón tay trên màn hình cảm ứng, phóng to một đoạn mã, rồi thu nhỏ một biểu đồ biến động cổ phiếu, ánh mắt sắc bén phân tích từng chi tiết, như thể đang cố gắng xé toạc tấm màn sương mù đang bao phủ Long Thịnh.

Mùi cà phê đặc quánh và mùi kim loại từ các thiết bị điện tử hiện đại hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của những đêm thức trắng. Lâm Phong, với đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, vẫn đang cắm cúi gõ phím, những ngón tay thoăn thoắt nhảy múa trên bàn phím cơ, tạo ra tiếng lách cách dồn dập, đều đặn như tiếng mưa. Anh Hoàng đứng cạnh, ly cà phê trên tay đã nguội lạnh tự lúc nào, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng, nhưng anh vẫn giữ im lặng tuyệt đối, chuyên nghiệp đúng như bản tính của một trợ lý hàng đầu.

Thanh Long hít một hơi thật sâu, mùi cà phê đắng tràn vào phổi, giúp anh tỉnh táo hơn. Anh quay sang Lâm Phong, giọng trầm, sắc lạnh, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ. "Cậu tìm thấy gì nữa, Lâm Phong? Có bất kỳ 'chữ ký' nào lạ không? Bất kỳ điểm bất thường nào mà chúng ta bỏ sót?"

Lâm Phong không ngừng gõ phím, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình. "Vâng, sếp. Tất cả các cuộc tấn công, từ thị trường chứng khoán đến chuỗi cung ứng, đều có một mô hình rất phức tạp. Như thể chúng được điều phối bởi một hệ thống AI chứ không phải một nhóm hacker thông thường." Anh dừng lại một chút, đẩy gọng kính cận lên, ngẩng đầu nhìn Thanh Long. Vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt gầy gò, nhưng ánh mắt anh vẫn sáng rực sự tập trung. "Đây không phải là đối thủ thông thường, sếp. Chúng ta đã từng đối phó với nhiều cuộc tấn công mạng, nhiều đối thủ cạnh tranh không lành mạnh, nhưng lần này… nó khác hẳn."

Thanh Long gật đầu, suy tư. "Khác hẳn như thế nào?"

"Độ chính xác, sếp," Lâm Phong giải thích, giọng nói tuy mệt mỏi nhưng đầy thuyết phục. "Thông thường, dù có phối hợp, vẫn sẽ có những lỗ hổng, những dấu vết dù nhỏ nhất. Nhưng ở đây, mọi thứ khớp với nhau một cách hoàn hảo, như một cỗ máy được lập trình. Các cuộc tấn công mạng diễn ra đồng thời với những tin tức giả mạo được tung ra trên truyền thông, và ngay sau đó là động thái bán tháo cổ phiếu từ các quỹ đầu tư lớn. Thời gian biểu không sai lệch một giây."

Thanh Long lướt ngón tay trên màn hình, phóng to một đoạn mã hóa. Anh nhíu mày. "Kiểu mã hóa này… cậu có giải mã được không?"

"Chưa hoàn toàn, sếp," Lâm Phong lắc đầu. "Đây là một kiểu mã hóa rất mới, rất phức tạp, tôi chưa từng thấy trước đây. Nó không tuân theo bất kỳ chuẩn mực nào chúng ta biết. Tôi đang cố gắng truy ngược nguồn gốc, nhưng nó cứ như một mê cung không lối thoát, lớp này chồng lớp khác, che giấu dấu vết một cách tinh vi."

Thanh Long nhìn chăm chú vào đoạn code, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Anh đã từng nghĩ, với khả năng của Lâm Phong, không có mã hóa nào là không thể giải. Nhưng sự thật này khiến anh nhận ra, đối thủ lần này không chỉ là những kẻ thông minh, mà còn là những kẻ có trong tay công nghệ vượt trội, thậm chí là ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. “Vậy là, chúng không chỉ muốn làm khó chúng ta, chúng muốn hủy diệt chúng ta. Và chúng có đủ năng lực để làm điều đó một cách ‘sạch sẽ’ nhất có thể.” Anh nhấp một ngụm cà phê đã nguội, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng. "Kiểu mã hóa lạ... những kẻ lạ mặt chuyên nghiệp... Lão Gia Trần đã nói về 'con mãnh thú'. Có vẻ như chúng ta đang chạm vào một cái gì đó lớn hơn rất nhiều."

Anh Hoàng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ sự lo lắng. "Sếp, các đối thủ của chúng ta – tập đoàn Đại Việt, công ty Hoàng Phát, và cả quỹ đầu tư Thiên Phú – họ đều có vẻ như đang hưởng lợi từ cuộc khủng hoảng này. Nhưng sự phối hợp của họ lại quá hoàn hảo, đến mức đáng ngờ."

"Chính xác," Thanh Long gật đầu. "Mỗi người một tay, đánh vào Long Thịnh từ nhiều phía. Nhưng ai là người đạo diễn cuộc tấn công này? Ai là người đứng sau giật dây tất cả? Tôi không tin bất kỳ tập đoàn nào ở Thiên Hải này có đủ năng lực và tham vọng để tạo ra một kế hoạch tinh vi đến vậy, với công nghệ mã hóa tiên tiến như Lâm Phong vừa nói." Anh quay sang Lâm Phong một lần nữa, ánh mắt sắc bén như dao mổ. "Lâm Phong, cậu hãy tiếp tục. Cố gắng tìm bất kỳ dấu hiệu nào của một tổ chức lớn hơn, một 'bàn tay vô hình' nào đó đứng sau tất cả. Đừng bỏ qua bất cứ chi tiết nhỏ nào, dù nó có vẻ vô lý đến đâu. Tôi muốn biết rốt cuộc chúng ta đang đối đầu với ai."

Lâm Phong gật đầu nghiêm túc. "Tôi sẽ không bỏ cuộc, sếp. Chuyện này, để tôi xử lý."

Thanh Long nhìn ra ngoài cửa sổ, những giọt mưa vẫn miệt mài rơi, như những giọt nước mắt của thành phố. Anh cảm thấy một sự căng thẳng tột độ, nhưng đồng thời, một ngọn lửa quyết tâm cũng bùng cháy mạnh mẽ trong lồng ngực. Anh đã từng trải qua những cuộc chiến thương trường khốc liệt, nhưng lần này, nó mang một màu sắc khác, một mùi vị nguy hiểm hơn, bí ẩn hơn. Anh biết, đối thủ này không chỉ muốn lấy đi Long Thịnh, mà còn muốn hủy hoại uy tín và niềm tin mà anh đã dày công xây dựng. Để bảo vệ đế chế của mình, anh sẽ phải chấp nhận chơi một ván cờ mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ phải chơi. Anh sẽ phải đối mặt với những kẻ săn mồi ẩn mình trong bóng tối, và để làm được điều đó, anh cũng phải trở thành một kẻ săn mồi. Sự tàn nhẫn tiềm ẩn trong anh đang dần bộc lộ, một cách lạnh lùng và dứt khoát.

*****

Chiều muộn, sau cơn mưa, bầu trời Thiên Hải trong lành lạ thường, như thể được gột rửa mọi bụi bẩn. Tại Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán', không gian tĩnh lặng đến lạ thường, như tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào, xô bồ của đô thị. Tiếng đàn tranh và sáo trúc du dương từ một góc phòng len lỏi trong không khí, hòa cùng tiếng rót trà nhẹ nhàng, đều đặn. Mùi trà thơm dịu, mùi trầm hương thoang thoảng và hương gỗ cổ kính tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, trang nhã, phảng phất chút hoài niệm.

Thanh Long ngồi đối diện Lão Gia Trần, trên chiếc chiếu tatami êm ái, hai chân xếp bằng. Lão Gia Trần, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt phúc hậu, vẫn điềm tĩnh pha trà, từng động tác chậm rãi, ung dung, như thể thời gian không hề tồn tại. Ánh mắt tinh anh của ông khẽ liếc nhìn Thanh Long, rồi lại tập trung vào chén trà ngọc bích. Thanh Long kiên nhẫn chờ đợi, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt anh vẫn ẩn chứa sự sốt ruột. Anh đã mang theo những thông tin mà Lâm Phong và Hồng Liên thu thập được, những mảnh ghép rời rạc về một bức tranh đáng sợ, và anh hy vọng Lão Gia Trần sẽ giúp anh nhìn thấy toàn bộ cục diện.

Lão Gia Trần đặt chén trà xuống, nhấp một ngụm nhỏ, rồi khẽ thở dài. "Nước đã trong, nhưng rễ cây thì vẫn còn bám sâu dưới đáy, Long à." Giọng nói của ông trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Đừng chỉ nhìn vào những gì nổi lên trên mặt nước. Nền tảng của một đế chế không chỉ nằm ở tài sản, mà còn ở cách nó đối phó với những thế lực ngầm."

Thanh Long gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lão Gia Trần. "Con đã thấy những dấu vết, như một bàn tay vô hình đang điều khiển. Nó tinh vi đến mức khó tin. Con muốn biết, rễ cây đó là gì, và nó ăn sâu đến đâu?"

Lão Gia Trần mỉm cười hiền hậu, nhưng đôi mắt ông lại sâu thẳm như giếng cổ. "Trong một khu rừng, không phải cây nào cao nhất, lớn nhất cũng là kẻ mạnh nhất. Đôi khi, chính những loài dây leo mỏng manh, ẩn mình dưới tán lá, lại có thể siết chặt và làm gục ngã cả một cây đại thụ." Ông đặt chén trà xuống, hai tay đan vào nhau. "Những kẻ săn mồi thực sự không bao giờ lộ diện. Chúng ẩn mình trong bóng tối, lợi dụng sự tham lam và sợ hãi của kẻ khác để đạt được mục đích. Chúng không cần phải là người trực tiếp ra tay, chỉ cần điều khiển những con rối của mình."

Thanh Long im lặng lắng nghe, mỗi lời của Lão Gia Trần như một mảnh ghép quan trọng, dần dần hé lộ bức tranh toàn cảnh về thế lực mà anh đang đối mặt. Anh nhớ lại lời của Lâm Phong về "hệ thống AI" điều phối các cuộc tấn công, và lời của Hồng Liên về "những con chó săn được huấn luyện đặc biệt". Tất cả đều dẫn đến một kết luận: đây không phải là cuộc chiến với những tập đoàn cạnh tranh, mà là cuộc chiến với một thế lực thao túng, một kẻ giật dây ẩn danh.

"Nhiều năm về trước, cũng đã có những 'cơn bão' tương tự," Lão Gia Trần tiếp tục, giọng nói nhỏ dần, như thể đang kể một câu chuyện cổ tích. "Chúng không chỉ tàn phá một công ty, mà còn thay đổi cả cục diện kinh tế của thành phố. Sau mỗi cơn bão, luôn có những kẻ được lợi, và những kẻ biến mất không dấu vết. Nhưng ít ai biết, những cơn bão đó không phải do tự nhiên mà thành."

"Vậy ai là người tạo ra chúng?" Thanh Long hỏi, giọng nói khẽ rung lên vì sự kích thích.

Lão Gia Trần nhìn thẳng vào mắt Thanh Long, ánh mắt ông chứa đựng một sự khôn ngoan và cả nỗi buồn sâu sắc. "Đó là những kẻ tin rằng quyền lực tối thượng không phải nằm ở tiền bạc hay danh vọng, mà là ở khả năng thao túng, khả năng kiểm soát số phận của người khác. Chúng xây dựng đế chế của mình trên sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi. Chúng là những kiến trúc sư của bóng tối, và bản chất thực sự của quyền lực nằm ở sự kiên nhẫn, ở khả năng chờ đợi thời cơ, và ở việc biến mọi thứ thành công cụ của mình."

"Và bây giờ, chúng đang nhắm vào con?" Thanh Long hỏi, giọng nói không chút sợ hãi, chỉ có sự quyết tâm.

"Chúng nhắm vào bất cứ ai cản đường chúng, bất cứ ai có tiềm năng trở thành mối đe dọa," Lão Gia Trần đáp. "Con có tài, có trí tuệ, và quan trọng nhất, con có một tầm nhìn. Điều đó khiến con trở thành mục tiêu. Nhưng cũng chính điều đó sẽ là sức mạnh của con. Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự kiên nhẫn, và đừng bao giờ quên giá trị của một lời hứa, Long à. Quan trọng là, con phải tìm ra 'rễ cây' đó, tìm ra 'kiến trúc sư' của những cơn bão này. Chúng không chỉ muốn tiền, chúng muốn kiểm soát."

Thanh Long cúi đầu, suy nghĩ. Lời của Lão Gia Trần như một ngọn đuốc, soi rọi vào những góc khuất trong tâm trí anh. Anh nhận ra, anh đang đối mặt với một kẻ thù mà khái niệm "kinh doanh" đơn thuần không thể định nghĩa được. Đây là một cuộc chiến của quyền lực, của sự thao túng, và của những âm mưu chồng chất. Anh cảm nhận được sự se lạnh của một cuộc đối đầu không khoan nhượng, nhưng đồng thời, một ý chí thép cũng đang được rèn giũa trong anh. Anh sẽ không để Long Thịnh, đế chế mà anh đã dày công xây dựng, sụp đổ dưới tay những "kiến trúc sư của bóng tối" này. Anh sẽ tìm ra rễ cây đó, và anh sẽ nhổ tận gốc chúng.

*****

Đêm khuya, tại biệt thự riêng của Thanh Long ở vùng ngoại ô, không gian bao trùm bởi sự yên tĩnh và sang trọng, có chút xa cách. Ánh trăng mờ chiếu rọi qua khung cửa sổ lớn, hắt lên sàn đá cẩm thạch những vệt sáng bạc, làm nổi bật đường nét kiên nghị trên khuôn mặt anh. Thanh Long đứng đó, nhìn ra màn đêm thăm thẳm, nơi những vì sao lấp lánh như hàng triệu con mắt đang theo dõi. Gió se lạnh thổi qua, mang theo mùi hoa cỏ và đất sạch từ khu vườn rộng lớn, tạo nên một cảm giác vừa thanh bình, vừa cô độc.

Một bóng hình nhẹ nhàng xuất hiện sau lưng anh, không gây ra một tiếng động nào. Đó là Hồng Liên, linh hoạt như một bóng ma, trên tay cô là một tập tài liệu mỏng. Cô luôn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ, như thể có một sợi dây vô hình kết nối cô với Thanh Long. Cô mặc một bộ đồ bó sát màu đen, càng tôn lên dáng người nhỏ nhắn nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc. Đôi mắt đen láy, sắc lạnh của cô quét một vòng quanh phòng, đảm bảo không có bất kỳ mối đe dọa nào.

"Đã xác nhận, sếp." Giọng Hồng Liên nhỏ nhẹ, nhưng rõ ràng, từng chữ như được khắc vào không khí tĩnh mịch. "Có những kẻ lạ mặt. Rất chuyên nghiệp, không thuộc về bất cứ băng nhóm nào trong thành phố mà chúng ta biết. Chúng tôi cũng tìm thấy mối liên hệ với một quỹ đầu tư ở nước ngoài, mới thành lập, nhưng có nguồn gốc tài chính rất mờ ám. Chúng dùng hàng loạt công ty vỏ bọc để che giấu dòng tiền, và các giao dịch đều được mã hóa đến mức phức tạp chưa từng thấy."

Thanh Long xoay người lại, ánh mắt anh sắc lạnh như dao, phản chiếu ánh trăng. "Một quỹ đầu tư... và những kẻ chuyên nghiệp." Anh lặp lại, những từ ngữ như những mảnh ghép cuối cùng đang khớp vào nhau trong tâm trí anh. "Hắc Ưng... hay một cái tên khác. Dù là gì, chúng ta đã tìm thấy sợi dây." Anh nhìn thẳng vào Hồng Liên, trong ánh mắt anh không còn sự do dự hay sợ hãi, chỉ còn lại ngọn lửa quyết đoán. Anh đưa tay vô thức lướt qua chiếc nhẫn Thiên Long Ấn trên ngón tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như một lời nhắc nhở về quyền lực và trách nhiệm của mình. "Chuẩn bị đi, Hồng Liên. Cuộc chơi này, chúng ta sẽ chơi đến cùng. Không ai được phép đụng vào Long Thịnh."

Hồng Liên khẽ gật đầu, đặt tập tài liệu lên bàn. "Chúng tôi đã theo dõi những kẻ lạ mặt đó. Chúng không cố ý gây sự chú ý, nhưng lại có những hành động phối hợp rất nhịp nhàng với các động thái trên thị trường. Rõ ràng là có một kẻ chỉ huy đứng sau."

"Và quỹ đầu tư mờ ám đó chính là nguồn tài chính, là vỏ bọc cho hoạt động của chúng," Thanh Long kết luận. "Chúng dùng tiền để mua sự im lặng, mua thông tin, và mua cả những kẻ sẵn sàng làm bẩn tay mình." Anh nở một nụ cười nửa miệng, một nụ cười lạnh lẽo, đầy mị lực nhưng cũng tiềm ẩn sự nguy hiểm. "Chúng muốn giấu mình trong bóng tối ư? Tốt thôi. Chúng ta sẽ kéo chúng ra ánh sáng. Không ai có thể mãi mãi ẩn mình dưới vỏ bọc giả tạo. Sẽ có những dấu vết, dù nhỏ nhất."

"Sếp muốn chúng tôi làm gì?" Hồng Liên hỏi, giọng nói đầy trung thành và sẵn sàng hành động.

"Tôi muốn cô và đội của mình tiếp tục đào sâu vào quỹ đầu tư đó. Tìm ra những cái tên đứng sau, những người thật sự sở hữu nó. Đồng thời, tiếp tục theo dõi những kẻ lạ mặt. Tìm ra điểm yếu của chúng, tìm ra cách chúng liên lạc, cách chúng nhận lệnh. Tôi muốn biết tất cả về chúng," Thanh Long ra lệnh, giọng nói đầy quyền uy và dứt khoát. "Hãy nhớ, chúng muốn chơi trò mèo vờn chuột, nhưng chúng không biết rằng con chuột này cũng có nanh vuốt. Và nó sẽ cắn trả."

Hồng Liên cúi đầu. "Rõ, sếp. Chúng tôi sẽ không để chúng thất vọng."

Thanh Long quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt anh sắc như dao, xuyên thấu màn đêm. Những lời cảnh báo của Lão Gia Trần, những dấu vết công nghệ tiên tiến mà Lâm Phong phát hiện, và giờ là thông tin của Hồng Liên về quỹ đầu tư mờ ám – tất cả đều chỉ về một thế lực duy nhất. Một thế lực không chỉ muốn cạnh tranh, mà muốn thống trị, muốn thao túng. Hắc Ưng... cái tên đó hiện lên trong tâm trí anh, như một lời thì thầm của định mệnh. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go, một cuộc chiến mà anh sẽ phải đối đầu trực diện với những kẻ săn mồi ẩn mình trong bóng tối. Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh sẽ không lùi bước, không nhân nhượng. Anh sẽ không cho phép bất kỳ ai hủy hoại Long Thịnh, hủy hoại những người anh quan tâm.

"Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực, hòa vào tiếng gió se lạnh. "Và Long Thịnh, cũng vậy." Anh biết, để bảo vệ những gì mình yêu quý, đôi khi phải trở thành kẻ mà mình ghét nhất. Anh đã chấp nhận. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và Thanh Long, với sự tàn nhẫn tiềm ẩn đang trỗi dậy, đã sẵn sàng biến mình thành một con rồng biết cách sử dụng móng vuốt và nanh vuốt của mình. Anh sẽ làm cho bọn chúng phải lộ diện, và phải trả giá.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ