Mưa phùn vẫn lất phất, nhưng không khí trở nên lạnh hơn, như một lời nhắc nhở về những thách thức đang chờ đợi anh. Thanh Long bước ra khỏi 'Mị Ảnh', để lại sau lưng ánh đèn mờ ảo và những bí mật đang cuộn chảy. Anh biết, những lời khuyên của Lão Gia Trần, những bí mật trong Hiệu Sách Cũ 'Ký Ức', và những gì anh chứng kiến tại Quán Bar 'Mị Ảnh' đang dần vẽ nên một bức tranh lớn hơn về Thiên Hải. Mỹ Ngọc có thể là một đối thủ đáng gờm trên thương trường, nhưng thế giới ngầm này còn phức tạp hơn nhiều. Anh đã sẵn sàng. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh tin rằng, với trí tuệ, bản lĩnh, và năng lực đặc biệt của mình, anh sẽ vượt qua tất cả. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta." Lời tuyên bố đó giờ đây không chỉ bao hàm những bóng hồng tuyệt sắc, mà còn cả những quyền lực, những bí ẩn đang chờ anh chinh phục. Anh sẽ không chỉ xây dựng một đế chế kinh doanh, mà còn là một thế lực không thể lay chuyển trong mọi ngóc ngách của đô thị này.
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm len lỏi qua ô cửa kính lớn, rọi sáng văn phòng Thiên Khải Thông Tin. Không còn vẻ mờ ảo, bí ẩn của Mị Ảnh đêm qua, nơi đây tràn ngập năng lượng của một khởi đầu mới, của những tham vọng đang bùng cháy. Thanh Long ngồi dựa lưng vào chiếc ghế xoay bọc da đen tuyền, ánh mắt sắc bén lướt qua màn hình chiếu đang hiển thị những slide đầy màu sắc và số liệu. Anh vẫn còn cảm nhận được dư âm của ly whisky mạch nha đơn cất đêm qua, và hơn thế là luồng năng lượng cuộn chảy trong huyết quản, thứ năng lượng mà anh đang dần học cách kiểm soát và sử dụng. Những lời cảnh báo của Lão Gia Trần, những hình ảnh về thế giới ngầm mà anh thoáng thấy, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một sự thôi thúc mạnh mẽ. Anh biết mình đang dấn thân vào một cuộc chơi lớn, và anh yêu thích cảm giác này.
Trước mặt anh, Chị Mai – Trưởng phòng Marketing mới của Thiên Khải, một phụ nữ trẻ trung, năng động với mái tóc pixie cá tính và đôi mắt sáng rỡ – đang say sưa trình bày kế hoạch. Giọng cô trong trẻo nhưng đầy nhiệt huyết, từng câu chữ như rót thêm lửa vào bầu không khí vốn đã sôi động. "Thưa sếp, đây sẽ là một chiến dịch bùng nổ! Chúng ta sẽ đâm thẳng vào 'thành trì' của Thiên Khải, với trọng tâm là phân khúc khách hàng cao cấp mà họ đang chiếm lĩnh. Chúng ta không chỉ cạnh tranh về giá, mà còn về sự đổi mới, về trải nghiệm người dùng chưa từng có. Thị trường công nghệ Thiên Hải đã quá lâu không có một làn gió mới, một kẻ phá bĩnh thực sự." Chị Mai vung tay hào hứng, trên màn hình, đồ thị tăng trưởng dự kiến của Thiên Khải Thông Tin hiện ra, dốc đứng như một ngọn núi lửa sắp phun trào. Tiếng gõ phím dồn dập từ các nhân viên khác trong văn phòng, tiếng điện thoại reo vang liên tục như những nhịp trống thúc giục, tất cả hòa cùng mùi cà phê rang xay thơm lừng và mùi mực in mới, tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và khát vọng.
Thanh Long khẽ nhếch môi, ánh mắt anh lướt qua từng con số, từng biểu đồ, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Anh không chỉ nhìn vào những con số, mà còn cảm nhận được dòng chảy của thị trường, những phản ứng tiềm ẩn của đối thủ, và cả sự phấn khích của đội ngũ. "Táo bạo. Tôi thích," anh trầm giọng, chất giọng trầm ấm, đầy uy lực vang vọng trong phòng, khiến Chị Mai và Anh Hoàng – trợ lý riêng của anh, người đang đứng nghiêm túc cạnh cửa – đều phải tập trung cao độ. "Hãy để họ biết, thị trường này sắp có một trận động đất. Chúng ta không đến đây để chơi, chúng ta đến để thay đổi cuộc chơi." Anh dừng lại một chút, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Chị Mai, "Cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho mọi kịch bản phản công chưa? Đối thủ của chúng ta không phải là những tay mơ."
Chị Mai gật đầu chắc nịch, nụ cười rạng rỡ trên môi. "Dạ thưa sếp, chúng tôi đã tính đến mọi nước đi của Tập Đoàn Thiên Khải. Từ chiến lược giá, truyền thông cho đến chăm sóc khách hàng, chúng ta đều có lợi thế riêng. Hơn nữa, với công nghệ độc quyền của chúng ta, họ sẽ rất khó để bắt kịp. Đây không chỉ là một chiến dịch, đây là một tuyên ngôn!" Cô nói, tràn đầy niềm tin, cái khí chất tự tin pha chút ngông cuồng ấy khiến Thanh Long mỉm cười hài lòng. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ngắm thành phố Thiên Hải đang bừng tỉnh dưới ánh nắng ban mai. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, biểu tượng của quyền lực và sự cạnh tranh khốc liệt. Anh cảm nhận được sự nhộn nhịp, ồn ã của dòng xe cộ phía dưới, như nhịp đập của một trái tim khổng lồ. Anh hít thở sâu, lấp đầy phổi bằng mùi không khí trong lành của buổi sáng đô thị, cảm thấy một sự sảng khoái và tự tin dâng trào.
"Tuyên ngôn... Đúng vậy," Thanh Long lặp lại, ánh mắt anh giờ đây xa xăm hơn, như thể anh đang nhìn thấy cả tương lai. "Vậy thì, hãy triển khai ngay lập tức. Đừng để bất kỳ ai có cơ hội thở phào trước khi bão đổ bộ. Tôi muốn thấy Thiên Khải Thông Tin khuấy đảo thị trường, khiến những kẻ đã ngủ quên phải giật mình tỉnh giấc." Anh quay lại nhìn đội ngũ của mình, ánh mắt quét qua từng người, như truyền đi một luồng điện. "Anh Hoàng, đảm bảo mọi nguồn lực cần thiết được cung cấp đầy đủ. Không có chỗ cho sự chần chừ." Anh Hoàng lập tức cúi đầu, "Rõ, thưa sếp. Mọi việc đã được sắp xếp xong." Thanh Long biết, đây chỉ là bước khởi đầu, một cú đấm thăm dò vào một đế chế đã tồn tại lâu đời. Nhưng nó sẽ là một cú đấm thép, đủ mạnh để khiến đối thủ phải chú ý, và đủ táo bạo để khắc tên Thanh Long vào tâm trí họ. Anh đã sẵn sàng cho cuộc chiến sắp tới, cảm giác kịch tính và thách thức còn hơn cả những trận chiến trong thế giới ngầm. Bởi lẽ, đây là cuộc chiến mà anh dùng trí tuệ và tầm nhìn để chinh phục, để khẳng định vị thế của một kẻ đến sau nhưng đầy dã tâm. Anh tin rằng, hương vị của quyền lực, và cả hương vị của những kẻ yếu thế bị anh đánh bại, đều sẽ khiến anh say mê.
***
Cùng lúc đó, tại văn phòng sang trọng của Tập Đoàn Thiên Khải, một tòa nhà chọc trời bằng kính và thép sừng sững giữa trung tâm thành phố, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt. Chiều hôm đó, trời âm u, có gió thổi mạnh, khiến những đám mây xám xịt trôi nhanh trên bầu trời, như một điềm báo cho cơn bão sắp ập đến. Mỹ Ngọc ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng, khuôn mặt đẹp sắc sảo nhưng giờ đây ẩn chứa một vẻ căng thẳng hiếm thấy. Cô khoác trên mình bộ vest công sở màu xám than được cắt may hoàn hảo, tôn lên vóc dáng mảnh mai nhưng đầy đặn. Mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, càng làm nổi bật đôi mắt phượng sắc bén, ánh nhìn lạnh lùng như dao cạo của cô. Tiếng máy chủ vận hành êm ái trong phòng máy liền kề, tiếng gõ phím lách cách từ xa, và tiếng thang máy di chuyển êm ái là những âm thanh quen thuộc, nhưng hôm nay chúng lại mang theo một sự khó chịu, một điềm báo chẳng lành.
Cô Lan, thư ký riêng của Mỹ Ngọc, một phụ nữ thanh lịch với cặp kính gọng vàng và vẻ mặt nghiêm nghị, đang đứng đối diện, trình bày báo cáo với một giọng điệu đều đều, chuyên nghiệp nhưng không giấu nổi vẻ lo lắng. Trên bàn làm việc, một tập tài liệu dày cộp với logo của "Thiên Khải Thông Tin" được đặt ngay ngắn. "Thưa sếp, chiến dịch 'Kỷ Nguyên Số' của Thiên Khải Thông Tin đã chính thức được triển khai. Dữ liệu sơ bộ cho thấy, trong vòng 24 giờ đầu tiên, họ đã thu hút được một lượng lớn người dùng mới, đặc biệt là trong phân khúc khách hàng cao cấp mà chúng ta đang chiếm lĩnh." Cô Lan dừng lại, hít một hơi sâu trước khi tiếp tục, "Các chuyên gia phân tích thị trường đều đánh giá đây là một chiến dịch đột phá, với công nghệ vượt trội và chiến lược marketing vô cùng táo bạo. Doanh thu của chúng ta trong quý này có nguy cơ bị ảnh hưởng nghiêm trọng nếu chúng ta không có động thái kịp thời."
Mỹ Ngọc không nói gì, nhưng ánh mắt cô tối sầm lại. Bàn tay thon dài của cô siết chặt cây bút chì, ngón tay trắng ngần bấu chặt vào thân bút như muốn bóp nát nó. Mùi điều hòa không khí lạnh lẽo hòa với mùi cà phê thoang thoảng và mùi mực in mới, nhưng hôm nay cô chỉ cảm thấy một sự ngột ngạt khó chịu. "Thiên Khải Thông Tin? Cái tên mới nổi đó đã dám động vào miếng bánh của tôi sao?" Giọng cô vang lên, trầm thấp và lạnh lẽo, mang theo một sự uy áp khiến Cô Lan phải rụt người lại. Cô Lan cúi đầu, "Dạ, chiến dịch của họ rất đột phá, đang gây ảnh hưởng lớn đến doanh thu của chúng ta, thưa sếp. Họ đang nhắm thẳng vào thị trường cốt lõi của chúng ta, sử dụng những công nghệ mà chúng ta chưa kịp tích hợp."
Mỹ Ngọc đứng bật dậy, chiếc ghế xoay trượt nhẹ ra sau. Cô bước đến bên cửa sổ kính khổng lồ, phóng tầm mắt ra xa, nhìn về phía những tòa nhà chọc trời khác đang ẩn hiện trong màn mưa phùn lất phất. Thành phố Thiên Hải rộng lớn và tráng lệ, nhưng cô luôn coi nó là sân chơi của riêng mình. Bất kỳ kẻ nào dám đặt chân vào, dám thách thức vị thế của cô, đều phải trả giá. "Đột phá ư? Táo bạo ư?" Cô lặp lại, giọng nói đầy vẻ miệt thị, nhưng trong sâu thẳm, một tia cảnh giác đã nhen nhóm. Cô ném tập tài liệu xuống bàn, không phải với vẻ giận dữ dữ dội, mà với một động tác dứt khoát, mạnh mẽ, như thể cô đang ném đi một thứ gì đó không đáng để mình bận tâm. Tuy nhiên, ánh mắt cô lại sắc lạnh như băng, ẩn chứa sự tức giận đang cuộn trào bên trong. "Chuẩn bị một cuộc họp khẩn. Ngay lập tức. Tôi muốn tất cả các trưởng phòng và chuyên gia phân tích thị trường có mặt. Kẻ mới nổi này cần được 'dạy' lại luật chơi."
Cô Lan vội vã gật đầu, "Dạ rõ, sếp. Tôi sẽ thông báo ngay." Cô nhanh chóng rời khỏi phòng, để lại Mỹ Ngọc một mình trong không gian rộng lớn, lạnh lẽo của văn phòng. Mỹ Ngọc vẫn đứng đó, đôi mắt phượng sắc bén của cô nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang hình dung ra khuôn mặt của kẻ đã dám thách thức cô. Cô đã xây dựng Tập Đoàn Thiên Khải bằng mồ hôi, nước mắt và cả những mưu mô tính toán. Cô không cho phép bất cứ ai, đặc biệt là một cái tên mới nổi không rõ nguồn gốc, dám phá hoại thành quả của mình. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô, không phải vì thời tiết âm u bên ngoài, mà vì một sự dự cảm. Cô biết, cuộc đối đầu này sẽ không đơn giản như những lần trước. Có điều gì đó ở "Thiên Khải Thông Tin," ở cái tên Thanh Long đó, khiến cô không thể xem thường. "Kẻ phá bĩnh? Hay là một con mãnh thú đang thức tỉnh?" cô thì thầm, giọng nói đầy vẻ thách thức pha lẫn một chút tò mò. Hương vị của quyền lực, của sự thống trị, đó là những thứ cô luôn theo đuổi. Và giờ đây, có vẻ như cô đã tìm thấy một đối thủ xứng tầm, một kẻ có thể mang lại cho cô cảm giác kích thích mà bấy lâu nay cô vẫn kiếm tìm. Cô không chỉ muốn đánh bại Thanh Long trên thương trường, cô muốn nghiền nát hắn, để hắn biết ai mới là người chủ thực sự của Thiên Hải này.
***
Khi màn đêm buông xuống, những ánh đèn neon rực rỡ bắt đầu thắp sáng thành phố Thiên Hải, biến nó thành một bức tranh sống động và đầy mê hoặc. Thanh Long rời Rạp Chiếu Phim Galaxy, nơi anh vừa thưởng thức một bộ phim hành động gay cấn. Mùi bắp rang bơ vẫn vương vấn đâu đó, hòa lẫn với mùi nước ngọt và không khí mát mẻ của buổi tối. Anh bước đi ung dung trên con đường lát đá, chiếc áo sơ mi lụa cao cấp khẽ bay trong gió nhẹ. Tuy nhiên, giác quan của anh vẫn luôn hoạt động, không ngừng thu nhận thông tin từ môi trường xung quanh. Anh không chỉ xem phim để giải trí, mà còn để quan sát, để cảm nhận nhịp điệu của thành phố, để tìm kiếm những mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh lớn mà Lão Gia Trần đã ám chỉ. Tiếng cười nói của khán giả, tiếng nhạc phim vọng lại từ sảnh lớn, tất cả dần lùi xa khi anh tiến về phía bãi đỗ xe.
Bỗng nhiên, một âm thanh chói tai phá vỡ sự yên bình của màn đêm. Đó là tiếng la hét sợ hãi của một người phụ nữ, xen lẫn những tiếng chửi rủa thô tục của đàn ông. Thanh Long lập tức dừng bước, ánh mắt sắc bén quét về phía Hẻm Cụt Số 13 gần đó. Dù đang mặc trang phục lịch lãm, nhưng cơ thể anh lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ. Anh cảm nhận được sự hỗn loạn, sự sợ hãi và cả mùi thuốc lá nồng nặc đang bốc lên từ con hẻm tối tăm. Anh nhớ lại lời Lão Gia Trần: "Thế giới này không chỉ có thương trường. Những con rắn ẩn mình trong bóng tối còn nguy hiểm hơn nhiều." Anh biết mình không thể ngó lơ.
Bước vào con hẻm, một cảnh tượng quen thuộc hiện ra. Một chủ cửa hàng tạp hóa nhỏ, người đàn ông gầy gò với khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, đang bị vây quanh bởi một nhóm người đàn ông xăm trổ, hung tợn. Ở giữa, Thủ Lĩnh Băng Sói, một gã vóc dáng to lớn, cánh tay chi chít hình xăm rồng rắn, khuôn mặt dữ tợn và đôi mắt đục ngầu, đang túm cổ áo người chủ quán, gằn giọng. "Mày muốn yên ổn làm ăn ở đây thì phải biết điều chứ! Tiền bảo kê tháng này đâu? Hay là muốn cả cái tiệm này bay màu?" Mùi mồ hôi, mùi thuốc lá và mùi bia rượu nồng nặc xộc vào mũi Thanh Long. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, như một lời nhắc nhở về sự vô tâm của đô thị, nhưng ở đây, trong con hẻm tối này, luật rừng đang ngự trị.
Thanh Long không nói lời nào, anh chỉ bước thêm vài bước, đôi mắt lạnh lùng quét qua từng tên côn đồ. Khí chất uy áp của anh lập tức khiến Thủ Lĩnh Băng Sói và đàn em phải quay lại nhìn. "Cái hẻm này có vẻ hơi chật chội cho mấy con sói hoang rồi đấy." Giọng Thanh Long vang lên trầm ấm nhưng lạnh lùng, mang theo một sự uy lực không thể chối cãi. Thủ Lĩnh Băng Sói, với bản năng của kẻ đứng đầu, cảm nhận được sự nguy hiểm nhưng hắn ta quá quen với việc hống hách. "Mày là thằng chó nào? Dám xen vào chuyện của lão đại?" Hắn gầm lên, ra hiệu cho đàn em xông lên.
Thanh Long khẽ thở dài, một nụ cười nửa miệng hiện trên môi anh, nhưng nụ cười đó không hề mang vẻ thân thiện, mà là một sự thách thức đầy ngụ ý. Anh đã từng đối mặt với những kẻ như thế này, và anh biết cách khiến chúng phải khuất phục. Khi tên đầu tiên xông đến, nắm đấm thô kệch vung lên, Thanh Long chỉ nhẹ nhàng nghiêng người tránh né, sau đó một cú đá chớp nhoáng vào vùng bụng khiến tên đó ôm bụng quằn quại ngã vật xuống đất. Tiếp theo, anh xoay người, khuỷu tay sắt bén giáng mạnh vào thái dương tên thứ hai, khiến hắn ta đổ gục không kịp rên la. Những động tác của Thanh Long nhanh như cắt, dứt khoát và cực kỳ hiệu quả, không thừa một động tác nào. Dù mặc bộ đồ đắt tiền, anh vẫn giữ được sự linh hoạt và uyển chuyển đáng kinh ngạc, như một con rồng đang vờn mây. Từng cú đấm, cú đá của anh đều mang theo một lực đạo mạnh mẽ, được tôi luyện qua những tháng ngày tập luyện khắc nghiệt, và giờ đây, được cường hóa bởi luồng năng lượng đặc biệt đang cuộn chảy trong người anh.
Chỉ trong vài giây, ba bốn tên đàn em đã nằm la liệt. Thủ Lĩnh Băng Sói há hốc mồm, đôi mắt đục ngầu tràn ngập kinh ngạc và sợ hãi. Hắn không ngờ một kẻ trông lịch lãm như Thanh Long lại có thể ra tay tàn bạo và nhanh gọn đến thế. Hắn lùi lại, tay ôm lấy con dao găm dắt ở thắt lưng, nhưng chưa kịp rút ra thì Thanh Long đã ở ngay trước mặt hắn. Một cú đấm trực diện vào hàm, Thủ Lĩnh Băng Sói cảm thấy đầu óc quay cuồng, vị máu tanh xộc lên khoang miệng. Hắn loạng choạng, rồi ngã vật xuống đất, nằm co quắp. Thanh Long cúi xuống, nắm lấy cổ áo hắn ta, kéo hắn lại gần. Ánh mắt anh lạnh lẽo như dao, giọng nói thì thầm nhưng đầy đe dọa. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Muốn yên ổn thì cút về ổ của mày, đừng để tao thấy mày bén mảng đến đây làm loạn nữa. Nếu không, lần sau sẽ không chỉ là vài vết bầm đâu." Hắn nằm co quắp, không dám phản kháng, chỉ biết gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi và uất ức. Thanh Long buông tay, để Thủ Lĩnh Băng Sói nằm đó, run rẩy. Anh quay lại nhìn người chủ cửa hàng vẫn đang run rẩy sau quầy. "Ông không sao chứ?" Người đàn ông gật đầu lia lịa, lắp bắp cảm ơn. Thanh Long không nói thêm, anh chỉ gật đầu nhẹ rồi bước ra khỏi con hẻm, để lại sau lưng cảnh tượng hỗn loạn và những kẻ đang cố gắng gượng dậy. Anh biết, đây chỉ là một sự cố nhỏ, nhưng nó là minh chứng cho thấy anh không chỉ là một doanh nhân trên thương trường, mà còn là một thế lực mới nổi đang dần khẳng định vị thế của mình trong mọi ngóc ngách của đô thị này, kể cả trong những con hẻm tối tăm nhất.
***
Tối muộn, Trung Tâm Thương Mại Mega Mall lộng lẫy như một cung điện ánh sáng. Buổi tiệc ra mắt sản phẩm công nghệ cao cấp đang diễn ra sôi động, với âm nhạc nền sang trọng, tiếng ly chén va chạm thanh mảnh và những cuộc trò chuyện rôm rả. Mùi nước hoa đắt tiền hòa quyện với hương cà phê và mùi nhựa mới từ các thiết bị trưng bày, tạo nên một không khí xa hoa, đẳng cấp. Thanh Long, trong bộ vest đen may đo tinh tế, đứng giữa đám đông thượng lưu, nhưng anh vẫn nổi bật như một vì sao. Anh đang trò chuyện với một đối tác tiềm năng, nhưng ánh mắt anh không ngừng quét qua những gương mặt quen thuộc trong giới kinh doanh. Anh biết, đây là nơi những thỏa thuận lớn được hình thành, và cũng là nơi những cuộc đối đầu ngầm bắt đầu.
Bỗng nhiên, ánh mắt anh dừng lại. Ở phía đối diện, cách anh không xa, Mỹ Ngọc đang đứng đó, rạng rỡ trong chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc bích, tôn lên đường cong quyến rũ và làn da trắng ngần. Mái tóc đen dài của cô được thả xõa, óng ả dưới ánh đèn pha lê, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại ánh lên vẻ kiêu sa, lạnh lùng. Cô như một nữ thần băng giá, thu hút mọi ánh nhìn nhưng lại khó lòng tiếp cận. Thanh Long cảm nhận được một luồng điện nhẹ chạy qua người khi ánh mắt họ chạm nhau. Một tia lửa lóe lên, không phải của thù hận, mà là của sự thách thức, sự khao khát được đối đầu, và cả một chút... hấp dẫn khó cưỡng.
Mỹ Ngọc cũng cảm nhận được ánh nhìn của Thanh Long. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua đôi mắt cô, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ lạnh lùng kiêu hãnh. Cô đã được thông báo về động thái của "Thiên Khải Thông Tin" và sự táo bạo của Thanh Long. Giờ đây, khi đối mặt với anh, cô không thể phủ nhận rằng người đàn ông này có một sức hút đặc biệt. Vẻ ngoài hoàn hảo, khí chất tự tin, và ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa trí tuệ và dã tâm. Anh không giống bất kỳ đối thủ nào cô từng gặp. Cô chậm rãi bước về phía anh, mỗi bước chân đều toát lên vẻ quyền quý và tự tin, tiếng giày cao gót lộc cộc trên sàn đá hoa cương như những nhịp điệu của một bản nhạc giao hưởng quyền lực.
"Chào ngài Thanh Long, động thái gần đây của Thiên Khải Thông Tin thật sự 'ấn tượng' đấy." Mỹ Ngọc cất giọng, chất giọng trong trẻo nhưng chứa đựng sự sắc lạnh, mỗi từ như một mũi dao được mài giũa cẩn thận. Cô nở một nụ cười xã giao, nhưng ánh mắt cô lại thẳng thừng, đầy vẻ thăm dò. Cô cảm nhận được mùi nước hoa nam tính, mạnh mẽ từ anh, một mùi hương không quá nồng nhưng đủ để gây ấn tượng.
Thanh Long đáp lại bằng nụ cười nửa miệng quen thuộc, ánh mắt anh nheo lại, đầy vẻ thách thức. "Cô Mỹ Ngọc quá khen. Tôi chỉ đang làm những gì mình giỏi, giống như cô thôi. Nhưng có vẻ như 'ấn tượng' này đã khiến Tập Đoàn Thiên Khải của cô phải đau đầu rồi." Anh không hề né tránh, mà đáp trả trực diện, thể hiện rõ bản lĩnh của một kẻ săn mồi. Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí giữa hai người, một sự kích thích đến nghẹt thở.
Mỹ Ngọc hít một hơi sâu, nụ cười trên môi cô cứng lại. "Ngài Thanh Long có vẻ tự tin thái quá. Thành phố này không đủ lớn cho hai con rồng cùng bay đâu." Giọng cô hạ thấp, mang theo một sự đe dọa ngầm. Ly rượu vang đỏ trong tay cô khẽ sóng sánh, phản chiếu ánh đèn rực rỡ, nhưng sự lạnh lẽo của ly thủy tinh không thể làm dịu đi ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng cô.
"Vậy thì xem ai bay cao hơn thôi, thưa cô Mỹ Ngọc." Thanh Long thản nhiên đáp lại, ánh mắt anh tóe lửa, không hề nao núng. Anh không ngại đối đầu, và anh biết mình có đủ khả năng để không chỉ bay cao hơn, mà còn để thống trị cả bầu trời Thiên Hải này. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," lời tuyên bố đó vang vọng trong tâm trí anh, giờ đây không chỉ là những bóng hồng tuyệt sắc, mà còn là cả những quyền lực, những đế chế mà anh muốn chinh phục.
Họ đứng đối mặt nhau, nụ cười trên môi nhưng ánh mắt lại như những lưỡi kiếm chạm nhau trong không trung. Một cuộc đối đầu không tiếng súng, nhưng đầy căng thẳng và gay cấn. Mỹ Ngọc nán lại thêm vài phút, quan sát Thanh Long từ xa. Sự tức giận của cô vẫn còn đó, nhưng đã pha lẫn một sự tò mò khó hiểu. Người đàn ông này, Thanh Long, không chỉ là một đối thủ đáng gờm trên thương trường, mà còn là một cá thể bí ẩn, một thách thức lớn lao mà cô chưa từng gặp phải. Cô tự hỏi, liệu anh có thật sự chỉ là một kẻ mới nổi, hay còn ẩn chứa điều gì đó sâu xa hơn? Cô sẽ phải tìm hiểu, và cô sẽ không ngại dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích của mình. Cô muốn biết mọi thứ về Thanh Long, về quá khứ của anh, về những bí mật mà anh đang che giấu. Cuộc đối đầu này mới chỉ là khởi đầu, và Mỹ Ngọc biết, nó sẽ còn kéo dài, phức tạp hơn rất nhiều, có thể là một cuộc chiến, nhưng cũng có thể là một điệu nhảy quyến rũ giữa hai con người đầy quyền lực và tham vọng.
Thanh Long cảm nhận được ánh mắt của Mỹ Ngọc vẫn đang dõi theo mình. Anh khẽ nhếch môi, biết rằng mình đã thành công trong việc gây ấn tượng, và quan trọng hơn, là tạo ra một sự kích thích đối với đối thủ. Cuộc chơi đã bắt đầu, và anh đã sẵn sàng cho mọi thử thách. Anh sẽ không chỉ xây dựng một đế chế kinh doanh hùng mạnh, mà còn là một thế lực không thể lay chuyển trong thế giới ngầm, và trên con đường ấy, anh sẽ chinh phục cả những bóng hồng tuyệt sắc như Mỹ Ngọc. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Anh thầm nghĩ, nhấm nháp ly rượu vang trên tay, cảm thấy một sự tự tin và phấn khích dâng trào. Đêm Thiên Hải vẫn còn dài, và cuộc chơi chỉ mới bắt đầu.