Thanh Long vẫn đứng bên cửa sổ phòng làm việc, một tách trà thảo mộc còn bốc khói nghi ngút trên bệ đá cẩm thạch mát lạnh. Bình minh vừa ló dạng, nhuộm hồng chân trời, và những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, đậu trên những tán cây xanh mướt của khu vườn biệt thự ngoại ô. Không khí trong lành, mát mẻ đến mức anh có thể cảm nhận từng hạt sương đọng trên lá, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa nhài dịu nhẹ từ góc vườn. Tiếng chim hót líu lo đâu đó, xen lẫn tiếng gió xào xạc qua những rặng tre, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình đến lạ lùng. Nhưng sự yên tĩnh ấy không thể xoa dịu hoàn toàn những suy tư đang cuộn xoáy trong tâm trí anh.
Đêm qua, An Nhiên đã đốt cháy mọi giới hạn trong anh, mang đến một thứ cảm xúc tự do, mãnh liệt, một ngọn lửa nguyên thủy mà anh khao khát bấy lâu. Cô là bản giao hưởng của cuộc đời anh, một giai điệu không thể thiếu. Nhưng trước đó, Mỹ Ngọc lại là một bản hòa tấu khác, sâu lắng hơn, thực tế hơn, một sự tin tưởng và sẻ chia thầm lặng đã giúp anh vượt qua những góc khuất của "Bão Đen". Mỗi người phụ nữ, một sắc thái riêng biệt, một hương vị không thể lẫn vào đâu được, và tất cả đều cùng nhau dệt nên tấm thảm cuộc đời anh, vừa là nguồn sức mạnh, vừa là những thử thách cam go nhất.
Thanh Long khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát của thảo mộc lan tỏa nơi đầu lưỡi, sau đó là hậu vị ngọt thanh, giống như cuộc đời anh lúc này – đầy rẫy chông gai nhưng ẩn chứa những mật ngọt khó cưỡng. Anh nhìn ra xa xăm, nơi những ngọn đồi trùng điệp vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo, cảm nhận rõ rệt gánh nặng của một đế chế vừa được tái sinh từ đống tro tàn. "Mỗi người một tính cách, một kỳ vọng... làm sao để cân bằng được tất cả, mà vẫn giữ vững con đường của mình?" Anh tự nhủ, giọng nói trầm ấm chỉ đủ mình anh nghe thấy, mang theo một chút ưu tư, nhưng sâu thẳm vẫn là sự quyết đoán không gì lay chuyển được. Anh biết mình không thể chối bỏ bất kỳ ai trong số họ, bởi mỗi người đều là một mảnh ghép quan trọng, tạo nên con người Thanh Long của ngày hôm nay.
Bỗng, tiếng điện thoại di động vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của anh. Là Anh Hoàng, trợ lý riêng của anh. "Sếp Long, 9 giờ sáng nay, cuộc hẹn với Luật sư Kim Anh tại Quán Cà Phê Thức. Tài liệu liên quan đến dự án X đã được gửi đến email của sếp." Giọng Anh Hoàng chuyên nghiệp, dứt khoát như thường lệ, không một chút thừa thãi. Anh ta luôn là một cỗ máy làm việc hoàn hảo, một cánh tay đắc lực không thể thiếu.
Thanh Long khẽ cười nửa miệng, một nụ cười đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự phức tạp. Kim Anh... một cái tên mới mẻ nhưng đã sớm khắc sâu vào tâm trí anh. Cô khác biệt so với Mỹ Ngọc với sự dịu dàng, khéo léo; khác với An Nhiên với sự tự do, hoang dại. Kim Anh là sự sắc sảo, trí tuệ, là một bông hồng thép đầy gai góc nhưng cũng tiềm ẩn vẻ đẹp kiêu sa. Anh biết, một cuộc đối thoại khác, có lẽ còn phức tạp hơn, đang chờ đợi anh. Cuộc gặp gỡ này không chỉ đơn thuần là công việc, mà còn là một ván cờ mới, nơi anh sẽ phải sử dụng tất cả sự tinh tế và bản lĩnh của mình để chinh phục không chỉ một đối tác tài năng, mà còn là một mỹ nhân đầy cá tính.
Anh đặt tách trà xuống bệ cửa sổ, ánh mắt kiên định nhìn ra khung cảnh xanh mướt bên ngoài, rồi quay người lại, bước về phía bàn làm việc. Chiếc bàn gỗ óc chó nguyên khối được đặt giữa phòng, trên đó là chiếc máy tính bảng và một chồng tài liệu đã được Anh Hoàng sắp xếp gọn gàng. Thanh Long ngồi xuống, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng, đọc lướt qua những dòng chữ, những con số khô khan nhưng chứa đựng vận mệnh của cả một tập đoàn. Mùi da thuộc mới của chiếc ghế văn phòng cao cấp hòa quyện với hương gỗ, tạo nên một không gian làm việc sang trọng và đầy quyền lực. Anh cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy tràn trong mình. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thầm nhủ, "Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Anh sẽ không chỉ xây dựng một đế chế vững chắc về tài chính, mà còn là một thế giới riêng, nơi những người phụ nữ tuyệt vời nhất sẽ cùng anh sánh bước, cùng anh kiến tạo nên một tương lai vĩ đại. Dù con đường phía trước có chồng chất khó khăn, dù Hắc Ưng có tăm tối đến đâu, anh vẫn sẽ tiến lên, với sự tự tin và bản lĩnh của một vị vua.
Quán Cà Phê Thức, một góc yên tĩnh giữa lòng đô thị ồn ào, được thiết kế theo phong cách hiện đại với nội thất gỗ và bê tông trần, điểm xuyết những chậu cây xanh nhỏ mang lại cảm giác dễ chịu. Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ. Mùi cà phê rang xay thơm nồng lan tỏa khắp không gian, hòa quyện với hương trà thảo mộc dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí thư thái, nhưng vẫn không kém phần tinh tế và chuyên nghiệp. Tiếng máy xay cà phê hoạt động đều đặn như một bản nhạc nền, cùng với tiếng nhạc instrumental du dương và những lời thì thầm to nhỏ của khách hàng, tạo nên một bức tranh âm thanh đặc trưng của một buổi sáng bận rộn nhưng không vội vã.
Thanh Long đến sớm hơn lịch hẹn mười lăm phút. Anh chọn một góc khuất, nơi có thể bao quát toàn bộ không gian quán nhưng vẫn đảm bảo sự riêng tư. Dáng vẻ anh thư thái, lịch lãm trong bộ vest màu than xám được cắt may tinh tế, tôn lên vóc dáng hoàn hảo và khí chất quyền uy. Đôi mắt anh lướt qua những trang tài liệu trên máy tính bảng, nhưng tâm trí lại đang vẽ nên những kịch bản khác, phức tạp hơn những con số và điều khoản hợp đồng. Anh nhấp một ngụm cà phê đen sánh, vị đắng dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi, như một lời nhắc nhở về những thách thức đang chờ đợi.
Đúng 9 giờ sáng, Kim Anh xuất hiện. Cô bước vào quán với vẻ ngoài sắc sảo và đầy tự tin, như một nữ thần công lý bước ra từ những trang luật pháp. Bộ suit màu xám than ôm sát thân hình cân đối của cô, tôn lên những đường cong quyến rũ nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp tuyệt đối. Mái tóc ngắn cá tính được tạo kiểu bồng bềnh, để lộ vầng trán cao thông minh. Đôi mắt nâu sáng, ánh nhìn kiên định, đầy lửa nhiệt huyết và sự chính trực, lướt nhanh qua quán rồi dừng lại ở bàn của Thanh Long. Cô không hề chần chừ, bước thẳng đến chỗ anh, gật đầu chào nhẹ.
"Chào anh Long," giọng cô dứt khoát, rõ ràng, không chút hoa mỹ. "Xin lỗi vì đã để anh đợi."
Thanh Long khẽ nhếch môi cười nửa miệng, ánh mắt đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự dò xét. "Không sao, tôi cũng vừa mới đến. Mời cô ngồi." Anh ra hiệu cho cô ngồi xuống ghế đối diện. Cô gật đầu, kéo ghế, cử chỉ dứt khoát và tự tin, không một chút ngần ngại.
Một nhân viên phục vụ nhanh chóng mang đến một ly nước lọc và một cuốn menu. Kim Anh chỉ gọi một ly trà xanh không đường, đơn giản nhưng tinh tế, giống như con người cô.
"Chúng ta bắt đầu luôn chứ?" Kim Anh nói, không lãng phí thời gian vào những câu chuyện xã giao vô nghĩa. Cô mở chiếc cặp tài liệu da trên bàn, lấy ra một tập hồ sơ dày cộp. "Với tình hình thị trường hiện tại sau 'Bão Đen', việc tái cấu trúc pháp lý cho dự án X cần phải được thực hiện nhanh chóng và triệt để. Tuy nhiên, rủi ro về pháp lý từ các đối thủ vẫn còn rất lớn, đặc biệt là những đối thủ đang cố gắng lợi dụng sơ hở để phá hoại, hoặc thậm chí là thâu tóm."
Thanh Long lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt anh không rời khỏi Kim Anh. Anh không chỉ nghe những gì cô nói, mà còn quan sát từng cử chỉ nhỏ của cô, từng cái nhíu mày nhẹ, từng nhịp thở đều đặn. Anh nhận thấy sự căng thẳng ẩn giấu dưới vẻ ngoài chuyên nghiệp của cô, một sự căng thẳng đến từ trách nhiệm và áp lực mà cô đang gánh vác. "Tôi hiểu," Thanh Long đáp, giọng trầm ấm nhưng đầy quyền uy. "Nhưng theo cô, rủi ro lớn nhất nằm ở đâu? Và liệu có cách nào biến rủi ro đó thành cơ hội, thưa luật sư Kim Anh?" Anh đặt câu hỏi, không chỉ để tìm kiếm câu trả lời, mà còn để thăm dò tư duy và bản lĩnh của cô.
Kim Anh hơi bất ngờ trước câu hỏi của anh. Đôi mắt cô thoáng hiện lên vẻ suy tư. "Rủi ro lớn nhất... nằm ở những kẽ hở pháp lý mà chúng ta chưa lường trước được, và cả những thế lực ngầm đang cố gắng lợi dụng thời điểm hỗn loạn này để trục lợi. Để biến rủi ro thành cơ hội, chúng ta cần một chiến lược pháp lý không chỉ phòng thủ, mà còn phải tấn công chủ động, đánh vào điểm yếu của đối thủ trước khi họ kịp ra tay." Cô chỉ vào một vài điều khoản trong tập tài liệu, giải thích một cách rành mạch và logic. "Chúng ta cần phải tái cơ cấu lại toàn bộ hệ thống sở hữu trí tuệ, đồng thời chuẩn bị sẵn sàng cho những vụ kiện tụng kéo dài. Ngoài ra, việc nghiên cứu kỹ lưỡng các điều khoản về chống độc quyền và cạnh tranh không lành mạnh là tối quan trọng."
Thanh Long nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt dò xét Kim Anh. Anh cảm nhận được sự nhạy bén và trí tuệ sắc bén của cô. Cô không chỉ là một luật sư giỏi về mặt lý thuyết, mà còn là một chiến lược gia tài ba. "Anh Long, anh có vẻ khác với những doanh nhân tôi từng gặp," Kim Anh bất ngờ thốt lên, giọng nói có chút tò mò. "Anh không chỉ nhìn vào con số, không chỉ quan tâm đến lợi nhuận. Ánh mắt anh... như đang nhìn xuyên thấu mọi thứ, không chỉ là hợp đồng mà còn là những thứ sâu xa hơn."
Thanh Long khẽ cười, nụ cười nửa miệng đầy mị lực lại xuất hiện. Anh đặt ly cà phê xuống, ánh mắt anh nhìn thẳng vào đôi mắt Kim Anh, như muốn đọc thấu tâm can cô. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say, Kim Anh. Nhưng quyền lực mà không có tầm nhìn, không có sự công bằng, thì chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch. Tôi muốn xây dựng một đế chế không chỉ hùng mạnh về tài chính, mà còn phải có đạo đức và trách nhiệm. Và để làm được điều đó, tôi cần những người tài năng, chính trực như cô bên cạnh." Lời nói của anh trầm ấm, đầy sức thuyết phục, như một lời mời gọi không thể chối từ, chạm đến những khát khao sâu thẳm nhất trong lòng Kim Anh. Cô cảm nhận một dòng điện nhẹ chạy qua người, một sự rung động khó tả. Ánh mắt cô thoáng chút bối rối, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp. Cô gật đầu nhẹ, chỉ vào các điều khoản trong tài liệu được đặt trên bàn, tiếp tục phân tích, nhưng trong lòng cô, đã có một hạt giống tò mò và hứng thú được gieo mầm.
Sau cuộc họp căng thẳng nhưng đầy hiệu quả tại Quán Cà Phê Thức, Thanh Long đề nghị Kim Anh cùng anh lên sân thượng của tòa nhà Sky Tower để thư giãn và ngắm cảnh hoàng hôn. Kim Anh ban đầu có chút do dự, nhưng ánh mắt kiên định và lời mời chân thành của Thanh Long đã khiến cô không thể từ chối. "Chỉ là để hít thở không khí trong lành, sau những con số và điều khoản khô khan," anh nói, giọng nói trầm ấm đầy lôi cuốn. "Và để cô thấy được tầm nhìn của tôi, từ một góc độ khác."
Sân thượng Sky Tower, nơi đón những cơn gió lộng từ biển thổi vào, mang theo hơi muối mặn mà và mùi không khí cao nguyên trong lành. Sàn bê tông rộng rãi, được bao quanh bởi lan can kính cường lực trong suốt, cho phép tầm nhìn không giới hạn ra toàn bộ thành phố Thiên Hải. Tiếng gió rít qua tai, mang theo những âm thanh hỗn tạp từ xa vọng lên – tiếng còi xe, tiếng người huyên náo, tất cả đều trở nên nhỏ bé và xa vời khi đứng trên đỉnh cao này. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, biến những tòa nhà cao tầng thành những khối kiến trúc vàng cam rực rỡ, như những ngọn đuốc khổng lồ thắp sáng cả chân trời.
Kim Anh đứng tựa vào lan can kính, mái tóc ngắn bay nhẹ trong gió. Cô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu kem, kết hợp với chiếc quần âu ôm sát, vẫn toát lên vẻ thanh lịch nhưng đã mềm mại hơn so với bộ suit công sở ban sáng. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự mát mẻ của không khí lùa vào phổi, xua tan đi phần nào sự căng thẳng còn sót lại từ cuộc họp. Thanh Long đứng bên cạnh cô, vóc dáng cao lớn của anh như một bức tượng tạc giữa nền trời hoàng hôn hùng vĩ. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn thành phố, để cho không gian và cảnh vật làm nhiệm vụ của chúng, kết nối hai con người đang đứng cạnh nhau.
"Kim Anh, cô có tin vào những giá trị vượt thời gian không?" Thanh Long bất ngờ phá tan sự im lặng, giọng nói trầm ấm của anh như hòa vào tiếng gió. "Những thứ không thể mua bán bằng tiền, nhưng lại là nền tảng của mọi thứ? Tình yêu, lòng tin, sự chính trực... và cả trách nhiệm nữa?" Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một thứ gì đó vừa bí ẩn vừa chân thành.
Kim Anh giật mình, hơi bất ngờ trước câu hỏi triết lý của anh. Cô chậm rãi quay lại, đối diện với anh. Ánh mắt cô chạm vào ánh mắt anh, và cô cảm thấy một dòng điện nhẹ chạy qua cơ thể mình. "Tôi... tôi tin," cô đáp, giọng nói có chút ngập ngừng, không còn sự dứt khoát như khi bàn về pháp luật. "Đặc biệt là trách nhiệm. Trách nhiệm với bản thân, với những người mình yêu thương, và với những gì mình đại diện." Cô vô thức đưa tay lên chạm vào một mặt dây chuyền nhỏ bằng ngọc bích màu xanh lục bảo đang đeo trên cổ. Viên ngọc được chạm khắc tinh xảo hình một con phượng hoàng đang sải cánh, ánh lên vẻ cổ kính và quyền quý dưới ánh hoàng hôn.
Thanh Long nhận ra cử chỉ đó. Anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc mặt dây chuyền. "Cái đó... là một món trang sức đẹp." Anh nói, giọng điệu nhẹ nhàng, không muốn làm cô cảm thấy bị soi mói.
Kim Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi và dịu dàng. "Cái này... là 'Cổ Ngọc Truyền Thừa' của gia tộc tôi. Nó không chỉ là trang sức, mà là biểu tượng của trách nhiệm và lời thề. Một lời thề đã được truyền qua hàng trăm năm, từ thế hệ này sang thế hệ khác, về sự chính trực, lòng trung thành và nghĩa vụ bảo vệ những giá trị cốt lõi." Cô khẽ vuốt ve viên ngọc, ánh mắt cô đượm một nỗi niềm xa xăm, như đang nhìn về quá khứ, về những gánh nặng mà nó mang lại. "Đặc biệt trong thời kỳ 'Bão Đen' vừa qua, gia tộc tôi đã phải đối mặt với nhiều lựa chọn khó khăn, để giữ vững lời thề ấy, để bảo vệ những gì chúng tôi tin tưởng."
Thanh Long chăm chú lắng nghe, ánh mắt anh càng trở nên sâu thẳm hơn. "Gia tộc Doãn Thị..." Anh lẩm bẩm, như thể đang xâu chuỗi những mảnh ghép trong tâm trí. "Vậy ra, cô không chỉ là một luật sư tài năng, mà còn là người thừa kế của một trong những gia tộc quyền lực và bí ẩn nhất thành phố. Tôi từng nghe nói về sức ảnh hưởng của gia tộc cô trong những năm 'Bão Đen', về việc họ đã đứng vững ra sao giữa cơn sóng gió, thậm chí còn âm thầm hỗ trợ nhiều doanh nghiệp nhỏ khác." Anh nhớ lại những thông tin rời rạc mà Lão Gia Trần từng nhắc đến, về một vài gia tộc cổ xưa, kín tiếng nhưng có sức ảnh hưởng sâu rộng trong giới thượng lưu và cả những khu vực ẩn khuất của Thiên Hải.
Kim Anh hơi giật mình. Cô không ngờ Thanh Long lại biết nhiều đến vậy về gia tộc cô, một gia tộc luôn sống kín tiếng và tránh xa mọi sự chú ý. "Anh... anh biết về gia tộc tôi?" Cô hỏi, giọng nói có chút ngạc nhiên và cảnh giác.
Thanh Long khẽ gật đầu. "Tôi không chỉ biết, mà còn rất ấn tượng. Trong thời buổi loạn lạc, rất ít gia tộc có thể giữ vững được những giá trị cốt lõi và không bị cuốn vào vòng xoáy của đồng tiền và quyền lực một cách mù quáng. Gia tộc Doãn Thị là một trong số ít đó." Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào tay cô, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của làn da. Một dòng điện nhẹ chạy qua cơ thể cô, khiến cô khẽ rụt tay lại một cách vô thức, nhưng rồi lại để yên đó. "Ánh mắt anh... nó khác. Anh nhìn thấy điều gì khác bên trong tôi, Thanh Long?" Cô hỏi, ánh mắt cô đầy sự tò mò và một chút bối rối. Cô cảm thấy anh đang nhìn thấu tâm can mình, nhìn thấy những gánh nặng, những khát khao mà cô đã che giấu bấy lâu.
Thanh Long siết nhẹ tay cô, cảm nhận sự run rẩy nhẹ nhàng nơi đầu ngón tay cô. "Tôi nhìn thấy một người phụ nữ không chỉ có trí tuệ sắc bén, mà còn có một trái tim kiên cường, một tâm hồn đầy trách nhiệm và những giá trị không thể lay chuyển. Cô không chỉ là một luật sư, Kim Anh, cô là một phượng hoàng, mang theo truyền thống và lời thề của cả một gia tộc. Và tôi tin, cô có thể bay cao hơn nữa." Lời nói của anh như một làn gió nhẹ, thổi vào trái tim cô, khơi dậy những khát vọng tiềm ẩn mà cô chưa từng dám đối mặt. Anh biết, hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say.
Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, nhường chỗ cho màn đêm buông lơi những ánh đèn lấp lánh của thành phố Thiên Hải. Từ sân thượng Sky Tower, cảnh tượng lung linh huyền ảo của đô thị hiện đại trải dài vô tận dưới chân họ. Những dòng xe cộ hối hả dưới kia giờ đây chỉ còn là những dải sáng màu đỏ và trắng nối tiếp nhau, tạo thành một bức tranh động đầy mê hoặc. Gió vẫn lộng, nhưng không còn mang theo cái lạnh ban chiều mà đã dịu dàng hơn, vuốt ve mái tóc và làn da của họ. Mùi không khí cao trong lành xen lẫn hương nước hoa tinh tế của Kim Anh, tạo nên một sự hòa quyện đầy quyến rũ.
Thanh Long vẫn nắm chặt tay Kim Anh, cảm nhận sự ấm áp và mềm mại nơi bàn tay cô. Anh không buông ra, và cô cũng không rút tay lại, như thể có một sợi dây vô hình đang kết nối họ lại với nhau. Ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, chứa đựng một thứ lửa đam mê và sự quyết đoán mà không một ai có thể cưỡng lại.
"Kim Anh," Thanh Long cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, như một lời tuyên bố giữa không gian rộng lớn của trời và đất. "Tôi không cần một luật sư chỉ biết bảo vệ tài sản. Tôi cần một người có thể cùng tôi định hình luật chơi, thay đổi cả cục diện. Một người có thể cùng tôi xây dựng một đế chế không chỉ vững mạnh về kinh tế, mà còn có thể chống lại những thế lực đen tối đang trỗi dậy sau 'Bão Đen', những kẻ đang cố gắng thao túng và hủy hoại Thiên Hải này. Cô có dám không, Kim Anh? Có dám cùng tôi đứng lên, không chỉ để bảo vệ những gì chúng ta có, mà còn để kiến tạo nên một tương lai tốt đẹp hơn?"
Lời nói của anh như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim Kim Anh. Cô cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ, một sự thôi thúc không thể giải thích. Trách nhiệm gia tộc, sự nghiệp, những nguyên tắc đã ăn sâu vào máu thịt cô bỗng chốc trở nên chao đảo trước tầm nhìn vĩ đại và sức hút mãnh liệt của người đàn ông này. Cô biết Thanh Long đang yêu cầu một điều rất lớn, không chỉ từ cô mà còn từ cả Gia tộc Doãn Thị. Nó đòi hỏi một sự tin tưởng tuyệt đối, một cam kết mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ phải thực hiện.
"Anh đang yêu cầu một điều rất lớn..." Kim Anh thì thầm, giọng nói cô khàn đi một chút. "Không chỉ từ tôi, mà còn từ cả Gia tộc Doãn Thị. Nó đòi hỏi một sự tin tưởng tuyệt đối, một sự đánh đổi lớn lao." Cô nhìn vào đôi mắt anh, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp, một sự đảm bảo cho những gì cô đang cảm nhận.
Thanh Long tiến lại gần hơn, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại. Anh có thể cảm nhận hơi thở của cô, mùi hương nước hoa nhẹ nhàng của cô vấn vít quanh anh. "Sự tin tưởng không thể xây dựng trong một sớm một chiều, Kim Anh. Nhưng tầm nhìn thì có thể. Cô có muốn cùng tôi vẽ nên một bức tranh lớn hơn, nơi chúng ta không chỉ chiến thắng mà còn thay đổi thế giới này không? Cô có muốn trở thành phượng hoàng của tôi không? Cùng tôi vươn lên từ tro tàn của 'Bão Đen', cùng tôi tái sinh và bay lượn trên bầu trời Thiên Hải này, xây dựng nên một vương quốc của riêng chúng ta?" Anh nói, giọng nói anh trầm ấm, đầy lôi cuốn, như một lời hứa, một lời thề. Anh dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô, truyền đi một dòng cảm xúc mãnh liệt.
Kim Anh nhìn anh, ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn thành phố. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, những cảm xúc hỗn độn trào dâng. Cô cảm nhận được sức hút mãnh liệt từ Thanh Long, một người đàn ông không chỉ thông minh, quyền lực mà còn có khả năng nhìn thấu tâm can cô, khơi dậy những khát khao sâu thẳm nhất. Anh không chỉ là một đối tác kinh doanh, anh là một người kiến tạo, một người lãnh đạo, và hơn thế nữa, một người có thể khiến cô tin tưởng và trao gửi niềm tin. Cô muốn cùng anh, muốn trở thành "phượng hoàng" của anh, cùng anh bay cao, cùng anh đối mặt với mọi thử thách.
"Anh... thật sự khiến tôi khó lòng từ chối..." Kim Anh thì thầm, giọng nói cô đầy cảm xúc, gần như không thể nghe rõ giữa tiếng gió. Cô ngước nhìn anh, đôi mắt cô ẩn chứa một ngọn lửa mới, một sự khao khát được dấn thân, được là một phần của tầm nhìn vĩ đại của anh.
Thanh Long khẽ mỉm cười, nụ cười chiến thắng nhưng cũng đầy dịu dàng. Anh nhẹ nhàng kéo Kim Anh lại gần hơn, vòng tay qua eo cô, ôm cô vào lòng. Cơ thể họ chạm vào nhau, một dòng điện nhẹ chạy qua, khiến cả hai đều khẽ rùng mình. Họ đứng sát bên nhau, ngắm nhìn thành phố lên đèn, cả thế giới như thu bé lại trong khoảnh khắc đó. Thanh Long cúi xuống, đôi môi anh nhẹ nhàng chạm vào đôi môi mềm mại của Kim Anh. Một nụ hôn nhẹ nhàng, đầy hứa hẹn, không vội vã nhưng chứa đựng tất cả sự đam mê và khát vọng. Đó không chỉ là nụ hôn của hai con người bị thu hút về nhau, mà còn là lời thề ước của hai linh hồn, hai ý chí mạnh mẽ, sẵn sàng cùng nhau chinh phục mọi thử thách, xây dựng một đế chế vững bền.
Trong vòng tay Thanh Long, Kim Anh cảm thấy an toàn nhưng cũng tràn đầy sức sống. Cô biết, cuộc đời cô sẽ không còn như trước nữa. Cô đã tìm thấy một người đàn ông không chỉ hiểu cô, mà còn có thể nâng tầm cô, giúp cô thực hiện những điều vĩ đại hơn. Thanh Long cũng biết, Kim Anh sẽ trở thành một đồng minh và đối tác cực kỳ quan trọng cho anh, không chỉ trong lĩnh vực pháp lý mà còn trong các chiến lược đối đầu với các thế lực ngầm, đặc biệt là Hắc Ưng, nhờ vào sự kết nối của cô với Gia tộc Doãn Thị. Gia tộc Doãn Thị và 'Cổ Ngọc Truyền Thừa' chắc chắn sẽ đóng vai trò then chốt trong các sự kiện tiếp theo, hé lộ những bí mật về lịch sử thành phố hoặc thế giới ngầm, và trở thành một nguồn lực lớn cho Thiên Long. Mối quan hệ tình cảm giữa Thanh Long và Kim Anh sẽ phát triển mạnh mẽ, thêm một tầng phức tạp vào "hậu cung" của anh, đòi hỏi Thanh Long phải trưởng thành hơn trong việc quản lý cảm xúc và các mối quan hệ cá nhân. Anh đang dần xây dựng một mạng lưới liên minh vững chắc từ các 'bóng hồng' xung quanh, mỗi người mang một sức mạnh và ảnh hưởng riêng, tạo thành một lá chắn và mũi nhọn cho đế chế Thiên Long.
Thanh Long siết chặt vòng tay, ngắm nhìn vẻ đẹp kiêu sa của Kim Anh dưới ánh đèn thành phố. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," anh thì thầm vào tai cô, giọng nói khàn đặc vì khao khát. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta." Anh sẽ biến Thiên Hải này thành vương quốc của riêng mình, với những người phụ nữ tuyệt vời nhất bên cạnh, cùng anh viết nên bản giao hưởng vĩ đại của cuộc đời.