"Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," anh thì thầm vào tai cô, giọng nói khàn đặc vì khao khát. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta." Anh sẽ biến Thiên Hải này thành vương quốc của riêng mình, với những người phụ nữ tuyệt vời nhất bên cạnh, cùng anh viết nên bản giao hưởng vĩ đại của cuộc đời.
Nụ hôn sâu của Thanh Long trên môi Kim Anh như một lời khẳng định hùng hồn, không chỉ cho tình cảm đang chớm nở mà còn cho cả vận mệnh của Thiên Long. Hơi thở nóng bỏng của anh phả vào gáy cô, khiến một dòng điện chạy dọc sống lưng, đánh thức mọi giác quan đang ngủ yên. Kim Anh đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả sự mãnh liệt mà cô chưa từng nghĩ mình có thể bộc lộ, vòng tay xiết chặt lấy tấm lưng rộng của anh. Đêm Thiên Hải trên sân thượng lộng gió như đang chứng giám cho lời thề ước không thành lời này, lời thề ước của hai linh hồn khao khát quyền lực và sự chinh phục, nay hòa quyện trong một khoảnh khắc thăng hoa đầy hứa hẹn. Khi nụ hôn dứt, Thanh Long vẫn ôm cô thật chặt, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, cảm nhận mùi hương nước hoa tinh tế của cô vấn vít quanh mình, hòa quyện với mùi nam tính đặc trưng của anh. Anh biết, Kim Anh không chỉ là một luật sư tài năng, cô còn là một quân cờ chiến lược, một đồng minh đáng tin cậy, và hơn hết, là một trong những ngọn lửa rực cháy thắp sáng đế chế của anh.
Bình minh hé rạng, xua tan đi màn đêm quyến rũ. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa kính lớn của phòng họp chiến lược, chiếu rọi vào không gian hiện đại, đầy công nghệ của Tập đoàn Thiên Khải. Tiếng máy chủ vận hành êm ái, tiếng gõ phím lách cách đều đặn và tiếng điện thoại reo vang khắp hành lang như bản giao hưởng của một đế chế đang bận rộn vươn mình. Mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi mực in và đôi khi là mùi kim loại thoang thoảng từ các thiết bị công nghệ mới, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng ngầm.
Thanh Long ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ ung dung nhưng ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt đang ngồi trước màn hình lớn. Anh mặc một bộ vest xám than may đo tinh tế, tôn lên vẻ nam tính, lịch lãm. Mái tóc đen dày được cắt tỉa gọn gàng, càng làm nổi bật vầng trán cao và sống mũi thẳng tắp. Đôi môi mỏng thường nở nụ cười nửa miệng đầy mị lực, nhưng lúc này lại mím chặt, thể hiện sự tập trung cao độ. Bên cạnh anh, Kim Anh khoác lên mình bộ suit màu kem thanh lịch, mái tóc ngắn cá tính được tạo kiểu bồng bềnh, tôn lên vẻ đẹp trí tuệ và sắc sảo của cô. Cô lướt những ngón tay thon dài trên màn hình máy tính bảng, sẵn sàng cho phần trình bày của mình.
"Thưa các vị," Thanh Long cất giọng trầm ấm, đầy uy lực, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Giọng nói của anh có sức nặng, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh. "Như chúng ta đã biết, 'Bão Đen' đã quét qua thị trường, để lại vô số đổ nát và hoang tàn. Hắc Ưng tưởng rằng chúng ta yếu thế, rằng Thiên Long sẽ sụp đổ dưới những đòn đánh gián tiếp của chúng. Nhưng họ đã lầm." Anh tạm dừng, ánh mắt quét qua từng người, như đọc thấu suy nghĩ của họ. "Kế hoạch tái cấu trúc này không chỉ là phòng thủ, mà là một đòn phản công chiến lược. Chúng ta sẽ không chỉ sống sót, mà còn vươn lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, biến nguy cơ thành cơ hội, biến tàn tích thành nền móng cho một đế chế vĩ đại."
Trên màn hình lớn phía sau anh, những biểu đồ phức tạp bắt đầu hiện ra, vẽ nên một bức tranh đầy thách thức nhưng cũng không kém phần hứa hẹn. Kế hoạch của Thanh Long táo bạo đến mức khiến nhiều thành viên cấp cao không khỏi kinh ngạc và lo lắng. Anh không ngại cắt bỏ những mảng kinh doanh đang ì ạch, dù chúng từng mang lại lợi nhuận ổn định, để dồn nguồn lực vào các lĩnh vực mới nổi, những mảng được dự đoán sẽ bùng nổ sau cơn bão.
Ông Phát, Trưởng phòng Tài chính, một người đàn ông dáng người hơi tròn, đeo kính lão, với khuôn mặt hiền lành nhưng ánh mắt cẩn trọng, tỉ mỉ, là người đầu tiên lên tiếng. Ông Phát luôn nổi tiếng với sự thận trọng và khả năng nhìn ra rủi ro ngay cả trong những cơ hội lớn nhất. "Thưa Chủ tịch," giọng ông Phát có chút lo lắng, "nhưng rủi ro tài chính là rất lớn. Việc cắt giảm một số dự án đang sinh lời để đầu tư vào mảng mới trong bối cảnh này... liệu có quá mạo hiểm? Thị trường còn chưa ổn định, chúng ta cần phải xem xét kỹ lưỡng hơn về con số này." Ông Phát dùng ngón tay cái và ngón trỏ đẩy gọng kính lên, ánh mắt đầy trăn trở nhìn vào các con số đang nhảy múa trên màn hình. Ông ta lật giở những tài liệu dày cộp trên tay, cố gắng tìm kiếm một điểm tựa vững chắc giữa những con số chênh vênh.
Thanh Long nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy mị lực lóe lên. "Mạo hiểm, đúng vậy. Nhưng mạo hiểm mới tạo nên đột phá, Ông Phát. Nếu chúng ta chỉ an phận với những gì đang có, chúng ta sẽ mãi mãi là kẻ đi sau. Thiên Long cần một cú hích, một cuộc cách mạng nội bộ để vươn tầm." Anh quay sang Kim Anh, ánh mắt anh trao cho cô một cái nhìn đầy tin tưởng, như muốn nói "Đến lượt em."
Kim Anh gật đầu, ánh mắt cô kiên định, đầy lửa nhiệt huyết. Cô đứng dậy, bước đến gần màn hình lớn. "Dựa trên phân tích pháp lý và tình hình thị trường hiện tại, tôi hoàn toàn ủng hộ tầm nhìn của Chủ tịch Long." Giọng cô dứt khoát, rõ ràng, có sức thuyết phục cao. "Sự can thiệp của Gia tộc Doãn Thị sẽ mang lại lợi thế không nhỏ. Chúng tôi không chỉ có nguồn lực tài chính, mà còn có mạng lưới thông tin sâu rộng và những mối quan hệ ngầm mà không phải ai cũng có được. Kế hoạch của Chủ tịch Long, dù mạo hiểm, nhưng là nước cờ cao tay để Thiên Long không chỉ sống sót mà còn vươn lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đặc biệt là khi đối phó với những thủ đoạn tinh vi của Hắc Ưng."
Ông Phát và các thành viên khác nhìn nhau, trong lòng dấy lên những nghi hoặc. Gia tộc Doãn Thị là một cái tên không hề xa lạ trong giới thượng lưu, nhưng ít ai biết được tầm ảnh hưởng thực sự của họ trong thế giới ngầm. Việc Kim Anh công khai nhắc đến gia tộc mình, và còn khẳng định sự ủng hộ tuyệt đối cho kế hoạch của Thanh Long, đã làm thay đổi đáng kể cục diện trong phòng họp. Thanh Long không chỉ có một luật sư sắc sảo, anh còn có một đồng minh quyền lực đứng sau. Thanh Long cảm nhận được sự chuyển biến trong thái độ của mọi người, anh biết rằng lời nói của Kim Anh đã gỡ bỏ một phần rào cản tâm lý. "Mọi quyết định đều có rủi ro, nhưng rủi ro không phải là điều chúng ta sợ hãi. Rủi ro là thứ chúng ta quản lý, là thứ chúng ta biến thành lợi thế. Tôi tin vào khả năng của Thiên Long, và tôi tin vào những người đang ngồi đây. Chúng ta sẽ cùng nhau viết nên một trang sử mới cho Tập đoàn này." Anh Hoàng, thư ký riêng của Thanh Long, ăn mặc chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp. Anh ta ghi chép cẩn thận từng lời nói, từng phản ứng của mọi người, đôi lúc lại liếc nhìn Thanh Long với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tin tưởng. "Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp," Anh Hoàng thì thầm, kịp thời đặt một tập tài liệu mới tinh trước mặt Thanh Long, chứng tỏ sự chuẩn bị chu đáo của anh ta cho cuộc họp đầy cam go này. Thanh Long khẽ gật đầu, nở một nụ cười tán thưởng.
Buổi họp kéo dài đến gần trưa, khi mặt trời đã lên cao, mang theo ánh nắng vàng óng ả chiếu qua khung cửa sổ. Sau những tranh luận gay gắt và những lo lắng được bày tỏ, cuối cùng, với sự thuyết phục của Thanh Long và sự hỗ trợ mạnh mẽ từ Kim Anh, kế hoạch tái cấu trúc đã được thông qua, dù vẫn còn đó những ánh mắt nghi ngại. Thanh Long biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu, con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng anh cũng biết rằng mình không đơn độc. Anh có Kim Anh, người đang dần trở thành một liên minh quyền lực, không chỉ trong công việc mà còn trong cuộc sống.
Rời khỏi phòng họp căng thẳng, Thanh Long mời Kim Anh dùng bữa trưa riêng tại Quán Cà Phê 'Thức', nơi anh thường tìm đến để suy tư và thư giãn. Quán được thiết kế hiện đại, với nội thất gỗ và bê tông trần, điểm xuyết bởi những chậu cây xanh nhỏ mang lại cảm giác tươi mát. Ánh sáng dịu nhẹ từ cửa sổ lớn hắt vào, cùng tiếng nhạc instrumental du dương và tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thư thái, cảm giác riêng tư tuyệt đối. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương trà thảo mộc thoang thoảng và mùi gỗ mới, xoa dịu đi những căng thẳng còn vương lại từ buổi họp.
Họ chọn một góc khuất, nơi có thể ngắm nhìn đường phố tấp nập qua ô cửa kính mà vẫn giữ được sự riêng tư. Kim Anh nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt cô sâu thẳm, phản chiếu những suy nghĩ phức tạp đang cuộn xoáy trong tâm trí. "Anh... thật sự khiến mọi người phải đi theo tầm nhìn của mình, Thanh Long," cô nói, giọng nói vẫn còn vương chút ngạc nhiên. "Kế hoạch ấy... không phải ai cũng dám nghĩ đến, chứ đừng nói là thực hiện."
Thanh Long khẽ cười, nụ cười của anh lúc này không còn là sự mị lực đầy thách thức, mà mang một vẻ dịu dàng, thấu hiểu. "Đó là vì chúng ta nhìn xa hơn những gì đang diễn ra trước mắt, Kim Anh. 'Bão Đen' là nguy cơ, nhưng cũng là cơ hội để chúng ta rũ bỏ những gánh nặng cũ, để Thiên Long thực sự trở thành một con phượng hoàng, vươn lên từ tro tàn." Anh đặt tay nhẹ lên bàn, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu và tin tưởng. "Gia tộc Doãn Thị đã mất rất nhiều trong 'Bão Đen', nhưng cũng nhìn thấy cơ hội ở những nơi ít ai ngờ tới. 'Cổ Ngọc Truyền Thừa' không chỉ là trang sức, nó là biểu tượng của sự kiên cường và tầm nhìn, và nó nhắc nhở tôi về trách nhiệm của mình."
Kim Anh lắng nghe, cô cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh. Cô vẫn còn nhớ rõ nụ hôn nồng cháy đêm qua, và cảm giác an toàn nhưng cũng đầy thách thức khi ở bên anh. Cô tin vào Thanh Long, tin vào khả năng anh có thể biến những điều không thể thành có thể. Cô cũng nhận ra rằng, từ khi có anh xuất hiện trong cuộc đời, những giới hạn của bản thân cô dường như đã bị phá vỡ. "Anh nói đúng," cô khẽ đáp, ánh mắt cô không còn sự đề phòng mà thay vào đó là sự cởi mở và tin tưởng. "Gia tộc Doãn Thị luôn tin vào sự kiên cường và khả năng thích nghi. Chúng tôi đã từng trải qua nhiều biến cố, và mỗi lần như vậy, chúng tôi lại mạnh mẽ hơn. Em tin vào tầm nhìn của anh, Thanh Long. Và em tin chúng ta có thể thay đổi cục diện này, cùng nhau."
Thanh Long nhấp một ngụm cà phê, hương vị đắng nhẹ của nó lan tỏa trong khoang miệng. "Tôi tin vào tầm nhìn của cô, Kim Anh. Và tôi tin chúng ta có thể thay đổi cục diện này, cùng nhau. Thiên Long cần một người như cô, không chỉ là một luật sư, mà là một chiến lược gia, một đồng minh." Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh đa tình nhưng cũng đầy chân thành, khiến trái tim Kim Anh đập lỗi nhịp. Anh đã nhìn thấu cô, không chỉ là một luật sư khô khan, mà là một người phụ nữ với khao khát được cống hiến, được vươn lên, và được là một phần của một điều gì đó vĩ đại.
Kim Anh đặt ly cà phê xuống, ánh mắt cô nồng nàn, chứa đựng một thứ cảm xúc mãnh liệt mà cô không thể gọi tên. "Anh… anh luôn khiến người khác phải tin tưởng, Thanh Long." Giọng cô khẽ run, một sự mềm yếu hiếm hoi bộc lộ. Cô tin rằng, Gia tộc Doãn Thị sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong đế chế Thiên Long, và cô, với 'Cổ Ngọc Truyền Thừa' trên cổ, sẽ là cầu nối, là người cùng Thanh Long kiến tạo nên một tương lai mới. Cô cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn được sát cánh bên anh, không chỉ trong công việc mà còn trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Ánh mắt họ giao nhau, không lời nhưng chứa đựng tất cả những hứa hẹn, những khát khao thầm kín. Thanh Long biết rằng anh đang dần xây dựng một mạng lưới liên minh vững chắc từ các 'bóng hồng' xung quanh, mỗi người mang một sức mạnh và ảnh hưởng riêng, tạo thành một lá chắn và mũi nhọn cho đế chế Thiên Long.
Mặt trời dần khuất bóng sau những tòa nhà chọc trời, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh mơn man da thịt. Sau một ngày dài với những cuộc họp căng thẳng và những cuộc thảo luận chiến lược, Thanh Long và Kim Anh vẫn chưa về. Họ cùng nhau lên sân thượng Tòa Nhà Sky Tower, nơi có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố Thiên Hải lung linh dưới ánh đèn. Sàn bê tông rộng rãi, với lan can kính bảo vệ trong suốt, mang lại cảm giác phóng khoáng nhưng cũng đầy an toàn. Gió đêm rì rào, tiếng còi xe từ xa vọng lên như một bản nhạc nền quen thuộc của đô thị, hòa cùng tiếng máy điều hòa trên mái nhà, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh nhưng không hề cô đơn. Mùi không khí cao trong lành, đôi khi thoang thoảng mùi kim loại nóng từ các thiết bị trên mái nhà.
Áp lực công việc dần nhường chỗ cho sự lãng mạn và gợi cảm khi họ đứng cạnh nhau, vai kề vai. Kim Anh khoác thêm chiếc khăn choàng mỏng, mái tóc ngắn của cô bay nhẹ trong gió. Thanh Long đứng phía sau cô, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, xua đi cái lạnh se sắt của gió đêm. Thanh Long cảm nhận mùi nước hoa tinh tế của cô quyện với mùi tóc, một mùi hương vừa quen thuộc vừa mới lạ, khiến anh say mê. Anh vuốt ve mái tóc cô, ngón tay anh lướt nhẹ qua làn da mềm mại dưới lớp áo, khiến Kim Anh khẽ rùng mình.
"Thành phố này... nó giống như một con thú hoang, luôn đòi hỏi sự kiểm soát," Thanh Long thì thầm, giọng nói trầm ấm, hơi thở phả vào vành tai Kim Anh, khiến cô cảm thấy một sự kích thích nhẹ. "Nhưng đêm nay, bên cạnh cô, tôi thấy một vẻ đẹp khác, một sự bình yên. Một Thiên Hải đang ngủ yên, chờ đợi chúng ta đánh thức nó bằng những điều vĩ đại."
Kim Anh ngả đầu vào vai anh, cảm nhận sức mạnh và sự ấm áp từ vòng tay anh. "Anh cũng vậy, Thanh Long. Anh là cơn bão, cuốn mọi thứ vào quỹ đạo của mình, nhưng cũng là điểm tựa vững chắc, khiến tôi không còn cảm thấy đơn độc, không còn phải gồng mình chống chọi với mọi thứ một mình." Giọng cô nồng nàn, chứa đựng sự mềm yếu mà cô hiếm khi bộc lộ. Cô nhìn ra xa, về phía những ánh đèn lấp lánh của thành phố, nơi những hoài bão và ước mơ đang chờ đợi. Cô biết, cuộc đời cô sẽ không còn như trước nữa. Cô đã tìm thấy một người đàn ông không chỉ hiểu cô, mà còn có thể nâng tầm cô, giúp cô thực hiện những điều vĩ đại hơn.
Thanh Long khẽ siết chặt vòng tay, cúi xuống hôn nhẹ lên gáy cô. "Và cô, Kim Anh, là ngọn hải đăng của tôi. Hãy cùng tôi, chinh phục cơn bão này, và biến Thiên Hải này thành vương quốc của riêng chúng ta." Anh xoay nhẹ người Kim Anh lại, để cô đối mặt với anh. Ánh mắt họ giao nhau, dưới ánh sáng mờ ảo của thành phố, đầy đam mê và khao khát. Anh vuốt ve gò má cô, ngón tay cái lướt nhẹ trên làn môi mềm mại. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say."
Kim Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự gần gũi của anh. Cô đặt hai tay lên ngực anh, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh. "Em muốn... được cùng anh." Lời nói của cô tan chảy trong gió đêm, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. Cô ngẩng đầu, đôi môi hé mở, mời gọi. Thanh Long không chần chừ, cúi xuống, đôi môi anh nuốt trọn lấy đôi môi mềm mại, nóng bỏng của cô. Nụ hôn bắt đầu nhẹ nhàng, thăm dò, rồi dần trở nên mãnh liệt, ngấu nghiến, như hai dòng dung nham đang hòa quyện vào nhau. Lưỡi anh lướt sâu vào khoang miệng cô, khiêu vũ cùng lưỡi cô trong một điệu valse đam mê, cuồng nhiệt. Kim Anh rên nhẹ, ngón tay cô luồn vào mái tóc đen dày của anh, kéo anh lại gần hơn, muốn hòa tan vào anh.
Cơ thể họ áp sát vào nhau, cảm nhận từng đường cong, từng hơi thở nóng bỏng. Bàn tay Thanh Long lướt xuống eo cô, siết chặt, rồi dần dịch chuyển xuống dưới, vuốt ve hông cô. Kim Anh cảm nhận được sự cương cứng nóng bỏng của anh áp vào bụng mình, khiến cô bủn rủn. Cô biết, đêm nay sẽ không chỉ dừng lại ở những nụ hôn. Nụ hôn càng sâu, càng mạnh mẽ, như muốn rút cạn sinh lực của cả hai, nhưng đồng thời lại tiếp thêm sức sống, tiếp thêm khao khát. Thanh Long không ngại đi sâu vào những miêu tả nhạy cảm một cách nghệ thuật, gợi cảm chứ không thô tục, anh muốn cô cảm nhận được sự hòa quyện thể xác một cách chân thực và sống động. Mùi hương nước hoa của Kim Anh hòa quyện với mùi nam tính của anh, tạo nên một thứ men say kích thích mọi giác quan. Anh thì thầm những lời tán tỉnh ngọt ngào, những lời hứa hẹn về một tương lai chỉ có hai người, cùng nhau chinh phục mọi giới hạn.
Trong vòng tay Thanh Long, Kim Anh cảm thấy an toàn nhưng cũng tràn đầy sức sống. Cô biết, cuộc đời cô sẽ không còn như trước nữa. Cô đã tìm thấy một người đàn ông không chỉ hiểu cô, mà còn có thể nâng tầm cô, giúp cô thực hiện những điều vĩ đại hơn. Thanh Long cũng biết, Kim Anh sẽ trở thành một đồng minh và đối tác cực kỳ quan trọng cho anh, không chỉ trong lĩnh vực pháp lý mà còn trong các chiến lược đối đầu với các thế lực ngầm, đặc biệt là Hắc Ưng, nhờ vào sự kết nối của cô với Gia tộc Doãn Thị. Gia tộc Doãn Thị và 'Cổ Ngọc Truyền Thừa' chắc chắn sẽ đóng vai trò then chốt trong các sự kiện tiếp theo, hé lộ những bí mật về lịch sử thành phố hoặc thế giới ngầm, và trở thành một nguồn lực lớn cho Thiên Long. Mối quan hệ tình cảm giữa Thanh Long và Kim Anh sẽ phát triển mạnh mẽ, thêm một tầng phức tạp vào "hậu cung" của anh, đòi hỏi Thanh Long phải trưởng thành hơn trong việc quản lý cảm xúc và các mối quan hệ cá nhân. Anh đang dần xây dựng một mạng lưới liên minh vững chắc từ các 'bóng hồng' xung quanh, mỗi người mang một sức mạnh và ảnh hưởng riêng, tạo thành một lá chắn và mũi nhọn cho đế chế Thiên Long. Hắc Ưng đang theo dõi và tìm cách khai thác mọi điểm yếu của Thanh Long, những hành động gián tiếp hiện tại chỉ là khởi đầu cho một cuộc đối đầu khốc liệt hơn, nhưng Thanh Long đã sẵn sàng. Anh không chỉ là một doanh nhân tài ba mà còn là một chiến lược gia lạnh lùng, có thể nhìn thấu âm mưu và biến nguy thành cơ, định hình tương lai của Thiên Long và cả thành phố. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thì thầm một lần nữa, ngón tay anh khẽ lướt qua đường viền cổ áo của cô, chạm vào 'Cổ Ngọc Truyền Thừa' đang lấp lánh dưới ánh đèn đêm. Anh sẽ biến Thiên Hải này thành vương quốc của riêng mình, với những người phụ nữ tuyệt vời nhất bên cạnh, cùng anh viết nên bản giao hưởng vĩ đại của cuộc đời.
Anh siết chặt Kim Anh vào lòng, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của cơ thể cô, sự hòa quyện của hai tâm hồn đang khao khát. Cơn gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh, nhưng trong vòng tay anh, Kim Anh cảm thấy một ngọn lửa bùng cháy, một niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Cô biết, mình đã đặt cược tất cả vào người đàn ông này, và cô không hề hối hận. Thanh Long cúi xuống, một nụ hôn sâu nữa, kéo dài vô tận, như một lời thề ước không thành lời, một lời khẳng định cho sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi anh và cô sẽ cùng nhau chinh phục thế giới. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật," anh khẽ nói, giọng nói đầy quyền uy nhưng cũng thấm đẫm sự dịu dàng chỉ dành riêng cho cô. Kim Anh chỉ có thể thở dốc, cảm nhận trái tim mình đập liên hồi. Cô biết, cô đã hoàn toàn thuộc về anh, và cô sẵn sàng cùng anh tạo nên lịch sử.