Cơn gió đêm vẫn thổi hun hút trên đỉnh Sky Tower, nhưng trong vòng tay Thanh Long, Kim Anh không hề cảm thấy lạnh. Ngọn lửa đam mê vừa bùng cháy giữa họ đủ sức sưởi ấm cả một thế giới. Nụ hôn vừa rồi kéo dài đến vô tận, như một lời thề ước không thành lời, một lời khẳng định cho sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi anh và cô sẽ cùng nhau chinh phục thế giới. Thanh Long khẽ thì thầm, "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật," giọng nói đầy quyền uy nhưng cũng thấm đẫm sự dịu dàng chỉ dành riêng cho cô. Kim Anh chỉ có thể thở dốc, cảm nhận trái tim mình đập liên hồi. Cô biết, cô đã hoàn toàn thuộc về anh, và cô sẵn sàng cùng anh tạo nên lịch sử. Anh siết chặt cô hơn nữa, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của cơ thể cô, sự hòa quyện của hai tâm hồn đang khao khát. Mùi hương nước hoa tinh tế của cô hòa quyện với mùi cơ thể nam tính, mạnh mẽ của anh, tạo thành một thứ men say không thể chối từ.
Đôi môi anh rời khỏi môi cô, lướt xuống chiếc cổ trắng ngần, những nụ hôn nhẹ nhàng mơn trớn, khiến Kim Anh rùng mình, một dòng điện chạy dọc sống lưng. Cô ngửa cổ, mái tóc ngắn cá tính khẽ cọ vào vai anh, để lộ hoàn toàn chiếc cổ thon dài và đường xương quai xanh quyến rũ. Bàn tay anh không ngừng khám phá những đường cong ẩn dưới lớp vải mỏng, ve vuốt eo cô, rồi trượt xuống hông, khẽ siết chặt. Kim Anh rên nhẹ, toàn thân mềm nhũn, tựa hoàn toàn vào anh. “Long…” cô gọi tên anh, giọng nói đầy nồng nàn và khao khát.
Thanh Long ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo giờ đây chỉ phản chiếu hình bóng cô, đầy vẻ đa tình và chiếm hữu. Gương mặt góc cạnh của anh kề sát mặt cô, hơi thở ấm nóng phả vào má. “Em đẹp lắm, Kim Anh. Đẹp một cách trí tuệ, sắc sảo, và… khiến anh muốn nuốt trọn.” Anh mỉm cười nửa miệng, ánh mắt lóe lên vẻ nghịch ngợm. Kim Anh đỏ mặt, nhưng không giấu nổi vẻ mãn nguyện. Cô biết, người đàn ông này không chỉ nhìn thấy vẻ ngoài của cô, mà còn nhìn thấu tâm hồn, nhìn thấu những tham vọng và cả những khao khát sâu kín nhất của cô.
Anh khẽ cúi xuống, một nụ hôn nữa, không còn cuồng nhiệt như trước, mà dịu dàng, sâu lắng, như một lời hứa hẹn. “Hãy để đêm nay, chúng ta cùng nhau viết nên một chương mới, không chỉ cho Thiên Long, mà còn cho chính chúng ta.” Kim Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, vòng tay cô siết chặt lấy tấm lưng săn chắc của anh, cảm nhận từng múi cơ gồ ghề dưới lớp áo sơ mi. Cô tin anh, tin vào sức mạnh của anh, và hơn thế nữa, cô tin vào mối liên kết mãnh liệt đang hình thành giữa hai người. Cả hai cùng chìm đắm trong khoảnh khắc đó, giữa không gian bao la của bầu trời đêm và ánh đèn lấp lánh của Thiên Hải, một thế giới chỉ dành riêng cho họ, nơi mọi rào cản đều tan biến, chỉ còn lại sự hòa quyện của thể xác và tâm hồn. Tiếng gió đêm vẫn rì rào, như một bản nhạc nền du dương cho khúc tình ca vừa mới chớm nở.
***
Sáng sớm hôm sau, tại phòng họp chiến lược của Tập Đoàn Thiên Khải, một bầu không khí hoàn toàn khác bao trùm. Mùi cà phê đậm đặc quyện lẫn mùi giấy tờ mới và mùi kim loại từ các thiết bị công nghệ AI tiên tiến, tạo nên một sự lạnh lẽo, chuyên nghiệp đến tột cùng. Thanh Long ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ ngoài lịch lãm trong bộ vest may đo tinh tế, mái tóc đen dày được chải gọn gàng. Đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn sắc sảo, đầy quyết đoán, nhưng ẩn sâu bên trong là chút mệt mỏi, dấu vết của một đêm dài không ngủ trọn vẹn, nhưng cũng là sự viên mãn của một người đàn ông vừa tìm thấy sự đồng điệu.
Ngồi cạnh anh là Kim Anh. Cô diện một bộ suit công sở hiện đại, màu xanh đen sang trọng, tôn lên vóc dáng cân đối và vẻ đẹp trí tuệ, sắc sảo. Mái tóc ngắn cá tính được tạo kiểu bồng bềnh, làm nổi bật vầng trán cao thông minh. Đôi mắt nâu sáng của cô ánh lên vẻ kiên định, đầy lửa nhiệt huyết, nhưng khóe môi đôi khi vẫn khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý khi ánh mắt cô vô tình chạm phải Thanh Long. Dù đã trải qua một đêm nồng cháy, cô vẫn giữ được phong thái chuyên nghiệp, thậm chí còn rạng rỡ hơn thường lệ, như thể nguồn năng lượng từ Thanh Long đã tiếp thêm sức sống cho cô.
Anh Hoàng đứng phía sau Thanh Long, tay cầm máy tính bảng, sẵn sàng ghi chép. Gương mặt điển trai của anh luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp. Phía đối diện là Ông Phát, Trưởng phòng Tài chính, cùng với đội ngũ pháp lý của Thiên Long. Ông Phát, dáng người hơi tròn, đeo kính lão, khuôn mặt hiền lành nhưng ánh mắt cẩn trọng, tỉ mỉ, vẫn lộ rõ vẻ lo lắng về tình hình thị trường hậu "Bão Đen". Tiếng máy chủ vận hành êm ái, tiếng gõ phím dồn dập từ các thành viên khác trong phòng, tiếng điện thoại reo liên tục từ xa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và căng thẳng.
Kim Anh đứng dậy, bước đến trước bảng tương tác khổng lồ, nơi sơ đồ chiến lược pháp lý phức tạp đã được hiển thị rõ ràng. Cô cầm bút laser, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong phòng, đặc biệt dừng lại ở Thanh Long, trao anh một ánh nhìn đầy tự tin và thách thức.
“Thưa Chủ tịch, thưa các vị,” giọng Kim Anh dứt khoát, rõ ràng, vang vọng khắp căn phòng, “chúng ta đang ở một thời khắc quan trọng. ‘Bão Đen’ đã gây ra những thiệt hại không nhỏ, nhưng nó cũng hé lộ những lỗ hổng trong hệ thống và những kẻ ẩn mình trong bóng tối, thao túng thị trường. Hắc Ưng nghĩ rằng họ có thể dùng những chiêu trò gián tiếp để làm suy yếu Thiên Long. Nhưng hôm nay, chúng ta sẽ cho họ thấy, Thiên Long không chỉ là một đế chế kinh doanh, mà còn là một pháo đài pháp lý kiên cố.”
Cô đưa bút laser chỉ vào một điểm trên sơ đồ. “Đây không chỉ là phản ứng, mà là một cuộc tấn công phủ đầu, một tuyên ngôn về vị thế của Thiên Long trên bàn cờ pháp lý. Chúng ta sẽ dùng chính luật pháp để ‘thanh lọc’ thị trường.” Kim Anh nhấn mạnh, từng câu chữ sắc bén như những nhát dao mổ chính xác, vạch trần những điểm yếu trong hệ thống pháp lý và cách tận dụng chúng để Thiên Long vươn lên. Cô giải thích cặn kẽ về các điều khoản luật pháp bị lợi dụng, các kẽ hở mà các đối thủ, đặc biệt là những công ty có liên hệ với Hắc Ưng, đã sử dụng để gây rối loạn thị trường và cạnh tranh không lành mạnh. "Chúng ta sẽ không chỉ bảo vệ mình, mà còn buộc họ phải trả giá cho những hành vi sai trái của mình, dựa trên những quy định mà họ đã cố tình lách luật."
Ông Phát nhíu mày, đẩy gọng kính lên. “Chủ tịch, luật sư Doãn,” ông thận trọng nói, “những bước đi này có vẻ rất táo bạo. Chúng ta sẽ cùng lúc kiện tụng hàng loạt công ty, thậm chí cả những tổ chức có ảnh hưởng… Liệu những bước đi này có quá mạo hiểm trong bối cảnh thị trường đang biến động, và có thể gây ra phản ứng tiêu cực từ các ông lớn khác không ạ? Đặc biệt là khi chúng ta chưa thực sự biết rõ mức độ liên hệ giữa các công ty này với Hắc Ưng.” Ông Phát không giấu được sự lo lắng, ông là một người luôn đặt sự an toàn lên hàng đầu.
Thanh Long khẽ nhếch môi, ánh mắt anh lướt qua Ông Phát, rồi lại dừng lại ở Kim Anh. Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng anh cũng nhìn thấy sự tự tin tuyệt đối trong đôi mắt người phụ nữ ngồi cạnh mình. “Ông Phát, tôi hiểu những lo ngại của ông,” giọng Thanh Long trầm ấm, đầy uy lực, “nhưng trong giông bão, người mạnh nhất không phải là người tránh né, mà là người biết cách biến giông bão thành gió thuận. Thiên Long không thể cứ mãi bị động. Chúng ta cần chủ động, cần thiết lập lại trật tự.”
Anh ngả lưng vào ghế, thư thái nhưng ánh mắt vẫn đầy quyền uy. “Tôi tin tưởng Kim Anh, và tôi muốn Thiên Long phải trở thành người thiết lập luật chơi mới. Chúng ta không chỉ bảo vệ tài sản của mình, mà còn bảo vệ cả uy tín và tương lai của chúng ta. Nếu không dám đối đầu, chúng ta sẽ mãi mãi bị dẫm đạp.” Anh dừng lại, đưa tay ra hiệu cho Kim Anh tiếp tục. “Hãy cho họ thấy, khi Thiên Long ra tay, không chỉ là tiền bạc, mà còn là cả một hệ thống được thanh tẩy.”
Kim Anh gật đầu, ánh mắt cô giao nhau với Thanh Long một lần nữa, chứa đựng sự thấu hiểu và ngưỡng mộ sâu sắc. Cô tiếp tục trình bày, giọng nói càng thêm mạnh mẽ. Cô không chỉ vạch ra kế hoạch kiện tụng, mà còn đề xuất một chiến lược truyền thông pháp lý thông minh, tận dụng dư luận để tạo áp lực lên các đối thủ và phơi bày những hành vi mờ ám của họ. Cô thậm chí còn đề cập đến những điều khoản luật pháp quốc tế mà Gia tộc Doãn Thị có thể hỗ trợ để đẩy mạnh cuộc chiến này lên một tầm cao mới, khiến các đối thủ không thể chạy thoát.
Thanh Long nhìn Kim Anh, trong lòng dấy lên một cảm giác tự hào và say mê. Cô không chỉ tài năng, sắc sảo trong công việc, mà còn vô cùng quyến rũ khi đứng trên bục giảng, điều khiển mọi ánh nhìn và suy nghĩ. Anh thỉnh thoảng liếc nhìn Kim Anh bằng ánh mắt đa tình, không che giấu vẻ chiếm hữu. Trong đầu anh, hình ảnh cô trên sân thượng đêm qua lại hiện về, nụ hôn cuồng nhiệt, hơi thở dồn dập, và lời thì thầm gọi tên anh. Anh biết, mối quan hệ giữa họ đã vượt xa khỏi giới hạn công việc, và anh hoàn toàn hài lòng với điều đó.
Ông Phát, dù vẫn có đôi chút lo lắng, nhưng cũng bị thuyết phục bởi sự quyết đoán của Thanh Long và tính logic chặt chẽ trong chiến lược của Kim Anh. Ông ghi chép cẩn thận, ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc trước tầm nhìn và sự táo bạo của hai người lãnh đạo trẻ tuổi. Anh Hoàng, với vẻ mặt chuyên nghiệp, đã bắt đầu gửi các chỉ thị đầu tiên đến đội ngũ pháp lý để chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới. Một cuộc chiến pháp lý quy mô lớn, một sự kiện chưa từng có tiền lệ tại Thiên Hải, đang được khởi động, với Kim Anh là kiến trúc sư trưởng và Thanh Long là người cầm trịch. Tiếng gõ phím dồn dập, tiếng điện thoại reo liên tục, tất cả hòa cùng nhịp đập của một Thiên Long đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
***
Vài giờ sau, chiều muộn cùng ngày, bầu không khí tại Tập Đoàn Thiên Khải vẫn căng như dây đàn, nhưng xen lẫn vào đó là sự phấn khích và niềm tin chiến thắng. Văn phòng của Thanh Long, nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, tràn ngập ánh sáng hoàng hôn hắt qua những tấm kính lớn. Mùi cà phê vẫn vương vấn, hòa cùng mùi mực in và mùi điều hòa mát lạnh. Từ đây, Thanh Long và Kim Anh có thể nhìn bao quát toàn bộ thành phố Thiên Hải, nơi những tòa nhà cao tầng chọc trời nối tiếp nhau, và những con đường tấp nập xe cộ như những dòng máu đang chảy.
Trên màn hình lớn được chiếu trên tường, biểu đồ thị trường đang nhấp nháy liên tục, hiển thị những con số và biến động đầy kịch tính. Các kênh tin tức kinh tế đang rầm rộ đưa tin về những động thái pháp lý bất ngờ từ Tập đoàn Thiên Long. Các thông báo pháp lý và hàng loạt đơn kiện đã được gửi đi, tạo ra một cơn chấn động lớn trên thị trường, khiến nhiều công ty lớn nhỏ phải lao đao.
Anh Hoàng bước vào phòng, gương mặt anh lộ rõ vẻ phấn khởi hiếm thấy. “Thưa Chủ tịch, thưa luật sư Doãn,” anh báo cáo, giọng nói dứt khoát, “các đối thủ đang cuống cuồng tìm cách phản ứng. Một số công ty liên kết với Hắc Ưng đã bắt đầu thoái lui khỏi các dự án liên quan, họ không dám đối đầu trực diện. Có vẻ như họ không ngờ Thiên Long lại ra tay nhanh và mạnh đến vậy.” Anh Hoàng mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi thể hiện sự hài lòng.
Kim Anh đứng trước màn hình, chỉ tay vào các điểm nóng trên biểu đồ, khuôn mặt rạng rỡ, đôi môi mỏng khẽ nhếch cười đầy tự mãn. Vẻ đẹp trí tuệ và sắc sảo của cô càng thêm nổi bật dưới ánh đèn văn phòng. “Chính xác như tôi dự đoán, Anh Hoàng,” cô nói, giọng điệu đầy tự tin và kiêu hãnh. “Họ đã quá quen với việc lách luật, quá quen với việc dùng sức mạnh ngầm để thao túng. Họ không thể ngờ Thiên Long lại có thể phản công nhanh và mạnh đến vậy, dùng chính những quy định họ bỏ qua để trói buộc họ. Đây là chiến thắng của trí tuệ, là một đòn giáng mạnh vào sự tự mãn của Hắc Ưng.” Ánh mắt cô sáng rực, tràn đầy sự hưng phấn của người chiến thắng. Cô cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của thị trường, những động thái của các đối thủ, và cô biết mình đang đi đúng hướng.
Thanh Long đứng ngay phía sau Kim Anh, đặt tay lên eo cô, một cái siết nhẹ đầy tán thưởng và gần gũi. Hơi ấm từ bàn tay anh truyền qua lớp vải mỏng của chiếc suit, khiến Kim Anh khẽ rùng mình, nhưng cô không hề né tránh, ngược lại còn tựa nhẹ vào anh. Anh cảm nhận được sự mềm mại và mạnh mẽ cùng lúc từ cơ thể cô, một sự kết hợp hoàn hảo mà anh luôn tìm kiếm. Mùi nước hoa tinh tế của cô hòa quyện với mùi cơ thể nam tính của anh, tạo nên một sự hấp dẫn khó cưỡng.
“Đây mới chỉ là khởi đầu, Kim Anh,” Thanh Long thì thầm vào tai cô, giọng anh trầm ấm, đầy quyền uy nhưng cũng thấm đẫm sự dịu dàng chỉ dành riêng cho cô. “Giữ vững nhịp độ. Hắc Ưng sẽ không ngồi yên. Những kẻ đã quen với việc ẩn mình trong bóng tối sẽ không dễ dàng chấp nhận ánh sáng. Mọi thứ đang nóng lên, nhưng chúng ta sẽ biến ngọn lửa đó thành lợi thế của mình.” Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn neon của thành phố bắt đầu rực rỡ, như đang soi rọi vào một cuộc chiến mới. Anh biết, chiến thắng pháp lý này sẽ khiến Hắc Ưng phải lộ diện và có những phản ứng trực tiếp, mạnh mẽ hơn trong các chương tới, không chỉ dừng lại ở các chiêu trò gián tiếp.
Kim Anh quay đầu lại, đôi mắt nâu sáng của cô đối diện với đôi mắt sâu thẳm, đa tình của Thanh Long. Khoảng cách giữa họ gần đến mức cô có thể cảm nhận hơi thở ấm nóng của anh phả vào mặt. “Em biết,” cô đáp, giọng nói mềm mại hơn, nhưng vẫn giữ được sự kiên định. “Nhưng chúng ta đã có một khởi đầu hoàn hảo. Và em tin, với sự hỗ trợ của Gia tộc Doãn Thị, cùng với những ‘quy tắc ngầm’ mà em biết, chúng ta sẽ khiến Hắc Ưng phải hối hận vì đã dám đụng vào Thiên Long.” Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn và quyến rũ. Cô biết tầm ảnh hưởng và những bí mật của Gia tộc Doãn Thị sẽ được khai thác sâu hơn, đóng vai trò quan trọng trong cuộc chiến chống lại Hắc Ưng.
Thanh Long cúi xuống, khẽ hôn lên thái dương cô, một cử chỉ âu yếm và vuốt ve đầy chiếm hữu. “Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say.” Anh thì thầm. Anh Hoàng, nhìn thấy cảnh tượng đó, chỉ khẽ ho một tiếng, rồi quay lưng đi, giả vờ tập trung vào các báo cáo. Anh đã quá quen với những khoảnh khắc thân mật giữa Chủ tịch và các bóng hồng xung quanh anh, và anh biết cách giữ khoảng cách.
Thanh Long và Kim Anh tiếp tục thảo luận về các bước đi tiếp theo, phân tích từng động thái của đối thủ. Dù đang trong môi trường công việc, nhưng mối liên hệ giữa họ vẫn mạnh mẽ, không chỉ là đối tác chiến lược mà còn là một cặp đôi đang yêu. Mỗi ánh mắt giao nhau, mỗi cái chạm nhẹ, mỗi câu nói ẩn ý đều chứa đựng sự ăn ý và quyến rũ khó tả. Kim Anh cảm nhận được sự tự do trong tình yêu và ý chí vươn lên khẳng định bản thân khi ở bên Thanh Long. Cô biết mối quan hệ này sẽ trở thành một liên minh quyền lực, nhưng cũng sẽ đối mặt với nhiều thử thách và sự ghen tuông từ các mỹ nhân khác, làm phức tạp thêm "hậu cung" của anh. Nhưng ngay lúc này, cô chỉ muốn tận hưởng trọn vẹn cảm giác chiến thắng và sự hòa quyện cùng Thanh Long.
Hắc Ưng đã nếm mùi thất bại đầu tiên, nhưng đây chỉ là màn dạo đầu. Thanh Long biết rằng cuộc chiến sẽ còn kéo dài và khốc liệt hơn nhiều. Nhưng với Kim Anh bên cạnh, với trí tuệ sắc bén và sự quyến rũ chết người của cô, anh cảm thấy mình có thể chinh phục mọi thứ. Anh siết nhẹ eo Kim Anh một lần nữa, như một lời khẳng định cho sự tin tưởng và quyền sở hữu của mình. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh nghĩ thầm, ánh mắt lấp lánh như những vì sao đêm.
***
Đêm đó, tại biệt thự vùng ngoại ô của Thanh Long, không gian hoàn toàn khác biệt so với sự căng thẳng của văn phòng. Kiến trúc hiện đại pha lẫn nét cổ điển phương Tây của biệt thự, cùng với tường rào cao, cổng tự động và hồ bơi riêng, tạo nên một không gian yên tĩnh, sang trọng và có chút xa cách. Tiếng chim hót líu lo ban ngày đã nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của màn đêm. Mùi hoa cỏ thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi đất sạch sau một ngày nắng.
Trong phòng ăn sang trọng, ánh nến lung linh trên bàn ăn bằng gỗ quý, phản chiếu vào ly rượu vang đỏ hảo hạng, tạo nên một không khí lãng mạn đến nao lòng. Thanh Long và Kim Anh ngồi đối diện nhau. Anh vẫn diện chiếc áo sơ mi lụa cao cấp, cổ áo mở hờ, toát lên vẻ nam tính, lịch lãm. Kim Anh đã thay bộ suit công sở bằng một chiếc váy lụa đen ôm sát, cổ chữ V sâu, khoe trọn đường cong quyến rũ và làn da rám nắng khỏe khoắn. Chiếc "Cổ Ngọc Truyền Thừa" lấp lánh trên cổ cô, càng làm tôn lên vẻ đẹp bí ẩn và quý phái. Mùi nước hoa tinh tế của cô giờ đây càng thêm nồng nàn, hòa quyện với mùi cơ thể nam tính của anh, tạo nên một sự hấp dẫn khó cưỡng.
Thanh Long rót rượu cho Kim Anh, ánh mắt anh không ngừng giao nhau với cô, chứa đựng đầy lửa tình và sự khao khát không thể che giấu. Anh nâng ly, "Chiến thắng hôm nay có công lớn của em, luật sư Doãn. Anh muốn thưởng cho em một cách xứng đáng, không chỉ bằng lời nói." Giọng anh trầm ấm, mang theo sự trêu chọc ngọt ngào.
Kim Anh khẽ nhấp một ngụm rượu vang, vị chát nhẹ của nó lan tỏa nơi đầu lưỡi. Cô mỉm cười quyến rũ, ánh mắt đầy thách thức. "Chủ tịch Long luôn biết cách khiến người khác phải dốc hết sức lực, và cũng biết cách thu phục lòng người... hay nói đúng hơn là chiếm lấy tâm hồn và cả thể xác." Cô nói, giọng điệu có chút hài hước, nhưng đôi mắt cô lại nói lên sự thật. Cô cảm thấy hoàn toàn bị anh thu hút, không chỉ bởi tài năng và quyền lực, mà còn bởi sự thấu hiểu và cách anh khiến cô cảm thấy mình là trung tâm của thế giới anh.
Thanh Long đặt ly rượu xuống, vươn tay qua bàn, nắm lấy tay cô. Ngón tay anh khẽ vuốt ve mu bàn tay mềm mại của cô, truyền đi một dòng điện ấm nóng. "Giữa chúng ta, em có thể gọi anh là Long. Và em, Kim Anh, em đã chiếm được một phần không nhỏ trong tâm trí anh, và cả nơi sâu thẳm nhất trong trái tim anh rồi." Anh nói, giọng nói đầy chân thành và mạnh mẽ. Anh không ngại đi sâu vào những miêu tả nhạy cảm một cách nghệ thuật, gợi cảm chứ không thô tục, anh muốn cô cảm nhận được sự hòa quyện thể xác một cách chân thực và sống động.
Bữa ăn diễn ra trong sự trầm lắng, đôi khi là những tiếng cười khúc khích, những cái chạm tay, chạm chân dưới gầm bàn đầy ẩn ý. Họ nói về chiến lược, về những bước đi táo bạo sắp tới, nhưng dưới lớp vỏ bọc công việc, là những lời thì thầm của tình yêu và khao khát. Kim Anh cảm thấy như mình đang sống trong một giấc mơ, nơi cô vừa là một nữ luật sư tài ba, vừa là một người phụ nữ được yêu chiều, nâng niu.
Sau bữa ăn, Thanh Long dẫn Kim Anh ra ban công rộng lớn. Gió đêm đã dịu, bầu trời đen thẳm điểm xuyết hàng ngàn vì sao lấp lánh, như những viên kim cương được rải trên tấm thảm nhung. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng gió thổi nhẹ qua cửa sổ, tạo nên một âm thanh trầm bổng. Thanh Long kéo Kim Anh vào lòng, vòng tay anh siết chặt lấy eo cô, hơi thở của họ hòa quyện vào nhau. Cô tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương nam tính đặc trưng của anh khiến cô say đắm.
Anh khẽ vuốt mái tóc ngắn cá tính của cô, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán, xuống má, và cuối cùng dừng lại ở đôi môi mềm mại, nóng bỏng của cô. Nụ hôn bắt đầu nhẹ nhàng, thăm dò, rồi dần trở nên mãnh liệt, ngấu nghiến, như thể họ muốn rút cạn sinh lực của nhau. Lưỡi anh lướt sâu vào khoang miệng cô, khiêu vũ cùng lưỡi cô trong một điệu valse đam mê, cuồng nhiệt. Kim Anh rên nhẹ, ngón tay cô luồn vào mái tóc đen dày của anh, kéo anh lại gần hơn, muốn hòa tan vào anh.
Cơ thể họ áp sát vào nhau, cảm nhận từng đường cong, từng hơi thở nóng bỏng. Bàn tay Thanh Long không ngừng khám phá, lướt xuống lưng cô, rồi dần dịch chuyển xuống dưới, vuốt ve hông cô. Kim Anh cảm nhận được sự cương cứng nóng bỏng của anh áp vào bụng mình, khiến cô bủn rủn. Cô biết, đêm nay sẽ không chỉ dừng lại ở những nụ hôn, mà sẽ dẫn dắt họ vào những khoảnh khắc riêng tư hơn, nơi họ hoàn toàn thuộc về nhau, không còn rào cản. Cô khao khát anh, khao khát được dâng hiến và được anh chiếm hữu trọn vẹn.
Anh thì thầm những lời tán tỉnh ngọt ngào, những lời hứa hẹn về một tương lai chỉ có hai người, cùng nhau chinh phục mọi giới hạn. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh khẽ nói, ngón tay anh lướt nhẹ qua đường viền cổ áo của cô, chạm vào "Cổ Ngọc Truyền Thừa" đang lấp lánh dưới ánh sao. "Và em, Kim Anh, em là viên ngọc quý giá nhất trong số đó. Em không chỉ là một luật sư tài ba, mà còn là người phụ nữ duy nhất có thể cùng anh đứng vững trên đỉnh thế giới này." Anh hôn sâu hơn, như muốn khắc ghi lời nói đó vào tâm hồn cô.
Kim Anh nhắm mắt lại, cảm nhận vị ngọt ngào và cuồng nhiệt của nụ hôn sâu, vị mặn mồ hôi và sự đam mê đang hòa quyện. Hơi thở nóng bỏng của Thanh Long phả vào tai cô, nhịp tim anh đập mạnh mẽ, vang vọng trong lồng ngực cô. Cô biết, mối quan hệ giữa họ sẽ trở thành một liên minh quyền lực, một sự kết hợp hoàn hảo giữa trí tuệ và bản năng, giữa lý trí và đam mê. Dù sẽ có những thử thách và ghen tuông từ các mỹ nhân khác, nhưng ngay lúc này, cô không quan tâm. Cô chỉ muốn chìm đắm trong vòng tay của người đàn ông này, người đã khuấy động mọi giác quan và cảm xúc trong cô.
Thanh Long nhấc bổng Kim Anh lên, cô khẽ kêu lên một tiếng, rồi vòng tay ôm chặt lấy cổ anh. Anh bế cô vào trong, bước qua ngưỡng cửa phòng ngủ, nơi ánh trăng hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn. Mọi thứ dường như chậm lại, chỉ còn lại tiếng thở dốc đầy đam mê và khao khát của hai con người đang hòa quyện vào nhau. Anh đặt cô xuống giường, đôi mắt anh vẫn khóa chặt lấy cô, đầy vẻ chiếm hữu. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật," anh khẽ nói, lời nói đó không chỉ là tuyên bố về quyền lực, mà còn là lời thề nguyện cho một tình yêu bất diệt, một sự chiếm hữu trọn vẹn. Kim Anh đáp lại bằng một nụ hôn sâu, nồng nàn, không còn lời nào có thể diễn tả được sự dâng hiến và đam mê của cô dành cho anh. Đêm đó, dưới ánh trăng, Thanh Long và Kim Anh đã cùng nhau viết nên bản giao hưởng của tình yêu và quyền lực, một khởi đầu mới cho cả Thiên Long và cho chính cuộc đời họ.