Thiên địa mỹ nhân
Chương 8

Quân Cờ Định Mệnh: Long Thức Tỉnh, Phượng Hoảng Loạn

4088 từ
Mục tiêu: Khẳng định vị thế và năng lực vượt trội của Thanh Long khi đối mặt với phản công từ Mỹ Ngọc.,Giới thiệu nhân vật Bà Ba như một nguồn thông tin đặc biệt và đồng minh tiềm năng.,Mở rộng thế giới truyện bằng việc giới thiệu Học Viện Thần Bí - Khoa Huyền Học, gợi mở về chiều sâu năng lực của Thanh Long.,Thanh Long vạch ra và thực hiện một chiến lược táo bạo, khiến Mỹ Ngọc phải nhìn nhận lại.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ đối đầu phức tạp giữa Thanh Long và Mỹ Ngọc, thêm vào yếu tố tò mò và sức hút tiềm ẩn.,Tiếp tục phát triển xung đột, tăng cường căng thẳng theo pha RISING_ACTION.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Bà Ba, Anh Hoàng, Lâm Phong, Cô Lan
Mood: Gay cấn, kịch tính, chiến lược, gợi cảm (qua sự tự tin và sức hút của Thanh Long/Mỹ Ngọc), có chút bí ẩn.
Kết chương: [object Object]

Ánh đèn rực rỡ của buổi tiệc sang trọng vẫn còn vương vấn trong tâm trí Thanh Long, nhưng khi tia nắng đầu tiên của buổi bình minh len lỏi qua ô cửa kính, chiếu rọi căn phòng làm việc hiện đại tại trụ sở Thiên Khải Thông Tin, anh đã hoàn toàn đắm chìm vào một thực tại khác – thực tại của những con số, biểu đồ và những cuộc chiến không tiếng súng. Đêm qua, cuộc đối đầu giữa anh và Mỹ Ngọc tại sự kiện kinh doanh chỉ là màn dạo đầu. Giờ đây, cú phản công của cô ta đã ập đến, mạnh mẽ và trực diện như một cơn sóng thần.

Anh Long ngồi sau bàn làm việc bằng kính trong suốt, tấm lưng thẳng tắp tựa vào ghế xoay bọc da cao cấp. Ánh mắt anh sắc bén, tựa chim ưng đang săn mồi, lướt qua màn hình cảm ứng khổng lồ trước mặt. Trên đó, những đường đồ thị đỏ rực đang nhảy múa điên cuồng, báo hiệu một đợt sóng gió trên thị trường. Mỹ Ngọc, quả không hổ danh là nữ hoàng của Tập Đoàn Thiên Khải, đã tung ra một đòn hiểm, đánh thẳng vào phân khúc sản phẩm chủ lực mà Thiên Khải Thông Tin vừa mới đặt chân vào. Giá cổ phiếu của công ty anh, vốn đang trên đà tăng trưởng vũ bão, giờ đây chao đảo một cách rõ rệt.

"Sếp, Tập đoàn Thiên Khải vừa tung ra chiến dịch marketing mới, đánh thẳng vào phân khúc sản phẩm chủ lực của chúng ta. Giá cổ phiếu đang có dấu hiệu chao đảo nhẹ." Giọng Anh Hoàng vang lên, trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự lo lắng. Anh Hoàng, với bộ vest xám than được là phẳng phiu, đứng nghiêm trang bên cạnh, tay cầm tập tài liệu, gương mặt điển trai thường ngày giờ căng thẳng lạ thường. Anh là cánh tay phải đắc lực, người luôn theo sát mọi động thái của Thanh Long, nhưng ngay cả anh cũng không thể giấu nổi sự kinh ngạc trước tốc độ phản ứng và sức mạnh của đối thủ.

Thanh Long khẽ nhếch môi, nụ cười nửa miệng quen thuộc hé mở, nhưng ánh mắt anh lại lạnh như băng. "Chao đảo nhẹ? Tôi thấy đây là một lời chào hỏi khá thú vị." Anh nhấn mạnh từ "thú vị" một cách đầy ẩn ý, như thể anh đang thưởng thức một món ăn lạ miệng chứ không phải đối mặt với một mối đe dọa. "Mỹ Ngọc không chỉ giỏi, cô ta còn rất 'dám'. Một người phụ nữ như vậy, thật đáng để ta dành chút tâm tư."

Anh đưa tay ra hiệu cho Anh Hoàng, đồng thời bấm gọi cho Lâm Phong qua đường truyền bảo mật. "Lâm Phong, phân tích điểm yếu trong động thái này của Thiên Khải. Tôi muốn một báo cáo chi tiết về cấu trúc chi phí, đối tác quảng cáo, và đặc biệt là nguồn vốn dự phòng cho chiến dịch này của họ. Thời gian là vàng bạc." Giọng anh trầm ấm nhưng dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào.

Ngay lập tức, từ loa ngoài, giọng Lâm Phong, trầm tĩnh và có chút vội vã, đáp lại: "Đã rõ, sếp. Dữ liệu đang được xử lý. Sẽ có kết quả trong vòng ba mươi phút."

Thanh Long gật đầu hài lòng. Anh quay sang Anh Hoàng. "Anh Hoàng, chuẩn bị cuộc họp khẩn cấp. Mời tất cả các trưởng phòng liên quan. Tôi muốn một kế hoạch phản công không chỉ 'đỡ đòn' mà phải 'dạy cho cô ta một bài học'." Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, phóng to một biểu đồ phức tạp. "Bài học về sự khác biệt giữa một con rồng đang ngủ và một con rồng đã thức tỉnh."

Anh Hoàng ghi chép nhanh chóng, ánh mắt sáng lên niềm tin. Anh đã chứng kiến Thanh Long biến những điều không thể thành có thể nhiều lần, và anh tin rằng lần này cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên, sự "táo bạo" của đối thủ khiến anh không khỏi nơm nớp. Anh biết rằng Thanh Long không bao giờ hành động một cách mù quáng. Đằng sau vẻ thản nhiên, luôn là một bộ óc chiến lược đang hoạt động hết công suất.

Thanh Long tựa người vào ghế, ánh mắt phóng ra ngoài cửa kính, nhìn về phía xa xăm nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh. Một trong số đó là trụ sở của Tập Đoàn Thiên Khải, nơi Mỹ Ngọc đang ngự trị. Anh hình dung gương mặt xinh đẹp nhưng kiêu hãnh của cô, chắc hẳn đang cười thầm vì cú đánh vừa rồi. Nhưng nụ cười đó sẽ không kéo dài bao lâu.

"Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thầm nhủ, một câu nói đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của anh. Không chỉ là những bóng hồng, mà còn là cả những quyền lực, những đế chế tài chính. Mỹ Ngọc, cô ta chỉ vừa mới chạm vào một phần nhỏ trong thế giới mà anh đang xây dựng, và cô ta sẽ sớm nhận ra rằng cuộc chơi này không đơn thuần chỉ là những con số hay chiến dịch quảng cáo. Nó là một cuộc chiến của ý chí, của trí tuệ, và của cả những bí mật tiềm ẩn mà ít ai biết đến.

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, bàn tay đặt nhẹ lên tấm kính mát lạnh. Thành phố Thiên Hải, rộng lớn và phồn hoa, đang ẩn chứa vô vàn cơ hội và cũng không ít cạm bẫy. Anh đã chọn nơi này làm điểm tựa để vươn lên, và anh sẽ không để bất kỳ ai cản đường. Đặc biệt là một người phụ nữ vừa gợi cảm, vừa thông minh, lại còn sở hữu cái "dám" khiến anh phải chú ý. Cảm giác thách thức này không làm anh khó chịu, trái lại, nó càng kích thích bản năng chinh phục của anh.

Anh cảm nhận được mùi cà phê rang xay thơm lừng từ máy pha cà phê tự động ở góc phòng, cùng với tiếng gõ phím dồn dập từ phía Anh Hoàng. Không khí trong văn phòng trở nên căng thẳng nhưng cũng đầy năng lượng. Thanh Long biết rằng, để đối phó với một đối thủ như Mỹ Ngọc, anh không thể chỉ dựa vào những chiến lược kinh doanh thông thường. Anh cần một cái gì đó khác biệt, một lợi thế mà cô ta không ngờ tới. Và để tìm kiếm lợi thế đó, đôi khi, anh cần phải bước ra khỏi thế giới của những doanh nhân thành đạt, để tìm đến những nguồn thông tin không chính thống, những ngóc ngách mà người khác không dám đặt chân vào.

Buổi họp nhanh chóng kết thúc với những chỉ đạo rõ ràng từ Thanh Long. Các trưởng phòng ra về với vẻ mặt vừa lo lắng vừa đầy quyết tâm. Anh Hoàng ở lại, chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo. Thanh Long biết rằng, giờ đây không phải là lúc chỉ ngồi yên trong văn phòng để điều binh khiển tướng. Anh cần phải tự mình đi tìm lời giải, những mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh lớn về Gia tộc Doãn Thị và cô gái Mỹ Ngọc kiêu hãnh đó.

***

Giữa trưa, cái nắng chói chang của Thiên Hải đổ xuống, làm đường phố hầm hập hơi nóng. Thanh Long, trong một bộ quần áo casual nhưng vẫn toát lên vẻ lịch lãm với chiếc áo sơ mi linen màu xanh nhạt và quần kaki, hòa mình vào dòng người tấp nập. Anh đã rời bỏ không khí căng thẳng của văn phòng, tìm đến một nơi hoàn toàn khác biệt: Quán Bún Chả Hương Giang.

Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, là một căn nhà cấp 4 cũ kỹ với mái ngói rêu phong. Bàn ghế nhựa đơn giản, đã ngả màu theo năm tháng, xếp san sát nhau. Bếp than hồng rực, đặt ngay ngoài cửa, tỏa ra mùi bún chả nướng thơm lừng, quyện lẫn mùi nước chấm chua ngọt đặc trưng. Tiếng gọi món í ới, tiếng đũa bát va chạm lạch cạch, tiếng xe cộ từ ngoài phố vọng vào, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy thân thuộc của cuộc sống đô thị.

Thanh Long chọn một góc khuất, nơi có thể quan sát toàn bộ quán mà không quá phô trương. Anh gọi một suất bún chả đặc biệt, rồi kiên nhẫn chờ đợi. Bà Ba, với dáng người nhỏ nhắn, lưng hơi còng nhưng đôi mắt tinh tường, nhanh nhẹn thoăn thoắt phục vụ khách. Tóc bà búi cao gọn gàng, chiếc áo bà ba truyền thống màu nâu sẫm đã bạc màu vì thời gian, nhưng lại toát lên một vẻ gì đó rất đỗi bình dị và đáng tin cậy. Bà Ba, người mà Lão Gia Trần từng nhắc đến, là một kho tàng sống về những câu chuyện, những bí mật của thành phố này. Anh không đến đây chỉ để ăn bún chả, anh đến để tìm kiếm những thông tin 'ngoài luồng', những mảnh ghép mà không một hệ thống dữ liệu nào có thể cung cấp.

Bát bún chả nóng hổi được đặt xuống bàn, mùi thơm lừng xộc thẳng vào cánh mũi Thanh Long, đánh thức mọi giác quan. Anh khẽ hít một hơi sâu, cảm nhận sự hấp dẫn của món ăn dân dã. "Bà Ba, hôm nay bún chả vẫn ngon như mọi khi." Thanh Long cất giọng, giọng anh trầm ấm, mang theo một chút sự thân mật hiếm thấy. "Có vẻ bà biết mọi chuyện ở cái thành phố này, phải không?"

Bà Ba, vừa đặt bát nước chấm sóng sánh, khẽ cười móm mém, để lộ hàm răng đã rụng phân nửa. "Cậu Long đùa. Bà già này chỉ bán bún chả thôi." Ánh mắt bà lướt qua Thanh Long, dừng lại một chút ở vẻ ngoài lịch lãm của anh, rồi lại quay về với sự bận rộn thường ngày. "Nhưng mà, con bé Mỹ Ngọc nhà họ Doãn ấy..." Bà Ba hạ giọng, như thể đang kể một câu chuyện bí mật. "Nó có cái kiêu của nó, cái kiêu của dòng dõi lâu đời. Muốn động vào nó, không chỉ cần tiền, cần quyền, mà còn phải hiểu cái 'gốc' của nó."

Thanh Long thưởng thức một miếng chả nướng thơm lừng, vị mặn ngọt đậm đà tan chảy trên đầu lưỡi. Anh nhấp một ngụm nước chấm, ánh mắt vẫn không rời Bà Ba. "Cái gốc? Bà có thể nói rõ hơn không?" Giọng anh vẫn nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa sự tò mò và tập trung cao độ. Anh biết rằng những lời nói của Bà Ba không bao giờ là vô nghĩa.

Bà Ba nhướn mày, ánh mắt tinh tường chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Bà lại hạ giọng, nói nhỏ hơn nữa, gần như thì thầm, nhưng đủ để Thanh Long nghe rõ giữa tiếng ồn ào của quán. "Gia tộc Doãn Thị không đơn thuần chỉ là kinh doanh, cậu Long ạ. Họ có những 'sợi dây' sâu hơn, cũ kỹ hơn... Nghe đồn, họ từng có liên quan đến một nơi... Học Viện Thần Bí. Đó là nơi đào tạo ra những bộ óc không chỉ giỏi tính toán, mà còn hiểu về những 'thuật' khác."

Thanh Long khựng lại, đôi đũa cầm trên tay hơi run nhẹ. Học Viện Thần Bí? Thuật? Những từ ngữ này đánh thẳng vào một phần bí ẩn trong tâm trí anh, nơi cất giấu những năng lực phi thường mà anh vẫn đang cố gắng kiểm soát và tìm hiểu. Lời khuyên của Lão Gia Trần về "cuộc chơi lớn hơn" và "thế lực ngầm" bỗng hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã từng tìm kiếm những thông tin về "những điều không thể giải thích bằng khoa học" tại Hiệu Sách Cũ 'Ký Ức', nhưng chưa bao giờ có một manh mối rõ ràng như thế này.

Bà Ba quay đi, tiếp tục phục vụ khách, để lại Thanh Long với bát bún chả vẫn còn nghi ngút khói và một mớ suy nghĩ hỗn độn. Anh nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của bà, cảm thấy một sự kính trọng đặc biệt. Người phụ nữ này, với vẻ ngoài giản dị, lại nắm giữ những bí mật động trời về thành phố Thiên Hải. "Học Viện Thần Bí," anh lẩm bẩm, nụ cười nửa miệng nở rộng hơn, ánh mắt anh lóe lên vẻ suy tư và hứng thú tột độ. "Một cái tên thú vị."

Những thông tin từ Bà Ba như một luồng điện xẹt qua tâm trí Thanh Long, kết nối những mảnh ghép rời rạc mà anh vẫn đang cố gắng chắp nối. Nó không chỉ là cuộc chiến thương trường thông thường nữa, mà còn là một cuộc chiến của những thế lực ngầm, những bí mật cổ xưa. Mỹ Ngọc, cô ta không chỉ là một nữ doanh nhân tài giỏi, mà còn là một con cờ trong một ván cờ lớn hơn, một ván cờ mà anh, Thanh Long, đang dần khám phá ra những quân cờ và luật chơi của nó. Anh biết, để thật sự chiến thắng, anh cần phải hiểu rõ "cái gốc" mà Bà Ba đã nhắc đến. Anh sẽ phải tìm đến Học Viện Thần Bí đó.

***

Chiều muộn, ánh nắng dần dịu đi, nhường chỗ cho một không khí mát mẻ dễ chịu. Thanh Long đứng trước một tòa nhà cổ kính, rêu phong, nằm khuất trong khuôn viên một trường đại học danh tiếng của Thiên Hải. Tòa nhà này có vẻ ngoài cũ kỹ, có phần bị lãng quên, nhưng một tấm biển nhỏ, được khắc bằng những nét chữ cổ xưa, đã hé lộ thân phận thật của nó: "Học Viện Thần Bí - Khoa Huyền Học." Nơi đây được che giấu kỹ lưỡng, chỉ những người có duyên hoặc có những manh mối đặc biệt mới có thể tìm đến.

Anh bước vào bên trong. Trái ngược với vẻ ngoài cũ kỹ, nội thất bên trong đã được cải tạo hiện đại một cách tinh tế. Các phòng học được trang bị công nghệ tiên tiến, nhưng vẫn giữ được nét cổ kính qua những bức phù điêu trên tường và những giá sách gỗ chạm khắc cầu kỳ. Mùi giấy cũ, mực in, thảo dược thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với một chút mùi hóa chất nhẹ từ phòng thí nghiệm được bảo mật cao ở cuối hành lang. Tiếng lật sách xì xào, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, và đôi khi là tiếng giảng bài trầm bổng của một vị giáo sư vang vọng từ xa, tạo nên một bầu không khí trí tuệ, học thuật, nhưng cũng đầy bí ẩn và thử thách.

Thanh Long lướt qua những dãy kệ sách khổng lồ, nơi chất đầy những cuốn sách cổ kính với bìa da sờn cũ, những cuộn giấy da đã ngả màu thời gian. Ánh mắt anh sắc bén, tập trung tìm kiếm những tài liệu liên quan đến "Gia tộc Doãn Thị" hoặc những "thuật" bí ẩn mà Bà Ba đã ám chỉ. Anh biết rằng, những thông tin quan trọng nhất thường không nằm ở những nơi dễ thấy.

Anh đi sâu vào một khu vực riêng biệt, nơi có những cuốn sách được bảo quản cẩn thận hơn. Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại ở một thư mục cũ kỹ, được buộc bằng dây da đã sờn. Trên bìa, những ký hiệu khó hiểu được khắc chạm tinh xảo. Anh cẩn trọng mở ra, bên trong là những ghi chép bằng tay, chữ viết bay bướm nhưng rõ ràng.

Đó là một tập hợp các tài liệu về lịch sử kinh tế, xã hội của Thiên Hải, nhưng không theo cách thông thường. Chúng xen lẫn những câu chuyện về các gia tộc lớn, những "luật chơi" ngầm, và cả những ám chỉ mơ hồ về năng lực siêu nhiên, những "phép thuật" được truyền từ đời này sang đời khác. Đáng chú ý nhất, có nhiều đoạn nhắc đến Gia tộc Doãn Thị, không chỉ là những doanh nhân tài ba, mà còn là những người bảo hộ cho một "di sản" bí ẩn, có khả năng kết nối với những nguồn năng lượng đặc biệt.

Thanh Long lướt từng trang, ánh mắt anh lóe lên vẻ suy tư. "Thú vị. Gia tộc Doãn Thị không chỉ là những doanh nhân thông thường." Anh thầm nhủ, cảm nhận rõ rệt một luồng năng lượng kỳ lạ tỏa ra từ những trang giấy cũ kỹ. "Có vẻ như họ có một 'lợi thế' khác... một lợi thế mà Mỹ Ngọc, cô ta đang sử dụng để đối phó với ta."

Anh chụp lại một số trang tài liệu quan trọng bằng điện thoại, ánh mắt đầy quyết đoán. Những thông tin này không chỉ giải đáp được câu hỏi về "cái gốc" của Gia tộc Doãn Thị, mà còn củng cố một ý tưởng táo bạo đang dần hình thành trong tâm trí anh. Một kế hoạch phản công, không chỉ là đánh bại Mỹ Ngọc trên thương trường, mà còn là khẳng định vị thế của anh trong một ván cờ lớn hơn, nơi những năng lực siêu nhiên và bí mật cổ xưa đang được hé lộ.

Anh cảm nhận được một sự đồng điệu kỳ lạ với những ghi chép này. Trong sâu thẳm, Thanh Long biết mình cũng sở hữu một năng lực đặc biệt, một sức mạnh mà anh vẫn đang tìm cách kiểm soát. Việc tìm đến Học Viện Thần Bí này không chỉ là để tìm hiểu về đối thủ, mà còn là để hiểu rõ hơn về chính bản thân mình, về nguồn gốc những khả năng phi thường đang ngày càng bộc lộ. Nơi đây, với mùi hương của thảo dược và giấy cũ, với những lời xì xào về các hiện tượng kỳ lạ, như đang mở ra một cánh cửa mới vào một thế giới mà anh chỉ mới chạm đến ngưỡng cửa.

Thanh Long đứng giữa thư viện khổng lồ, hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây đặc quánh sự bí ẩn và tri thức. Anh biết rằng, việc anh tìm thấy những thông tin này không phải là ngẫu nhiên. Nó là một phần của con đường mà anh phải đi, một phần của số phận mà anh đang dần nắm giữ. Anh sẽ không chỉ dừng lại ở việc chinh phục thị trường kinh doanh, mà anh sẽ còn dấn thân sâu hơn vào thế giới này, khám phá những bí mật ẩn chứa, và khẳng định vị thế của mình như một người thống trị. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh lại thầm nhắc, giờ đây, câu nói đó không chỉ mang ý nghĩa của sự chinh phục về vật chất hay sắc đẹp, mà còn là sự chinh phục về tri thức và quyền năng.

Anh rời khỏi Học Viện Thần Bí khi bóng đêm đã bao trùm thành phố. Trong đầu anh, những mảnh ghép đã được nối lại, và một chiến lược hoàn hảo đã hình thành.

***

Đêm khuya, gió lộng trên sân thượng Tòa Nhà Sky Tower. Thành phố Thiên Hải dưới chân Thanh Long rực rỡ ánh đèn, tựa như một tấm thảm dệt kim cương trải dài vô tận. Chỉ vài giờ trước, chính tại nơi đây, anh đã tổ chức một cuộc họp báo 'bất ngờ', tung ra một dự án mới, một động thái 'điên rồ' mà không ai lường trước. Đó là một đòn đánh chí mạng, không chỉ vào phân khúc sản phẩm của Tập Đoàn Thiên Khải, mà còn vào chính cái tôi kiêu hãnh của Mỹ Ngọc. Anh đã sử dụng những thông tin thu thập được từ Bà Ba và Học Viện Thần Bí, kết hợp với trí tuệ sắc bén của mình, để tìm ra một điểm yếu không ai ngờ tới của đối thủ.

Thanh Long đứng tựa vào lan can kính cường lực, cảm nhận gió đêm lùa qua mái tóc đen dày, mang theo hơi lạnh và mùi không khí cao nguyên đặc trưng. Dáng người anh cao lớn, vạm vỡ, in đậm trong màn đêm như một bức tượng đồng sống động. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tự do và khoái cảm tột đỉnh khi đứng trên đỉnh cao, quan sát đế chế của mình dần hình thành. Tiếng còi xe từ xa vọng lên nghe như những nốt nhạc trầm bổng của một bản giao hưởng chiến thắng.

Điện thoại trong túi quần anh khẽ rung lên. Là tin nhắn từ Lâm Phong. Anh chậm rãi rút ra, ánh mắt lướt qua dòng chữ ngắn gọn nhưng đầy sức nặng: "Kế hoạch thành công, Mỹ Ngọc đang hoảng loạn."

Một nụ cười nửa miệng xuất hiện trên môi Thanh Long, nụ cười của một kẻ săn mồi vừa tóm gọn con mồi của mình. Anh không cần Lâm Phong nói rõ hơn, anh đã cảm nhận được điều đó. Cả thành phố Thiên Hải này, chắc hẳn đang xôn xao vì cú sốc mà anh vừa tạo ra. Mỹ Ngọc, cô ta chắc chắn đang chìm trong sự bất ngờ, tức giận, và có lẽ, cả một chút hoang mang không thể lý giải.

Ngay sau đó, điện thoại anh lại rung lên, lần này là một cuộc gọi. Tên hiển thị trên màn hình: "Mỹ Ngọc."

Thanh Long nhìn chằm chằm vào cái tên đó, ánh mắt anh tóe lên những tia lửa điện. Anh hình dung gương mặt xinh đẹp nhưng đang bừng bừng lửa giận của cô ta. Chắc chắn cô ta đang muốn gào thét, muốn chất vấn, muốn tìm một lời giải thích. Nhưng anh sẽ không cho cô ta cơ hội đó. Ít nhất là chưa phải bây giờ.

Anh không bắt máy. Chỉ nhìn về phía xa, nơi có tòa nhà cao nhất, biểu tượng của Tập Đoàn Thiên Khải. "Mỹ Ngọc, cô nghĩ đây là trò chơi của riêng cô sao?" Anh thầm thì, giọng nói trầm ấm hòa vào tiếng gió đêm, như một lời tuyên bố gửi đến cả thành phố. "Cô chỉ vừa chạm vào tảng băng trôi thôi. Cuộc chơi này, nó còn phức tạp hơn cô nghĩ nhiều."

Anh đưa tay lên, ngón tay khẽ chạm vào Thiên Long Ấn, biểu tượng quyền lực mà anh luôn mang bên mình. Một luồng năng lượng ấm áp từ ấn truyền vào lòng bàn tay anh, củng cố thêm sự tự tin và quyết đoán. Anh cảm nhận được sự kích thích từ cuộc đối đầu này, không chỉ là một trận chiến trí tuệ, mà còn là một điệu nhảy quyến rũ giữa hai con người đầy quyền lực và tham vọng.

Anh biết, Mỹ Ngọc sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Cô ta sẽ tìm mọi cách để phản đòn, để gỡ gạc lại danh dự và vị thế của mình. Nhưng đó mới là điều khiến cuộc chơi này trở nên hấp dẫn. Anh muốn cô ta phải chiến đấu, phải bộc lộ hết khả năng của mình. Bởi vì chỉ khi đó, anh mới có thể thật sự chinh phục cô ta. Chinh phục không chỉ trên thương trường, mà còn là trong tâm trí, trong trái tim.

"Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say." Thanh Long thầm nhủ, ánh mắt anh vẫn dõi theo tòa nhà của Mỹ Ngọc, như thể anh đang nhìn thẳng vào tâm hồn cô. Đêm Thiên Hải vẫn còn dài, và cuộc chơi chỉ mới bắt đầu. Anh đã sẵn sàng cho mọi thử thách, cho mọi cuộc đối đầu. Bởi vì anh biết, định mệnh của anh là phải thống trị, phải chinh phục, và phải có được mọi thứ anh muốn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ