Thiên địa mỹ nhân
Chương 73

Huyết Chiến Đêm Công Trường: Lần Đầu Chạm Trán

3312 từ
Mục tiêu: Thanh Long lần đầu tiên đụng độ trực tiếp một nhóm tinh nhuệ của Huyết Sát Hội trong một phi vụ ngầm.,Khắc họa rõ nét sự nguy hiểm và bản chất tàn độc, chuyên nghiệp của Huyết Sát Hội.,Thanh Long nhận ra mức độ nghiêm trọng của mối đe dọa, củng cố quyết tâm bảo vệ những người thân yêu.,Tiếp nối trực tiếp từ quyết định hành động của Thanh Long trong Chương 72, giải quyết cliffhanger.,Thiết lập bối cảnh cho các cuộc đối đầu trực diện và khốc liệt hơn trong Arc 3.
Nhân vật: Thanh Long, Hồng Liên, Tùng 'Sẹo', Lâm Phong, Thợ Săn (Kẻ Sát Thủ)
Mood: Gay cấn, kịch tính, bạo lực, quyết liệt, gợi cảm (từ sự phối hợp của Thanh Long và Hồng Liên)
Kết chương: [object Object]

Màn đêm buông xuống thành phố Thiên Hải, mang theo một cơn mưa phùn lất phất, như tấm màn lụa mỏng phủ lên những ánh đèn neon rực rỡ. Trong căn hộ bí ẩn ở chung cư Thiên Phúc, không khí lại mang một vẻ tĩnh lặng đến lạ lùng, tương phản hoàn toàn với sự ồn ào, huyên náo của thế giới bên ngoài. Từng hạt mưa tí tách gõ nhẹ lên ô cửa kính cũ kỹ, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã, nhưng không thể xuyên thủng lớp vỏ bọc bình yên giả tạo bên trong. Mùi hương hoa lài thoang thoảng từ ban công hòa quyện với mùi trầm hương dịu nhẹ tỏa ra từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa linh thiêng, lại phảng phất vẻ bí ẩn.

Thanh Long đứng bên cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm dõi theo những giọt mưa trượt dài trên tấm kính. Anh cảm nhận rõ luồng năng lượng quen thuộc đang cuộn chảy mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong cơ thể mình, một dòng chảy nóng bỏng và dồi dào, sẵn sàng bùng nổ. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh lạnh lẽo, nhưng lại mang đến một cảm giác trấn an kỳ lạ. Nó không chỉ là biểu tượng của quyền lực, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề anh đang gánh vác, về những đóa hoa mỹ nhân đang chờ anh che chở.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng không chút tiếng động vang lên phía sau, một mùi hương tinh dầu quen thuộc lướt qua, vừa thanh khiết vừa sắc lạnh. Thanh Long không cần quay đầu cũng biết đó là Hồng Liên. Cô đã thay bộ đồ tập bằng bộ trang phục bó sát màu đen tuyền, tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn nhưng lại ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao, luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ. Trên tay cô là Dạ Ảnh Dao, lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh sáng mờ từ ngọn đèn nhỏ, lấp lánh như một tia sáng chết chóc, như một lời hứa hẹn tử vong. Cô lặng lẽ ngồi xuống chiếc đệm thiền, tỉ mỉ lau chùi từng đường nét của con dao, động tác uyển chuyển và đầy sát khí, như thể đang vuốt ve một phần của chính mình. Sự im lặng của cô đôi khi còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.

"Lần này, chúng ta sẽ không chờ đợi," Thanh Long trầm giọng, ánh mắt cương nghị. Giọng anh tuy trầm, nhưng lại chứa đựng một sức nặng và sự quyết đoán không thể lay chuyển, như một lời tuyên chiến gửi thẳng vào bóng tối. "Chúng ta sẽ chủ động. Ngươi sẵn sàng chưa?"

Hồng Liên ngước lên, đôi mắt đen láy của cô giao với ánh mắt của Thanh Long. Trong đó không hề có một chút sợ hãi, chỉ có sự kiên định và một lòng trung thành tuyệt đối. Cô vuốt nhẹ lưỡi dao, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào đầu ngón tay. "Mạng của chủ nhân, là mạng của ta. Ai động đến chủ nhân, ta sẽ khiến chúng phải hối hận." Lời nói của cô nhỏ nhẹ, nhưng lại đầy uy lực và sự đe dọa tiềm tàng, như tiếng gió rít qua khe đá lạnh lẽo, hứa hẹn một sự hủy diệt không thể tránh khỏi. Cô không nói nhiều, nhưng mỗi câu chữ đều nặng tựa ngàn cân, khắc sâu vào không khí.

Thanh Long gật đầu. Anh tin tưởng Hồng Liên tuyệt đối, tin vào bản năng của một con báo đen đã được tôi luyện trong những trận chiến sinh tử. Cô là cánh tay phải, là người mà anh có thể phó thác sinh mạng của mình. Anh đưa tay lấy chiếc điện thoại, bấm một dãy số. Chỉ vài giây sau, một hình ảnh holographic ba chiều của Lâm Phong hiện lên giữa phòng, ánh sáng xanh lam huyền ảo. Lâm Phong vẫn vậy, gầy gò, đeo kính cận, nhưng ánh mắt lanh lợi và đầy tập trung.

"Long ca," giọng Lâm Phong vang lên rõ ràng, dù chỉ là hình ảnh ba chiều. "Mọi thứ đã sẵn sàng. Dữ liệu mới nhất cho thấy một nhóm của Huyết Sát Hội đang di chuyển về phía công trường dự án 'Tháp Rồng'. Tất cả thông tin khớp với mẫu hình 10 năm trước, Long ca. Mục tiêu là hệ thống điện và cung cấp vật liệu. Chúng muốn làm tê liệt dự án, gây thiệt hại lớn về kinh tế và làm giảm uy tín của Thiên Long và Phượng Hoàng."

Thanh Long siết chặt Thiên Long Ấn, cảm giác kim loại lạnh buốt như nhắc nhở anh về bản chất tàn độc của đối thủ. "Huyết Sát Hội... chúng ta sẽ cho chúng thấy ai mới là người định đoạt cuộc chơi." Giọng anh lạnh băng, như lưỡi kiếm vừa rút khỏi vỏ. "Tùng 'Sẹo' và nhóm của cậu ấy đã sẵn sàng chưa?"

"Dạ, Long ca. Tùng 'Sẹo' đã nhận được chỉ thị và đang tập kết tại điểm hẹn bí mật gần công trường. Anh ấy nói 'Cứ để tôi lo', sẽ phối hợp với Hồng Liên tỷ bất cứ lúc nào." Lâm Phong báo cáo dứt khoát, ánh mắt không rời khỏi màn hình dữ liệu đang chạy liên tục.

Thanh Long gật đầu. "Tốt. Lâm Phong, cậu tiếp tục giám sát mọi động thái của chúng. Bất kỳ thông tin nào dù nhỏ nhất cũng phải báo cáo ngay lập tức. Chuyện này, để tôi xử lý."

"Vâng, Long ca. Chúc anh thượng lộ bình an," Lâm Phong nói, dù khuôn mặt vẫn tập trung vào công việc, nhưng trong ánh mắt anh có một thoáng lo lắng vụt qua, lo lắng cho sự an toàn của Thanh Long.

Hình ảnh holographic của Lâm Phong biến mất. Thanh Long quay sang Hồng Liên. Cô đã đứng dậy, Dạ Ảnh Dao đã được cất gọn gàng vào bao da bên hông. Một ánh mắt kiên định, không cần lời nói, đã đủ để truyền tải thông điệp. Thanh Long biết, cô đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Anh cảm nhận được luồng năng lượng trong người mình đang sôi sục, những khả năng đặc biệt đã được cất giấu bấy lâu nay, nay đã đến lúc bộc phát. Anh sẽ không để bất kỳ kẻ nào làm hại đến những người anh yêu thương, những đóa hoa mỹ nhân mà anh đã thề sẽ bảo vệ. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thì thầm, ánh mắt sắc bén. "Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật."

***

Công trường xây dựng dự án "Tháp Rồng" chìm trong bóng đêm, gió lạnh rít qua những giàn giáo thép cao chót vót, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng rên xiết của một con quái vật khổng lồ. Ánh trăng mờ nhạt, bị che khuất bởi những đám mây đen lững lờ trôi, chỉ đủ để soi rọi những hình hài vật liệu xây dựng khổng lồ chất đống, những khối bê tông vô tri và những cỗ máy hạng nặng im lìm như những chiến binh thép đang ngủ say. Không khí đặc quánh mùi xi măng, sắt thép và dầu máy, pha lẫn với cái lạnh buốt xương của đêm khuya. Đây đó, những vũng nước đọng lại sau cơn mưa phùn phản chiếu ánh sáng yếu ớt, tạo nên những vệt sáng ma mị trên nền đất lầy lội.

Thanh Long dẫn đầu, di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma giữa mê cung sắt thép. Đôi mắt sắc bén của anh quét qua từng ngóc ngách, từng cái bóng, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hồng Liên theo sát phía sau, cơ thể cô như một sợi chỉ đen mảnh khảnh, lướt đi không tiếng động, hòa mình hoàn hảo vào bóng tối. Tùng 'Sẹo' và đội của anh ta, những người đàn ông vạm vỡ với ánh mắt kiên định, chia thành hai mũi nhọn, im lặng bao vây mục tiêu theo chiến thuật đã định. Adrenaline bắt đầu dâng trào trong huyết quản của Thanh Long, cảm giác rạo rực pha lẫn một chút hưng phấn nguy hiểm.

Bỗng, một tia sáng lập lòe từ xa, kèm theo tiếng động nhỏ của kim loại va chạm, lọt vào thính giác nhạy bén của Thanh Long. Anh ra hiệu bằng tay, cả đội lập tức ẩn mình vào những góc khuất. Từ vị trí của họ, Thanh Long có thể thấy rõ một nhóm người mặc đồ đen, trang bị súng ống và các thiết bị phá hoại chuyên nghiệp, đang thoăn thoắt đặt chất nổ vào hệ thống điện chính và các cột trụ quan trọng của công trình. Mỗi động tác của chúng đều chuẩn xác, nhanh gọn, không một chút dư thừa, thể hiện sự chuyên nghiệp đáng sợ. Kẻ cầm đầu, một gã đàn ông cao ráo, khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm, ánh mắt sắc như dao, chính là Thợ Săn mà Lâm Phong đã cảnh báo.

"Hành động! Không được để chúng phá hủy thêm," Thanh Long ra lệnh khẽ, nhưng đầy uy lực. Anh như một mũi tên xé gió lao thẳng về phía trước, tốc độ kinh người, chỉ để lại một vệt mờ trong bóng tối.

Thợ Săn, với giác quan nhạy bén của kẻ chuyên nghiệp, lập tức nhận ra sự hiện diện của Thanh Long. Hắn quay phắt lại, ánh mắt sắc lạnh như muốn đóng băng không khí. "Không ngờ lại có kẻ dám cản đường Huyết Sát Hội," hắn nói, giọng lạnh lùng, đầy sát khí, vang vọng giữa đêm vắng. "Các ngươi sẽ hối hận!" Hắn giơ tay ra hiệu, các thành viên Huyết Sát Hội lập tức rút súng, nã đạn về phía Thanh Long.

Thanh Long không nao núng. Anh như một cơn gió lướt qua làn đạn, né tránh một cách khó tin. Thể chất được tôi luyện đỉnh cao và 'năng lực đặc biệt' của anh phát huy tác dụng. Anh cảm nhận được không khí xung quanh mình như đặc lại, thời gian dường như chậm lại vài nhịp. Anh nhìn rõ quỹ đạo của từng viên đạn, dễ dàng lách mình qua chúng. Khi đến gần nhóm Huyết Sát Hội, anh tung một cú đá xoay người mạnh mẽ, đá văng khẩu súng trên tay một tên lính, rồi tiếp tục dùng khuỷu tay đánh mạnh vào thái dương hắn, khiến tên đó gục xuống không một tiếng động.

Cùng lúc đó, Hồng Liên như một bóng ma xuất hiện giữa vòng vây của kẻ địch. Dạ Ảnh Dao trong tay cô như một phần mở rộng của cơ thể, lướt đi không một tiếng động, sắc bén và lạnh lùng. Cô không tấn công trực diện mà dùng chiến thuật du kích, thoắt ẩn thoắt hiện, mỗi lần xuất hiện là một tên lính của Huyết Sát Hội ngã xuống, không một tiếng rên. Lưỡi dao của cô không gây ra tiếng động lớn, chỉ là những tiếng "phập" nhẹ khi xuyên qua yết hầu hoặc động mạch chủ, đảm bảo cái chết nhanh chóng và im lặng. Cô di chuyển uyển chuyển giữa những giàn giáo, cơ thể nhỏ nhắn luồn lách qua các khe hở hẹp một cách dễ dàng, đôi mắt đen láy lướt qua từng mục tiêu với sự chính xác tuyệt đối. Có lúc, cô lướt qua Thanh Long, thân thể mềm mại lướt nhẹ qua anh, mùi hương tinh dầu thoang thoảng kích thích khứu giác anh, một sự phối hợp ăn ý đến mức khó tin, như thể họ đã từng chiến đấu cùng nhau hàng trăm lần. Trong một khoảnh khắc nguy hiểm, khi một tên lính định bắn lén Thanh Long từ phía sau, Hồng Liên như một con báo vồ mồi, lao đến, lưỡi dao lướt qua cổ họng hắn chỉ trong chớp mắt, máu tươi bắn tung tóe lên giàn giáo thép lạnh lẽo.

Tùng 'Sẹo' và nhóm của anh ta cũng không hề kém cạnh. Với vóc dáng vạm vỡ và sức mạnh áp đảo, họ chiến đấu trực diện, dùng những cú đấm thép và vật lộn để hạ gục đối thủ. Tiếng va chạm kim loại, tiếng xương cốt gãy rắc, tiếng rên la bị bóp nghẹt của những tên lính Huyết Sát Hội vang lên, hòa cùng tiếng gió rít và mùi thuốc súng thoang thoảng trong không khí. Tùng 'Sẹo', với vết sẹo dài trên mặt, ánh mắt kiên định, như một bức tường thép không thể xuyên thủng, bảo vệ các vị trí quan trọng, ngăn không cho đối phương tiếp cận các điểm yếu của công trình. "Lũ khốn kiếp!" anh gầm lên, tung một cú đấm trời giáng vào mặt một tên lính, khiến hắn bay xa vài mét.

Thanh Long đối mặt trực tiếp với Thợ Săn. Gã đội trưởng Huyết Sát Hội này không hề tầm thường. Hắn sử dụng một loại dao găm đặc biệt, sắc bén và linh hoạt, kết hợp với võ thuật cận chiến điêu luyện. Từng cú đâm, chém của hắn đều hiểm độc và nhanh như chớp. Thanh Long nhận ra, đây là một đối thủ thực sự, không chỉ là những tên lính quèn. Anh vận dụng toàn bộ sức mạnh và tốc độ của mình, đôi khi sử dụng 'năng lực đặc biệt' để tăng cường phản xạ và cảm nhận nguy hiểm, né tránh những đòn tấn công chí mạng, đồng thời phản công bằng những chiêu thức võ thuật uyên thâm. Mỗi cú ra đòn của anh đều mang theo sức mạnh kinh hoàng, nhưng Thợ Săn lại né tránh một cách khéo léo, hắn như một con rắn độc, lượn lờ và chờ đợi cơ hội.

Trận chiến diễn ra khốc liệt, dồn dập trong bóng đêm công trường. Những tia lửa tóe ra từ va chạm giữa kim loại và bê tông, những bóng người lướt đi nhanh như chớp, tạo nên một vũ điệu chết chóc đầy ám ảnh. Thanh Long cảm nhận được sự kích thích tột độ của cuộc chiến, nhưng anh cũng nhận ra sự chuyên nghiệp đáng sợ của Huyết Sát Hội. Chúng không hề hoảng loạn, dù bị tấn công bất ngờ, chúng vẫn giữ vững kỷ luật, phối hợp ăn ý để rút lui và phản công.

Bỗng, Thợ Săn tung một cú đấm giả, rồi bất ngờ rút ra một quả lựu đạn khói nhỏ. Khói trắng nhanh chóng bao trùm một vùng rộng lớn. "Rút lui!" Thợ Săn ra lệnh, giọng hắn vẫn lạnh lùng và dứt khoát. Cả nhóm Huyết Sát Hội, dù tổn thất không nhỏ, nhưng vẫn rút lui một cách có trật tự, biến mất vào màn khói và bóng đêm một cách nhanh chóng, như những bóng ma. Thanh Long muốn đuổi theo, nhưng khói quá dày đặc, và anh biết, việc đuổi theo vào địa hình xa lạ trong đêm tối sẽ là một sai lầm chết người.

***

Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên le lói phía chân trời, xua đi màn đêm ẩm ướt, công trường "Tháp Rồng" hiện ra với một vẻ hỗn độn và tang thương. Những vết máu loang lổ trên nền xi măng, những vỏ đạn vương vãi, và những mảnh vỡ từ hệ thống điện bị phá hoại là bằng chứng rõ ràng cho trận chiến khốc liệt vừa diễn ra. Gió lạnh vẫn thổi, mang theo mùi thuốc súng thoang thoảng và mùi máu tanh, khiến không khí trở nên nặng nề.

Thanh Long đứng giữa đống đổ nát, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết. Thiệt hại không lớn như Huyết Sát Hội mong muốn, nhờ sự can thiệp kịp thời của anh và đồng đội. Tuy nhiên, mức độ chuyên nghiệp và tàn độc của đối thủ đã khiến anh phải suy nghĩ nghiêm túc.

"Chúng rút lui có kỷ luật... không tầm thường," Thanh Long trầm giọng nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi dấu vết mà kẻ địch để lại. Anh cảm thấy một sự rúng động trong nội tâm, nhận thức sâu sắc hơn về mối đe dọa thực sự. Đây không phải là những băng nhóm giang hồ ô hợp, đây là một tổ chức được đào tạo bài bản, có chiến thuật và kỷ luật thép.

Hồng Liên đứng cạnh anh, mái tóc đen dài bị gió thổi bay lất phất, đôi mắt cô vẫn sắc lạnh và bình thản, như thể cô đã quá quen thuộc với những cảnh tượng như thế này. "Chúng không bao giờ bỏ cuộc. Đây chỉ là khởi đầu," cô nói, giọng trầm và đầy kinh nghiệm, như một lời tiên tri lạnh lẽo. Cô đã nhìn thấy quá nhiều, hiểu quá rõ bản chất của thế giới ngầm.

Trong lúc kiểm tra một cột trụ thép bị cưa gần đứt, Thanh Long phát hiện một mảnh vải đen nhỏ, vương trên một thanh sắt gỉ sét. Anh nhặt lên. Đó là một mảnh vải lụa đen tuyền, thêu hình một lưỡi hái máu đỏ, biểu tượng đặc trưng của Huyết Sát Hội. Anh nắm chặt mảnh vải trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo và ghê tởm từ nó. Đây là lời thách thức, một dấu ấn mà chúng cố tình để lại.

"Chúng sẽ phải trả giá," Thanh Long nói, giọng anh trầm xuống, nhưng chứa đựng một sự kiên quyết sắt đá. Anh nhìn Hồng Liên, thấy sự lạnh lùng và hiểu biết của cô về thế giới ngầm, và trong khoảnh khắc đó, anh cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc giữa hai người, sự thấu hiểu không cần lời nói. Anh biết, quá khứ của cô chắc chắn có liên quan đến những tổ chức như thế này, và điều đó càng khiến anh muốn bảo vệ cô hơn nữa.

Thanh Long siết chặt biểu tượng Huyết Sát Hội trong lòng bàn tay. Mối liên hệ giữa Huyết Sát Hội và Hắc Ưng từ 10 năm trước giờ đây không chỉ là một giả thuyết, mà là một thực tế tàn khốc, đang tái diễn ngay trước mắt anh. Chúng đang sử dụng những thủ đoạn cũ, những "sự cố" tương tự để gây áp lực, để tấn công gián tiếp vào những người anh yêu thương, những đối tác của anh. Anh không thể để điều đó xảy ra.

Ánh bình minh dần lên, xé tan màn đêm, nhưng trong lòng Thanh Long, một quyết tâm mới đã hình thành, cứng rắn hơn bao giờ hết. Cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở thương trường hay những cuộc đối đầu nhỏ lẻ. Đây là một cuộc chiến tổng lực, một cuộc chiến sinh tử với bóng tối đang bao trùm thành phố Thiên Hải. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thì thầm, ánh mắt sắc bén, kiên định. "Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Anh sẽ không chỉ bảo vệ những người phụ nữ của mình, mà còn sẽ vạch trần toàn bộ âm mưu thâm độc này, và khẳng định vị thế tối cao của Thiên Long trong cái thế giới đầy biến động này. Cuộc chiến chỉ vừa mới bắt đầu, và anh, Thanh Long, sẽ là người định đoạt kết cục.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ