Thiên địa mỹ nhân
Chương 74

Dấu Vết Huyết Sát: Mạng Lưới Thức Tỉnh

3791 từ
Mục tiêu: Giải quyết ngay lập tức cliffhanger từ Chương 73, mô tả hậu quả trực tiếp của trận chiến và phản ứng của Thanh Long.,Thanh Long bắt đầu thu thập thông tin sâu hơn về cơ cấu và hoạt động của Huyết Sát Hội, đặc biệt là mối liên hệ của chúng với sự trỗi dậy của Tập đoàn Hắc Ưng 10 năm trước.,Nâng cao cảnh giác của Thanh Long trước những dấu hiệu bất thường và nguy hiểm tiềm tàng xung quanh mình, cho thấy anh đang trở thành mục tiêu.,Khẳng định mức độ nguy hiểm và sự chuyên nghiệp của Huyết Sát Hội, thiết lập chúng là một mối đe dọa lớn và có hệ thống.,Thiết lập nền tảng cho việc Thanh Long chủ động điều tra và đối đầu với thế giới ngầm trong giai đoạn 'setup' của Arc 3, đồng thời chuẩn bị cho các sự kiện chính của arc.,Làm rõ vai trò của Lâm Phong trong việc cung cấp thông tin tình báo sâu sắc về quá khứ và cách nó ảnh hưởng đến hiện tại.
Nhân vật: Thanh Long, Hồng Liên, Lâm Phong, Tùng 'Sẹo'
Mood: Căng thẳng, cảnh giác, bí ẩn, quyết đoán, hơi u ám và đầy thử thách.
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh dần lên, xé tan màn đêm, nhưng trong lòng Thanh Long, một quyết tâm mới đã hình thành, cứng rắn hơn bao giờ hết. Cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở thương trường hay những cuộc đối đầu nhỏ lẻ. Đây là một cuộc chiến tổng lực, một cuộc chiến sinh tử với bóng tối đang bao trùm thành phố Thiên Hải. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thì thầm, ánh mắt sắc bén, kiên định. "Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Anh sẽ không chỉ bảo vệ những người phụ nữ của mình, mà còn sẽ vạch trần toàn bộ âm mưu thâm độc này, và khẳng định vị thế tối cao của Thiên Long trong cái thế giới đầy biến động này. Cuộc chiến chỉ vừa mới bắt đầu, và anh, Thanh Long, sẽ là người định đoạt kết cục.

Thanh Long vẫn đứng giữa đống đổ nát của công trường "Tháp Rồng", nơi vừa trải qua một đêm nhuốm máu và khói súng. Mùi xi măng, sắt thép, dầu máy, và cả mùi máu tanh còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo của rạng sáng, trộn lẫn với hương bụi đất đặc trưng của một công trường đang xây dựng dở dang. Giàn giáo thép cao chót vót như những bộ xương khổng lồ vươn lên giữa nền trời hửng sáng, và những cỗ máy hạng nặng im lìm nằm rải rác, ẩn hiện trong màn sương mỏng như những con quái vật khổng lồ ngủ đông. Tiếng gió nhẹ thổi qua những thanh sắt gỉ sét tạo thành âm thanh rít rát, càng khiến khung cảnh thêm phần hoang tàn và u ám.

Trong lòng bàn tay phải, Thanh Long siết chặt mảnh vải lụa đen tuyền thêu hình lưỡi hái máu đỏ, biểu tượng tàn độc của Huyết Sát Hội. Cái chạm xúc giác lạnh lẽo của miếng vải mỏng manh ấy không thể so sánh với sự lạnh lẽo trong ánh mắt và trái tim anh lúc này. Nó như một lời thách thức trần trụi, một dấu ấn mà những kẻ kia cố tình để lại, chế nhạo sự hiện diện của anh. Ánh mắt sắc bén của Thanh Long quét qua từng chi tiết nhỏ nhất trên công trường, từ những vết đạn găm vào tường bê tông, những mảnh vỡ của kính và kim loại vương vãi, đến những vũng máu đã khô đọng lại trên nền xi măng ẩm ướt. Anh không bỏ sót bất cứ thứ gì, cố gắng đọc vị từng động thái của đối thủ, tìm kiếm những manh mối ẩn giấu.

Tùng 'Sẹo' cùng với một vài đàn em trung thành đang nhanh chóng và chuyên nghiệp dọn dẹp hiện trường. Họ làm việc trong im lặng, chỉ có tiếng những bước chân cẩn trọng, tiếng cậy phá nhẹ nhàng và tiếng va chạm kim loại khe khẽ. Vóc dáng vạm vỡ của Tùng 'Sẹo' nổi bật trong ánh sáng lờ mờ của bình minh, vết sẹo dài trên khuôn mặt càng khiến anh ta trông thêm phần kiên nghị. Ánh mắt anh ta luôn cảnh giác, quét quanh để đảm bảo không có ai dòm ngó, đồng thời chỉ đạo đàn em che giấu mọi dấu vết một cách hoàn hảo nhất. "Sếp Long, mọi thứ đã được dọn dẹp gần xong. Không có nhân chứng nào nhìn thấy, và chúng ta đã xóa sạch dấu vết. Hệ thống giám sát cũng đã được 'chăm sóc' cẩn thận." Giọng Tùng 'Sẹo' trầm khàn, mang chút mệt mỏi sau một đêm dài chiến đấu, nhưng vẫn đầy vẻ trung thành và quyết đoán.

Hồng Liên đứng cách Thanh Long vài bước, mái tóc đen dài xõa tự nhiên, phần nào che đi vẻ mặt lạnh lùng của cô. Đôi mắt đen láy sắc như dao của cô vẫn bình thản, không một chút gợn sóng cảm xúc, như thể cô đã quá quen thuộc với những cảnh tượng đổ nát và chết chóc như thế này. Cô chỉ lặng lẽ quan sát, như một bóng ma lướt đi giữa đống hoang tàn, thỉnh thoảng liếc nhìn Thanh Long, rồi lại hướng ánh mắt cảnh giác về phía xa, nơi những tia nắng đầu tiên bắt đầu nhuộm vàng đường chân trời. "Chúng rút lui có kỷ luật... không tầm thường," Thanh Long trầm giọng nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi mảnh vải đen trên tay. "Đây không chỉ là một cuộc đụng độ đơn thuần. Chúng muốn gửi một thông điệp." Anh cảm nhận được sự rúng động trong nội tâm, một sự nhận thức sâu sắc hơn về mức độ nguy hiểm thực sự của kẻ thù. Đây không phải là những băng nhóm giang hồ ô hợp mà anh thường đối phó, đây là một tổ chức được đào tạo bài bản, có chiến thuật và kỷ luật thép, ẩn mình trong bóng tối suốt mười năm qua.

Hồng Liên tiến lại gần hơn, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy kinh nghiệm vang lên giữa không gian tĩnh lặng một cách lạ thường. "Một thông điệp quen thuộc. Chúng vẫn sử dụng những chiêu trò cũ. Nhưng lần này, anh đã can thiệp, Sếp Long. Điều đó sẽ khiến chúng phải thay đổi chiến lược." Cô đã nhìn thấy quá nhiều, hiểu quá rõ bản chất của thế giới ngầm này. Đối với cô, mảnh vải lụa đen với lưỡi hái máu đỏ không chỉ là một biểu tượng, mà là một lời tuyên chiến đẫm máu mà cô đã từng chứng kiến không biết bao nhiêu lần trong quá khứ. Trong ánh mắt của Hồng Liên, Thanh Long nhìn thấy một quá khứ đầy bạo lực và những bí mật chưa được kể. Anh biết, cô hiểu rõ Huyết Sát Hội hơn bất kỳ ai trong số họ, và điều đó càng khiến anh thêm quyết tâm bảo vệ cô.

Thanh Long khẽ gật đầu, đồng ý với nhận định của Hồng Liên. Anh ngước nhìn những công trình cao tầng đang dần hiện rõ dưới ánh bình minh, biểu tượng cho sự phát triển của thành phố Thiên Hải, và cũng là biểu tượng cho đế chế Thiên Long của anh. "Chúng sẽ phải trả giá," anh nói, giọng anh trầm xuống, nhưng chứa đựng một sự kiên quyết sắt đá. Anh trao mảnh vải đen cho Tùng 'Sẹo', "Đem cái này về, đưa cho Lâm Phong. Bảo cậu ta phân tích kỹ lưỡng, tìm mọi dấu vết, mọi thông tin liên quan đến thứ này." Anh quay sang Hồng Liên, ánh mắt anh chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. "Em và Tùng 'Sẹo' ở lại đây giám sát việc dọn dẹp và bảo vệ công trường cho đến khi Mỹ Ngọc cử người đến. Đảm bảo không ai có thể mò đến đây và phát hiện ra điều gì bất thường."

"Vâng, Sếp Long." Tùng 'Sẹo' và Hồng Liên đồng thanh đáp, giọng điệu kiên định. Tùng 'Sẹo' cẩn thận cất mảnh vải vào một chiếc túi chuyên dụng, ánh mắt đầy cảnh giác. Hồng Liên chỉ khẽ gật đầu, nhưng Thanh Long biết, cô đã hiểu ý anh mà không cần thêm bất cứ lời dặn dò nào. Anh tin tưởng vào sự chuyên nghiệp và trung thành của họ hơn bất cứ ai. Anh không muốn bất kỳ ai khác phải dấn thân vào nguy hiểm này nếu không cần thiết, đặc biệt là Mỹ Ngọc. Sự kiện đêm nay đã chứng minh rằng mối đe dọa không còn là lý thuyết, mà đã trở thành một thực tế tàn khốc, đang tái diễn ngay trước mắt anh. Anh cần phải hành động nhanh chóng và quyết liệt, không chỉ để bảo vệ những người anh yêu thương, mà còn để khẳng định vị thế tối cao của Thiên Long trong cái thế giới đầy biến động này. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một bản năng săn mồi trỗi dậy trong huyết quản. Anh không bao giờ là người chịu lép vế, đặc biệt là khi những kẻ thù dám chạm vào những gì thuộc về anh.

Rời khỏi công trường, Thanh Long lái xe thẳng về Căn Hộ Bí Ẩn ở Chung Cư Thiên Phúc. Nắng dịu đã lên cao, rải những tia vàng óng ánh xuống những con phố đã bắt đầu tấp nập. Bên ngoài, cuộc sống vẫn diễn ra bình thường, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng vọng lên từ đường phố tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của đô thị. Nhưng khi cánh cửa căn hộ khép lại, mọi âm thanh ồn ào bên ngoài dường như bị nuốt chửng hoàn toàn, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Mùi hương hoa lài thoang thoảng, mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, hòa quyện với mùi sách cũ và mùi cà phê mới pha, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng, vừa linh thiêng, lại vừa ẩn chứa vẻ bí ẩn khó tả. Ánh sáng tự nhiên tràn vào qua ban công, rọi sáng những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung, nhưng vẫn có những góc khuất trong căn phòng luôn chìm trong bóng tối.

Thanh Long bước vào thư phòng, một không gian được thiết kế đơn giản nhưng tinh tế, nơi anh thường lui tới để suy ngẫm và đưa ra những quyết định quan trọng. Anh ngồi xuống chiếc ghế da quen thuộc, cảm nhận sự mềm mại và mát lạnh của chất liệu. Trên bàn làm việc, Thiên Long Ấn được đặt ngay ngắn. Anh đưa bàn tay trái ra, lòng bàn tay ngửa lên, và Thiên Long Ấn dường như tự động đáp lại, một dòng năng lượng ấm áp, quen thuộc lập tức chảy qua các mạch máu, lan tỏa khắp cơ thể. Anh nhắm mắt lại, cố gắng làm dịu đi những cảm xúc hỗn loạn sau đêm chiến đấu, tập trung vào dòng năng lượng ấy, như một cách để tìm lại sự cân bằng trong nội tâm.

Khi anh mở mắt ra, Hồng Liên đã đứng cạnh bàn làm việc từ lúc nào, lặng lẽ đặt xuống một tách trà thảo mộc nóng hổi, hương thơm dịu nhẹ tỏa ra, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong không khí. Ánh mắt cô chứa đựng sự lo lắng mơ hồ, nhưng cô không nói lời nào, chỉ khẽ nhấp môi như thể muốn hỏi. Cô hiểu rằng lúc này, Thanh Long cần sự tĩnh lặng để suy nghĩ. Thanh Long khẽ gật đầu cảm ơn, rồi đưa tay phải ra, đặt biểu tượng Huyết Sát Hội – mảnh vải đen với lưỡi hái máu đỏ – lên lòng bàn tay. Anh nhắm mắt lần nữa, tập trung cảm nhận. Dòng năng lượng từ Thiên Long Ấn ở tay trái vẫn cuộn chảy, nhưng ở tay phải, anh cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, gai người, một sự tăm tối và bạo lực ẩn chứa trong mảnh vải. Nó không phải là một sức mạnh thô sơ, mà là một sự tinh vi, một sự kiểm soát được hun đúc qua thời gian, mang theo dấu vết của sự tàn ác và quyền lực. "Năng lượng này... nó có một sự tương đồng kỳ lạ với những gì ta từng đối mặt trong quá khứ," Thanh Long trầm giọng nói, đôi mắt anh mở ra, ánh lên sự phức tạp. "Không phải về bản chất, mà là về sự tinh vi, cách nó được sử dụng để thao túng và hủy diệt."

Hồng Liên khẽ nhíu mày, biểu cảm hiếm hoi trên khuôn mặt cô. Cô biết Thanh Long không chỉ nói về những cuộc đối đầu gần đây. "Anh định làm gì tiếp theo?" cô hỏi, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, cắt ngang sự tĩnh lặng trong căn phòng. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào Thanh Long, như thể muốn đọc được mọi suy nghĩ ẩn sâu trong tâm trí anh. Cô biết Thanh Long không phải là người sẽ chịu đựng sự khiêu khích này.

Thanh Long đặt mảnh vải xuống bàn, ánh mắt anh lóe lên sự quyết đoán không thể lay chuyển. "Không thể bị động nữa. Chúng ta cần phải hiểu rõ chúng. Gọi Lâm Phong, ta muốn một báo cáo chi tiết nhất về Huyết Sát Hội và những gì chúng đã làm 10 năm trước." Giọng anh tuy trầm nhưng dứt khoát, mang theo một mệnh lệnh không thể chối cãi. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố Thiên Hải đang dần thức giấc. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng anh đã sẵn sàng. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, và không kẻ nào có thể chạm vào. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật, và luật của ta sẽ được thực thi." Anh thì thầm, bàn tay trái khẽ vuốt Thiên Long Ấn, cảm nhận sức mạnh đang cuộn trào bên trong.

Hồng Liên chỉ gật đầu, không nói thêm lời nào. Cô đã quá quen thuộc với sự kiên quyết của Thanh Long. Cô biết, khi anh đã đưa ra quyết định, không gì có thể ngăn cản anh. Cô lặng lẽ rút lui, lấy điện thoại và gọi cho Lâm Phong, truyền đạt lại lời của Thanh Long một cách ngắn gọn, súc tích. Cô biết Lâm Phong đã thức trắng đêm để phân tích dữ liệu, nhưng anh ta sẽ không bao giờ từ chối một mệnh lệnh từ Sếp Long.

Vài giờ sau, căn hộ bí ẩn ở Chung Cư Thiên Phúc lại trở nên sôi động hơn bao giờ hết, nhưng là một sự sôi động trong im lặng và tập trung cao độ. Trong một góc căn hộ, được cải tạo thành khu vực làm việc chuyên biệt của Lâm Phong, hàng loạt màn hình máy tính lớn hiển thị các biểu đồ, sơ đồ mạng lưới phức tạp, dữ liệu mật mã và những đoạn video giám sát đã được phục hồi. Tiếng gõ phím liên hồi của Lâm Phong hòa lẫn với tiếng quạt máy tính chạy đều đều, tạo nên một bản giao hưởng công nghệ đặc trưng. Mùi ozone từ các thiết bị điện tử công suất cao và mùi cà phê đặc quánh bốc lên, át đi mùi hương hoa lài và trầm hương ban đầu, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng đầy sự tập trung. Bên ngoài, nắng đã lên đến đỉnh điểm, gay gắt chiếu rọi qua khung cửa sổ, nhưng bên trong căn phòng, ánh sáng chủ yếu đến từ những màn hình máy tính sáng rực, hắt lên khuôn mặt Lâm Phong.

Thanh Long ngồi đối diện với Lâm Phong, ánh mắt sắc bén theo dõi từng dòng dữ liệu trôi qua trên màn hình. Hồng Liên đứng phía sau Thanh Long, như một cái bóng thầm lặng, nhưng đôi mắt sắc lạnh của cô không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, tập trung vào từng biểu đồ, từng con số mà Lâm Phong trình bày. Cô cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng trong những thông tin này, và một phần quá khứ của cô dường như đang được hé mở.

Lâm Phong, với đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm nhưng ánh lên vẻ thông minh và lanh lợi, trượt một chiếc USB chứa mảnh vải biểu tượng Huyết Sát Hội được Tùng 'Sẹo' mang về, cắm vào máy tính. "Sếp Long, đây là các báo cáo tình báo và phân tích của tôi về Huyết Sát Hội từ 10 năm trước." Giọng anh ta trầm và nhanh, nhưng vô cùng rõ ràng, từng lời nói đều được đúc kết từ hàng ngàn dữ liệu. "Chúng không chỉ là một băng nhóm thông thường. Chúng có cấu trúc như một tổ chức quân sự, chuyên về phá hoại ngầm, tống tiền, và loại bỏ các đối thủ kinh doanh. Chúng là cánh tay đắc lực của Tập đoàn Hắc Ưng trong giai đoạn bành trướng quyền lực." Anh ta nhấp chuột, một biểu đồ mạng lưới phức tạp hiện lên, với những đường liên kết chằng chịt giữa Huyết Sát Hội và các công ty con, đối tác của Hắc Ưng.

"Cụ thể hơn về cách chúng 'dọn đường' cho Hắc Ưng?" Thanh Long hỏi, giọng anh trầm ấm nhưng chứa đựng sự sắc lạnh, ánh mắt không rời khỏi màn hình. Anh muốn đi sâu vào những chi tiết tàn độc nhất, những thủ đoạn mà Huyết Sát Hội đã sử dụng để làm nền cho sự trỗi dậy của Hắc Ưng.

Lâm Phong gật đầu, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, phóng to một phần biểu đồ. "Từ các vụ phá hoại sản xuất có chủ đích, tấn công mạng làm tê liệt hệ thống, làm rò rỉ thông tin mật để gây ra khủng hoảng truyền thông, đến các vụ ám sát 'tai nạn' gây ra cái chết của những CEO cứng đầu không chịu hợp tác." Anh ta dừng lại, hít một hơi sâu. "Biểu tượng này... mảnh vải mà Sếp Long tìm thấy... nó là dấu hiệu của một 'chiến dịch' lớn, một sự can thiệp quy mô, không phải một vụ việc đơn lẻ. Huyết Sát Hội thường để lại dấu ấn này khi chúng hoàn thành một phi vụ quan trọng, hoặc khi chúng muốn gửi một lời cảnh báo chết chóc."

Hồng Liên khẽ rùng mình, một phản ứng hiếm hoi. Cô đã từng chứng kiến những dấu hiệu tương tự, và cô biết ý nghĩa thực sự đằng sau chúng. Chúng không chỉ là lời cảnh báo, mà là một lời đe dọa trực tiếp, một sự khẳng định quyền lực tuyệt đối của kẻ thù.

Thanh Long nhíu mày, ánh mắt anh lóe lên vẻ suy tư. "Vậy là chúng không chỉ nhắm vào 'Tháp Rồng' của Mỹ Ngọc để gây áp lực cho tôi. Chúng đang tái hiện lại một chiến dịch cũ, một cách thức hoạt động đã được chứng minh là hiệu quả để loại bỏ đối thủ và thâu tóm quyền lực." Anh đưa tay xoa xoa cằm, một thói quen khi anh suy nghĩ sâu sắc. "Tìm kiếm tất cả những gì liên quan đến biểu tượng này trong vòng 10 năm trở lại đây. Danh sách các nạn nhân, các phi vụ, bất cứ ai có thể đã từng bị chúng đe dọa." Anh dừng lại, giọng nói trở nên lạnh lẽo hơn. "Đặc biệt là những vụ án 'mất tích' hoặc 'tự sát' bí ẩn mà cảnh sát không thể giải quyết. Chúng ta cần tìm ra điểm yếu trong mạng lưới của chúng."

Lâm Phong gật đầu lia lịa, ngón tay anh ta lại lướt nhanh trên bàn phím, bắt đầu nhập các lệnh tìm kiếm phức tạp. Ánh mắt anh ta đầy quyết tâm. "Tôi sẽ không bỏ sót bất cứ thứ gì, Sếp Long. Chuyện này, cứ để tôi xử lý."

Thanh Long đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Thành phố Thiên Hải vẫn tấp nập, hàng triệu con người vẫn đang sống cuộc đời của họ, không hề hay biết về những bóng tối đang rình rập bên dưới, về những âm mưu đã được ấp ủ từ một thập kỷ trước đang dần hiện nguyên hình. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, một cảm giác bị theo dõi, rình rập. Không phải chỉ là sự cảnh giác thông thường, mà là một cảm giác trực giác, một sự rung động kỳ lạ từ Thiên Long Ấn. Ai đó, hoặc một nhóm người nào đó, đang nhìn anh, đang theo dõi mọi động thái của anh.

"Lâm Phong, tìm kiếm cả những dấu hiệu bất thường xung quanh chúng ta," Thanh Long nói mà không quay đầu lại, giọng anh trầm và đầy cảnh giác. "Bất cứ ai có vẻ như đang cố gắng thu thập thông tin về tôi, về Thiên Long, hoặc về những người phụ nữ của tôi. Huyết Sát Hội đã quay trở lại, và chúng không đơn độc. Mối liên kết với Hắc Ưng là rất sâu sắc, và chúng ta đang đối mặt với một mạng lưới khổng lồ. Chúng ta cần phải đi trước chúng một bước." Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Những thông tin mà Lâm Phong cung cấp đã phác họa nên một bức tranh u ám về sự tàn độc và quy mô của Huyết Sát Hội, một tổ chức tinh vi và tàn ác hơn nhiều so với những gì anh từng nghĩ. Anh cảm nhận được áp lực đè nặng lên vai, áp lực của việc bảo vệ đế chế, bảo vệ những người phụ nữ anh yêu thương. Anh cần phải tìm ra những nguồn tin đặc biệt "ngoài luồng", những kẻ hiểu rõ thế giới ngầm này hơn bất cứ ai, để lấp đầy những lỗ hổng trong thông tin mà Lâm Phong không thể tìm thấy trên mạng hoặc trong các báo cáo chính thức.

Ánh sáng từ màn hình máy tính vẫn hắt lên khuôn mặt của Lâm Phong, anh ta gõ phím liên tục, như một con thoi dệt nên tấm màn thông tin khổng lồ. Hồng Liên vẫn đứng đó, im lặng, đôi mắt sắc lạnh lướt qua từng màn hình, từng dòng chữ, như đang sắp xếp lại những mảnh ghép của quá khứ. Cảm giác bị theo dõi của Thanh Long không phải là vô căn cứ. Ngoài kia, trong cái thành phố tưởng chừng như yên bình này, những con mắt vô hình đã bắt đầu chú ý đến anh, đến Thiên Long, và đến cả những "Thiên địa mỹ nhân" xung quanh anh. Một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng không kém phần khốc liệt, đã chính thức bắt đầu. Thanh Long biết, anh phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất, và anh sẽ không ngần ngại dùng mọi quyền lực, mọi năng lực của mình để bảo vệ những gì thuộc về anh. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, và không ai có thể lấy đi." Anh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn và quyết đoán. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật, và luật của ta sẽ nghiền nát bất cứ kẻ nào dám đối đầu."

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ