Đêm Thiên Hải chìm trong màn sương mỏng, những ánh đèn cao ốc lấp lánh như hàng triệu vì sao lạc lối giữa mặt đất. Bên trong căn hộ bí ẩn tại chung cư Thiên Phúc, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ và tiếng gõ phím liên hồi của Lâm Phong là phá vỡ bầu không khí căng như dây đàn. Tường nhà màu vàng nhạt đã bạc màu theo năm tháng, nhưng bên trong, căn hộ được cải tạo lại hiện đại, tinh tế đến từng chi tiết. Một bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo đứng uy nghiêm ở góc phòng, mùi trầm hương nhẹ dịu quyện lẫn với mùi hoa lài thoang thoảng từ ban công, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với sự căng thẳng đang bao trùm. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, như một bản giao hưởng của cuộc sống mà Thanh Long và Hồng Liên đang tạm thời tách biệt.
Thanh Long, với dáng vóc cao lớn, săn chắc trong bộ đồ đen bó sát, đang kiểm tra lại khẩu súng giảm thanh giấu kín dưới cánh tay và con dao găm sắc lạnh buộc chặt vào bắp chân. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng chi tiết, từng khớp nối của thiết bị, như thể đang hòa mình vào từng vật phẩm kim loại lạnh lẽo. Anh cảm nhận được dòng năng lượng của Thiên Long Ấn đang cuộn chảy trong cơ thể, một nguồn sức mạnh bí ẩn luôn sẵn sàng bùng nổ khi cần thiết. Cảm giác bị theo dõi, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng từ chương trước, vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh, không phải là một sự hoang tưởng, mà là một trực giác sắc bén đến từ khả năng đặc biệt của mình. Nó nhắc nhở anh về sự tồn tại của những con mắt vô hình đang rình rập, đang đánh giá, đang chờ đợi một sai lầm nhỏ nhất để ra đòn. Chính cảm giác đó càng khiến anh thêm cẩn trọng, từng hơi thở đều được kiểm soát, từng động tác đều chuẩn xác. Anh biết, Huyết Sát Hội không phải là những kẻ nghiệp dư, và việc đối đầu với chúng không khác gì nhảy vào miệng cọp. Nhưng cọp thì sao? Đối với Thanh Long, con mồi đôi khi cũng có thể cắn trả, thậm chí là xé xác kẻ săn mồi.
Hồng Liên đứng cạnh bên, dáng người nhỏ nhắn nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc, vẻ đẹp ma mị và bí ẩn của cô được tôn lên trong bộ đồ bó sát màu đen tuyền. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ đường cổ thanh tú và đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao, luôn cảnh giác và không dễ đoán. Cô đang điều chỉnh thiết bị liên lạc siêu nhỏ gắn trên tai, đảm bảo đường truyền an toàn và không bị nhiễu sóng. Đôi môi mỏng thường mím chặt, ít khi cười, giờ đây càng thêm kiên nghị. Cô là cái bóng của Thanh Long, là lưỡi dao sắc bén nhất mà anh có thể tin tưởng. Với Hồng Liên, mạng sống của Thanh Long không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một sự tồn tại, một lẽ sống mà cô nguyện hy sinh tất cả để bảo vệ.
Lâm Phong, với khuôn mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm, quay lại từ màn hình máy tính khổng lồ, ánh sáng xanh hắt lên gọng kính của anh ta. "Tín hiệu cuối cùng cho thấy cứ điểm này nằm sâu dưới khu vực Ga Tàu Điện Ngầm Trung Tâm, sử dụng một phần của Hầm Ngầm Cổ Tích. Bảo vệ rất nghiêm ngặt, sếp cẩn thận." Giọng anh ta hơi run, nhưng ánh mắt kiên định. "Tôi đã phá vỡ được một phần nhỏ hệ thống camera ngoại vi, nhưng bên trong... nó là một mê cung điện tử và vật lý. Có vẻ như chúng đã dùng cả công nghệ hiện đại lẫn những bẫy rập cổ xưa."
Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh lóe lên vẻ tự tin ngút trời. "Năng lực đặc biệt của ta sẽ giúp chúng ta vượt qua. Hồng Liên, cô yểm trợ bên ngoài, bất cứ động tĩnh nào, phải báo ngay." Anh không cần phải giải thích năng lực đặc biệt của mình là gì, Hồng Liên đã quá quen thuộc. Đó là khả năng cảm nhận năng lượng, thay đổi kết cấu vật chất ở mức độ vi mô, và cả sự nhạy bén vượt trội về giác quan mà không ai có thể lý giải. Nó giúp anh nhìn thấu những điều vô hình, nghe thấy những âm thanh tưởng chừng không tồn tại, và đôi khi, lướt qua những bức tường kiên cố nhất.
Hồng Liên đáp lời, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy uy lực và sự chắc chắn. "Rõ. Mạng sống của anh là ưu tiên hàng đầu của tôi." Cô không hề do dự, không hề sợ hãi. Đối với cô, bất cứ mệnh lệnh nào của Thanh Long cũng là luật, là điều phải tuân theo tuyệt đối. Cô đã từng chứng kiến Thanh Long làm những điều tưởng chừng không thể, và cô biết, anh sẽ làm được.
Thanh Long hít một hơi thật sâu, mùi trầm hương và hoa lài làm dịu đi phần nào sự căng thẳng, nhưng không làm lung lay quyết tâm của anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố vẫn đang chuyển mình trong màn đêm. Hàng triệu con người đang ngủ yên, không biết rằng ngay dưới chân họ, một cuộc chiến âm thầm đang diễn ra, một bí mật đã được chôn vùi suốt mười năm đang chuẩn bị được phơi bày. Anh đặt tay lên lồng ngực, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim, và cả sự rung động nhẹ nhàng của Thiên Long Ấn. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì mà Huyết Sát Hội và những kẻ đứng sau chúng có thể ném vào anh. Bởi lẽ, ở Thiên Hải này, anh nói là luật, và luật của anh sẽ nghiền nát bất cứ kẻ nào dám đối đầu. Anh sẽ không để bất cứ ai làm hại đến những người phụ nữ của anh, những thiên địa mỹ nhân mà anh đã thề sẽ bảo vệ bằng mọi giá. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, và không ai có thể lấy đi," anh lẩm bẩm, một lời thề thầm kín hòa vào làn gió đêm, bay đi giữa không trung, mang theo sức nặng của quyền lực và tình yêu. Anh quay người, bước ra khỏi căn hộ, hòa mình vào màn đêm, như một bóng ma đang ẩn mình chờ đợi thời cơ.
***
Dưới lòng đất Thiên Hải, Hầm Ngầm Cổ Tích hiện ra như một mê cung của thời gian. Nửa đêm, không gian nơi đây lạnh lẽo, ẩm ướt và đầy rẫy nguy hiểm. Thanh Long một mình thâm nhập sâu vào, mỗi bước chân đều cẩn trọng, nhịp thở đều đặn, cơ bắp căng cứng trong sự im lặng đáng sợ. Các bức tường bằng đá tảng lớn, điêu khắc những hoa văn và ký tự cổ xưa đã mờ nhạt theo năm tháng, nhưng vẫn toát lên một vẻ bí ẩn, hoang sơ. Các lối đi chật hẹp, tối tăm, đôi khi mở ra những không gian rộng lớn với các cột đá khổng lồ vươn lên giữa bóng tối, như những ngón tay của một vị thần khổng lồ đang nâng đỡ bầu trời. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hầm, tạo nên một nhịp điệu đơn điệu, ám ảnh, hòa cùng tiếng gió rít qua các khe hở, tạo thành những âm thanh kỳ lạ không rõ nguồn gốc, như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa. Mùi đất ẩm, rêu mốc, lưu huỳnh nhẹ, và một mùi hương kim loại đặc trưng của các di vật cổ cũ kỹ len lỏi vào khứu giác, tạo nên một bầu không khí u ám, nặng nề, khiến cảm giác bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên trên càng thêm rõ rệt. Một áp lực vô hình từ những năng lượng cổ xưa, đã tích tụ qua hàng ngàn năm, đè nặng lên tâm trí anh.
Thanh Long lướt đi như một bóng ma, đôi mắt anh, dù trong bóng tối, vẫn sắc bén như chim ưng, quét qua từng ngóc ngách. Anh không cần đến ánh sáng nhân tạo, thị lực của anh đã được cường hóa đến mức có thể nhìn rõ trong môi trường thiếu sáng nhất. Năng lực đặc biệt của anh không chỉ dừng lại ở thị giác. Anh cảm nhận được từng luồng năng lượng nhỏ nhất, từ dòng điện chạy trong dây cáp, đến sóng siêu âm của các cảm biến chuyển động, và cả những luồng khí lạnh lẽo phát ra từ các tia laser vô hình. Từng bước chân anh nhẹ bẫng, tránh xa những điểm chết của cảm biến áp suất, lách qua những tia laser đan xen như mạng nhện. Anh vô hiệu hóa camera an ninh bằng một thao tác nhanh gọn, sử dụng một thiết bị nhỏ phát ra sóng điện từ làm nhiễu loạn mạch xử lý, biến chúng thành những con mắt mù lòa vô dụng.
Khi gặp lính gác, Thanh Long không cần đối đầu trực diện. Anh sử dụng năng lực của mình để cảm nhận nhịp tim, hơi thở, và cả dòng suy nghĩ của đối phương. Một luồng năng lượng nhỏ, tinh tế được anh phóng ra, len lỏi vào hệ thần kinh của kẻ địch, khiến họ đột ngột cảm thấy buồn ngủ không thể cưỡng lại, hoặc một cơn đau đầu nhẹ làm phân tán sự chú ý. Một cái lướt qua, một cái vỗ nhẹ vào gáy, và những tên lính gác ngã xuống bất tỉnh nhân sự, không một tiếng động, không một dấu vết. Thanh Long đảm bảo không ai trong số chúng bị thương nặng, chỉ là một giấc ngủ sâu để anh có đủ thời gian.
Trong đầu anh vang vọng lời của Lâm Phong: "Bảo vệ rất nghiêm ngặt... mê cung điện tử và vật lý... bẫy rập cổ xưa." Nhưng Thanh Long không hề nao núng. Càng nguy hiểm, càng chứng tỏ nơi đây cất giấu những bí mật quan trọng. Anh nhớ lại cảm giác bị theo dõi, cảm giác như có ai đó đang giật dây, đang thao túng mọi thứ từ trong bóng tối. 'Cảm giác bị theo dõi... Huyết Sát Hội, ta sẽ tìm ra các ngươi. Ta sẽ lột trần bộ mặt thật của các ngươi, và nghiền nát nó.'
Anh tiếp tục di chuyển, đôi khi phải uốn lượn qua những khe đá hẹp, đôi khi phải bò qua những đường hầm tối tăm, ẩm ướt. Thiên Long Ấn trên cổ tay anh khẽ rung động, như một la bàn dẫn lối, đưa anh đến gần hơn với trái tim của cứ điểm. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn, phức tạp hơn ở phía trước, không phải là năng lượng tự nhiên của đá và nước, mà là năng lượng của máy móc, của sự tính toán, và của một cái gì đó... cũ kỹ nhưng đầy quyền năng.
Cuối cùng, sau một hành trình dài và đầy thử thách, anh dừng lại trước một bức tường đá không có gì đặc biệt. Nhưng Thiên Long Ấn của anh lại rung lên dữ dội, và năng lực cảm nhận của anh cho biết, đây không phải là một bức tường bình thường. Anh đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh lẽo, một dòng năng lượng tinh tế được truyền đi. Ngay lập tức, một khe hở nhỏ xuất hiện, rồi dần mở rộng. Một cánh cửa ngụy trang tinh vi, ẩn mình hoàn hảo giữa các khối đá, dẫn sâu hơn vào khu vực cấm. Thanh Long nở một nụ cười nửa miệng, đầy mị lực nhưng cũng đầy vẻ tàn nhẫn. Mục tiêu đã ở rất gần.
***
Bên trong cánh cửa ngụy trang là một hành lang hẹp, lát đá granite xám lạnh, dẫn đến một không gian rộng lớn hơn, được chiếu sáng lờ mờ bằng những ngọn đèn huỳnh quang cũ kỹ treo trên trần. Không khí nơi đây khô ráo hơn so với bên ngoài hầm ngầm, nhưng vẫn mang nặng mùi ẩm mốc, bụi bặm và một chút gì đó của giấy cũ. Thanh Long đột nhập vào một căn phòng bí mật, nơi mà mọi thứ dường như dừng lại ở thập kỷ trước.
Căn phòng không lớn lắm, nhưng được bố trí vô cùng khoa học, hay đúng hơn là một kho lưu trữ mật. Hai bên tường là những hàng dài tủ tài liệu bằng kim loại cũ kỹ, sơn màu xám tro, xếp chồng lên nhau đến tận trần nhà. Trên mỗi tủ đều có những nhãn dán mã hóa bằng số và chữ cái, khiến việc tìm kiếm thông tin trở nên bất khả thi nếu không có chìa khóa giải mã. Một bàn làm việc bằng gỗ sồi cũ kỹ nằm ở giữa phòng, trên đó có một chiếc máy tính đời cũ với màn hình CRT to đùng và một chiếc điện thoại bàn màu be đã lỗi thời. Các thiết bị này không được kết nối mạng, cho thấy sự cẩn trọng tuyệt đối của những kẻ nắm giữ bí mật ở đây.
Thanh Long bước vào, mỗi bước chân đều nhẹ như lông hồng, dù sàn nhà bằng bê tông trần có vẻ như sẽ tạo ra tiếng vang lớn. Anh không bật đèn pin, chỉ dựa vào ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn huỳnh quang chập chờn và thị lực siêu việt của mình. Anh nhanh chóng lướt qua các dãy tủ tài liệu, ngón tay lướt nhẹ trên từng nhãn dán mã hóa. Anh không cần đọc từng chữ, năng lực đặc biệt của anh cho phép anh cảm nhận được "năng lượng" của thông tin, của những bí mật được chôn giấu bên trong. Anh tìm kiếm một luồng năng lượng đặc biệt, một sự rung động của quá khứ, của những âm mưu đã được ấp ủ từ rất lâu.
Và rồi, một tập hồ sơ cũ kỹ, màu vàng úa vì thời gian, nằm ở ngăn dưới cùng của một tủ tài liệu khuất tầm nhìn, đột nhiên thu hút sự chú ý của anh. Nó không có nhãn dán mã hóa như những tập khác, mà chỉ có một con dấu nhỏ, mờ nhạt hình đầu lâu và ba giọt máu – biểu tượng của Huyết Sát Hội. Luồng năng lượng từ tập hồ sơ này mạnh mẽ và hỗn loạn hơn bất kỳ thứ gì anh đã cảm nhận từ trước đến nay. Nó chứa đựng sự giận dữ, nỗi sợ hãi, và cả sự tàn nhẫn kinh hoàng.
Thanh Long cẩn thận rút tập hồ sơ ra. Lớp bụi mỏng phủ trên bìa bay lên trong không khí tĩnh mịch. Anh mở tập hồ sơ, trái tim đập mạnh trong lồng ngực. Bên trong là một cuốn sổ cái cũ, loại sổ kế toán mà các doanh nghiệp nhỏ thường dùng từ hàng chục năm trước. Những trang giấy đã ngả màu ố vàng, mực bút bi đã phai mờ, nhưng nét chữ viết tay vẫn rõ ràng, sắc sảo. Anh lướt qua từng trang, ánh mắt dán chặt vào những dòng ghi chép.
Ngay lập tức, một cái tên đập vào mắt anh, khiến anh sốc đến tận cùng: "Dự án Chim Ưng". Dưới đó là hàng loạt các khoản chi tiêu được ghi rõ: "Chi phí cho đội ngũ chuyên gia công nghệ", "Quỹ hỗ trợ nạn nhân tái định cư", "Chi phí mua lại cổ phần ưu đãi", và kinh hoàng hơn, "Chi phí loại bỏ mục tiêu X, Y, Z". Kèm theo đó là những cái tên của các công ty nhỏ, các cá nhân mà anh mơ hồ nhớ đã từng biến mất khỏi thị trường hoặc rơi vào cảnh phá sản không rõ nguyên nhân cách đây mười năm.
Thanh Long lật tiếp trang. Một danh sách dài các "nhân vật cần loại bỏ" được liệt kê rõ ràng, kèm theo phương thức "xử lý" và ngày tháng thực hiện. Mỗi cái tên là một dấu chấm hết cho một cuộc đời, một doanh nghiệp. Và cuối cùng, một dòng chữ lớn, viết bằng mực đỏ: "Dọn đường cho Hắc Ưng trỗi dậy".
Cả người Thanh Long cứng đờ. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ không khí ẩm ướt của hầm ngầm, mà là từ sự kinh hoàng tột độ đang lan tỏa trong tâm trí. Anh đã nghi ngờ, nhưng không ngờ sự thật lại tàn khốc đến thế. Hắc Ưng... 10 năm trước... Không thể tin được! Đây không chỉ là một tổ chức xã hội đen đơn thuần, mà là một mạng lưới tội phạm có tổ chức, tinh vi và tàn ác đến mức kinh hoàng, đã thao túng cả nền kinh tế, loại bỏ đối thủ một cách lạnh lùng để dọn đường cho đế chế của chúng. Đây chính là "Hắc Ưng Mật Mã" mà Lâm Phong đã mơ hồ nhắc đến, và có thể là khởi nguồn của "Đêm Huyết Long" và "Bão Đen" đã từng quét qua Thiên Hải.
Nỗi tức giận dâng lên trong lòng Thanh Long như một cơn bão tố. Anh siết chặt cuốn sổ cái trong tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh đã đánh giá thấp chúng. Rất thấp. Đây không chỉ là một cuộc chiến giành quyền lực hay tiền bạc, đây là một cuộc chiến chống lại một con quái vật đã được nuôi dưỡng trong bóng tối suốt một thập kỷ, một con quái vật đang vươn những xúc tu của nó để bóp nghẹt thành phố này. Anh chợt nhớ đến Mỹ Ngọc, đến Tiểu Linh, đến Kim Anh, đến tất cả những người phụ nữ anh yêu thương. Họ có thể là những mục tiêu tiếp theo trong danh sách "cần loại bỏ" của Huyết Sát Hội nếu anh không hành động.
Thanh Long lấy ra một thiết bị đặc biệt nhỏ gọn từ túi áo, nó được thiết kế để chụp lại tài liệu mà không gây ra tiếng động hay ánh sáng flash. Từng trang giấy được chụp lại một cách tỉ mỉ, cẩn thận. Anh không thể mang theo cuốn sổ này, vì nó có thể bị phát hiện. Nhưng những bằng chứng này... chúng là chìa khóa. Chìa khóa để mở ra cánh cửa đen tối của quá khứ, và cũng là vũ khí để anh nghiền nát Huyết Sát Hội và Tập đoàn Hắc Ưng. Anh cảm nhận sự rúng động trong tâm trí, không chỉ là của riêng anh, mà là của Thiên Long Ấn, như thể nó cũng đang tức giận, cũng đang đòi hỏi sự công bằng. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến khốc liệt hơn nhiều, một cuộc chiến mà anh sẽ phải đối mặt với những bí mật kinh hoàng nhất của thành phố này.
***
Sương mù nhẹ giăng lối trên Ga Tàu Điện Ngầm Trung Tâm khi Thanh Long thoát ra khỏi hầm ngầm qua một lối thoát hiểm bí mật. Trời bắt đầu hửng sáng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên cố gắng xuyên qua màn sương, vẽ nên một khung cảnh mờ ảo, huyền bí. Không khí bên ngoài lạnh ẩm, nhưng Thanh Long cảm thấy một luồng khí nóng rực cháy trong lồng ngực, pha lẫn giữa sự tức giận và quyết tâm. Anh hòa vào dòng người đổ về ga tàu, những khuôn mặt vội vã, những âm thanh ồn ào của một thành phố đang thức giấc hoàn toàn đối lập với sự tĩnh mịch và lạnh lẽo của hầm ngầm vừa rồi.
Hồng Liên đã chờ sẵn ở một góc khuất, dáng người cô hòa lẫn vào đám đông một cách hoàn hảo. Đôi mắt sắc lạnh của cô lướt qua từng khuôn mặt, từng cử động, như một thợ săn đang cảnh giác cao độ. Khi Thanh Long xuất hiện, cô khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng ánh mắt lộ rõ sự lo lắng xen lẫn mong chờ. Cô đã cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ và hỗn loạn phát ra từ Thanh Long khi anh ở sâu dưới lòng đất, một luồng năng lượng báo hiệu rằng anh đã tìm thấy điều gì đó kinh khủng.
Thanh Long đi đến bên cô, trao đổi nhanh bằng ánh mắt. Không cần nói thành lời, Hồng Liên đã hiểu. "Mọi chuyện ổn chứ?" cô hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, chỉ đủ cho hai người nghe thấy giữa tiếng ồn ào của nhà ga. Có một chút lo lắng ẩn chứa trong câu hỏi, một điều hiếm thấy ở nữ sát thủ lạnh lùng này.
Khuôn mặt Thanh Long lộ rõ vẻ căng thẳng và tức giận. Đôi mắt sâu thẳm của anh giờ đây rực cháy, như có ngọn lửa bùng lên từ tận đáy lòng. "Không, không ổn chút nào. Chúng ta đã đánh giá thấp chúng... và Hắc Ưng." Giọng anh trầm khàn, mang theo sự nặng nề của những bí mật vừa được khám phá. Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào túi áo nơi chứa thiết bị đã chụp lại tài liệu, như thể muốn kiểm tra xem những bằng chứng đó có còn ở đó hay không.
Hồng Liên không hỏi thêm. Cô biết Thanh Long sẽ kể cho cô nghe tất cả khi thời điểm thích hợp. Ngay lúc này, điều quan trọng nhất là rời khỏi đây một cách an toàn. Cô khẽ ra hiệu bằng mắt, và hai người hòa vào dòng người đang đổ về phía cửa soát vé, biến mất vào ga tàu điện ngầm như hai cái bóng.
Trong lúc di chuyển, Thanh Long lướt qua những hình ảnh tài liệu đã chụp được trên thiết bị của mình. Những cái tên, những con số, những dòng chữ đỏ "Dọn đường cho Hắc Ưng trỗi dậy" cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh nhận ra rằng, những gì anh vừa khám phá không chỉ là một phần nhỏ của một âm mưu, mà là xương sống, là nền tảng cho sự trỗi dậy của một đế chế tội phạm. Anh đã tìm thấy manh mối trực tiếp về "Hắc Ưng Mật Mã", về cách chúng đã thao túng và hủy hoại cuộc sống của biết bao người để đạt được mục đích. Sự kiện "Đêm Huyết Long" và "Bão Đen" mà Lâm Phong từng nhắc đến, giờ đây không còn là những câu chuyện mơ hồ, mà là những chương đen tối được viết bằng máu và nước mắt.
Anh cũng nhận ra một điều khác. Cuốn sổ cái này, những ghi chép này, chỉ là một phần nhỏ. Chắc chắn phải có một "Sổ Đen Huyết Sát" hoặc một tài liệu lưu trữ bí mật tương tự, chi tiết và đầy đủ hơn, vẫn còn tồn tại ở đâu đó. Có thể những thông tin trong đó sẽ hé lộ cả quá khứ của Hồng Liên, hay những người đã từng bị Huyết Sát Hội săn đuổi, những số phận đã bị định đoạt bởi bàn tay của tổ chức tàn độc này. Nỗi tức giận trong anh không ngừng lớn lên, nhưng cùng với đó là một quyết tâm sắt đá chưa từng có.
Anh siết chặt nắm đấm, ánh mắt anh đầy vẻ rực lửa của quyết tâm. Đây không còn là cuộc chiến của một mình anh nữa. Đây là cuộc chiến để bảo vệ công lý, bảo vệ những người vô tội, và đặc biệt là bảo vệ những thiên địa mỹ nhân của anh. Huyết Sát Hội và Hắc Ưng, chúng đã tạo ra một thế giới ngầm tàn bạo, nhưng chúng sẽ phải trả giá. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, và không ai có thể lấy đi," anh lẩm bẩm, lời thề này giờ đây không chỉ là sự khẳng định quyền lực, mà còn là một lời tuyên chiến. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật, và luật của ta sẽ nghiền nát bất cứ kẻ nào dám đối đầu. Các ngươi đã chơi trò của mình trong bóng tối quá lâu rồi. Giờ là lúc ta lật đổ bàn cờ này." Thanh Long không còn là kẻ bị theo dõi. Anh đã trở thành thợ săn. Và con mồi của anh, chính là đế chế Hắc Ưng được xây dựng trên máu và nước mắt trong suốt mười năm qua.