Tiếng còi tàu điện ngầm rít lên một hồi dài rồi tắt hẳn, trả lại sự tĩnh lặng tạm thời cho đường hầm tối tăm. Thanh Long và Hồng Liên, hòa mình vào dòng người vừa đổ ra từ các toa tàu, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của bất kỳ kẻ theo dõi tiềm tàng nào. Không một lời nói, không một ánh mắt thừa thãi, sự ăn ý giữa họ đã đạt đến mức hoàn hảo, như hai mảnh ghép của một bức tranh chết chóc. Khi chiếc taxi lao đi trong màn đêm còn sót lại của rạng sáng, Thanh Long đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn đường lướt qua như những vệt sáng ma mị. Trong tâm trí anh, những hình ảnh, những con chữ từ các tài liệu vừa thu được vẫn xoáy mạnh, tạo thành một cơn bão dữ dội. Anh không còn cảm giác bị săn đuổi nữa. Thay vào đó, một ngọn lửa cuồng nộ và quyết tâm đang bùng cháy dữ dội trong lồng ngực. Ngọn lửa đó không chỉ dành cho Huyết Sát Hội, mà còn cho cả Hắc Ưng, cho những kẻ đã giật dây, thao túng và hủy hoại cuộc đời của vô số người. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thầm nhủ, lời thề này giờ đây không chỉ là sự khẳng định quyền lực mà còn là một lời tuyên chiến. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật, và luật của ta sẽ nghiền nát bất cứ kẻ nào dám đối đầu. Các ngươi đã chơi trò của mình trong bóng tối quá lâu rồi. Giờ là lúc ta lật đổ bàn cờ này." Thanh Long không còn là kẻ bị theo dõi. Anh đã trở thành thợ săn. Và con mồi của anh, chính là đế chế Hắc Ưng được xây dựng trên máu và nước mắt trong suốt mười năm qua, cùng những bàn tay dơ bẩn đã nhúng chàm từ quá khứ.
***
Đêm đã buông xuống trên khu chung cư Thiên Phúc, nhưng trong căn hộ bí ẩn của Thanh Long, ánh sáng vẫn rực rỡ, chiếu rọi lên chồng tài liệu ngổn ngang và màn hình máy tính đang phát sáng. Tiếng còi xe và tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo nên một bản giao hưởng đô thị không ngừng nghỉ. Bên trong, tiếng nước chảy nhẹ từ đài phun nước mini, tiếng chuông gió khẽ khàng mỗi khi có làn gió lùa qua khe cửa, và đôi khi là âm thanh năng lượng lưu chuyển tinh vi mà chỉ Thanh Long mới cảm nhận được khi anh tập trung tu luyện, tất cả tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến lạ lùng. Hương hoa lài thoang thoảng từ ban công, mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, hòa quyện với mùi giấy cũ, mực in và mùi cà phê mới pha, kích thích mọi giác quan. Căn hộ này, với sự kết hợp giữa nét cổ xưa và hiện đại, luôn mang một vẻ bí ẩn, linh thiêng nhưng cũng đầy ấm cúng. Ánh sáng tự nhiên ban ngày có thể tràn vào qua ban công, nhưng vào ban đêm, những góc khuất lại càng trở nên tối tăm, ẩn chứa những bí mật.
Thanh Long ngồi thẳng lưng trước bàn làm việc, đôi mắt sâu thẳm nhưng sắc bén của anh tập trung cao độ vào màn hình. Anh dùng ngón tay thon dài, lướt nhẹ qua hình ảnh một biểu tượng kỳ lạ được phóng to. Đó là một hình ảnh được chụp lại từ một tấm bản đồ cũ kỹ, trong số hàng trăm tài liệu anh và Hồng Liên đã mang về từ hầm ngầm. Biểu tượng đó không phải là hình đầu rồng của Huyết Sát Hội, cũng không phải là logo đại bàng của Hắc Ưng. Nó là một vòng tròn đan xen những đường nét uốn lượn phức tạp, gợi nhớ đến một con rắn tự cắn đuôi, nhưng lại được cách điệu một cách tinh xảo và cổ kính, như một dấu ấn của một nền văn minh đã thất lạc.
"Biểu tượng này... nó không giống bất kỳ logo của băng đảng nào Lâm Phong từng thống kê," Thanh Long lẩm bẩm, giọng trầm khàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình. Anh đã dành hàng giờ đồng hồ để so sánh, phân tích từng chi tiết nhỏ của biểu tượng này với những thông tin đã có trong cơ sở dữ liệu của Lâm Phong, nhưng mọi thứ đều không khớp. Điều này làm anh cảm thấy khó chịu, như thể có một mảnh ghép quan trọng còn thiếu trong bức tranh lớn mà anh đang cố gắng hoàn thiện.
Hồng Liên ngồi đối diện anh, trên chiếc ghế bành bọc da đen, dáng người cô nhỏ nhắn nhưng đầy vẻ linh hoạt. Mái tóc đen dài của cô được buộc cao gọn gàng, để lộ đường cổ thanh tú và đôi mắt đen láy sắc lạnh, luôn cảnh giác. Cô không nói nhiều, chỉ im lặng quan sát, thỉnh thoảng lật từng trang hồ sơ, từng bức ảnh được chụp lại từ hầm ngầm. Những ngón tay thon dài của cô lướt trên mặt giấy, tìm kiếm những chi tiết nhỏ, những manh mối mà Thanh Long có thể đã bỏ qua. Ánh mắt cô đôi khi dừng lại ở những dòng chữ, những con số, lộ rõ vẻ trầm tư.
"Nó mang một vẻ cổ xưa, như một dấu ấn của cái gì đó đã bị lãng quên," Hồng Liên khẽ nói, giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng mang theo một sự chắc chắn đến lạ. Cô không nhìn Thanh Long, ánh mắt vẫn dán vào một bản vẽ kiến trúc cũ kỹ của một tòa nhà nào đó. "Cảm giác như nó đã tồn tại từ rất lâu rồi, trước cả khi Huyết Sát Hội hay Hắc Ưng xuất hiện."
Thanh Long khẽ gật đầu. Cảm giác đó cũng len lỏi trong tâm trí anh. Biểu tượng này không chỉ đơn thuần là một logo, nó còn ẩn chứa một thứ gì đó sâu xa hơn, một loại quyền năng, một lịch sử. Anh nhớ lại cảm giác năng lượng bất thường mà anh cảm nhận được từ biểu tượng Huyết Sát Hội trên tấm huy hiệu. Liệu biểu tượng này có liên quan? Hay nó là nguồn gốc của tất cả? Anh đặt tay lên Thiên Long Ấn, thứ vẫn luôn nằm trong túi áo anh, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc từ nó, như một nguồn sức mạnh vô hình đang dẫn lối.
Anh phóng to hình ảnh biểu tượng thêm lần nữa, cố gắng nắm bắt từng đường nét, từng góc cạnh. Những chi tiết nhỏ xíu, gần như không thể nhận ra bằng mắt thường, hiện ra rõ ràng hơn. Anh nhận thấy có những ký tự nhỏ xíu được khắc chìm trong các đường uốn lượn, gần như vô hình. Đó không phải là chữ viết thông thường, mà là một dạng mật mã cổ xưa, một thứ ngôn ngữ mà anh chưa từng thấy. "Mật mã..." anh lẩm bẩm. "Hắc Ưng Mật Mã?"
Hồng Liên nghe thấy, ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô hơi nheo lại, vẻ mặt nghiêm nghị. "Một mật mã không phải ai cũng có thể đọc được," cô nói. "Nếu nó cổ xưa như vậy, chắc chắn chỉ có những người đã được truyền dạy mới có thể hiểu."
Thanh Long suy nghĩ. Điều này có nghĩa là tổ chức đứng sau biểu tượng này không chỉ là một băng đảng đơn thuần. Nó phải là một thứ gì đó có lịch sử lâu đời, có hệ thống truyền thừa, và có khả năng che giấu bí mật một cách tinh vi đến mức ngay cả Lâm Phong, với tất cả tài năng công nghệ của mình, cũng chưa từng thống kê được. Càng đi sâu vào thế giới ngầm, anh càng nhận ra rằng những gì mình biết chỉ là phần nổi của một tảng băng trôi khổng lồ, ẩn chứa vô số bí mật và những thế lực mà anh chưa từng ngờ tới.
Anh quyết định không tự mình cố gắng giải mã nó nữa. Có những chuyên gia tốt hơn cho việc này. Anh vớ lấy chiếc điện thoại, bấm gọi cho Lâm Phong. Đầu dây bên kia, chỉ sau vài tiếng chuông, đã có người nhấc máy.
***
Màn hình lớn trong căn hộ của Thanh Long sáng rực, chiếu rọi khuôn mặt gầy gò, đeo kính cận của Lâm Phong. Trông cậu có vẻ thư sinh trong chiếc áo hoodie đơn giản, nhưng ánh mắt lanh lợi và nhanh nhẹn của cậu lại cho thấy một trí tuệ phi thường. Gương mặt cậu hiện tại nghiêm trọng hơn bao giờ hết, những sợi tóc lòa xòa trước trán cũng không thể che giấu được sự tập trung cao độ. Phía sau Lâm Phong, hàng loạt màn hình máy tính khác đang nhấp nháy, hiển thị các biểu đồ phức tạp, dữ liệu mã hóa, và vô số hình ảnh tài liệu mà Thanh Long đã gửi cho cậu.
"Thanh Long, biểu tượng này..." Lâm Phong bắt đầu, giọng cậu đầy vẻ kinh ngạc và xen lẫn chút lo lắng. "Tôi đã chạy toàn bộ cơ sở dữ liệu quốc tế, từ các tổ chức tội phạm, hội kín, cho đến các giáo phái cổ xưa. Mọi thứ đều không khớp, cho đến khi tôi tìm thấy một thư mục bị ẩn sâu trong các tài liệu mật của Interpol, được đánh dấu là 'chưa xác minh'."
Thanh Long và Hồng Liên chăm chú lắng nghe, ánh mắt không rời khỏi màn hình. Sự căng thẳng trong căn phòng tăng lên rõ rệt.
Lâm Phong hít một hơi sâu, điều chỉnh kính. "Thanh Long, biểu tượng này là của 'Bóng Đêm Thầm Lặng'. Một tổ chức môi giới ngầm đã biến mất cách đây gần mười năm, nhưng ảnh hưởng của chúng thì vẫn còn rất sâu rộng."
Nghe đến cái tên "Bóng Đêm Thầm Lặng", Thanh Long cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cái tên đó, nó gợi lên một sự bí ẩn, một sự tồn tại mờ ảo mà ngay cả trong thế giới ngầm, cũng chỉ là những lời đồn đại. Anh chưa từng nghe qua tên này từ bất kỳ nguồn tin nào, kể cả từ Tùng 'Sẹo' hay Bà Ba. Điều này chứng tỏ mức độ bí mật và sức ảnh hưởng của chúng phải lớn đến mức nào.
"Bóng Đêm Thầm Lặng?" Thanh Long lặp lại, giọng trầm khàn. "Chúng là ai? Và tại sao lại biến mất?"
Lâm Phong gõ lạch cạch trên bàn phím, một biểu đồ phức tạp hiện lên trên màn hình chính. "Chúng là một mạng lưới môi giới, một tổ chức trung gian chuyên nghiệp trong thế giới ngầm. Không tham gia trực tiếp vào các phi vụ, nhưng chúng cung cấp mọi thứ: từ thông tin tình báo tối mật, kế hoạch tác chiến, cho đến việc 'dọn dẹp' hiện trường, xóa sổ dấu vết và thậm chí là 'thanh trừng' những đối tượng cản đường một cách hoàn hảo. Chúng không có bộ mặt, không có lãnh đạo cụ thể, chỉ là một tập hợp những cá nhân siêu việt về công nghệ, chiến thuật, và khả năng che giấu."
"Xóa sổ... thanh trừng..." Hồng Liên khẽ lẩm bẩm, đôi mắt cô nheo lại, ánh lên một tia cảm xúc khó nắm bắt, như một ký ức đau buồn vừa ùa về. Cô vô thức chạm vào một vết sẹo mờ trên cổ tay trái, một thói quen cũ mỗi khi cô cảm thấy bất an hay nhớ về quá khứ.
"Chính xác," Lâm Phong tiếp tục, không để ý đến phản ứng của Hồng Liên. "Chúng chính là kẻ đã dàn xếp các phi vụ 'thanh trừng' cho Trần Đức Hùng khi Hắc Ưng mới bắt đầu bành trướng. Chúng xóa sổ mọi dấu vết, khiến cho Huyết Sát Hội trở thành bình phong hoàn hảo." Cậu trình chiếu một loạt các tài liệu được mã hóa, đó là những bản hợp đồng, những báo cáo chi tiết về các phi vụ ám sát, phá hoại kinh tế, và các cuộc thôn tính được thực hiện một cách cực kỳ tinh vi. Trên mỗi tài liệu đều có biểu tượng "Bóng Đêm Thầm Lặng" và những dấu hiệu của Huyết Sát Hội.
Thanh Long nhìn chằm chằm vào những tài liệu đó, một luồng tức giận cuộn trào trong anh. Mọi thứ dần trở nên rõ ràng. "Vậy ra, Huyết Sát Hội chỉ là một con rối... và Hắc Ưng đã được xây dựng trên một nền móng tội ác còn sâu hơn." Giọng anh trầm xuống, nặng trĩu. Cảm giác này giống như việc anh đang bóc tách từng lớp vỏ bọc, chỉ để phát hiện ra một thứ thối rữa và tàn độc hơn nằm sâu bên trong.
"Không chỉ là con rối, Thanh Long," Lâm Phong nói, gương mặt cậu lộ rõ vẻ lo lắng. "Huyết Sát Hội là cánh tay đắc lực của 'Bóng Đêm Thầm Lặng', được dùng để thực hiện những công việc bẩn thỉu. Nhưng kẻ ra lệnh, kẻ đứng sau tất cả, kẻ biến những kế hoạch tàn độc nhất thành hiện thực, lại chính là tổ chức này. Và kẻ hưởng lợi, kẻ đã xây dựng đế chế từ những phi vụ đó, không ai khác chính là Trần Đức Hùng và Tập đoàn Hắc Ưng."
Lâm Phong trình chiếu thêm một loạt các biểu đồ, thể hiện mối liên hệ chằng chịt giữa "Bóng Đêm Thầm Lặng", Huyết Sát Hội và Tập đoàn Hắc Ưng. Những mũi tên màu đỏ, biểu thị các phi vụ "thanh trừng", đều dẫn về một điểm chung: sự trỗi dậy thần tốc của Hắc Ưng trong suốt mười năm qua. Những gì anh đã tìm thấy trong hầm ngầm của Huyết Sát Hội chỉ là một phần nhỏ, những ghi chép về các phi vụ cụ thể. Nhưng Lâm Phong, với khả năng phân tích siêu việt, đã tổng hợp chúng lại, kết nối với hàng ngàn dữ liệu khác, và vẽ nên một bức tranh toàn cảnh đáng sợ.
"Đây là bằng chứng về 'Hắc Ưng Mật Mã' mà tôi đã tìm kiếm," Thanh Long nói, ánh mắt rực lửa. "Những phi vụ thanh trừng, những hợp đồng ám sát, những cuộc thôn tính bất chính... tất cả đều được ghi chép lại ở đây, bằng mật mã của 'Bóng Đêm Thầm Lặng'." Anh cảm nhận được sự thôi thúc phải hành động, phải lật đổ cái đế chế dơ bẩn này.
"Đúng vậy," Lâm Phong xác nhận. "Và nó giải thích tại sao Hắc Ưng lại có thể trỗi dậy nhanh chóng và mạnh mẽ đến vậy chỉ trong một thập kỷ. Chúng đã loại bỏ mọi đối thủ, thao túng mọi thị trường, không từ thủ đoạn nào. Những gì tôi tìm thấy còn có cả những thông tin về 'Đêm Huyết Long' và 'Bão Đen'... những sự kiện chấn động đã từng xảy ra 10 năm trước, khiến hàng loạt doanh nghiệp sụp đổ, nhiều gia đình tan nát. Những gì chúng gây ra... còn kinh khủng hơn tôi tưởng."
Thanh Long siết chặt nắm đấm. "Trần Đức Hùng... hắn ta không phải là một doanh nhân tầm thường. Hắn là một con quỷ được che đậy bởi vẻ ngoài hào nhoáng. Ngay từ đầu, hắn đã xây dựng đế chế của mình trên máu và nước mắt." Anh nhìn sang Hồng Liên, thấy đôi mắt cô vẫn dán chặt vào màn hình, vẻ mặt trầm tư nhưng ẩn chứa một nỗi đau khó tả. Anh hiểu rằng, những thông tin này chắc chắn đã chạm đến một phần quá khứ của cô, những vết sẹo không chỉ nằm trên da thịt mà còn khắc sâu trong tâm hồn.
"Nhưng có một điều lạ, Thanh Long," Lâm Phong tiếp tục, vẻ mặt cậu càng thêm nghiêm trọng. "Sau khi Hắc Ưng đạt được vị thế vững chắc, 'Bóng Đêm Thầm Lặng' dường như biến mất hoàn toàn. Mọi dấu vết của chúng bị xóa sạch khỏi mạng lưới ngầm, như thể chúng chưa từng tồn tại. Chỉ còn Huyết Sát Hội là tiếp tục hoạt động, nhưng giờ đây chúng chỉ là một băng đảng hạng hai, chuyên làm những việc vặt vãnh. Đây là một sự biến mất quá hoàn hảo, quá đột ngột."
Thanh Long suy nghĩ. Một tổ chức mạnh mẽ và tinh vi như "Bóng Đêm Thầm Lặng" không thể biến mất không dấu vết. Chỉ có hai khả năng: một là chúng đã hoàn thành sứ mệnh và tự giải thể, hai là chúng đã ẩn mình sâu hơn nữa, chờ đợi một cơ hội khác để xuất hiện. Nhưng nếu là khả năng thứ hai, thì mục đích của chúng là gì? Và tại sao lại để lại Huyết Sát Hội như một bình phong yếu ớt?
"Có vẻ như chúng đã hoàn thành mật ước của mình," Thanh Long nói, giọng anh đầy vẻ suy tư. "Mật ước giữa bóng tối và sự tham lam, đã tạo ra một đế chế. Nhưng chúng không thể biến mất hoàn toàn. Chắc chắn vẫn còn những mối liên hệ, những kẻ đã từng là thành viên của chúng. Lâm Phong, tiếp tục đào sâu. Hãy tìm mọi thứ về những kẻ đã từng là thành viên của 'Bóng Đêm Thầm Lặng', đặc biệt là những kẻ đã tham gia vào các phi vụ 10 năm trước."
"Tôi sẽ làm ngay," Lâm Phong đáp, gật đầu lia lịa, ánh mắt lanh lợi của cậu lại sáng lên vẻ hăng hái. "Chuyện này, để tôi xử lý."
Cuộc gọi kết thúc, màn hình lớn trở lại màu đen, phản chiếu hình ảnh của Thanh Long và Hồng Liên trong căn phòng tĩnh lặng.
***
Rạng sáng đã buông xuống, mang theo hơi se lạnh len lỏi qua ô cửa sổ mở hờ. Thành phố Thiên Hải vẫn còn chìm trong giấc ngủ, những ánh đèn đường cuối cùng cũng dần tắt. Trong căn hộ bí ẩn, ánh sáng đèn vàng ấm áp chiếu rọi lên gương mặt căng thẳng của Thanh Long. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh mờ ảo của thành phố, cảm nhận cơn gió lạnh khẽ lùa qua khe tóc. Những gì Lâm Phong vừa tiết lộ đã mở ra một vực thẳm mới, một sự thật tàn khốc hơn cả những gì anh từng tưởng tượng.
Hồng Liên ngồi trên sofa, khẽ ôm lấy vai mình, dáng vẻ cô mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn nhìn xa xăm, như thể đang nhìn xuyên qua bức tường, về một quá khứ xa xăm. Sự thật về "Bóng Đêm Thầm Lặng" và mật ước giữa chúng với Huyết Sát Hội và Hắc Ưng 10 năm trước đã không chỉ làm Thanh Long sửng sốt, mà còn khơi gợi trong lòng cô những nỗi đau chôn giấu.
"Càng đào sâu, càng thấy mọi thứ phức tạp hơn," Thanh Long khẽ nói, giọng anh trầm khàn, hòa vào tiếng gió đêm. "Có vẻ như chúng ta chỉ mới chạm đến bề mặt của một tảng băng chìm. Trần Đức Hùng, Hắc Ưng... chúng chỉ là những con tốt lớn hơn trong một trò chơi mà chúng ta còn chưa hiểu hết luật lệ."
Hồng Liên không đáp lời ngay. Cô hít một hơi thật sâu, như muốn xua đi những ám ảnh đang bủa vây. Khi cô lên tiếng, giọng cô khẽ như tiếng gió, nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả. "Những kẻ bị xóa sổ... họ không bao giờ có thể lên tiếng. Giống như... những bóng ma. Không ai biết họ đã từng tồn tại, không ai nhớ đến họ. Kẻ gây tội thì ung dung sống trong vinh hoa phú quý, còn nạn nhân thì mãi mãi biến mất, không một dấu vết."
Thanh Long quay lại nhìn cô. Anh thấy đôi mắt cô ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm, một nỗi đau mà anh cảm nhận được, không chỉ là sự đồng cảm, mà còn là một sự kết nối kỳ lạ. Anh hiểu rằng, những lời Hồng Liên nói không chỉ là cảm thán về những nạn nhân vô danh. Cô đang nói về chính mình, hoặc về một người thân nào đó của cô, đã từng bị "xóa sổ" bởi những thế lực tàn độc này. Vết sẹo trên cổ tay cô, hành động vô thức chạm vào nó, tất cả đều là những mảnh ghép của một quá khứ đầy bi kịch.
Anh bước đến bên cô, ngồi xuống cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô. Bàn tay cô lạnh ngắt, nhưng anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng. "Không ai bị lãng quên mãi mãi đâu, Hồng Liên," anh nói, giọng anh trầm ấm, đầy vẻ kiên định. "Giờ đây chúng ta đã biết. Chúng ta sẽ lôi tất cả những kẻ đứng sau ra ánh sáng. Chúng sẽ phải trả giá cho những gì đã gây ra, gấp bội lần."
Thanh Long siết chặt Thiên Long Ấn trong túi áo, cảm nhận nguồn năng lượng mạnh mẽ đang lưu chuyển trong cơ thể. Nỗi tức giận trong anh không ngừng lớn lên, nhưng cùng với đó là một quyết tâm sắt đá chưa từng có. Đây không còn là cuộc chiến vì lợi ích cá nhân, hay đơn thuần là chống lại một băng đảng xã hội đen. Đây là cuộc chiến để bảo vệ công lý, để đòi lại sự thật cho những "bóng ma" đã bị xóa sổ, và để bảo vệ những người anh yêu thương – những "thiên địa mỹ nhân" của anh, khỏi những thế lực tàn độc này.
Anh nhìn Hồng Liên, ánh mắt anh đầy vẻ rực lửa của quyết tâm. "Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai bị xóa sổ nữa. Chúng ta sẽ tìm ra 'Sổ Đen Huyết Sát', tìm ra tất cả những bí mật bị chôn vùi. Và ta hứa, những kẻ đã gây ra tội ác cách đây 10 năm, sẽ phải hối hận vì đã tồn tại."
Hồng Liên ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy của cô nhìn thẳng vào anh. Trong ánh mắt cô, sự sợ hãi và ám ảnh dần được thay thế bằng một tia hy vọng, một niềm tin mãnh liệt. Cô khẽ gật đầu, siết nhẹ tay anh. Giây phút đó, giữa hai người họ, không chỉ là sự đồng điệu của những kẻ cùng chiến tuyến, mà còn là một sự kết nối sâu sắc hơn, một lời thề ngầm không cần phải nói ra.
"Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," Thanh Long thầm nhủ. Quyền lực để thay đổi thế giới, để lật đổ những kẻ ác. Và hương vị của cô, của sự tin tưởng, của sự đồng hành, đã tiếp thêm sức mạnh cho anh. "Hắc Ưng... Bóng Đêm Thầm Lặng... các ngươi đã tạo ra một thế giới ngầm tàn bạo, nhưng các ngươi sẽ phải trả giá. Ta sẽ là cơn ác mộng tồi tệ nhất của các ngươi."