Thiên địa mỹ nhân
Chương 77

Bóng Đêm Vươn Tay: Lời Cảnh Cáo Cho Nàng Thơ

4489 từ
Mục tiêu: Một trong những mỹ nhân thân cận của Thanh Long (Tiểu Linh) bị theo dõi và cảnh cáo, khiến anh nhận ra kẻ thù đã bắt đầu nhắm vào những người anh yêu thương.,Làm rõ hơn bản chất tàn độc và mạng lưới rộng khắp của Huyết Sát Hội/Hắc Ưng, cho thấy chúng không chỉ tấn công trực diện mà còn uy hiếp gián tiếp, liên quan đến các sự kiện từ 10 năm trước mà Thanh Long đang điều tra.,Tăng cường quyết tâm của Thanh Long trong việc bảo vệ những người phụ nữ của mình, đồng thời thúc đẩy anh điều tra sâu hơn về 'Bóng Đêm Thầm Lặng' và mối liên hệ với các mối nguy hiểm hiện tại.,Gieo mầm sự lo lắng và bất an trong nhóm mỹ nhân, tạo tiền đề cho sự phát triển nhân vật của họ trong Arc này.
Nhân vật: Thanh Long, Tiểu Linh, Hồng Liên, Lâm Phong, Thợ Săn (Kẻ Sát Thủ)
Mood: Tense, protective, angry, determined, slightly mysterious.
Kết chương: [object Object]

Rạng sáng đã buông xuống, mang theo hơi se lạnh len lỏi qua ô cửa sổ mở hờ. Thành phố Thiên Hải vẫn còn chìm trong giấc ngủ, những ánh đèn đường cuối cùng cũng dần tắt. Trong căn hộ bí ẩn, ánh sáng đèn vàng ấm áp chiếu rọi lên gương mặt căng thẳng của Thanh Long. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh mờ ảo của thành phố, cảm nhận cơn gió lạnh khẽ lùa qua khe tóc. Những gì Lâm Phong vừa tiết lộ đã mở ra một vực thẳm mới, một sự thật tàn khốc hơn cả những gì anh từng tưởng tượng.

Hồng Liên ngồi trên sofa, khẽ ôm lấy vai mình, dáng vẻ cô mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn nhìn xa xăm, như thể đang nhìn xuyên qua bức tường, về một quá khứ xa xăm. Sự thật về "Bóng Đêm Thầm Lặng" và mật ước giữa chúng với Huyết Sát Hội và Hắc Ưng 10 năm trước đã không chỉ làm Thanh Long sửng sốt, mà còn khơi gợi trong lòng cô những nỗi đau chôn giấu.

"Càng đào sâu, càng thấy mọi thứ phức tạp hơn," Thanh Long khẽ nói, giọng anh trầm khàn, hòa vào tiếng gió đêm. "Có vẻ như chúng ta chỉ mới chạm đến bề mặt của một tảng băng chìm. Trần Đức Hùng, Hắc Ưng... chúng chỉ là những con tốt lớn hơn trong một trò chơi mà chúng ta còn chưa hiểu hết luật lệ."

Hồng Liên không đáp lời ngay. Cô hít một hơi thật sâu, như muốn xua đi những ám ảnh đang bủa vây. Khi cô lên tiếng, giọng cô khẽ như tiếng gió, nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả. "Những kẻ bị xóa sổ... họ không bao giờ có thể lên tiếng. Giống như... những bóng ma. Không ai biết họ đã từng tồn tại, không ai nhớ đến họ. Kẻ gây tội thì ung dung sống trong vinh hoa phú quý, còn nạn nhân thì mãi mãi biến mất, không một dấu vết."

Thanh Long quay lại nhìn cô. Anh thấy đôi mắt cô ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm, một nỗi đau mà anh cảm nhận được, không chỉ là sự đồng cảm, mà còn là một sự kết nối kỳ lạ. Anh hiểu rằng, những lời Hồng Liên nói không chỉ là cảm thán về những nạn nhân vô danh. Cô đang nói về chính mình, hoặc về một người thân nào đó của cô, đã từng bị "xóa sổ" bởi những thế lực tàn độc này. Vết sẹo trên cổ tay cô, hành động vô thức chạm vào nó, tất cả đều là những mảnh ghép của một quá khứ đầy bi kịch.

Anh bước đến bên cô, ngồi xuống cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô. Bàn tay cô lạnh ngắt, nhưng anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng. "Không ai bị lãng quên mãi mãi đâu, Hồng Liên," anh nói, giọng anh trầm ấm, đầy vẻ kiên định. "Giờ đây chúng ta đã biết. Chúng ta sẽ lôi tất cả những kẻ đứng sau ra ánh sáng. Chúng sẽ phải trả giá cho những gì đã gây ra, gấp bội lần."

Thanh Long siết chặt Thiên Long Ấn trong túi áo, cảm nhận nguồn năng lượng mạnh mẽ đang lưu chuyển trong cơ thể. Nỗi tức giận trong anh không ngừng lớn lên, nhưng cùng với đó là một quyết tâm sắt đá chưa từng có. Đây không còn là cuộc chiến vì lợi ích cá nhân, hay đơn thuần là chống lại một băng đảng xã hội đen. Đây là cuộc chiến để bảo vệ công lý, để đòi lại sự thật cho những "bóng ma" đã bị xóa sổ, và để bảo vệ những người anh yêu thương – những "thiên địa mỹ nhân" của anh, khỏi những thế lực tàn độc này.

Anh nhìn Hồng Liên, ánh mắt anh đầy vẻ rực lửa của quyết tâm. "Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai bị xóa sổ nữa. Chúng ta sẽ tìm ra 'Sổ Đen Huyết Sát', tìm ra tất cả những bí mật bị chôn vùi. Và ta hứa, những kẻ đã gây ra tội ác cách đây 10 năm, sẽ phải hối hận vì đã tồn tại."

Hồng Liên ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy của cô nhìn thẳng vào anh. Trong ánh mắt cô, sự sợ hãi và ám ảnh dần được thay thế bằng một tia hy vọng, một niềm tin mãnh liệt. Cô khẽ gật đầu, siết nhẹ tay anh. Giây phút đó, giữa hai người họ, không chỉ là sự đồng điệu của những kẻ cùng chiến tuyến, mà còn là một sự kết nối sâu sắc hơn, một lời thề ngầm không cần phải nói ra.

"Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," Thanh Long thầm nhủ. Quyền lực để thay đổi thế giới, để lật đổ những kẻ ác. Và hương vị của cô, của sự tin tưởng, của sự đồng hành, đã tiếp thêm sức mạnh cho anh. "Hắc Ưng... Bóng Đêm Thầm Lặng... các ngươi đã tạo ra một thế giới ngầm tàn bạo, nhưng các ngươi sẽ phải trả giá. Ta sẽ là cơn ác mộng tồi tệ nhất của các ngươi."

***

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía Tây thành phố Thiên Hải. Trong lòng Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán', không gian vẫn giữ được vẻ thanh tịnh, trang nhã đặc trưng của nó. Tiếng đàn tranh réo rắt như suối chảy, hòa cùng tiếng sáo trúc du dương, tạo nên một bản nhạc êm đềm, xoa dịu tâm hồn. Mùi trà Long Tỉnh thơm ngát quyện với hương trầm dịu nhẹ phảng phất trong không khí, mang đến cảm giác thư thái, an yên.

Tại một góc khuất, sát bên ô cửa sổ lớn nhìn ra con phố đã bắt đầu lên đèn, Tiểu Linh ngồi trên chiếc chiếu tatami thấp, trước mặt là bàn trà nhỏ nhắn. Đôi bàn tay thon thả của cô đang di chuyển nhẹ nhàng trên mặt giấy, phác họa những đường nét uyển chuyển của một bông hoa sen đang hé nở. Mái tóc dài xoăn nhẹ màu hạt dẻ của cô buông xõa mềm mại trên vai, một vài sợi tóc vương trên gò má trắng hồng khi cô cúi đầu tập trung. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ say mê, thánh thiện, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới nghệ thuật của riêng mình. Vóc dáng nhỏ nhắn, mảnh mai của cô như một bức tranh tĩnh lặng giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống.

Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của trà và gỗ mun, cố gắng tìm kiếm cảm hứng cho những nét vẽ cuối cùng. Đã là chiều tà, nhưng không khí vẫn dịu mát, một làn gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ hé mở, khẽ chạm vào gáy cô. Một cảm giác lạnh lẽo bất chợt chạy dọc sống lưng, như thể có ai đó đang đứng ngay phía sau, thở dốc vào từng sợi tóc của cô. Tiểu Linh khẽ rùng mình, ngẩng đầu lên nhìn quanh. Ánh mắt cô lướt qua những vị khách khác đang trầm ngâm thưởng trà, trò chuyện nhỏ nhẹ, không ai có vẻ để ý đến cô. Cô chỉ thấy một bóng người cao lớn vừa lướt qua cửa, biến mất vào đám đông trên phố.

"Lạ thật, mình cứ có cảm giác ai đó đang nhìn mình..." cô lẩm bẩm trong miệng, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió. "Chắc là do mình nghĩ nhiều quá." Tiểu Linh mỉm cười trấn an bản thân, đưa tay vuốt nhẹ gáy, cố xua đi cái cảm giác bất an vô cớ. Cô nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng, giúp cô tĩnh tâm lại. Cô lại chúi mũi vào bản phác thảo dở dang, cố gắng nắm bắt vẻ đẹp tinh khiết của bông sen. Nhưng rồi, cái cảm giác bị theo dõi lại ùa về, mạnh mẽ hơn. Lần này, nó không chỉ là một làn gió lạnh, mà là một ánh mắt sắc lẹm, xuyên thấu, khiến da thịt cô chợt nổi da gà. Cô liếc nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, nhưng chỉ thấy những bóng người xa lạ lướt qua. Không có gì bất thường.

Tiểu Linh cố gắng gạt bỏ sự khó chịu đó, ép mình tập trung vào từng chi tiết của cánh hoa, từng gợn sóng của lá. Cô dùng cây bút chì mềm mại lướt trên giấy, tạo nên những đường nét uyển chuyển, mô tả vẻ đẹp dịu dàng nhưng đầy kiên cường của đóa sen. Cô yêu thích không gian này, nơi cô có thể tạm quên đi mọi lo toan của cuộc sống, thả hồn mình vào nghệ thuật. Tuy nhiên, hôm nay, sự bình yên đó dường như bị một thứ gì đó vô hình phá vỡ. Cô khẽ thở dài, đặt bút xuống. Một cảm giác bất an cứ lẩn khuất trong tâm trí cô, như một bóng đen vô hình, khiến cô không thể nào thật sự thư thái được nữa.

Cô nhấp thêm một ngụm trà, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. "Thôi, vẽ xong là xong," cô tự nhủ. Cô gấp lại cuốn sổ phác thảo, cẩn thận cất cây bút chì yêu thích vào hộp. Khi đứng dậy, cô lại có cảm giác như một ánh mắt lạnh lùng nào đó đang dõi theo từng cử động của mình. Cô vội vã thanh toán và rời khỏi Nguyệt Quán, bước ra con phố đã lên đèn, cố gắng hòa mình vào dòng người đông đúc, hy vọng cảm giác đó sẽ tan biến. Nhưng một phần trong cô vẫn cảm thấy bất an, như một điềm báo chẳng lành.

***

Hoàng hôn đã dịu mát, nhuộm cam cả con phố nhỏ. Tiểu Linh bước đi nhẹ nhàng trên vỉa hè, lòng vẫn còn vương vấn chút bất an từ Phòng Trà Cổ. Cô ghé qua Tiệm Hoa 'Hương Chi', một ngôi nhà mặt phố nhỏ xinh xắn với cửa kính trong suốt và tấm biển hiệu được vẽ tay đầy nghệ thuật. Bên trong, hàng trăm bông hoa tươi đủ sắc màu khoe sắc, tỏa hương thơm ngào ngạt, quyện với mùi đất ẩm và tinh dầu hoa oải hương dịu nhẹ. Tiếng nước chảy róc rách từ những bình hoa, tiếng kéo cắt hoa lách cách, và tiếng khách hàng trầm trồ khen ngợi tạo nên một bầu không khí tươi sáng, dịu dàng, xua tan đi phần nào nỗi lo lắng trong lòng cô gái trẻ.

"Ôi, Tiểu Linh, lại ghé thăm à con?" Bà chủ tiệm hoa, một phụ nữ trung niên hiền lành với nụ cười phúc hậu, cất tiếng chào. "Hôm nay con muốn chọn loại hoa nào để cắm cho bà ngoại đây?"

Tiểu Linh mỉm cười thật tươi, đôi mắt long lanh của cô ánh lên vẻ ấm áp. "Dạ, con muốn tìm một bó hoa thật đẹp, màu sắc tươi sáng một chút ạ, để bà con vui."

Cô bước vào giữa rừng hoa, ngắm nhìn những cánh hoa e ấp, rực rỡ. Nơi đây luôn mang lại cho cô cảm giác bình yên, như một khu vườn cổ tích giữa lòng thành phố ồn ào. Cô hít hà mùi hương ngọt ngào của hoa hồng, dịu nhẹ của hoa ly, và nồng nàn của hoa lan. Cuối cùng, cô chọn một bó hoa cẩm tú cầu màu xanh lam nhạt, xen lẫn vài cành baby trắng muốt, tượng trưng cho sự dịu dàng và tinh khôi.

Khi cô vừa thanh toán xong, bước ra khỏi cửa tiệm, một bóng người cao lớn, khoác áo hoodie tối màu, trùm kín đầu, bất ngờ lướt qua cô như một làn gió lạnh. Hắn ta không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng đặt vào tay cô một bó hoa cúc trắng tinh khôi, những bông hoa còn đọng sương đêm, cùng với một tấm thiệp nhỏ màu đen tuyền. Hành động diễn ra quá nhanh, quá đột ngột khiến Tiểu Linh còn chưa kịp phản ứng. Khi cô ngước lên, kẻ lạ mặt đã biến mất vào đám đông người qua lại trên phố, không để lại một dấu vết nào.

"Ôi, Tiểu Linh, bó cúc trắng này đẹp quá, ai tặng con vậy?" Bà chủ tiệm hoa từ trong vọng ra, giọng nói hiền lành pha chút ngạc nhiên.

Tiểu Linh đứng sững sờ, bó cẩm tú cầu trong tay cô tuột khỏi những ngón tay run rẩy, rơi xuống đất. Cô nhìn chằm chằm vào bó cúc trắng muốt mà kẻ lạ mặt vừa trao. Những cánh hoa trắng tinh khiết, nhưng lại mang đến một cảm giác lạnh lẽo đến rợn người, như thể chúng được hái từ một nghĩa địa hoang vắng nào đó. Bàn tay cô run run mở tấm thiệp nhỏ màu đen. Trên nền giấy đen tuyền, những dòng chữ trắng sắc lạnh như lưỡi dao hiện ra, găm thẳng vào tâm trí cô:

*'Đừng chạm vào quá khứ của kẻ khác. Kẻo hoa đẹp cũng héo tàn.'*

Kèm theo dòng chữ đó là một biểu tượng nhỏ được in chìm: một con chim ưng đang sải cánh trong bóng đêm, với đôi mắt đỏ rực như máu. Nó chính là biểu tượng của 'Bóng Đêm Thầm Lặng' mà Thanh Long đã nhắc đến. Ngay lập tức, một cảm giác kinh hoàng tột độ ập đến Tiểu Linh. Toàn thân cô run lên bần bật, đôi môi tái nhợt không thốt nên lời. Cô cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang bò dưới da, và một tảng băng lớn đang đè nặng lên lồng ngực. Bó hoa cúc trắng trong tay cô bỗng trở nên nặng trĩu, như thể đang kéo cô xuống một vực sâu không đáy.

"Không... không thể nào..." cô thì thào, giọng nói lạc hẳn đi. Cô đánh rơi bó cúc trắng, những bông hoa đẹp đẽ nhưng đáng sợ rơi xuống mặt đất lát đá, những cánh hoa mỏng manh nát bươm dưới chân. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô, một nỗi sợ hãi nguyên thủy, không tên. Nó không giống như cảm giác bị theo dõi mơ hồ ở quán trà, mà là một lời đe dọa trực diện, lạnh lùng, nhắm thẳng vào cô. Cô cảm thấy như có một con mắt vô hình đang dõi theo mình từ một nơi nào đó rất xa, và nó đã nhìn thấy mọi thứ. Kẻ Thợ Săn đã biến mất, nhưng cái bóng của hắn vẫn còn lởn vởn quanh cô, bủa vây lấy tâm trí cô bằng một nỗi kinh hoàng tột độ. Mùi hoa tươi trong tiệm hoa bỗng trở nên ngột ngạt, trộn lẫn với vị kim loại tanh của máu tưởng tượng trong miệng cô.

Tiểu Linh vội vàng nhặt bó cẩm tú cầu lên, mặc dù chúng đã hơi nhàu nát, rồi ba chân bốn cẳng chạy nhanh khỏi tiệm hoa, bỏ lại phía sau cái nhìn khó hiểu của bà chủ. Cô chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi cái cảm giác bị rình rập, bị đe dọa. Đầu óc cô quay cuồng, những dòng chữ lạnh lẽo và biểu tượng đáng sợ cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, không ngừng hành hạ cô. Cô cần Thanh Long, cần vòng tay ấm áp của anh để xua đi cơn ác mộng vừa ập đến.

***

Đêm đã xuống sâu, bao trùm thành phố Thiên Hải trong một màn sương mờ ảo. Trong căn hộ bí ẩn tại chung cư Thiên Phúc, ánh đèn vàng ấm áp không thể xua đi bầu không khí căng thẳng, nặng nề. Chung cư kiểu cũ của thập niên 90, với những bức tường sơn màu vàng nhạt đã bạc màu, vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, nhưng bên trong căn hộ lại là một thế giới hoàn toàn khác. Dù được cải tạo hiện đại, những chi tiết cổ xưa như bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, tỏa ra mùi trầm hương nhẹ dịu, vẫn gợi lên sự linh thiêng, ấm cúng.

Tiểu Linh ngồi co ro trên sofa, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, cả người run lên bần bật. Nước mắt cô vẫn lăn dài trên gò má trắng hồng, đôi mắt to tròn sưng húp vì khóc. Cô vừa kết thúc cuộc gọi điện thoại cho Thanh Long trong cơn hoảng loạn, giọng nói đứt quãng, đầy sợ hãi. "Anh Long ơi... có người... có người cảnh cáo em..." Lời nói của cô vẫn còn vang vọng trong căn phòng, mang theo một nỗi tuyệt vọng và kinh hoàng.

Thanh Long và Hồng Liên đã trở về ngay lập tức. Thanh Long, với vẻ ngoài hoàn hảo và khí chất uy nghiêm, lập tức bước đến bên Tiểu Linh. Anh quỳ xuống trước mặt cô, ánh mắt sâu thẳm, sắc sảo nhưng giờ đây lại tràn đầy sự lo lắng và tức giận. Anh nhẹ nhàng đưa tay vuốt mái tóc mềm mại của cô, giọng nói trầm ấm, đầy uy lực nhưng cũng không kém phần trấn an: "Đừng lo, có anh đây. Kể rõ mọi chuyện cho anh nghe, đừng sợ hãi."

Vòng tay vững chãi của Thanh Long như một bức tường thành kiên cố, bao bọc lấy Tiểu Linh. Cô khẽ rúc vào lòng anh, cố gắng kìm nén tiếng nức nở, hít hà mùi hương nam tính quen thuộc của anh. Trong hơi thở đứt quãng, cô kể lại mọi chuyện, từ cảm giác bị theo dõi ở quán trà, cho đến khoảnh khắc kẻ lạ mặt đặt bó cúc trắng và tấm thiệp vào tay cô. Thanh Long lắng nghe từng lời, nét mặt anh dần trở nên tối sầm lại, đôi mắt sắc như dao ẩn chứa một ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy.

Hồng Liên đứng tựa lưng vào tường, dáng người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt sắc lạnh của cô lướt qua mọi ngóc ngách trong phòng, như thể đang tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào. Cô đã kiểm tra cửa nẻo, rèm cửa, và cả hệ thống giám sát đã được Thanh Long lắp đặt. Khi Tiểu Linh kể đến biểu tượng trên tấm thiệp, Hồng Liên không khỏi nhíu mày. Cô bước đến, cầm lấy tấm thiệp từ tay Thanh Long, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào biểu tượng chim ưng sải cánh trong bóng đêm. "Chúng đã ra tay rồi. Nhanh hơn ta nghĩ," cô lạnh lùng thốt lên, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán đáng sợ.

Thanh Long siết chặt tay Tiểu Linh, sau đó nhẹ nhàng gỡ tấm thiệp ra khỏi tay cô. Anh quan sát kỹ lưỡng từng nét chữ, từng chi tiết của biểu tượng. "Bóng Đêm Thầm Lặng," anh thì thầm, giọng khàn đặc. Anh còn nhớ như in lời của Lâm Phong về tổ chức môi giới ngầm cổ xưa này. Anh đưa tay chạm vào biểu tượng, cảm giác lạnh lẽo từ mực in như truyền thẳng vào xương tủy.

Đúng lúc đó, màn hình lớn trong phòng bật sáng, khuôn mặt nghiêm túc của Lâm Phong hiện lên qua video call. "Thanh Long, tôi vừa nhận được tin tức... có một số dấu hiệu cho thấy dữ liệu chúng ta thu thập được từ cứ điểm Huyết Sát Hội đã bị truy ngược dấu vết. Mạng lưới 'Bóng Đêm Thầm Lặng' có vẻ như đã được kích hoạt trở lại một cách nhanh chóng..." Lâm Phong dừng lại, ánh mắt anh ta tập trung vào tấm thiệp đang nằm trong tay Thanh Long. "Biểu tượng đó... chính xác là của 'Bóng Đêm Thầm Lặng'. Tin tức của chúng ta đã bị lộ."

Lời nói của Lâm Phong như một nhát dao đâm thẳng vào sự tức giận đang sục sôi trong Thanh Long. Anh biết, việc tin tức bị lộ không phải là điều đáng sợ nhất. Đáng sợ là việc những kẻ đó đã không ngần ngại nhắm thẳng vào Tiểu Linh, một cô gái ngây thơ, không liên quan gì đến thế giới ngầm tăm tối mà anh đang đối đầu. Đây là một lời cảnh cáo, một lời đe dọa không thể trắng trợn hơn, rằng chúng có thể chạm vào bất cứ ai anh yêu thương.

Thanh Long đứng dậy, vẻ mặt anh lạnh như băng, ánh mắt anh bắn ra những tia sáng đầy sát khí. Anh nhìn Tiểu Linh, người vẫn còn run rẩy trên sofa, rồi nhìn sang Hồng Liên, người đang đứng thẳng tắp với vẻ cảnh giác cao độ. Cảm giác áp lực và nguy hiểm rình rập trong không khí như đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Anh biết, cuộc chiến này đã bước sang một giai đoạn mới, tàn khốc và cá nhân hơn bao giờ hết.

***

Đêm khuya, căn hộ bí ẩn chìm trong sự tĩnh mịch đáng sợ, chỉ còn tiếng còi xe từ xa vọng lại và tiếng gió rì rào bên ngoài. Thanh Long ngồi trầm ngâm trên chiếc ghế bành da, Thiên Long Ấn trong tay anh phát ra một ánh sáng xanh nhạt, mờ ảo, như một vì sao lạc giữa màn đêm. Nguồn năng lượng mạnh mẽ từ Thiên Long Ấn như đang cộng hưởng với ngọn lửa giận dữ trong lòng anh, khiến cơ thể anh trở nên ấm nóng. Tâm trí anh quay cuồng với hàng ngàn suy nghĩ, lập tức phác thảo những kế hoạch đối phó.

"Chúng đã vượt qua giới hạn," Thanh Long khẽ nói, giọng anh lạnh lẽo đến thấu xương, dứt khoát như một lời phán xét. "Ta sẽ cho chúng thấy hậu quả của việc động vào người của ta." Câu nói đó không chỉ là một lời đe dọa, mà là một lời tuyên chiến. Đối với Thanh Long, những mỹ nhân bên cạnh anh không chỉ là người tình, mà còn là một phần của anh, là lý do để anh vươn lên, để anh chiến đấu. Ai dám động vào họ, chính là động vào tận cùng giới hạn của anh.

Anh quay sang Hồng Liên, ánh mắt anh sắc bén như dao. "Hồng Liên, hãy đảm bảo Tiểu Linh và tất cả những người khác được bảo vệ tuyệt đối. Đừng để bất kỳ sơ hở nào. Ta không muốn bất cứ ai trong số họ phải chịu tổn hại." Lời cảnh cáo gửi đến Tiểu Linh là một tín hiệu rõ ràng rằng những mỹ nhân khác cũng có thể trở thành mục tiêu. Đặc biệt là Hồng Liên, người có quá khứ gắn liền với Huyết Sát Hội, có thể sẽ bị nhắm đến một cách tàn độc hơn.

Hồng Liên gật đầu không chút do dự, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ánh lên vẻ nghiêm nghị. "Rõ, Thanh Long. Tôi sẽ tăng cường an ninh, không để một con ruồi nào lọt qua." Cô hiểu rõ sự nghiêm trọng của vấn đề, và cô cũng biết rằng, việc bảo vệ những người phụ nữ của Thanh Long cũng chính là bảo vệ Thanh Long, và gián tiếp, bảo vệ chính mình. Trong lòng cô, một nỗi lo lắng âm ỉ cho Tiểu Linh và những người khác, nhưng cũng kèm theo một sự quyết tâm sắt đá.

Thanh Long sau đó kết nối lại với Lâm Phong qua video call. "Lâm Phong," anh nói, giọng nói trở nên cứng rắn hơn, mang theo một mệnh lệnh không thể chối cãi. "Tìm ra mọi thứ về 'Bóng Đêm Thầm Lặng'. Ta muốn biết ai là kẻ đứng sau, và tại sao chúng lại nhắm vào ta và những người xung quanh ta lúc này. Tất cả những manh mối, dù nhỏ nhất, liên quan đến tổ chức này, đến 'Đêm Huyết Long', đến 'Bão Đen', và đặc biệt là 'Hắc Ưng Mật Mã'. Đào sâu vào quá khứ của chúng, tìm ra mọi điểm yếu. Ta muốn một bản báo cáo chi tiết nhất có thể, và nhanh nhất có thể."

Lâm Phong gật đầu nghiêm túc, ánh mắt anh ta lanh lợi qua cặp kính. "Chuyện này, để tôi xử lý. Tôi sẽ huy động toàn bộ nguồn lực để truy lùng thông tin. Sẽ không có kẻ nào có thể ẩn mình mãi trong bóng tối."

Thanh Long ngắt kết nối với Lâm Phong, rồi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc của thành phố. Dưới ánh trăng mờ nhạt, vạn vật chìm trong tĩnh lặng, nhưng trong tâm trí anh, một cơn bão tố đang gào thét. Anh đã nhận ra sự tàn độc của kẻ thù khi chúng nhắm vào một người vô tội như Tiểu Linh. Điều này sẽ khiến anh hành động quyết liệt và không khoan nhượng hơn. Không còn là những nước cờ thận trọng, không còn là những toan tính giấu mình. Đây là một cuộc chiến công khai, một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.

Anh vuốt nhẹ Thiên Long Ấn, cảm nhận sức mạnh đang tuôn chảy trong huyết quản. Nó không chỉ là một vật phẩm, mà là một phần của anh, là nguồn cội của quyền năng và ý chí bất khuất. Thanh Long biết rằng, để bảo vệ những "thiên địa mỹ nhân" của mình, để đòi lại công bằng cho những "bóng ma" đã bị xóa sổ từ 10 năm trước, anh sẽ phải trở thành một kẻ tàn nhẫn hơn, một chiến lược gia lạnh lùng hơn.

"Hắc Ưng... Bóng Đêm Thầm Lặng..." anh thì thầm, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự nguy hiểm chết người. "Các ngươi đã đánh thức một con rồng đang ngủ say. Và giờ, các ngươi sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của nó. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và luật của ta, là các ngươi sẽ phải trả giá đắt." Anh nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt chứng kiến. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và ai dám động vào họ, sẽ phải đối mặt với ta." Lời tuyên bố đó, dù không ai nghe thấy, nhưng lại vang vọng trong không gian, như một lời thề son sắt, một lời hứa nhuốm màu máu và lửa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ