Thanh Long đứng tựa người vào khung cửa sổ lớn, ánh mắt xuyên qua màn đêm tĩnh mịch của thành phố Thiên Hải, nơi những ánh đèn vàng vọt leo lét như những đốm lửa bập bùng trong một thế giới rộng lớn và đầy rẫy hiểm nguy. Thiên Long Ấn trong tay anh không ngừng phát ra ánh sáng xanh nhạt, mờ ảo, nhưng đủ để soi rõ từng đường gân nổi trên mu bàn tay săn chắc của anh. Nguồn năng lượng cuộn chảy bên trong anh, một luồng khí nóng bỏng lan tỏa khắp châu thân, càng khiến ngọn lửa giận dữ trong lòng anh thêm bùng cháy. Tâm trí anh, vốn sắc bén như dao cạo, giờ đây quay cuồng với hàng ngàn suy nghĩ, hàng ngàn phương án đối phó đang được phác thảo, sàng lọc, và hoàn thiện trong từng khoảnh khắc.
"Chúng đã vượt qua giới hạn," Thanh Long khẽ nói, giọng anh trầm thấp, lạnh lẽo đến thấu xương, dứt khoát như một lời phán xét không thể chối cãi. Anh cảm nhận được sự rung động của Thiên Long Ấn, như một sự đồng điệu với ý chí sắt đá của anh. "Ta sẽ cho chúng thấy hậu quả của việc động vào người của ta." Câu nói đó không chỉ là một lời đe dọa suông, mà là một lời tuyên chiến đanh thép, một lời thề được khắc sâu vào tận cùng linh hồn. Đối với Thanh Long, những mỹ nhân bên cạnh anh không chỉ là người tình, là tri kỷ, mà còn là một phần không thể tách rời của anh, là lý do để anh vươn lên, để anh chiến đấu không ngừng nghỉ. Ai dám động vào họ, dù chỉ là một sợi tóc, chính là động vào giới hạn cuối cùng của anh, động vào tận cùng cơn thịnh nộ của một con rồng đang ngủ say.
Anh quay người lại, ánh mắt sắc bén như dao của anh hướng về phía Hồng Liên. Cô vẫn đứng đó, dáng người mảnh mai nhưng tràn đầy sức sống, đôi mắt đen láy ẩn chứa sự cảnh giác và một nỗi lo lắng không thể che giấu. "Hồng Liên, hãy đảm bảo Tiểu Linh và tất cả những người khác được bảo vệ tuyệt đối. Đừng để bất kỳ sơ hở nào, dù là nhỏ nhất. Ta không muốn bất cứ ai trong số họ phải chịu tổn hại." Lời cảnh cáo gửi đến Tiểu Linh, một cô gái trong sáng, ngây thơ, là một tín hiệu rõ ràng rằng những mỹ nhân khác cũng có thể trở thành mục tiêu. Đặc biệt là Hồng Liên, người có quá khứ gắn liền với Huyết Sát Hội, người anh biết rằng đã từng trải qua quá nhiều đau khổ, cô có thể sẽ bị nhắm đến một cách tàn độc và dã man hơn.
Hồng Liên gật đầu không chút do dự, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ánh lên vẻ nghiêm nghị, đôi môi mỏng khẽ mím lại. "Rõ, Thanh Long. Tôi sẽ tăng cường an ninh, không để một con ruồi nào lọt qua tầm kiểm soát của chúng ta." Cô hiểu rõ sự nghiêm trọng của vấn đề, hiểu rõ bản chất tàn độc của kẻ thù. Và cô cũng biết rằng, việc bảo vệ những người phụ nữ của Thanh Long cũng chính là bảo vệ Thanh Long, và gián tiếp, bảo vệ chính mình. Trong lòng cô, một nỗi lo lắng âm ỉ cho Tiểu Linh và những người khác đang cuộn trào, nhưng nỗi lo lắng đó nhanh chóng biến thành một sự quyết tâm sắt đá, mạnh mẽ không kém gì Thanh Long.
Ngắt kết nối với Lâm Phong, Thanh Long quay trở lại bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc của thành phố. Dưới ánh trăng mờ nhạt, vạn vật chìm trong tĩnh lặng, nhưng trong tâm trí anh, một cơn bão tố đang gào thét, dữ dội hơn bao giờ hết. Anh đã nhận ra sự tàn độc của kẻ thù khi chúng nhắm vào một người vô tội như Tiểu Linh. Điều này sẽ khiến anh hành động quyết liệt và không khoan nhượng hơn. Không còn là những nước cờ thận trọng, không còn là những toan tính giấu mình. Đây là một cuộc chiến công khai, một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
Anh vuốt nhẹ Thiên Long Ấn, cảm nhận sức mạnh đang tuôn chảy trong huyết quản. Nó không chỉ là một vật phẩm, mà là một phần của anh, là nguồn cội của quyền năng và ý chí bất khuất. Thanh Long biết rằng, để bảo vệ những "thiên địa mỹ nhân" của mình, để đòi lại công bằng cho những "bóng ma" đã bị xóa sổ từ 10 năm trước, anh sẽ phải trở thành một kẻ tàn nhẫn hơn, một chiến lược gia lạnh lùng hơn.
"Hắc Ưng... Bóng Đêm Thầm Lặng..." anh thì thầm, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự nguy hiểm chết người. "Các ngươi đã đánh thức một con rồng đang ngủ say. Và giờ, các ngươi sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của nó. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và luật của ta, là các ngươi sẽ phải trả giá đắt." Anh nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt chứng kiến. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và ai dám động vào họ, sẽ phải đối mặt với ta." Lời tuyên bố đó, dù không ai nghe thấy, nhưng lại vang vọng trong không gian, như một lời thề son sắt, một lời hứa nhuốm màu máu và lửa.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng vàng dịu xuyên qua những ô cửa kính bạc màu của chung cư Thiên Phúc, nhuộm vàng cả căn hộ cổ kính, Thanh Long đã đứng sẵn ở cửa, dõi mắt nhìn ra bên ngoài. Chung cư này, với kiến trúc kiểu cũ của thập niên 90, sơn tường màu vàng nhạt đã bạc màu theo thời gian, vẫn giữ được vẻ trầm mặc giữa lòng đô thị ồn ào. Từ ban công, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị. Bên trong căn hộ, dù đã được cải tạo hiện đại, vẫn có những chi tiết cổ xưa như bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo tỏa mùi trầm hương nhẹ dịu, hòa quyện với mùi sách cũ và mùi cà phê mới pha, mang đến một bầu không khí tĩnh lặng, ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn.
Thanh Long, với vẻ ngoài hoàn hảo, chiều cao trên 1m85 và thân hình săn chắc, cân đối, toát lên khí chất quý ông thành đạt và quyền lực ngay cả khi anh chỉ mặc một chiếc áo thun đen đơn giản và quần jeans. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo nhưng cũng đầy vẻ đa tình của anh lướt qua từng góc khuất, từng chi tiết nhỏ nhất. Anh đang chỉ đạo Tùng 'Sẹo', người đàn em trung thành với vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt có một vết sẹo dài từ trán xuống má, và ánh mắt kiên định, về các biện pháp an ninh mới.
"Tùng 'Sẹo'," Thanh Long nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực, "Đảm bảo không một ai có thể tiếp cận các cô gái mà không bị phát hiện. Cảnh giác cao độ. Lâm Phong đã cài đặt thêm hệ thống camera và cảm biến hồng ngoại xung quanh tòa nhà và cả trong hành lang. Tôi muốn cậu và anh em thay phiên nhau giám sát chặt chẽ 24/7. Bất kỳ động tĩnh nhỏ nào, dù là tiếng bước chân lạ, một chiếc xe dừng lại quá lâu, hay một ánh mắt nghi ngờ, đều phải báo cáo ngay lập tức."
Tùng 'Sẹo' gật đầu nghiêm túc, giọng nói chắc nịch: "Rõ, Thanh Long. Cứ để tôi lo. Anh em đã túc trực từ rạng sáng. Ngay cả một con kiến cũng khó lòng lọt qua được." Anh ta vung tay ra hiệu cho một vài đàn em khác đang ẩn mình trong bóng tối của hành lang, những người đàn ông vạm vỡ, ánh mắt sắc lẹm, thể hiện sự trung thành tuyệt đối. Họ là những chiến binh dày dạn kinh nghiệm, được Thanh Long tin tưởng giao phó nhiệm vụ quan trọng này.
Lúc này, Tiểu Linh bước ra từ phòng ngủ, mái tóc dài xoăn nhẹ tự nhiên màu hạt dẻ được buộc gọn gàng, tôn lên vẻ thanh thoát của cô. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, trông ngây thơ và trong sáng như một nàng thơ. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô vẫn ánh lên một chút lo lắng, dù Thanh Long đã trấn an cô rất nhiều tối qua.
"Em không sao chứ, Tiểu Linh?" Thanh Long bước đến gần, giọng nói trở nên dịu dàng hơn, mang theo chút ân cần. Anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô. Mùi hoa lài thoang thoảng từ Tiểu Linh tỏa ra, hòa với mùi trầm hương và cà phê trong căn hộ, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ.
Tiểu Linh khẽ lắc đầu, đôi môi mỏng mím chặt. "Em không sao đâu, Thanh Long. Nhưng em sợ… em cứ có cảm giác có ai đó đang nhìn mình. Cảm giác lạnh lẽo đó, nó vẫn cứ bám lấy em." Giọng cô trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng đầy sự ngập ngừng, thể hiện nỗi sợ hãi vẫn còn ám ảnh.
Thanh Long ôm nhẹ lấy cô, cái ôm đủ chặt để truyền đi sự bảo vệ, nhưng cũng đủ dịu dàng để không làm cô khó chịu. Anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trên vai cô. "Đừng sợ, Tiểu Linh. Anh sẽ không để bất cứ ai làm hại em. Anh hứa. Bây giờ em cứ yên tâm đi học, Tùng 'Sẹo' và anh em sẽ đưa đón em cẩn thận. Và cả trên đường đi, sẽ có người luôn dõi theo em." Anh trấn an cô, ánh mắt kiên định và đầy yêu thương. Anh biết rằng, đối với những người phụ nữ yếu mềm này, sự hiện diện và lời hứa của anh là chỗ dựa vững chắc nhất.
Hồng Liên cũng bước đến, đứng cạnh Thanh Long. Cô mặc một bộ đồ bó sát màu đen, tôn lên dáng người nhỏ nhắn nhưng linh hoạt, ánh mắt sắc lạnh như dao của cô quét một lượt qua Tiểu Linh, rồi dừng lại ở Thanh Long. "Đừng lo, Tiểu Linh. Mọi thứ đã được sắp xếp. Em sẽ an toàn." Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng mang một sự chắc chắn đến lạ, như một lời cam kết không thể phá vỡ. Cô luôn như vậy, ít nói nhưng hành động dứt khoát.
Tiểu Linh nhìn Thanh Long rồi nhìn Hồng Liên, gật đầu nhẹ nhàng, cảm thấy được an ủi phần nào. "Cảm ơn Thanh Long, cảm ơn chị Hồng Liên." Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi nỗi sợ hãi, rồi quay người bước ra cửa, nơi Tùng 'Sẹo' đã chờ sẵn. Thanh Long dõi theo bóng dáng Tiểu Linh cho đến khi cô khuất hẳn, ánh mắt anh vẫn ẩn chứa sự lo lắng, nhưng cũng kèm theo một sự quyết tâm không gì lay chuyển được. Kẻ thù đã dám động đến những người anh yêu thương, thì chúng sẽ phải trả giá.
Buổi trưa hôm đó, căn hộ bí ẩn của Thanh Long chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng gõ phím máy tính và tiếng máy tính xì xào của Lâm Phong qua loa vọng ra từ phòng làm việc của anh. Nắng gắt bên ngoài rọi vào qua cửa sổ, nhưng bên trong phòng vẫn mát mẻ nhờ hệ thống điều hòa. Mùi cà phê mới pha và mùi ozone từ các thiết bị điện tử tạo nên một bầu không khí căng thẳng, tập trung.
Thanh Long ngồi trước màn hình lớn, vẻ mặt tập trung cao độ, đôi mắt sắc sảo dõi theo từng dòng dữ liệu đang chạy. Anh mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu than chì, tôn lên vẻ nam tính, lịch lãm, nhưng khí chất lúc này của anh lại lạnh lùng và cương quyết. Hồng Liên ở gần đó, trong khu vực luyện tập kiêm phòng khách rộng rãi, đang lau chùi cẩn thận con dao Dạ Ảnh Dao của mình. Dáng người nhỏ nhắn của cô linh hoạt đến lạ, từng động tác lau chùi con dao sắc bén đều toát lên vẻ điêu luyện và nguy hiểm tiềm tàng. Cô mặc một bộ đồ tập màu tối, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng. Đôi mắt đen láy, sắc lạnh của cô thoạt nhìn có vẻ thờ ơ, nhưng thực chất đang lắng nghe từng lời Lâm Phong nói qua loa.
Lâm Phong, qua video call, với khuôn mặt gầy gò, cặp kính cận và chiếc áo hoodie quen thuộc, vẫn giữ phong thái chuyên nghiệp và tập trung. Giọng nói tự nhiên của anh ta vang lên rõ ràng qua loa máy tính: "Thanh Long, tôi đã đào sâu hơn vào các tài liệu thu được từ cứ điểm của Huyết Sát Hội, cùng với những manh mối về 'Bóng Đêm Thầm Lặng' mà anh cung cấp. Mạng lưới này thực sự cổ xưa và phức tạp hơn chúng ta nghĩ rất nhiều."
Thanh Long gật đầu, ánh mắt không rời màn hình. "Có phát hiện mới nào không?"
"Có," Lâm Phong đáp, tiếng gõ phím của anh ta vang lên dồn dập. "Tôi đã giải mã được một đoạn ghi chú cổ, dường như là một tài liệu nội bộ của 'Bóng Đêm Thầm Lặng' từ khoảng 10 năm trước. Nó sử dụng một loại mật mã cấp thấp, nhưng lại được ẩn giấu rất khéo léo. Đoạn ghi chú này hé lộ về một 'nghi thức thanh tẩy' kinh hoàng, một phương pháp mà chúng sử dụng để 'xóa sổ' những người biết quá nhiều về liên minh giữa Huyết Sát Hội và Hắc Ưng trong giai đoạn đó."
"Nghi thức thanh tẩy?" Thanh Long nhíu mày, giọng nói trầm thấp đầy vẻ nghi hoặc. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
"Đúng vậy, Thanh Long," Lâm Phong tiếp tục, màn hình máy tính của anh ta hiển thị một chuỗi ký tự cổ quái. "Nghi thức này được gọi là 'Nghi thức Thanh Tẩy của Kẻ Giữ Bí Mật'. Theo như mô tả trong đoạn mã, mục đích của nó là biến những người biết quá nhiều thành hư vô. Không chỉ là giết chết, mà là xóa sổ hoàn toàn mọi dấu vết về sự tồn tại của họ. Như chưa từng có mặt trên đời này."
Thanh Long siết chặt tay, cảm nhận sức mạnh của Thiên Long Ấn trong lòng bàn tay. "Hư vô? Nghe thật phi lý."
"Không hề phi lý chút nào, Thanh Long," Lâm Phong nhấn mạnh, giọng nói có chút căng thẳng. "Họ sử dụng một loại hóa chất đặc biệt, được nhắc đến như 'Dung dịch Bóng Đêm'. Nó có khả năng phân hủy xác chết một cách nhanh chóng và hoàn toàn, không để lại bất kỳ ADN hay dấu vết sinh học nào. Hóa chất này nồng nặc mùi amoniac và lưu huỳnh, và nó được sử dụng trong những căn hầm kín, bí mật, nơi không ai có thể nghe thấy những tiếng kêu la cuối cùng." Lâm Phong dừng lại một chút, như để Thanh Long tiêu hóa thông tin kinh hoàng này.
Hồng Liên, người vẫn đang lau con dao Dạ Ảnh Dao, bỗng dừng lại. Đôi mắt cô, vốn sắc lạnh, giờ đây ánh lên một tia bất an khó nhận thấy. Từng lời Lâm Phong nói như một mũi kim châm vào sâu thẳm tâm trí cô.
"Nhưng có một điều đặc biệt," Lâm Phong tiếp tục, "Trước khi thực hiện 'thanh tẩy', những kẻ thực hiện sẽ khắc một biểu tượng nhỏ lên xương của nạn nhân, thường là xương ngực hoặc xương sọ. Biểu tượng này trông giống như một con mắt đang nhắm nghiền, được bao quanh bởi ba vòng tròn đồng tâm. Nó như một lời cảnh báo, một chữ ký của 'Bóng Đêm Thầm Lặng', để những kẻ khác biết được ai là người đã ra tay, và để răn đe những ai dám phản bội hoặc tiết lộ bí mật của chúng."
Lâm Phong chia sẻ hình ảnh đoạn mã và biểu tượng qua màn hình. Đó là một hình vẽ đơn giản nhưng đầy ám ảnh: một con mắt khép hờ, với ba vòng tròn xoáy ốc bao quanh, như thể kéo linh hồn vào vực sâu. Thanh Long chăm chú nhìn, cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Sự tàn độc này vượt xa những gì anh từng nghĩ. Hắc Ưng và Huyết Sát Hội đã không chỉ giết người, mà còn muốn xóa sổ cả ký ức về sự tồn tại của họ.
Trong khi Thanh Long đang trầm tư suy nghĩ, Hồng Liên đột nhiên cứng đờ. Con dao Dạ Ảnh Dao sắc lạnh trong tay cô rơi xuống đất, tạo ra một tiếng keng lạnh lẽo vang vọng khắp căn phòng, phá tan bầu không khí căng thẳng nhưng tĩnh lặng. Âm thanh đó đột ngột đến mức khiến Thanh Long và Lâm Phong đều giật mình.
Thanh Long quay phắt lại, ánh mắt anh tràn đầy lo lắng khi nhìn thấy Hồng Liên. Cô đang đứng đó, thân hình nhỏ nhắn như một pho tượng, đôi mắt đen láy trở nên vô hồn, trống rỗng. Mái tóc đen dài của cô hơi rối, một vài sợi tóc bết dính vào thái dương ướt đẫm mồ hôi. Khuôn mặt cô trắng bệch, đôi môi mỏng run rẩy không kiểm soát.
Một đoạn ký ức, như một chớp xẹt qua tâm trí cô, hiện rõ mồn một trước mắt. Cô thấy một căn hầm tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo. Mùi hóa chất nồng nặc xộc vào mũi, gay gắt đến khó thở, mùi của amoniac và lưu huỳnh trộn lẫn, như mùi của địa ngục. Ánh sáng leo lét từ ngọn đuốc yếu ớt soi rõ một bức tường đá lạnh lẽo, và trên đó, một biểu tượng quen thuộc – con mắt nhắm nghiền với ba vòng tròn đồng tâm – được khắc sâu, như một vết sẹo vĩnh cửu. Rồi tiếng kêu la tuyệt vọng, xé lòng của ai đó vang vọng trong không gian kín mít, tiếng rên rỉ đau đớn, tiếng cầu xin bị bóp nghẹt, rồi tắt lịm, để lại một khoảng lặng ghê rợn. Hình ảnh mờ ảo, nhưng nỗi kinh hoàng thì chân thực đến ám ảnh. Cô cảm thấy da thịt mình như đang bị ăn mòn, xương cốt như đang bị khắc lên chính cái biểu tượng chết chóc đó.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Hồng Liên, cô ngã quỵ xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy đầu, thân thể run rẩy bần bật như một cành liễu trước cơn bão. Những giọt nước mắt lạnh buốt lăn dài trên má, hòa lẫn với mồ hôi, tạo thành những vệt sáng trên khuôn mặt tái nhợt. Cô không nói được lời nào, chỉ có tiếng nức nở nghẹn ngào, rồi dần biến thành những tiếng thì thầm vô nghĩa, những âm thanh đứt quãng như thể cô đang vật lộn với chính những bóng ma trong quá khứ của mình.
"Hồng Liên! Em sao vậy?" Thanh Long lập tức lao đến, giọng nói anh tràn đầy lo lắng và hoảng hốt. Anh quỳ xuống bên cạnh cô, vội vàng đỡ lấy thân thể đang run rẩy của cô. Cái lạnh buốt từ cơ thể cô truyền sang anh, khiến trái tim anh thắt lại. Anh biết rằng cô đang trải qua một điều gì đó kinh khủng, một nỗi đau đã chôn vùi từ rất lâu.
Lâm Phong qua loa video call cũng nhận ra sự bất thường, ánh mắt anh ta đầy vẻ bối rối. "Thanh Long, có chuyện gì vậy? Hồng Liên... cô ấy..."
"Lâm Phong, ngắt kết nối đi!" Thanh Long ra lệnh, giọng nói anh cứng rắn nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng khi quay sang Hồng Liên. Anh ôm chặt cô vào lòng, một cái ôm mạnh mẽ nhưng đầy che chở, như muốn bao bọc cô khỏi mọi nỗi sợ hãi. Mùi hương hoa lài dịu nhẹ trong căn hộ giờ đây bị lấn át bởi mùi mồ hôi lạnh toát ra từ Hồng Liên. Anh vuốt ve mái tóc đen của cô, cảm nhận sự run rẩy không ngừng của cô.
"Không sao rồi, Hồng Liên. Có anh ở đây. Em an toàn rồi," Thanh Long thì thầm vào tai cô, giọng nói trầm ấm và đầy sức mạnh, như một bùa chú trấn an. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng trong từng tiếng nức nở của cô. Ánh mắt anh tràn đầy sự xót xa, nhưng cũng rực cháy một ngọn lửa giận dữ, hướng về phía kẻ thù đã gây ra nỗi đau này cho người phụ nữ anh yêu. Anh biết rằng, vết sẹo cũ của Hồng Liên không chỉ là một kỷ niệm buồn, mà nó còn là chìa khóa để giải mã những bí ẩn về Huyết Sát Hội và 'Bóng Đêm Thầm Lặng'. Sự kiện này đã trực tiếp đẩy anh vào một cuộc chiến cá nhân, không chỉ vì công lý, mà còn vì người phụ nữ đang run rẩy trong vòng tay anh. Anh sẽ phải đào sâu hơn nữa, tìm hiểu tận cùng quá khứ của cô, dù nó có đau đớn đến đâu.
Thanh Long siết chặt vòng tay, ánh mắt anh kiên định nhìn ra khoảng không vô định, nơi những bóng ma của quá khứ đang ẩn hiện. Anh không còn đơn thuần điều tra, anh đang chiến đấu cho người phụ nữ này, cho sự bình yên mà cô xứng đáng có được.
"Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," anh khẽ nói, chỉ đủ để Hồng Liên trong vòng tay anh nghe thấy, như một lời thề nguyện, một lời hứa sẽ bảo vệ cô bằng mọi giá. "Ta sẽ khiến chúng phải trả giá, Hồng Liên. Gấp bội."