Thanh Long siết chặt vòng tay, ôm lấy thân thể đang run rẩy của Hồng Liên. Cái lạnh buốt từ cơ thể cô truyền sang anh, thấm vào tận xương tủy, nhưng không làm nản lòng anh. Ngược lại, nó càng làm bùng lên ngọn lửa giận dữ và bản năng bảo vệ mạnh mẽ trong lồng ngực. Anh vuốt ve mái tóc đen mượt của cô, cảm nhận những giọt mồ hôi lạnh thấm đẫm trên làn da. Mùi hoa lài dịu nhẹ thường ngày của cô giờ đây bị lấn át bởi mùi mồ hôi chua xót và sự sợ hãi tột cùng. Anh cảm nhận được từng nhịp đập loạn xạ nơi trái tim cô, từng hơi thở gấp gáp nghẹn ngào.
Hồng Liên vẫn không ngừng run rẩy, đôi vai gầy mỏng manh co rúm lại trong vòng tay anh. Cô úp mặt vào hõm vai Thanh Long, những tiếng nức nở bật ra không thành lời, chỉ là những âm thanh khàn đặc, đứt quãng như thể cô đang cố gắng gào thét nhưng bị một thế lực vô hình nào đó bóp nghẹt. Thanh Long không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ ôm cô, dùng toàn bộ sự ấm áp và sức mạnh của mình để bao bọc, che chở. Anh biết rằng lúc này, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước nỗi kinh hoàng mà cô đang trải qua. Chỉ có sự hiện diện kiên cố của anh mới có thể là điểm tựa duy nhất cho cô trong cơn bão ký ức này. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương đặc trưng của Hồng Liên, mùi của sự nguy hiểm và bí ẩn, giờ đây pha lẫn với mùi của sự tổn thương sâu sắc.
Ánh mắt Thanh Long quét qua căn phòng. Ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ đã được anh bật lên, cùng với ánh trăng mờ ảo hắt qua khung cửa sổ, tạo nên một không gian nửa sáng nửa tối, càng làm tăng thêm vẻ u ám. Chiếc Dạ Ảnh Dao vẫn nằm chỏng chơ trên sàn, phản chiếu một tia sáng lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc mà Hồng Liên đã từng đối mặt. Thanh Long khẽ nhíu mày, cảm thấy một luồng năng lượng khó chịu đang tỏa ra từ lưỡi dao đó, như thể nó đã hấp thụ quá nhiều nỗi đau và sự chết chóc.
Bất chợt, màn hình máy tính trên bàn làm việc của Thanh Long lại sáng lên, một cuộc gọi video mới từ Lâm Phong. Thanh Long do dự một thoáng, không muốn làm gián đoạn khoảnh khắc mong manh này của Hồng Liên, nhưng trực giác mách bảo anh rằng đây có thể là thông tin quan trọng. Anh nhẹ nhàng đặt Hồng Liên xuống sofa, kéo cô tựa vào lòng mình, một tay vẫn ôm chặt lấy cô để trấn an, tay kia vươn tới nhận cuộc gọi.
Lâm Phong hiện lên trên màn hình, gương mặt gầy gò, ánh mắt đằng sau cặp kính cận vẫn đầy vẻ lo lắng và căng thẳng. Anh ta không dám nhìn thẳng vào Hồng Liên, chỉ tập trung vào Thanh Long. “Long ca, tôi xin lỗi đã làm phiền, nhưng tôi vừa phát hiện một điểm bất thường… rất đáng lo ngại.” Giọng Lâm Phong trầm xuống, dường như anh ta cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình.
Thanh Long khẽ gật đầu, ra hiệu cho Lâm Phong tiếp tục. Anh vẫn vuốt nhẹ mái tóc Hồng Liên, cảm nhận cô run rẩy khẽ khàng trong vòng tay anh, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, chìm đắm trong thế giới riêng của nỗi sợ hãi.
“Long ca, sau khi ngắt kết nối với anh, tôi tiếp tục đào sâu vào mạng lưới Huyết Sát Hội. Tôi đã phát hiện một sự kiện lớn đang được kích hoạt.” Lâm Phong hít một hơi sâu, đôi mắt di chuyển nhanh trên màn hình hiển thị đầy những dòng code và bản đồ phức tạp. “Mạng lưới của chúng đang kích hoạt một chiến dịch truy quét diện rộng, nhắm vào những người có liên quan đến cái gọi là ‘sự kiện thanh trừng’ vài tuần trước… hay nói đúng hơn là một thập kỷ trước, khi Hắc Ưng mới bắt đầu bành trướng thế lực ngầm.”
Nghe đến từ "thanh trừng" và "Hắc Ưng", Hồng Liên trong lòng Thanh Long khẽ giật mình, một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ cổ họng cô. Thanh Long siết chặt vòng tay, ánh mắt anh tối sầm lại. "Nói rõ hơn," anh ra lệnh, giọng nói trầm như tiếng sấm rền.
Lâm Phong nuốt khan. “Cái ‘sự kiện thanh trừng’ này, theo dữ liệu mật mà tôi thu thập được, là một chiến dịch tàn bạo nhằm loại bỏ những kẻ phản bội hoặc những người nắm giữ bí mật quan trọng trong quá trình Hắc Ưng thôn tính các băng nhóm nhỏ hơn và củng cố quyền lực mười năm trước. Mục tiêu là xóa sạch mọi dấu vết, mọi nhân chứng có thể tiết lộ về bản chất đen tối của chúng. Nó diễn ra không chỉ vài tuần trước như tôi lầm tưởng, mà là một chuỗi các sự kiện rải rác kéo dài từ mười năm trước cho đến tận bây giờ, mỗi khi có kẻ nào đó lung lay ý chí hoặc bị nghi ngờ muốn thoát ly.”
Lâm Phong dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc những lời tiếp theo, rồi giọng anh ta càng thêm khẩn trương. “Và… Long ca, tôi đã truy được một danh sách ưu tiên. Hồng Liên… cô ấy nằm trong danh sách đó. Không chỉ là một trong những mục tiêu, mà còn là một trong những mục tiêu ‘đặc biệt quan trọng’, được đánh dấu bằng một ký hiệu riêng, giống như một ‘nhân chứng sống nguy hiểm nhất’.”
Cả căn phòng như chìm vào một khoảng lặng chết chóc. Thanh Long cảm nhận rõ Hồng Liên cứng đờ hẳn trong vòng tay anh, hơi thở cô trở nên nặng nhọc, những tiếng nức nở đã tắt hẳn, thay vào đó là sự im lặng đáng sợ. Anh biết cô đã nghe thấy tất cả. Dù anh đã cố gắng che chở cô khỏi những lời lẽ tàn nhẫn đó, nhưng chúng vẫn xuyên qua lớp bảo vệ của anh, đâm sâu vào vết thương cũ trong lòng cô.
Ánh mắt Thanh Long trở nên sắc lạnh như băng. "Chúng biết những gì về cô ấy?" anh hỏi, giọng anh trầm thấp đến đáng sợ, như một con mãnh thú đang gầm gừ.
"Chúng không nói rõ, Long ca. Nhưng từ những đoạn mã hóa và tần suất nhắc đến tên cô ấy, có vẻ Hồng Liên không chỉ là một nạn nhân đơn thuần, mà cô ấy còn nắm giữ một phần bí mật cốt lõi, một mảnh ghép quan trọng về cách thức Hắc Ưng bành trướng và thanh trừng những người liên quan đến 'Bóng Đêm Thầm Lặng' mười năm trước. Có thể cô ấy biết về một nhân vật cấp cao, hoặc một điểm yếu của chúng." Lâm Phong giải thích, ngón tay anh ta vẫn liên tục gõ trên bàn phím, cố gắng giải mã thêm. "Chúng gọi cô ấy là 'Huyết Liên' trong các tài liệu mật, ám chỉ một người đã từng ở rất gần với trung tâm của chúng, nhưng đã thoát ly và mang theo một bí mật chết người."
"Huyết Liên..." Thanh Long lẩm bẩm cái tên, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cái tên đó không chỉ gợi lên vẻ đẹp, mà còn cả máu và sự tàn khốc. Anh nhìn xuống Hồng Liên, cảm thấy cô đang run rẩy từng cơn. Mồ hôi lạnh vẫn túa ra trên trán cô, ướt đẫm cả gối anh. Đôi môi cô mím chặt đến trắng bệch, và Thanh Long có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng đang gặm nhấm tâm hồn cô.
"Vậy kế hoạch của chúng là gì?" Thanh Long hỏi, giọng anh dứt khoát, không còn chút do dự hay mềm yếu nào nữa. Anh đã hiểu. Mối đe dọa không chỉ là một lời cảnh cáo, mà là một cuộc săn đuổi thực sự.
"Chúng đang huy động lực lượng, Long ca. Có vẻ như chúng muốn thực hiện một cuộc tấn công chớp nhoáng, không để lại dấu vết. Dữ liệu cho thấy chúng đang theo dõi rất sát sao các địa điểm liên quan đến Hồng Liên. Mục tiêu là bắt sống hoặc loại bỏ cô ấy hoàn toàn để bịt đầu mối." Lâm Phong trả lời, giọng anh ta tràn đầy sự lo lắng. "Tôi đang cố gắng xác định thời gian và địa điểm cụ thể, nhưng có vẻ chúng rất cẩn trọng. Tuy nhiên, tôi nghĩ thời gian không còn nhiều."
Thanh Long siết chặt vòng tay ôm Hồng Liên. Anh cảm nhận được sự yếu ớt và mong manh của cô, nhưng cũng nhìn thấy một sức mạnh tiềm ẩn nào đó, một khả năng chịu đựng phi thường đã giúp cô sống sót suốt bao năm. "Đừng sợ, có anh ở đây," anh thì thầm vào tai cô, giọng anh trầm ấm nhưng đầy kiên định. "Anh sẽ không để bất cứ ai làm hại em nữa. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Em là của anh, Hồng Liên. Anh sẽ bảo vệ em bằng mọi giá."
Hồng Liên khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy mở to, nhìn sâu vào mắt Thanh Long. Trong đôi mắt ấy, nỗi sợ hãi vẫn còn, nhưng một tia hy vọng, một sự tin tưởng vô điều kiện cũng bắt đầu le lói. Cô khẽ thì thầm, giọng nói yếu ớt, đứt quãng, nhưng Thanh Long vẫn nghe rõ từng từ: “Họ… họ sẽ không buông tha tôi… họ sẽ tìm đến tôi… Tôi sợ… Tôi sợ sẽ kéo anh vào vũng lầy này…”
Thanh Long lắc đầu, ánh mắt anh kiên định, không hề có chút nao núng. "Không có vũng lầy nào cả, Hồng Liên. Anh đã tự nguyện bước vào. Em không kéo anh vào, mà em đã cho anh một lý do để chiến đấu. Một lý do không chỉ vì công lý, mà vì em." Anh nhẹ nhàng nâng cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh, nơi sự kiên cường và tình cảm đang hòa quyện. "Anh sẽ không bao giờ để em một mình. Anh hứa. Và những kẻ dám đụng đến em, chúng sẽ phải trả giá. Gấp bội."
Anh tắt màn hình video call, để lại Lâm Phong với nhiệm vụ tiếp tục điều tra. Căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở đều của Thanh Long và hơi thở hổn hển của Hồng Liên. Thanh Long ôm chặt cô hơn nữa, cảm nhận hơi ấm cơ thể anh dần xua đi cái lạnh giá trong cô. Anh biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đấu tranh vì quyền lực hay công lý, mà nó đã trở thành một cuộc chiến cá nhân, một lời thề nguyện thiêng liêng. Anh sẽ phải đào sâu hơn nữa, tìm hiểu tận cùng quá khứ của cô, dù nó có đau đớn đến đâu, và anh sẽ đối mặt với mọi thứ để bảo vệ người phụ nữ đang nằm trong vòng tay anh.
***
Trong cái nhộn nhịp ồn ã của một con phố nhỏ vào buổi chiều tà, nơi mùi bún chả nướng thơm lừng hòa quyện với mùi khói xe và tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, Thanh Long ngồi đối diện Bà Ba tại một góc khuất của quán Bún Chả Hương Giang. Quán là một căn nhà cấp 4 cũ kỹ, tường vôi đã bạc màu, nhưng lúc nào cũng đông khách bởi hương vị bún chả trứ danh. Bàn ghế nhựa đơn giản, những chiếc quạt trần cũ kêu rè rè, và bếp than đỏ lửa nghi ngút khói ngay trước cửa quán, nơi những miếng chả nướng vàng ươm tỏa ra sức hấp dẫn khó cưỡng.
Một bát bún chả nóng hổi đặt trước mặt Thanh Long, nhưng anh không động đũa. Ánh mắt anh sắc bén, tập trung hoàn toàn vào người phụ nữ đối diện. Bà Ba, với thân hình nhỏ nhắn và lưng hơi còng, vẫn giữ vẻ thâm trầm thường thấy. Đôi mắt bà tinh tường, ẩn chứa sự minh mẫn và kinh nghiệm sống dày dặn, không ai có thể ngờ rằng một người phụ nữ lớn tuổi như bà lại là một trong những nguồn tin mật đáng tin cậy nhất trong thế giới ngầm Thiên Hải. Bà đang nhấp một ngụm trà nóng, động tác chậm rãi, điềm tĩnh, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự căng thẳng đang bao trùm Thanh Long. Mùi trà thơm nhẹ nhàng bay lên, hòa lẫn với mùi bún chả nồng nàn.
Thanh Long hít một hơi sâu, quyết định đi thẳng vào vấn đề. "Bà Ba," anh bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy kiên quyết, "bà có tin tức gì về Huyết Sát Hội và việc truy lùng những người liên quan đến vụ 'thanh trừng' gần đây không? Đặc biệt là về Hồng Liên."
Bà Ba đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Nhưng đôi khi, chính mỹ nhân lại mang theo những rắc rối còn lớn hơn cả thiên hạ." Bà nhìn thẳng vào Thanh Long, ánh mắt bà như xuyên thấu mọi suy nghĩ của anh. "Cậu đến đúng lúc lắm. Tụi Huyết Sát đang ráo riết lắm. Cả cái thành phố này, từ những ngóc ngách tối tăm nhất đến những khu phố sầm uất nhất, đều đang bị chúng lùng sục."
Bà Ba nhấp thêm một ngụm trà, rồi tiếp tục, giọng nói bà nhỏ nhẹ nhưng từng lời đều mang sức nặng. "Nghe đồn là có lệnh từ trên, từ chính cái thằng Trần Đức Hùng đó. Nó muốn củng cố quyền lực, diệt cỏ tận gốc những kẻ biết quá nhiều về cách nó bành trướng thế lực mười năm trước, khi cái gọi là 'Hắc Ưng' mới chập chững đặt chân vào Thiên Hải này. Nó muốn xóa sạch mọi dấu vết về những thủ đoạn tàn độc mà nó đã dùng để nghiền nát các băng đảng cũ, để cái tên Hắc Ưng trở thành một huyền thoại không tì vết."
Thanh Long khẽ nắm chặt tay dưới gầm bàn. Trần Đức Hùng. Cái tên này đã xuất hiện trong những báo cáo cũ của Lâm Phong, nhưng đây là lần đầu tiên nó được nhắc đến một cách trực diện như kẻ chủ mưu. Và mười năm trước... chính là thời điểm Huyết Sát Hội, dưới sự thao túng của Hắc Ưng, đã thực hiện những cuộc thanh trừng đẫm máu. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự căm phẫn và quyết tâm.
"Con bé Hồng Liên..." Bà Ba tiếp tục, ánh mắt bà thoáng hiện lên vẻ xót xa. "Nó là một trong những 'nhân chứng sống' nguy hiểm nhất. Nó đã từng ở rất gần với trung tâm của Huyết Sát Hội, chứng kiến những bí mật đen tối nhất, những nghi thức tàn bạo nhất mà chúng thực hiện dưới danh nghĩa 'thanh tẩy' hay 'tái sinh'. Nó biết quá nhiều về cái đêm Huyết Long, về những thỏa thuận ngầm, về những khuôn mặt thật đằng sau những chiếc mặt nạ. Và điều quan trọng nhất, nó biết về 'Bóng Đêm Thầm Lặng' – cái tổ chức đã cung cấp cho Hắc Ưng mọi thứ từ thông tin đến vũ khí, và cả những kẻ thực thi tàn độc nhất."
Thanh Long nhíu mày, những thông tin này trùng khớp hoàn hảo với những gì Lâm Phong vừa báo cáo, và còn chi tiết hơn. Nó củng cố thêm niềm tin của anh rằng Hồng Liên không chỉ là một nạn nhân, mà là một kho báu thông tin sống, một ngòi nổ có thể thổi bay toàn bộ đế chế của Hắc Ưng.
"Chúng có kế hoạch gì?" Thanh Long hỏi, giọng anh cứng rắn, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào ngoài sự tập trung cao độ.
Bà Ba khẽ lắc đầu. "Không ai biết chính xác. Kế hoạch của chúng luôn được giữ kín, chỉ những kẻ cầm đầu mới được biết toàn bộ. Nhưng có một điều chắc chắn, chúng sẽ ra tay rất nhanh, rất tàn độc. Nghe phong thanh là trong đêm nay hoặc sáng mai, chúng sẽ tấn công… một cuộc tấn công bất ngờ, không để lại dấu vết. Chúng muốn biến Hồng Liên thành một cái bóng, một ký ức tan biến vào hư vô."
Bà Ba nhìn sâu vào mắt Thanh Long. "Thanh Long à, cậu phải cẩn thận. Cái thằng Trần Đức Hùng này, nó không chỉ là một tên trùm xã hội đen thông thường. Nó có trí tuệ, có sự tàn nhẫn, và quan trọng hơn, nó có sự hậu thuẫn từ những thế lực còn lớn hơn cả chúng ta tưởng tượng. Nó muốn dọn dẹp mọi thứ trước khi cái kế hoạch lớn của nó được thực hiện, cái kế hoạch đã ấp ủ từ mười năm trước, khi nó bắt đầu xây dựng cái đế chế Hắc Ưng."
Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh lóe lên vẻ suy tư. Kế hoạch lớn. Hắc Ưng Mật Mã. Đêm Huyết Long. Bão Đen. Tất cả những mảnh ghép rời rạc đang dần hợp lại thành một bức tranh lớn hơn, đáng sợ hơn. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," anh thầm nghĩ, cảm nhận một luồng năng lượng nóng rực chảy trong huyết quản. Anh đã nếm trải hương vị của quyền lực trong thương trường, nhưng quyền lực trong thế giới ngầm này còn tàn khốc và cám dỗ hơn gấp bội. Và Hồng Liên, cô ấy chính là một phần của cái hương vị đó, một lý do để anh dấn thân sâu hơn.
"Cảm ơn Bà Ba," Thanh Long nói, đặt một xấp tiền lên bàn. "Bao nhiêu đây đủ cho bà nghỉ ngơi một thời gian."
Bà Ba khẽ mỉm cười, một nụ cười khó đoán. "Cậu Long lúc nào cũng hào phóng. Cứ yên tâm, tôi sẽ luôn có những tin tức mà cậu cần. Nhưng hãy nhớ, Thiên Hải này rộng lớn lắm, và những cái bóng đêm thì luôn rình rập."
Thanh Long đứng dậy, ánh mắt anh quét qua quán bún chả ồn ào. Anh biết rằng dưới cái vẻ ngoài bình yên này, một cuộc chiến khốc liệt đang chờ đợi. Anh không còn đơn thuần là một doanh nhân hay một người bảo vệ nữa. Anh đã trở thành một chiến binh, một người hùng bất đắc dĩ của những người phụ nữ anh yêu, và của chính công lý. Anh rời quán, hòa mình vào dòng người tấp nập, trong lòng mang theo một quyết tâm sắt đá và một ngọn lửa hừng hực. Đêm nay, hoặc sáng mai, Huyết Sát Hội sẽ phải đối mặt với Thanh Long.
***
Quay trở lại căn hộ bí ẩn trong khu chung cư Thiên Phúc, không khí đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự tĩnh lặng hay mơ màng của mùi hoa lài, thay vào đó là sự căng thẳng đến nghẹt thở, như thể cả căn phòng đang nín thở chờ đợi một điều gì đó kinh hoàng. Ánh đèn trần đã được bật sáng trưng, xua tan đi mọi góc tối, phơi bày mọi chi tiết. Trên bàn, màn hình máy tính của Lâm Phong đang nhấp nháy dữ liệu liên tục, những đường đồ thị phức tạp và bản đồ nhiệt hiển thị các điểm nóng khả nghi. Âm thanh duy nhất ngoài tiếng gõ phím dồn dập của Lâm Phong là tiếng quạt thông gió ù ù, tạo nên một sự đơn điệu đến ám ảnh.
Thanh Long đứng giữa phòng, dáng người cao lớn của anh tỏa ra một khí chất uy nghiêm và quyết đoán. Anh đã thay một bộ đồ thể thao màu tối, gọn gàng, sẵn sàng cho mọi tình huống. Ánh mắt anh sắc lạnh, quét qua Lâm Phong đang thao tác nhanh trên máy tính và Tùng 'Sẹo' đang kiểm tra vũ khí ở một góc phòng. Tùng 'Sẹo', với vóc dáng vạm vỡ và vết sẹo dài trên mặt, đang cẩn thận lau chùi khẩu súng ngắn, ánh mắt anh ta kiên định và sẵn sàng chiến đấu. Những khẩu súng khác, lựu đạn khói, và vài con dao găm được sắp xếp gọn gàng trên một tấm vải đen, sẵn sàng để sử dụng. Mùi dầu súng thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi cà phê đậm đặc mà Lâm Phong vừa pha để giữ tỉnh táo.
Hồng Liên ngồi thu mình trên sofa, gương mặt cô vẫn còn tái nhợt vì sợ hãi, nhưng ánh mắt cô đã không còn vẻ vô hồn như trước. Cô đang cố gắng lắng nghe, cố gắng hiểu mọi chuyện đang diễn ra, dù trong lòng cô vẫn là một mớ hỗn độn của ký ức đau buồn và nỗi lo lắng khôn nguôi. Cô nhìn Thanh Long, nhìn sự quyết đoán trong ánh mắt anh, và một cảm giác tội lỗi len lỏi trong tâm trí cô. Cô đã kéo anh vào vũng lầy này.
Thanh Long bước tới, dừng lại trước mặt Hồng Liên. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, cảm nhận sự run rẩy còn sót lại. "Không còn nhiều thời gian," anh nói, giọng anh trầm ấm nhưng đầy uy lực, như một vị tướng quân đang ra lệnh. "Lâm Phong, kích hoạt tất cả hệ thống phòng thủ, theo dõi mọi tín hiệu khả nghi. Tôi muốn anh biết trước ít nhất 15 phút nếu có bất kỳ động thái nào từ chúng. Tùng 'Sẹo', chuẩn bị người. Đêm nay, Huyết Sát Hội sẽ đến. Chúng ta sẽ nghênh đón chúng."
Lâm Phong không ngẩng đầu lên, ngón tay anh ta vẫn thoăn thoắt trên bàn phím. "Đã rõ, Long ca. Hệ thống cảnh báo đã được kích hoạt. Các camera an ninh, cảm biến chuyển động, và thiết bị nghe lén đã sẵn sàng. Tôi sẽ không để sót bất kỳ một động thái nào của chúng. Và đúng như anh nói, hệ thống sẽ báo trước ít nhất 15 phút, đủ để chúng ta phản ứng."
Tùng 'Sẹo' cất khẩu súng vào bao da, đứng thẳng dậy, vẻ mặt nghiêm nghị. "Anh em đã sẵn sàng, Long ca. Chúng tôi đã bố trí người ở các điểm trọng yếu. Cứ để tôi lo. Tôi sẽ bảo vệ Hồng Liên bằng mọi giá." Ánh mắt Tùng 'Sẹo' nhìn Hồng Liên đầy vẻ kiên định, anh ta đã từng chứng kiến sự tàn khốc của thế giới ngầm, và anh ta không muốn bất kỳ người phụ nữ nào phải chịu đựng điều đó, đặc biệt là người phụ nữ được Thanh Long bảo vệ.
Nghe những lời đó, Hồng Liên khẽ giật mình. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu xin nhìn Thanh Long. "Thanh Long... đừng... đừng vì tôi mà..." Giọng cô yếu ớt, mang theo sự van nài, sự sợ hãi tột cùng rằng anh sẽ vì cô mà gặp nguy hiểm. Cô không muốn anh phải hy sinh vì quá khứ đen tối của mình.
Thanh Long khẽ ngắt lời cô. Anh nhẹ nhàng quỳ xuống trước mặt cô, hai tay nắm lấy tay cô, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da cô. "Không có 'vì tôi' hay 'vì em'," anh nói, ánh mắt anh kiên định và tràn đầy tình cảm, xuyên thẳng vào tâm hồn cô. "Chúng ta là một, Hồng Liên. Anh sẽ không bao giờ để em một mình. Anh hứa. Hơn nữa, đây không chỉ là vì em. Đây là cuộc chiến của anh, là con đường mà anh phải đi. Kẻ nào dám đụng đến người của Thanh Long, kẻ đó sẽ phải trả giá. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật."
Anh rút ra một vật từ trong túi áo, một chiếc ấn ngọc màu xanh biếc, được chạm khắc hình rồng tinh xảo – Thiên Long Ấn. Anh nắm chặt nó trong lòng bàn tay, cảm nhận nguồn năng lượng ấm áp, mạnh mẽ đang sôi sục, lan tỏa khắp cơ thể anh. Nó không chỉ là biểu tượng của quyền lực, mà còn là nguồn sức mạnh tinh thần, một lời nhắc nhở về sứ mệnh của anh.
"Anh sẽ khiến chúng phải trả giá, Hồng Liên. Gấp bội," Thanh Long thì thầm, ánh mắt anh không còn chỉ có sự kiên định, mà còn có một ngọn lửa hừng hực của sự trả thù, một lời thề sẽ bảo vệ cô đến cùng. Anh đứng dậy, ánh mắt quét một lượt qua Lâm Phong và Tùng 'Sẹo', rồi dừng lại ở Hồng Liên. Anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô, như một lời hứa im lặng.
Ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm thành phố trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Tiếng còi xe từ xa vọng lại nghe như tiếng hú của những con sói đang săn mồi. Căn hộ bí ẩn này, với những bức tường cũ kỹ và những đồ vật hiện đại, giờ đây đã trở thành một pháo đài, sẵn sàng nghênh đón cơn bão đêm. Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của sự chuẩn bị, của nỗi sợ hãi và của sự quyết tâm. Anh biết rằng, đêm nay, một chương mới, đầy kịch tính và đẫm máu, sẽ được viết nên trong câu chuyện của anh và Huyết Liên. Anh sẽ không lùi bước.
"Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," anh thầm nhủ, ánh mắt anh sáng rực trong bóng tối, sẵn sàng cho cuộc chiến.