Màn đêm buông xuống đặc quánh, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của thành phố. Tiếng còi xe từ xa vọng lại nghe như tiếng hú của những con sói đang săn mồi, nhưng ở căn hộ bí ẩn này, mọi thứ đều chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Thanh Long, tay siết chặt Thiên Long Ấn, cảm nhận nguồn năng lượng ấm áp đang sôi sục trong lòng bàn tay, một lời nhắc nhở về sứ mệnh và quyền lực của anh. Anh hít một hơi thật sâu, mùi hương của sự chuẩn bị, của nỗi sợ hãi và của sự quyết tâm hòa quyện vào nhau, lấp đầy lồng ngực. Đêm nay, một chương mới, đầy kịch tính và đẫm máu, sẽ được viết nên trong câu chuyện của anh và Hồng Liên. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ chiến đấu.
***
Tiếng "bíp... bíp... bíp..." nhỏ dần, đều đặn vang lên từ hệ thống cảnh báo của Lâm Phong, đánh dấu sự khởi đầu của cơn bão. Mười lăm phút. Đúng như lời hứa.
"Đã có mục tiêu," giọng Lâm Phong vang lên khô khốc qua hệ thống liên lạc nội bộ, "Tám tên. Trang bị súng giảm thanh, dao găm. Hướng vào hẻm cụt số 13, cách đây hai con phố. Chúng đang tiến về phía cô ấy."
Tim Thanh Long thắt lại. Tám tên. Dù biết Hồng Liên không phải là một cô gái yếu đuối, nhưng số lượng và sự chuẩn bị của đối phương vẫn khiến anh lo lắng. Huyết Sát Hội, chúng tàn bạo hơn anh nghĩ. "Tùng 'Sẹo', anh đi trước, đánh lạc hướng chúng. Đừng để chúng tiếp cận Hồng Liên quá dễ dàng. Tôi sẽ bọc hậu."
"Rõ, Long ca!" Giọng Tùng 'Sẹo' vang lên đầy kiên định. Anh ta biến mất vào màn đêm như một bóng ma.
Thanh Long nhìn Hồng Liên. Cô vẫn ngồi đó, trên chiếc sofa, ánh mắt hoảng loạn ẩn chứa sự quyết tâm đến lạ. Nụ cười nửa miệng đầy mị lực của anh chợt tắt. "Em ở yên đây. Tuyệt đối không ra ngoài."
"Không!" Hồng Liên bật dậy, đôi mắt cô rực lên ngọn lửa không thể che giấu. "Đây là chuyện của tôi. Tôi sẽ tự mình đối phó."
"Không phải bây giờ!" Thanh Long gằn giọng, ánh mắt anh tóe lửa. "Em đang bị thương. Em không thể."
Nhưng Hồng Liên không nghe. Cô lướt qua anh như một cơn gió, bàn tay thoăn thoắt rút ra một lưỡi dao găm đen tuyền, ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh đèn đường mờ nhạt. Đó là Dạ Ảnh Dao. "Chúng sẽ không thể dễ dàng bắt được tôi," cô thì thầm, giọng nói mang theo sự lạnh lẽo đáng sợ, "chúng sẽ phải trả giá."
Thanh Long biết anh không thể ngăn cản cô. Anh thở dài, ánh mắt biến đổi từ lo lắng sang quyết liệt. "Vậy thì hãy ở bên cạnh anh!" Anh nắm lấy tay cô, kéo cô về phía mình, rồi cùng nhau lao ra ngoài. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," anh thầm nhủ, nhưng lúc này, sự say mê đó lại hóa thành một bản năng bảo vệ điên cuồng.
Hẻm cụt số 13. Nơi đây là một mê cung của bóng tối và mùi mục nát. Tường gạch cũ kỹ, rêu phong bám đầy, lấm lem những hình vẽ graffiti khó hiểu. Rác rưởi chất đống ở các góc, ẩm ướt, bốc lên mùi hôi thối khó chịu của cống rãnh và chuột chết. Tiếng chuột chạy ríu rít, tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những ống máng cũ kỹ, tiếng gió rít nhẹ qua khe tường, và đôi khi là tiếng mèo hoang kêu thảm thiết, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí u ám, ẩm thấp, có chút đáng sợ, như một cái bẫy đang chờ đợi con mồi.
Hồng Liên lướt đi trong bóng tối, động tác nhanh nhẹn và im lặng đến kinh ngạc. Cô không phải là một cô gái yếu đuối, điều đó đã được chứng minh nhiều lần. Nhưng Thanh Long biết, vết sẹo tâm lý mà Huyết Sát Hội để lại cho cô quá sâu sắc. Cô đang run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn thịnh nộ bị kìm nén đang bùng cháy.
Khi họ vừa đặt chân vào hẻm, một bóng đen vụt qua, lưỡi dao găm sáng loáng nhằm thẳng vào gáy Hồng Liên. Cô phản ứng cực nhanh, nghiêng người né tránh, đồng thời Dạ Ảnh Dao trong tay cô đã vung lên, một đường cong chết chóc xé toạc không khí. "Khụ!" Tiếng kêu đau đớn vang lên, kẻ tấn công ôm lấy cánh tay chảy máu, lùi lại.
"Huyết Liên, đã đến lúc ngươi phải trả giá!" Một giọng nói khàn đặc vang lên, lạnh lẽo như băng. Từ bóng tối, tám tên sát thủ khác xuất hiện, vây kín họ. Chúng đều mặc đồ đen, che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh. Súng giảm thanh đã được lên đạn, mũi dao găm lấp lánh dưới ánh đèn đường le lói. Chúng có vẻ như đã được huấn luyện để làm việc trong bóng tối, và sự xuất hiện của Thanh Long dường như không làm chúng nao núng.
Hồng Liên gầm gừ, hơi thở dồn dập. Đôi mắt đen láy của cô rực lên một vẻ man dại, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Cô biết, đêm nay là đêm cô phải đối mặt với quá khứ. Mười năm, những cơn ác mộng dai dẳng, những vết sẹo không bao giờ lành. "Không ai có thể bắt được ta!" cô thét lên, giọng nói khàn đặc, đầy căm hờn. Cô lao vào chúng như một cơn bão, Dạ Ảnh Dao vung lên liên tục, tạo thành những đường kiếm ảo ảnh trong bóng tối.
Thanh Long đứng cạnh cô, anh không trực tiếp can thiệp vào cuộc chiến của Hồng Liên ngay lập tức. Anh muốn xem cô sẽ làm gì, muốn nhìn thấy sức mạnh thực sự của "Huyết Liên". Cô xoay người, né tránh một cú đấm hiểm hóc, đồng thời dùng mũi dao găm chém vào bắp chân đối thủ. Kẻ đó khuỵu xuống, Hồng Liên không chần chừ, một cú đá thẳng vào đầu khiến hắn bất tỉnh. Cô chiến đấu bằng bản năng, tàn nhẫn và hiệu quả. Từng động tác đều nhanh gọn, dứt khoát, không một chút dư thừa. Cô không chỉ phòng thủ, cô tấn công, cô tìm kiếm điểm yếu, và cô ra đòn kết liễu.
Tuy nhiên, số lượng kẻ địch quá đông. Ba tên sát thủ cùng lúc xông lên, chúng có vẻ được huấn luyện để phối hợp ăn ý. Một tên dùng súng khống chế, hai tên còn lại dùng dao găm tấn công từ hai phía. Hồng Liên đỡ được một nhát dao, nhưng cánh tay cô cũng bị sượt qua, một vệt máu đỏ tươi rỉ ra trên làn da trắng xanh. "Khốn kiếp!" cô rít lên, cơn đau khiến cô càng trở nên hung hãn.
Thanh Long không thể đứng nhìn nữa. Anh lao vào cuộc chiến như một tia chớp. Tốc độ của anh vượt xa bất kỳ con người bình thường nào. Anh như một bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện giữa vòng vây của kẻ địch. Một cú đấm sấm sét vào thái dương một tên sát thủ, hắn ngã vật xuống, không kịp rên rỉ. Một cú đá quét ngang, hai tên khác văng vào tường gạch cũ kỹ, tiếng xương khớp kêu răng rắc.
"Cút ngay! Đừng hòng chạm vào cô ấy!" Thanh Long gầm lên, giọng nói lạnh lùng, đầy sát khí, vang vọng trong con hẻm hẹp. Đôi mắt anh rực lửa, ẩn chứa một cơn thịnh nộ không thể kìm nén. Anh không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng một ý chí bảo vệ sắt đá. Anh đẩy Hồng Liên ra sau lưng mình, tạo thành một lá chắn vững chắc.
"Long ca!" Tiếng Tùng 'Sẹo' vang lên từ phía cuối hẻm, anh ta vừa hạ gục hai tên sát thủ khác. "Bọn chúng có vẻ muốn bắt sống cô ấy!"
"Bắt sống? Nằm mơ đi!" Thanh Long cười khẩy, nụ cười lạnh lẽo đến tận xương tủy. Anh tung một cú đấm móc vào hàm một tên, hắn văng lên không trung rồi rơi xuống như một bao tải. Anh không dùng súng, không dùng dao, anh chỉ dùng chính cơ thể mình làm vũ khí. Mỗi cú đánh của anh đều mang theo một sức mạnh kinh hoàng, là sự tổng hợp của tốc độ, sức mạnh và kỹ năng chiến đấu đỉnh cao. Anh đã từng là một chiến binh, và bản năng đó vẫn chảy trong huyết quản anh.
Máu bắn tung tóe lên bức tường gạch, hòa vào màu rêu phong và graffiti. Tiếng va chạm kim loại chát chúa, tiếng rên rỉ của những tên sát thủ, tiếng thở dốc của Hồng Liên, tất cả tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Thanh Long không cho chúng cơ hội thở. Anh di chuyển không ngừng, mỗi động tác đều gọn gàng, dứt khoát, mang theo hơi thở của thần chết.
Chỉ trong vài phút, toàn bộ tám tên sát thủ đã bị hạ gục. Một số bất tỉnh, một số ôm vết thương rên rỉ, một số đã vĩnh viễn nằm xuống. Không một ai trong số chúng còn đủ khả năng chiến đấu. Thanh Long đứng giữa bãi chiến trường, lồng ngực phập phồng, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng như băng. Anh quay lại nhìn Hồng Liên. Cô đang đứng tựa vào tường, cánh tay vẫn rỉ máu, ánh mắt vẫn còn sự hoảng loạn và căm hờn, nhưng giờ đây, xen lẫn vào đó là một sự kinh ngạc, và cả một chút... ngưỡng mộ.
"Em không sao chứ?" Thanh Long bước đến, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay cô, kiểm tra vết thương.
Hồng Liên khẽ lắc đầu. "Không... tôi không sao." Giọng cô vẫn còn run rẩy. Cô nhìn vào mắt anh, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo nhưng cũng đầy vẻ đa tình, ẩn chứa sự tự tin và trí tuệ. Anh là người đàn ông duy nhất cô từng thấy có thể chiến đấu tàn bạo như thế, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ.
"Tùng 'Sẹo', dọn dẹp hiện trường. Không để lại bất cứ dấu vết nào. Lâm Phong, truy vết xem bọn chúng đến từ đâu, và ai là kẻ cầm đầu." Thanh Long ra lệnh dứt khoát, giọng nói anh trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Chúng ta về." Anh dìu Hồng Liên rời khỏi con hẻm cụt, để lại phía sau mùi máu tanh nồng và những xác người nằm ngổn ngang. Màn đêm vẫn bao trùm, nhưng giờ đây, nó không còn tĩnh lặng nữa. Nó đã được viết nên một trang mới, bằng máu và bằng sự phẫn nộ.
***
Quay trở về căn hộ bí ẩn, không khí đã hoàn toàn khác. Bên ngoài, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vẫn vọng lên mơ hồ, nhưng bên trong căn hộ lại tĩnh lặng đến lạ. Mùi hương hoa lài thoang thoảng, mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, hòa quyện với mùi sách cũ và mùi cà phê mới pha mà Lâm Phong đã chuẩn bị, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự hỗn loạn vừa qua. Tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước trong bếp, tiếng chuông gió khẽ khàng khi có cơn gió nhẹ thoảng qua ban công, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn. Ánh sáng tự nhiên từ ban công đã nhường chỗ cho ánh đèn dịu nhẹ trong phòng, tạo nên những góc khuất tối tăm, như chính những bí mật đang được che giấu.
Thanh Long nhẹ nhàng dìu Hồng Liên vào phòng tắm. Anh tự tay lấy hộp cứu thương, đổ cồn sát trùng lên bông gòn. "Sẽ hơi rát một chút," anh nói, giọng anh dịu dàng đến bất ngờ, hoàn toàn trái ngược với con người tàn bạo vừa rồi trong con hẻm.
Hồng Liên không nói gì. Cô chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt vì sốc và mất máu. Cô ngồi trên thành bồn tắm, để Thanh Long tỉ mỉ làm sạch vết thương trên cánh tay. Anh nhẹ nhàng lau đi vệt máu khô, rồi cẩn thận bôi thuốc mỡ kháng sinh và băng bó lại. Những ngón tay anh ấm áp và vững chãi, mang lại cho cô một cảm giác an toàn mà đã từ rất lâu rồi cô không còn cảm nhận được.
Khi anh đang xử lý vết thương trên vai cô, tay anh vô tình chạm vào một vùng da khác, cứng hơn, sần sùi hơn. Anh khẽ nhíu mày, ánh mắt dừng lại ở lưng cô. Mặc dù cô đã mặc một chiếc áo phông cũ kỹ của anh, nhưng vết rách từ trận chiến vẫn để lộ một phần lưng trần. Dưới ánh đèn vàng dịu, một vết sẹo lớn hiện ra, dài từ bả vai kéo xuống gần thắt lưng, màu trắng bạc, gồ ghề, như một dòng sông khô cạn trên làn da mịn màng của cô. Nó không phải là vết sẹo do chiến đấu, mà là một vết sẹo cũ, đã lành từ rất lâu, nhưng vẫn hằn sâu, như một bằng chứng tố cáo một quá khứ đau đớn.
"Vết sẹo này... là sao?" Thanh Long khẽ thì thầm, giọng anh đầy xót xa, một nỗi đau không tên chợt dâng lên trong lòng anh khi nhìn thấy bằng chứng rõ ràng của sự tàn khốc mà cô đã phải chịu đựng. Anh dùng ngón tay nhẹ nhàng lướt qua vết sẹo, cảm nhận sự gồ ghề của nó dưới đầu ngón tay.
Hồng Liên khẽ giật mình. Cô rùng mình, như thể vết sẹo vừa bị chạm vào lại đau nhói. Đôi mắt cô cụp xuống, che giấu đi những cảm xúc phức tạp đang xáo trộn bên trong. Một sự hổ thẹn, một nỗi đau, một sự tức giận. "Nó... nó là dấu ấn của cái ngày tôi trở thành Huyết Liên," cô thì thầm, giọng nói run rẩy, nghẹn ngào, như thể mỗi lời nói đều phải vượt qua một bức tường vô hình của nỗi sợ hãi và ký ức đau buồn. "Mười năm trước... Huyết Sát Hội... chúng đã biến tôi thành một con quỷ."
Thanh Long ngừng tay. Anh không thúc ép cô, chỉ đơn giản là ôm lấy cô từ phía sau, đầu anh tựa vào vai cô. Anh cảm nhận được sự run rẩy không ngừng của cơ thể cô, từng thớ thịt đều đang căng cứng vì nỗi đau bị khơi gợi. Mùi máu khô và mùi thuốc sát trùng hòa lẫn với mùi hương hoa lài dịu nhẹ trong căn hộ, tạo nên một sự đối lập kỳ lạ giữa sự thanh bình và sự tàn khốc.
"Không, em không phải quỷ," anh nhẹ nhàng nói, giọng anh trầm ấm, đầy dịu dàng và kiên quyết. Anh siết chặt vòng tay, như muốn truyền cho cô toàn bộ sức mạnh và sự ấm áp của mình. "Em là Hồng Liên của anh. Vết sẹo này... nó chỉ chứng minh em đã mạnh mẽ thế nào khi vượt qua nó."
Hồng Liên bật khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm vào vai áo của Thanh Long. Nỗi đau bị kìm nén suốt mười năm bỗng chốc vỡ òa, như một con đê đã vỡ. Cô quay lưng lại, để lộ hoàn toàn vết sẹo lớn trên lưng, và bắt đầu kể câu chuyện của mình, trong tiếng nức nở không ngừng.
"Mười năm trước, tôi chỉ là một đứa trẻ mười lăm tuổi... Tôi sống trong một ngôi làng nhỏ, yên bình, trên núi. Cha mẹ tôi là những người làm nghề thuốc, họ rất hiền lành..." Giọng cô đứt quãng, mỗi từ ngữ đều như một nhát dao cứa vào tim cô. "Rồi một ngày, Huyết Sát Hội xuất hiện. Chúng muốn cha tôi chế tạo một loại độc dược mới, một loại độc có thể kiểm soát tâm trí con người. Cha tôi từ chối. Chúng đã... chúng đã giết chết cả gia đình tôi. Tôi là người duy nhất sống sót, nhưng chúng không tha cho tôi. Chúng bắt tôi đi, tra tấn tôi, ép tôi phải chứng kiến những điều kinh hoàng nhất."
Thanh Long cảm nhận được sự ghê tởm dâng lên trong lòng anh. Anh siết chặt Hồng Liên hơn.
"Vết sẹo này... là do chúng khắc lên. Một nghi thức 'thanh tẩy', chúng nói. Để tôi quên đi quá khứ, để tôi chỉ sống vì chúng. Chúng muốn tôi trở thành một sát thủ, không cảm xúc, không tình yêu, chỉ biết giết chóc. Chúng dạy tôi cách sử dụng dao, cách ẩn mình trong bóng tối, cách giết người mà không để lại dấu vết. Chúng gọi tôi là Huyết Liên. Tôi đã giết rất nhiều người... rất nhiều..."
Cô nức nở, vòng tay ôm chặt lấy Thanh Long, tìm kiếm sự an ủi. "Tôi đã cố gắng trốn thoát, nhưng chúng quá mạnh. Tôi đã sống trong sợ hãi suốt mười năm. Mỗi đêm, tôi đều mơ thấy khuôn mặt của cha mẹ, của những người vô tội mà tôi đã giết. Tôi là một con quỷ, Thanh Long. Một con quỷ thực sự."
"Không!" Thanh Long gằn giọng, anh ngẩng đầu cô lên, ép cô nhìn vào mắt anh. "Em không phải quỷ. Em là nạn nhân. Em đã bị ép buộc. Anh hiểu. Anh tin em." Ánh mắt anh không còn chỉ là sự xót xa, mà đã bùng lên một ngọn lửa hừng hực của sự tức giận và ý chí trả thù. "Huyết Sát Hội... chúng sẽ phải trả giá. Tất cả những gì chúng đã làm với em, anh sẽ bắt chúng phải trả lại gấp bội."
Anh hôn lên trán cô, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn vương trên má. "Em không đơn độc nữa, Hồng Liên. Anh sẽ ở bên em. Anh sẽ bảo vệ em. Dù cho cả thế giới này có quay lưng lại với em, anh vẫn sẽ đứng về phía em." Những lời nói của anh không chỉ là an ủi, mà còn là một lời thề son sắt, một lời hứa sẽ bảo vệ cô bằng mọi giá. Anh lại siết chặt cô vào lòng, cảm nhận mùi hương dịu nhẹ của tóc cô, xen lẫn mùi máu tanh và mùi thuốc sát trùng. Anh ôm lấy cô như thể cô là tài sản quý giá nhất của anh, và anh sẽ không bao giờ để bất cứ ai cướp đi cô một lần nữa.
Hồng Liên dần chìm vào giấc ngủ, kiệt sức sau trận chiến và những cảm xúc mãnh liệt. Cô ngủ trong vòng tay anh, bình yên một cách lạ thường, như một đứa trẻ tìm thấy nơi nương tựa sau cơn ác mộng dài. Vết sẹo trên lưng cô vẫn hiện rõ dưới ánh đèn, một bằng chứng câm lặng về sự tàn ác của Huyết Sát Hội, và cũng là một lời nhắc nhở không bao giờ quên về quá khứ bi thảm của cô.
***
Vài giờ sau, khi những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua rèm cửa, Thanh Long nhẹ nhàng đặt Hồng Liên xuống giường, đắp chăn cẩn thận cho cô. Anh đứng dậy, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang dần thức giấc. Những tòa nhà chọc trời vươn lên giữa làn sương sớm, biểu tượng của một thế giới đang ngủ yên, không hay biết về những bóng tối đang ẩn mình bên dưới.
Anh rút điện thoại ra, gọi cho Tùng 'Sẹo' và Lâm Phong. Giọng anh trầm, lạnh lẽo, đầy uy lực, như thể anh đang ra phán quyết cho một đế chế. "Lâm Phong, Tùng 'Sẹo'. Tôi muốn các cậu tìm hiểu tất cả. Mười năm trước, Huyết Sát Hội đã làm gì, và Trần Đức Hùng có liên quan gì đến chuyện này. Đừng bỏ sót bất cứ chi tiết nào."
Anh dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cơn giận dữ đang sôi sục trong lồng ngực mình. "Tất cả những 'phi vụ thanh trừng' mà Hồng Liên nhắc đến. Những người đã bị chúng giết hại. Cách chúng tra tấn và biến những đứa trẻ thành sát thủ. Tôi muốn biết từng chi tiết một." Anh nhấn mạnh từng chữ, giọng nói anh mang theo một sức nặng ngàn cân. "Mối liên hệ giữa Huyết Sát Hội và sự bành trướng của Tập đoàn Hắc Ưng trong giai đoạn đó. Tôi muốn một bản báo cáo đầy đủ, chi tiết nhất có thể."
"Rõ, sếp. Bọn chúng sẽ phải trả giá." Giọng Tùng 'Sẹo' vang lên từ đầu dây bên kia, đầy kiên định và quyết liệt. "Anh em đã lên đường. Sẽ có kết quả sớm."
Lâm Phong cũng đáp lại, giọng anh ta không kém phần lạnh lùng. "Hệ thống đã bắt đầu quét các hồ sơ cũ, liên kết với các thông tin tình báo mà chúng ta có được. Sẽ mất một chút thời gian, nhưng tôi sẽ không để anh thất vọng, Long ca."
Thanh Long siết chặt tay, cảm nhận sức mạnh đang tuôn chảy trong cơ thể mình. Ánh mắt anh không còn chỉ có sự kiên định, mà còn có một ngọn lửa hừng hực của sự trả thù, một lời thề sẽ bảo vệ Hồng Liên đến cùng. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thầm nhủ, "Và kẻ nào dám đụng đến nàng, kẻ đó sẽ phải trả giá đắt."
Anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đang dần thức giấc, nơi những tia nắng ban mai chiếu rọi lên những tòa nhà cao tầng. Trong lòng anh, một quyết tâm sắt đá đã được hình thành. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng đêm nay, vị ngọt đó đã được pha lẫn với vị đắng của nỗi đau và sự phẫn nộ. Anh sẽ khiến chúng phải trả giá, gấp bội.