Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên lười biếng len lỏi qua tấm rèm cửa dày, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng nhạt. Tiếng còi xe từ xa vọng lại mơ hồ, như một lời nhắc nhở về thế giới ồn ào bên ngoài. Trong căn hộ bí ẩn thuộc chung cư Thiên Phúc cổ kính, một không gian tĩnh lặng, đầy hơi ấm và mùi hương đặc trưng của hoa lài thoang thoảng cùng trầm hương nhẹ dịu, Thanh Long vẫn ôm chặt Hồng Liên trong vòng tay. Cô tựa đầu vào ngực anh, hơi thở đều đặn, chìm sâu vào giấc ngủ an lành sau một đêm đầy giông bão và những cảm xúc mãnh liệt. Làn da mềm mại của cô áp vào da thịt anh, mang theo chút hơi ấm và cả mùi thuốc sát trùng đã phai nhạt, gợi lên trong anh một cảm giác vừa xót xa vừa muốn che chở.
Anh khẽ vuốt mái tóc đen mượt mà của Hồng Liên, cảm nhận từng sợi tơ lướt qua kẽ tay. Đôi mắt anh lướt xuống tấm lưng trần của cô, nơi vết sẹo dài, lởm chởm vẫn còn hiện rõ dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh. Nó không chỉ là một vết sẹo vật lý, mà còn là vết hằn sâu trong tâm hồn cô, một bằng chứng tàn khốc về sự tàn bạo của Huyết Sát Hội, một quá khứ đau thương mà cô đã phải gánh chịu suốt mười năm ròng. Mỗi khi nhớ lại lời cô nức nở đêm qua, về những con người vô tội mà cô đã bị ép buộc phải giết, về nỗi sợ hãi và sự ám ảnh không ngừng, một ngọn lửa căm phẫn lại bùng lên dữ dội trong lồng ngực Thanh Long.
Anh siết nhẹ Thiên Long Ấn đang nằm gọn trong lòng bàn tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn chảy qua từng mạch máu. Chiếc ấn ngọc lạnh lẽo nhưng lại mang đến cho anh sự trấn an kỳ lạ, như một lời nhắc nhở về quyền năng và sứ mệnh của mình. "Không!" anh thì thầm, giọng nói trầm khẽ như tiếng gió thoảng, "Em không phải quỷ. Em là nạn nhân. Anh sẽ không bao giờ để em phải chịu đựng thêm nữa." Lời nói đó không chỉ là sự an ủi cho Hồng Liên, mà còn là lời thề son sắt anh dành cho chính mình. Anh hôn lên đỉnh đầu cô, cảm nhận hơi ấm và sự tin tưởng mong manh toát ra từ cơ thể nhỏ bé đang nép mình vào anh. Dù cho cả thế giới này có quay lưng lại với em, anh vẫn sẽ đứng về phía em. Anh đã hứa, và lời hứa của anh nặng hơn ngàn vàng, sắc như dao.
Hồng Liên khẽ cựa mình, đôi mắt từ từ hé mở. Ánh mắt cô vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi tiềm ẩn, nhưng khi nhìn thấy Thanh Long, một tia sáng tin tưởng và bình yên chợt lóe lên. Cô ngước nhìn anh, khuôn mặt xanh xao nhưng ánh mắt sâu thẳm, như một đứa trẻ vừa thoát khỏi cơn ác mộng. "Anh..." Giọng cô yếu ớt, khản đặc.
Thanh Long nhẹ nhàng đặt một ngón tay lên môi cô, ra hiệu cô không cần nói gì. "Nghỉ ngơi đi, em yêu. Anh ở đây." Anh vuốt ve má cô, cảm nhận làn da mịn màng nhưng lạnh lẽo của cô. Anh biết, những vết thương thể xác có thể lành, nhưng vết sẹo trong tâm hồn sẽ cần nhiều thời gian và sự kiên nhẫn hơn. Và anh, Thanh Long, sẽ là người kiên nhẫn đó. Anh sẽ là bến đỗ an toàn, là nơi cô có thể trút bỏ mọi gánh nặng. "Huyết Sát Hội... chúng sẽ phải trả giá," anh lặp lại trong tâm trí, lời thề càng thêm sắt đá. "Tất cả những gì chúng đã làm với em, anh sẽ bắt chúng phải trả lại gấp bội." Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng đêm nay, vị ngọt đó đã được pha lẫn với vị đắng của nỗi đau và sự phẫn nộ.
Anh nhẹ nhàng rút tay ra khỏi vòng ôm của cô, cẩn thận đắp chăn cho Hồng Liên, đảm bảo cô vẫn say giấc trong sự yên bình. Anh đứng dậy, ánh mắt sắc bén quét qua căn phòng, rồi dừng lại ở chiếc điện thoại trên bàn. Đã đến lúc. Đã đến lúc phải hành động. Anh đi thẳng ra ban công, hít một hơi thật sâu làn khí trong lành của buổi sớm. Tiếng còi xe và âm thanh thành phố từ bên dưới vọng lên rõ ràng hơn, như một bản giao hưởng hỗn độn của cuộc sống. Anh rút điện thoại ra, gọi cho Lâm Phong và Tùng 'Sẹo'. Giọng anh trầm ấm nhưng lạnh lẽo, đầy uy lực, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn hộ. "Lâm Phong, Tùng 'Sẹo'. Tôi muốn các cậu tìm hiểu tất cả. Mười năm trước, Huyết Sát Hội đã làm gì, và Trần Đức Hùng có liên quan gì đến chuyện này. Đừng bỏ sót bất cứ chi tiết nào." Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cơn giận dữ đang sôi sục trong lồng ngực mình. "Tất cả những 'phi vụ thanh trừng' mà Hồng Liên nhắc đến. Những người đã bị chúng giết hại. Cách chúng tra tấn và biến những đứa trẻ thành sát thủ. Tôi muốn biết từng chi tiết một." Anh nhấn mạnh từng chữ, giọng nói anh mang theo một sức nặng ngàn cân. "Mối liên hệ giữa Huyết Sát Hội và sự bành trướng của Tập đoàn Hắc Ưng trong giai đoạn đó. Tôi muốn một bản báo cáo đầy đủ, chi tiết nhất có thể."
***
Văn phòng tạm thời của Thanh Long, đặt trong một tòa nhà nhỏ mới thuê, giờ đây trở thành trung tâm chỉ huy chiến lược. Căn phòng gọn gàng, hiện đại nhưng phảng phất vẻ mới mẻ, chỉ vừa được setup để phục vụ cho các hoạt động cấp bách. Tiếng gõ phím máy tính của Lâm Phong vang lên đều đặn, dồn dập, như tiếng mưa rơi không ngớt. Mùi cà phê mới pha hòa quyện với mùi giấy in còn mới, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp nhưng cũng đầy căng thẳng. Ánh nắng trưa gắt gao xuyên qua khung cửa sổ, chiếu thẳng vào màn hình máy tính của Lâm Phong, nơi những dòng code và dữ liệu đang chạy không ngừng.
Thanh Long đứng tựa vào chiếc bàn họp bằng kính, đôi mắt sâu thẳm quét qua Lâm Phong đang cắm cúi trước màn hình, rồi đến Tùng 'Sẹo' đang đứng nghiêm trang ở một góc phòng. Vóc dáng vạm vỡ của Tùng 'Sẹo', vết sẹo dài trên khuôn mặt và ánh mắt kiên định, toát lên vẻ đáng tin cậy tuyệt đối. Thanh Long mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu đen, tôn lên vóc dáng săn chắc, mỗi cử động của anh đều mang theo một vẻ trầm ổn và uy lực khó cưỡng. Anh nhìn vào tấm bảng trắng phía trước, nơi anh vừa phác thảo một vài sơ đồ phức tạp, biểu tượng cho mạng lưới ngầm mà anh sắp sửa xâm nhập.
"Huyết Sát Hội sẽ phải trả giá," Thanh Long mở lời, giọng anh trầm thấp nhưng đầy uy lực, khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại. "Ta muốn biết mọi thứ về chúng, từ những kẻ cầm đầu cho đến từng chân rết nhỏ nhất. Đặc biệt là mối liên hệ với bất kỳ thế lực nào đang bành trướng như Hắc Ưng." Anh nhấn mạnh hai từ "Hắc Ưng", như thể muốn khắc sâu vào tâm trí hai người cộng sự. "Hồng Liên đã phải sống trong địa ngục suốt mười năm vì những kẻ đó. Không chỉ cô ấy, mà còn rất nhiều người vô tội khác. Ta muốn bóc trần toàn bộ sự thật."
Lâm Phong không rời mắt khỏi màn hình, ngón tay vẫn lướt như bay trên bàn phím. "Tôi đã bắt đầu truy vết các máy chủ ngầm của Huyết Sát Hội, Long ca. Dữ liệu của chúng được mã hóa rất tinh vi, nhưng tôi tin mình có thể đột phá. Tôi sẽ không phụ lòng anh, Long ca. Mạng lưới dữ liệu của chúng sẽ bị bóc trần." Anh ta nói, giọng điệu kiên quyết, pha chút sự tự tin của một thiên tài công nghệ. Ánh mắt lanh lợi sau cặp kính cận lóe lên vẻ hào hứng của người đang đứng trước một thử thách lớn. "Tôi sẽ ưu tiên tìm kiếm thông tin về tài chính và các hợp đồng ngầm, đặc biệt là những giao dịch diễn ra cách đây mười năm, trùng với thời điểm Hồng Liên bị ép buộc."
Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh chuyển sang Tùng 'Sẹo'. "Còn cậu, Tùng. Tôi muốn cậu điều động tất cả anh em đáng tin cậy nhất. Tăng cường bảo vệ Hồng Liên, không để bất kỳ kẻ nào bén mảng đến gần cô ấy. Đồng thời, tôi muốn các cậu thăm dò các hoạt động của Huyết Sát Hội ngoài đường phố. Bất kỳ động tĩnh nào, bất kỳ điểm tụ tập nào, bất kỳ kẻ nào có dấu hiệu khả nghi, đều phải báo cáo ngay lập tức."
Tùng 'Sẹo' đặt tay lên ngực, ánh mắt kiên định. "Cứ để tôi lo, Long ca. Anh em đã sẵn sàng. Sẽ không một con ruồi nào lọt qua được. Chúng tôi sẽ rà soát từng ngóc ngách, từng hang ổ của bọn chúng. Những kẻ đã dám đụng đến người của Long ca, sẽ phải hối hận vì đã được sinh ra." Giọng hắn trầm hùng, đầy sát khí, phản ánh sự trung thành tuyệt đối và quyết tâm hành động. "Tôi sẽ cử những người giỏi nhất bám sát Hồng Liên 24/7, đồng thời triển khai lực lượng ngầm để tìm kiếm thông tin theo yêu cầu của anh."
Thanh Long nhắm mắt lại một thoáng, hình ảnh vết sẹo trên lưng Hồng Liên lại hiện rõ mồn một trong tâm trí. Anh mở mắt ra, ánh nhìn giờ đây sắc bén và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. "Tôi muốn một bản báo cáo đầy đủ về tất cả các 'phi vụ thanh trừng' mà Huyết Sát Hội đã thực hiện trong mười năm qua, đặc biệt là những vụ án liên quan đến sự bành trướng của Hắc Ưng. Chúng ta cần tìm ra điểm chung, tìm ra kẻ đứng sau tất cả." Anh vạch ra một mũi tên trên bảng trắng, nối liền hai cái tên "Huyết Sát Hội" và "Hắc Ưng". "Bất cứ ai có liên quan, bất cứ ai đã nhúng tay vào, đều sẽ phải trả giá. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và luật của ta, là công lý." Anh nói, giọng nói vang lên đầy uy quyền, như một lời tuyên án. Lâm Phong và Tùng 'Sẹo' gật đầu kiên quyết, hiểu rằng đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà là một lời thề. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.
***
Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu bớt và những cơn gió nhẹ bắt đầu thổi qua các con phố, Thanh Long xuất hiện tại quán Bún Chả Hương Giang quen thuộc. Quán nằm trong một căn nhà cấp 4 cũ kỹ, với những bộ bàn ghế nhựa đơn giản và bếp than hồng rực lửa đặt ngay ngoài cửa. Tiếng gọi món rộn ràng, tiếng đũa bát va chạm lạch cạch, hòa lẫn với tiếng xe cộ qua lại trên đường, tạo nên một bản nhạc ồn ào nhưng đầy sức sống của một đô thị. Mùi bún chả nướng thơm lừng, quyện với mùi nước chấm chua ngọt đặc trưng, lan tỏa khắp không gian, khiến bất cứ ai đi ngang qua cũng phải nao lòng.
Thanh Long chọn một góc khuất, khuất sau những chậu cây cảnh đã bạc màu. Anh khoác lên mình chiếc áo phông đơn giản, quần jeans, mái tóc đen dày được cắt tỉa gọn gàng, đôi mắt sâu thẳm vẫn ẩn chứa sự sắc sảo nhưng gương mặt lại thả lỏng, toát lên vẻ bình dị của một khách quen. Bà Ba, với thân hình nhỏ nhắn, lưng hơi còng nhưng đôi mắt sắc sảo, tinh tường, nhanh chóng nhận ra anh. Bà nở nụ cười hiền hậu, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thâm trầm của người đã chứng kiến bao thăng trầm của thế sự. "Ôi, Long con! Lâu rồi mới thấy con ghé. Hôm nay muốn ăn gì nào?"
Thanh Long nhấp một ngụm trà đá, mùi trà đắng nhẹ lan tỏa trong miệng. "Vẫn như mọi khi thôi, Bà Ba. Dạo này quán đông khách quá nhỉ? Có vẻ như làm ăn phát đạt." Anh cười nhẹ, nụ cười nửa miệng đầy mị lực khiến những cô gái trẻ phục vụ trong quán phải đỏ mặt.
Bà Ba đặt đĩa bún chả nóng hổi trước mặt anh, mùi thơm nức mũi. "Cũng may nhờ trời thương. Nhưng mà... phát đạt cũng có cái giá của nó, con ạ." Bà hạ giọng, đôi mắt liếc nhanh ra xung quanh rồi trở lại nhìn Thanh Long. "Mấy đứa trẻ con không nên dính vào chuyện của người lớn. Nhưng mà... con quạ đen đó, nó đang muốn nuốt chửng cả thành phố này. Huyết Sát Hội chỉ là những con chó săn của nó thôi."
Thanh Long nhướng mày, giả vờ như đang tập trung vào đĩa bún chả, nhưng tai anh lại lắng nghe từng lời của Bà Ba. Anh biết, những thông tin từ bà luôn là vàng. "Con quạ đen? Bà Ba nói gì lạ vậy? Chuyện làm ăn thôi mà, có gì mà ghê gớm vậy ạ?" Anh nhấm nháp một miếng bún, vị chua cay mặn ngọt hòa quyện, nhưng tâm trí anh đang dồn vào những mảnh ghép thông tin mà Bà Ba vừa thả ra.
Bà Ba thở dài, đôi tay nhăn nheo khẽ xoa xoa. "Mấy đứa trẻ con cứ nghĩ thế giới này đơn giản lắm. Nhưng mà, có những cái bóng, nó to lớn đến mức có thể che khuất cả mặt trời, con ạ. Huyết Sát Hội, chúng chỉ là những kẻ làm thuê, những kẻ ra tay bẩn thỉu. Nhưng kẻ đứng sau chúng, kẻ điều khiển chúng... đó mới là mối họa thực sự." Bà lại liếc nhìn ra bên ngoài, rồi ghé sát hơn. "Mười năm trước, cái đêm mà cả thành phố chìm trong bão đen đó, cũng là lúc con quạ đen này bắt đầu mọc cánh. Nó nuốt chửng mọi thứ, từ những doanh nghiệp nhỏ bé đến những tập đoàn lớn, không ai dám hó hé. Huyết Sát Hội là lưỡi dao của nó, là công cụ để nó thanh trừng những kẻ chống đối."
Thanh Long lắng nghe chăm chú, đôi mắt sắc bén phân tích từng lời của Bà Ba. "Bão đen? Thanh trừng?" Anh lặp lại, cố gắng liên kết những thông tin này với câu chuyện của Hồng Liên. Bà Ba đang ám chỉ đến "Đêm Huyết Long" hay "Bão Đen" trong quá khứ, những sự kiện mà anh đã từng nghe loáng thoáng nhưng chưa bao giờ có thể tìm hiểu sâu. "Vậy con quạ đen đó là ai, Bà Ba?"
Bà Ba lắc đầu, nét mặt thoáng chút lo lắng. "Cái tên đó, không dễ mà nhắc đến đâu con. Nó có tai mắt khắp nơi. Nhưng mà, nó là kẻ có quyền lực, có tiền bạc, có cả những mối quan hệ ngầm sâu rộng. Nó không chỉ ở trong giới xã hội đen đâu, con trai. Nó còn ở trên những đỉnh cao của xã hội, trong những tòa nhà chọc trời sáng loáng kia kìa." Bà chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng vươn lên kiêu hãnh dưới ánh chiều. "Muốn biết chuyện gì, cứ hỏi bà Ba. Nhưng con cũng phải cẩn thận. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, con ạ. Đừng để nó thiêu rụi con."
Thanh Long ăn nốt miếng bún chả cuối cùng, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ. Những thông tin rời rạc từ Bà Ba đã vẽ nên một bức tranh u ám và phức tạp hơn rất nhiều so với những gì anh hình dung. "Con quạ đen", Huyết Sát Hội, "Bão đen" mười năm trước, và sự bành trướng của một thế lực vô hình. Anh gật đầu, đặt tiền lên bàn. "Con cảm ơn Bà Ba. Những lời của bà, con sẽ ghi nhớ." Anh thanh toán tiền bún chả và rời đi, mang theo những mảnh ghép mới, những câu hỏi mới và một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết. Mùi bún chả thơm ngon giờ đây phảng phất vị nguy hiểm và bí ẩn.
***
Đêm khuya, căn hộ bí ẩn ở chung cư Thiên Phúc lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc, chỉ còn tiếng gió đêm khe khẽ lùa qua khe cửa và ánh trăng mờ ảo đổ bóng lên sàn nhà. Thanh Long ngồi trước máy tính, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật vẻ trầm tư và sắc sảo. Anh đang xem xét báo cáo sơ bộ từ Lâm Phong – những dòng dữ liệu mã hóa đã được giải mã, những biểu đồ phức tạp và những con số khô khan, nhưng đối với anh, chúng lại kể một câu chuyện đầy rùng rợn.
Hàng loạt giao dịch tài chính bất thường, những công ty ma được thành lập chớp nhoáng, những tài khoản ngân hàng ở nước ngoài với dòng tiền khổng lồ không rõ nguồn gốc, tất cả đều tập trung vào giai đoạn mười năm trước, thời điểm Huyết Sát Hội bắt đầu hoạt động mạnh mẽ và Trần Đức Hùng, thông qua Tập đoàn Hắc Ưng, bắt đầu bành trướng thế lực một cách chóng mặt. Những dấu hiệu đầu tiên về sự liên kết tài chính phức tạp giữa Huyết Sát Hội và Hắc Ưng đã hiện rõ, như một con bạch tuộc khổng lồ đang vươn những xúc tu đen tối của mình ra khắp mọi ngõ ngách của nền kinh tế.
Thanh Long trầm ngâm, ngón tay anh gõ nhẹ lên mặt bàn. Anh nhận ra rằng, cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ Hồng Liên khỏi những kẻ sát thủ. Nó là một cuộc chiến quy mô lớn hơn rất nhiều, một cuộc đối đầu với một đế chế ngầm hùng mạnh, không chỉ có vũ lực mà còn có quyền lực tài chính, chính trị. Và trong cuộc chiến đó, không chỉ Hồng Liên, mà bất kỳ ai thân thiết với anh, bất kỳ tài sản nào anh gây dựng, bất kỳ mảnh ghép nào trong thế giới của anh, đều có thể trở thành mục tiêu.
Anh nhớ lại lời của Bà Ba về "con quạ đen" và "bão đen" mười năm trước. Rõ ràng, Huyết Sát Hội chỉ là một phần nhỏ trong cỗ máy khổng lồ này, một công cụ để dọn đường cho sự trỗi dậy của một thế lực lớn hơn. Anh không thể chỉ tập trung vào một điểm, mà phải nhìn vào toàn bộ mạng lưới. "Một khi đã bước vào cuộc chơi này, không ai là an toàn tuyệt đối," anh tự nhủ, giọng nói trầm thấp vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch. "Ta phải bảo vệ những gì là của ta, dù đó là một bông hoa nhỏ hay cả một đế chế."
Nghĩ đến những "bông hoa nhỏ" khác trong cuộc đời mình – Mỹ Ngọc với vẻ đẹp sắc sảo và trí tuệ, Kim Anh với sự kiên cường và lòng dũng cảm, hay Tiểu Linh với sự ngây thơ và tươi sáng – một cảm giác trách nhiệm nặng nề dấy lên trong lòng Thanh Long. Anh biết, nếu anh tiếp tục đào sâu vào những bí mật này, nguy hiểm sẽ tăng lên gấp bội, và những người phụ nữ xung quanh anh sẽ là những mục tiêu tiềm năng. Anh phải hành động, không chỉ để trả thù cho Hồng Liên, mà còn để bảo vệ tất cả những người anh yêu thương.
Anh nhanh chóng gửi thêm chỉ thị cho Lâm Phong và Tùng 'Sẹo' qua tin nhắn mã hóa. "Ưu tiên thiết lập hệ thống cảnh báo sớm và giám sát các khu vực trọng yếu mà tôi dự định phát triển. Tăng cường an ninh cho tất cả các dự án, và đặc biệt chú ý đến bất kỳ mối liên hệ nào với các công ty con của Hắc Ưng." Anh còn nhấn mạnh việc theo dõi những người xung quanh anh một cách kín đáo, đảm bảo họ không bị cuốn vào vòng xoáy nguy hiểm này.
Thanh Long tắt máy tính, đứng dậy và bước ra ban công. Tiếng còi xe và tiếng người nói chuyện từ đường phố đã chìm vào màn đêm, chỉ còn tiếng gió đêm thổi nhẹ, mang theo mùi hương hoa lài thoang thoảng từ ban công nhà hàng xóm. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Trong bóng tối, những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời, biểu tượng của quyền lực và sự giàu có, nhưng cũng là nơi ẩn chứa những bí mật đen tối nhất.
Ánh mắt anh kiên định, không hề nao núng. Cuộc chiến này sẽ rất dài, rất khốc liệt, nhưng anh đã sẵn sàng. Những mảnh ghép thông tin về "Sổ Đen Huyết Sát" và "Hắc Ưng Mật Mã" vẫn còn nằm sâu trong bóng tối, chờ anh khám phá. Anh biết, đây không chỉ là một trận chiến với một tổ chức tội phạm, mà là một cuộc đối đầu với toàn bộ một thế lực ngầm đã ăn sâu bám rễ, phức tạp hơn rất nhiều. Nhưng anh, Thanh Long, sẽ không lùi bước. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thầm nhủ, "và kẻ nào dám đụng đến nàng, kẻ đó sẽ phải trả giá đắt." Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị lạnh lẽo của gió đêm trên làn da. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.