Thiên địa mỹ nhân
Chương 88

Bóng Đêm Trỗi Dậy: Tiếng Chuông Cảnh Cáo Từ Quá Khứ

3776 từ
Mục tiêu: Huyết Sát Hội bắt đầu thực hiện các hành động khiêu khích, nhắm vào các hoạt động kinh doanh của Thanh Long để cảnh cáo và gây áp lực, trực tiếp phản ứng lại cuộc điều tra của anh.,Thanh Long và nhóm điều tra sâu hơn về cách Hắc Ưng và Huyết Sát Hội đã thiết lập mạng lưới ngầm và gây áp lực lên các doanh nghiệp khác từ 10 năm trước.,Khắc họa sự tinh vi và tàn nhẫn của Huyết Sát Hội/Hắc Ưng trong việc kiểm soát kinh tế ngầm, sử dụng các chiêu bài tương tự từ quá khứ.,Tăng cường sự căng thẳng và cảm giác nguy hiểm cho Thanh Long và những người xung quanh, đặc biệt là các mỹ nhân.,Thanh Long nhận thức rõ hơn về mối đe dọa và bắt đầu lên kế hoạch phản công quyết liệt.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Kim Anh, Lâm Phong, Anh Hoàng, Trần Đức Hùng (nhắc đến/qua dữ liệu), Tùng 'Sẹo' (xuất hiện trong dữ liệu quá khứ)
Mood: Tense, kịch tính, quyết đoán, pha lẫn sự tức giận và cảnh giác.
Kết chương: [object Object]

Thanh Long đưa Tiểu Linh lên xe, chiếc Limousine đen bóng lướt đi êm ru trên con đường vắng. Anh nhìn qua kính chiếu hậu, cố gắng đảm bảo không có bất kỳ cái đuôi nào bám theo. Trở về căn penthouse sang trọng, Tiểu Linh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ bình yên, mái tóc xõa dài trên gối, hơi thở đều đều như một thiên thần. Anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô, ánh mắt lướt qua gương mặt trong sáng không vương chút bụi trần, rồi lặng lẽ rời khỏi phòng. Anh không thể ngủ. Ngọn lửa lo lắng và phẫn nộ âm ỉ trong lòng anh, cần được giải tỏa, cần được định hướng thành hành động.

Đêm dài trôi qua trong sự tĩnh lặng đáng sợ, và khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua ô cửa kính lớn của Tập đoàn Thiên Long, Thanh Long đã ngồi sẵn trong phòng làm việc, ánh mắt sắc bén lướt qua hàng loạt màn hình hiển thị dữ liệu phức tạp. Không khí trong phòng làm việc của anh luôn mang một vẻ chuyên nghiệp đến lạnh lẽo, tiếng máy chủ vận hành rì rì như nhịp thở của cả một đế chế, tiếng gõ phím lách tách từ các phòng ban khác vọng đến, hòa cùng tiếng điện thoại reo vang liên tục. Mùi điều hòa không khí khô khan, mùi cà phê đậm đặc và mùi mực in mới phảng phất, tạo nên một sự căng thẳng vô hình.

Anh Hoàng, trợ lý thân cận của Thanh Long, vội vã bước vào, dáng vẻ hớt hải, khuôn mặt điển trai thường ngày giờ lộ rõ vẻ lo lắng. Chiếc cà vạt chỉnh tề dường như cũng không giữ được sự bình tĩnh của anh ta.

"Thưa sếp, có chuyện rồi!" Anh Hoàng vừa thở dốc vừa đặt một chồng tài liệu dày cộp lên bàn kính. "Hàng loạt sự cố... từ rạng sáng nay. Dường như có bàn tay đen đứng sau, rất chuyên nghiệp, và chúng nhắm vào các mắt xích quan trọng của chúng ta."

Thanh Long khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh lóe lên tia nguy hiểm. Anh trầm giọng, từng lời nói đều mang theo uy lực không thể nghi ngờ. "Kể rõ từng vụ việc. Không sót một chi tiết. Đừng để bất cứ ai hoảng loạn."

Anh Hoàng gật đầu lia lịa, cố gắng giữ bình tĩnh. "Dạ vâng. Đầu tiên là dự án Tháp Rồng ở khu đô thị mới. Đêm qua, một nhóm người lạ mặt đã đột nhập, phá hoại hệ thống an ninh và gây hư hại nặng nề cho một số cấu trúc đang xây dựng. Chúng không lấy đi tài sản, chỉ thuần túy phá hoại. Toàn bộ dây cáp điện đã bị cắt đứt, một số máy móc nặng bị tạt sơn hóa chất... Ước tính thiệt hại ban đầu là hàng chục tỷ đồng, và dự án sẽ bị đình trệ ít nhất hai tuần để khắc phục." Anh Hoàng lướt qua tài liệu, giọng nói ngày càng trầm trọng. "Tiếp theo là kho hàng tổng của chúng ta ở khu công nghiệp phía Bắc. Đêm qua, một đội 'thanh tra' tự xưng của cục quản lý thị trường đã đột ngột ập vào, không có lệnh khám xét hợp lệ, và ngang nhiên 'kiểm tra' toàn bộ hàng hóa. Mặc dù không tìm thấy gì sai phạm, nhưng việc này đã làm đình trệ toàn bộ quá trình xuất nhập khẩu hàng hóa sáng nay. Hơn nữa, một số kiện hàng quan trọng đã bị hư hỏng không rõ lý do trong quá trình 'kiểm tra' của họ."

Thanh Long lắng nghe, gương mặt trầm xuống, ánh mắt sắc lạnh như dao găm. Một tia giận dữ bùng lên trong đáy mắt anh. Anh biết rõ đây không phải là những sự cố ngẫu nhiên. Đây là lời cảnh cáo, là sự khiêu khích trắng trợn. Mùi khói ám từ vụ phá hoại công trường dường như còn vương vấn đâu đây, hòa lẫn với mùi kim loại lạnh lẽo từ những thiết bị công nghệ hiện đại, tạo nên một cảm giác ngột ngạt khó tả. Anh đưa tay day nhẹ thái dương, không phải vì mệt mỏi, mà là để kìm nén cơn thịnh nộ đang sôi sục trong lồng ngực. Anh đã đoán trước được việc này sẽ xảy ra, nhưng không ngờ chúng lại hành động nhanh và táo tợn đến vậy.

"Còn gì nữa không?" Thanh Long hỏi, giọng anh trầm hơn, mang theo một vẻ nguy hiểm tĩnh lặng.

"Vâng, còn một số sự cố nhỏ lẻ khác, thưa sếp," Anh Hoàng tiếp lời, "một số nhà cung cấp nguyên liệu chính của chúng ta đột ngột rút hợp đồng hoặc đưa ra những yêu sách vô lý, một số đối tác vận chuyển từ chối nhận đơn hàng với những lý do không thuyết phục. Và đặc biệt, sáng nay, trang web chính thức của Tập đoàn Thiên Long đã bị tấn công DDoS quy mô lớn, khiến toàn bộ hệ thống bị tê liệt trong gần một giờ đồng hồ. Lâm Phong và đội ngũ của cậu ấy đang cố gắng khắc phục, nhưng có vẻ như chúng đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng."

Thanh Long chống khuỷu tay lên bàn, đan các ngón tay vào nhau, ánh mắt sắc bén lướt qua từng trang báo cáo. Anh có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự lo lắng của Anh Hoàng và cả đội ngũ bên ngoài. Anh biết, mục đích của đối phương không chỉ là gây thiệt hại vật chất, mà còn là gieo rắc sự hoang mang, làm lung lay niềm tin vào đế chế Thiên Long. Nhưng chúng đã đánh giá sai anh. Thanh Long không phải là loại người dễ dàng bị đánh gục bởi những thủ đoạn bẩn thỉu này. Ngược lại, những hành động này càng củng cố thêm quyết tâm của anh.

"Anh Hoàng, lập tức họp khẩn cấp với đội ngũ pháp lý và PR. Phát đi thông báo trấn an nội bộ và đối tác. Đồng thời, yêu cầu đội ngũ an ninh tăng cường giám sát toàn bộ các dự án và cơ sở vật chất. Chuẩn bị mọi thứ để đối phó với những tình huống xấu nhất. Mọi tổn thất, dù là nhỏ nhất, cũng phải được ghi nhận và báo cáo. Tôi muốn biết chính xác chúng đã làm gì, và làm như thế nào." Thanh Long nói, giọng điệu dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào. "Và tuyệt đối không để lộ bất kỳ dấu hiệu hoảng loạn nào ra bên ngoài. Thiên Long, sẽ không bao giờ run sợ trước bất kỳ thế lực nào."

"Dạ rõ, thưa sếp!" Anh Hoàng cúi đầu, nhận lệnh và nhanh chóng rời đi, mang theo một chút hy vọng mới từ sự điềm tĩnh và quyết đoán của Thanh Long.

Thanh Long nhìn theo bóng Anh Hoàng, rồi quay lại nhìn màn hình máy tính. Anh biết rõ ai đứng sau những trò bẩn thỉu này. Huyết Sát Hội. Chúng đang cố tái hiện lại những màn kịch cũ rích, những thủ đoạn đã dùng để thâu tóm và đè bẹp các doanh nghiệp nhỏ cách đây một thập kỷ. Nhưng lần này, đối thủ của chúng là Thanh Long, là Thiên Long. Anh khẽ nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ thách thức. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng hương vị của sự trả thù, ta tin còn mãnh liệt hơn nhiều." Anh thầm nhủ, ánh mắt ánh lên ngọn lửa hừng hực.

***

Quán cà phê 'Thức' vào buổi trưa nắng gắt thường yên tĩnh một cách lạ thường, như một ốc đảo tách biệt khỏi sự ồn ào của thành phố. Thiết kế hiện đại với nội thất gỗ và bê tông trần, những chậu cây xanh nhỏ điểm xuyết, cùng ánh sáng dịu nhẹ hắt qua khung cửa kính lớn, tạo nên một không gian thư thái và riêng tư. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng như tiếng thì thầm, hòa cùng giai điệu nhạc instrumental du dương, tạo nên một bầu không khí lý tưởng cho những cuộc họp kín đáo. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương trà thảo mộc thoang thoảng và mùi gỗ mới, khơi gợi một cảm giác dễ chịu, tương phản hoàn toàn với sự căng thẳng mà bốn người đang trải qua.

Thanh Long ngồi đối diện với Mỹ Ngọc, Kim Anh và Lâm Phong, khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc sảo và cảnh giác cao độ. Mỹ Ngọc, trong bộ váy công sở màu xanh than tinh tế, toát lên vẻ sắc sảo và chuyên nghiệp. Cô đặt chiếc máy tính bảng cá nhân lên bàn, màn hình hiển thị những biểu đồ và dữ liệu phức tạp. Kim Anh, với mái tóc ngắn cá tính và bộ suit hiện đại, trông mạnh mẽ và đầy quyết đoán. Lâm Phong thì vẫn gầy gò, đeo kính cận, đôi mắt lanh lợi sau lớp kính không ngừng lướt trên màn hình laptop của mình.

"Những sự cố mà Thiên Long đang phải đối mặt không phải là ngẫu nhiên, hay chỉ là những vụ việc đơn lẻ," Mỹ Ngọc mở lời, giọng cô rành mạch và dứt khoát. "Đây là cùng một kịch bản. Giống hệt cách chúng ép các doanh nghiệp nhỏ phải nhượng bộ 10 năm trước, nhưng quy mô lớn hơn nhiều và tinh vi hơn trong cách che giấu dấu vết." Cô lướt ngón tay trên màn hình, chỉ vào một biểu đồ tăng trưởng bất thường của một số công ty vỏ bọc liên quan đến Hắc Ưng từ quá khứ. "Chúng bắt đầu bằng việc gây nhiễu loạn các mắt xích yếu nhất trong chuỗi cung ứng, phá hoại công trình để tạo áp lực, sau đó mới đưa ra 'giải pháp' hoặc ép buộc thâu tóm."

Lâm Phong gật đầu, đẩy nhẹ chiếc kính. "Phân tích dữ liệu hành vi cho thấy, Huyết Sát Hội luôn bắt đầu bằng việc thăm dò và gây rối loạn. Các cuộc tấn công DDoS vào hệ thống của Thiên Long sáng nay, hay việc phá hoại công trường, đều là những động thái 'dằn mặt' điển hình của chúng." Anh ta lướt nhanh trên bàn phím, một biểu đồ mạng lưới phức tạp hiện ra trên màn hình laptop. "Mô hình tấn công này khớp đến 90% với các vụ việc mà Hắc Ưng đã thực hiện để 'dọn đường' cho các dự án của mình cách đây một thập kỷ. Chúng nhắm vào các đối thủ cạnh tranh, các nhà cung cấp không chịu hợp tác, hoặc các dự án bất động sản có vị trí chiến lược."

Kim Anh bổ sung, giọng cô mang tính chất tranh luận, nhưng đầy thuyết phục. "Về mặt pháp lý, chúng rất khôn ngoan. Những cuộc 'thanh tra' bất hợp pháp, những yêu sách vô lý từ nhà cung cấp... rất khó để truy tố trực tiếp vì chúng thường núp bóng dưới danh nghĩa các cơ quan chức năng hoặc lợi dụng những kẽ hở trong luật pháp. Kẻ đứng sau giật dây có lẽ đã nghiên cứu rất kỹ luật pháp để tìm ra cách hành động mà không để lại bằng chứng buộc tội trực tiếp." Cô đặt xuống một tập tài liệu khác, là các báo cáo pháp lý về các vụ kiện tụng liên quan đến Trần Đức Hùng trong quá khứ, những vụ việc mà hắn đã khéo léo thoát tội.

Thanh Long khẽ gật đầu, lật mở máy tính bảng của mình, lướt qua các biểu đồ phân tích phức tạp mà Lâm Phong đã gửi. Anh nhìn vào những con số, những đường nét chồng chéo, và có thể cảm nhận được sự lạnh lùng, tính toán của đối thủ. Cảm giác lạnh lẽo từ không khí điều hòa dường như thấm sâu vào da thịt, nhưng sự nóng rực của cơn giận âm ỉ trong anh không hề thuyên giảm.

"Chúng đang cố tái hiện quá khứ, để dằn mặt ta," Thanh Long trầm giọng, ánh mắt anh quét qua từng người một, đầy sự tin tưởng và kiên định. "Nhưng chúng đã quên, ta không phải những kẻ yếu thế ngày xưa, và lịch sử không phải lúc nào cũng lặp lại theo cách chúng muốn." Anh nhấp một ngụm cà phê đen, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, như một lời nhắc nhở về những thách thức đang chờ đợi. "Sự tinh vi của chúng không chỉ nằm ở việc thực hiện, mà còn ở cách chúng khiến người khác sợ hãi, phải khuất phục. Trần Đức Hùng, hắn là một thiên tài tội phạm, ngay từ 10 năm trước, hắn đã hiểu rõ cách vận hành của nỗi sợ hãi."

"Và cách hắn sử dụng những kẻ như Tùng 'Sẹo' để thực thi những hành động bẩn thỉu," Lâm Phong tiếp lời, giọng anh ta hơi hạ thấp, như thể đang kể một câu chuyện kinh hoàng. "Tôi đã tìm thấy một số ghi chép cũ, những lời khai ít ỏi từ những nạn nhân của Huyết Sát Hội cách đây 10 năm. Chúng tôi đã tái hiện lại một trong những cảnh tượng đó." Lâm Phong xoay màn hình laptop về phía Thanh Long, một video clip chất lượng thấp, đầy nhiễu hạt bắt đầu phát.

***

Hình ảnh mờ ảo, như một thước phim cũ kỹ, hiện ra trên màn hình. Đó là Khu Phố Cổ Huyền Bí, 'Dạ Thị Linh', vào một đêm sương mù nhẹ cách đây 10 năm. Ánh đèn lồng lung linh treo cao, hắt thứ ánh sáng vàng vọt xuống con đường lát đá ẩm ướt. Tiếng rao hàng du dương của những người bán rong, tiếng cười nói xì xào của khách bộ hành, tiếng nhạc cụ dân gian vang vọng từ xa, tất cả tạo nên một bầu không khí mờ ảo, huyền bí, đầy sức mê hoặc. Mùi hương trầm, mùi thảo mộc, mùi đồ ăn vặt đặc trưng, và đôi khi là mùi hơi thở ẩm mốc cũ kỹ của những con hẻm nhỏ... Tất cả như sống động trở lại, dù chỉ là một đoạn video được phục dựng từ dữ liệu.

Cảnh tượng chuyển vào bên trong một tiệm buôn đồ cổ nhỏ, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn dầu hắt lên những món đồ cũ kỹ. Tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng lại, rồi tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió heo hút qua mái ngói. Đột nhiên, cánh cửa gỗ bật mở mạnh bạo, tạo ra một tiếng va đập khô khốc, xé tan sự yên tĩnh. Vài bóng người cao lớn xông vào. Đi đầu là một gã đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt đầy những vết sẹo chằng chịt, ánh mắt hung tợn như dã thú. Đó là Tùng 'Sẹo', một tay sai khét tiếng của Huyết Sát Hội lúc bấy giờ. Hắn mặc chiếc áo khoác da đen, để lộ những hình xăm rồng rắn trên cánh tay. Phía sau hắn là vài tên côn đồ khác, tất cả đều mang vẻ mặt lạnh lùng và tàn nhẫn.

"Mày có nghe nói về Hắc Ưng không?" Tùng 'Sẹo' gằn giọng, giọng hắn khàn đặc, đầy sự đe dọa. Hắn dùng chân đá mạnh vào một chiếc kệ trưng bày đồ gốm, khiến hàng loạt chén đĩa cổ rơi xuống đất, vỡ tan tành thành trăm mảnh, tạo ra một tiếng động chói tai. "Đây là luật mới của phố này. Muốn sống yên ổn, biết điều mà nộp tiền."

Chủ tiệm, một ông lão gầy gò, mái tóc bạc phơ, đang run rẩy co rúm ở một góc. Đôi mắt ông ta đục ngầu vì sợ hãi, nhìn đống đổ nát trên sàn nhà, đó là gia tài cả đời ông. "Tôi... tôi đã làm gì sai? Cả đời tôi chỉ buôn bán lương thiện!" Ông lão ôm đầu, cầu xin, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn. Mùi ẩm mốc cũ kỹ từ những món đồ cổ hòa lẫn với mùi đất ẩm và sự sợ hãi, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở.

Tùng 'Sẹo' cười khẩy, nụ cười tàn nhẫn. Hắn tiến đến gần ông lão, dùng mũi giày dẫm lên một mảnh vỡ gốm. "Sai là mày chưa biết ai là chủ thực sự ở đây! Tao cho mày một tuần. Nếu không có số tiền đó, thì không chỉ cái tiệm này, mà cả nhà mày cũng sẽ biến mất khỏi Thiên Hải này." Hắn dùng tay bóp chặt cằm ông lão, buộc ông phải ngước lên nhìn vào đôi mắt đầy sát khí của hắn.

Cảnh quay lướt qua một góc khuất, nơi một bóng người đứng lặng lẽ trong bóng tối. Dù hình ảnh không rõ nét, nhưng vẫn có thể nhận ra vóc dáng cao ráo, thanh lịch. Đó là Trần Đức Hùng, lúc đó vẫn còn khá trẻ, nhưng ánh mắt hắn đã lộ rõ sự lạnh lùng, tính toán. Hắn đứng đó, không nói một lời, chỉ quan sát màn tra tấn tinh thần và vật chất đang diễn ra, đôi môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng, đầy vẻ hài lòng. Hắn nghĩ: "Sợ hãi là công cụ mạnh nhất." Đối với hắn, nỗi sợ hãi của những người yếu thế chính là nền tảng để xây dựng quyền lực. Hắn không cần phải trực tiếp ra tay, chỉ cần đứng từ xa, để những kẻ như Tùng 'Sẹo' làm bẩn tay, và hắn sẽ gặt hái thành quả. Hắn đã biến Huyết Sát Hội thành một công cụ hiệu quả để kiểm soát thế giới ngầm, và biến Hắc Ưng thành một đế chế kinh doanh hợp pháp trên nền tảng của sự sợ hãi đó.

***

Thanh Long nhìn đoạn video kết thúc, màn hình trở lại với hình ảnh tĩnh của Lâm Phong. Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy quán cà phê. Mùi cà phê nồng nàn và tiếng nhạc du dương giờ đây dường như không còn xoa dịu được sự căng thẳng trong không khí.

"Hành động của chúng y hệt," Thanh Long nói, giọng anh trầm khàn, đôi mắt lóe lên tia lửa giận. "Chúng sử dụng những thủ đoạn tương tự, chỉ thay đổi quy mô và mục tiêu. Cái cách chúng gieo rắc nỗi sợ hãi, ép buộc người khác khuất phục... đó là bản chất của Huyết Sát Hội, và cũng là bản chất của Trần Đức Hùng." Anh nhìn Mỹ Ngọc và Kim Anh. "Việc Huyết Sát Hội sử dụng các chiêu trò tương tự từ 10 năm trước cho thấy sự gắn kết chặt chẽ và nhất quán trong chiến lược của Hắc Ưng. Chúng ta đang đối đầu với một đối thủ cực kỳ khó đối phó và có mạng lưới sâu rộng."

Mỹ Ngọc khẽ siết chặt tay, vẻ mặt cô kiên định. "Điều đó cũng có nghĩa là những manh mối về 'Sổ Đen Huyết Sát' hoặc 'Hắc Ưng Mật Mã' mà chúng ta đang tìm kiếm sẽ cực kỳ quan trọng. Chúng có thể nằm trong những tài liệu cũ, hoặc được cất giấu bởi những người đã từng bị Hắc Ưng chèn ép, những người mà chúng ta có thể tìm ra từ những dữ liệu lịch sử này."

"Đúng vậy," Kim Anh tiếp lời, "chúng ta cần phải đào sâu hơn nữa vào quá khứ, không chỉ để tìm kiếm bằng chứng, mà còn để hiểu rõ hơn về cách chúng vận hành, để chúng ta có thể tiên đoán được bước đi tiếp theo của chúng."

Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng gắt đang đổ xuống đường phố Thiên Hải. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go. Các cuộc tấn công ngày càng leo thang của Huyết Sát Hội đặt ra nguy cơ trực tiếp cho sự an toàn của những người thân yêu quanh anh, đặc biệt là các mỹ nhân. Anh không thể để bất kỳ ai trong số họ bị tổn hại. Anh sẽ không lùi bước, không khuất phục.

"Huyết Sát Hội muốn dằn mặt ta? Muốn Thiên Long phải khuất phục?" Thanh Long khẽ nhếch mép, nụ cười lạnh lùng nở trên môi. "Chúng đã sai lầm. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà sẽ phản công. Lâm Phong, tiếp tục đào sâu vào dữ liệu, tìm kiếm bất kỳ cái tên nào, bất kỳ địa điểm nào liên quan đến những vụ việc tương tự trong quá khứ, đặc biệt là những người đã từng đối đầu với Hắc Ưng và Huyết Sát Hội. Mỹ Ngọc, Kim Anh, tiếp tục theo dõi sát sao các hoạt động tài chính và pháp lý của Hắc Ưng, tìm ra những lỗ hổng, những điểm yếu của chúng. Tôi muốn có một danh sách đầy đủ các mục tiêu mà chúng ta có thể nhắm đến."

Ánh mắt Thanh Long ánh lên ngọn lửa quyết tâm. "Chúng ta sẽ không chỉ vạch trần bộ mặt thật của Hắc Ưng và Huyết Sát Hội, mà còn khiến chúng phải trả giá đắt cho những gì chúng đã làm, và đang cố làm. Kế hoạch phản công của ta, sẽ còn tàn nhẫn và hiệu quả hơn bất cứ điều gì chúng có thể tưởng tượng." Anh đặt tay lên bàn, nắm chặt, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt kính, nhưng trong lòng anh, ngọn lửa chiến đấu đang bùng cháy dữ dội. Đây không chỉ là một cuộc chiến vì quyền lực hay tiền bạc, mà còn là một cuộc chiến vì sự thật, vì công lý, và vì sự bình yên của những người anh yêu thương. Cái giá phải trả có thể rất đắt, nhưng anh sẵn sàng đối mặt. Ngọn lửa quyết tâm trong anh cháy rực, sẵn sàng thiêu rụi bất cứ bóng tối nào dám cả gan đe dọa đến đế chế của anh, đến những Thiên Địa Mỹ Nhân của anh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ