Thanh Long nhìn đoạn video kết thúc, màn hình trở lại với hình ảnh tĩnh của Lâm Phong. Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy quán cà phê. Mùi cà phê nồng nàn và tiếng nhạc du dương giờ đây dường như không còn xoa dịu được sự căng thẳng trong không khí.
"Hành động của chúng y hệt," Thanh Long nói, giọng anh trầm khàn, đôi mắt lóe lên tia lửa giận. "Chúng sử dụng những thủ đoạn tương tự, chỉ thay đổi quy mô và mục tiêu. Cái cách chúng gieo rắc nỗi sợ hãi, ép buộc người khác khuất phục... đó là bản chất của Huyết Sát Hội, và cũng là bản chất của Trần Đức Hùng." Anh nhìn Mỹ Ngọc và Kim Anh. "Việc Huyết Sát Hội sử dụng các chiêu trò tương tự từ 10 năm trước cho thấy sự gắn kết chặt chẽ và nhất quán trong chiến lược của Hắc Ưng. Chúng ta đang đối đầu với một đối thủ cực kỳ khó đối phó và có mạng lưới sâu rộng."
Mỹ Ngọc khẽ siết chặt tay, vẻ mặt cô kiên định. "Điều đó cũng có nghĩa là những manh mối về 'Sổ Đen Huyết Sát' hoặc 'Hắc Ưng Mật Mã' mà chúng ta đang tìm kiếm sẽ cực kỳ quan trọng. Chúng có thể nằm trong những tài liệu cũ, hoặc được cất giấu bởi những người đã từng bị Hắc Ưng chèn ép, những người mà chúng ta có thể tìm ra từ những dữ liệu lịch sử này."
"Đúng vậy," Kim Anh tiếp lời, "chúng ta cần phải đào sâu hơn nữa vào quá khứ, không chỉ để tìm kiếm bằng chứng, mà còn để hiểu rõ hơn về cách chúng vận hành, để chúng ta có thể tiên đoán được bước đi tiếp theo của chúng."
Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng gắt đang đổ xuống đường phố Thiên Hải. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go. Các cuộc tấn công ngày càng leo thang của Huyết Sát Hội đặt ra nguy cơ trực tiếp cho sự an toàn của những người thân yêu quanh anh, đặc biệt là các mỹ nhân. Anh không thể để bất kỳ ai trong số họ bị tổn hại. Anh sẽ không lùi bước, không khuất phục.
"Huyết Sát Hội muốn dằn mặt ta? Muốn Thiên Long phải khuất phục?" Thanh Long khẽ nhếch mép, nụ cười lạnh lùng nở trên môi. "Chúng đã sai lầm. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà sẽ phản công. Lâm Phong, tiếp tục đào sâu vào dữ liệu, tìm kiếm bất kỳ cái tên nào, bất kỳ địa điểm nào liên quan đến những vụ việc tương tự trong quá khứ, đặc biệt là những người đã từng đối đầu với Hắc Ưng và Huyết Sát Hội. Mỹ Ngọc, Kim Anh, tiếp tục theo dõi sát sao các hoạt động tài chính và pháp lý của Hắc Ưng, tìm ra những lỗ hổng, những điểm yếu của chúng. Tôi muốn có một danh sách đầy đủ các mục tiêu mà chúng ta có thể nhắm đến."
Ánh mắt Thanh Long ánh lên ngọn lửa quyết tâm. "Chúng ta sẽ không chỉ vạch trần bộ mặt thật của Hắc Ưng và Huyết Sát Hội, mà còn khiến chúng phải trả giá đắt cho những gì chúng đã làm, và đang cố làm. Kế hoạch phản công của ta, sẽ còn tàn nhẫn và hiệu quả hơn bất cứ điều gì chúng có thể tưởng tượng." Anh đặt tay lên bàn, nắm chặt, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt kính, nhưng trong lòng anh, ngọn lửa chiến đấu đang bùng cháy dữ dội. Đây không chỉ là một cuộc chiến vì quyền lực hay tiền bạc, mà còn là một cuộc chiến vì sự thật, vì công lý, và vì sự bình yên của những người anh yêu thương. Cái giá phải trả có thể rất đắt, nhưng anh sẵn sàng đối mặt. Ngọn lửa quyết tâm trong anh cháy rực, sẵn sàng thiêu rụi bất cứ bóng tối nào dám cả gan đe dọa đến đế chế của anh, đến những Thiên Địa Mỹ Nhân của anh.
***
Đêm khuya, ánh trăng bạc vắt vẻo qua khung cửa sổ, đổ dài xuống sàn gỗ bóng loáng của căn hộ bí ẩn trong chung cư Thiên Phúc. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, lẫn vào tiếng nhạc du dương phát ra từ chiếc đĩa than cổ điển, nhưng tất cả đều trở nên xa xăm, mờ ảo như một bức tranh thủy mặc buồn. Thanh Long trở về căn hộ, mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh như dao sau một ngày dài đối phó với những đòn tấn công thâm độc của Huyết Sát Hội. Mùi hương hoa lài dịu nhẹ thoảng qua, hòa cùng mùi trầm hương từ bàn thờ cổ kính và chút dư vị cà phê mới pha, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng, vừa chất chứa sự bí ẩn, ấm cúng nhưng cũng đầy những góc khuất.
Anh bước vào phòng khách, và ánh mắt anh ngay lập tức dừng lại ở bóng dáng nhỏ nhắn đang ngồi bên bậu cửa sổ. Hồng Liên. Cô khoác hờ một chiếc áo choàng lụa mỏng, mái tóc đen dài xõa xuống như dòng suối, che đi một phần gương mặt. Ánh trăng hắt lên sườn mặt cô, lộ rõ vẻ xa xăm, cô độc. Thanh Long chưa từng thấy Hồng Liên như vậy. Cô gái luôn mạnh mẽ, lạnh lùng, đôi mắt sắc như dao găm giờ đây lại ẩn chứa sự bất an, mong manh đến lạ. Một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng anh, thứ mà anh hiếm khi cảm nhận được. Cô không còn là nữ sát thủ bí ẩn mà anh vẫn thường thấy, mà là một linh hồn lạc lõng, chìm đắm trong những suy tư của riêng mình.
Thanh Long chậm rãi tiến lại gần, từng bước chân anh như tan vào thinh không, không gây một tiếng động. Anh đứng phía sau cô, cảm nhận hơi lạnh tỏa ra từ cơ thể cô, dù không khí trong phòng không hề quá lạnh. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, cảm nhận sự run rẩy khẽ khàng dưới lớp lụa mỏng.
"Em sao vậy, Liên? Có chuyện gì sao?" Giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm sâu sắc. Anh không bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày mình thấy Hồng Liên yếu đuối đến thế. Cô ấy là một đóa hồng gai góc, luôn ẩn mình trong màn đêm, sẵn sàng đối mặt với mọi nguy hiểm. Nhưng giờ đây, cô lại như một cánh hoa vừa trải qua một cơn bão lớn, run rẩy và đầy thương tích.
Hồng Liên giật mình, khẽ rụt vai lại, nhưng rồi cô lại dựa vào lòng bàn tay anh, như tìm kiếm một điểm tựa vô hình. Cô quay đầu lại, đôi mắt đen láy giờ đây không còn sắc lạnh mà chất chứa nỗi sợ hãi, pha lẫn chút bi thương.
"Em... Em cảm thấy có chuyện không lành," giọng cô khẽ run, như một sợi tơ mỏng manh sắp đứt. "Những việc anh đang làm... nó đang đánh thức những thứ đáng lẽ đã ngủ yên."
Thanh Long nhìn sâu vào đôi mắt cô, cảm nhận rõ ràng sự bất ổn đang vặn vẹo trong tâm hồn cô. Anh biết cô đang ám chỉ những cuộc đối đầu với Huyết Sát Hội, những vết sẹo cũ trong quá khứ của cô mà anh chưa từng chạm đến. Anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, một cái ôm siết chặt nhưng đầy dịu dàng, như muốn truyền hơi ấm và sự an ủi đến tận sâu thẳm trái tim cô. Anh cảm thấy cơ thể cô khẽ run lên, rồi dần dần thả lỏng, tựa vào anh như một chú chim non tìm được tổ. Mùi hương hoa lài trên tóc cô hòa quyện với mùi trầm hương anh vẫn còn lưu lại trên người, tạo thành một sự pha trộn vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, khiến anh càng thêm muốn che chở cô.
Anh không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mượt mà của cô, chờ đợi. Anh biết, Hồng Liên không phải là người dễ dàng mở lòng. Để cô có thể bày tỏ sự yếu đuối này, chắc chắn có điều gì đó đã chạm đến tận cùng nỗi sợ hãi trong cô. Cái cảm giác cô đơn và bất lực mà anh cảm nhận được từ cô giờ đây, như một con dao cứa vào lòng anh. Thanh Long tự hứa với lòng mình, sẽ không để bất kỳ điều gì, bất kỳ ai, làm tổn thương đến những người phụ nữ của anh. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thầm nghĩ, và Hồng Liên, là một trong số những mỹ nhân ấy, một đóa hồng bí ẩn mà anh muốn khám phá và bảo vệ. Anh muốn là người bảo vệ, là người thấu hiểu, là người xoa dịu những vết sẹo trong tâm hồn cô.
***
Đêm dần trôi, nhường chỗ cho rạng sáng. Không khí se lạnh của buổi sớm mai len lỏi qua khe cửa, khiến Thanh Long khẽ rùng mình. Anh vẫn ôm Hồng Liên trong vòng tay, cô đã thiếp đi một lúc, nhưng rồi lại tỉnh giấc, đôi mắt ngấn nước nhìn lên anh. Anh cảm nhận được sự giằng xé trong cô, giữa nỗi sợ hãi và khao khát được giải thoát. Căn phòng vẫn chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió nhẹ rì rào ngoài ban công và tiếng chuông gió khẽ khàng, như đang kể một câu chuyện cổ.
Hồng Liên ngẩng đầu lên, ánh mắt cô giao nhau với anh. Trong đó, Thanh Long thấy một sự quyết tâm yếu ớt, như thể cô đã đi đến giới hạn của việc che giấu. Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói vẫn còn run rẩy, nhưng đã kiên định hơn đôi chút.
"Mười năm trước... em không phải là Hồng Liên bây giờ," cô bắt đầu, giọng nói lúc trầm lúc bổng, như một bản nhạc buồn vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Em sống ở một khu phố cũ, cạnh 'Dạ Thị Linh'. Nơi đó, Huyết Sát Hội... chúng coi đó là lãnh địa của chúng."
Thanh Long im lặng lắng nghe, ánh mắt anh đầy lo lắng và cảm thông. Anh biết 'Dạ Thị Linh', đó là một khu phố cổ đầy rẫy những ngõ ngách tối tăm, nơi mà những ánh đèn neon lập lòe không thể xua đi hết những bóng đen tội lỗi. Anh đã từng nghe nhiều lời đồn về nơi đó, về những hoạt động ngầm của Huyết Sát Hội, nhưng chưa bao giờ anh ngờ rằng Hồng Liên lại có mối liên hệ sâu sắc đến vậy.
"Chúng không chỉ buôn bán ma túy, cờ bạc... chúng còn 'nuôi' những đứa trẻ mồ côi, huấn luyện chúng thành những tay sai, những con dao không gỉ," Hồng Liên tiếp tục, đôi mắt cô nhắm nghiền lại, như thể không muốn nhìn thấy những hình ảnh kinh hoàng đang hiện về trong tâm trí. "Chúng cho chúng ăn, cho chúng một chỗ trú thân, nhưng đổi lại là sự trung thành mù quáng và khả năng ra tay không chút do dự."
Tim Thanh Long thắt lại. Một cảm giác ghê tởm dâng lên trong anh trước sự tàn độc của Huyết Sát Hội. Chúng không chỉ là những kẻ tội phạm buôn bán phi pháp, mà còn là những kẻ lợi dụng sự yếu thế, sự tuyệt vọng của những đứa trẻ để biến chúng thành công cụ cho những âm mưu bẩn thỉu. Anh nắm chặt tay Hồng Liên, truyền hơi ấm và sự an ủi đến cô, hy vọng nó có thể xoa dịu phần nào nỗi đau đang giày vò tâm hồn cô. Anh cảm thấy sự run rẩy từ những ngón tay cô, lạnh lẽo như băng giá.
"Và em... em là một trong số đó?" Thanh Long khẽ hỏi, giọng anh trầm khàn, đầy sự đau xót. Anh đã có linh cảm, nhưng việc nghe chính miệng cô nói ra vẫn khiến anh bàng hoàng. Anh nhìn thấy sự giằng xé trong ánh mắt cô, sự tủi hổ và nỗi đau đớn không thể gọi tên.
Hồng Liên không trả lời trực tiếp. Cô siết chặt tay anh, móng tay cô cắm sâu vào lòng bàn tay anh, nhưng anh không cảm thấy đau. Nỗi đau của cô còn lớn hơn gấp vạn lần. Cô mở mắt, ánh mắt mờ đi vì nước, nhưng vẫn ẩn chứa một sự trống rỗng đến đáng sợ.
"Em... em không nhớ rõ mọi thứ diễn ra thế nào," cô nói, giọng cô thì thầm như một lời thú tội. "Chỉ nhớ rằng, cuộc đời em đã thay đổi hoàn toàn sau một đêm mưa tầm tã. Một đêm mà em ước mình chưa bao giờ tồn tại."
Cô nhắm mắt lại, như đang cố gắng xua đi những bóng ma của quá khứ. Thanh Long biết cô đang kể lại những ký ức đau khổ nhất của mình, những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn cô. Anh ôm cô chặt hơn, như muốn dùng chính cơ thể mình để che chắn, để bảo vệ cô khỏi những cơn ác mộng đang ùa về. Anh muốn xoa dịu nỗi đau của cô, muốn ôm lấy tất cả những thương tổn mà cô đã phải gánh chịu. Hương hoa lài và trầm hương trong căn phòng lúc này không còn mang lại sự bình yên, mà như đang kể một câu chuyện buồn, một bi kịch đã xảy ra từ rất lâu rồi. Anh nhận ra, sự mong manh của Hồng Liên lúc này không phải là yếu đuối, mà là sự dũng cảm khi dám đối mặt với những vết thương lòng sâu thẳm nhất. Anh thấu cảm nỗi đau ấy, và ngọn lửa giận dữ trong anh đối với Huyết Sát Hội càng bùng cháy dữ dội.
***
Mưa phùn lất phất, không khí ẩm ướt bao trùm Khu Phố Cổ Huyền Bí 'Dạ Thị Linh' mười năm về trước. Ánh đèn đường vàng vọt, yếu ớt không đủ soi rõ những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo, chỉ càng làm tăng thêm vẻ u ám, ma mị của nơi này. Mùi đất ẩm hòa quyện với mùi ẩm mốc cũ kỹ của những bức tường rêu phong, phảng phất đâu đó mùi thuốc lá và rượu rẻ tiền. Thanh Long không ở đó, nhưng qua lời kể của Hồng Liên, anh như đang đứng giữa màn đêm lạnh lẽo ấy, cảm nhận từng hạt mưa thấm vào da thịt, từng cơn gió lạnh buốt thấu xương.
Hồng Liên, khi ấy chỉ là một cô bé gầy gò, khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, mái tóc đen dài bết vào khuôn mặt trắng bệch vì lạnh và sợ hãi. Cô bé đang co ro trong một góc tối, đôi mắt đen láy mở to, chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng.
"Đêm đó, trời mưa rất to... nhưng không lạnh bằng cái lạnh trong tim em," giọng Hồng Liên nghèn nghẹn, từng từ như xé toạc cổ họng. "Một cửa hàng tạp hóa nhỏ ở đầu phố. Bà chủ già đã từ chối nộp tiền bảo kê cho Huyết Sát Hội. Chúng... chúng đến để 'cảnh cáo'."
Tiếng cô bé Hồng Liên trong ký ức vang vọng. Cô bé nghe thấy tiếng đổ vỡ loảng xoảng, tiếng la hét thất thanh của bà chủ già, xen lẫn những tràng cười man rợ của những kẻ côn đồ. Những bóng đen vạm vỡ, áo quần ướt sũng, xông vào đập phá mọi thứ. Chúng không chỉ đập phá hàng hóa, mà còn lôi bà chủ ra ngoài, đánh đập không thương tiếc. Máu đỏ tươi loang lổ trên nền đất ẩm ướt, hòa lẫn với nước mưa, tạo thành một vũng đỏ sẫm ghê rợn. Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi, khiến cô bé Hồng Liên nôn khan.
"Họ... họ giết người ngay trước mắt em. Không một chút do dự. Em đã cố gắng... nhưng vô ích." Hồng Liên nói, giọng cô vỡ òa. Cô bé của mười năm trước, với trái tim non nớt, đã không thể chịu đựng được cảnh tượng tàn bạo đó. Trong một khoảnh khắc dại dột của lòng dũng cảm, hay có lẽ là sự tuyệt vọng, cô bé đã lao ra, cố gắng ngăn cản chúng, cố gắng cứu lấy người phụ nữ già yếu ấy. Nhưng tất cả chỉ là vô vọng.
Một bàn tay thô bạo tóm lấy cổ tay cô bé, kéo mạnh cô bé ngã dúi dụi vào vũng nước bẩn. Cô bé ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn nhìn vào kẻ vừa tóm mình. Đó là một gã đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt có một vết sẹo dài từ trán xuống má, vắt ngang qua đôi mắt hung ác. Đó chính là Tùng 'Sẹo'. Hắn ta cười khẩy, một nụ cười nham hiểm, méo mó, khiến sống lưng cô bé lạnh toát. Mùi rượu và mồ hôi từ người hắn ta xộc thẳng vào mũi, khiến cô bé buồn nôn.
"Ồ, nhìn xem ai đây," Tùng 'Sẹo' cất giọng khàn khàn, đầy vẻ trêu ngươi. "Một con nhóc con dám xen vào chuyện của người lớn sao?" Hắn ta siết chặt cổ tay cô bé, khiến cô bé đau điếng. "Này, cô bé, ngươi có vẻ có tiềm năng đấy."
Trong cái nhìn của Tùng 'Sẹo', không có sự giận dữ hay tức giận, chỉ có một sự lạnh lùng tính toán, như thể hắn đang nhìn vào một món hàng, một công cụ tiềm năng. Hắn ta kéo cô bé lại gần hơn, bắt cô bé phải chứng kiến cảnh đồng bọn của hắn kết liễu bà chủ già một cách tàn nhẫn. Cô bé Hồng Liên muốn hét lên, muốn nhắm mắt lại, nhưng bị bàn tay sắt đá của Tùng 'Sẹo' giữ chặt, buộc phải nhìn vào đôi mắt vô hồn của nạn nhân, vào vũng máu ngày càng lan rộng. Nỗi kinh hoàng, sự bất lực và nỗi sợ hãi tột độ đã in sâu vào tâm trí cô bé, trở thành một vết sẹo không thể xóa nhòa.
Cảnh tượng đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Hồng Liên, như một đoạn phim kinh dị không hồi kết. Cô bé đã bị buộc phải chứng kiến nhiều hơn thế. Sau đêm định mệnh đó, Tùng 'Sẹo' đã "nhặt" cô bé về, không phải để cứu rỗi, mà để biến cô bé thành một phần của mạng lưới tội ác. Cô bé đã bị ép buộc tham gia vào những hoạt động nhỏ nhặt của Huyết Sát Hội, từ việc theo dõi mục tiêu, chuyển tin nhắn, cho đến việc chứng kiến những màn "thanh toán" tàn bạo khác. Mỗi ngày trôi qua, một phần tâm hồn cô bé bị bào mòn, sự ngây thơ bị đánh cắp, thay vào đó là sự chai sạn, lạnh lùng để tồn tại. Cô bé không còn là chính mình, mà đã trở thành một con rối trong tay những kẻ máu lạnh, một "con dao không gỉ" như lời cô đã kể. Mùi máu, mùi sợ hãi, mùi tuyệt vọng đã trở thành mùi hương quen thuộc trong cuộc đời cô bé.
Khi Hồng Liên kể đến đây, giọng cô lạc đi, như thể những ký ức kinh hoàng ấy đang bóp nghẹt lấy hơi thở của cô. Thanh Long có thể cảm nhận được sự ghê tởm dâng lên trong lòng anh, không chỉ vì những gì Huyết Sát Hội đã làm, mà còn vì những gì chúng đã biến Hồng Liên thành. Anh siết chặt tay cô hơn nữa, như muốn nói rằng anh ở đây, anh sẽ không để cô phải trải qua những điều đó một lần nữa. Anh sẽ là bức tường thành vững chắc bảo vệ cô khỏi mọi bóng tối, mọi nỗi sợ hãi.
***
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương đêm, vẽ lên bầu trời Thiên Hải một dải màu cam hồng rực rỡ. Tuy nhiên, trong căn phòng bí ẩn của chung cư Thiên Phúc, không khí vẫn đặc quánh bởi những cảm xúc nặng nề. Hồng Liên kết thúc câu chuyện, đôi mắt cô đỏ hoe, những giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má, thấm ướt vạt áo Thanh Long. Lần đầu tiên anh thấy cô khóc nức nở như một đứa trẻ, không còn là nữ sát thủ lạnh lùng, bí ẩn nữa. Sự yếu đuối tột cùng này, chỉ dành riêng cho anh.
Thanh Long ôm chặt lấy cô, cảm nhận toàn bộ sự run rẩy, sự đau đớn và nỗi sợ hãi đang giằng xé tâm hồn cô. Trong lòng anh, một ngọn lửa giận dữ bùng lên, cháy bỏng hơn bao giờ hết. Anh hiểu rằng, những gì Huyết Sát Hội đang làm hiện tại, những hành động phá hoại, gây áp lực lên doanh nghiệp của anh, chỉ là sự lặp lại của cái quá khứ tàn bạo đó. Chúng vẫn dùng cùng một chiêu trò, cùng một sự tàn nhẫn, chỉ khác là đối tượng và quy mô. Và điều đó, anh không thể chấp nhận được.
"Họ... họ đã biến em thành một công cụ," Hồng Liên thì thầm, giọng cô nghẹn ngào, run rẩy. "Một phần của mạng lưới đó. Em không muốn anh cũng bị cuốn vào. Em không muốn... anh chết." Nỗi sợ hãi lớn nhất của cô không phải là cái chết của chính mình, mà là cái chết của người đàn ông đang ôm cô vào lòng, người duy nhất đã mang lại cho cô ánh sáng và hơi ấm sau bao năm chìm trong bóng tối. Cô không muốn anh phải đối mặt với những thứ kinh hoàng mà cô đã trải qua, không muốn anh phải trở thành một nạn nhân khác của Huyết Sát Hội.
Thanh Long siết chặt vòng tay, ấn đầu cô vào ngực anh, để cô nghe thấy nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh, như một lời cam kết. Giọng anh trầm khàn, nhưng đầy kiên quyết, không chút do dự. "Không ai có thể làm tổn thương em nữa, Liên. Không một ai." Anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, như đang xoa dịu những vết thương lòng vô hình. "Anh sẽ không để chúng làm vậy. Anh hứa. Huyết Sát Hội... chúng sẽ phải trả giá cho tất cả những gì chúng đã gây ra. Cho em, và cho tất cả những nạn nhân khác của chúng."
Anh cảm nhận được sự co thắt trong lồng ngực khi nghĩ về những gì Hồng Liên đã phải chịu đựng. Một cô gái trẻ, ngây thơ, bị kéo vào vòng xoáy tội ác, bị biến thành một con dao không gỉ. Giờ đây, anh hiểu tại sao cô lại có ánh mắt sắc lạnh, kỹ năng chiến đấu đáng kinh ngạc, và cả sự bí ẩn luôn bao trùm lấy cô. Cô không chỉ là một trong những Thiên Địa Mỹ Nhân của anh, cô còn là một vết sẹo sống, một minh chứng cho sự tàn độc của thế giới ngầm.
Anh hít một hơi thật sâu, mùi hương hoa lài và trầm hương trong căn phòng giờ đây không còn mang theo sự bình yên, mà như đang kích thích ngọn lửa báo thù trong anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần xua đi màn đêm. Nhưng trong mắt anh, không phải là ánh sáng của một ngày mới, mà là ngọn lửa rực cháy của ý chí sắt đá. Anh đứng dậy, vẻ mặt cương nghị, thân hình cao lớn, săn chắc tỏa ra một khí chất uy nghiêm. Anh biết, những manh mối mà Hồng Liên vừa hé lộ, dù chỉ là những mảnh ghép rời rạc, cũng cực kỳ quan trọng. Cô có thể nắm giữ những thông tin hoặc kỹ năng bí mật từ bên trong tổ chức này, những thứ mà anh có thể tận dụng để lật đổ chúng.
"Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," Thanh Long lẩm bẩm, không phải là một lời tán tỉnh, mà là một lời tuyên bố. Anh say vì quyền lực có thể bảo vệ những người anh yêu, và anh say vì sự tinh túy, sự kiên cường của Hồng Liên, thứ đã sống sót qua giông bão của quá khứ. Anh sẽ không để bất kỳ ai lấy đi niềm hạnh phúc, sự bình yên mà anh đang xây dựng.
Thanh Long quay lại nhìn Hồng Liên, đôi mắt anh rực lửa quyết tâm. Lời hứa bảo vệ của anh cho cô sẽ là động lực chính cho mọi hành động sắp tới. Anh biết, Huyết Sát Hội không chỉ là một băng nhóm tội phạm thông thường, chúng là một tổ chức được xây dựng trên nền tảng của sự sợ hãi và bạo lực, và Tùng 'Sẹo' chỉ là một trong những kẻ điều hành tàn bạo nhất.
"Huyết Sát Hội... Trần Đức Hùng... các ngươi sẽ phải hối hận vì đã chạm vào những người của ta." Thanh Long tuyên bố, giọng nói vang vọng trong căn phòng, mạnh mẽ và uy lực như một tiếng sấm. Anh sẽ không chỉ phản công, anh sẽ nghiền nát chúng. Anh sẽ vạch trần tất cả những bí mật kinh tởm mà chúng đã che giấu, từ "Hắc Ưng Mật Mã" cho đến những đêm "Đêm Huyết Long" và "Bão Đen". Anh sẽ cho chúng thấy, ai mới là người thực sự nắm giữ luật lệ ở Thiên Hải này.
Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán Hồng Liên, một nụ hôn của sự che chở và quyết tâm. "Ngủ một lát đi, em yêu. Khi em tỉnh dậy, mọi thứ sẽ khác." Anh nói, nhưng trong lòng anh, một kế hoạch đã bắt đầu hình thành, tàn nhẫn và hiệu quả hơn bất cứ điều gì chúng có thể tưởng tượng. Cuộc chiến này, anh sẽ không chỉ thắng, mà sẽ hủy diệt tận gốc rễ những kẻ đã dám làm tổn thương đến Thiên Địa Mỹ Nhân của anh.