Thiên địa mỹ nhân
Chương 90

Bóng Đêm Săm Soi: Lời Cảnh Báo Cho Nàng Thơ

3768 từ
Mục tiêu: Khắc sâu quyết tâm của Thanh Long trong việc bảo vệ những người phụ nữ anh yêu thương sau khi nghe quá khứ của Hồng Liên.,Một trong các mỹ nhân thân cận (An Nhiên) nhận được lời đe dọa trực tiếp từ Huyết Sát Hội, thể hiện sự leo thang nguy hiểm.,Thanh Long lập tức tăng cường cảnh giác và bắt đầu chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.,Làm rõ hơn mối liên hệ giữa các hoạt động của Huyết Sát Hội 10 năm trước và âm mưu của Hắc Ưng.,Gieo mầm cho sự kiện An Nhiên bị đe dọa nghiêm trọng hơn trong chương tiếp theo.
Nhân vật: Thanh Long, An Nhiên, Lâm Phong, Hồng Liên, Tùng 'Sẹo'
Mood: Tức giận, căng thẳng, quyết tâm, ominous (điềm báo), kịch tính.
Kết chương: [object Object]

Ánh bình minh từ từ len lỏi qua ô cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn gỗ, nhưng trong căn hộ bí ẩn tại chung cư Thiên Phúc, màn đêm dường như vẫn còn vương vấn. Mùi hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn trà, hòa cùng hương trầm dịu nhẹ tỏa ra từ bàn thờ cổ kính, đáng lẽ phải mang đến sự bình yên, tĩnh lặng. Thế nhưng, đối với Thanh Long, chúng lại như những xúc tác mạnh mẽ, thổi bùng lên ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ trong lồng ngực. Anh vẫn đứng đó, bên cửa sổ, dõi mắt nhìn xuống dòng người và xe cộ tấp nập của Thiên Hải đang bắt đầu một ngày mới, nhưng tâm trí anh lại chìm sâu vào một quá khứ tăm tối, nơi Hồng Liên đã phải vật lộn để tồn tại.

Anh vẫn còn cảm nhận được hơi ấm của cô gái nhỏ bé trong vòng tay mình, tiếng nấc nghẹn ngào, run rẩy của cô khi kể về những tháng ngày kinh hoàng mười năm về trước. "Họ... họ đã biến em thành một công cụ." Lời nói ấy cứ văng vẳng bên tai anh, như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tận tâm can. Một mỹ nhân kiêu hãnh, sắc bén như Hồng Liên, lại từng là nạn nhân của sự thao túng tàn bạo. Huyết Sát Hội không chỉ hủy hoại một cuộc đời, mà chúng còn biến một tâm hồn trong sáng thành một vũ khí, một vết sẹo sống khắc sâu vào tận xương tủy.

Cơn phẫn nộ bùng lên dữ dội trong huyết quản Thanh Long. Anh nắm chặt bàn tay, những khớp ngón trắng bệch. Anh hình dung rõ ràng khung cảnh Hồng Liên, khi ấy còn là một cô bé, bị kéo vào vũng lầy tội ác, phải chứng kiến những điều kinh hoàng, phải chịu đựng sự đe dọa, ép buộc. Mỗi chi tiết mà cô thốt ra, dù mơ hồ, đều như những nhát dùi đâm vào trái tim anh. Huyết Sát Hội, hay bất kỳ kẻ nào dám chạm vào những người phụ nữ của anh, đều phải nhận lấy sự trừng phạt đích đáng. Anh không thể chấp nhận được việc một thế lực đen tối nào đó lại dám chà đạp lên những giá trị mà anh trân trọng, dám cướp đi sự bình yên của những người anh yêu thương.

Anh khẽ vuốt ve chiếc Thiên Long Ấn vẫn luôn được cất giữ cẩn thận trong túi áo, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại chạm vào đầu ngón tay. Đó không chỉ là một vật phẩm chứa đựng sức mạnh bí ẩn, mà còn là một biểu tượng của quyền lực, của sự cam kết bảo vệ. Sức mạnh cuộn trào trong huyết quản anh, không phải là thứ để phô trương, mà là công cụ để thực thi công lý, để bảo vệ. Anh đã thề, sẽ không để bất kỳ ai trong số họ, những Thiên Địa Mỹ Nhân của anh, phải chịu đựng điều tương tự. Tuyệt đối không!

"Huyết Sát Hội... Hắc Ưng... Các ngươi sẽ phải trả giá cho những vết sẹo này, cho từng giọt nước mắt vô tội," Thanh Long lẩm bẩm, giọng anh trầm khàn, mang theo một sự lạnh lẽo đến rợn người. Đó không phải là một lời đe dọa suông, mà là một lời tuyên án. Anh sẽ không chỉ khiến chúng phải trả giá, mà còn sẽ hủy diệt tận gốc rễ cái tổ chức mục nát đã gây ra bao nhiêu bi kịch này. Cái quá khứ tàn bạo của Hồng Liên không chỉ là một câu chuyện đau lòng, nó còn là một lời cảnh tỉnh, một lời hiệu triệu. Nếu Huyết Sát Hội dám dùng cùng một chiêu trò, cùng một sự tàn nhẫn để đe dọa các doanh nghiệp của anh như chúng đã từng làm mười năm trước, thì anh sẽ đáp trả bằng một cơn sóng thần, cuốn trôi tất cả.

Anh hít một hơi thật sâu, mùi cà phê mới pha từ bếp thoang thoảng bay đến, khiến đầu óc anh thêm tỉnh táo. Anh xoay người rời khỏi cửa sổ, ánh mắt sắc như dao găm, quét qua căn phòng. Tuy bề ngoài là một căn hộ chung cư cũ kỹ, nhưng bên trong, đây là một trong những trung tâm điều hành bí mật của anh, nơi mọi thông tin được tổng hợp, mọi kế hoạch được vạch ra. Anh bước đến bàn làm việc, lấy điện thoại ra. Các ngón tay anh lướt trên màn hình cảm ứng một cách dứt khoát, gửi đi một tin nhắn mã hóa.

"Lâm Phong, gặp tôi ở văn phòng Thiên Long ngay lập tức. Tôi có việc cần anh xử lý." Giọng nói của Thanh Long, dù chỉ là qua tin nhắn, cũng toát lên sự quyền uy, không cho phép bất kỳ sự trì hoãn nào. Anh biết, Lâm Phong sẽ không hỏi lý do, cậu ta sẽ đến. Bởi vì đây không còn là những cuộc cạnh tranh thương trường đơn thuần nữa, đây là một cuộc chiến, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

"Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," Thanh Long thì thầm, nhưng không phải là một lời tán tỉnh, mà là một lời khẳng định về bản năng chiếm hữu và bảo vệ. Anh say vì cái quyền năng có thể thay đổi số phận, có thể che chở những người anh yêu. Anh say vì cái vẻ đẹp tinh túy, sự kiên cường của Hồng Liên đã vượt qua bao giông bão. Anh sẽ không để bất kỳ ai lấy đi niềm hạnh phúc, sự bình yên mà anh đang cố gắng xây dựng. Sức mạnh này, quyền lực này, là để bảo vệ những bông hoa rực rỡ đã xuất hiện trong cuộc đời anh.

Anh đứng dậy, thân hình cao lớn, săn chắc tỏa ra một khí chất uy nghiêm khó tả. Ánh sáng bình minh giờ đã rực rỡ hơn, nhưng trong mắt anh, ngọn lửa quyết tâm vẫn đang cháy bùng, sáng hơn bất cứ tia nắng nào. Cuộc chiến này, anh sẽ không chỉ thắng, mà sẽ nghiền nát đối thủ. Anh sẽ vạch trần tất cả những bí mật kinh tởm mà chúng đã che giấu, từ "Hắc Ưng Mật Mã" cho đến những đêm "Đêm Huyết Long" và "Bão Đen". Anh sẽ cho chúng thấy, ai mới là người thực sự nắm giữ luật lệ ở Thiên Hải này.

***

Tiệm hoa "Hương Chi" vào một buổi trưa nắng nhẹ như được bao phủ bởi một vầng hào quang riêng biệt. Ánh nắng vàng óng len lỏi qua ô cửa kính, nhảy nhót trên những cánh hoa tươi tắn, làm rực rỡ thêm sắc màu của hàng trăm loài hoa đang khoe sắc. Mùi hương dịu ngọt của hoa hồng, thoang thoảng hương ly, xen lẫn chút đất ẩm từ những chậu cây cảnh tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy mê hoặc, khiến bất kỳ ai bước vào cũng cảm thấy tâm hồn mình được thanh lọc. Tiếng nước chảy róc rách từ bình hoa, tiếng kéo cắt tỉa cành cây khẽ khàng, và đôi khi là tiếng khách hàng trầm trồ khen ngợi tạo nên một không gian êm đềm, thanh bình đến lạ.

An Nhiên, với mái tóc xoăn bồng bềnh như những làn mây, đôi mắt toát lên vẻ mơ màng nhưng đầy cá tính, đang tỉ mẩn cắm một bó hoa nghệ thuật. Phong cách ăn mặc của cô luôn phóng khoáng, mang đậm hơi thở nghệ thuật, hôm nay là chiếc váy maxi họa tiết hoa nhí, tôn lên vóc dáng thanh mảnh. Cô khẽ ngân nga một giai điệu nào đó, đôi môi chúm chím nở nụ cười mãn nguyện khi nhìn tác phẩm của mình dần thành hình. Mỗi cánh hoa được cô nâng niu, đặt vào đúng vị trí, như thể đang sắp đặt những mảnh ghép của một bức tranh. Sự sáng tạo và niềm vui toát ra từ mỗi cử chỉ, từ ánh mắt say mê cho đến nụ cười nhẹ trên môi.

Bất chợt, tiếng chuông cửa khẽ vang lên, nhưng không phải là tiếng leng keng vui tai như thường lệ mà là một âm thanh nặng nề, như thể có một vật gì đó nặng nề vừa va chạm. An Nhiên ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi chợt tắt. Đứng ở ngưỡng cửa là một người đàn ông có vóc dáng vạm vỡ, cao lớn, mái tóc húi cua ngắn ngủn. Khuôn mặt hắn ta có một vết sẹo dài từ trán xuống tận má, tạo thành một đường lằn gớm ghiếc, như một dấu ấn của sự tàn bạo. Đó chính là Tùng 'Sẹo', kẻ từng xuất hiện trong dữ liệu mà Lâm Phong đã thu thập, và cả trong ký ức đau buồn của Hồng Liên. Hắn ta mặc một chiếc áo khoác da màu đen, rộng thùng thình, và đôi mắt sắc lạnh như dao, lướt qua mọi ngóc ngách của tiệm hoa, dừng lại trên gương mặt An Nhiên với một vẻ dò xét, đầy vẻ ngạo mạn và khiêu khích, như một con thú săn mồi đang quan sát con mồi của mình.

Không khí trong tiệm hoa bỗng chốc trở nên đặc quánh, mùi hoa tươi dường như bị lấn át bởi một mùi hương khó chịu, xen lẫn giữa mùi thuốc lá và mồ hôi. An Nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô chưa từng gặp người này, nhưng trực giác mách bảo cô rằng đây không phải là một vị khách bình thường.

Tùng 'Sẹo' bước những bước nặng nề đến quầy hàng, đôi mắt hắn không rời khỏi An Nhiên. Hắn không nói gì, chỉ đặt phịch xuống quầy một bó hoa. Đó là một bó hồng đen rực rỡ, nhưng không phải vẻ rực rỡ của sự quyến rũ, mà là vẻ đen tối, u ám, như thể những cánh hoa đã héo úa từ lâu, mang theo điềm gở. Chúng nằm đó, tương phản gay gắt với những sắc màu tươi sáng xung quanh, như một vết nhơ trong bức tranh hoàn hảo.

"Bó hoa này dành cho cô, từ một người hâm mộ bí ẩn," Tùng 'Sẹo' cất giọng, khàn đặc và khô khốc, như thể hắn đã lâu không nói chuyện. Giọng hắn không mang chút cảm xúc nào, chỉ có sự lạnh lẽo đến rợn người. Hắn khẽ cúi người, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thấu An Nhiên, khiến cô cảm thấy như bị lột trần. "Nhớ kỹ, hoa đẹp thường có gai, và gai có thể đâm chết người." Hắn nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ miệt thị và đe dọa.

Cùng với bó hồng đen, hắn đặt xuống một tấm thiệp nhỏ, màu đen tuyền. Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào An Nhiên thêm vài giây nữa, một ánh nhìn đầy ẩn ý, trước khi hắn quay lưng, bước ra khỏi tiệm hoa mà không nói thêm lời nào. Tiếng chuông cửa lại vang lên, nặng nề và u ám như khi hắn bước vào, để lại phía sau một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng.

An Nhiên đứng bất động, bó hoa nghệ thuật trên tay run rẩy. Cô không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Cả người cô như bị đóng băng trong nỗi sợ hãi không tên. Đôi mắt cô dán chặt vào bó hồng đen và tấm thiệp trên quầy. Bằng một cử động chậm chạp, run rẩy, cô với lấy tấm thiệp. Lòng bàn tay cô lạnh toát, trán lấm tấm mồ hôi. Cô mở tấm thiệp ra, những ngón tay cô run rẩy đến mức khó đọc được những dòng chữ viết tay trên đó.

"Nụ cười của cô thật đẹp... nhưng nó có thể biến mất bất cứ lúc nào nếu người đàn ông của cô còn tiếp tục gây sự. Đừng để hắn kéo cô vào vũng lầy của hắn."

Và ở cuối tấm thiệp, một hình vẽ nhỏ, đơn giản nhưng đầy ám ảnh: một ký hiệu đầu lâu xương chéo, biểu tượng của Huyết Sát Hội.

Đến lúc này, mọi thứ như sụp đổ trong An Nhiên. Vẻ mặt cô trắng bệch như tờ giấy, từng mạch máu trên thái dương giật giật. Nụ cười trên môi cô biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự kinh hoàng tột độ. Cô run rẩy làm rơi tấm thiệp, rồi đến bó hoa nghệ thuật đang dang dở trên tay. Những cánh hồng đen héo úa từ bó hoa kia vương vãi trên sàn nhà lát gạch trắng, như những vệt máu loang lổ, tạo thành một hình ảnh ghê rợn, điềm gở.

"Không... không thể nào..." An Nhiên thì thầm, giọng cô nghẹn lại trong cổ họng, gần như không thành tiếng. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô, một nỗi sợ hãi nguyên thủy, bản năng bủa vây lấy cô. Cô đã từng nghe loáng thoáng về những rắc rối mà Thanh Long đang gặp phải, những lời cảnh báo từ thế giới ngầm, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ bị cuốn vào một cách trực tiếp và tàn nhẫn như thế này.

Cô vội vàng rút điện thoại ra khỏi túi, ngón tay cô run rẩy bấm số của Thanh Long. Giọng cô, khi được kết nối, run rẩy đến mức gần như không thành lời, chìm trong hoảng loạn. "Anh... Thanh Long... em..." Nước mắt bắt đầu tuôn rơi, làm nhòe đi tầm nhìn của cô, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi những cánh hồng đen đang nằm ngổn ngang trên sàn, như một lời cảnh báo chết chóc.

***

Chiều tối buông xuống trên thành phố Thiên Hải, mang theo một làn gió se lạnh và những đám mây đen nặng nề, báo hiệu một cơn bão sắp sửa ập đến. Trong văn phòng tạm của Thanh Long, đặt tại tầng cao nhất của một tòa nhà đang được cải tạo của Tập đoàn Thiên Long non trẻ, không khí cũng căng thẳng và ngột ngạt không kém. Ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn đèn trần hắt xuống, phản chiếu trên những tấm kính cửa sổ, nơi những giọt mưa bắt đầu lất phất rơi, tạo nên một khung cảnh u ám.

Thanh Long đang tập trung xem xét một bản kế hoạch trên màn hình máy tính lớn thì điện thoại của anh rung lên. Vừa nhìn thấy tên An Nhiên, một cảm giác bất an chợt dâng lên trong lòng anh. Anh lập tức bắt máy, giọng nói vẫn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ.

"An Nhiên, có chuyện gì vậy em?" Anh hỏi, cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh, nhưng khi nghe thấy những tiếng nức nở, những lời nói đứt quãng, không rõ ràng từ đầu dây bên kia, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Từng câu chữ của An Nhiên, dù run rẩy và mơ hồ, cũng như những nhát dao sắc lạnh cứa vào lòng anh, khiến ngọn lửa giận dữ trong anh bùng lên dữ dội. "Anh... Thanh Long... em... em sợ quá... có người... hắn đến tiệm hoa..."

Anh lắng nghe, kiên nhẫn và bình tĩnh đến đáng sợ. Anh hình dung ra gương mặt trắng bệch, đôi mắt ngấn lệ của An Nhiên, và lời đe dọa mà cô đang cố gắng thốt ra. Tên Tùng 'Sẹo', bó hồng đen, và đặc biệt là ký hiệu đầu lâu xương chéo của Huyết Sát Hội. Tất cả đều khớp với những gì anh đã dự đoán, và điều đó chỉ khiến sự lạnh lùng trong anh tăng thêm một bậc. Anh biết, đây không còn là những trò vặt vãnh nữa. Chúng đã dám chạm vào điểm yếu nhất của anh, dám đe dọa những người phụ nữ anh yêu thương.

"An Nhiên, em bình tĩnh. Anh sẽ đến ngay, đừng sợ hãi. Tuyệt đối đừng rời khỏi tiệm hoa một mình," Thanh Long dứt khoát trấn an cô, giọng nói anh trầm ấm, mang theo một sức mạnh kỳ lạ, như một liều thuốc an thần hiệu quả. Mặc dù trong lòng anh đang có một cơn bão dữ dội càn quét, anh vẫn cố gắng giữ vẻ ngoài bất động như một tảng đá, không để nỗi lo lắng và phẫn nộ lộ ra trong giọng nói của mình. "Khóa cửa cẩn thận, không được mở cho bất kỳ ai. Anh sẽ tới đó trong vòng mười lăm phút."

Anh gác máy, tiếng "tút tút" vang lên khô khốc, như một nhát cắt đứt mọi sự bình yên còn sót lại. Gương mặt anh lúc này lạnh lẽo như băng, ánh mắt sắc như dao găm, nhìn thẳng vào Lâm Phong, người đang ngồi đối diện, đôi mắt lanh lợi sau cặp kính cận đang tập trung vào màn hình máy tính.

Lâm Phong, với vóc dáng gầy gò, chiếc áo hoodie đơn giản thường ngày, lập tức cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong không khí. Cậu ta ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua vẻ mặt cương nghị của Thanh Long, và lập tức hiểu rằng có chuyện lớn. Lâm Phong không hỏi, chỉ chờ đợi mệnh lệnh. Đó là sự ăn ý đã được tôi luyện qua bao nhiêu trận chiến, bao nhiêu dự án.

Thanh Long đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm, để lại những vết hằn sâu trên da. "Huyết Sát Hội... Chúng dám động đến người của ta," giọng anh trầm khàn, lạnh lẽo đến xương tủy, vang vọng trong căn phòng trống trải, như một tiếng gầm gừ của mãnh thú bị chọc giận. "Ngươi hãy kiểm tra tất cả các camera xung quanh tiệm hoa 'Hương Chi' ngay bây giờ. Thu thập mọi hình ảnh, mọi góc độ của tên đó. Và rà soát mọi thông tin về Tùng 'Sẹo' từ mười năm trước, đặc biệt là những hoạt động liên quan đến các vụ 'cảnh cáo' doanh nghiệp nhỏ. Ta muốn biết từng đường đi nước bước của chúng, và kẻ đứng sau giật dây."

Lâm Phong gật đầu lia lịa, ngón tay cậu ta đã bắt đầu lướt nhanh trên bàn phím, tiếng gõ lạch cạch vang lên dồn dập, phá vỡ sự tĩnh lặng. Cậu ta biết, khi Thanh Long đã ra lệnh, thì không có chỗ cho sự sai sót hay chậm trễ.

Thanh Long quay lại, bước đến trước bảng trắng lớn trên tường. Anh cầm lấy một cây bút dạ, ánh mắt sắc bén quét qua những sơ đồ, biểu đồ tài chính đang được phác thảo dở. "Chúng dùng cùng một chiêu bài, Lâm Phong. Cùng một kiểu đe dọa, cùng một sự tàn nhẫn đã từng hủy hoại cuộc đời của Hồng Liên và bao nhiêu người khác mười năm trước." Anh bắt đầu vẽ những mũi tên, khoanh tròn các điểm nóng, các mối liên kết. "Đây không phải là một lời cảnh cáo. Đây là một lời tuyên chiến. Chúng muốn ta biết rằng chúng có thể chạm vào bất kỳ ai, bất cứ lúc nào."

Anh vẽ một vòng tròn lớn quanh tên "Huyết Sát Hội" ở trung tâm, rồi nối nó với những mũi tên chỉ ra các doanh nghiệp bị đe dọa, và giờ là An Nhiên. "Chúng đang tìm điểm yếu của ta, Lâm Phong. Và những người phụ nữ của ta... là điểm yếu lớn nhất, nhưng cũng là sức mạnh lớn nhất của ta." Anh nhìn vào gương mặt của Lâm Phong, ánh mắt đầy kiên quyết. "Ta sẽ không để bất kỳ ai trong số họ bị tổn hại. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và luật của ta là bảo vệ những người ta yêu."

Thanh Long không chỉ là một nhà kinh doanh tài năng, anh còn là một chiến lược gia bẩm sinh, một người đàn ông có khả năng biến phẫn nộ thành sức mạnh, biến đau thương thành động lực. Từ câu chuyện của Hồng Liên, từ vụ tấn công An Nhiên, anh đã nhận ra một điều cốt lõi: Huyết Sát Hội không chỉ là một băng nhóm tội phạm thông thường, chúng là một tổ chức được xây dựng trên nền tảng của sự sợ hãi và bạo lực, và Tùng 'Sẹo' chỉ là một trong những kẻ điều hành tàn bạo nhất, một con chó săn trung thành cho Hắc Ưng đứng sau.

Anh bắt đầu phác thảo một kế hoạch trên bảng trắng, đánh dấu các điểm nóng và mục tiêu tiềm năng của Huyết Sát Hội, cùng với các phương án bảo vệ An Nhiên, không chỉ là tạm thời mà là lâu dài. "Ngươi hãy tập trung vào Tùng 'Sẹo'. Hắn là kẻ thực hiện, và hắn sẽ là cầu nối để ta tiếp cận những kẻ cấp cao hơn. Và chuẩn bị cho ta một đội bảo vệ đặc biệt cho An Nhiên. Tuyệt đối không để xảy ra bất kỳ sơ suất nào." Thanh Long nói, giọng anh trầm khàn, mỗi lời nói đều nặng trĩu ý chí sắt đá. "Đồng thời, ta muốn ngươi tìm hiểu sâu hơn về 'Hắc Ưng Mật Mã' và 'Sổ Đen Huyết Sát'. Nếu chúng đã tái sử dụng chiêu trò cũ, thì chắc chắn vẫn có những manh mối từ quá khứ mà ta có thể tận dụng."

Ngoài cửa sổ, cơn mưa đã nặng hạt hơn, gió rít lên từng hồi, cuốn theo những đám mây đen kịt. Nhưng trong căn phòng này, ngọn lửa trong mắt Thanh Long lại càng rực cháy. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Nó sẽ tàn khốc và không khoan nhượng. Nhưng anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ dùng mọi năng lực, mọi trí tuệ, mọi quyền lực mà anh đang sở hữu để bảo vệ những Thiên Địa Mỹ Nhân của anh, và để nghiền nát những kẻ đã dám chạm vào họ. Cuộc đối đầu trực diện này, anh đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ