Cơn mưa ngoài cửa sổ đã tạnh, nhưng không khí trong căn hộ bí ẩn trên tầng cao của Chung cư Thiên Phúc vẫn đặc quánh một vẻ lạnh lẽo vô hình, mang theo dư vị của sự phẫn nộ và lo lắng tột độ. Thanh Long đứng lặng trước tấm bảng trắng, những đường vẽ và ký hiệu của anh như những mạch máu đang sôi sục trên nền giấy. Ánh mắt anh xoáy sâu vào cái tên "Huyết Sát Hội", như muốn xuyên thủng mọi lớp màn che để chạm đến tận cùng bản chất dơ bẩn của chúng.
“Chúng đang tìm điểm yếu của ta, Lâm Phong. Và những người phụ nữ của ta… là điểm yếu lớn nhất, nhưng cũng là sức mạnh lớn nhất của ta.” Giọng anh trầm khàn, mỗi chữ như được nặn ra từ sâu thẳm lồng ngực. “Ta sẽ không để bất kỳ ai trong số họ bị tổn hại. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và luật của ta là bảo vệ những người ta yêu.” Anh quay lại nhìn Lâm Phong, ánh mắt như hai ngọn lửa bùng cháy trong đêm. “Đồng thời, ta muốn ngươi tìm hiểu sâu hơn về ‘Hắc Ưng Mật Mã’ và ‘Sổ Đen Huyết Sát’. Nếu chúng đã tái sử dụng chiêu trò cũ, thì chắc chắn vẫn có những manh mối từ quá khứ mà ta có thể tận dụng.”
Lâm Phong gật đầu lia lịa, ngón tay thoăn thoắt trên bàn phím, những dòng code xanh lè lướt qua màn hình như thác đổ. Cậu ta hiểu, đây không còn là một dự án kinh doanh, mà là một cuộc chiến sinh tử. “Đã rõ, Sếp Long. Mọi thông tin về Tùng ‘Sẹo’ và Huyết Sát Hội sẽ được tổng hợp ngay lập tức. Hệ thống bảo mật cho An Nhiên cũng đã được tăng cường lên mức cao nhất. Nhưng…” Lâm Phong ngập ngừng, ánh mắt lướt qua Thanh Long, nơi anh đang toát ra một thứ năng lượng áp bức, “...chúng ta có nên báo động cho các mỹ nhân khác không, Sếp?”
Thanh Long siết chặt nắm đấm. “Chưa. Sự hoảng loạn không giúp ích gì lúc này. Chúng ta sẽ hành động trước khi chúng có thể làm bất cứ điều gì khác.” Anh quay sang Hồng Liên, người đang lặng lẽ ngồi ở góc phòng, đôi mắt sắc lạnh vẫn không rời khỏi màn hình giám sát. “Hồng Liên, em có chắc là không có bất kỳ manh mối nào khác từ quá khứ của em không? Bất cứ điều gì, dù nhỏ nhất, về cách chúng hoạt động, về nơi chúng thường ẩn náu?”
Hồng Liên khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài xõa xuống che đi một phần khuôn mặt trắng xanh của cô. Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng kiên quyết. “Huyết Sát Hội của mười năm trước rất khác. Chúng hoạt động rời rạc hơn, nhưng tàn bạo hơn. Sau khi Hắc Ưng đứng sau, chúng trở nên có tổ chức và tinh vi hơn rất nhiều. Các địa điểm ẩn náu của chúng thường thay đổi liên tục, và luôn là những nơi khó lường nhất. Nhưng…” Cô ngừng lại, ngón tay thon dài gõ nhẹ vào thái dương, “...có một nơi mà những kẻ như Tùng ‘Sẹo’ thường thích dùng để ‘chơi đùa’ với con mồi trước khi giao nộp. Một hẻm cụt cũ kỹ, nơi ánh sáng không bao giờ chạm tới.”
Đúng lúc đó, tiếng điện thoại trên bàn rung lên bần bật, một tín hiệu khẩn cấp từ An Nhiên hiện lên nhấp nháy. Mọi ánh mắt đổ dồn về chiếc điện thoại. Thanh Long giật lấy, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Trên màn hình, hình ảnh cuối cùng là một góc tối tăm, mờ ảo, lờ mờ nhận ra một mái tóc xoăn bồng bềnh, và một đôi mắt toát lên vẻ mơ màng nhưng giờ đây tràn ngập nỗi kinh hoàng. Rồi, hình ảnh vụt tắt. Chỉ còn lại màn hình đen ngòm.
Một tiếng “Rắc!” chói tai vang lên. Chiếc bàn gỗ sồi vững chãi dưới tay Thanh Long nứt toác, lan ra những vết rạn như mạng nhện. Cơn thịnh nộ bùng phát trong anh, dữ dội hơn bất kỳ cơn giận nào anh từng trải qua. Năng lượng đặc biệt cuộn trào, mạnh mẽ đến mức những cuốn sách trên giá rung lên bần bật, ly nước trên bàn vỡ tan tành. Đôi mắt Thanh Long rực lên ánh đỏ, như có hai ngọn lửa địa ngục đang cháy trong con ngươi sâu thẳm.
“Huyết Sát Hội… Chúng dám!” Anh gằn giọng, khuôn mặt góc cạnh méo mó vì giận dữ. Giọng anh trầm khàn, lạnh lẽo đến xương tủy, như một tiếng gầm gừ của mãnh thú bị chọc giận, bị chạm vào vết thương lòng sâu thẳm nhất. Nỗi sợ hãi tột độ, nỗi lo mất đi An Nhiên, đã đánh thức một thứ gì đó nguyên thủy, tàn bạo trong Thanh Long. Anh đã từng hứa sẽ bảo vệ những người phụ nữ của mình, và giờ đây, lời hứa đó đang bị chà đạp một cách thô bạo.
Hồng Liên đứng phắt dậy, đôi mắt đen láy sắc lạnh như dao. “Em sẽ đi cùng anh.” Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên quyết, không một chút do dự. Cô hiểu rõ sự nguy hiểm, và cũng hiểu rõ cơn thịnh nộ đang bùng nổ trong Thanh Long.
Thanh Long không đáp lời Hồng Liên, anh nhấc điện thoại, giọng nói với Lâm Phong giờ đây lạnh như băng, mỗi chữ như một mũi dùi xuyên thẳng vào tai. “Tìm An Nhiên! Bằng mọi cách, bằng mọi giá! Ta muốn biết từng đường đi nước bước của chúng, và địa điểm cuối cùng mà tín hiệu của An Nhiên được gửi đến. Nhanh lên!”
Đầu dây bên kia, Lâm Phong, dù đã quen với áp lực, vẫn không khỏi rùng mình trước giọng điệu đó. “Đã nhận lệnh, Sếp Long! Tôi sẽ làm hết sức mình!” Tiếng gõ bàn phím của cậu ta trở nên dồn dập, gấp gáp hơn bao giờ hết, như một bản giao hưởng của sự căng thẳng và quyết tâm.
Thanh Long cúp điện thoại, ném nó xuống bàn một cách mạnh bạo, nhưng lại được Hồng Liên nhanh tay đỡ lấy. Anh sải bước nhanh ra cửa, bóng dáng cao lớn, vạm vỡ của anh như một mũi tên xé toạc màn đêm. Hồng Liên theo sát phía sau, dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc. Cô biết, đêm nay sẽ là một đêm dài và đẫm máu.
***
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu xám xịt lên những con hẻm cụt của thành phố. Mưa phùn lất phất, không đủ để rửa trôi mùi ẩm mốc, rác thải và cống rãnh đặc trưng của Hẻm Cụt Số 13. Từng hạt mưa li ti đọng trên những bức tường gạch cũ kỹ, rêu phong, lấm lem graffiti, càng khiến khung cảnh trở nên u ám và đáng sợ hơn. Tiếng chuột chạy ríu rít, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ mái hiên thủng, và tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa mục nát hòa cùng tiếng mèo hoang kêu thảm thiết, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang tàn.
An Nhiên vừa rời studio, vẫn còn vương vấn mùi sơn dầu và giấy vẽ. Cô thở dài, một ngày làm việc mệt mỏi nhưng đầy cảm hứng. Mái tóc xoăn bồng bềnh của cô ướt đẫm mưa phùn, đôi mắt toát lên vẻ mơ màng nhưng đầy cá tính, giờ đây đang hướng về phía con đường quen thuộc. Bỗng, một chiếc xe đen bóng loáng, không biển số, đột ngột tạt ngang, chắn mất lối đi của cô. Ánh đèn pha rọi thẳng vào mặt, khiến cô phải nheo mắt.
Trái tim An Nhiên đập thình thịch. Cô nhận ra sự nguy hiểm ngay lập tức. Cảnh báo của Thanh Long và lời đe dọa hôm trước vụt qua tâm trí cô như một tia chớp. Chưa kịp phản ứng, cánh cửa xe bật mở. Tùng 'Sẹo' với vết sẹo dài từ trán xuống má, ánh mắt kiên định nhưng giờ đây lại đầy vẻ tàn nhẫn, cùng vài tên đàn em vạm vỡ nhanh chóng lao ra.
“Tiểu thư An Nhiên, mời cô đi cùng chúng tôi một chuyến.” Tùng 'Sẹo' gằn giọng, nụ cười nửa miệng hiện lên vẻ khinh thường và tự mãn. “Thanh Long đã động đến ổ kiến lửa rồi.” Hắn ta tiến lại gần, mùi thuốc lá và mồ hôi xộc vào mũi An Nhiên, khiến cô thấy buồn nôn.
An Nhiên lùi lại, tay siết chặt túi xách. “Các người muốn gì? Tôi không quen biết các người!” Giọng cô run rẩy nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Cô biết, đây không phải lúc để hoảng loạn. Tình yêu là tự do, không phải là sự chiếm hữu, và cô sẽ không bao giờ để bất kỳ ai chiếm hữu mình một cách hèn hạ như thế này.
Hai tên đàn em lực lưỡng lao tới, chúng di chuyển nhanh như cắt, khóa chặt hai cánh tay cô. An Nhiên chống cự yếu ớt, cô dùng hết sức bình sinh để giằng co, cào cấu, nhưng vô ích. Sức lực của một cô gái nghệ sĩ làm sao có thể địch lại những tên đồ tể được tôi luyện trong thế giới ngầm? Ánh mắt cô kinh hoàng, tuyệt vọng. Cô cố gắng thét lên, nhưng một bàn tay thô bạo bịt chặt miệng cô, mùi giẻ rách bẩn thỉu khiến cô muốn nôn mửa.
Trong khoảnh khắc giằng co hỗn loạn đó, một tia sáng lóe lên trong đầu An Nhiên. Chiếc điện thoại trong túi quần! Với tất cả sức lực còn lại, cô cố gắng luồn tay vào túi, đầu ngón tay chạm vào nút nguồn. Kích hoạt tín hiệu cầu cứu khẩn cấp, một tính năng Thanh Long đã thiết lập cho tất cả những người thân cận của anh. Một tia hy vọng mong manh. Cô cảm nhận được màn hình sáng lên, một góc tối tăm, mờ ảo hiện lên, rồi… “Rắc!” Một tên đàn em khác nhanh chóng phát hiện, giật lấy chiếc điện thoại từ tay cô và đập mạnh xuống nền đất ẩm ướt. Màn hình nát vụn, tín hiệu tắt ngúm.
An Nhiên cảm thấy mình bị nhấc bổng, sau đó bị kéo mạnh vào trong xe. Cánh cửa đóng sập lại, tiếng “Rầm!” khô khốc như tiếng kết thúc của một màn kịch đau thương. Chiếc xe đen lao đi trong màn mưa phùn lất phất, bỏ lại phía sau Hẻm Cụt Số 13 u ám, ẩm thấp, và chiếc điện thoại vỡ nát dưới chân cô, một mảnh vỡ của hy vọng đã được gửi đi trong tích tắc. An Nhiên bịt miệng, nước mắt lăn dài trên má, cơ thể run rẩy vì sợ hãi. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, cô vẫn không ngừng tìm kiếm một con đường thoát thân. Cô biết, Thanh Long sẽ đến. Anh nhất định sẽ đến.
***
Trong căn hộ của Thanh Long, không khí tựa hồ đông cứng lại. Tiếng gầm gừ phẫn nộ của anh vẫn còn văng vẳng trong không gian, hòa cùng tiếng vỡ vụn của chiếc bàn gỗ. Hồng Liên, với Dạ Ảnh Dao đã nằm gọn trong tay, ánh mắt sắc lạnh quét qua không gian, cảm nhận từng luồng năng lượng hỗn loạn đang bùng nổ từ Thanh Long. Cô biết, anh đang ở đỉnh điểm của sự giận dữ, và đây là lúc anh nguy hiểm nhất, nhưng cũng mạnh mẽ nhất.
Thanh Long không còn là người đàn ông lịch lãm, điềm tĩnh thường ngày. Anh như một con thú bị dồn vào đường cùng, đôi mắt đỏ ngầu, thân hình săn chắc căng cứng, các thớ cơ nổi rõ dưới lớp áo. Năng lượng đặc biệt của anh cuộn trào, không chỉ làm rung chuyển đồ vật mà còn khiến không khí xung quanh anh trở nên đặc quánh, nặng nề, mang theo một mùi ozon nhè nhẹ. Anh cảm thấy một luồng sức mạnh nóng rực chảy trong huyết quản, thiêu đốt mọi giới hạn, mọi lý trí. Nỗi sợ hãi tột độ khi mất An Nhiên đã kích hoạt một cơ chế phòng vệ nguyên thủy, một thứ sức mạnh tiềm ẩn mà anh chưa từng kiểm soát được hoàn toàn.
“Tùng ‘Sẹo’... Huyết Sát Hội… Tao sẽ khiến chúng phải trả giá!” Anh nghiến răng, giọng nói đầy thù hận. Hình ảnh An Nhiên với đôi mắt kinh hoàng, hình ảnh chiếc điện thoại vỡ nát, tất cả như những ngọn lửa đổ thêm dầu vào cơn thịnh nộ đang bùng cháy trong anh. Anh nhớ lại câu chuyện của Hồng Liên, về sự tàn bạo của Huyết Sát Hội mười năm trước, về cách chúng hủy hoại cuộc đời những con người vô tội. Giờ đây, chúng đang lặp lại điều đó với An Nhiên, với chính người phụ nữ anh yêu thương. Cái cảm giác bất lực, kinh hoàng mà Hồng Liên đã phải chịu đựng, giờ đây anh cũng đang nếm trải. Nỗi sợ mất An Nhiên tái hiện một nỗi sợ hãi sâu thẳm từ quá khứ của anh, gắn liền với những ký ức mơ hồ về sự bất lực mười năm trước, một ký ức mà anh đã cố gắng chôn vùi.
Hồng Liên đặt tay lên vai Thanh Long, bàn tay cô lạnh toát nhưng lại mang đến một sự trấn an kỳ lạ. “Anh cần bình tĩnh, Thanh Long. Chúng ta cần tìm ra cô ấy. Cơn giận sẽ làm anh mờ mắt.”
Thanh Long hít một hơi thật sâu, cố gắng kiểm soát luồng năng lượng đang bùng phát. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của trái tim, và dần dần, ánh đỏ trong mắt anh dịu đi một chút, thay vào đó là một vẻ sắc lạnh, quyết đoán. “Em nói đúng. Chúng ta sẽ tìm cô ấy.” Anh mở mắt, nhìn thẳng vào Hồng Liên. “Lâm Phong đã định vị được tín hiệu cuối cùng của An Nhiên. Đó là một hẻm cụt cũ kỹ, ở rìa khu Dạ Thị Linh.”
“Hẻm Cụt Số 13.” Hồng Liên nói ngay, giọng cô chắc nịch. “Đó là nơi những kẻ như Tùng ‘Sẹo’ thường dùng để ‘tiếp đón’ con mồi. Một cái bẫy cũ kỹ nhưng hiệu quả.” Cô không cần hỏi, cũng không cần Thanh Long phải ra lệnh. Cô biết mình phải làm gì.
“Chúng ta đi.” Thanh Long gật đầu. Anh nhanh chóng lấy Thiên Long Ấn ra khỏi ngăn kéo, vòng tay một cách cẩn trọng. Đây là vật phẩm anh hiếm khi dùng đến khi đối mặt với những kẻ không xứng đáng, nhưng giờ đây, anh không còn lựa chọn. An Nhiên đang gặp nguy hiểm, và anh sẽ dùng mọi thứ mình có. “Anh sẽ lái xe. Em chỉ đường.”
Hồng Liên không nói thêm lời nào, cô chỉ gật đầu, vóc dáng nhỏ nhắn linh hoạt theo sát anh ra cửa. Mùi hương hoa lài thoang thoảng, mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ, hòa quyện với mùi sách cũ và mùi cà phê mới pha trong căn hộ, giờ đây như bị lu mờ bởi mùi ozon nồng nặc và cảm giác căng thẳng tột độ. Bên ngoài, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, nhưng bên trong căn hộ, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ, và một quyết tâm sắt đá đang được nung nấu. Đêm nay, Huyết Sát Hội sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của một con rồng.
***
Đêm khuya, sương mù dày đặc bao trùm Khu Phố Cổ Huyền Bí, biến Dạ Thị Linh thành một thế giới ảo mờ, huyền hoặc. Những dãy nhà gỗ cổ kính, mái ngói âm dương, lồng đèn đỏ treo cao, tất cả đều ẩn hiện trong làn sương, tạo nên một khung cảnh vừa quyến rũ vừa đầy vẻ bí ẩn. Lối đi lát đá cuội, chật hẹp và quanh co, như những con rắn lượn lờ trong màn đêm. Tiếng rao hàng du dương đã tắt, thay vào đó là tiếng gió thổi qua mái ngói rít lên từng hồi, tiếng leng keng mơ hồ của trang sức từ một cửa hàng nào đó, và đôi khi là tiếng nhạc cụ dân gian vang vọng từ xa. Mùi hương trầm, mùi thảo mộc, mùi đồ ăn vặt đặc trưng, hòa quyện với mùi hương hoa nhài và một mùi hơi thở kỳ lạ, khó gọi tên, tất cả đều lẩn khuất trong màn sương lạnh lẽo.
Thanh Long và Hồng Liên lao đi như những cái bóng, chiếc xe thể thao đen tuyền lướt qua những con hẻm chật hẹp một cách điêu luyện, tưởng chừng như sắp va vào những bức tường rêu phong bất cứ lúc nào. Thanh Long, với đôi mắt sắc lạnh, tập trung cao độ, cảm nhận nhịp đập của thành phố, và quan trọng hơn, cảm nhận được một luồng năng lượng yếu ớt, quen thuộc đang dẫn lối anh qua những con đường chằng chịt. Đó là năng lượng của An Nhiên, một sợi dây vô hình kết nối anh với cô, mạnh mẽ hơn bất kỳ thiết bị định vị nào.
“Rẽ phải ở ngã tư này!” Giọng Lâm Phong vang lên trong tai nghe của Thanh Long, căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự tập trung cao độ. “Có hai tên đang chặn ở phía trước, khoảng ba mươi mét.”
Thanh Long gầm gừ, không chút ngần ngại đạp mạnh chân ga. Chiếc xe lướt đi như một mũi tên xé toạc màn sương. Hai tên đàn em Huyết Sát Hội, với vẻ mặt ngạo mạn, vừa định rút vũ khí ra để chặn đường, nhưng chưa kịp định thần thì Thanh Long đã vọt qua, tốc độ kinh hoàng đến mức chúng chỉ kịp nhìn thấy một làn khói đen.
Không dừng lại, Thanh Long đột ngột thắng gấp, chiếc xe xoay một vòng 180 độ, tạo ra tiếng lốp xe rít lên chói tai, rồi lao thẳng vào một con hẻm nhỏ hơn, nơi tín hiệu của An Nhiên đang yếu dần. “Chúng đang cố gắng đưa cô ấy đi xa hơn,” Thanh Long nói, giọng anh trầm khàn, “chúng muốn câu giờ.”
Trong màn sương dày đặc, một nhóm đàn em Huyết Sát Hội khác, khoảng năm tên, bất ngờ xông ra từ hai bên đường, cầm trên tay những thanh sắt và dao găm sáng loáng. Chúng là những kẻ được tôi luyện, ánh mắt lạnh lùng, không chút do dự. Nhưng Thanh Long giờ đây không còn là một doanh nhân lịch lãm, một quý ông điềm đạm. Anh là một chiến binh khát máu, một con mãnh thú bị thương, đang bảo vệ con mồi của mình.
Anh lao ra khỏi xe, tốc độ kinh hoàng đến mức Hồng Liên ở bên cạnh cũng phải giật mình. Thiên Long Ấn trong tay anh phát ra một ánh sáng mờ ảo, như một vầng hào quang của sự phẫn nộ. Anh tung ra những đòn đánh chớp nhoáng, mạnh mẽ, khác hẳn phong cách thường ngày của mình. Cú đấm của anh không chỉ chứa đựng sức mạnh vật lý, mà còn được tăng cường bởi luồng năng lượng đặc biệt đang bùng phát trong cơ thể. Một tên đàn em chưa kịp phản ứng đã bị Thanh Long tung một cú đá trời giáng vào bụng, ngã văng vào tường, xương sườn rắc rắc gãy lìa. Máu tươi bắn tung tóe lên bức tường rêu phong, hòa vào màn mưa phùn, tạo nên một cảnh tượng ghê rợn.
Anh không ngần ngại gây thương tích nặng cho những kẻ dám cản đường, không có chỗ cho sự khoan nhượng. Một tên khác cầm dao găm lao đến, Thanh Long nghiêng người né tránh một cách hoàn hảo, sau đó dùng Thiên Long Ấn đập mạnh vào thái dương hắn. Một tiếng “Bốp!” khô khốc vang lên, tên đó ngã gục ngay tại chỗ, bất tỉnh nhân sự.
Hồng Liên cũng không hề thua kém. Với Dạ Ảnh Dao trong tay, cô di chuyển như một làn khói đen, thân pháp nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sát khí. Dao của cô không tạo ra âm thanh, nhưng mỗi đường kiếm đều chính xác và hiệu quả. Một cú chém nhanh như điện xẹt vào cổ tay của một tên đàn em, khiến hắn ta buông vũ khí, rên rỉ ôm lấy vết thương. Một tên khác định đánh lén Thanh Long từ phía sau, nhưng Hồng Liên đã kịp thời xuất hiện, lưỡi dao lướt qua gót chân hắn, khiến hắn mất thăng bằng và ngã vật xuống đất. Cô không giết, nhưng vô hiệu hóa chúng một cách khéo léo, tàn nhẫn và dứt khoát.
Trong lúc giao chiến, một mảnh ký ức chợt thoáng qua trong tâm trí Thanh Long. Anh nhìn thấy hình ảnh một cô bé gầy gò, đôi mắt sợ hãi, đang lẩn trốn trong một con hẻm tối tăm, chứng kiến sự tàn bạo của những kẻ mặc đồ đen giống hệt những tên này. Đó là Hồng Liên của mười năm trước, và là hàng trăm, hàng nghìn những nạn nhân khác của Huyết Sát Hội. Sự tàn bạo của thế giới ngầm mười năm trước, những câu chuyện đau lòng mà Hồng Liên đã kể, giờ đây hiện hữu ngay trước mắt anh, tiếp thêm ngọn lửa phẫn nộ trong lòng.
“Cẩn thận, có phục kích phía trước!” Hồng Liên cảnh báo, ánh mắt cô sắc bén quét qua những mái nhà và góc khuất.
Thanh Long không nói gì, chỉ gầm gừ một tiếng. Anh cảm nhận được sự kết nối mãnh liệt với môi trường xung quanh, như một con mãnh thú đang bị thương, mọi giác quan đều được tăng cường đến mức tối đa. Anh lao tới, phá vỡ vòng vây của đàn em, để lại phía sau những thân người bất động và những vũng máu loang lổ. Anh biết, Tùng ‘Sẹo’ đang ở rất gần. Và An Nhiên… An Nhiên đang chờ anh.
***
Sâu thẳm dưới lòng đất, trong Hầm Ngầm Cổ Tích, nơi ánh sáng mặt trời chưa bao giờ chạm tới, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt như thấm vào tận xương tủy. Các bức tường bằng đá tảng lớn, điêu khắc những hoa văn và ký tự cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian, tạo nên một không gian bí ẩn và đầy áp lực. Lối đi chật hẹp, tối tăm, đôi khi mở ra những không gian rộng lớn với các cột đá khổng lồ vươn lên giữa bóng tối. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hầm, tiếng gió rít qua các khe hở, và tiếng vọng của bước chân Thanh Long và Hồng Liên tạo nên một bản giao hưởng rợn người, hòa cùng những âm thanh kỳ lạ không rõ nguồn gốc. Mùi đất ẩm, rêu mốc, lưu huỳnh nhẹ, và một mùi hương kim loại đặc trưng của các di vật cổ quẩn quanh trong không gian u ám.
Thanh Long và Hồng Liên đột nhập vào hầm ngầm, đôi mắt anh quét nhanh qua bóng tối. Anh cảm nhận được luồng năng lượng của An Nhiên, yếu ớt nhưng vẫn hiện hữu, ở đâu đó phía trước. Ngay lập tức, anh phát hiện Tùng 'Sẹo' đang chờ đợi, đứng sừng sững giữa một khoảng trống rộng lớn, bao quanh bởi ba tên đàn em cuối cùng. Phía sau hắn, An Nhiên bị trói chặt vào một cột đá cổ xưa, miệng bị bịt kín bằng một mảnh vải bẩn thỉu. Đôi mắt cô ngấn lệ, nhìn anh bằng vẻ tuyệt vọng nhưng cũng đầy hy vọng.
“Chào mừng, Thanh Long,” Tùng 'Sẹo' cất giọng khẩy cợt, vết sẹo trên mặt hắn như một đường ranh giới tàn nhẫn. “Mày đến sớm hơn tao nghĩ đấy. Nhưng cũng vô ích thôi.” Hắn ta cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian ẩm ướt, đầy vẻ tự mãn. “Cứ để tôi lo. Tiểu thư An Nhiên đây là món quà quý giá mà Thanh Long đã ban tặng cho chúng tôi, bằng cách tự mình động vào ổ kiến lửa của Huyết Sát Hội.”
Thanh Long không nói nhiều. Anh không có thời gian cho những lời đối thoại vô nghĩa. Cơn thịnh nộ trong anh đã đạt đến đỉnh điểm. Anh không còn muốn nghe bất cứ lời nào từ kẻ đã dám chạm vào An Nhiên. Với một tiếng gầm gừ như mãnh thú, anh lao thẳng vào Tùng 'Sẹo', Thiên Long Ấn trong tay anh phát ra một luồng sáng xanh biếc, như một tia sét xé toạc bóng tối.
Sức mạnh của anh giờ đây vượt xa những gì Tùng 'Sẹo' từng tưởng tượng. Năng lượng đặc biệt cuộn trào, tăng cường tốc độ và sức mạnh của Thanh Long đến mức phi thường. Anh di chuyển nhanh như chớp, khiến Tùng 'Sẹo' chỉ kịp nhìn thấy một cái bóng mờ ảo. Cú đấm đầu tiên của Thanh Long giáng thẳng vào mặt Tùng 'Sẹo', lực mạnh đến mức tên sẹo không kịp phản ứng. Hắn ta loạng choạng lùi lại, máu mũi bắn ra tung tóe.
“Mày… mày mạnh hơn tao nghĩ!” Tùng 'Sẹo' khạc ra máu, ánh mắt hắn từ khinh thường chuyển sang kinh ngạc, rồi sợ hãi. Hắn ta cố gắng phản công, vung con dao găm ra, nhưng Thanh Long đã nhanh hơn. Anh đỡ lấy cổ tay hắn, siết mạnh, tiếng xương cốt răng rắc.
“Trả An Nhiên lại đây, hoặc mày sẽ phải hối hận vì đã được sinh ra.” Thanh Long gằn giọng, khuôn mặt anh lạnh lùng đến đáng sợ, mỗi chữ như những lưỡi dao sắc bén cắm vào trái tim Tùng 'Sẹo'. Anh không còn là người đàn ông bình thường nữa, anh là một cơn bão tố của sự phẫn nộ, một hình ảnh phản chiếu của sự tàn bạo mà hắn ta và đồng bọn đã gây ra.
Thanh Long giáng một đòn cuối cùng, một cú đá thẳng vào ngực Tùng 'Sẹo', lực mạnh đến mức hắn ta ngã gục xuống đất, máu tuôn xối xả từ miệng và mũi. Hắn ta rên rỉ, cơ thể co giật, nhưng vẫn cố gắng nhìn Thanh Long bằng ánh mắt thù hận. Hồng Liên, với Dạ Ảnh Dao, đã nhanh chóng vô hiệu hóa ba tên đàn em còn lại, trói chặt chúng vào một cột đá khác.
Thanh Long bước đến bên An Nhiên, gỡ mảnh vải bịt miệng cô ra. “Anh đến rồi…” Giọng An Nhiên thều thào, đôi mắt cô tràn ngập nước mắt và sự nhẹ nhõm.
Tùng 'Sẹo', dù đang hấp hối, vẫn cố gắng cười khẩy. Hắn ta chỉ tay về một góc tối sâu hơn trong hầm ngầm, nơi một cánh cửa sắt nặng nề, cũ kỹ, với những hoa văn kỳ lạ, vừa khép lại. “Ngươi nghĩ ta là tất cả sao, Thanh Long? Ngươi chỉ là một thằng nhóc con… Mày đã động vào Huyết Sát Hội là tự tìm đường chết… và con nhỏ đó… nó sẽ gặp ‘người của chúng ta’…” Hắn ta nói xong, rồi ngất lịm, hay có lẽ là chết.
Thanh Long quay đầu lại, lao đến cánh cửa sắt, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Anh cảm nhận được An Nhiên đang ở phía bên kia, nhưng một luồng năng lượng bí ẩn, lạnh lẽo, mạnh mẽ đang ngăn cản anh. Anh dùng hết sức bình sinh đẩy cửa, nhưng nó không hề nhúc nhích. Anh dùng Thiên Long Ấn đập mạnh, nhưng cánh cửa vẫn đứng vững. Luồng năng lượng đó như một bức tường vô hình, chặn đứng mọi nỗ lực của anh. Cánh cửa sắt bị khóa chặt bằng một cơ chế phức tạp, và ẩn chứa một thứ sức mạnh mà anh chưa từng gặp. Anh không thể tin được, sau tất cả, anh vẫn đến chậm một bước.
An Nhiên, được Hồng Liên cởi trói, ôm chặt lấy Thanh Long từ phía sau. Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng, và cả nỗi sợ hãi đang bùng lên trong anh. Luồng năng lượng bí ẩn phát ra từ cánh cửa sắt như muốn nuốt chửng mọi thứ. Thanh Long nhìn chằm chằm vào cánh cửa, đôi mắt anh một lần nữa rực lên ánh đỏ. Anh đã cứu được cô, nhưng cô lại không thể thật sự an toàn. Đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn rất nhiều.