Tùng 'Sẹo' ngất lịm, hay có lẽ là chết, nhưng những lời nói cuối cùng của hắn vẫn vang vọng trong không gian ẩm ướt, lạnh lẽo của hầm ngầm, gieo vào tâm trí Thanh Long một nỗi bất an không thể gọi tên. Hắn chỉ tay về cánh cửa sắt nặng nề, cổ kính, khép lại một cách bí ẩn, và những lời thì thầm đầy đắc thắng về "người của chúng ta" như một lời nguyền rủa.
Thanh Long quay đầu lại, ánh mắt sắc bén như dao găm. Cánh cửa sắt kia, với những hoa văn kỳ lạ và vẻ ngoài cổ kính, như một bức màn ngăn cách anh với một nỗi sợ hãi mới. Anh lao đến, trái tim như bị bóp nghẹt bởi sự giằng xé giữa cơn thịnh nộ và lo lắng tột độ. An Nhiên đang ở phía bên kia, anh cảm nhận được sự tồn tại mong manh của cô, một sợi tơ mỏng manh đang bị kéo căng đến giới hạn.
Anh dùng hết sức bình sinh đẩy cửa, nhưng nó không hề nhúc nhích. Không chỉ là sự nặng nề của kim loại cổ xưa, mà còn là một lực cản vô hình, lạnh lẽo, mạnh mẽ, như một bức tường vô hình đang chặn đứng mọi nỗ lực của anh. Luồng năng lượng đó, không phải là sức mạnh vật lý, mà là một thứ gì đó tinh thần, bí ẩn, khiến da thịt anh căng ra, rợn gáy. Anh dùng Thiên Long Ấn, vũ khí đã từng xé toạc bao lớp phòng vệ, đập mạnh vào cánh cửa. Một tiếng "ầm" vang dội, rung chuyển cả không gian hầm ngầm, nhưng cánh cửa vẫn đứng vững, kiên cố đến khó tin. Thiên Long Ấn phản lại một luồng chấn động, tê dại cả cánh tay anh, và luồng năng lượng lạnh lẽo kia dường như còn mạnh hơn, như một lời thách thức đến từ sâu thẳm bóng tối.
An Nhiên, được Hồng Liên cởi trói, run rẩy ôm chặt lấy Thanh Long từ phía sau. Hơi thở ấm áp của cô trên lưng anh, sự mềm mại của cơ thể cô, càng khiến trái tim anh thắt lại. Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng, và cả nỗi sợ hãi đang bùng lên trong anh, một Thanh Long mà cô chưa từng thấy. Luồng năng lượng bí ẩn phát ra từ cánh cửa sắt như muốn nuốt chửng mọi thứ, tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên từng thớ thịt. Anh không thể tin được, sau tất cả, anh vẫn đến chậm một bước. Cô gái bé nhỏ của anh lại một lần nữa bị kéo vào hiểm nguy, và anh, với tất cả sức mạnh của mình, lại bất lực đứng nhìn.
Cơn phẫn nộ trong anh không còn là ngọn lửa bùng cháy, mà là một núi lửa âm ỉ, sắp phun trào. Nó không phải là cơn giận dữ đơn thuần, mà là một sự căm hờn sâu sắc, một lời thề nguyền im lặng đối với những kẻ đã dám động vào những người anh yêu thương. Anh nhớ lại lời của Tùng 'Sẹo', "Tiểu thư An Nhiên đây là món quà quý giá mà Thanh Long đã ban tặng cho chúng tôi, bằng cách tự mình động vào ổ kiến lửa của Huyết Sát Hội." Lời nói đó như những nhát dao xoáy sâu vào lòng anh, khiến anh nhận ra mình đã quá chủ quan, quá ngây thơ khi nghĩ rằng sự phô trương sức mạnh của mình có thể đủ để răn đe bọn chúng. Không, đây không phải là một băng đảng thông thường. Đây là một tổ chức có mục tiêu, có âm mưu, và có những phương tiện vượt xa tầm hiểu biết của anh.
"Không thể như vậy được..." Thanh Long gằn giọng, tiếng nói khản đặc, như thể anh đang gầm gừ với chính bản thân mình. Anh nhắm nghiền mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng dòng năng lượng đặc biệt cuộn trào trong huyết quản. Nó không còn chỉ là một luồng sức mạnh thô sơ, mà là một dòng chảy ý thức, một phần mở rộng của chính anh. Thiên Long Ấn trong tay anh không còn phát ra ánh sáng xanh biếc thông thường, mà là một vầng sáng đỏ thẫm, rực rỡ như máu, như chính cơn thịnh nộ đang sôi sục trong anh. Nó phản chiếu ánh mắt anh, giờ đây cũng rực lên màu huyết hỏa.
"Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Các ngươi đã động vào An Nhiên... Ta sẽ khiến các ngươi phải hối hận!"
Anh không nói thành lời, nhưng ý niệm đó xuyên qua tâm trí anh, mạnh mẽ và dứt khoát. Anh là Thanh Long, kẻ thống trị Thiên Hải. Ở Thiên Hải này, anh nói là luật. Và luật của anh là bảo vệ. Anh sẽ không để bất cứ ai làm hại những người phụ nữ của anh. Không bao giờ.
Thanh Long lại dồn toàn bộ sức mạnh vào cánh tay, không phải là sức mạnh vật lý của một con người, mà là năng lượng đặc biệt của một thực thể siêu phàm. Anh không còn chỉ là dùng sức để đẩy, để đập, mà là dùng ý chí, dùng linh hồn để xuyên phá. Anh cảm nhận được luồng năng lượng lạnh lẽo từ cánh cửa đang chống cự, nó như một dòng điện mạnh mẽ cố gắng đẩy lùi anh. Nhưng cơn phẫn nộ của anh còn mạnh hơn gấp vạn lần. Anh gầm lên, một tiếng gầm vang dội, không phải của con người, mà của một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng.
Năng lượng đỏ thẫm từ Thiên Long Ấn bùng nổ, không phải là một tia sáng đơn lẻ, mà là một vầng hào quang bao trùm lấy toàn bộ cơ thể anh. Anh như một ngọn đuốc sống, đứng sừng sững trước cánh cửa sắt. Lực đẩy từ anh không chỉ là cơ bắp, mà là sự hội tụ của mọi tế bào, mọi ý niệm trong anh. Anh tưởng tượng cánh cửa kia không phải là kim loại, mà là một khối băng khổng lồ, và anh là mặt trời đang thiêu đốt nó.
Một tiếng "RẮC!" chói tai vang lên, không phải tiếng kim loại vặn vẹo, mà là tiếng của luồng năng lượng vô hình kia bị xé toạc. Rồi tiếp theo là một tiếng "ẦM!" long trời lở đất, khi bản thân cánh cửa sắt cổ kính, nặng nề kia, không chịu nổi sức ép khủng khiếp, đã nổ tung thành hàng trăm mảnh nhỏ. Những mảnh kim loại văng ra khắp nơi, va đập vào tường đá, tạo ra những tia lửa tóe lên trong bóng tối. Cát bụi và đá vụn rơi ào ào từ trần hầm, không khí ngập tràn mùi kim loại cháy khét, mùi đất ẩm và lưu huỳnh.
Bức tường năng lượng vô hình đã tan biến, như một ảo ảnh bị phá vỡ. Thanh Long đứng đó, thở dốc, lồng ngực phập phồng, nhưng đôi mắt anh vẫn rực lửa. Cánh cửa sắt bị khóa chặt bằng một cơ chế phức tạp, và ẩn chứa một thứ sức mạnh mà anh chưa từng gặp, giờ đây đã không còn tồn tại. Phía sau nó, hiện ra một hành lang tối tăm hơn, sâu hun hút, và từ đó, một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi của sự nguy hiểm và những bí mật bị chôn vùi, ùa ra.
An Nhiên, vẫn đang run rẩy sau lưng Thanh Long, không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Cô chưa bao giờ thấy Thanh Long bùng nổ sức mạnh đến mức này. Anh không còn là người đàn ông lịch lãm, phong độ mà cô biết, anh là một vị thần chiến tranh, một ác quỷ trỗi dậy từ địa ngục, sẵn sàng nghiền nát bất cứ thứ gì cản đường anh.
Hồng Liên, đứng cách đó không xa, ánh mắt sắc lạnh của cô lóe lên một tia kinh ngạc khó nhận thấy. Cô đã chứng kiến Thanh Long chiến đấu nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên anh bộc phát năng lực đặc biệt một cách mạnh mẽ và tàn bạo đến vậy. Cô biết, đây không còn là Thanh Long của những trận chiến thông thường nữa. Đây là Thanh Long đang bị nỗi sợ hãi và cơn thịnh nộ dẫn lối, và sức mạnh của anh đã đạt đến một giới hạn mới, một giới hạn mà ngay cả cô cũng không thể tưởng tượng được. Cô lặng lẽ tiến lại gần, đặt tay lên vai An Nhiên, như một lời trấn an, và cũng là để bảo vệ cô gái yếu ớt khỏi luồng năng lượng tàn dư đang tỏa ra từ Thanh Long.
Thanh Long không quay đầu lại. Anh biết An Nhiên an toàn trong vòng tay Hồng Liên. Mục tiêu của anh giờ đây chỉ có một: tìm ra và cứu An Nhiên bị giam cầm ở sâu hơn. Anh bước vào hành lang tối tăm, mỗi bước chân đều chắc nịch, như một vị thần đang giáng thế. Phía trước anh, bóng tối như nuốt chửng mọi thứ, nhưng ánh mắt anh rực sáng, xuyên thủng màn đêm. Anh đã cứu được cô, nhưng cô lại không thể thật sự an toàn. Đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn rất nhiều. Hắn sẽ khiến những kẻ dám động vào Thiên Địa Mỹ Nhân của hắn phải trả giá đắt nhất.
*************************************
Vừa xuyên qua cánh cửa sắt đã bị phá nát, Thanh Long đã bị đón đầu bởi một đội quân Huyết Sát Hội. Không có sự chờ đợi, không có sự ngập ngừng. Ngay khi anh vừa đặt chân vào hành lang phía trong, một loạt đạn đã xé gió bay tới, tiếng súng nổ chát chúa vang vọng trong không gian chật hẹp, xé toạc sự tĩnh mịch của hầm ngầm. Mùi thuốc súng khét lẹt xộc thẳng vào mũi anh, trộn lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của nơi đây.
Thanh Long phản ứng nhanh như chớp. Anh gần như hòa vào bóng tối, cơ thể anh trở thành một ảo ảnh mờ ảo, né tránh những viên đạn chết người trong gang tấc. Tốc độ của anh đã đạt đến giới hạn, nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp. Đàn em Huyết Sát Hội, mặc đồ đen, che mặt kín mít, trông dữ tợn và được trang bị súng tiểu liên hiện đại, không phải là những kẻ yếu kém như đám côn đồ đường phố. Chúng di chuyển linh hoạt, phối hợp ăn ý, tạo thành một vòng vây chặt chẽ ngay lập tức. Rõ ràng, chúng đã được huấn luyện bài bản, và đang chờ đợi anh.
"Không ngờ ngươi lại đến được đây. Nhưng đây là điểm dừng chân cuối cùng của ngươi."
Một giọng nói lạnh lùng, trầm thấp vang lên từ phía cuối hành lang. Một người đàn ông bước ra, cao ráo, dáng người thanh mảnh nhưng ẩn chứa sức mạnh tiềm tàng. Hắn không mặc đồ đen rằn ri như những tên đàn em, mà là một bộ vest tối màu, ôm sát, tôn lên vẻ chuyên nghiệp và lịch lãm đến đáng sợ. Gương mặt hắn lạnh lùng như băng, đôi mắt sắc như chim ưng, không một chút biểu cảm. Không có vết sẹo thô kệch như Tùng 'Sẹo', hắn toát lên vẻ tinh hoa, nguy hiểm hơn gấp bội. Đây không phải là một kẻ hành động bốc đồng, mà là một chỉ huy thực sự, một sát thủ được đào tạo bài bản.
Thanh Long không đáp lời. Anh không có thời gian cho những màn đối thoại vô nghĩa. Cơn thịnh nộ trong anh đã chuyển hóa thành một ngọn lửa lạnh, thiêu đốt mọi thứ. Anh chỉ có một mục tiêu duy nhất: An Nhiên. Và bất cứ ai cản đường anh, đều sẽ phải trả giá.
Anh lao vào đội hình địch, không chút do dự. Thiên Long Ấn trong tay anh phát ra ánh sáng đỏ rực, như một lưỡi hái tử thần. Cú đấm đầu tiên của anh giáng xuống một tên đàn em, không phải là một cú đấm bình thường. Năng lượng đặc biệt cuộn trào trong nắm đấm, biến nó thành một quả tạ vô hình. Tên đó chưa kịp rên rỉ đã bay ngược ra sau, đập mạnh vào tường đá, bất tỉnh ngay lập tức, thậm chí có thể đã gãy xương sườn.
Tiếng súng lại vang lên, nhưng chúng không thể chạm vào anh. Thanh Long di chuyển như một vũ công tử thần, né tránh từng viên đạn, mỗi bước chân đều mang theo sức mạnh và sự tàn bạo. Anh không còn giữ lại bất kỳ sự nhân từ nào. Đối với những kẻ đã dám động vào người phụ nữ của anh, anh sẽ không khoan nhượng.
Một tên đàn em khác cố gắng dùng dao găm tấn công từ phía sau. Thanh Long như có mắt sau lưng, xoay người lại, Thiên Long Ấn vung lên, chặn đứng lưỡi dao sắc bén. Tiếng kim loại va chạm nghe chói tai. Anh nắm chặt cổ tay tên đó, bẻ ngược một cách tàn nhẫn, tiếng xương cốt răng rắc rợn người. Tên đàn em thét lên một tiếng đau đớn rồi gục xuống. Anh không dừng lại, dùng khuỷu tay thúc mạnh vào thái dương tên thứ ba đang lăm le nòng súng. Hắn đổ gục, bất tỉnh.
Hành lang giờ đây không còn là một con đường, mà là một chiến trường, một lò mổ thực sự. Mùi máu tươi bắt đầu lan tỏa, hòa vào mùi thuốc súng và ẩm mốc. Tiếng rên rỉ, tiếng đổ gục của đàn em Huyết Sát Hội vang lên liên tục. Thanh Long như một con rồng cuồng nộ, lao vào giữa vòng vây, phá tan đội hình địch chỉ bằng sức mạnh thuần túy và tốc độ phi thường. Đôi mắt anh rực lửa, không chút dao động.
Chỉ huy Huyết Sát Hội chứng kiến cảnh tượng đó, vẻ mặt hắn cuối cùng cũng hiện lên một tia kinh ngạc. Hắn không ngờ Thanh Long lại mạnh đến mức này, vượt xa mọi thông tin mà bọn chúng thu thập được. Hắn rút ra hai khẩu súng lục bán tự động, mạ chrome sáng bóng, trông tinh xảo và chết người. Đây không phải là vũ khí thông thường. Hắn bắn liên tiếp, mỗi viên đạn đều nhắm vào những điểm chí mạng của Thanh Long, không phải là những phát bắn cầu may.
Thanh Long né tránh những viên đạn, nhưng anh cũng nhận ra sự nguy hiểm từ kẻ chỉ huy này. Hắn ta không chỉ nhanh, mà còn có kỹ năng bắn súng điêu luyện, hơn hẳn bất kỳ tên đàn em nào. Anh lao thẳng về phía hắn, Thiên Long Ấn vung lên, tạo ra một luồng gió mạnh, thổi bay những viên đạn lạc.
Chỉ huy Huyết Sát Hội không lùi bước. Hắn ném một trong những khẩu súng sang một bên, rút ra một con dao găm đặc biệt, lưỡi dao được chế tạo từ một loại kim loại đen xám, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của hầm ngầm. Hắn lao vào Thanh Long, con dao găm lướt đi trong không khí, tạo ra những đường cắt chết người.
Đây là một đối thủ xứng tầm hơn. Hắn ta không chỉ dựa vào vũ khí, mà còn có kỹ năng cận chiến tuyệt vời. Con dao găm của hắn lướt qua cổ Thanh Long, chỉ cách vài milimet. Thanh Long nghiêng người né tránh, một cú đá quét ngang mạnh mẽ của anh đã bị hắn đỡ lấy bằng chính con dao, tạo ra một tiếng "cạch" khô khốc.
Thanh Long không còn kiên nhẫn. Anh dùng Thiên Long Ấn chặn đứng cú chém của hắn, và lần này, anh dồn năng lượng đặc biệt vào Thiên Long Ấn. Một luồng xung kích vô hình phát ra, khiến con dao găm của kẻ chỉ huy run lên bần bật, và hắn ta phải lùi lại một bước, cổ tay tê dại.
"An Nhiên đang ở đâu?" Thanh Long gằn giọng, ánh mắt anh như muốn xuyên thủng kẻ chỉ huy. Mỗi chữ anh nói ra đều mang theo uy lực, như một mệnh lệnh không thể chối cãi.
Chỉ huy Huyết Sát Hội cười khẩy, nụ cười lạnh lẽo, không chút cảm xúc. "Ngươi nghĩ ta sẽ nói sao? Ngươi đã quá ngây thơ rồi, Thanh Long. Đây không phải là trò chơi của lũ côn đồ đường phố. Đây là một cuộc chiến, và ngươi chỉ là một con tốt trong ván cờ lớn hơn."
Hắn ta định phản công, nhưng Thanh Long đã nhanh hơn. Anh không cho hắn cơ hội. Một cú đấm sấm sét giáng thẳng vào bụng hắn, không phải là sức mạnh đơn thuần, mà là một luồng năng lượng dồn nén, xuyên thấu qua lớp áo vest. Chỉ huy Huyết Sát Hội ho khù khụ, máu trào ra khóe miệng, ánh mắt hắn từ khinh thường chuyển sang sợ hãi tột độ.
"Ta không hỏi lần thứ hai," Thanh Long gằn giọng, tay anh siết chặt cổ hắn, nâng bổng hắn lên không trung. "An Nhiên đang ở đâu?"
Sức mạnh của Thanh Long lúc này là tuyệt đối. Hắn ta, một chỉ huy tinh nhuệ, một sát thủ lạnh lùng, giờ đây yếu ớt như một con búp bê trong tay Thanh Long. Hắn cố gắng giãy giụa, nhưng vô ích. Hắn cảm nhận được sự sống đang bị rút cạn khỏi cơ thể mình, một sức mạnh phi lý đang nghiền nát từng thớ thịt, từng khớp xương.
"C... căn phòng cuối... cùng..." Hắn thều thào, giọng nói yếu ớt, ánh mắt tràn ngập nỗi sợ hãi khi nhìn vào đôi mắt rực lửa của Thanh Long. Hắn chưa bao giờ đối mặt với một kẻ địch như vậy, một kẻ địch không thể bị đánh bại, một cơn thịnh nộ không thể bị dập tắt.
Thanh Long buông hắn xuống, hắn đổ gục xuống đất, ôm bụng, ho ra máu. Anh không thèm nhìn lại. Anh biết hắn sẽ không còn khả năng gây hại nữa. Anh không giết hắn, nhưng nỗi đau và sự sợ hãi mà hắn phải chịu đựng còn tồi tệ hơn cái chết. Anh tiếp tục lao đi, bước chân vội vã hơn, hướng về phía cuối hành lang, nơi có một cánh cửa khác, nhỏ hơn nhưng cũng không kém phần kiên cố. Cảm giác của anh mách bảo, đó chính là nơi An Nhiên đang bị giam giữ. Anh sẽ không chậm trễ thêm một giây nào nữa.
*************************************
Căn phòng cuối cùng, đúng như lời kẻ chỉ huy Huyết Sát Hội đã nói. Thanh Long không cần dùng sức để phá cửa lần nữa, cánh cửa này được làm bằng thép cường lực, nhưng không có rào cản năng lượng bí ẩn như cánh cửa đầu tiên. Anh đạp mạnh một cú, bản lề kêu răng rắc và cánh cửa bật tung, để lộ một không gian khác biệt hoàn toàn với phần còn lại của hầm ngầm.
Đây không phải là một căn phòng giam giữ thông thường. Ánh sáng trắng nhợt nhạt từ những bóng đèn huỳnh quang gắn trên trần, rọi xuống một căn phòng mang dáng dấp của một phòng thí nghiệm hoặc một trung tâm điều khiển mini. Không có dấu vết của đá cổ hay rêu mốc. Mùi đất ẩm và lưu huỳnh biến mất, thay vào đó là một mùi hóa chất nhẹ, thoang thoảng mùi kim loại và nhựa mới. Cảm giác lạnh lẽo, ẩm ướt của hầm ngầm bị xua tan bởi không khí khô ráo, được điều hòa.
Ở giữa căn phòng, An Nhiên đang bị trói vào một chiếc ghế kim loại, trông giống như một thiết bị y tế hoặc một ghế phẫu thuật hơn là một nơi giam giữ. Cô bé không bị nhốt trong lồng kính, nhưng những sợi dây cáp nhỏ, lấp lánh như bạc, quấn quanh cổ tay, cổ chân và cả trán cô, nối vào một thiết bị phức tạp bên cạnh. Thiết bị đó có nhiều màn hình hiển thị những biểu đồ và con số mà Thanh Long không hiểu. Miệng An Nhiên không bị bịt, nhưng cô bé vẫn đang run rẩy, đôi mắt mở to, ngấn nước, tràn ngập sự hoảng loạn.
"An Nhiên!" Thanh Long gầm lên, tiếng gọi đầy đau đớn và cả sự giận dữ. Anh lao tới, không thèm để ý đến bất cứ thứ gì khác. Ngoại hình của cô bé tơi tả, mái tóc xoăn bồng bềnh giờ đây rối bù, dính bết vào trán, gương mặt xanh xao, nhợt nhạt. Cô gầy gò và yếu ớt hơn bao giờ hết, như một bông hoa sắp tàn.
Đôi mắt An Nhiên, ban đầu mờ mịt vì sợ hãi, bỗng bừng sáng khi thấy Thanh Long. Một tia hy vọng le lói trong đáy mắt cô, như một đốm lửa nhỏ trong đêm tối. "Thanh Long... anh..." Giọng cô bé thều thào, yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy, như một tiếng thở dốc cuối cùng. Cô đã quá sợ hãi, quá tuyệt vọng.
Thanh Long không nói một lời nào nữa. Anh nhanh chóng dùng Thiên Long Ấn cắt đứt những sợi dây cáp trói An Nhiên. Những sợi cáp, dù trông mảnh mai, lại dai và cứng một cách bất thường, nhưng dưới sức mạnh của Thiên Long Ấn, chúng đứt lìa như những sợi chỉ. Anh gỡ bỏ những thiết bị gắn trên người cô, nhẹ nhàng như sợ làm tổn thương cô thêm nữa.
Ngay khi An Nhiên được giải thoát, cô bé ngã nhào vào vòng tay Thanh Long, cơ thể mềm nhũn, run rẩy. Cô ôm chặt lấy anh, đầu vùi vào ngực anh, khóc nức nở. "Em sợ quá, Thanh Long... em sợ quá..." Tiếng khóc của cô như một nhát dao đâm vào tim anh, khiến anh cảm thấy tội lỗi và bất lực.
"Không sao rồi, anh ở đây." Thanh Long ôm chặt An Nhiên vào lòng, vuốt ve mái tóc rối bù của cô, cố gắng trấn an cô bằng giọng nói ấm áp nhất có thể. Nhưng ánh mắt anh vẫn sắc lạnh, đảo quanh căn phòng, cảnh giác và đầy nghi ngờ. Anh không thể bỏ qua những chi tiết bất thường.
Trên một bức tường, một màn hình lớn bật sáng, tự động. Không có ai bấm nút, không có ai điều khiển. Trên màn hình, một biểu tượng quen thuộc xuất hiện: hình ảnh một con chim ưng đen sải cánh, với đôi mắt đỏ rực như máu. Biểu tượng của Hắc Ưng.
Và rồi, một giọng nói biến đổi, không thể phân biệt được nam hay nữ, già hay trẻ, vang lên từ những loa ẩn giấu trong căn phòng. Giọng nói đó bình thản, lạnh lùng, và đầy vẻ thách thức, như thể chủ nhân của nó đang ở một nơi rất xa, nhưng lại có thể nhìn thấy mọi hành động của Thanh Long.
"Chào mừng, Thanh Long." Giọng nói vang vọng khắp căn phòng, mang theo một chút âm vang điện tử, khiến người nghe rợn gáy. "Ngươi đã vượt qua bài kiểm tra đầu tiên một cách... ấn tượng."
Thanh Long siết chặt An Nhiên trong vòng tay, ánh mắt anh dán chặt vào màn hình, vào biểu tượng Hắc Ưng. Cơn giận dữ trong anh lại bùng lên, nhưng lần này là một cơn giận lạnh lùng, có tính toán. Anh biết mình đang bị theo dõi, bị đánh giá.
"Trò chơi chỉ mới bắt đầu, Thanh Long. An Nhiên chỉ là một con cờ nhỏ... một mồi nhử tinh tế để xem ngươi phản ứng thế nào. Ngươi là mục tiêu chính của chúng ta." Giọng nói tiếp tục, mỗi từ như một lưỡi dao găm sắc bén, đâm thẳng vào tâm trí Thanh Long. "Ngươi có sức mạnh. Ngươi có những mối quan hệ. Ngươi có... những mỹ nhân. Nhưng ngươi có đủ trí tuệ để hiểu ván cờ này không? Hay ngươi sẽ mãi mãi là một con mãnh thú bị cảm xúc dẫn lối?"
An Nhiên, vẫn đang run rẩy trong vòng tay anh, nghe những lời đó, cô bé ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng sợ nhìn Thanh Long. Cô hiểu rằng mình chỉ là một công cụ, một con mồi.
Thanh Long không đáp lời. Anh biết mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa. Kẻ đứng sau Hắc Ưng không muốn đối thoại, hắn muốn chơi một trò chơi, một trò chơi mà anh đã bị ép phải tham gia. Hắn muốn anh tức giận, muốn anh mất bình tĩnh, muốn anh bộc lộ tất cả. Nhưng Thanh Long sẽ không để hắn đạt được mục đích.
Anh nhìn thẳng vào biểu tượng Hắc Ưng trên màn hình, ánh mắt anh sắc như dao, lạnh như băng. "Hắc Ưng... ta sẽ tìm ra ngươi." Anh thì thầm, nhưng lời nói đó lại vang vọng trong tâm trí anh như một lời thề. Đây không chỉ là một vụ bắt cóc đơn thuần. Đây là một âm mưu lớn, một lời thách thức trực tiếp nhắm vào anh, vào tất cả những gì anh trân trọng.
Thanh Long cảm nhận được mùi hóa chất trong không khí, mùi của những bí mật đang bị chôn giấu, và cảm giác bị theo dõi gắt gao. Chiếc ghế kim loại mà An Nhiên bị trói, những sợi cáp, những thiết bị hiển thị... tất cả đều là một phần của một kế hoạch tinh vi để đánh giá năng lực của anh, để thu thập thông tin về anh. An Nhiên không phải là mục tiêu cuối cùng, cô chỉ là một bước đệm, một công cụ để Hắc Ưng có thể tiếp cận và kiểm soát anh.
Anh ôm An Nhiên chặt hơn, cô vẫn còn run rẩy, nhưng đã dần lấy lại được chút bình tĩnh. Anh biết, những kẻ này sẽ không dừng lại. Nếu An Nhiên là con cờ nhỏ, vậy thì những mỹ nhân khác của anh cũng có thể trở thành mục tiêu. Đây là một cảnh báo, và cũng là một lời đe dọa.
Anh phải mạnh mẽ hơn. Anh phải thông minh hơn. Anh phải bảo vệ tất cả.
"Chúng ta đi thôi," Thanh Long nói, giọng anh trầm ấm nhưng ẩn chứa một ý chí thép. Anh dắt An Nhiên rời khỏi căn phòng đầy rẫy sự u ám và bí ẩn đó, bước qua cánh cửa đã bị phá tung. Phía sau anh, màn hình vẫn sáng, biểu tượng Hắc Ưng vẫn trơ trọi, như một lời hứa hẹn về một cuộc chiến không khoan nhượng. Cuộc chiến này, Thanh Long biết, sẽ không kết thúc cho đến khi anh tìm ra và nghiền nát kẻ đứng sau tất cả.