Thiên địa mỹ nhân
Chương 93

Vết Sẹo Mười Năm: Liên Kết Định Mệnh

2397 từ
Mục tiêu: Hồng Liên hé lộ chi tiết quá khứ đau buồn của mình, đặc biệt là giai đoạn 10 năm trước khi Tập đoàn Hắc Ưng bành trướng.,Cung cấp manh mối quan trọng về mối liên hệ mật thiết giữa Huyết Sát Hội và Tập đoàn Hắc Ưng thông qua lời kể của Hồng Liên.,Khiến Thanh Long nhận ra mức độ nguy hiểm thực sự và bản chất xảo quyệt của kẻ thù, đồng thời ý thức rõ ràng hơn về nguy cơ mà các mỹ nhân khác đang phải đối mặt.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Thanh Long và Hồng Liên, củng cố lòng tin và sự che chở của anh dành cho cô.,Giải quyết cliffhanger của Chương 92 bằng cách cung cấp bối cảnh và ý nghĩa cho âm mưu đang diễn ra.
Nhân vật: Thanh Long, Hồng Liên, An Nhiên
Mood: Emotional, Tense, Determined, Mysterious
Kết chương: [object Object]

Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng leo lét trên sàn gỗ, chẳng thể xua đi cái không khí nặng nề, ngột ngạt đang bủa vây căn hộ bí ẩn. Nửa đêm, thành phố Thiên Hải vẫn chưa ngủ yên, tiếng còi xe từ xa vọng lại mơ hồ, lẫn vào tiếng nước chảy nhè nhẹ từ phòng tắm, nơi An Nhiên đang cố gột rửa không chỉ bụi bẩn mà cả nỗi kinh hoàng bám víu lấy cô. Thanh Long ngồi đối diện Hồng Liên trong phòng khách, vẻ mặt anh căng thẳng đến cực độ, đôi mắt sâu thẳm sắc lạnh như dao, ẩn chứa một cơn giận dữ âm ỉ đang chực chờ bùng nổ. Tay anh siết chặt Thiên Long Ấn, cảm nhận luồng năng lượng quen thuộc đang sôi sục dưới lòng bàn tay, như thể nó cũng đang đồng điệu với sự phẫn nộ của chủ nhân. Mùi hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, mùi trầm hương dịu nhẹ từ bàn thờ tổ tiên góc phòng, và cả mùi cà phê mới pha – tất cả những hương thơm quen thuộc ấy dường như chẳng thể xoa dịu được bão tố trong lòng anh.

“Kẻ đó nói đây chỉ là khởi đầu của một trò chơi,” Thanh Long cất giọng, trầm ấm nhưng đầy áp lực, từng chữ như được nghiến ra từ kẽ răng. “An Nhiên chỉ là con mồi. Và kẻ đó biết rõ về ta... Hồng Liên, rốt cuộc thì chuyện này là sao? Mười năm trước... có phải liên quan đến Hắc Ưng và Huyết Sát Hội?”

Anh nhìn thẳng vào Hồng Liên, ánh mắt kiên định, không cho phép cô né tránh. Thanh Long là người anh tin tưởng nhất, là người duy nhất anh có thể dựa vào lúc này để tìm kiếm câu trả lời. Anh biết cô đang giấu anh điều gì đó, một bí mật đã ăn sâu vào tâm hồn cô, tạo nên những vết sẹo vô hình mà anh đã từng cảm nhận được. Và giờ, bí mật đó đã không còn có thể chôn giấu được nữa, khi nó đe dọa đến những người anh yêu thương.

Hồng Liên cúi đầu, mái tóc đen dài rủ xuống che khuất một phần khuôn mặt xinh đẹp nhưng tái nhợt. Cô tránh ánh mắt như muốn xuyên thủng mọi thứ của anh, bàn tay run rẩy đưa lên, vô thức chạm vào vết sẹo vô hình trên cổ tay – một thói quen mỗi khi cô cảm thấy lo sợ hay bị dồn nén. Vết sẹo đó, Thanh Long biết, không phải là một vết thương vật lý, mà là một dấu ấn của ký ức, của nỗi đau.

“Thanh Long... em...” Giọng cô nhỏ xíu, yếu ớt, như thể mỗi từ thốt ra đều cần một nỗ lực phi thường. Sự yếu đuối hiếm thấy này của Hồng Liên càng khiến Thanh Long thêm lo lắng, anh hiểu rằng những gì cô sắp nói ra chắc chắn là một vết thương lòng sâu sắc. Anh không muốn ép buộc cô, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Sự an toàn của An Nhiên, và cả những mỹ nhân khác, đang bị đe dọa.

“Hãy nói cho ta biết tất cả,” Thanh Long nhấn mạnh, giọng nói anh trở nên kiên quyết hơn, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào. “Ta cần biết để bảo vệ những người ta yêu thương. Đừng giấu ta bất cứ điều gì nữa.” Anh biết, Hồng Liên cũng là một trong số những người anh yêu thương, và việc cô phải giữ kín bí mật này cũng là một nỗi đau không kém. Nhưng bây giờ, đã đến lúc đối mặt với sự thật. Anh sẽ không để ai bị tổn thương thêm nữa, và anh sẽ không để ai bị lợi dụng để chống lại anh. Cảm giác bất lực khi An Nhiên bị bắt cóc đã gặm nhấm anh, và anh sẽ không bao giờ cho phép điều đó tái diễn. Anh sẽ nghiền nát bất cứ kẻ nào dám đụng đến những người phụ nữ của anh.

Anh đứng dậy, nhẹ nhàng bước đến, kéo Hồng Liên lại gần, rồi ôm cô vào lòng. Bàn tay ấm áp của anh vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của cô, truyền cho cô sự ấm áp và an toàn mà cô đã khao khát bấy lâu. Thanh Long cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong cơ thể cô, nhưng anh cũng cảm nhận được sự tin tưởng khi cô tựa đầu vào lồng ngực anh, hít sâu mùi hương nam tính quen thuộc. Tiếng còi xe và những âm thanh ồn ào từ bên ngoài dường như tan biến, chỉ còn lại sự im lặng bao trùm hai người, cùng với nhịp đập mạnh mẽ, kiên định của trái tim anh.

“Đừng sợ. Có ta ở đây,” Thanh Long dịu dàng thì thầm, giọng nói anh trở nên mềm mại, ấm áp, khác hẳn với sự lạnh lùng vừa rồi. Anh muốn cô biết rằng cô không đơn độc, rằng anh sẽ ở bên cô, bảo vệ cô khỏi mọi nỗi sợ hãi. “Em không đơn độc nữa.”

Hồng Liên dựa vào anh, cơ thể cô dần thả lỏng, như một cánh chim mỏi mệt tìm được bến đỗ an toàn. Cô hít sâu một hơi, lấy hết can đảm. Đã đến lúc phải đối mặt với bóng ma quá khứ. Đã đến lúc để những vết sẹo này được phơi bày dưới ánh sáng, để chúng được chữa lành, hoặc ít nhất là để chúng không còn là gánh nặng cho riêng cô nữa.

“Mười năm trước... khi Hắc Ưng bắt đầu trỗi dậy...” Giọng cô run rẩy, mỗi chữ như một nhát dao cứa vào cổ họng, nhưng cô vẫn cố gắng nói ra. “Chúng không chỉ thâu tóm kinh tế, mà còn tìm cách kiểm soát toàn bộ thế giới ngầm. Huyết Sát Hội... chúng chính là bàn tay đen của Hắc Ưng.”

Thanh Long siết chặt vòng tay, lắng nghe từng lời của cô. Sự nghi ngờ của anh đã được xác nhận. Hắc Ưng không chỉ là một tập đoàn kinh doanh bẩn thỉu, chúng còn là một thế lực ngầm tàn độc, và Huyết Sát Hội chính là công cụ của chúng. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ và quyết tâm.

Hồng Liên nhắm mắt lại, như muốn xua đi những hình ảnh kinh hoàng đang hiện về trong tâm trí. Cô đưa Thanh Long trở về quá khứ, về cái đêm mưa mười năm trước, khi khu Phố Cổ Huyền Bí, nơi cô từng gọi là nhà, bị biến thành một địa ngục trần gian. Sương mù dày đặc bao phủ những con hẻm nhỏ, che khuất những tiếng la hét, những tiếng đổ vỡ, những trận chiến tàn khốc mà Huyết Sát Hội gây ra.

“Chúng không chỉ muốn tiền, chúng muốn kiểm soát,” Hồng Liên kể, giọng cô bắt đầu trở nên kiên định hơn, nhưng vẫn ẩn chứa nỗi đau tột cùng. “Huyết Sát Hội là những con chó săn trung thành nhất của Hắc Ưng, tàn nhẫn và không có lương tâm. Em đã chứng kiến... chúng biến 'Dạ Thị Linh' thành địa ngục.”

Cô mô tả cảnh tượng tàn khốc, nơi những con đường lát đá cổ kính bị nhuộm đỏ bởi máu, nơi những ngôi nhà gỗ truyền thống bị thiêu rụi, nơi những tiếng cười nói thân thuộc bị thay thế bằng tiếng khóc thét và gào thét. Những kẻ vô tội, những người dân thường buôn bán nhỏ lẻ, những nghệ nhân gìn giữ nét văn hóa của khu phố, tất cả đều bị cuốn vào vòng xoáy chết chóc của quyền lực và sự tham lam. Huyết Sát Hội, dưới sự chỉ đạo của Hắc Ưng, không từ một thủ đoạn nào để thanh trừng các bang phái đối địch, chiếm đoạt địa bàn, và buộc mọi người phải phục tùng. Những kẻ không tuân lệnh, không hợp tác, đều bị giết hại dã man để làm gương. Mùi khói, mùi máu tanh, mùi thuốc súng vẫn còn ám ảnh khứu giác cô mỗi khi cô nhắm mắt lại.

Thanh Long lắng nghe trong im lặng, khuôn mặt anh càng lúc càng lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao. Anh có thể hình dung ra cảnh tượng đó qua lời kể của Hồng Liên, và cơn giận trong anh lại một lần nữa bùng lên. Anh biết Hồng Liên không phải là một cô gái yếu đuối, cô đã phải trải qua những gì để có thể tồn tại và trở thành một sát thủ lạnh lùng như bây giờ. Nhưng những vết sẹo trong tâm hồn cô, những nỗi ám ảnh từ quá khứ, vẫn luôn hiện hữu.

“Kẻ đã biến em thành thế này... hắn có biệt danh là Huyết Thủ,” Hồng Liên tiếp tục, giọng cô tràn đầy căm phẫn, đôi mắt đỏ hoe như thể cô đang sống lại khoảnh khắc kinh hoàng đó. “Một kẻ máu lạnh, chỉ biết nghe lệnh. Hắn luôn nhắc đến 'Đức Hùng' như một vị thần.”

Huyết Thủ. Cái tên đó găm vào tâm trí Thanh Long. Một sát thủ tàn bạo, một kẻ chỉ biết nghe lệnh. Và Đức Hùng. Trần Đức Hùng. Cái tên này đã từng xuất hiện trong những suy nghĩ mơ hồ của anh, trong những mảnh ký ức về mười năm trước, về những sự kiện mà anh chưa thể nào xâu chuỗi lại. Giờ đây, mọi thứ dần trở nên rõ ràng hơn, đáng sợ hơn. Mối liên hệ giữa Huyết Sát Hội và Hắc Ưng, giữa Huyết Thủ và Đức Hùng, tất cả đều đang dần hé lộ một bức tranh đen tối và phức tạp. Thanh Long nhận ra rằng câu chuyện của Hồng Liên không chỉ là về quá khứ của cô, mà còn là về hiện tại của anh, về mối đe dọa mà anh và những người anh yêu thương đang phải đối mặt. Cái cách mà Huyết Sát Hội bắt cóc An Nhiên, những lời lẽ thách thức của kẻ đứng sau, tất cả đều mang cùng một hơi thở tàn bạo và xảo quyệt. Đây không phải là một cuộc đối đầu ngẫu nhiên, mà là một ván cờ đã được lên kế hoạch tỉ mỉ từ lâu.

Hồng Liên kể xong, cô vẫn nép mình trong vòng tay Thanh Long, cơ thể đã ngừng run rẩy nhưng tâm hồn vẫn còn chấn động. Anh ôm chặt cô, cảm nhận sự nhẹ nhõm của cô khi cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng đè nén bấy lâu. Bình minh đã ló dạng ngoài cửa sổ, những tia nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua màn cửa, xua tan đi phần nào bóng tối của đêm dài và của những ký ức kinh hoàng.

Thanh Long đứng dậy, dắt Hồng Liên đi đến cửa sổ. Anh nhìn ra thành phố Thiên Hải đang dần thức giấc, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón ánh sáng, những con đường bắt đầu tấp nập xe cộ. Nhưng trong mắt anh, vẻ đẹp của thành phố giờ đây ẩn chứa một mối hiểm nguy rình rập, một mạng lưới tội ác đang giăng bẫy mọi ngóc ngách.

“Huyết Sát Hội... Hắc Ưng... Trần Đức Hùng. Ta hiểu rồi.” Thanh Long cất giọng, khàn đặc nhưng đầy ý chí. Từng lời nói của anh như một lời khẳng định, một sự chấp nhận đối mặt với sự thật tàn khốc. Anh đã xâu chuỗi được những mảnh ghép rời rạc: vụ bắt cóc An Nhiên, lời nhắn đầy thách thức, và câu chuyện đau lòng của Hồng Liên. Tất cả đều chỉ về một kẻ chủ mưu duy nhất, một thế lực đã tồn tại và bành trướng trong bóng tối suốt mười năm qua, và giờ đây đã nhắm thẳng vào anh.

“Vậy ra, chúng đã đặt bẫy ta từ lâu. An Nhiên... và tất cả các em đều nằm trong tầm ngắm của chúng.” Anh siết chặt nắm đấm, những gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Cơn giận dữ trong anh không còn là sự nóng nảy bộc phát, mà đã biến thành một ngọn lửa lạnh lùng, rực cháy trong đôi mắt sắc bén. Anh biết, những kẻ đứng sau Hắc Ưng không chỉ muốn đánh bại anh, chúng muốn phá hủy anh, từng chút một, bắt đầu từ những người phụ nữ anh yêu thương. Mỹ Ngọc, Tiểu Linh, Kim Anh... bất cứ ai trong số họ đều có thể trở thành mục tiêu tiếp theo, một con cờ trong trò chơi bệnh hoạn của chúng.

Thanh Long quay sang nhìn Hồng Liên, ánh mắt anh kiên định, tràn đầy sự bảo vệ và quyết tâm. Anh thấy trong mắt cô sự tin tưởng tuyệt đối, và điều đó càng củng cố ý chí của anh.

“Ta sẽ không để lịch sử lặp lại. Không ai có thể chạm vào những người của ta một lần nữa.” Anh tuyên bố, giọng nói anh trầm hùng, vang vọng khắp căn phòng, như một lời thề sắt đá. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Bất cứ kẻ nào dám động vào họ, đều phải trả giá. Anh sẽ không ngồi yên chờ đợi chúng ra tay, anh sẽ chủ động phản công, tìm ra và nghiền nát Trần Đức Hùng cùng toàn bộ đế chế Hắc Ưng của hắn.

Hồng Liên nhìn theo Thanh Long, cảm thấy một sự bình yên lạ lùng khi cuối cùng cũng trút được gánh nặng quá khứ. Cô tin vào anh, tin vào sức mạnh và bản lĩnh của người đàn ông này. Cô biết, một cuộc chiến không khoan nhượng đã bắt đầu, và cô sẽ sát cánh cùng anh, không một chút do dự. Thanh Long sẽ không chỉ bảo vệ những người anh yêu thương, anh sẽ trở thành cơn bão quét sạch mọi tội ác, mọi âm mưu đang bao trùm thành phố này.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ