Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 10

Chìa Khóa Huyễn Mặc: Dẫn Khí Nhập Thể

3532 từ
Mục tiêu: Lâm Phong cuối cùng tìm ra chìa khóa thực sự để kích hoạt Huyễn Mặc Quyển và vận hành 'cơ chế tương giao' độc đáo của nó.,Lâm Phong cảm nhận được luồng 'linh khí Huyễn Mặc' đầu tiên, khác biệt hoàn toàn với linh khí thông thường.,Lâm Phong thành công 'dẫn khí nhập thể', đặt nền móng vững chắc cho con đường tu luyện Huyễn Mặc độc nhất vô nhị của mình.,Giới thiệu nhân vật Đội Trưởng Mã một cách ấn tượng thông qua xung đột ban đầu.,Đưa Lâm Phong đến Đế Đô Long Phượng, mở rộng bối cảnh thế giới và tạo ra một thử thách mới.,Tiếp tục xây dựng không khí bí ẩn, cổ xưa của thế giới sau Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.
Nhân vật: Lâm Phong, Đội Trưởng Mã
Mood: Bí ẩn, hưng phấn, căng thẳng, kỳ vọng, khám phá
Kết chương: [object Object]

Mặt trời đã lên cao, rọi ánh vàng óng ả qua những kẽ lá của cây cổ thụ lớn, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Lâm Phong ngồi im lìm dưới bóng cây, ánh mắt dán chặt vào cuốn Huyễn Mặc Quyển đặt trên đùi. Hơi ấm quen thuộc từ cuốn sách lan tỏa, nhưng bên trong chàng, một ngọn lửa sốt ruột âm ỉ cháy. Chàng đã đến Thôn Vân Thủy này được hai ngày, tìm được một căn nhà gỗ hoang vắng ở rìa làng để làm nơi ẩn mình tu luyện. Ngôi nhà nhỏ xiêu vẹo, nhưng đủ yên tĩnh và tách biệt để chàng có thể tập trung hoàn toàn vào bí mật của cuốn sách cổ.

Hai ngày qua, Lâm Phong không ngừng thử nghiệm. Chàng đã thử dùng ý niệm, dùng linh khí cơ thể, thậm chí là máu huyết, để kích hoạt những ký tự cổ xưa trên cuộn sách, nhưng tất cả đều vô vọng. Huyễn Mặc Quyển vẫn tĩnh lặng như một hồ nước không đáy, chỉ thỉnh thoảng phản ứng mơ hồ khi linh khí trong cơ thể chàng dao động một cách đặc biệt, như thể nó chỉ chấp nhận một "chìa khóa" rất riêng tư. Tiếng gà gáy le te buổi sáng, tiếng chó sủa lanh lảnh từ xa, tiếng trẻ con nô đùa rộn rã trên con đường đất, và tiếng suối chảy róc rách từ đâu đó vọng lại, tất cả tạo nên một bức tranh sinh động của sự bình yên. Mùi khói bếp thoang thoảng, hòa quyện với mùi đất ẩm, mùi cây cỏ và hương hoa dại, len lỏi qua ô cửa sổ mục nát, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng chàng.

“Chẳng lẽ mình đã hiểu sai điều gì?” Lâm Phong lẩm bẩm, ngón tay nhẹ nhàng lướt trên những hoa văn mực nước mờ ảo. Chàng nhớ lại lời Hoàng Lão Quái từng nói, về sự độc đáo của Huyễn Mặc Quyển, về việc nó không tu luyện theo cách thông thường. Chàng cũng nhớ lại khoảnh khắc linh khí từ linh thạch phản phệ, nhưng lại được cơ thể chàng hấp thụ một cách kỳ lạ, và chính lúc đó, cuộn sách đã phản ứng mạnh mẽ nhất.

Cơ thể độc đáo của chàng, khả năng hấp thụ và chuyển hóa linh khí khác người… đó là manh mối! Nhưng làm thế nào để "thuận theo" nó, làm thế nào để "kết nối" một cách chân chính? Chàng nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm. Trong tĩnh lặng, chàng cảm nhận luồng linh khí dồi dào, sống động của Thôn Vân Thủy đang tràn vào cơ thể, được linh thể đặc biệt của chàng hấp thụ và chuyển hóa. Nó không còn là linh khí hỗn loạn, cũng không phải linh khí tinh thuần từ linh thạch, mà là một dòng chảy hài hòa, có sinh khí, tựa như hơi thở của vạn vật.

“Đúng rồi… không phải là ép buộc, mà là tương giao,” Lâm Phong đột nhiên mở mắt, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt đen láy. Chàng không cần cố gắng điều khiển linh khí theo ý mình, mà hãy để linh khí tự do lưu chuyển trong cơ thể, và sau đó, để chính cơ thể mình “dẫn dắt” nó đến Huyễn Mặc Quyển, như một dòng sông tìm về biển cả. Đó là sự "thuận theo" bản chất của chính mình và của cuộn sách.

Chàng đặt hai lòng bàn tay lên Huyễn Mặc Quyển, hít thở thêm một hơi thật sâu, rồi từ từ nhập định. Tâm thần chàng hoàn toàn tĩnh lặng, ý chí không còn cố gắng khống chế, mà chỉ đơn thuần là "cảm nhận". Chàng cảm nhận từng luồng linh khí trong lành của Thôn Vân Thủy, chảy qua các kinh mạch của mình, sau đó tụ lại ở đan điền, rồi từ đan điền, nó không tuôn ra ngoài mà lại được cơ thể đặc biệt của chàng "lọc" và "chuyển hóa" thành một dạng năng lượng tinh tế hơn, mang theo một chút "hơi thở" của chính chàng. Luồng năng lượng này, thay vì vận hành theo các công pháp tu luyện thông thường, lại được dẫn dắt một cách tự nhiên, như một dòng suối nhỏ, từ lòng bàn tay chàng chảy vào Huyễn Mặc Quyển.

Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển phản ứng. Những hoa văn mực nước mờ ảo trên bề mặt cuộn sách bắt đầu phát sáng yếu ớt, rồi dần dần mạnh mẽ hơn. Ánh sáng xanh lam huyền ảo, tựa như ánh trăng vắt xuống mặt hồ sâu thẳm, lan tỏa khắp căn nhà hoang, xua tan đi sự ẩm thấp và tối tăm. Những ký tự cổ xưa, vốn chỉ là những nét vẽ khó hiểu, giờ đây như được thổi hồn, rung động nhẹ nhàng, tỏa ra một thứ năng lượng cổ kính, hùng vĩ.

Một luồng linh khí mới, hoàn toàn khác biệt với bất kỳ loại linh khí nào Lâm Phong từng cảm nhận, tuôn trào từ Huyễn Mặc Quyển vào cơ thể chàng. Nó không mạnh mẽ cuồng bạo như linh khí tinh thuần từ linh thạch, cũng không hiền hòa như linh khí tự nhiên của Thôn Vân Thủy. Thay vào đó, nó mang một vẻ u tối, thâm trầm, nhưng lại vô cùng bền bỉ và có sức sống mãnh liệt. Đây chính là "linh khí Huyễn Mặc"! Nó như một dòng sông băng giá, chảy qua từng tấc thịt, xương cốt, kinh mạch của Lâm Phong, mang theo một cảm giác vừa lạnh lẽo, vừa tê dại, nhưng sau đó lại là một sự ấm áp, tràn đầy sức mạnh.

Lâm Phong cảm thấy toàn thân mình như được "tái tạo". Những tạp chất trong cơ thể được thanh lọc, các kinh mạch vốn đã được mở rộng giờ đây lại càng thêm thông suốt. Luồng linh khí Huyễn Mặc này không chỉ đơn thuần là bồi bổ, mà nó còn "ăn mòn" và "thôn phệ" những năng lượng khác trong cơ thể chàng, đồng hóa chúng thành một phần của chính nó. Đây chính là "Công pháp Thôn Phệ" mà Hoàng Lão Quái từng ám chỉ! Nó không chỉ hấp thụ linh khí bên ngoài, mà còn chuyển hóa cả linh khí trong cơ thể chàng, biến tất cả thành linh khí Huyễn Mặc thuần túy.

Chàng hưng phấn đến tột độ. Đây là một khám phá vĩ đại! Con đường tu luyện của chàng, con đường "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh", đã chính thức được mở ra. Lâm Phong tiếp tục duy trì trạng thái nhập định, để linh khí Huyễn Mặc tự do lưu chuyển, "dẫn khí nhập thể" một cách tự nhiên. Mỗi khi một luồng linh khí Huyễn Mặc mới được hấp thụ, cơ thể chàng lại trở nên mạnh mẽ hơn một chút, tinh thần lại minh mẫn hơn một chút. Thời gian cứ thế trôi đi trong sự tĩnh lặng và tập trung cao độ. Cả căn nhà hoang chìm trong ánh sáng xanh lam huyền ảo, như một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với Thôn Vân Thủy bình yên bên ngoài.

***

Tuy nhiên, sự tĩnh lặng ấy không kéo dài được bao lâu. Ngay khi Lâm Phong đạt đến đỉnh điểm của quá trình dẫn khí nhập thể, một luồng chấn động linh khí mạnh mẽ, dù chỉ thoáng qua, bất ngờ lan tỏa từ căn nhà hoang ra khắp khu rừng và rìa Thôn Vân Thủy. Luồng chấn động này không lớn đến mức phá hủy, nhưng lại đủ để thu hút sự chú ý của những kẻ có khả năng cảm nhận linh khí.

Ánh nắng giữa trưa đã chiếu thẳng xuống khu rừng, xuyên qua những tán lá dày đặc, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên mặt đất. Không khí đột nhiên trở nên căng thẳng hơn. Từ phía con đường đất dẫn vào làng, tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng giáp sắt lạch cạch vang lên ngày càng gần. Mùi bụi đất, mùi mồ hôi ngựa, và mùi kim loại từ vũ khí bất ngờ tràn vào không khí yên bình của Thôn Vân Thủy, xua đi mùi khói bếp và hương hoa dại.

Lâm Phong giật mình thoát khỏi trạng thái nhập định. Ánh sáng xanh lam từ Huyễn Mặc Quyển lập tức thu lại, cuộn sách trở về vẻ tĩnh lặng ban đầu. Chàng cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc trong cơ thể mình, một luồng sức mạnh mới đang cuộn trào, nhưng cũng kịp nhận ra sự xuất hiện của những kẻ không mời mà đến. Chàng vội vàng cất Huyễn Mặc Quyển vào trong ngực áo, đứng dậy, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ cảnh giác.

Cánh cửa căn nhà hoang bật mở, và một toán lính tuần tra, khoảng mười người, trong bộ giáp sắt sáng loáng, cùng với Đội Trưởng Mã hùng hổ bước vào. Đội Trưởng Mã có thân hình cường tráng, vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc lẹm quét qua một lượt khắp căn nhà, rồi dừng lại ở Lâm Phong. Hắn ta mặc một bộ giáp sắt đã cũ kỹ nhưng vẫn được lau chùi sáng bóng, thắt lưng đeo một thanh trường đao to bản, trông vô cùng oai vệ.

“Ai cho phép ngươi làm càn ở đây?” Đội Trưởng Mã quát lớn, giọng nói vang vọng khắp căn nhà, mang theo sự hống hách và nghi ngờ rõ rệt. “Hiện tượng lạ vừa rồi có phải do ngươi gây ra không, tiểu tử kia? Mau theo ta về nha môn điều tra!”

Lâm Phong nhíu mày. Chàng không muốn gây rắc rối, nhưng thái độ của Đội Trưởng Mã quá mức thô lỗ. “Ta chỉ đang tu luyện, không có ý làm hại ai,” chàng điềm đạm đáp, cố gắng giữ thái độ bình tĩnh nhất có thể. Gương mặt thanh tú của chàng không biểu lộ sự sợ hãi, chỉ có chút bất mãn.

“Tu luyện?” Đội Trưởng Mã cười khẩy, ánh mắt đầy khinh thường. “Một tiểu tử không linh căn như ngươi mà cũng đòi tu luyện? Ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc à? Ta đã tuần tra khu vực này bao năm, chưa từng thấy hiện tượng linh khí nào kỳ lạ như vậy. Mau nói thật, ngươi là yêu nhân hay ma tu, đang âm mưu gì ở Thôn Vân Thủy này?” Hắn ta vung tay, ra hiệu cho các binh lính bao vây Lâm Phong.

Lâm Phong nhận ra rằng giải thích lúc này chỉ là vô ích. Đội Trưởng Mã là một người cứng nhắc, hống hách, và rõ ràng là đã định kiến về chàng. Hơn nữa, với sức mạnh hiện tại, chàng còn quá yếu để đối đầu với một toán lính tuần tra được trang bị đầy đủ. Việc chống cự chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn, có thể làm lộ ra bí mật về Huyễn Mặc Quyển. Hơn nữa, việc bị bắt đến nha môn, đến "Đế Đô Long Phượng" mà Đội Trưởng Mã nhắc đến, có lẽ không phải là một điều hoàn toàn xấu. Đây có thể là một cơ hội, một cánh cửa mới để chàng khám phá thế giới bên ngoài Thôn Vân Thủy, tìm hiểu thêm về thế giới tu tiên rộng lớn này.

Với một nụ cười nửa miệng tinh quái thoáng qua, Lâm Phong giơ hai tay lên, ra hiệu không phản kháng. “Nếu Đội Trưởng Mã đã muốn điều tra, ta đây nguyện ý hợp tác. Nhưng xin đừng vu oan cho ta là yêu nhân hay ma tu.”

Đội Trưởng Mã hừ lạnh, vẫn không tin tưởng. “Hừ, cứ ngoan ngoãn thì tốt. Dẫn nó đi!” Hai tên lính nhanh chóng tiến đến, dùng xích linh lực trói chặt Lâm Phong. Sợi xích lạnh lẽo quấn quanh cổ tay chàng, nhưng Lâm Phong không phản ứng, đôi mắt vẫn giữ vẻ bình thản, thậm chí còn ánh lên một chút tò mò. Hắn ta được lôi ra khỏi căn nhà hoang, đi giữa hàng ngũ lính tuần tra, hướng về phía con đường lớn.

***

Con đường đất nhỏ dẫn ra khỏi Thôn Vân Thủy dần dần biến thành một con đường lát đá rộng lớn hơn, uốn lượn qua những cánh đồng lúa xanh mướt và những khu rừng thưa thớt. Đoàn tuần tra của Đội Trưởng Mã di chuyển nhanh chóng, tiếng vó ngựa và tiếng giáp sắt lạch cạch vang vọng trên con đường vắng. Lâm Phong bị áp giải trên một chiếc xe tù đơn giản, song hành cùng đoàn lính. Sợi xích linh lực vẫn trói chặt cổ tay chàng, nhưng không quá đau đớn, chỉ đủ để hạn chế sự di chuyển.

Chàng ngồi thẳng lưng, ánh mắt quan sát cảnh vật bên đường. Những cánh đồng lúa dần lùi xa, nhường chỗ cho những khu dân cư sầm uất hơn, những ngôi làng lớn hơn với những ngôi nhà gạch ngói kiên cố. Càng đi sâu, con đường càng trở nên tấp nập. Xe ngựa chở hàng hóa, thương nhân với những gánh nặng trĩu, lữ khách vội vã, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về một thế giới rộng lớn hơn Thôn Vân Thủy rất nhiều. Bầu không khí cũng thay đổi, từ sự yên bình của làng quê, giờ đây trở nên sôi động và có chút trang nghiêm hơn, với những cột mốc bằng đá khắc hình rồng phượng dọc đường.

“Đế Đô Long Phượng… nghe có vẻ thú vị.” Lâm Phong lẩm bẩm, một nụ cười nửa miệng tinh quái lại xuất hiện trên môi. Lo lắng thì có, nhưng tò mò và hưng phấn lại nhiều hơn. Chàng cảm nhận luồng linh khí Huyễn Mặc trong cơ thể mình, nó vẫn đang âm thầm vận hành, hấp thụ và chuyển hóa linh khí tự nhiên xung quanh, dù chậm rãi hơn so với khi chàng nhập định. Linh khí Huyễn Mặc mang một vẻ thâm trầm, khác biệt hoàn toàn với linh khí thông thường, như thể nó thuộc về một thế giới khác.

“Thứ linh khí này… đúng là độc nhất vô nhị,” chàng suy nghĩ. “Nó không chỉ mạnh mẽ mà còn có khả năng thôn phệ. Chẳng trách Hoàng Lão Quái lại nói Huyễn Mặc Quyển là một bảo vật nghịch thiên.” Chàng tự nhủ phải cẩn thận hơn nữa với bí mật này, bởi nó có thể mang lại sức mạnh vô biên, nhưng cũng có thể dẫn đến họa sát thân nếu bị người khác phát hiện.

Đội Trưởng Mã, ngồi trên lưng ngựa phía trước, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy nghi ngờ. Hắn ta càu nhàu: “Đừng hòng giở trò! Đế Đô Long Phượng không phải nơi để ngươi làm càn. Ngươi sẽ phải hối hận vì đã gây rối ở địa bàn của ta.”

Lâm Phong chỉ mỉm cười, không nói gì. Chàng không để tâm đến những lời hăm dọa của Đội Trưởng Mã. Tâm trí chàng đang bận rộn phân tích tình hình. Bị bắt giữ, bị áp giải đến kinh đô, điều này chắc chắn sẽ mang lại nhiều rắc rối. Nhưng đồng thời, nó cũng mở ra những cơ hội. Một thế giới mới, những con người mới, những bí mật mới đang chờ đợi. Có lẽ đây chính là bước đệm để chàng tìm hiểu thêm về thế giới tu tiên, hoặc vô tình gặp được những cơ duyên khác mà Hoàng Lão Quái đã ám chỉ. Chàng vẫn tin vào trực giác của mình, và tin vào con đường mà Huyễn Mặc Quyển đang dẫn lối.

Càng đi, các công trình kiến trúc càng trở nên lớn hơn, được bảo vệ nghiêm ngặt hơn. Những bức tường thành cao vút bắt đầu xuất hiện ở phía chân trời, được chạm khắc những hoa văn tinh xảo, uy nghi. Từ những cánh đồng làng quê dần chuyển sang những khu đô thị nhộn nhịp, với những con phố lát đá sạch sẽ và những tòa nhà ba bốn tầng san sát. Ánh nắng chiều đã ngả vàng, trải dài trên con đường lát đá, khiến không khí trở nên ấm áp và dễ chịu hơn. Tiếng vó ngựa, tiếng bánh xe nghiến trên đá, tiếng nói cười của người dân, và tiếng hô hoán của lính gác hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự phồn thịnh.

***

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả bầu trời phía tây, đoàn của Đội Trưởng Mã cuối cùng cũng đến được cổng thành của Đế Đô Long Phượng. Lâm Phong choáng ngợp. Trước mắt chàng là một hoàng thành tráng lệ đến khó tin. Tường thành cao ngất, sừng sững, được xây bằng những khối đá xanh khổng lồ, trên đỉnh tường là vô số tháp canh và các họa tiết rồng phượng được chạm khắc tinh xảo, ánh lên vẻ uy nghi, cổ kính. Cổng thành rộng lớn, làm từ đồng đen, được canh gác bởi hàng chục lính gác mặc giáp trụ chỉnh tề, khí thế hùng hậu.

Ánh đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng khắp nơi, rực rỡ như những vì sao rơi xuống trần gian, soi rọi những con phố rộng lớn bên trong thành. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển, mùi thức ăn quý tộc thoang thoảng từ các quán ăn sang trọng, mùi vải vóc tơ lụa từ các cửa hàng xa hoa, và mùi khói hương từ các miếu thờ cổ kính hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự sang trọng và phồn thịnh đặc trưng của kinh đô. Tiếng chuông hoàng cung vang vọng từ xa, trầm hùng và uy nghiêm, như một lời nhắc nhở về quyền lực tối thượng của triều đình. Tiếng vó ngựa tuần tra đều đặn, tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng nhạc từ các quán hát, và tiếng rao hàng của các tiểu thương, tất cả tạo nên một bức tranh đô thị sôi động, đầy sức sống.

“Đứng lại! Ai đó?” Một lính canh gác thành, với bộ giáp sắt sáng bóng và cây thương dài, bước ra chặn đường.

“Là Đội Trưởng Mã của đội tuần tra ngoại thành. Có gì mới không?” Đội Trưởng Mã đáp, giơ cao lệnh bài.

Người lính canh gác nhìn Lâm Phong bị trói trên xe tù, ánh mắt dò xét. “Một tiểu tử gây rối à? Cần đưa về nha môn điều tra phải không?”

“Chính xác. Tiểu tử này gây ra hiện tượng linh khí lạ ở Thôn Vân Thủy, cần phải thẩm vấn kỹ lưỡng.” Đội Trưởng Mã gật đầu, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.

Cánh cổng thành từ từ mở ra, để lộ ra khung cảnh bên trong kinh đô. Lâm Phong bị trói chặt, nhưng đôi mắt chàng lại ánh lên vẻ tò mò và hưng phấn không thể che giấu. Những tòa nhà cao ngất, kiến trúc tinh xảo, những con phố tấp nập người qua lại, và những tu sĩ hoàng gia thấp thoáng trong những bộ trường bào lộng lẫy, tất cả đều khiến chàng cảm thấy như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác. Linh khí ở Đế Đô Long Phượng mạnh mẽ hơn hẳn những nơi chàng từng đi qua, dù vẫn không thể so với sự huyền bí của Huyễn Mặc Quyển. Chàng cảm nhận được những trận pháp tụ linh khí khổng lồ đang âm thầm vận hành khắp hoàng thành, thu hút và giữ lại linh khí tự nhiên.

“Thế giới này thật sự rộng lớn… và nguy hiểm hơn mình tưởng,” Lâm Phong thầm nghĩ. “Nhưng cũng đầy rẫy cơ hội.”

Đoàn tuần tra tiến sâu vào trong thành, đi qua những con phố đông đúc. Lâm Phong cố gắng ghi nhớ từng chi tiết, từ các cửa hàng buôn bán pháp bảo, đan dược, đến những quán trà, tửu lầu náo nhiệt. Chàng biết, đây không chỉ là một nơi giam giữ, mà còn là một trường học khổng lồ, nơi chàng có thể học hỏi và phát triển.

Đội Trưởng Mã dẫn đoàn đến một tòa nhà lớn, kiến trúc cổ kính nhưng vững chãi, với những cột trụ đá chạm khắc rồng phượng và mái ngói lưu ly màu xanh biếc. Trên cổng lớn có treo một tấm biển khắc ba chữ: “Thiên Lao Cát”. Tiếng chuông hoàng cung lại vang lên, báo hiệu đêm đã về khuya. Ánh đèn lồng rực rỡ chiếu sáng cả con phố, nhưng trong lòng Lâm Phong, một ngọn lửa của sự khám phá, của ý chí nghịch thiên, đang bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Chàng biết, từ giờ khắc này, cuộc hành trình của mình sẽ bước sang một trang mới, đầy thử thách nhưng cũng hứa hẹn vô vàn kỳ ngộ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ