Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 11

Thoát Hiểm Đế Đô, Dưỡng Khí Vô Danh

4282 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình thế nguy hiểm của Lâm Phong tại Đế Đô Long Phượng, thể hiện sự thông minh và khả năng ứng biến của chàng.,Giới thiệu và đưa Lâm Phong đến Động Phủ Vô Danh làm nơi ẩn náu và tu luyện tạm thời.,Tập trung vào quá trình Lâm Phong hấp thụ và tinh luyện linh khí Huyễn Mặc, củng cố căn cơ để chuẩn bị đột phá cảnh giới Luyện Khí tầng 1.,Khẳng định sự độc đáo và tiềm năng của Huyễn Mặc Quyển cùng phương pháp tu luyện của Lâm Phong.,Dẫn dắt mạch truyện đến mốc đột phá cảnh giới sắp tới ở Chương 12.
Nhân vật: Lâm Phong, Đội Trưởng Mã, Hoàng Lão Quái
Mood: Tense (escape), determined (cultivation), mysterious (Huyễn Mặc Quyển, cave), hopeful (breakthrough).
Kết chương: [object Object]

Đoàn tuần tra của Đội Trưởng Mã tiến sâu vào trong Đế Đô Long Phượng, xuyên qua những con phố lát đá rộng lớn, tấp nập người qua lại. Nhưng với Lâm Phong, giờ đây bị trói chặt trên xe tù, mọi cảnh tượng tráng lệ, mọi âm thanh náo nhiệt đều chỉ là một bức màn che phủ cho một hiểm nguy tiềm ẩn. Càng đi sâu vào lòng kinh đô, linh khí càng trở nên dày đặc hơn, không phải thứ linh khí tự nhiên hoang dã như ở Rừng Cổ Mộc, mà là một loại linh khí đã được thuần hóa, được dẫn dắt bởi vô số trận pháp tụ linh khí khổng lồ, âm thầm vận hành khắp hoàng thành. Chúng như những con sông vô hình, thu hút và giữ lại tinh hoa đất trời, nuôi dưỡng sự phồn thịnh giả tạo này. Chàng cảm nhận được sự uy nghiêm, nhưng cũng nhận ra sự gò bó, tù túng ẩn chứa dưới vẻ hào nhoáng bên ngoài.

Khi chiếc xe tù dừng lại trước tòa “Thiên Lao Cát” sừng sững, ánh đèn lồng rực rỡ từ khắp nơi chiếu sáng cả con phố, nhưng không làm dịu đi cái lạnh lẽo tỏa ra từ nơi giam giữ này. Những cột đá chạm khắc rồng phượng oai vệ, mái ngói lưu ly màu xanh biếc, tất cả đều gợi lên một sự cổ kính, vững chãi, như thể nó đã đứng đó hàng ngàn năm, chứng kiến bao số phận thăng trầm. Tiếng chuông hoàng cung lại vang lên, trầm hùng và uy nghiêm, báo hiệu đêm đã về khuya, và cũng như một lời nhắc nhở về quyền lực tối thượng đang chờ đợi phán xét chàng.

Lâm Phong bị giải xuống xe, đôi mắt đen láy lướt nhanh qua mọi ngóc ngách, ghi nhớ từng chi tiết kiến trúc, từng gương mặt lính canh. Chàng không hề tỏ ra hoảng sợ hay cầu xin, chỉ đơn giản là quan sát, đánh giá. Trong lòng chàng, một ngọn lửa của sự khám phá, của ý chí nghịch thiên, đang bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Chàng biết, từ giờ khắc này, cuộc hành trình của mình sẽ bước sang một trang mới, đầy thử thách nhưng cũng hứa hẹn vô vàn kỳ ngộ. Chàng phàm nhân này, người mà Mã đội trưởng coi thường là một kẻ gây rối, lại đang coi nhà tù này như một trạm dừng chân, một bài kiểm tra mà thôi.

Cánh cửa Thiên Lao Cát nặng nề mở ra, mùi ẩm mốc, mùi sắt lạnh và mùi máu tanh nhàn nhạt xộc vào mũi, khiến Lâm Phong khẽ nhíu mày. Bầu không khí bên trong đặc quánh sự u ám và tuyệt vọng. Chàng bị đẩy vào một phòng giam nhỏ, ánh sáng yếu ớt từ một ngọn đèn dầu leo lét trên tường chỉ đủ để nhìn thấy bốn bức tường đá xám xịt và một chiếc giường gỗ thô sơ. Tiếng khóa cửa leng keng vang lên, sau đó là sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe hở và tiếng giọt nước nhỏ tong tong từ một góc phòng.

Chàng không ngồi ngay, mà đi một vòng, dùng tay chạm vào những bức tường lạnh lẽo, kiểm tra song sắt, thậm chí là ngửi thử không khí. Đôi mắt chàng ánh lên vẻ suy tư, không phải của một tù nhân tuyệt vọng, mà của một thám tử đang tìm kiếm lối thoát. "Thiên Đạo Vô Tình thật, đẩy mình vào đây, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình, chắc chắn sẽ có khe hở," chàng thầm nghĩ, nụ cười nửa miệng quen thuộc chợt xuất hiện. "Dù sao thì, nơi này cũng tiện để thử nghiệm chút bí mật của Huyễn Mặc Quyển."

Vài canh giờ trôi qua trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Lâm Phong ngồi xếp bằng trên chiếc giường gỗ cứng nhắc, nhắm mắt điều tức, cảm nhận từng luồng linh khí mỏng manh trong không khí. Dù ở trong lao tù, nhưng ý chí tu luyện của chàng chưa bao giờ suy giảm. Linh khí Huyễn Mặc trong đan điền chàng vẫn âm thầm vận chuyển, luân chuyển qua từng kinh mạch, như một dòng suối ngầm không ngừng chảy.

Bất chợt, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía xa, kèm theo tiếng nói chuyện ồn ào. Cánh cửa phòng giam bật mở. Đội Trưởng Mã xuất hiện, thân hình cường tráng, bộ giáp sắt vẫn sáng bóng, nhưng vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi và bực bội. Đằng sau y là hai tên lính gác khác, vẻ mặt kém sắc hơn nhiều. Mùi rượu thoang thoảng từ Đội Trưởng Mã cho thấy y vừa mới kết thúc một buổi nhậu nhẹt.

“Thằng nhóc ranh! Ngươi còn dám ngủ à?” Đội Trưởng Mã hống hách bước vào, đá mạnh vào chân giường. “Có biết đây là đâu không? Dám cả gan gây rối ở Linh Khê Trấn rồi lại chạy đến Đế Đô sao? Khai ra, ngươi tu luyện tà pháp gì mà khiến trời đất biến sắc!” Y đưa tay túm lấy cổ áo Lâm Phong, giật mạnh.

Lâm Phong không chống cự, chỉ để y giật mình dậy. Đôi mắt chàng mở ra, ánh lên vẻ thông minh sắc sảo, nhưng giọng nói lại mang một sự bình tĩnh đến lạ thường, thậm chí còn có chút đùa cợt. "Ôi chao, Đội Trưởng Mã đây mà? Đêm hôm khuya khoắt lại ghé thăm tiểu tử, thật là vinh dự quá. Nhưng xem ra, đại nhân có vẻ đã 'quá chén' rồi thì phải. Mùi rượu này... e là không hợp với không khí trang nghiêm của Thiên Lao Cát chút nào đâu."

Đội Trưởng Mã sững sờ, không ngờ Lâm Phong lại dám trêu chọc mình trong hoàn cảnh này. Vẻ mặt y đỏ bừng lên vì giận dữ. "Ngươi... ngươi dám! Ta hỏi ngươi, ngươi đã gây ra hiện tượng thiên địa dị tượng ở Thôn Vân Thủy như thế nào? Chắc chắn là tà pháp!" Y gằn giọng, bàn tay xiết chặt hơn.

"Đội Trưởng Mã hiểu lầm rồi," Lâm Phong bình thản đáp, dù cổ họng bắt đầu cảm thấy khó chịu. "Tiểu tử chỉ là phàm nhân, nào dám tu luyện tà pháp? Chẳng qua là... có chút hứng thú với thiên tượng, không ngờ lại gây ra hiểu lầm lớn đến vậy. Mong đại nhân minh xét." Chàng khẽ ho một tiếng, vẻ mặt có chút khổ sở. "Đại nhân uy phong như vậy, chắc cũng biết 'Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật', phàm nhân như tiểu tử đây thì lấy đâu ra tà pháp mà tu?"

Lời nói của Lâm Phong tuy khéo léo nhưng ẩn chứa sự châm chọc, khiến Đội Trưởng Mã càng thêm tức tối. Y có cảm giác như đang bị một con kiến châm chích, nhưng lại không thể phản bác. "Ngươi... ngươi còn dám nói lý với ta? Ta không tin ngươi chỉ là phàm nhân! Nếu không, làm sao có thể khiến linh khí tụ tập đến mức đó? Khai thật đi, ngươi là môn đồ của tà giáo nào? Nếu không, ta sẽ dùng hình!"

"Tà giáo?" Lâm Phong nhướn mày, cố gắng kìm nén tiếng cười. "Đại nhân nói vậy thật khiến tiểu tử sợ hãi. Nhưng nếu là tà giáo, lẽ nào lại có thể bị Đội Trưởng Mã bắt dễ dàng thế này? Chẳng qua là... tiểu tử có một bí thuật nhỏ, có thể 'cảm ứng' được linh khí thiên địa. Có lẽ do lần đầu dùng, nên hơi quá đà một chút. Mong đại nhân bỏ qua."

Trong khi đối thoại, Lâm Phong không ngừng đánh giá tình hình. Đội Trưởng Mã tuy mạnh mẽ nhưng đầu óc lại đơn giản, dễ bị kích động. Hơn nữa, mùi rượu trên người y khiến các giác quan trở nên chậm chạp hơn. Đây chính là cơ hội. Lâm Phong bí mật vận chuyển linh khí Huyễn Mặc trong đan điền, không phải để tấn công, mà để chuẩn bị cho một chiêu thức bí mật. Chàng tập trung ý niệm vào Huyễn Mặc Quyển, thứ vẫn luôn nằm trong không gian trữ vật của chàng, hòa vào dòng linh khí Huyễn Mặc đang vận chuyển.

"Bí thuật?" Đội Trưởng Mã cười khẩy. "Ta thấy ngươi là bí mật muốn chết thì có! Ngươi nghĩ ta sẽ tin những lời xảo trá đó sao? Nói! Pháp bảo của ngươi đâu? Thứ đã gây ra dị tượng đó đâu?" Y đưa tay ra, định lục soát người Lâm Phong.

"Pháp bảo?" Lâm Phong giả vờ hoảng sợ lùi lại, nhưng thực chất là đang chuẩn bị. "Đại nhân, ngài hiểu lầm rồi! Tiểu tử chỉ có một cuốn sách cũ thôi, nào có pháp bảo gì quý giá."

Ngay khi bàn tay thô bạo của Đội Trưởng Mã chạm vào vai Lâm Phong, một luồng linh khí Huyễn Mặc cực kỳ tinh khiết và bí ẩn bùng lên từ cơ thể chàng, không phải là một vụ nổ, mà là một sự biến đổi cực nhanh. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," Lâm Phong thầm niệm trong lòng, ánh mắt chợt lóe lên tia sáng quyết liệt.

Trong khoảnh khắc đó, Đội Trưởng Mã và hai tên lính canh bỗng cảm thấy một ảo ảnh chớp nhoáng xuất hiện trước mắt. Không phải là một ảo ảnh rõ ràng, mà như một làn sương đen mờ ảo, xoáy tròn quanh Lâm Phong, khiến tầm nhìn của bọn họ bị nhiễu loạn trong tích tắc. Đó là một kỹ năng nhỏ của Huyễn Mặc Quyển, thứ mà Lâm Phong mới chỉ cảm nhận được một phần: khả năng tạo ra sự che mắt tạm thời bằng cách bóp méo linh khí xung quanh. Đồng thời, Lâm Phong vận dụng toàn bộ sức lực của linh khí Huyễn Mặc để tăng tốc độ của bản thân đến mức cực hạn.

"Vút!"

Trước khi Đội Trưởng Mã kịp định thần, Lâm Phong đã như một làn khói đen, lướt qua kẽ hở giữa y và tên lính gác. Tốc độ kinh người, hoàn toàn không phải của một phàm nhân. "Cái gì?!" Đội Trưởng Mã kinh hãi kêu lên, y cảm thấy một làn gió lạnh lướt qua mặt, và sau đó là không khí trống rỗng. Hai tên lính gác còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy một cái bóng mờ vụt qua rồi biến mất vào hành lang tối tăm.

"Đuổi! Mau đuổi theo! Tên khốn kiếp đó dám trốn thoát!" Đội Trưởng Mã gầm lên, vẻ mặt giận dữ đến tột độ. Y không ngờ một phàm nhân lại có thể thoát khỏi sự giám sát của y dễ dàng như vậy. Cả ba lao ra khỏi phòng giam, tiếng bước chân thình thịch vang vọng khắp Thiên Lao Cát.

Lâm Phong không quay đầu lại. Chàng như một con linh miêu, lợi dụng từng góc khuất, từng bóng tối để lẩn trốn. Linh khí Huyễn Mặc không ngừng luân chuyển, giúp chàng che giấu khí tức của bản thân một cách hoàn hảo, đồng thời cung cấp năng lượng cho cơ thể để duy trì tốc độ cao nhất. Chàng biết, Thiên Lao Cát này không phải là nơi đơn giản. Chắc chắn có những trận pháp phòng ngự, những cơ quan mật đạo. Nhưng trong bóng tối, mọi thứ đều trở nên hỗn loạn, và đó là lợi thế của chàng. Chàng cảm nhận được những luồng linh khí dò xét từ các tu sĩ hoàng gia đang tuần tra, nhưng chúng không thể xuyên qua lớp màn che giấu của Huyễn Mặc Quyển. Chàng như một con cá trạch trơn tuột, lách qua mọi khe hở, mọi cạm bẫy. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, nhưng muốn sống sót thì phải nhanh chân hơn lũ truy đuổi," Lâm Phong tự nhủ, một nụ cười tinh quái nở trên môi.

***

Lâm Phong lao ra khỏi cổng Thiên Lao Cát, ánh trăng đã khuất sau những áng mây đen, khiến cả Đế Đô chìm trong một màn đêm tĩnh mịch hơn. Tiếng chuông hoàng cung đã ngừng vang, chỉ còn tiếng gió lạnh buốt lùa qua các con phố, mang theo hơi sương đêm. Chàng không dám dừng lại lấy một giây, tiếp tục chạy như bay qua những con hẻm nhỏ, lách qua những con đường vắng vẻ. Chàng cảm nhận rõ những luồng linh khí dò xét đang lan tỏa khắp kinh đô, như những sợi tơ vô hình đang cố gắng tóm lấy chàng.

"Đế Đô này không phải nơi mình có thể ở lâu. Phải tìm một nơi ẩn mình, nếu không sẽ bị bọn chúng phát hiện bí mật Huyễn Mặc Quyển mất," Lâm Phong thầm nhủ, đôi mắt không ngừng lướt nhanh qua các mái nhà, các bức tường cao. Chàng biết, nếu bị bắt lại, hậu quả sẽ khôn lường. Không chỉ là án tù, mà bí mật về Huyễn Mặc Quyển, về thể chất đặc biệt của chàng, sẽ bị phơi bày. Đó là điều chàng không bao giờ cho phép.

Chàng chạy ra khỏi cổng thành phía tây, nơi các lính canh đang lơ là vì trời đã về khuya. Cổng thành rộng lớn, làm từ đồng đen, vẫn uy nghi sừng sững trong bóng đêm. Chàng lợi dụng một góc khuất, một khe hở nhỏ giữa hai kiện hàng lớn đang chất đống, lách mình thoát ra ngoài. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển, mùi thức ăn quý tộc, mùi vải vóc tơ lụa từ các cửa hàng xa hoa, và mùi khói hương từ các miếu thờ cổ kính, tất cả đều bị bỏ lại phía sau. Thay vào đó là mùi đất hoang, mùi cây cỏ dại, và mùi sương đêm lành lạnh.

Rừng Cổ Mộc hiện ra trước mắt, như một bức tường đen khổng lồ trải dài bất tận dưới ánh trăng mờ nhạt. Những cây cối cao lớn, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một mái vòm tự nhiên, nuốt chửng mọi ánh sáng. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, mùi nấm rừng và cả mùi hoang dã của các loài thú đêm xộc vào mũi Lâm Phong, nhưng chàng không hề sợ hãi. Trái lại, chàng cảm thấy một sự quen thuộc, một sự an toàn kỳ lạ. "Nơi đây mới thực sự là nhà của mình lúc này," chàng nghĩ, rồi không chút do dự, lao mình vào bóng tối dày đặc của rừng sâu.

Tiếng chim cú rúc lên từng hồi, tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang dã. Lâm Phong liên tục thay đổi lộ tuyến, lợi dụng địa hình hiểm trở của Rừng Cổ Mộc để đánh lạc hướng những kẻ truy đuổi. Chàng không chỉ chạy bằng đôi chân, mà còn bằng cả trí óc. Chàng sử dụng những hòn đá, những cành cây khô để tạo ra những âm thanh giả, lừa gạt những thợ săn kinh nghiệm nhất. Thỉnh thoảng, chàng lại phóng ra một luồng linh khí Huyễn Mặc cực nhỏ, như một con đom đóm lướt qua, để thu hút sự chú ý của những luồng linh khí dò xét đang bám sát.

"Bọn chúng vẫn chưa bỏ cuộc," Lâm Phong thở dốc, cảm nhận được những luồng linh khí mạnh mẽ hơn, nhanh hơn đang tiến đến từ phía sau. "Xem ra, Đế Đô này không chỉ có lính gác phàm nhân. Chắc chắn có tu sĩ hoàng gia đã vào cuộc." Ánh mắt chàng kiên định, không chút nao núng. "Nhưng ta là Phàm Nhân Nghịch Thiên. Muốn bắt được ta, đâu dễ dàng như vậy!"

Trong khi chạy trốn, Lâm Phong chợt cảm nhận được một luồng linh khí khác lạ, không phải là linh khí truy đuổi, cũng không phải linh khí Huyễn Mặc quen thuộc của chàng. Đó là một luồng linh khí tự nhiên, thuần khiết hơn, như một tiếng gọi dịu dàng nhưng đầy hấp dẫn, dẫn dắt chàng đi sâu hơn vào vùng núi hoang vắng, cách xa con đường chính. Nó không mạnh mẽ, không dồn dập, nhưng lại bền bỉ, như thể đang chờ đợi chàng.

"Cái gì thế này?" Lâm Phong tò mò, nhưng cũng đầy cảnh giác. Chàng đã học được rằng trong thế giới tu tiên này, mọi thứ đều có thể là cơ duyên, nhưng cũng có thể là cạm bẫy chết người. Tuy nhiên, linh cảm mách bảo chàng rằng đây là một cơ hội. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Nếu đây là Đạo, thì ta phải theo."

Chàng quyết định mạo hiểm. Thay vì tiếp tục chạy trốn một cách vô định, chàng điều chỉnh hướng đi, theo sát luồng linh khí bí ẩn kia. Chàng cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kéo chàng đi, vượt qua những bụi cây gai góc, những tảng đá phủ rêu phong, những con suối nhỏ róc rách chảy. Ánh sáng rạng đông bắt đầu le lói phía chân trời, xua tan dần màn đêm đen đặc. Sương đêm vẫn còn đọng trên lá, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, mơ màng. Tiếng chim hót líu lo, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Mùi đất ẩm, mùi lá cây tươi mới và cả mùi sương sớm thanh khiết xộc vào khứu giác, khiến tinh thần chàng tỉnh táo hơn.

Cuộc truy đuổi dường như đã bị bỏ lại phía sau. Lâm Phong không còn cảm nhận được những luồng linh khí dò xét nữa. Chàng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ sự cảnh giác cao độ. Chàng biết, đó chỉ là tạm thời. Điều quan trọng nhất bây giờ là tìm một nơi ẩn náu tuyệt đối an toàn.

***

Lâm Phong tiếp tục đi theo luồng linh khí bí ẩn. Ánh nắng ban ngày đã lên cao, xuyên qua tán lá cây rậm rạp, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt đất. Chàng đi sâu vào một vùng núi hẻo lánh, nơi cây cối còn cổ thụ hơn, địa hình hiểm trở hơn. Nơi đây dường như chưa từng có dấu chân người. Chỉ có tiếng gió lùa qua khe đá, tiếng nước nhỏ giọt từ những dòng suối ngầm và tiếng côn trùng vo ve, tạo nên một sự tĩnh mịch đáng sợ.

Cuối cùng, luồng linh khí dẫn chàng đến một vách đá dựng đứng, bị che khuất bởi những cây cổ thụ và dây leo chằng chịt. Ở đó, ẩn mình sau một thác nước nhỏ đổ xuống, là một khe núi hẹp, hầu như không thể nhìn thấy nếu không chú ý kỹ. Lâm Phong cẩn thận kiểm tra xung quanh, cảm nhận không có bất kỳ mối nguy hiểm nào. Chàng dùng tay gạt những dây leo, vén màn nước, và một lối vào hang động tối tăm hiện ra trước mắt.

"Động Phủ Vô Danh," Lâm Phong lẩm bẩm, nụ cười tinh quái nở trên môi. "Quả nhiên, phàm nhân nghịch thiên thì trời không tuyệt đường." Chàng không vội vàng xông vào, mà đứng ngoài cửa hang, nhắm mắt lại, dùng thần thức cẩn thận thăm dò bên trong. Linh khí ở đây không quá mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng thuần khiết và ổn định, như một dòng chảy ngầm không ngừng tuôn trào. Chàng còn cảm nhận được một trận pháp đơn giản nhưng tinh xảo, đang âm thầm vận hành, vừa để bảo vệ, vừa để tụ linh khí.

"Quả là một nơi tốt lành!" Lâm Phong mừng rỡ. Nơi đây hoàn hảo để chàng ẩn náu và tu luyện. Chắc chắn đây là động phủ của một tu sĩ nào đó đã từng ẩn cư, nhưng không biết vì lý do gì mà lại bỏ lại. Chàng bước vào trong, không khí bên trong hang động mát mẻ, có chút ẩm ướt nhưng không hề khó chịu. Mùi đất ẩm, mùi đá và cả mùi thảo dược thoang thoảng, tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ.

Bên trong hang động không quá lớn, vách đá được đẽo gọt sơ sài, nhưng đủ gọn gàng. Có một bàn đá dùng để luyện đan hoặc ngồi thiền, một chiếc giường đá được trải một lớp rêu xanh mềm mại, và vài giá sách bằng đá đơn sơ nhưng trống rỗng. Trên vách đá, có vài ký hiệu cổ xưa được khắc lên, mờ nhạt theo thời gian, Lâm Phong không hiểu nhưng cảm nhận được sự huyền bí của chúng. "Chắc chắn đây là dấu vết của một tiền bối cao nhân nào đó," chàng thầm nghĩ, lòng tràn đầy kính trọng.

Lâm Phong dùng chút sức lực còn lại để gia cố trận pháp ẩn giấu cửa động. Chàng không hiểu sâu về trận pháp, nhưng Huyễn Mặc Quyển lại dường như có thể 'giao tiếp' với những kết cấu linh khí phức tạp như vậy. Chàng chỉ cần dựa vào linh cảm, vận chuyển linh khí Huyễn Mặc của mình hòa vào trận pháp có sẵn, khiến nó trở nên kiên cố hơn, che giấu kỹ lưỡng hơn. Sau đó, chàng tạo một cái đệm ngồi đơn giản từ lá cây và rêu mềm, đặt Huyễn Mặc Quyển lên bàn đá, và bắt đầu sắp xếp lại tâm trí. "May mắn thật, nơi này linh khí không tồi, lại có trận pháp che chắn. Đúng là cơ duyên trời ban," chàng thở phào nhẹ nhõm. Cuộc chạy trốn đầy nguy hiểm cuối cùng cũng kết thúc, ít nhất là tạm thời.

Lâm Phong ngồi xếp bằng trên đệm cỏ, nhắm mắt, cố gắng loại bỏ mọi tạp niệm. Tiếng gió lùa qua khe đá, tiếng nước nhỏ giọt đều đều như một bản nhạc thiền định, giúp chàng tĩnh tâm. Chàng lấy Huyễn Mặc Quyển ra, đặt nó trên đùi, rồi bắt đầu vận chuyển linh khí. Huyễn Mặc Quyển phát ra một vầng sáng mờ ảo, huyền bí, như một con mắt đang mở ra trong bóng tối. Linh khí Huyễn Mặc từ cuộn sách tuôn trào, hòa vào cơ thể Lâm Phong, rồi từ từ lan tỏa khắp kinh mạch, đan điền.

Chàng cảm nhận rõ sự khác biệt của loại linh khí này: nó không chỉ mạnh mẽ hơn, mà còn có vẻ 'thông minh' hơn, tự động thanh lọc tạp chất và củng cố từng mạch lạc trong cơ thể chàng. Mỗi chu thiên trôi qua, Lâm Phong đều cảm thấy cơ thể mình đang được 'tái tạo', trở nên mạnh mẽ và tinh khiết hơn bao giờ hết. Xúc giác của chàng trở nên nhạy bén, chàng có thể cảm nhận được từng tế bào đang rung động, từng kinh mạch đang được mở rộng. Khứu giác cũng được nâng cao, chàng ngửi thấy mùi khoáng vật từ đá, mùi đất ẩm, và cả mùi thanh khiết của linh khí đang lưu chuyển.

Trong sâu thẳm ý niệm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy ẩn ý của Hoàng Lão Quái vang vọng, như một lời nhắc nhở, một lời chỉ dẫn. "Tiểu tử, linh khí Huyễn Mặc không chỉ là lực lượng, nó là đạo. Hãy để nó chảy xuyên qua mọi tế bào, tẩy rửa căn cơ của ngươi. Đừng vội vàng đột phá, hãy cảm nhận sự vững chắc của từng bước chân đầu tiên."

Lâm Phong gật đầu trong ý niệm. Chàng hiểu ý Hoàng Lão Quái. Con đường tu luyện của chàng khác biệt. Huyễn Mặc Quyển mang lại cho chàng một khởi đầu không giống ai. Chàng không thể chạy theo số đông, cũng không thể vội vàng. Chàng cần phải xây dựng một nền tảng vững chắc, một căn cơ kiên cố để đón nhận những thử thách lớn hơn phía trước. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," chàng tự nhủ. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"

Chàng kiên trì tu luyện, ngày đêm luân phiên trôi qua trong động phủ tĩnh mịch. Ánh sáng từ bên ngoài đôi khi lọt vào qua khe cửa, đôi khi là ánh trăng bạc, nhưng bên trong động, chỉ có vầng sáng mờ ảo từ Huyễn Mặc Quyển là nguồn sáng duy nhất. Chàng nhắm mắt, đắm chìm hoàn toàn vào thế giới nội tâm, vào dòng chảy linh khí Huyễn Mặc. Mỗi khi hấp thụ một luồng linh khí, chàng lại cảm nhận được sự tăng trưởng rõ rệt. Đan điền của chàng không ngừng được mở rộng, kinh mạch trở nên kiên cố hơn, linh khí tích tụ ngày càng nhiều.

Lâm Phong không còn cảm thấy sự cô độc hay lo lắng. Chàng đã hoàn toàn tập trung vào việc tu luyện. Từ một phàm nhân chỉ biết về cuộc sống bình thường, giờ đây chàng đang từng bước "hóa phàm thành linh" theo cách của riêng mình. Chàng cảm nhận được một luồng sức mạnh cuộn trào trong đan điền, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một con sông lớn đang chuẩn bị vỡ bờ. Đó là dấu hiệu của một đột phá cận kề, một bước ngoặt lớn trong con đường tu tiên của chàng. Một Luyện Khí tầng 1 vững chắc, phi thường, đang chờ đợi chàng khai phá.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ