Ánh sáng mờ ảo của Huyễn Mặc Quyển lụi dần, trả lại bóng tối tĩnh mịch cho Hang Động Linh Thạch, nhưng sự chấn động trong lòng Lâm Phong thì vẫn còn nguyên. Toàn thân chàng vẫn còn run rẩy vì cảm giác hưng phấn tột độ, vì lời thì thầm đầy uy lực "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" vẫn còn văng vẳng bên tai. Khối linh thạch xanh biếc đã hóa thành tro bụi nằm dưới lòng bàn tay, như một minh chứng không thể chối cãi cho những gì vừa xảy ra. Đây không phải là ảo giác, đây là sự thật! Huyễn Mặc Quyển có thể hút cạn linh khí, và cơ thể chàng có thể cảm nhận được nó, thậm chí còn kích hoạt được thứ bảo vật cổ xưa này.
"Thôn Phệ... đây là công pháp Thôn Phệ sao?" Lâm Phong lẩm bẩm, đôi mắt đen láy lấp lánh sự kinh ngạc. Chàng chưa từng nghe qua một loại công pháp nào kỳ lạ đến thế. Nó không phải là dẫn khí nhập thể, luyện hóa kinh mạch, mà là trực tiếp hút cạn năng lượng, không phân biệt loại hình. Cái cảm giác luồng khí tức huyền bí, cổ xưa và đầy quyền năng len lỏi vào tâm trí chàng khi các ký hiệu phát sáng, dù mơ hồ, nhưng lại mang đến một sự thấu hiểu sâu sắc, vượt qua mọi lý lẽ thông thường. Nó như một mảnh ghép vừa vặn vào chỗ trống trong linh hồn chàng, khơi dậy một bản năng nguyên thủy, một khao khát được mạnh mẽ.
Nhưng rồi, khi sự hưng phấn dần lắng xuống, Huyễn Mặc Quyển lại trở về trạng thái yên lặng như tờ, các ký hiệu cổ xưa mờ đi, chẳng khác nào một cuốn sách cũ kỹ bình thường. Lâm Phong cố gắng đặt tay lên nó một lần nữa, truyền chút linh khí còn sót lại trong cơ thể vào, nhưng không có phản ứng gì đặc biệt. Cuốn sách vẫn tĩnh lặng, như thể chưa từng bộc phát sức mạnh kinh thiên động địa kia.
Lâm Phong nhíu mày. "Chẳng lẽ... chỉ khi có linh thạch, nó mới hoạt động?" Chàng lục tìm trong túi càn khôn của mình, nhưng than ôi, chỉ có vài viên linh thạch hạ phẩm dùng để hồi phục linh khí, và chút ít linh tệ mà chàng đã tích góp được. Khối linh thạch vừa rồi là một phát hiện may mắn, một món quà từ lòng đất. Để tìm được một khối linh thạch có linh khí dồi dào như vậy, không phải là chuyện dễ dàng.
Chàng thở dài thườn thượt, sự phấn khích ban đầu dần bị thay thế bằng một chút bối rối. Hoàng Lão Quái đã nói, Huyễn Mặc Quyển là "khí linh" hoặc "bảo vật", có "ý thức" và "nhu cầu" riêng, cần "thứ mà nó thèm muốn". Lúc ở Cấm Địa Vạn Yêu, nó đã rung động mạnh mẽ khi hướng về một nơi nào đó. Phải chăng, nó không cần "giải mã" theo cách thông thường, mà cần được "nuôi dưỡng", được "kích hoạt" bằng một thứ gì đó? Và thứ đó, dường như, chính là linh khí. Nhưng không phải chỉ là linh khí đơn thuần, mà là linh khí dồi dào từ linh thạch, và có lẽ là sự cộng hưởng từ chính cơ thể đặc biệt của chàng.
Đêm đã về khuya. Bên ngoài hang động, tiếng gió rít qua khe đá nghe như tiếng gầm gừ của một con thú khổng lồ vô hình. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá trên trần hang xuống vũng nước lạnh lẽo dưới nền, tạo nên một bản nhạc đơn điệu, não nề. Mùi đất ẩm, mùi khoáng vật và chút mùi tanh nhàn nhạt của yêu thú ẩn mình trong các ngóc ngách sâu hơn của hang động vẫn còn vương vấn trong không khí, nhắc nhở chàng về sự nguy hiểm tiềm tàng. Lâm Phong đốt một cây nến nhỏ, ánh lửa bập bùng nhảy múa, hắt những cái bóng kỳ quái lên vách đá thô ráp. Các tinh thể linh thạch lấp lánh trong bóng tối như những đôi mắt ma quái đang theo dõi.
Lâm Phong không ngủ. Chàng ngồi đó, hai mắt mở to, chăm chú nhìn Huyễn Mặc Quyển. Chàng thử nhiều cách. Đầu tiên, chàng dùng tâm thần cảm ứng, cố gắng đưa ý thức của mình hòa nhập vào cuốn sách. Chàng hình dung nó như một phần của cơ thể mình, một phần linh hồn. Nhưng Huyễn Mặc Quyển vẫn trơ trơ, không một chút phản ứng. Chàng thử nhỏ một giọt máu của mình lên trang giấy, nhưng máu chỉ thấm vào giấy như mực thường, không có bất kỳ dấu hiệu kỳ lạ nào.
"Lão quái nói nó là bảo vật, nhưng ta thực sự không biết phải làm sao để đánh thức nó. Chẳng lẽ chỉ biết hút linh khí như này sao?" Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì thức khuya và mệt mỏi. "Phải có cách nào đó... Phải có điểm đặc biệt nào đó mà mình chưa nhận ra." Chàng nhớ lại lời Hoàng Lão Quái, "Thân thể ngươi... không tầm thường." Câu nói đó cứ lởn vởn trong đầu chàng, như một câu đố không lời giải. Nếu cơ thể chàng không tầm thường, vậy nó đặc biệt ở điểm nào? Chàng không có linh căn, không thể cảm ứng linh khí như người khác. Vậy thì cái gì mới là "không tầm thường"?
Sự mệt mỏi dần xâm chiếm lấy Lâm Phong. Chàng đã dành cả ngày hôm nay để thử nghiệm, để suy nghĩ. Dù đã có một phát hiện chấn động, nhưng nó lại mở ra nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời. Cơ thể chàng mỏi nhừ, đầu óc quay cuồng. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một ngọn lửa quyết tâm vẫn âm ỉ cháy. Chàng không thể bỏ cuộc. Đây là con đường duy nhất, là hy vọng duy nhất của chàng. Lâm Phong biết, đây không phải là một loại công pháp phổ biến có thể tìm thấy trong thư viện của các tông môn. Đây là một thứ cổ xưa, một thứ bí ẩn, và chàng phải tự mình khám phá nó.
Chàng nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm, điều hòa hơi thở. Linh khí trong hang động dù dồi dào, nhưng lại hỗn tạp, không tinh thuần như linh thạch. Chàng cố gắng cảm nhận nó, nhưng vẫn như trước, không chút hiệu quả. Cơ thể chàng vẫn là một phàm nhân không linh căn, một kẻ bị thế giới tu tiên ruồng bỏ. Hay ít nhất, chàng đã từng nghĩ vậy.
Trong lúc mơ màng, một ý nghĩ chợt lóe lên. Nếu Huyễn Mặc Quyển phản ứng với linh khí của linh thạch, và cơ thể chàng cũng có một sự cộng hưởng nào đó, vậy thì... liệu có phải chính cơ thể chàng là chìa khóa để "nuôi dưỡng" Huyễn Mặc Quyển không? Chàng nhớ lại cảm giác khi linh khí từ khối linh thạch đầu tiên bị Huyễn Mặc Quyển hút cạn, và cả một phần sinh mệnh lực của chàng cũng bị kéo theo. Đó là một cảm giác không dễ chịu, nhưng cũng không hoàn toàn đau đớn. Nó giống như một sự trao đổi, một sự hòa nhập.
Lâm Phong mở bừng mắt. Một tia sáng lóe lên trong đầu chàng, như thể một mảnh ghép vừa vặn được đặt vào vị trí. Chàng vươn tay, đặt Huyễn Mặc Quyển lên một khối linh thạch khác, nhỏ hơn một chút, nhưng linh khí vẫn khá tinh thuần. Chàng không đặt tay lên cuốn sách nữa, mà thay vào đó, chàng đặt lòng bàn tay mình trực tiếp lên khối linh thạch còn lại, cố gắng cảm nhận luồng linh khí đang tuôn chảy từ nó.
Linh khí tinh thuần từ linh thạch chậm rãi len lỏi vào lòng bàn tay chàng. Theo lẽ thường, một phàm nhân không linh căn sẽ không thể hấp thụ linh khí trực tiếp như vậy, hoặc nếu có, cũng sẽ bị linh khí bài xích, gây ra cảm giác đau đớn khó chịu. Nhưng Lâm Phong không hề cảm thấy đau đớn. Ngược lại, một luồng sức mạnh ấm áp, quen thuộc bắt đầu lan tỏa khắp kinh mạch, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn. Nó không mạnh mẽ, không dồn dập, nhưng rất êm ái, nhẹ nhàng. Cơ thể chàng, vốn dĩ không có linh căn, lại hấp thụ luồng linh khí này một cách lạ lùng, tự nhiên đến khó tin.
"Cái gì thế này? Linh khí... nó không bài xích mình? Mình có thể hấp thụ nó?" Lâm Phong thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc. Chàng cảm nhận được từng tia linh khí nhỏ bé đang được cơ thể mình đồng hóa, chuyển hóa thành một thứ năng lượng nội tại khác, một thứ không giống linh khí thuần túy, nhưng lại mang đến một cảm giác tràn đầy sức sống. Đây là một cảm giác hoàn toàn mới lạ, chưa từng có trước đây.
Cùng lúc đó, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng đột nhiên rung động dữ dội. Không phải là sự rung động mạnh mẽ như khi hút cạn linh thạch, mà là một sự chấn động có nhịp điệu, như một nhịp đập của trái tim, truyền thẳng vào lòng bàn tay Lâm Phong đang đặt trên linh thạch. Một ký tự cổ xưa trên trang giấy của Huyễn Mặc Quyển, vốn dĩ mờ mịt và vô nghĩa, giờ đây đột nhiên phát sáng rực rỡ, như một ngôi sao bùng cháy trong đêm tối. Nó không phải là một ánh sáng mờ ảo, mà là một quầng sáng chói lọi, thu hút mọi sự chú ý.
Ký tự đó, chỉ duy nhất một ký tự, như một lời đáp lại cơ thể chàng, như một phản ứng cộng hưởng giữa hai thực thể đặc biệt. Một luồng ý niệm mơ hồ, nhưng mạnh mẽ hơn nhiều so với lần trước, đột ngột tràn vào tâm trí Lâm Phong. Lần này, nó không chỉ là một cảm giác, mà là một hình ảnh thoáng qua, mờ ảo như sương khói. Lâm Phong thấy một vùng đất cổ xưa, rộng lớn, với những cây cối khổng lồ vươn thẳng lên trời, những dãy núi hùng vĩ bị bao phủ bởi sương mù vĩnh cửu. Và ở trung tâm của tất cả, là một con đường đá cổ kính, dẫn đến một ngôi đền đổ nát, nơi những ký tự tương tự như trên Huyễn Mặc Quyển được khắc sâu vào các bức tường đá. Đó là một cảnh tượng hùng vĩ, cổ kính, và đầy bi tráng, như thể đến từ một thời đại đã bị lãng quên.
Lâm Phong hít sâu một hơi. "Đây chính là... bí mật mà Hoàng Lão Quái nói ư? Thân thể đặc biệt của mình?" Lời ám chỉ của lão quái chợt hiện rõ mồn một. Chàng không có linh căn, nhưng cơ thể chàng lại có khả năng hấp thụ và chuyển hóa linh khí một cách độc đáo. Đây không phải là tu luyện, đây là một dạng "thôn phệ" khác, một dạng "đồng hóa" linh khí vào chính cơ thể phàm trần của mình, và chính cơ thể này lại có thể kích hoạt Huyễn Mặc Quyển. Hai thực thể, một con người không linh căn và một bảo vật cổ xưa, đã tìm thấy sự cộng hưởng, một chìa khóa để mở ra cánh cửa tu luyện.
Cảm giác hưng phấn một lần nữa dâng trào, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng lần này đi kèm với một sự thấu hiểu rõ ràng. Lâm Phong thử lại, cố ý dẫn linh khí từ linh thạch qua kinh mạch của mình. Chàng cẩn thận điều khiển, cảm nhận dòng chảy ấm áp, rồi từ đó, chàng truyền một phần năng lượng đã được chuyển hóa này vào Huyễn Mặc Quyển.
"Vù!"
Cuốn sách lập tức phát ra một ánh sáng mạnh hơn, ký tự cổ xưa kia bùng cháy rực rỡ hơn nữa, và một luồng ý niệm rõ ràng hơn truyền vào tâm trí chàng. Lần này, Lâm Phong không chỉ thấy hình ảnh, mà còn cảm nhận được một khao khát mãnh liệt từ Huyễn Mặc Quyển – khao khát được "nuôi dưỡng", khao khát được "ăn" linh khí, và một khao khát được "thức tỉnh" hoàn toàn. Nó như một đứa trẻ đói bụng, đang đòi hỏi được cung cấp năng lượng.
Lâm Phong mỉm cười. Một nụ cười rạng rỡ, đầy sự tự tin và quyết tâm. Hắn đã hiểu rồi! Huyễn Mặc Quyển không phải là một công pháp để tu luyện theo cách thông thường. Nó là một thực thể sống, một "khí linh" cổ xưa, cần được cung cấp năng lượng để thức tỉnh và phát huy sức mạnh. Và cơ thể chàng, chính là nguồn năng lượng đặc biệt đó, là cầu nối giữa thế giới linh khí và Huyễn Mặc Quyển. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lời này của Hoàng Lão Quái có lẽ cũng ám chỉ đến sự đặc biệt của bản thân chàng.
Bên ngoài hang động, những tia sáng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu hé rạng, xuyên qua những khe nứt trên vách đá, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên nền đất ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong Rừng Cổ Mộc vọng lại, như một khúc ca chào đón một ngày mới, một khởi đầu mới. Lâm Phong đứng dậy, cất Huyễn Mặc Quyển vào trong túi càn khôn. Khối linh thạch dưới tay chàng đã bị hút cạn một phần, trở nên mờ đục và yếu ớt hơn hẳn. Chàng biết, Hang Động Linh Thạch này dù có nhiều linh thạch, nhưng nó không phải là nơi an toàn để chàng tiếp tục khám phá bí mật của bản thân và Huyễn Mặc Quyển. Yêu thú, những kẻ tu sĩ khác có thể tìm đến bất cứ lúc nào. Chàng cần một nơi yên tĩnh hơn, an toàn hơn, để không bị quấy rầy.
Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá rậm rạp của Rừng Cổ Mộc, tạo thành những vệt sáng lung linh trên nền đất ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên, dịu êm và trong lành. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục và hương gỗ rừng đặc trưng xộc vào cánh mũi Lâm Phong, xua tan đi sự ẩm mốc, lạnh lẽo của hang động.
Lâm Phong bước đi nhanh nhẹn, nhưng vẫn giữ sự cẩn trọng, đôi mắt đen láy liên tục quét ngang dọc, quan sát xung quanh. Chàng vẫn còn cảm thấy rõ ràng sự cộng hưởng kỳ lạ giữa cơ thể mình và Huyễn Mặc Quyển, như một sợi dây vô hình đang kết nối hai thực thể. Bước chân chàng nhẹ bẫng, dường như mọi mệt mỏi đã tan biến, thay vào đó là một nguồn năng lượng mới, một sự hưng phấn và quyết tâm chưa từng có.
"Nếu mình có thể hấp thụ linh khí trực tiếp như vậy... và Huyễn Mặc Quyển phản ứng, vậy thì con đường tu luyện của mình sẽ khác biệt hoàn toàn." Lâm Phong thầm nhủ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nửa miệng tinh quái. "Sẽ không còn ai dám nói ta là phế vật không linh căn nữa. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Đây mới chính là Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận của ta!"
Chàng đi xuyên qua những thân cây cổ thụ cao lớn, tán lá rậm rạp che khuất cả bầu trời. Những con đường mòn nhỏ xuyên qua rừng, đá tảng phủ đầy rêu xanh mướt, và những con suối nhỏ róc rách chảy len lỏi giữa các kẽ đá. Không khí trong rừng mát mẻ, trong lành, mang theo hơi ẩm của đêm qua và chút hương thơm của các loài hoa dại vừa nở. Lâm Phong cảm thấy như mình đang được hòa mình vào thiên nhiên, mọi giác quan đều trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết.
Chàng dừng lại bên một con suối nhỏ trong vắt, dòng nước chảy róc rách qua những viên đá cuội láng mịn. Chàng cúi người xuống, dùng tay vục một ngụm nước mát lạnh để rửa mặt. Làn nước lạnh lẽo giúp chàng tỉnh táo hơn, gột rửa đi những mệt mỏi còn sót lại. Nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trên mặt nước, Lâm Phong chợt thấy một sự khác biệt. Đôi mắt chàng vẫn đen láy, nhưng sâu thẳm hơn, ánh lên vẻ kiên định và một chút bí ẩn. Nụ cười nửa miệng vẫn còn đó, nhưng không còn là sự tinh quái thông thường, mà là một nụ cười của kẻ đã tìm thấy con đường của mình, của kẻ đã nắm giữ một bí mật động trời.
"Con đường này... có lẽ còn nguy hiểm hơn những gì ta tưởng tượng." Lâm Phong lẩm bẩm. Một khả năng hấp thụ linh khí trực tiếp, không cần linh căn, và một bảo vật có thể "thôn phệ" linh khí. Đây là điều đi ngược lại mọi lẽ thường của thế giới tu tiên. Nếu bị phát hiện, chàng chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu của vô số thế lực, những kẻ thèm khát sức mạnh hoặc sợ hãi sự khác biệt. "Hoàng Lão Quái nói phải tìm nơi có cơ duyên... có lẽ Huyễn Mặc Quyển đang dẫn lối cho mình." Chàng cảm nhận được một sự thôi thúc mơ hồ, một hướng đi tự nhiên, như thể có một lực hút vô hình đang dẫn dắt chàng.
Chàng không biết nơi mình sẽ đến là đâu, nhưng chàng tin tưởng vào trực giác của mình, và tin tưởng vào Huyễn Mặc Quyển. Cuốn sách này, dù chưa hoàn toàn hiểu rõ, nhưng nó đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời chàng. Nó là hy vọng, là tương lai, là con đường duy nhất để chàng "phàm nhân nghịch thiên, tu giả nghịch mệnh". Lâm Phong quay lưng lại với con suối, tiếp tục hành trình của mình, bước sâu hơn vào trong Rừng Cổ Mộc, hướng về phía mặt trời đang dần lên cao. Mái tóc đen nhánh của chàng bay phất phơ trong gió, mang theo một vẻ phóng khoáng, tự do, nhưng cũng đầy ẩn ý.
Chàng đi mãi, đi mãi, cho đến khi những hàng cây cổ thụ bắt đầu thưa dần, và một thung lũng xanh mướt hiện ra trước mắt. Đó là một cảnh tượng đẹp đến nao lòng. Cả thung lũng được bao phủ bởi một thảm thực vật xanh tươi, rực rỡ dưới ánh nắng giữa trưa. Những ngọn núi bao quanh thung lũng không quá cao, nhưng lại mang một vẻ hùng vĩ, cổ kính, như những vị thần hộ vệ.
Ở trung tâm thung lũng, một ngôi làng nhỏ ẩn mình giữa những hàng cây. Đó là Thôn Vân Thủy. Những mái nhà gỗ lợp tranh hoặc ngói đơn giản, quây quần bên nhau, khói bếp lượn lờ bay lên từ các ống khói, vẽ nên những nét chấm phá yên bình trên nền trời xanh thẳm. Tiếng gà gáy le te, tiếng chó sủa lanh lảnh từ xa, tiếng trẻ con nô đùa rộn rã, tiếng nói chuyện râm ran của người dân, và tiếng suối chảy róc rách từ đâu đó vọng lại, tất cả tạo nên một bức tranh sinh động, bình dị và đầy sức sống. Mùi khói bếp thoang thoảng, hòa quyện với mùi đất ẩm, mùi cây cỏ và hương hoa dại, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ lùng.
Lâm Phong chậm rãi bước về phía ngôi làng, ánh mắt quét qua những gương mặt chất phác của người dân, những đứa trẻ đang nô đùa trên con đường đất. Chàng cảm thấy một sự yên bình lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác ấm áp và thân thiện, khác xa với sự lạnh lẽo và nguy hiểm của Hang Động Linh Thạch hay sự hoang dã của Cấm Địa Vạn Yêu. Nơi đây như một ốc đảo bình yên, tách biệt hoàn toàn với thế giới tu tiên đầy rẫy hiểm nguy và tranh đấu.
"Nơi đây thật yên bình... rất thích hợp để tĩnh tâm tu luyện." Lâm Phong thở phào, một cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập lòng chàng. Chính là nơi này. Chàng cảm nhận được một luồng linh khí dồi dào một cách tự nhiên trong thung lũng, không phải là linh khí hỗn loạn hay tinh thuần từ linh thạch, mà là một loại linh khí sống động, hòa quyện với hơi thở của đất trời, của cây cỏ. Nó không ồn ào, không cuồng bạo, nhưng lại bền bỉ và mạnh mẽ.
Lâm Phong tìm một góc khuất, hơi tách biệt khỏi khu dân cư chính, dưới bóng mát của một cây cổ thụ lớn. Chàng ngồi xuống, cẩn thận quan sát khung cảnh xung quanh. Mọi thứ ở đây đều toát lên vẻ cổ kính, như thể thời gian đã ngưng đọng. Dù bình yên, nhưng Thôn Vân Thủy lại mang một vẻ gì đó rất riêng, rất sâu sắc, như chứa đựng một câu chuyện nào đó đã bị lãng quên. Có lẽ, nơi đây không chỉ là một ngôi làng nhỏ bé, mà còn ẩn chứa những bí mật khác, những cơ duyên mà Hoàng Lão Quái đã ám chỉ.
Chàng đặt Huyễn Mặc Quyển lên đùi, cảm nhận được sự ấm áp quen thuộc từ nó. Cuốn sách vẫn tĩnh lặng, nhưng Lâm Phong biết, nó cũng đang "cảm nhận" được sự dồi dào của linh khí nơi đây, và chờ đợi. Chàng nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận từng luồng linh khí trong lành tràn vào phổi, đi qua kinh mạch, và được cơ thể đặc biệt của chàng hấp thụ, chuyển hóa.
Một con đường mới đã mở ra. Con đường của một phàm nhân không linh căn, nhưng lại mang trong mình bí mật động trời. Con đường của một tu giả nghịch mệnh, sẽ dùng chính bản thân mình để nuôi dưỡng một bảo vật cổ xưa, để rồi từ đó, khám phá ra sức mạnh Thôn Phệ, chứng minh rằng Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, và Tình Ái Vô Biên. Từ giờ khắc này, Thôn Vân Thủy sẽ là điểm khởi đầu cho một huyền thoại mới, một câu chuyện về Lâm Phong, về Huyễn Mặc Quyển, và về hành trình nghịch thiên cải mệnh của chàng.