Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 100

Huyền Cơ Huyễn Mặc: Tiên Tử Quan Tâm, Ma Ảnh Rục Rịch

4949 từ
Mục tiêu: Lâm Phong gặp gỡ Lý Nguyên Hạo, được giao trọng trách và hé lộ thêm về bí mật Huyễn Mặc Quyển.,Tuyết Dao thể hiện sự quan tâm rõ rệt, chủ động tiếp cận và đưa ra sự hỗ trợ cho Lâm Phong, làm sâu sắc thêm mối quan hệ.,Một số thế lực trong tông môn bắt đầu tìm cách lôi kéo Lâm Phong về phe mình, tạo thêm áp lực và sự phức tạp cho chàng.,Giới thiệu Ma Tôn Huyết Ảnh một cách ấn tượng, thiết lập hắn như một mối đe dọa tiềm tàng, liên kết với bối cảnh 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến'.,Lâm Phong bắt đầu cảm nhận rõ hơn về trách nhiệm và những hiểm nguy đi kèm với danh tiếng và bí mật của mình.,Chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo của arc, nơi Lâm Phong sẽ đối mặt với các nhiệm vụ lớn hơn và những âm mưu phức tạp hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Lý Nguyên Hạo, Trần Hạo, Lưu Minh, Giám Sát Trưởng, Ma Tôn Huyết Ảnh
Mood: Mysterious, intriguing, subtle tension, romantic undertones, foreshadowing.
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh thổi qua mặt. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi hoàng hôn đang dần chìm vào bóng tối. Danh tiếng đã đến, tài nguyên đã có, nhưng cùng với đó là trách nhiệm, là hiểm nguy, và là những bí ẩn cần được khám phá. Cuộc gặp với Lý Nguyên Hạo chắc chắn sẽ mở ra một chương mới, có thể liên quan đến "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến" mà Tuyết Dao đã ngầm ám chỉ, hoặc những điều lớn lao hơn mà hắn chưa từng ngờ tới. Dù thế nào đi nữa, Lâm Phong biết, con đường tu tiên của hắn, từ một Phàm Nhân Nghịch Thiên, giờ đây chính thức bước sang một giai đoạn hoàn toàn khác, đầy thử thách và kỳ duyên, nơi mỗi bước đi đều có thể thay đổi vận mệnh.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, xua tan màn sương mờ ảo còn vương vấn trên các đỉnh núi Thanh Vân Tông, Lâm Phong đã có mặt trước thư phòng của Lý Nguyên Hạo. Nơi đây ẩn mình trong một góc yên tĩnh nhất của tông môn, tách biệt khỏi sự ồn ào náo nhiệt của các điện đường luyện công hay Giảng Võ Đường. Từng cây cầu đá vắt vẻo nối liền các đỉnh núi hùng vĩ, và nơi thư phòng tọa lạc là một thung lũng nhỏ được bao bọc bởi rừng trúc xanh tươi. Khí tức nơi đây đặc biệt trong lành, linh khí dồi dào, mang theo mùi hương trầm thoang thoảng từ một lò hương cổ kính đặt gần cửa. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, khiến tâm hồn người tu hành dễ dàng đạt đến cảnh giới thanh tịnh.

Lâm Phong chỉnh lại y phục, tâm trạng có chút phức tạp. Hắn không khỏi tự hỏi, vị trưởng lão uyên bác này rốt cuộc muốn nói gì với mình. Sau chiến thắng vang dội trên Giảng Võ Đường, Lâm Phong biết mình đã trở thành tâm điểm chú ý, nhưng Lý Nguyên Hạo lại là người đầu tiên trực tiếp bày tỏ sự quan tâm sâu sắc đến công pháp của hắn. Hắn nhẹ nhàng gõ cửa trúc, nghe tiếng "Mời vào" trầm ấm từ bên trong.

Bước chân qua ngưỡng cửa, Lâm Phong lập tức cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, trang nghiêm bao trùm căn phòng. Ánh sáng vàng nhạt xuyên qua những cửa sổ giấy được chạm khắc tinh xảo, chiếu lên những giá sách cao ngất ngưởng chứa đầy các điển tịch cổ xưa, ngọc giản đã ố màu thời gian. Một bàn trà đơn giản được đặt giữa phòng, ấm trà đang nghi ngút khói, hương trà thơm dịu lan tỏa khắp không gian. Lý Nguyên Hạo ngồi xếp bằng trên một tấm bồ đoàn, mái tóc và bộ râu điểm bạc nhưng đôi mắt vẫn sắc bén, tràn đầy trí tuệ. Vị trưởng lão mặc đạo bào màu xanh lam trang nhã, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt, khiến người khác không khỏi kính nể.

"Đệ tử Lâm Phong bái kiến Lý Trưởng lão." Lâm Phong cúi người thi lễ, thái độ cung kính.

Lý Nguyên Hạo khẽ gật đầu, nở một nụ cười hiền từ. "Không cần đa lễ, ngồi đi." Ông chỉ tay vào tấm bồ đoàn đối diện mình. "Ngươi đã làm rất tốt trong cuộc tỷ thí lần này, không chỉ giúp Thanh Vân Tông giành được vinh quang mà còn chứng minh được thực lực vượt trội của bản thân. Ta rất vui mừng."

Lâm Phong ngồi xuống, ánh mắt vẫn giữ vẻ khiêm tốn. "Đệ tử chỉ là cố gắng hết sức."

Lý Nguyên Hạo tự tay châm một chén trà, mùi hương tinh khiết lập tức xộc vào mũi Lâm Phong, khiến tinh thần hắn sảng khoái lạ thường. Ông nhẹ nhàng đẩy chén trà đến trước mặt Lâm Phong. "Thưởng thức đi. Đây là 'Ngộ Đạo Trà' được ủ từ linh thảo nghìn năm, có thể giúp tinh thần minh mẫn, tâm cảnh tĩnh lặng."

Lâm Phong nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận dòng linh dịch ấm áp chảy qua cổ họng, mang theo một năng lượng dịu nhẹ lan tỏa khắp cơ thể. Hắn thầm cảm thán sự hào phóng của vị trưởng lão này.

Lý Nguyên Hạo đặt chén trà xuống, đôi mắt sắc bén của ông dừng lại trên người Lâm Phong, dường như muốn nhìn thấu tâm can hắn. "Lâm Phong, ngươi có biết, khí tức trên người ngươi, đặc biệt là khi vận chuyển công pháp kia, không hề giống với bất kỳ công pháp chính đạo nào của Thanh Vân Tông chúng ta, thậm chí... nó mang một vẻ cổ xưa đến đáng sợ." Giọng nói của Lý Nguyên Hạo trầm bổng, không mang theo sự dò xét gay gắt, mà là một sự tò mò chân thành, một nỗi lo lắng mơ hồ.

Lâm Phong nghe vậy, trong lòng khẽ giật mình. Hắn biết Lý Nguyên Hạo là một cường giả cấp Nguyên Anh, nhãn lực phi phàm, không thể che giấu được hoàn toàn. Hắn đã cố gắng giữ bí mật về Huyễn Mặc Quyển, thậm chí không để Trần Hạo biết quá nhiều. Giờ đây, đối mặt với Lý Nguyên Hạo, hắn buộc phải cẩn trọng hơn bao giờ hết. Hắn khẽ thở dài trong lòng, rồi ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chút bối rối. "Thật không dám giấu Lý Trưởng lão, đệ tử cũng không rõ nguồn gốc của công pháp này. Từ khi còn là một phàm nhân, đệ tử đã mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại của nó, như một phần bẩm sinh vậy. Sau này, khi bước chân vào tu tiên, nó dần tự hiển hiện và dẫn dắt đệ tử tu luyện. Đệ tử chỉ là tự nhiên mà có được, không hề có sư phụ truyền thụ hay điển tịch ghi chép." Hắn đã chuẩn bị trước câu trả lời này, một phần là thật, một phần là che giấu đi sự thật về Huyễn Mặc Quyển.

Lý Nguyên Hạo không nói gì, chỉ trầm ngâm nhìn Lâm Phong. Ông không nghi ngờ lời nói của hắn, bởi vì ông cũng cảm nhận được sự đặc biệt này. Một công pháp có thể tự thức tỉnh trong một phàm nhân, lại còn mang theo khí tức cổ xưa như vậy, chắc chắn không phải là thứ tầm thường. "Tự nhiên mà có được..." Ông lặp lại, ánh mắt xa xăm, dường như đang nhớ lại điều gì đó. "Có lẽ, đó là thiên phú bẩm sinh của ngươi, hoặc là một cơ duyên trời định. Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi, thế gian này rộng lớn, có rất nhiều thứ vượt ngoài tầm hiểu biết của chúng ta. Công pháp của ngươi càng mạnh, càng đặc biệt, thì càng dễ bị chú ý. Nhất là những kẻ... không có ý tốt."

Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. Hắn hiểu ý Lý Nguyên Hạo muốn nói gì. Danh tiếng đi kèm với nguy hiểm, tài năng đi kèm với sự dòm ngó. "Đệ tử xin ghi nhớ lời dạy của Trưởng lão."

Lý Nguyên Hạo lại nhấp một ngụm trà, rồi ánh mắt ông chuyển sang vẻ nghiêm nghị hơn. "Vừa hay, ta có một việc muốn giao cho ngươi." Ông dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc. "Mấy ngày gần đây, ta đã cảm nhận được một luồng dao động bất thường từ phía Tây Bắc của Thanh Vân Tông. Nó rất yếu ớt, nhưng lại mang theo một khí tức cực kỳ cổ xưa, như thể đến từ một thời đại đã bị lãng quên. Có lẽ một bí cảnh cổ xưa sắp mở ra, hoặc... một thứ gì đó đã bị phong ấn từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đang rục rịch."

"Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến?" Lâm Phong nhíu mày. Hắn đã từng nghe Tuyết Dao nhắc đến điều này.

Lý Nguyên Hạo gật đầu. "Đó là một thời đại xa xưa, khi Thần và Ma giao tranh, thiên địa biến sắc, vô số sinh linh đồ thán. Rất nhiều bí mật đã bị chôn vùi trong cuộc chiến đó. Và khí tức ta cảm nhận được, nó khiến ta liên tưởng đến những truyền thuyết về kỷ nguyên đó. Ta muốn ngươi cùng Trần Hạo và một số đệ tử cốt cán khác tham gia điều tra. Nhiệm vụ này rất quan trọng, nhưng cũng đầy nguy hiểm. Ngươi có nguyện ý không?"

Lâm Phong không hề do dự. Đây chính là cơ hội để hắn tìm hiểu thêm về thế giới này, về bí mật của Huyễn Mặc Quyển, và có thể là cả thân thế của mình. Hơn nữa, việc được Lý Nguyên Hạo giao nhiệm vụ trực tiếp như vậy cũng là một sự khẳng định vị thế của hắn trong tông môn. "Đệ tử xin tuân mệnh! Dù là núi đao biển lửa, đệ tử cũng sẽ không chùn bước." Hắn đáp, ánh mắt kiên định. Hắn biết, Tu Đạo Vô Tận, con đường này luôn tiềm ẩn cả cơ duyên lẫn hiểm nguy.

Lý Nguyên Hạo mỉm cười hài lòng. "Tốt. Ta sẽ cho người chuẩn bị chi tiết về địa điểm và những điều cần lưu ý. Ngươi hãy chuẩn bị kỹ càng. Thiên tài như ngươi không nên bị mai một, nhưng cũng đừng quá liều lĩnh. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, nhưng có những thứ ngoại vật lại có thể giúp tâm cảnh được khai mở. Hãy nhớ lấy."

Lâm Phong cúi đầu. "Đệ tử xin lĩnh giáo." Hắn cảm thấy trong lời nói của Lý Nguyên Hạo có nhiều ẩn ý, không chỉ đơn thuần là một lời khuyên. Có lẽ, vị trưởng lão này đã nhìn ra nhiều hơn những gì hắn nghĩ.

Sau khi nhận nhiệm vụ và thêm vài lời dặn dò kỹ lưỡng từ Lý Nguyên Hạo, Lâm Phong rời khỏi thư phòng. Ánh nắng ban mai đã lên cao, xua tan hoàn toàn màn sương, khiến Thanh Vân Tông hiện lên rực rỡ và tráng lệ hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, trong lòng Lâm Phong, sự nhẹ nhõm khi hoàn thành cuộc gặp gỡ lại xen lẫn với một cảm giác nặng trĩu. "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến", "bí cảnh cổ xưa", "khí tức cổ xưa của công pháp"... tất cả đều chỉ về một bí mật lớn hơn, sâu xa hơn mà hắn đang mang trong mình. Huyễn Mặc Quyển, rốt cuộc ngươi là gì?

Lâm Phong bước đi trên con đường đá dẫn qua một khu vườn thanh tịnh trong tông môn, nơi những cây linh thảo quý hiếm đua nhau khoe sắc. Hắn đang hướng về động phủ của mình để thông báo cho Trần Hạo về nhiệm vụ mới. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng gió xào xạc qua tán lá, tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm ái. Bầu không khí trong lành, tràn ngập linh khí, khiến mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác sảng khoái. Khi chàng đi ngang qua Hồ Gương Trời, một cảnh tượng quen thuộc đập vào mắt. Mặt hồ trong vắt, tĩnh lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Những vách đá cheo leo và hàng cây cổ thụ bao quanh tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng vô cùng thanh bình.

Tuyết Dao, trong bộ y phục trắng tinh khôi như tuyết, đang đứng tựa bên lan can đá được chạm khắc tinh xảo. Mái tóc đen nhánh của nàng buông xõa trên vai, mềm mại như thác nước. Vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết của nàng hòa quyện hoàn hảo với cảnh sắc yên bình nơi đây, khiến nàng trông như một tiên tử lạc bước chốn trần gian. Nàng đang trầm tư nhìn xuống mặt hồ, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh thường ngày giờ đây lại ánh lên một vẻ suy tư khó tả.

Lâm Phong khẽ khàng bước đến gần, không muốn phá vỡ không khí tĩnh lặng. Tuy nhiên, dù hắn đã cố gắng ẩn giấu khí tức, Tuyết Dao vẫn cảm nhận được sự hiện diện của hắn. Nàng khẽ quay đầu lại, đôi mắt nàng thoáng chút lay động khi nhìn thấy hắn, nhưng nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

"Vừa gặp Lý Nguyên Hạo trưởng lão sao?" Giọng nói nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối reo, vẫn giữ vẻ lạnh lùng vốn có, nhưng Lâm Phong lại cảm nhận được một sự quan tâm ẩn chứa trong đó. Hắn khẽ mỉm cười.

"Đúng vậy, Tuyết Dao sư muội." Lâm Phong đáp, đứng cạnh nàng, cùng nhìn xuống mặt hồ. "Được trưởng lão chiếu cố ban cho một nhiệm vụ. Có lẽ là một chuyến đi xa." Hắn không giấu giếm, bởi hắn biết Tuyết Dao là người thông minh, nàng có thể cảm nhận được điều gì đó bất thường từ Lý Nguyên Hạo.

Tuyết Dao khẽ gật đầu, ánh mắt nàng lại hướng về phía xa xăm. "Ta đã nghe loáng thoáng về những dao động linh khí bất thường ở phía Tây Bắc. Lý Trưởng lão chắc hẳn đã giao cho ngươi việc này." Nàng ngừng một chút, rồi nhẹ giọng nói, "Ta nghe nói ngươi có một bộ công pháp khá đặc biệt. Tuy mạnh mẽ, nhưng cần cẩn trọng. Có những thứ... không nên để người khác biết quá nhiều." Lời khuyên của nàng không chỉ mang tính nhắc nhở mà còn ẩn chứa một sự lo lắng chân thành. Nàng nhớ lại cảm giác quen thuộc đến lạ lùng khi Lâm Phong thi triển công pháp này, những lời đồn về khí tức cổ xưa, và cả những giấc mơ kỳ lạ của mình. Một sợi dây định mệnh vô hình, một bí mật cổ xưa dường như đang kết nối họ lại với nhau.

Lâm Phong quay sang nhìn nàng, ánh mắt hắn thoáng chút ngạc nhiên. Hắn không ngờ Tuyết Dao lại biết nhiều đến vậy, và lại còn chủ động đưa ra lời khuyên. Sự quan tâm này, dù được che giấu dưới vẻ lạnh lùng, vẫn khiến trái tim hắn ấm áp. "Đa tạ Tuyết Dao sư tỷ nhắc nhở. Lâm Phong sẽ ghi nhớ." Hắn nhẹ nhàng đáp, không còn vẻ trêu chọc thường ngày.

Tuyết Dao khẽ lắc đầu. "Không cần đa tạ. Chúng ta là đồng môn." Nàng lại quay sang nhìn hắn, đôi mắt phượng đẹp đẽ giờ đây không còn vẻ lạnh băng, mà thay vào đó là một chút kiên định, một chút dịu dàng hiếm thấy. "Nếu có bất kỳ khó khăn nào trong nhiệm vụ lần này, đừng ngại tìm ta. Dù sao, chúng ta cũng là đồng môn." Lời nói của nàng, tuy đơn giản, nhưng lại là một sự cam kết, một lời hứa hẹn hỗ trợ mà nàng hiếm khi dành cho bất kỳ ai.

Lâm Phong không khỏi cảm thấy xúc động. Tuyết Dao, nàng tiên tử băng giá này, giờ đây lại chủ động đưa tay ra giúp đỡ hắn. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười chân thành, không chút tinh quái. "Được, nếu có dịp, Lâm Phong chắc chắn sẽ không khách sáo."

Tuyết Dao khẽ gật đầu, ánh mắt nàng lại thoáng chút bối rối khi Lâm Phong nhìn thẳng vào mình. Gò má trắng ngần của nàng ửng hồng nhè nhẹ dưới ánh nắng chiều, nhanh chóng bị nàng quay mặt đi để che giấu. "Vậy... ngươi hãy chuẩn bị đi." Nàng nói, giọng khôi phục lại vẻ lạnh nhạt thường thấy, rồi khẽ quay người, bước đi nhẹ nhàng giữa hàng cây ven hồ. Bóng dáng thanh thoát của nàng dần khuất dạng, chỉ còn hương thơm thoang thoảng của nàng vấn vương trong không khí, như một lời hứa hẹn còn bỏ ngỏ.

Lâm Phong đứng lặng một lúc, nhìn theo bóng lưng Tuyết Dao. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong mối quan hệ giữa họ, từ một sự chú ý đơn thuần đến một sợi dây liên kết ngày càng chặt chẽ. Lời khuyên của nàng về Huyễn Mặc Quyển, cùng với lời đề nghị giúp đỡ, không chỉ là sự quan tâm của một đồng môn, mà còn là sự tin tưởng, thậm chí là một thứ tình cảm sâu sắc hơn đang chớm nở. Trong thế giới tu tiên đầy cạm bẫy này, có một người bạn chân thành, một tri kỷ thấu hiểu như Tuyết Dao, quả là một điều may mắn. Hắn thầm nghĩ, "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình", có lẽ tình cảm chân thành giữa người với người chính là ánh sáng dẫn lối trên con đường tu tiên đầy cô độc.

Buổi chiều dần buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời Thanh Vân Tông. Lâm Phong trở về động phủ mới của mình, nằm sâu trong một thung lũng yên tĩnh, nơi linh khí dồi dào hơn hẳn so với động phủ cũ. Vừa bước vào, hắn đã thấy Trần Hạo đang cặm cụi lau chùi thanh thiết kiếm của mình, tiếng kim loại cọ xát khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, cao lớn, gương mặt cương nghị, làn da rám nắng, vẫn luôn là người bạn trung thành và đáng tin cậy của Lâm Phong.

"Phong ca, huynh trở về rồi!" Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ mong chờ. "Lý Trưởng lão nói gì với huynh vậy? Có vẻ nghiêm trọng lắm." Hắn đặt thanh kiếm xuống, đứng dậy, tỏ rõ sự lo lắng.

Lâm Phong khẽ cười, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trên môi hắn lại xuất hiện. "Không có gì nghiêm trọng lắm đâu, chỉ là một nhiệm vụ nho nhỏ thôi." Hắn bước vào, tùy ý ngồi xuống tấm bồ đoàn gần đó. "Nhưng có lẽ chúng ta sắp phải rời tông môn một thời gian rồi." Hắn vẫy tay, một bình linh tửu từ trong nhẫn trữ vật bay ra, đặt gọn gàng trên bàn đá. "Uống chút gì đó đi, ta sẽ kể cho ngươi nghe."

Trần Hạo rót đầy hai chén tửu, đưa cho Lâm Phong một chén. "Rời tông môn? Có phải là chuyến đi đến Tây Bắc mà huynh đã nói tới không?" Hắn nhấp một ngụm, ánh mắt lóe lên sự phấn khích. Trần Hạo luôn là người thích phiêu lưu, khám phá.

Lâm Phong gật đầu, kể lại vắn tắt cuộc gặp với Lý Nguyên Hạo, từ những lời thăm dò về công pháp cho đến nhiệm vụ điều tra bí cảnh cổ xưa. "Lý Trưởng lão nói, đó là một nơi có thể liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Nghe có vẻ thú vị đấy chứ?"

Trần Hạo trợn tròn mắt. "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến? Chuyện đó đã xảy ra từ hàng vạn năm trước rồi! Nghe thôi đã thấy rợn người. Nhưng cũng thật là cơ hội ngàn năm có một! Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!" Hắn vỗ ngực, vẻ mặt hưng phấn.

Lâm Phong bật cười trước sự nhiệt tình của bạn mình. "Có ngươi đi cùng, ta đương nhiên yên tâm. Nhưng... ta cảm thấy dạo này có vẻ... nhiều ánh mắt hơn trước." Hắn nói, ánh mắt lướt qua cửa sổ động phủ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt hẳn. Dù động phủ này được bố trí trận pháp che chắn, nhưng hắn vẫn cảm nhận được những luồng khí tức dòm ngó từ xa, đầy phức tạp.

Quả nhiên, ngay khi Lâm Phong vừa dứt lời, một luồng khí tức quen thuộc xuất hiện trước cửa động phủ. Giám Sát Trưởng, gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén, mặc đạo bào đen tuyền, xuất hiện cùng với hai đệ tử nội môn khác. Ông ta không chờ đợi, mà trực tiếp bước vào, ánh mắt quét qua Lâm Phong và Trần Hạo.

"Lâm Phong, ta đến đây thay mặt vài vị trưởng lão khác, có đôi lời muốn nói với ngươi." Giám Sát Trưởng mở lời, giọng điệu khách sáo nhưng vẫn mang theo sự uy nghiêm. "Tài năng của ngươi sau cuộc tỷ thí đã vang danh khắp tông môn, thậm chí còn lan ra các tông môn lân cận. Nhiều vị trưởng lão trong tông môn chúng ta đều đánh giá rất cao ngươi."

Lâm Phong đứng dậy, đáp lễ. "Đệ tử không dám nhận lời khen này. Chỉ là may mắn mà thôi."

Giám Sát Trưởng khẽ hừ một tiếng, nhưng không phải là bất mãn, mà là một sự tán thưởng. "May mắn cũng là một loại thực lực. Tuy nhiên, ngươi cũng biết, Thanh Vân Tông chúng ta có nhiều nhánh phái. Nếu ngươi có nguyện vọng gia nhập phái Hỏa Đan hoặc phái Kiếm Phong, họ rất sẵn lòng tiếp đón. Tài năng của ngươi không nên bị mai một ở vị trí hiện tại." Ông ta nói, ánh mắt dò xét Lâm Phong, muốn xem phản ứng của hắn.

Lâm Phong hiểu ý Giám Sát Trưởng. Đây là một lời mời mọc khéo léo, muốn lôi kéo hắn về phe cánh của các trưởng lão khác. Hắn biết, vị thế của hắn giờ đây đã khác, không còn là một đệ tử bình thường nữa mà là một "món hàng" quý giá mà các phe phái muốn tranh giành. "Đệ tử xin cảm ơn lòng tốt của các vị trưởng lão. Nhưng đệ tử muốn tự mình trải nghiệm thêm, trước mắt chưa có ý định chuyển phái." Lâm Phong khéo léo từ chối. Hắn không muốn bị ràng buộc bởi bất kỳ phe phái nào, ít nhất là lúc này. Hắn tin vào Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!

Giám Sát Trưởng dường như không bất ngờ với câu trả lời của Lâm Phong. Ông ta chỉ khẽ gật đầu. "Được, ngươi có chí khí. Nhưng hãy nhớ, con đường tu tiên không dễ dàng, có sự hỗ trợ của các vị trưởng lão sẽ giúp ngươi đi xa hơn." Ông ta không nói thêm gì nữa, chỉ dặn dò Lâm Phong chuẩn bị tốt cho nhiệm vụ sắp tới của Lý Nguyên Hạo, rồi cùng hai đệ tử khác rời đi.

Trần Hạo nhíu mày. "Xem ra, huynh đệ giờ đây đã thành 'bánh bao nhân thịt' rồi. Ai cũng muốn cắn một miếng."

Lâm Phong cười nhạt. "Đúng là vậy. Nhưng ta không muốn bị ai cắn cả. Con đường của ta, ta sẽ tự mình đi." Hắn nhìn ra ngoài động phủ, nơi bóng đêm đã bao trùm, nhưng vẫn cảm nhận được những ánh mắt lén lút dòm ngó. Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, lén lút ẩn mình trong lùm cây cách động phủ không xa, đôi mắt ti tiện đầy vẻ căm hờn dõi theo động tĩnh bên trong. Đó chính là Lưu Minh. Hắn ta siết chặt nắm đấm, nghiến răng ken két. "Hừ, lại là cái tên phế vật đó! Hắn ta dựa vào cái gì mà được Lý Trưởng lão coi trọng, lại còn được các trưởng lão khác tranh giành? Ta sẽ không để ngươi dễ dàng như vậy đâu, Lâm Phong!" Ánh mắt hắn ta lóe lên sự độc ác, ngấm ngầm nuôi dưỡng một âm mưu đen tối.

Lâm Phong không hề hay biết về sự tồn tại của Lưu Minh, nhưng hắn cảm nhận được bầu không khí căng thẳng, phức tạp đang bao trùm tông môn. Danh tiếng đã đến, quyền lực cũng đến, nhưng cùng với đó là trách nhiệm, là áp lực, và là những kẻ thù tiềm tàng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề bằng phẳng.

Cùng lúc đó, cách Thanh Vân Tông hàng vạn dặm, sâu thẳm trong lòng Ma Cung Huyết Ảnh, một không gian âm u, lạnh lẽo bao trùm. Các tòa tháp nhọn hoắt, cao vút, vươn lên trời như những móng vuốt của quỷ dữ. Cửa vòm khổng lồ hình đầu lâu ghê rợn, cùng những hành lang lát đá đen nhuốm màu đỏ sẫm, tất cả tạo nên một cảnh tượng đáng sợ, khiến bất kỳ tu sĩ chính đạo nào cũng phải rùng mình. Tiếng gió rít qua các khe núi như tiếng gào thét của oan hồn, hòa cùng tiếng bước chân nặng nề của Ma tu tuần tra và đôi khi là tiếng gào thét thảm thiết của những tù nhân bị giam cầm trong các nhà tù ngầm. Mùi máu tanh nồng, mùi lưu huỳnh nồng nặc và ma khí đặc trưng cuồn cuộn lan tỏa khắp không gian.

Trong sảnh đường chính, Ma Tôn Huyết Ảnh ngồi sừng sững trên ngai vàng làm từ xương thú khổng lồ, được chạm khắc tinh xảo bằng những hoa văn ma quái. Hắn mặc trường bào đen tuyền, che kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ như máu, ẩn chứa một uy áp kinh hoàng. Khí tức ma đạo cuồn cuộn quanh hắn, tạo thành một trường lực vô hình khiến cả không gian xung quanh như bị bóp méo. Bỗng nhiên, đôi mắt đỏ như máu của hắn mở bừng, xuyên thấu hư không, như cảm nhận được điều gì đó từ rất xa, vượt qua cả giới hạn không gian và thời gian. Một luồng khí tức xa lạ, cổ xưa đến khó tin, đã lọt vào cảm giác của hắn.

"Hừm..." Một tiếng gầm khẽ, khàn đặc và đầy uy áp, thoát ra từ trong cổ họng hắn, khiến không khí xung quanh rung lên bần bật.

Một tay sai, thân hình gầy gò, quỳ rạp dưới chân ngai vàng, run rẩy không dám ngẩng đầu. "Kính thưa Ma Tôn, có chuyện gì sao ạ?"

Ma Tôn Huyết Ảnh không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, một luồng ma khí đen kịt từ cơ thể hắn bốc lên, cuộn xoáy dữ dội, sau đó lại thu lại vào trong. Khi hắn mở mắt ra lần nữa, đôi mắt đỏ rực như hai hòn huyết ngọc. "Một luồng khí tức cổ xưa... đang thức tỉnh." Giọng nói của hắn trầm thấp, vang vọng khắp sảnh đường, mang theo một sự phấn khích khó tả. "Nó không thuộc về thời đại này, không thuộc về Thiên Đạo hiện tại. Thú vị. Rất thú vị."

Tay sai không dám lên tiếng, chỉ cúi đầu sâu hơn.

"Ngươi," Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ tay về phía tay sai, giọng điệu lạnh lẽo, tàn nhẫn, "phái người đi điều tra Thanh Vân Tông. Bất cứ ai có khí tức bất thường, đặc biệt là những kẻ mới nổi, đều phải mang về cho ta. Nhớ kỹ, không được làm hỏng hắn." Hắn nhấn mạnh hai chữ "hắn", như thể đó là một món đồ chơi quý giá mà hắn đã tìm kiếm bấy lâu nay. "Có lẽ, đây chính là manh mối đầu tiên của 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' tái diễn. Kẻ mạnh mới có quyền định đoạt số phận, và ta sẽ là kẻ định đoạt số phận của tất cả!"

"Tuân lệnh Ma Tôn!" Tay sai lập tức biến mất vào bóng tối như một cái bóng, không dám chậm trễ nửa khắc.

Ma Tôn Huyết Ảnh lại ngả người ra sau ngai vàng, đôi mắt đỏ rực nhìn xuyên qua trần điện, như thể đang nhìn thấy những bí mật bị chôn vùi từ hàng vạn năm trước. Khí tức cổ xưa mà hắn cảm nhận được, nó mang theo một sự quen thuộc lạ lùng, một sự liên kết mờ ảo với chính hắn. Một nụ cười tàn độc, lạnh lẽo hiện lên trên khuôn mặt bị che khuất của hắn. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này quá lâu rồi. Cuộc chơi, cuối cùng cũng bắt đầu.

Trong khi đó, tại động phủ của mình, Lâm Phong không ngừng suy nghĩ về những lời của Lý Nguyên Hạo, về "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến", và về khí tức cổ xưa của Huyễn Mặc Quyển. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một nỗi bất an mơ hồ. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không chỉ là những trận chiến cá nhân, mà còn là sự đối đầu với những thế lực vượt xa tưởng tượng. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn khẽ rung động, như thể đang hưởng ứng suy nghĩ của chủ nhân. Lâm Phong nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh Tuyết Dao với ánh mắt lo lắng, Trần Hạo với sự trung thành, và cả bóng dáng bí ẩn của Ma Tôn Huyết Ảnh. Hành trình Phàm Nhân Nghịch Thiên của hắn, giờ đây, không chỉ là vì bản thân, mà còn là vì những người hắn yêu thương, và có thể, là vì cả vận mệnh của thế giới này. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, nhưng đôi khi, chính ngoại vật lại là chất xúc tác để Đạo được khai mở, để Huyễn Mặc Chi Đạo của hắn vươn đến đỉnh cao, Duy Ngã Độc Tôn!

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ