Tiếng bàn tán xôn xao vẫn chưa dứt hẳn trong Thanh Vân Tông, nhưng đã chuyển từ sự kinh ngạc đến những lời tán dương, đôi khi pha lẫn chút ghen tỵ. Danh tiếng của Lâm Phong, từ một đệ tử ngoại môn tầm thường, giờ đây đã chói sáng như một vì sao băng vừa xé tan màn đêm u tối. Ngay cả những đệ tử vốn có địa vị cao ngất ngưởng, có xuất thân hiển hách, cũng không thể không thừa nhận, Lâm Phong đã viết nên một truyền kỳ ngay trước mắt họ. Hắn không chỉ đánh bại Dương Thiên Minh, đệ tử hạt giống của một trong Tứ Đại Gia Tộc, mà còn làm điều đó một cách triệt để, phô diễn một công pháp bí ẩn và sức mạnh thể phách phi thường, khiến mọi nghi ngờ về nguồn gốc “phàm nhân” của hắn đều bị dập tắt, thay vào đó là sự tò mò và kính nể.
Trời vừa hửng sáng, ánh nắng ban mai còn vương vấn sương sớm, nhưng Giảng Võ Đường rộng lớn của Thanh Vân Tông đã tề tựu đông đủ. Không khí trang nghiêm bao trùm, nhưng bên trong lại ẩn chứa sự rạo rực, phấn khích. Các trưởng lão mặc đạo bào trang nhã, ngồi ngay ngắn trên bục cao, gương mặt phảng phất vẻ mãn nguyện và kỳ vọng. Dưới bục, hàng trăm đệ tử đứng thành từng hàng, ánh mắt đều đổ dồn về phía trung tâm, nơi sẽ diễn ra lễ ban thưởng trọng đại. Mùi gỗ trầm hương thoang thoảng cùng với hương thanh khiết của linh thảo, tạo nên một bầu không khí vừa uy nghiêm vừa huyền ảo.
Giám Sát Trưởng, một lão giả tóc bạc phơ, gương mặt nghiêm nghị với đôi mắt sắc bén như chim ưng, bước ra trung tâm Giảng Võ Đường. Ông khoác trên mình đạo bào đen tuyền, từng bước đi trầm ổn, uy nghi. Tiếng ho khan nhẹ của ông vang vọng khắp khán phòng, lập tức dập tắt mọi tiếng xì xào bàn tán, trả lại không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.
"Hỡi các đệ tử Thanh Vân Tông!" Giọng Giám Sát Trưởng vang lên hùng hồn, mang theo một luồng linh lực nhẹ, khiến lời nói của ông rõ ràng đến từng ngóc ngách. "Ngày hôm qua, chúng ta đã chứng kiến một trận tỷ thí đỉnh cao, một màn đối đầu kinh thiên động địa giữa hai tài năng trẻ của tông môn. Trận đấu đó không chỉ là sự cạnh tranh về thực lực, mà còn là minh chứng cho ý chí kiên cường, cho tinh thần bất khuất của người tu hành. Và người chiến thắng, người đã vượt qua mọi giới hạn, chính là..."
Ông dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua toàn bộ Giảng Võ Đường, cuối cùng dừng lại ở một thân ảnh cao ráo, đứng khiêm tốn giữa hàng đệ tử. "Lâm Phong!"
Ngay lập tức, một làn sóng xôn xao nhỏ nổi lên, nhưng nhanh chóng bị ánh mắt sắc bén của Giám Sát Trưởng dập tắt. Lâm Phong, với khuôn mặt thanh tú và đôi mắt đen láy sâu thẳm, bước ra khỏi hàng. Hắn không quá cường tráng, nhưng từng bước đi lại toát lên một vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt đến lạ thường. Trên đôi môi hắn vẫn là nụ cười nửa miệng tinh quái thường thấy, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn chứa sự bình tĩnh và một chút trầm tư về những trách nhiệm sắp tới. Hắn mặc một bộ trường bào màu xanh sẫm đơn giản, nhưng khí chất tỏa ra lại khiến người khác không thể xem thường.
Khi Lâm Phong bước qua, vô số ánh mắt đổ dồn vào hắn. Có những ánh mắt ngưỡng mộ từ các đệ tử trẻ tuổi như Tiểu Cường, người đang đứng phía trước, hai mắt sáng rực, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Đại sư huynh Lâm Phong thật lợi hại! Nhất định sau này ta cũng phải như vậy!" Có những ánh mắt phức tạp hơn từ các đệ tử cùng cấp, vừa có chút khâm phục, vừa có chút ghen tỵ. Và cũng có những ánh mắt đầy oán hận, như của Lưu Minh.
Lưu Minh đứng khuất sau vài đệ tử cao lớn, gương mặt thư sinh của hắn giờ đây méo mó vì căm ghét. Hắn nắm chặt bàn tay, móng tay gần như đâm vào da thịt. Hắn không thể chấp nhận cảnh tượng này. Kẻ mà hắn từng khinh thường, từng gọi là phế vật, giờ đây lại đứng giữa Giảng Võ Đường, nhận lấy vinh quang trước hàng vạn người. Hắn nghiến răng, lẩm bẩm đủ để người bên cạnh nghe thấy: "Hừ, chỉ là ăn may mà thôi! Chắc chắn có gian lận! Một tên phàm nhân hèn mọn, làm sao có thể..."
Đệ tử đứng cạnh hắn, một kẻ vốn cùng phe với Lưu Minh và Dương Thiên Minh, cũng không dám đáp lời, chỉ biết cúi đầu. Ánh mắt Lâm Phong dường như vô tình lướt qua phía Lưu Minh, khiến hắn giật mình cúi gằm mặt xuống, toàn thân toát mồ hôi lạnh. Dù căm ghét đến mấy, hắn vẫn không dám đối diện trực tiếp với Lâm Phong. Sự sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí hắn.
"Lâm Phong, đệ tử của Thanh Vân Tông," Giám Sát Trưởng tiếp tục, "với thành tích xuất sắc trong cuộc tỷ thí, đánh bại Dương Thiên Minh, đã chứng minh được thực lực vượt trội và tinh thần tu luyện không ngừng nghỉ. Nay, tông môn ban thưởng cho ngươi: Ba vạn linh thạch hạ phẩm, một bình Tụ Nguyên Đan cao cấp, một bộ công pháp cấp Địa giai thượng phẩm tùy chọn, và một động phủ tu luyện tại Đỉnh Linh Khí, xứng đáng với địa vị đệ tử cốt lõi!"
Những lời ban thưởng vừa dứt, cả Giảng Võ Đường lại bùng nổ một làn sóng xôn xao. Ba vạn linh thạch! Một bình Tụ Nguyên Đan cao cấp! Một công pháp Địa giai thượng phẩm! Và quan trọng nhất, một động phủ tu luyện tại Đỉnh Linh Khí! Đây đều là những tài nguyên mà ngay cả nhiều đệ tử nội môn lâu năm cũng phải mơ ước. Nó không chỉ là phần thưởng, mà còn là sự công nhận chính thức địa vị của Lâm Phong đã vươn lên hàng ngũ đệ tử tinh anh nhất của Thanh Vân Tông.
Lâm Phong bước lên bục, cúi đầu tạ ơn Giám Sát Trưởng và các trưởng lão. "Đệ tử đa tạ tông môn bồi dưỡng, đa tạ các vị trưởng lão đã tin tưởng." Giọng hắn trầm ấm, không kiêu ngạo, không quá khiêm tốn, vừa vặn đủ để thể hiện sự tôn kính mà vẫn giữ được khí chất riêng. Hắn nhận lấy túi trữ vật chứa linh thạch và đan dược, cùng với một lệnh bài bằng ngọc xanh khắc hình đám mây, biểu tượng của động phủ đệ tử cốt lõi.
Trần Hạo, đứng ở hàng đầu, không thể kìm nén sự vui mừng. Hắn vươn tay vỗ mạnh vào vai Lâm Phong khi hắn trở lại hàng, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời. "Ha ha, Lâm Phong huynh đệ! Ngươi thật sự là quá lợi hại! Ta đã biết trước mà, huynh đệ sớm muộn cũng sẽ khiến cả Thanh Vân Tông phải chấn động!" Hắn nói to, không hề che giấu sự tự hào. "Động phủ tại Đỉnh Linh Khí đó! Tuyệt vời! Từ giờ ta có thể đến đó nhờ cọ xát linh khí rồi!"
Lâm Phong quay sang Trần Hạo, nụ cười trên môi chân thành hơn. "Ngươi đó, bớt ồn ào đi một chút, không sợ bị trưởng lão phạt sao?" Hắn trêu chọc, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp. Trần Hạo luôn là người bạn trung thành, không hề tính toán hay đố kỵ. Trong thế giới tu tiên đầy cạm bẫy này, có một người huynh đệ như vậy thật sự là một điều may mắn. Ánh mắt hắn lại thoáng lướt qua Lưu Minh một lần nữa, hắn có thể cảm nhận được luồng khí tức căm ghét vẫn đang bốc lên từ phía đó, nhưng hắn chỉ cười nhạt. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình... Tu đạo vô tận, nhưng cũng đâu thể bỏ qua những kẻ thiển cận." Hắn thầm nhủ.
Sau khi lễ ban thưởng kết thúc, các đệ tử dần giải tán, nhưng những lời bàn tán vẫn vang vọng khắp các ngả đường. Lâm Phong, cùng với Trần Hạo, rời khỏi Giảng Võ Đường, hướng về phía Đỉnh Linh Khí.
"Huynh đệ này, ngươi định chọn công pháp gì?" Trần Hạo hào hứng hỏi, mắt sáng rực. "Địa giai thượng phẩm đó! Nghe nói có 'Cửu Chuyển Kim Thân Quyết' chuyên về luyện thể, hay 'Thanh Mộc Trường Sinh Công' thiên về hồi phục..."
Lâm Phong mỉm cười, lắc đầu. "Ta chưa nghĩ tới. Huyễn Mặc Quyển của ta đã đủ phức tạp rồi. Có lẽ ta sẽ chọn một công pháp phụ trợ, hoặc một bộ kiếm quyết để bổ sung cho bản thân." Hắn điềm tĩnh đáp. Trong lòng Lâm Phong, Huyễn Mặc Quyển chính là bí ẩn lớn nhất, là gốc rễ của mọi sức mạnh hắn đang có. Dù công pháp Địa giai thượng phẩm rất quý giá, nhưng hắn biết, việc tu luyện quá nhiều thứ cùng lúc sẽ khiến căn cơ bất ổn. Hắn cần tập trung vào những gì cốt lõi nhất.
Con đường dẫn lên Đỉnh Linh Khí quanh co, uốn lượn giữa những hàng cây cổ thụ xanh rì. Linh khí xung quanh đã bắt đầu trở nên đậm đặc hơn rõ rệt so với các khu vực khác của Thanh Vân Tông. Không khí trong lành, mát mẻ, thoang thoảng mùi đất và thảo mộc tươi mới. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên.
Cuối cùng, sau một đoạn đường leo dốc, một động phủ ẩn mình trên sườn núi hiện ra trước mắt họ. Cửa đá màu xám tro, được khắc chạm những hoa văn cổ kính, toát lên vẻ trang nghiêm và bí ẩn. Một trận pháp tụ linh vô hình bao phủ toàn bộ động phủ, khiến linh khí nơi đây càng thêm nồng đậm.
"Oa! Động phủ của sư huynh thật sự khác biệt!" Trần Hạo reo lên đầy phấn khích, mắt hắn mở to. "Linh khí ở đây... thật không hổ là của đệ tử cốt lõi! Thậm chí còn gấp ba, bốn lần so với động phủ bình thường của đệ tử nội môn chúng ta!" Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí tinh khiết tràn vào phổi, khiến toàn thân sảng khoái.
Lâm Phong cũng gật đầu đồng tình. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào cánh cửa đá, cảm nhận những đường nét trận pháp tinh xảo. Đây không chỉ là một nơi ở, mà còn là một cơ hội tu luyện cực kỳ quý giá. "Đúng là tốt hơn nhiều," hắn nói, giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự hài lòng. "Có lẽ ta có thể đột phá tiểu cảnh giới nhanh hơn ở đây."
Hắn đưa lệnh bài bằng ngọc xanh vào khe nhỏ trên cánh cửa, một luồng ánh sáng xanh lam lóe lên, và cánh cửa đá nặng nề từ từ mở ra, để lộ một không gian bên trong.
Bên trong động phủ rộng rãi, sạch sẽ và được bài trí tinh tế. Ánh sáng tự nhiên từ một khe hở trên đỉnh động phủ rọi xuống, chiếu sáng khắp căn phòng. Trung tâm động phủ là một bồ đoàn bằng ngọc bích, tỏa ra một luồng linh khí dịu nhẹ. Bên cạnh bồ đoàn là một suối linh tuyền nhỏ, nước trong veo chảy róc rách, hương thơm ngát của linh dược thoảng nhẹ trong không khí. Xung quanh, các bức tường đá được chạm khắc những phù văn cổ xưa, có tác dụng tăng cường khả năng tụ linh. Không khí trong động phủ thanh tịnh, yên bình, hoàn toàn tách biệt với sự ồn ào bên ngoài, thích hợp tuyệt đối cho việc tu luyện và tịnh tâm.
Lâm Phong bước vào, cảm nhận linh khí dồi dào gần như muốn hóa lỏng xung quanh. Mỗi hơi thở của hắn đều mang theo một lượng lớn linh khí tinh thuần, tràn vào đan điền, nuôi dưỡng Nguyên Anh. Hắn đi quanh động phủ, kiểm tra các trận pháp và nguồn linh khí, ánh mắt thể hiện sự đánh giá cao.
"Nơi này thật sự là bảo địa tu luyện!" Trần Hạo thốt lên, hắn đã bắt đầu hào hứng sắp xếp vài món đồ đơn giản mà Lâm Phong mang theo. "Huynh đệ, với linh khí như thế này, ta tin ngươi chẳng mấy chốc sẽ đột phá Hóa Thần thôi!"
Lâm Phong mỉm cười, không đáp lời trực tiếp. Hắn ngồi xuống bồ đoàn ngọc bích, hít thở sâu, cảm nhận linh khí dồi dào liên tục rót vào cơ thể. Một cảm giác sảng khoái, mạnh mẽ lan tỏa khắp kinh mạch. Hắn biết, với tài nguyên như thế này, tốc độ tu luyện của hắn sẽ tăng lên đáng kể. Nhưng đồng thời, trong lòng hắn cũng dâng lên một cảm giác thận trọng.
"Giờ có tài nguyên, nhưng cũng phải cẩn trọng hơn," Lâm Phong thầm nghĩ. "Ánh mắt đố kỵ kia không phải là không có lý do." Hắn nhớ lại ánh mắt đầy oán hận của Lưu Minh, và cả những ánh mắt dò xét từ một số trưởng lão khác. Công pháp Huyễn Mặc Quyển của hắn quá đặc biệt, quá cổ xưa. Việc phô bày sức mạnh của nó đã khiến hắn trở thành tâm điểm chú ý, nhưng cũng có thể biến hắn thành mục tiêu của những kẻ có dã tâm. "Tu Đạo Vô Tận, nhưng hiểm nguy cũng vô tận." Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển linh khí, để Huyễn Mặc Quyển từ từ hấp thụ năng lượng xung quanh. Thần Ma Luyện Thể Quyết cũng tự động vận hành, từng thớ thịt, từng tế bào đều khát khao nuốt trọn linh khí, khiến cơ thể hắn trở nên mạnh mẽ hơn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Thanh Vân Tông. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá trúc, tạo nên những vệt sáng vàng cam nhảy nhót trên mặt đất ẩm ướt. Lâm Phong, sau một buổi tu luyện hiệu quả trong động phủ mới, quyết định ra ngoài tản bộ để thư giãn. Hắn chọn Vườn Trúc U Tịch, một khu vườn yên tĩnh nằm khuất sau các đỉnh núi, nơi linh khí thanh khiết và không khí trong lành hòa quyện vào nhau.
Tiếng lá trúc xào xạc trong gió, tiếng chim hót líu lo, và tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một khung cảnh thanh tịnh, yên bình đến lạ thường. Mùi trúc thanh mát, mùi đất ẩm ướt hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Lâm Phong tản bộ chậm rãi, tâm trạng vừa thư thái vừa suy tư. Hắn đang nghĩ về những bước đi tiếp theo trên con đường tu luyện của mình, về những bí ẩn của Huyễn Mặc Quyển, và về cả những ánh mắt dò xét mà hắn cảm nhận được từ mọi phía.
Bỗng, một bóng dáng thanh thoát, yểu điệu lướt qua cuối con đường mòn. Nàng mặc y phục trắng muốt, tựa như một tiên tử lạc bước giữa trần gian. Mái tóc đen nhánh dài mượt mà, buông xõa tự nhiên, càng làm nổi bật vẻ đẹp thoát tục của nàng. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng, nhưng hôm nay lại ẩn chứa một chút suy tư, một chút lo lắng khó tả. Không ai khác, chính là Tuyết Dao.
Nàng đi chậm rãi, bước chân nhẹ nhàng, uyển chuyển, không gây ra một tiếng động nào đáng kể. Lâm Phong dừng lại, ánh mắt hắn dõi theo nàng. Hắn không ngạc nhiên khi thấy nàng ở đây. Nơi này vốn là một trong những địa điểm yêu thích của nàng.
Tuyết Dao tiến lại gần, vẻ mặt nàng bớt đi vẻ lạnh lùng thường thấy khi đối diện với Lâm Phong. Nàng nhìn hắn, một thoáng lo lắng vụt qua trong ánh mắt, nhưng nhanh chóng bị che giấu. "Lâm Phong sư huynh, ngươi có vẻ đang bận tâm điều gì?" Giọng nói nàng trong trẻo, nhẹ nhàng, như tiếng suối reo giữa rừng trúc, nhưng lại mang theo một sự quan tâm hiếm thấy.
Lâm Phong khẽ cười, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực trên môi. "Đâu có, chỉ là đang suy nghĩ về con đường tu luyện thôi, Tuyết Dao sư muội." Hắn đáp, cố gắng giữ vẻ vô tư. "Đạt được danh tiếng cũng không hề dễ dàng, nhưng giữ được nó lại càng khó hơn. Huống hồ, ta còn phải nghĩ cách để đột phá Hóa Thần, rồi còn Tiên Giới nữa chứ." Hắn nhún vai, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm.
Tuyết Dao không đáp lại lời trêu ghẹo của hắn. Nàng đưa mắt nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn ra xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ chìm dần vào bóng tối. "Vị trí càng cao, trách nhiệm càng lớn." Nàng nói, giọng trầm tư. "Và... ánh mắt dò xét cũng càng nhiều. Ngươi cần cẩn trọng hơn, đặc biệt là với Huyễn Mặc Quyển của ngươi." Nàng nhấn mạnh hai chữ "Huyễn Mặc Quyển", ánh mắt thoáng qua một vẻ phức tạp. Nàng nhớ lại cảm giác quen thuộc đến lạ lùng khi Lâm Phong thi triển công pháp này, những lời đồn về khí tức cổ xưa, và cả những giấc mơ kỳ lạ của mình. Một sợi dây định mệnh vô hình, một bí mật cổ xưa dường như đang kết nối họ lại với nhau.
Lâm Phong lắng nghe lời nàng, nụ cười trên môi dần trở nên dịu dàng hơn. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt nàng, cảm nhận được sự chân thành trong lời khuyên đó. "Nàng lo cho ta sao?" Hắn hỏi, giọng điệu không còn vẻ trêu chọc thường ngày, mà thay vào đó là một chút ấm áp, một chút thăm dò.
Tuyết Dao nghe vậy, ánh mắt nàng thoáng chút bối rối, gò má trắng ngần ửng hồng nhè nhẹ dưới ánh hoàng hôn. Nàng khẽ quay mặt đi, tránh né ánh mắt dò xét của Lâm Phong. "Chỉ là nhắc nhở bằng hữu thôi." Nàng đáp, giọng nói khôi phục lại vẻ lạnh nhạt thường thấy, nhưng sự bối rối vẫn không thể che giấu hoàn toàn. Nàng không muốn thừa nhận cảm xúc sâu kín trong lòng mình, ít nhất là chưa phải lúc này. "Ngoài ra, Lý Trưởng lão có lời muốn gặp ngươi." Nàng nhanh chóng chuyển chủ đề, đưa ra một thông tin quan trọng.
Lâm Phong không tiếp tục truy vấn. Hắn hiểu ý nàng, và cũng không muốn làm nàng khó xử. Hắn chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, nụ cười đầy ẩn ý. "Lý Trưởng lão?" Hắn lặp lại, trong lòng đã có chút dự cảm. Hắn biết, Lý Nguyên Hạo vốn là một vị trưởng lão uyên bác, có tầm nhìn xa trông rộng, và sự quan tâm của ông đối với Huyễn Mặc Quyển của hắn chắc chắn không chỉ dừng lại ở sự tò mò đơn thuần. Có lẽ, đây chính là lúc bí ẩn về thân thế và công pháp của hắn sẽ được hé lộ một phần.
Tuyết Dao khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa. Nàng chỉ đứng lặng một lúc, rồi khẽ quay người, bước đi nhẹ nhàng giữa hàng trúc. Hương thơm thoang thoảng của nàng lưu lại trong không khí, vấn vương nơi chóp mũi Lâm Phong. Hắn nhìn theo bóng lưng nàng khuất dần, trong lòng dâng lên vô vàn suy nghĩ. Mối quan hệ giữa hắn và Tuyết Dao, từ một cuộc gặp gỡ tình cờ, giờ đây đã trở nên phức tạp và sâu sắc hơn rất nhiều. Sợi dây định mệnh dường như đang thắt chặt hơn.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh thổi qua mặt. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi hoàng hôn đang dần chìm vào bóng tối. Danh tiếng đã đến, tài nguyên đã có, nhưng cùng với đó là trách nhiệm, là hiểm nguy, và là những bí ẩn cần được khám phá. Cuộc gặp với Lý Nguyên Hạo chắc chắn sẽ mở ra một chương mới, có thể liên quan đến "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến" mà Tuyết Dao đã ngầm ám chỉ, hoặc những điều lớn lao hơn mà hắn chưa từng ngờ tới. Dù thế nào đi nữa, Lâm Phong biết, con đường tu tiên của hắn, từ một Phàm Nhân Nghịch Thiên, giờ đây chính thức bước sang một giai đoạn hoàn toàn khác, đầy thử thách và kỳ duyên, nơi mỗi bước đi đều có thể thay đổi vận mệnh.