Sáng hôm sau, mặt trời vừa hé rạng, những tia nắng đầu tiên đã len lỏi qua các đỉnh núi, mang theo hơi ấm và sự sống. Lâm Phong cùng Trần Hạo đã có mặt tại quầy đăng ký Đại Bỉ, được thiết lập tạm thời trong một tòa nhà nhỏ gần Giảng Võ Đường. Không khí tại đây cũng không kém phần sôi nổi. Một hàng dài các đệ tử, từ nội môn đến những ngoại môn ưu tú nhất, đang xếp hàng chờ đến lượt mình ghi tên. Tiếng xì xào bàn tán về chiến thuật, về đối thủ, về cơ hội đoạt giải vang lên không ngớt. Mùi mực mới, mùi giấy và mùi mồ hôi thoang thoảng trong không khí, tạo nên một sự hỗn độn nhưng cũng đầy nhiệt huyết.
Giám Sát Trưởng, với gương mặt nghiêm nghị và đôi mắt sắc bén, cùng một vài đệ tử nội môn cấp cao khác, đang phụ trách việc ghi danh. Trên bàn là những cuộn danh sách bằng da thú, những bút lông tinh xảo và nghiên mực. Từng đệ tử khi đến lượt mình đều phải cung kính trình diện, ghi tên và kiểm tra tư cách tham gia.
Khi đến lượt Lâm Phong và Trần Hạo, Giám Sát Trưởng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén lướt qua Lâm Phong. Y không giấu được một tia hài lòng. "Lâm Phong, đệ tử cốt lõi." Giọng y trầm ổn, uy nghiêm. "Ta hy vọng ngươi sẽ thể hiện tốt trong Đại Bỉ lần này. Thanh Vân Tông rất cần những nhân tài như ngươi." Lời nói của Giám Sát Trưởng không chỉ là một câu nói xã giao, mà còn là một sự công nhận công khai về địa vị và tiềm năng của Lâm Phong, điều mà trước đây hiếm khi xảy ra.
Lâm Phong cung kính đáp lời: "Đệ tử sẽ cố gắng hết sức, Giám Sát Trưởng, không phụ sự kỳ vọng của tông môn." Chàng cầm bút lông, nét chữ rồng bay phượng múa, ghi tên mình vào cuộn danh sách. Tên "Lâm Phong" hiện rõ ràng, tựa như một lời tuyên bố hùng hồn về sự tham gia của chàng vào cuộc tranh tài này.
Khi Lâm Phong vừa đặt bút xuống, một luồng ánh mắt lạnh lẽo, đầy căm hờn lập tức găm thẳng vào lưng chàng. Chàng không cần quay lại cũng biết đó là ai. Dương Thiên Minh và Lưu Minh, đứng cách đó không xa trong hàng, khuôn mặt Dương Thiên Minh tối sầm lại, đôi mắt rực lửa ghen ghét. Lưu Minh thì thầm điều gì đó vào tai hắn, ánh mắt cũng đầy vẻ ti tiện và độc địa. Họ đã chứng kiến toàn bộ quá trình, từ lời khen ngợi của Giám Sát Trưởng cho đến sự tự tin của Lâm Phong.
Lâm Phong vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không chút biểu cảm, nhưng nội tâm lại nhếch mép cười khẩy. "Xem ra, Đại Bỉ này sẽ không hề yên bình chút nào." Chàng thầm nghĩ. Sự đố kỵ công khai của Dương Thiên Minh và Lưu Minh là một lời cảnh báo rõ ràng về những âm mưu và hành động trực tiếp chống lại chàng trong các vòng thi sắp tới. Nhưng điều đó không làm Lâm Phong nao núng, trái lại, nó càng hun đúc thêm ý chí chiến đấu trong chàng.
Trần Hạo đứng cạnh Lâm Phong, khẽ siết chặt nắm tay, vẻ mặt đầy kiên quyết. Y cũng cảm nhận được những ánh mắt thù địch đó, và y sẵn sàng đứng bên cạnh huynh đệ của mình, đối mặt với mọi thử thách.
Lâm Phong quay người, mỉm cười trấn an Trần Hạo, rồi cùng y bước ra khỏi khu vực đăng ký, để lại sau lưng những ánh mắt dò xét, những lời bàn tán xôn xao. Chàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời trong xanh, hít một hơi thật sâu. Cuộc chơi đã chính thức bắt đầu. Con đường phía trước có thể đầy rẫy hiểm nguy, nhưng Lâm Phong đã sẵn sàng. Chàng đã gieo mình vào dòng chảy của số phận, và chàng sẽ là người định đoạt hướng đi của dòng chảy đó. Đại Bỉ Thanh Vân, hãy đợi đấy!
***
Giảng Võ Đường Thanh Vân Tông, sáng sớm.
Những tia nắng ban mai vàng óng vắt qua những đỉnh núi hùng vĩ, nhuộm một màu lung linh lên mái ngói lưu ly của Giảng Võ Đường. Cả một sảnh đường rộng lớn bằng gỗ lim và đá cẩm thạch giờ đây đã chật kín người. Không phải là những buổi luận đạo trang nghiêm như thường lệ, mà là một không khí hừng hực, náo nhiệt tựa như một chiến trường thu nhỏ. Từng hàng ghế dài trên khán đài, từ thấp đến cao, đều không còn một chỗ trống, lấp đầy bởi hàng ngàn đệ tử, từ nội môn đến ngoại môn, thậm chí có cả những đệ tử tạp dịch cũng chen chân vào để chiêm ngưỡng sự kiện trọng đại này. Mùi gỗ cổ thụ, mùi thảo dược thoang thoảng từ khu vực trưởng lão, hòa lẫn với mùi mồ hôi và sự phấn khích của đám đông, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của ngày Đại Bỉ.
Trên đài cao nhất, Lý Nguyên Hạo, với gương mặt hiền từ và bộ râu tóc điểm bạc phơ, mặc đạo bào màu xanh lam trang nhã, toát lên khí chất tiên phong đạo cốt, ngồi ở vị trí trung tâm. Bên cạnh y là Giám Sát Trưởng, gương mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc bén quét một lượt khắp giảng đường, cùng với một số vị trưởng lão khác, tất cả đều mang vẻ mặt thâm trầm, ánh mắt ẩn chứa sự kỳ vọng và đánh giá. Phía dưới, trên bãi đất rộng lớn được lát đá xanh, chính là sàn đấu chính của Đại Bỉ, rộng rãi đủ để mười cặp đấu cùng lúc thi triển công pháp mà không ảnh hưởng lẫn nhau. Linh khí trong không khí trở nên đặc quánh, như thể cả Giảng Võ Đường đang hô hấp theo nhịp đập của sự kiện này.
Lâm Phong và Trần Hạo đứng trong khu vực chờ dành cho các đệ tử tham gia, nơi những ánh mắt dò xét, cạnh tranh và cả ngưỡng mộ đan xen. Lâm Phong, với trường bào xanh sẫm quen thuộc, dáng người thanh tú nhưng toát lên vẻ linh hoạt, bình tĩnh đến lạ. Đôi mắt đen láy của chàng lướt qua các gương mặt quen thuộc và xa lạ, thu trọn vào tâm trí những biểu cảm muôn màu muôn vẻ. Bên cạnh chàng, Trần Hạo, thân hình vạm vỡ, áo giáp nhẹ khoác trên người, ánh mắt hào hứng nhưng cũng không kém phần căng thẳng.
Một tiếng chuông đồng vang vọng, trầm hùng và uy nghiêm, cắt ngang mọi tiếng xì xào bàn tán. Toàn bộ Giảng Võ Đường lập tức rơi vào im lặng tuyệt đối.
Giám Sát Trưởng chậm rãi đứng dậy, giọng nói trầm ổn, uy nghiêm vang vọng khắp mọi ngóc ngách, được linh lực gia trì: "Kính thưa các vị trưởng lão, các vị khách quý, cùng toàn thể đệ tử Thanh Vân Tông! Đại Bỉ Thanh Vân, sự kiện trọng đại được mong chờ nhất trong năm, chính thức bắt đầu!"
Một tràng pháo tay vang dội, cùng những tiếng reo hò phấn khích như sấm rền.
Giám Sát Trưởng tiếp tục: "Vòng loại đầu tiên của Đại Bỉ năm nay sẽ là vòng tỷ thí tự do, chia làm nhiều đợt. Mục đích là để mỗi đệ tử có thể thể hiện thực lực chân chính của mình, phô diễn công pháp, kỹ năng chiến đấu. Các ngươi sẽ được phân cặp ngẫu nhiên. Chỉ có kẻ mạnh nhất mới có thể tiếp tục bước đi trên con đường tu tiên! Hãy thể hiện cho tông môn thấy tiềm năng của các ngươi!" Y dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đệ tử đang rực cháy ý chí chiến đấu. "Quy củ tông môn không thể bị phá vỡ! Ai phá hoại quy tắc, sẽ bị xử phạt nghiêm khắc!"
Trần Hạo khẽ huých tay Lâm Phong, thì thầm: "Phong ca, huynh thấy thế nào? Có vẻ ai cũng chuẩn bị kỹ lưỡng, linh lực dao động thật mạnh. Có mấy tên Trúc Cơ trung kỳ cũng tham gia nữa."
Lâm Phong mỉm cười nhẹ, đôi mắt tinh quái lóe lên: "Cứ xem đã, ai là hổ ai là mèo, lát nữa sẽ rõ. Đôi khi, mèo lại ẩn mình dưới lốt hổ, hoặc hổ lại giả vờ làm mèo để giăng bẫy." Chàng nói với giọng điệu nửa đùa nửa thật, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự sắc bén hiếm thấy. Trong lòng chàng, Đại Bỉ này không chỉ là một cuộc tranh tài, mà còn là một sân khấu để thăm dò, để phô diễn một phần thực lực, và cũng là để khẳng định vị thế. Chàng biết, Dương Thiên Minh và những kẻ khác đang dõi theo chàng, chờ đợi chàng sơ hở.
"Lâm Phong sư huynh nói rất đúng!" Một giọng nói trẻ con đầy ngưỡng mộ vang lên. Tiểu Cường, với khuôn mặt bầu bĩnh và nụ cười tươi tắn, đang đứng gần đó, hai mắt sáng rực nhìn Lâm Phong. "Huynh nhất định sẽ thắng thôi!"
Lâm Phong gật đầu đáp lại Tiểu Cường, rồi lại hướng mắt về sàn đấu. Tiếng chuông hiệu lại vang lên, và những cặp đấu đầu tiên được gọi tên. "Đệ tử Lý Kiệt và Đệ tử Vương Cương, thỉnh lên sàn đấu số một!"
Hai đệ tử nhanh chóng bước lên, cung kính hành lễ với trưởng lão giám sát rồi lao vào nhau. Kiếm khí vút bay, quyền ảnh giao thoa, linh lực bùng nổ, tạo nên những âm thanh chói tai và những luồng khí thế dữ dội. Mùi sắt từ binh khí va chạm, mùi đất bụi bị khuấy động, và mùi mồ hôi của những kẻ đang dốc sức chiến đấu tràn ngập không gian. Các đệ tử trên khán đài reo hò, cổ vũ không ngớt, tạo nên một bầu không khí càng thêm sôi động.
Lâm Phong quan sát tỉ mỉ từng chiêu thức, từng biến hóa của linh lực. Chàng không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn dùng thần thức quét qua, phân tích điểm mạnh yếu của từng loại công pháp, từng phong cách chiến đấu. "Các đệ tử nội môn Thanh Vân Tông quả nhiên không tầm thường," chàng thầm nghĩ. "Dù chỉ là vòng loại, nhưng ai cũng dốc hết sức mình. Ta cũng không thể quá khinh địch." Tuy nhiên, trong sâu thẳm, chàng vẫn cảm thấy một sự tự tin vững chắc. Huyễn Mặc Chi Đạo đã khắc sâu vào tâm trí chàng, cho chàng một tầm nhìn và sự thấu hiểu về linh lực mà không ai có thể sánh kịp. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chàng đã ngộ ra điều đó, và nó sẽ là kim chỉ nam cho mọi hành động của chàng.
Đợt thi đấu thứ nhất kết thúc, sau đó là đợt thứ hai, thứ ba... Các trận đấu diễn ra liên tục, có trận kịch tính, có trận một chiều. Từng cặp đấu nối tiếp nhau, người thắng ngẩng cao đầu, người thua tiếc nuối rời khỏi sàn. Thời gian trôi đi nhanh chóng. Giữa buổi sáng, tên của Lâm Phong cuối cùng cũng vang lên, như một lời triệu tập định mệnh.
***
"Đệ tử Lâm Phong và Đệ tử Hoàng Gia Bảo, thỉnh lên sàn đấu số ba!"
Tiếng gọi vừa dứt, toàn bộ Giảng Võ Đường như khựng lại một nhịp, rồi lại bùng nổ trong những tiếng xì xào bàn tán. Ánh mắt của hàng ngàn đệ tử đồng loạt đổ dồn về phía Lâm Phong. Chàng, với vẻ điềm tĩnh thường thấy, bước ra khỏi khu vực chờ. Dáng người cân đối, trường bào màu xanh sẫm phất phơ theo mỗi bước chân, toát lên vẻ phóng khoáng nhưng không kém phần uy nghi. Khuôn mặt thanh tú, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, đôi mắt đen láy sâu thẳm, chứa đựng sự thông minh sắc sảo.
Đối thủ của chàng, Hoàng Gia Bảo, là một đệ tử Trúc Cơ sơ kỳ khác, có vẻ ngoài khá hung hãn, thân hình vạm vỡ, đang cầm một thanh đại đao sáng loáng. Hắn ta nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy thách thức, có lẽ vì nghe danh chàng là "phế vật đột phá" hoặc đơn giản là muốn làm nền cho tên tuổi của mình.
"Đệ tử Lâm Phong, xin chỉ giáo!" Lâm Phong cung kính ôm quyền, lời nói khiêm tốn nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối.
Hoàng Gia Bảo cười khẩy: "Hừ, tiểu tử, ta nghe nói ngươi đột phá Trúc Cơ rất nhanh, nhưng tu vi Trúc Cơ sơ kỳ của ngươi ta đây sẽ cho ngươi thấy, không phải cứ nhanh là mạnh!" Hắn không đợi Lâm Phong đáp lại, linh lực trong đan điền lập tức bùng nổ, thanh đại đao trong tay hắn phát ra ánh sáng vàng rực, chém thẳng xuống Lâm Phong với một tiếng "Vù!" xé gió.
Một kiếm Đoạn Vạn Cổ! Mặc dù chưa thể đạt đến cảnh giới đó, nhưng khí thế của Hoàng Gia Bảo cũng không hề yếu.
Lâm Phong không vội vã. Chàng chỉ khẽ lắc đầu. "Quá thô bạo."
Trong khoảnh khắc đối thủ tưởng chừng đã chiếm được tiên cơ, Lâm Phong bỗng biến mất khỏi vị trí ban đầu. Thân pháp của chàng linh hoạt đến khó tin, không chút tiếng động, như một làn khói nhẹ nhàng lướt qua. Hoàng Gia Bảo chém hụt, lưỡi đao nặng nề cắm phập xuống sàn đấu, tạo ra một vết nứt sâu hoắm. Hắn còn chưa kịp định thần, Lâm Phong đã xuất hiện phía sau hắn, như một bóng ma.
Chàng không dùng kiếm, cũng không dùng bất kỳ pháp bảo nào. Chỉ là một chưởng nhẹ nhàng, tưởng chừng như không có chút lực nào, nhưng lại mang theo một luồng linh khí tinh thuần và cô đọng đến cực điểm, đánh thẳng vào lưng Hoàng Gia Bảo.
"Phụt!"
Hoàng Gia Bảo cảm thấy một luồng lực đạo mềm mại nhưng không thể chống đỡ, như có hàng ngàn mũi kim châm vào toàn thân, linh lực trong cơ thể hắn lập tức bị rối loạn. Hắn không kịp phát ra tiếng kêu, thân hình vạm vỡ loạng choạng, mất thăng bằng rồi văng ra khỏi sàn đấu, ngã lăn quay dưới chân một vị trưởng lão giám sát.
Trận đấu kết thúc chóng vánh, chỉ trong vài hơi thở.
Toàn bộ Giảng Võ Đường im lặng như tờ, rồi sau đó là một tiếng ồn ào bùng nổ, còn lớn hơn cả trước đó. "Cái gì?! Nhanh như vậy?!" "Hoàng Gia Bảo là Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong mà! Hắn còn chưa kịp phản ứng!" "Lâm Phong sư huynh lợi hại quá!"
Trần Hạo đứng dưới sàn đấu, hai mắt sáng rực, nắm chặt tay reo hò: "Tuyệt vời, Phong ca! Một chiêu định thắng bại!" Y cảm thấy tự hào khôn xiết về người huynh đệ của mình.
Tiểu Cường, với khuôn mặt bầu bĩnh, cũng nhảy cẫng lên sung sướng: "Đại sư huynh Lâm Phong thật lợi hại! Hoàng Gia Bảo còn chưa kịp ra đòn đã thua rồi!"
Trên khán đài, nơi Dương Thiên Minh và Lưu Minh đang ngồi, khuôn mặt Dương Thiên Minh đã tối sầm lại, đôi mắt rực lửa ghen ghét. Hắn siết chặt cây quạt ngọc trong tay, gân xanh nổi lên trên trán. "Hừ, chỉ là may mắn thôi. Tên tiểu tử này chắc chắn đã dùng tiểu xảo gì đó. Để xem hắn chống đỡ được bao lâu trong các trận đấu sau!" Hắn nói với giọng điệu đầy căm hờn, hàm răng nghiến ken két.
Lưu Minh bên cạnh hắn, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, vội vàng phụ họa: "Đúng vậy, sư huynh. Chắc chắn chỉ là tiểu xảo! Hoàng Gia Bảo sư huynh sơ ý thôi. Một phế vật như hắn, làm sao có thể có thực lực như vậy được!" Mặc dù miệng nói vậy, nhưng trong lòng Lưu Minh lại dâng lên một cảm giác kinh hãi. Hắn đã từng khinh thường Lâm Phong, nhưng giờ đây, chứng kiến sức mạnh này, hắn bắt đầu run sợ.
Lâm Phong không để tâm đến những lời bàn tán hay ánh mắt thù địch. Chàng chỉ cung kính cúi đầu với vị trưởng lão giám sát, rồi nhẹ nhàng bước xuống sàn đấu, trở về vị trí của mình, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.
Và rồi, liên tiếp các trận đấu, tên của Lâm Phong lại được xướng lên. Chàng đối mặt với nhiều loại đối thủ khác nhau, từ những đệ tử chuyên tu kiếm pháp, đến những người sử dụng quyền cước, hay thậm chí là pháp thuật hệ Hỏa, hệ Thủy. Nhưng bất kể đối thủ có mạnh mẽ hay xảo quyệt đến đâu, Lâm Phong vẫn giữ vững phong độ của mình. Chàng không hề lặp lại một chiêu thức nào, phô diễn sự đa dạng trong công pháp, từ thân pháp khó lường khiến đối thủ không thể chạm vào, đến kiếm chiêu sắc bén như ảo ảnh, rồi lại là những chưởng pháp mang theo linh lực ẩn chứa sức mạnh khó lường. Mỗi trận đấu, chàng đều kết thúc một cách nhanh gọn và đầy thuyết phục, không tốn quá nhiều linh lực, cũng không để lộ ra quá nhiều bí mật. Chàng như một con cá bơi lội trong nước, linh hoạt, tự tại, không gì có thể trói buộc.
Trong sâu thẳm tâm hồn, Lâm Phong hiểu rằng đây là lúc chàng cần phải phô diễn thực lực, nhưng cũng không thể quá mức. Huyễn Mặc Quyển vẫn là một bí mật, và chàng cần phải giữ lại nhiều lá bài tẩy cho những vòng đấu căng thẳng hơn, những đối thủ mạnh hơn. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," chàng thầm nhủ. "Muốn nghịch mệnh, trước hết phải đủ mạnh để không ai có thể xem thường. Nhưng mạnh không có nghĩa là phải phô trương tất cả."
Những chiến thắng liên tiếp của Lâm Phong đã khiến cả Giảng Võ Đường chấn động. Từ những đệ tử ngoại môn đến nội môn, ai nấy đều bàn tán xôn xao về chàng. Tên Lâm Phong, từ một cái tên bị coi thường, giờ đây đã trở thành một biểu tượng của sự trỗi dậy, của một thiên tài ẩn giật.
***
Khi tiếng chuông hiệu cuối cùng của vòng loại vang lên, báo hiệu buổi tỷ thí sáng đã kết thúc, toàn bộ Giảng Võ Đường như vỡ òa trong một làn sóng cảm xúc hỗn độn. Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về Lâm Phong, người vừa hoàn thành trận đấu cuối cùng của mình một cách hoàn hảo. Chàng đứng giữa sàn đấu, trường bào vẫn phẳng phiu, hơi thở đều đặn, không hề có dấu hiệu mệt mỏi hay hao tổn linh lực. Vẻ mặt thanh tú vẫn điềm tĩnh, đôi môi khẽ nhếch nụ cười nửa miệng quen thuộc.
"Trời ơi, Lâm Phong sư huynh mạnh quá!" Lý Mị Nhi, với dáng người yểu điệu và bộ đồ màu mè, reo lên phấn khích, quay sang thì thầm với một đám đệ tử nữ khác. "Hình như còn chưa dùng hết sức! Mấy chiêu đó, ta cảm giác như chàng chỉ đang dạo chơi thôi!"
"Hắn ta đúng là quái vật!" Một đệ tử nam khác, khuôn mặt tái mét vì kinh ngạc, lẩm bẩm. "Từ Luyện Khí đột phá Trúc Cơ chưa bao lâu mà đã mạnh đến vậy! Ta nghe nói hắn chỉ mới đột phá được vài tháng!"
"Đúng vậy, ta cũng nghe nói. Tốc độ tu luyện này... thật không thể tin nổi!" Một đệ tử khác tiếp lời. "Chẳng lẽ hắn có huyết mạch đặc biệt gì ư? Hay là được kỳ ngộ gì đó?"
Những lời bàn tán xôn xao, những ánh mắt kinh ngạc, ngưỡng mộ, và cả ghen tỵ, đều tập trung vào Lâm Phong. Chàng trở thành tâm điểm của sự chú ý, một hiện tượng lạ lùng trong Đại Bỉ năm nay.
Trên đài cao, Lý Nguyên Hạo, với nụ cười hiền từ, khẽ vuốt chòm râu bạc. "Tiểu tử này, quả nhiên không làm lão phu thất vọng." Y nói với Giám Sát Trưởng bên cạnh, ánh mắt ẩn chứa sự hài lòng sâu sắc. "Thực lực của hắn còn sâu không lường được. Thanh Vân Tông chúng ta có được nhân tài như vậy, đúng là phúc khí."
Giám Sát Trưởng gật đầu đồng tình, đôi mắt sắc bén cũng ánh lên vẻ tán thưởng hiếm có. "Đúng vậy, trưởng lão. Hắn không chỉ mạnh, mà còn rất thông minh. Các chiêu thức của hắn tuy đơn giản, nhưng lại vô cùng tinh diệu, nắm bắt điểm yếu của đối thủ chỉ trong nháy mắt. Phán đoán và phản ứng đều nhanh nhạy hơn người."
Không xa đó, Tuyết Dao, nàng tiên tử với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy. Nàng khoác trên mình y phục màu trắng tinh khôi, thêu hoa văn tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí và cao quý. Nhưng đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng của nàng, giờ đây lại ánh lên một tia sáng kỳ lạ khi nhìn về phía Lâm Phong. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên một đường cong gần như không thể nhận ra. Trong nội tâm nàng, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: *'Hắn... vẫn còn ẩn giấu quá nhiều. Những chiêu thức đó, rõ ràng là được kiểm soát một cách khéo léo để không bộc lộ hết sức mạnh thật sự. Hắn không phải chỉ đơn thuần là một thiên tài, mà còn là một kẻ rất thâm sâu... Ta càng lúc càng không thể nhìn thấu hắn.'* Một cảm giác tò mò và hứng thú mãnh liệt dâng lên trong lòng Tuyết Dao, phá vỡ vẻ băng giá thường ngày của nàng.
Ở một góc khác trên khán đài, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược. Dương Thiên Minh, khuôn mặt tuấn tú giờ đây vặn vẹo trong sự tức giận và ghen ghét tột độ, hai tay siết chặt thành quyền. Hắn nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy sát khí, như muốn ăn tươi nuốt sống chàng. "Hừ, tên tiểu tử này dám phô trương thực lực như vậy! Hắn nghĩ hắn là ai chứ? Một phàm nhân như ngươi mà dám... dám làm ta mất mặt!" Hắn nghiến răng ken két, thì thầm với Lưu Minh đang run rẩy bên cạnh. "Lưu Minh, ngươi có thấy không? Hắn đang cố tình trêu ngươi ta! Ta sẽ khiến hắn phải trả giá!"
Lưu Minh, gương mặt thư sinh tái mét, ánh mắt ti tiện giờ đây tràn ngập sự sợ hãi xen lẫn căm ghét. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng một kẻ bị coi là phế vật như Lâm Phong lại có thể mạnh đến mức này. "Sư huynh... chúng ta... chúng ta phải làm sao đây?" Hắn lắp bắp, trong lòng đã bắt đầu nảy sinh ý định lùi bước, nhưng lại không dám trái lời Dương Thiên Minh.
Lâm Phong không để tâm đến những âm mưu đang được nung nấu sau lưng mình. Chàng chỉ khẽ gật đầu đáp lại những ánh mắt ngưỡng mộ và tò mò, rồi quay về chỗ Trần Hạo, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh như không có gì.
"Phong ca, huynh lợi hại quá!" Trần Hạo vỗ vai Lâm Phong, hào hứng. "Chỉ một chiêu đã khiến đối thủ bay ra ngoài! Thật không hổ danh là huynh đệ của ta!"
Lâm Phong mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai Trần Hạo. "Ngươi cũng không tệ. Các trận đấu tiếp theo của ngươi cũng rất tốt." Chàng biết, Trần Hạo cũng đã thể hiện tốt trong các trận đấu của mình, tuy không hoa mỹ như chàng, nhưng cũng đủ để vượt qua vòng loại.
"Đại sư huynh Lâm Phong!" Tiểu Cường chạy đến, khuôn mặt bầu bĩnh rạng rỡ. "Huynh thật sự là thần tượng của đệ!"
Lâm Phong cười tủm tỉm, xoa đầu Tiểu Cường. "Cứ cố gắng tu luyện, rồi ngươi cũng sẽ mạnh như ta thôi."
Giữa tiếng reo hò, tiếng bàn tán và những ánh mắt phức tạp, Lâm Phong cùng Trần Hạo lặng lẽ rời khỏi Giảng Võ Đường. Chàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời trong xanh, hít một hơi thật sâu. Các vòng loại đã kết thúc, và chàng đã hoàn thành mục tiêu của mình: gây ấn tượng, khẳng định thực lực, nhưng vẫn giữ lại những bí mật. Chàng biết, những gì đang chờ đợi phía trước sẽ còn căng thẳng và nguy hiểm hơn rất nhiều. Dương Thiên Minh sẽ không bỏ qua cho chàng. Các trưởng lão sẽ bắt đầu chú ý nhiều hơn đến chàng. Và cả Tuyết Dao... mối quan hệ của họ sẽ phát triển như thế nào?
"Đại Bỉ Thanh Vân, ta đã sẵn sàng cho những gì tiếp theo." Lâm Phong thầm nhủ. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Con đường của ta, sẽ do ta tự mình định đoạt!" Chàng bước đi với một khí thế kiên định, tựa như một chiến thần vừa trở về từ chiến trường, sẵn sàng cho những thử thách lớn lao hơn đang đợi chờ ở phía trước.