Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 104

Đỉnh Phong Chấn Động: Quán Quân Đại Bỉ, Thiên Tài Đột Phá

4045 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger chương 103 bằng cách tiết lộ đối thủ chung kết của Lâm Phong là Dương Thiên Minh.,Khắc họa trận chung kết Đại Bỉ Thanh Vân cam go, kịch tính, đẩy cao trào xung đột giữa Lâm Phong và Dương Thiên Minh lên đỉnh điểm.,Cho Lâm Phong đột phá cảnh giới (Trúc Cơ trung kỳ hoặc hậu kỳ) ngay giữa trận chiến, gây chấn động toàn tông môn.,Lâm Phong chiến thắng Dương Thiên Minh một cách thuyết phục, giành ngôi vị quán quân Đại Bỉ, khẳng định vị thế và tài năng vượt trội.,Làm sâu sắc thêm sự đố kỵ và thù hận của Dương Thiên Minh, đồng thời củng cố mối quan tâm của Tuyết Dao và sự công nhận của Lý Nguyên Hạo.,Tạo tiền đề cho các sự kiện lớn hơn ngoài tông môn, phù hợp với giai đoạn 'climax' của Arc 2 và chuẩn bị cho Arc tiếp theo.
Nhân vật: Lâm Phong, Dương Thiên Minh, Tuyết Dao, Lý Nguyên Hạo, Trần Hạo, Lưu Minh, Giám Sát Trưởng, Tiểu Cường, Lý Mị Nhi, Các đệ tử khác
Mood: Triumphant, dramatic, intense, with underlying tension and anticipation for future events.
Kết chương: [object Object]

**CHƯƠNG 104: Đỉnh Phong Chấn Động: Quán Quân Đại Bỉ, Thiên Tài Đột Phá**

Sau trận bán kết kịch tính, không khí tại Thanh Vân Tông không những không hạ nhiệt mà còn bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Tin tức về chiến thắng khó tin của Lâm Phong trước Mộ Dung Vũ, một thiên tài ẩn mình của tông môn, lan truyền như gió lốc, thổi bùng lên những cuộc tranh luận không ngớt về thực lực và thân thế bí ẩn của chàng thanh niên xuất thân phàm nhân. Đêm đó, cả Giảng Võ Đường tĩnh mịch thường ngày lại vang vọng tiếng thì thầm, bàn tán xôn xao của các đệ tử, tựa như một đàn ong vỡ tổ, cho đến tận khuya mới dần lắng xuống.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua tầng mây, nhuộm vàng đỉnh Thanh Vân, Giảng Võ Đường đã chật kín người. Hàng ngàn đệ tử từ khắp các đỉnh núi đổ về, chen chúc nhau tìm một chỗ đứng, ánh mắt lấp lánh sự mong chờ và hiếu kỳ. Trên khán đài cao, các vị trưởng lão và khách quý cũng đã tề tựu đông đủ, gương mặt ai nấy đều mang vẻ nghiêm nghị pha lẫn sự háo hức khó che giấu. Bầu không khí căng như dây đàn, chỉ chờ một tiếng hiệu là sẽ bùng nổ. Mùi gỗ lâu năm của Giảng Võ Đường quyện với mùi hương thanh đạm của linh thảo, thoang thoảng trong không khí một sự trang nghiêm cố hữu, nhưng giờ đây lại bị xua tan bởi nhiệt huyết sục sôi của hàng vạn con tim.

Giám Sát Trưởng, vị trưởng lão đạo mạo với gương mặt nghiêm nghị và đôi mắt sắc bén, bước ra giữa đài tỷ võ. Ông vận trên mình bộ đạo bào đen tuyền, phất tay áo, một luồng linh lực nhẹ nhàng bao trùm toàn bộ không gian, khiến tiếng ồn ào lập tức dịu xuống. Sự uy nghiêm của ông là không thể nghi ngờ. Ông quét ánh mắt qua đám đông, dừng lại một chút ở khu vực dành cho khách quý, nơi có những bóng hình quyền quý của các thế lực tu chân lân cận, rồi lại chuyển đến hàng ghế trưởng lão, nơi Lý Nguyên Hạo đang trầm ngâm vuốt chòm râu bạc.

"Kính thưa các vị trưởng lão, các vị khách quý, cùng toàn thể đệ tử Thanh Vân Tông!" Giọng nói của Giám Sát Trưởng, tuy không quá lớn, nhưng lại vang vọng rõ ràng đến từng ngóc ngách của Giảng Võ Đường, tựa như tiếng chuông chùa buổi sớm. "Sau những vòng đấu cam go và kịch tính, Đại Bỉ Thanh Vân năm nay đã đi đến hồi kết. Chúng ta sẽ chứng kiến trận chung kết, nơi hai đệ tử xuất sắc nhất sẽ tranh tài để giành lấy vinh quang tối cao!"

Một làn sóng xôn xao nhỏ lại dâng lên, rồi nhanh chóng bị Giám Sát Trưởng trấn áp bằng một ánh mắt sắc lạnh. "Trận chung kết Đại Bỉ Thanh Vân, giữa đệ tử Lâm Phong và đệ tử Dương Thiên Minh! Hai vị, chuẩn bị!"

Ngay khi tên hai người được xướng lên, toàn bộ Giảng Võ Đường như vỡ òa. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay, tiếng bàn tán ầm ĩ hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng cuồng nhiệt. Khác với sự bất ngờ khi Lâm Phong đánh bại Mộ Dung Vũ, lần này, mọi ánh mắt đều tập trung vào hai nhân vật chính.

Dương Thiên Minh là người đầu tiên bước lên đài. Hắn mặc một bộ áo gấm lụa là màu xanh ngọc bích, thêu hình mây trôi tinh xảo, toát lên vẻ cao quý và ngạo mạn của một đệ tử gia tộc lớn. Gương mặt tuấn tú của hắn giờ đây được tô điểm thêm vẻ tự tin thái quá, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh miệt. Trong tay hắn là một cây quạt ngọc tinh xảo, nhẹ nhàng phe phẩy, cử chỉ ung dung tự tại, như thể hắn đã nắm chắc phần thắng trong tay. Khi ánh mắt hắn lướt qua đám đông, chạm đến ánh mắt của Lưu Minh – kẻ đang đứng run rẩy phía sau, ánh mắt hắn lóe lên vẻ hăm dọa, như muốn nhắc nhở kẻ tùy tùng phải giữ vững niềm tin.

"Lâm Phong, ta sẽ cho ngươi biết đâu là khoảng cách thực sự giữa thiên tài và một kẻ may mắn." Dương Thiên Minh không che giấu vẻ kiêu ngạo, giọng nói vang vọng khắp đài tỷ võ, như muốn mọi người đều nghe thấy lời tuyên bố của hắn. Hắn tin chắc rằng, sau bao nỗ lực chuẩn bị, sau khi đã tìm hiểu kỹ càng về Lâm Phong, hắn sẽ không bao giờ mắc lại sai lầm như Mộ Dung Vũ. Hắn đã chuẩn bị một kế hoạch hoàn hảo để nghiền nát Lâm Phong, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần, để mọi người đều thấy rõ ai mới là thiên tài thực sự của Thanh Vân Tông.

Theo sau đó, Lâm Phong bước lên đài. Chàng vận một bộ trường bào màu xanh sẫm giản dị, không hoa văn cầu kỳ, nhưng lại toát lên một vẻ phóng khoáng, tự tại đến lạ. Dáng người cao ráo, cân đối, bước đi vững chãi, không nhanh không chậm, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng. Khuôn mặt thanh tú của chàng vẫn thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, đôi mắt đen láy sâu thẳm, lúc ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, lúc lại ánh lên vẻ hài hước, nghịch ngợm, nhưng hôm nay, chúng lại ánh lên sự điềm tĩnh và quyết tâm hiếm thấy. Chàng không hề bị lời khiêu khích của Dương Thiên Minh làm động lòng, chỉ khẽ nhún vai, đáp lại bằng một giọng điệu dí dỏm quen thuộc:

"Ồ? Vậy thì ta rất mong chờ được 'học hỏi' đây, Dương sư huynh. Chỉ mong sư huynh đừng 'truyền dạy' quá nhiều, kẻo đệ tử đây lại không kham nổi mà ngộ ra chân lý quá sớm thì lại làm mất vui."

Lời nói của Lâm Phong khiến một vài đệ tử bật cười khúc khích, nhưng cũng khiến sắc mặt Dương Thiên Minh càng thêm khó coi. Hắn hừ lạnh một tiếng, không thèm đôi co thêm. Hắn đã quyết định, sẽ dùng hành động để chứng minh lời nói của mình.

Giám Sát Trưởng không nói thêm lời nào, chỉ phất tay một cái. Lập tức, một màn linh khí mỏng manh nhưng kiên cố hiện lên, bao phủ toàn bộ đài tỷ võ, tách biệt hoàn toàn không gian bên trong với bên ngoài. Âm thanh hò reo bên ngoài lập tức bị chặn lại, chỉ còn tiếng gió nhẹ phảng phất. Đây là dấu hiệu cho biết, trận chiến sinh tử sắp bắt đầu. Cả hai đối thủ đều đã vào vị trí, ánh mắt giao nhau, tóe ra những tia lửa vô hình.

***

Khi Giám Sát Trưởng vừa hạ tay xuống, một tiếng "Keng!" vang dội, Giảng Võ Đường lại chìm vào sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc, tiếng tim đập thình thịch của hàng vạn người. Trận chiến bùng nổ.

Dương Thiên Minh không hề giữ lại chút sức lực nào. Ngay lập tức, hắn rút ra thanh kiếm ngọc xanh biếc mang theo phong thái thanh nhã nhưng ẩn chứa sát khí kinh người. "Thanh Phong Kiếm Quyết! Liệt Địa Trảm!" Hắn gào lên, linh lực Trúc Cơ trung kỳ cuồn cuộn trào ra, biến thành một luồng kiếm khí sắc bén như lưỡi đao, xé gió lao thẳng về phía Lâm Phong. Kiếm chiêu của hắn tựa như một cơn lốc xoáy màu xanh, mang theo sức mạnh đủ để chém nát đá tảng, uy lực kinh người. Đồng thời, hắn vung tay, chiếc quạt ngọc trong tay hắn lập tức biến thành một chiếc chuông nhỏ bằng đồng xanh cổ kính, lơ lửng trên đầu, phát ra từng đợt âm ba vô hình, nhiễu loạn không gian xung quanh Lâm Phong, khiến chàng cảm thấy đầu óc choáng váng, linh lực trong cơ thể có chút bất ổn. Đây chính là pháp bảo hộ thân cùng công kích tâm thần của hắn, đã được chuẩn bị kỹ lưỡng để đối phó với Lâm Phong.

Lâm Phong không hề hoảng loạn. Chàng đã sớm đoán được Dương Thiên Minh sẽ không từ thủ đoạn. Đôi mắt đen láy của chàng lóe lên một tia sáng tinh quái. "Ồ, sư huynh chơi lớn vậy sao? E rằng đệ tử đây không có pháp bảo xịn xò để đối phó." Chàng khẽ cười, chân điểm nhẹ, thân pháp linh hoạt như chim én lượn, né tránh luồng kiếm khí sắc bén của Dương Thiên Minh một cách hiểm hóc. Tuy vậy, những đợt âm ba từ chiếc chuông nhỏ vẫn không ngừng tấn công, khiến linh lực của chàng trong đan điền rung động dữ dội.

"Hừ! Lời lẽ sắc bén thì để đánh thắng ta sao?" Dương Thiên Minh cười khẩy, hắn dồn dập tấn công, kiếm chiêu càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh, không cho Lâm Phong có cơ hội thở. Kiếm ảnh chằng chịt, biến ảo khôn lường, tựa như hàng trăm thanh kiếm đồng thời xuất hiện, bao vây Lâm Phong trong một trận đồ kiếm khí dày đặc. "Tử Điện Kiếm Ảnh! Trảm!"

Lâm Phong liên tục né tránh, chàng nhận ra, Dương Thiên Minh không chỉ mạnh hơn Mộ Dung Vũ mà còn có kinh nghiệm chiến đấu phong phú hơn. Hắn biết cách dồn ép đối thủ, không cho đối thủ có cơ hội phản kháng. Mỗi bước chân của Lâm Phong đều tính toán kỹ lưỡng, mỗi lần né tránh đều là một màn biểu diễn của sự linh hoạt và mưu trí. Chàng không vội vàng phản công, mà âm thầm vận chuyển Huyễn Mặc Quyển trong thức hải, hấp thu linh khí xung quanh, điều hòa linh lực đang bị nhiễu loạn bởi âm ba pháp bảo của Dương Thiên Minh.

"Chỉ biết trốn tránh thôi sao? Cái thứ phế vật!" Dương Thiên Minh gào lên, khuôn mặt đã hơi biến dạng vì tức giận. Hắn tung ra một chiêu thức cực mạnh, kiếm khí hóa thành một con mãng xà xanh biếc khổng lồ, há cái miệng rộng ngoác, lao đến nuốt chửng Lâm Phong. "Thanh Mãng Thôn Nguyệt!"

Lâm Phong biết, đây là đòn chí mạng. Chàng không thể né tránh hoàn toàn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, chàng khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ: *'Xem ra, không thể giữ lại được nữa rồi. Đúng là 'Thiên Đạo Vô Tình', luôn đẩy con người vào đường cùng. Nhưng 'Nhân Đạo Hữu Tình', ta sẽ tự mình tạo ra con đường sống!'*

Một luồng sức mạnh bí ẩn từ sâu bên trong cơ thể Lâm Phong bỗng bùng nổ. Huyễn Mặc Quyển trong thức hải tự động vận chuyển với tốc độ kinh hoàng, như một cái hố đen nuốt chửng mọi thứ. Linh khí trong Giảng Võ Đường vốn dĩ đã nồng đậm, giờ đây bị một lực lượng vô hình kéo về phía Lâm Phong. Cả đài tỷ võ rung chuyển dữ dội, những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên màn linh khí bảo vệ. Từ cơ thể Lâm Phong, một luồng ánh sáng ngũ sắc chói lọi bùng lên, xuyên phá lớp trường bào, bao phủ toàn thân chàng.

"Cái gì!?" Dương Thiên Minh kinh hãi kêu lên, ánh mắt hắn mở to, hoàn toàn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Con mãng xà kiếm khí của hắn, vừa chạm vào luồng sáng ngũ sắc, lập tức tan biến như bọt biển. Hắn cảm thấy một luồng áp lực kinh khủng đè nặng lên người, khiến hắn lảo đảo lùi lại mấy bước.

"Trời ơi! Hắn... hắn đột phá rồi!" Tiếng hô hoán kinh ngạc từ khán đài vang lên, xuyên qua cả lớp màn linh khí bảo vệ, vọng vào tai mọi người. Các đệ tử, trưởng lão, khách quý, tất cả đều đứng bật dậy, ánh mắt dán chặt vào Lâm Phong.

Lý Nguyên Hạo, chòm râu bạc khẽ run lên, đôi mắt thâm thúy của ông giờ đây tràn ngập sự kinh ngạc tột độ. "Giữa trận chiến mà đột phá? Hơn nữa, lại là từ Trúc Cơ sơ kỳ lên Trúc Cơ trung kỳ... trong nháy mắt! Đây... đây là tiềm năng gì chứ?" Ông khẽ lẩm bẩm, nụ cười trên môi đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt đầy suy tư. "Chẳng lẽ, hắn thật sự có liên quan đến 'Thiên Mệnh Chi Tử Giáng Sinh' trong truyền thuyết?"

Tuyết Dao, nàng mỹ nhân băng giá, đôi mắt phượng dài của nàng giờ đây cũng không thể giữ được vẻ lạnh lùng thường thấy. Một tia chấn động sâu sắc hiện rõ trong đáy mắt. Nàng cảm thấy một luồng linh lực hùng hậu, mạnh mẽ hơn gấp bội từ Lâm Phong trào ra, không chỉ là sự tăng trưởng cảnh giới đơn thuần, mà còn là một sự lột xác về bản chất. *'Hắn... hắn thật sự đã đột phá! Hơn nữa, loại linh lực này... nó thật đặc biệt, có chút quen thuộc, nhưng lại vô cùng khác lạ. Giống như... dung hợp vạn vật! Bí ẩn của hắn, rốt cuộc là gì?'*

Lâm Phong đứng vững trên đài tỷ võ, toàn thân chìm trong ánh sáng ngũ sắc. Linh khí cuồn cuộn từ đất trời, từ tứ phía, không ngừng dũng mãnh trào vào đan điền của chàng, cảm giác mạnh mẽ chưa từng có khiến chàng như muốn rống lên một tiếng. Chàng cảm thấy mọi tế bào trong cơ thể đều đang reo vang, linh lực trong đan điền dồi dào gấp bội, lưu chuyển thông suốt. Huyễn Mặc Quyển trong thức hải đã hoàn thành chu kỳ vận chuyển, trở lại trạng thái bình thường, nhưng giờ đây, nó mang theo một luồng khí tức cổ xưa, thâm thúy hơn rất nhiều.

Chàng mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên một tia sáng rực rỡ, tựa như có cả vạn tinh tú đang nhảy múa trong đó. Nụ cười nửa miệng vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó không còn vẻ tinh quái đơn thuần, mà ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối, một khí phách vương giả.

"Dương sư huynh, ta đã 'học hỏi' đủ rồi." Giọng nói của Lâm Phong vang lên, trầm ấm và mạnh mẽ hơn nhiều. Chàng chậm rãi giơ tay, một luồng linh lực ngũ sắc lượn lờ trên đầu ngón tay. "Giờ thì, đến lượt đệ tử đây 'thể hiện' một chút vậy."

Dương Thiên Minh mặt cắt không còn một giọt máu, sự kiêu ngạo ban đầu đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự hoảng sợ tột độ. Hắn không ngờ, Lâm Phong lại có thể đột phá giữa trận chiến, hơn nữa lại là một bước nhảy vọt như vậy! Hắn cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên tinh thần, khiến hắn gần như không thể thở. Hắn nghiến răng, cố gắng gượng dậy, vung kiếm. "Ngươi... ngươi đừng hòng! Thanh Phong Vạn Kiếm Quy Tông!" Hắn dồn toàn bộ linh lực còn lại vào thanh kiếm, tạo thành hàng ngàn mũi kiếm khí nhỏ, lao về phía Lâm Phong như một đàn châu chấu hung hãn.

Lâm Phong chỉ khẽ lắc đầu. "Quá chậm." Chàng phất tay áo, không dùng kiếm, không dùng bất kỳ pháp bảo nào. Một luồng linh lực ngũ sắc khổng lồ từ lòng bàn tay chàng bùng nổ, hóa thành một đạo chưởng ấn khổng lồ, mang theo uy lực long trời lở đất, trực tiếp đè bẹp Vạn Kiếm Quy Tông của Dương Thiên Minh.

"Cái gì!?" Dương Thiên Minh gào lên một tiếng thảm thiết. Chưởng ấn ngũ sắc không chỉ đánh tan kiếm chiêu của hắn, mà còn giáng thẳng vào chiếc chuông nhỏ pháp bảo trên đầu hắn. "Keng!" Chiếc chuông phát ra một tiếng kêu đau đớn, ánh sáng chợt lóe rồi tắt ngúm, rơi xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh. Pháp bảo bị hủy, Dương Thiên Minh lập tức bị phản phệ, linh lực trong cơ thể hỗn loạn, hắn phun ra một ngụm máu tươi, thân thể loạng choạng như cây đổ.

Lâm Phong không dừng lại. Chàng khẽ nhếch môi, ánh mắt kiên định. "Kết thúc rồi, Dương sư huynh." Chàng vận dụng Huyễn Mặc Quyển, một đạo linh lực màu mực sẫm nhưng lại ẩn chứa ánh sáng lấp lánh như tinh tú từ lòng bàn tay chàng phóng ra, nhanh như chớp, không cho Dương Thiên Minh kịp phản ứng.

Dương Thiên Minh chỉ kịp mở to mắt, nhìn luồng linh lực đó xuyên qua lớp hộ thể của hắn, không gây ra bất kỳ thương tích vật lý nào, nhưng lại khiến linh lực trong đan điền hắn hoàn toàn đình trệ. Hắn cảm thấy toàn thân mềm nhũn, ngã quỵ xuống sàn đấu, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng và nhục nhã tột cùng. Hắn đã thua. Thua một cách thảm hại, thua một kẻ mà hắn luôn coi thường là phàm nhân, thua ngay cả khi hắn đã vận dụng toàn bộ thực lực và pháp bảo.

***

Giảng Võ Đường chìm trong sự im lặng kéo dài. Tất cả mọi người, từ đệ tử cho đến trưởng lão, khách quý, đều như bị hóa đá, không ai thốt lên lời. Ánh mắt của họ dán chặt vào Dương Thiên Minh đang nằm bất động trên sàn đấu, và sau đó là Lâm Phong, người đang đứng thẳng, dù hơi thở có chút dốc nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự kiên nghị và chiến thắng. Mùi ozone nhè nhẹ từ linh lực va chạm vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi máu tươi phảng phất từ Dương Thiên Minh, tạo nên một cảm giác vừa kịch tính vừa cay đắng.

Giám Sát Trưởng, sau một khoảnh khắc kinh ngạc tột độ, cuối cùng cũng hoàn hồn. Ông hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ nghiêm nghị thường thấy, nhưng đôi mắt sắc bén của ông vẫn không giấu được sự chấn động sâu sắc. Ông bước lên đài, ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn Dương Thiên Minh đang nằm đó.

"Ta tuyên bố..." Giọng nói của Giám Sát Trưởng vang vọng khắp Giảng Võ Đường, dõng dạc và trang trọng. "Quán quân Đại Bỉ Thanh Vân năm nay... chính là đệ tử Lâm Phong!"

Ngay lập tức, Giảng Võ Đường như vỡ òa. Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay, tiếng hò hét vang vọng khắp nơi, tựa như sấm rền giữa trời quang. Hàng ngàn đệ tử đứng dậy, vung tay lên không trung, hò reo tên Lâm Phong.

"Lâm huynh đệ vô địch! Lâm huynh đệ muôn năm!" Trần Hạo, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, gương mặt cương nghị, giờ đây vỡ òa trong niềm vui sướng. Hắn nhảy cẫng lên, hai tay nắm chặt, hét lớn đến khản cả giọng, khuôn mặt rám nắng đỏ bừng vì phấn khích. Hắn chưa bao giờ tự hào về một người bạn đến thế.

Tiểu Cường, cậu đệ tử nhỏ con, khuôn mặt bầu bĩnh, cũng hò reo theo, nụ cười tươi tắn nở rộ. "Đại sư huynh Lâm Phong thật lợi hại! Vô địch rồi!"

Lý Mị Nhi, cô đệ tử xinh đẹp, dáng người yểu điệu, thích mặc đồ màu mè, cũng không giấu nổi sự kinh ngạc và hứng thú. "Nghe nói Lâm Phong sư huynh lại làm chấn động rồi! Thật là... quá bất ngờ!" Nàng che miệng cười khúc khích, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ.

Ở một góc khán đài VIP, Tuyết Dao khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nàng sở hữu vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, nhưng lúc này, một tia hồng nhạt thoáng qua đôi má nàng. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng của nàng, giờ đây lại ẩn chứa một tia sáng phức tạp, vừa có sự nhẹ nhõm, vừa có sự kinh ngạc, và cả một sự quan tâm sâu sắc hơn. Nàng khẽ lẩm bẩm, chỉ mình nàng nghe thấy: "Ngươi... quả nhiên không bao giờ làm ta thất vọng." Nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng lại tự hỏi, liệu chàng có đang bước đi trên một con đường quá nguy hiểm, với những bí mật mà ngay cả nàng cũng không thể chạm tới?

Lý Nguyên Hạo, vị trưởng lão với râu tóc điểm bạc, gương mặt hiền từ, mỉm cười tán thưởng. Ông vuốt chòm râu, ánh mắt thâm thúy lóe lên một tia sáng kỳ lạ. "Thiên tài như ngươi không nên bị mai một." Ông thầm nhủ, đã đến lúc ông phải hành động, không thể để một hạt giống tốt như Lâm Phong bị chôn vùi trong tông môn nhỏ bé này. Tiềm năng của Lâm Phong, đặc biệt là khả năng đột phá giữa trận chiến và loại linh lực đặc biệt của chàng, đã vượt xa những gì ông từng biết, có thể đó là chìa khóa để đối phó với Ma giáo Huyết Ảnh đang rục rịch.

Trong khi đó, Dương Thiên Minh được Lưu Minh, kẻ đi theo hắn với gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, dìu đi. Lưu Minh run rẩy, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi xen lẫn bất mãn, nhưng hắn không dám nói một lời nào. Dương Thiên Minh, dù đã bị đánh bại thảm hại, vẫn cố gắng ngoảnh đầu lại, ánh mắt tràn ngập sự thù hận tột cùng, ghim chặt vào Lâm Phong. Hắn nghiến răng ken két, giọng nói khàn đặc như ma quỷ: "Lâm Phong! Ân oán hôm nay, ta nhất định sẽ không quên! Ngươi chờ đó, ta sẽ khiến ngươi phải trả giá gấp trăm lần!" Hắn biết, thất bại này không chỉ là mất mặt, mà còn là một đòn giáng mạnh vào danh dự và địa vị của hắn trong gia tộc. Hắn sẽ không để yên.

Lâm Phong khẽ cúi đầu nhận lời chúc mừng từ Giám Sát Trưởng, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Chàng không hề để tâm đến lời hăm dọa của Dương Thiên Minh. Chàng biết, con đường tu tiên không thể thiếu chông gai, và những kẻ ghen ghét thì luôn tồn tại. Chàng khẽ liếc mắt về phía Lý Nguyên Hạo và Tuyết Dao, nơi chàng cảm nhận được những ánh mắt quan tâm đặc biệt.

Chiến thắng này đã nâng cao vị thế của Lâm Phong lên một tầm cao mới trong Thanh Vân Tông, biến chàng từ một đệ tử bị coi thường thành một thiên tài chói sáng, thậm chí còn là quán quân Đại Bỉ. Nhưng đồng thời, nó cũng khiến chàng trở thành mục tiêu của nhiều ánh mắt dòm ngó, cả thiện ý lẫn ác ý. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn nhiều phong ba bão táp, nhiều bí mật cần được vén màn, và nhiều thử thách đang chờ đợi.

Chàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh biếc, hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh lực dồi dào trong cơ thể, và thầm nhủ: *'Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!'* Chàng đã sẵn sàng bước ra khỏi Thanh Vân Tông, đối mặt với thế giới tu chân rộng lớn hơn, và khám phá bí ẩn về thân thế của chính mình. Con đường của chàng, sẽ do chàng tự mình định đoạt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ