"Quán quân Đại Bỉ Thanh Vân năm nay... chính là đệ tử Lâm Phong!"
Lời tuyên bố hùng hồn của Giám Sát Trưởng vang vọng khắp Giảng Võ Đường, xé tan mọi sự kìm nén. Ngay lập tức, không gian rộng lớn được xây bằng những khối đá xám vĩ đại và gỗ đàn hương cổ kính như nổ tung. Tiếng reo hò dậy sóng, cuồn cuộn như thủy triều dâng, nhấn chìm mọi âm thanh khác. Hàng ngàn đệ tử đứng bật dậy, vung cao hai tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay vì phấn khích, tên "Lâm Phong!" được hô vang không ngừng, tựa như một cơn bão táp quét qua. Trên trần cao, những ngọn đèn lồng pha lê khổng lồ lung linh, phản chiếu ánh sáng rực rỡ xuống những gương mặt hân hoan, biến Giảng Võ Đường thành một biển người náo nhiệt chưa từng có. Mùi hương trầm thoang thoảng, vốn mang lại cảm giác trang nghiêm, giờ đây lại hòa lẫn với mùi mồ hôi và sự phấn khích của đám đông, tạo nên một bầu không khí cuồng nhiệt chưa từng thấy.
Lâm Phong đứng giữa vô vàn ánh mắt ngưỡng mộ, cảm nhận linh lực đang cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong đan điền. Sự đột phá cảnh giới giữa trận chiến đã giúp chàng không chỉ chiến thắng mà còn củng cố vững chắc nền tảng tu luyện của mình. Nghe thấy tiếng reo hò tán thưởng, chàng khẽ cong môi, nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực xuất hiện. Trong sâu thẳm, chàng biết đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường tu tiên còn dài, và chàng sẽ không bao giờ dừng lại.
"Lâm huynh đệ vô địch! Lâm huynh đệ muôn năm!" Trần Hạo, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, gương mặt cương nghị, giờ đây vỡ òa trong niềm vui sướng không thể kìm nén. Hắn nhảy cẫng lên, hai tay nắm chặt như muốn vỡ tung, hét lớn đến khản cả giọng, khuôn mặt rám nắng đỏ bừng vì phấn khích. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, nhưng đôi mắt hắn rạng rỡ như ánh sao. Hắn chưa bao giờ tự hào về một người bạn, một huynh đệ đến thế. Tiếng reo hò của Trần Hạo hòa lẫn vào dòng người, nhưng mỗi chữ hắn thốt ra đều mang nặng tình nghĩa huynh đệ. Hắn biết, Lâm Phong xứng đáng với tất cả những vinh quang này, và hơn thế nữa.
Tiểu Cường, cậu đệ tử nhỏ con, khuôn mặt bầu bĩnh, cũng hò reo theo, nụ cười tươi tắn nở rộ trên môi, để lộ hai chiếc răng khểnh đáng yêu. "Đại sư huynh Lâm Phong thật lợi hại! Vô địch rồi!" Cậu nhóc nhảy tưng tưng, cố gắng vươn cao người để nhìn rõ Lâm Phong đang đứng trên đài. Với Tiểu Cường, Lâm Phong không chỉ là một người sư huynh, mà còn là một tấm gương sáng chói, là niềm hy vọng về một tương lai tươi đẹp hơn.
Lý Mị Nhi, cô đệ tử xinh đẹp, dáng người yểu điệu, thích mặc đồ màu mè, cũng không giấu nổi sự kinh ngạc và hứng thú. Nàng che miệng cười khúc khích, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. "Nghe nói Lâm Phong sư huynh lại làm chấn động rồi! Thật là... quá bất ngờ!" Nàng đưa mắt nhìn Lâm Phong, trong lòng dấy lên một cảm giác xao xuyến khó tả. Chàng trai phàm nhân từng bị coi thường này, giờ đây đã trở thành ngôi sao sáng nhất của Thanh Vân Tông.
Ở một góc khán đài VIP, Tuyết Dao khẽ thở phào nhẹ nhõm, một hơi thở dường như đã nín giữ từ rất lâu. Nàng sở hữu vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, nhưng lúc này, một tia hồng nhạt thoáng qua đôi má nàng, làm tan đi chút lạnh lẽo vốn có. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng của nàng, giờ đây lại ẩn chứa một tia sáng phức tạp, vừa có sự nhẹ nhõm khi chàng an toàn, vừa có sự kinh ngạc trước sức mạnh vượt trội của chàng, và cả một sự quan tâm sâu sắc hơn, không thể gọi tên. Nàng khẽ lẩm bẩm, chỉ mình nàng nghe thấy, giọng nói trong trẻo như tiếng suối chảy: "Ngươi... quả nhiên không bao giờ làm ta thất vọng." Nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng lại tự hỏi, liệu chàng có đang bước đi trên một con đường quá nguy hiểm, với những bí mật mà ngay cả nàng cũng không thể chạm tới? Con đường mà chàng đang chọn liệu có mang lại bình yên hay chỉ là khởi đầu cho những phong ba bão táp lớn hơn?
Lý Nguyên Hạo, vị trưởng lão với râu tóc điểm bạc, gương mặt hiền từ, mỉm cười tán thưởng. Ông vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt thâm thúy lóe lên một tia sáng kỳ lạ, như nhìn thấu tương lai. "Thiên tài như ngươi không nên bị mai một." Ông thầm nhủ, đã đến lúc ông phải hành động, không thể để một hạt giống tốt như Lâm Phong bị chôn vùi trong tông môn nhỏ bé này. Tiềm năng của Lâm Phong, đặc biệt là khả năng đột phá giữa trận chiến và loại linh lực đặc biệt của chàng, đã vượt xa những gì ông từng biết, có thể đó là chìa khóa để đối phó với Ma giáo Huyết Ảnh đang rục rịch, một mối đe dọa lớn mà Thanh Vân Tông đang phải đối mặt. Ông nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy hy vọng và kỳ vọng, như thể đang nhìn thấy một tương lai huy hoàng đang dần mở ra.
Trong khi đó, Dương Thiên Minh được Lưu Minh, kẻ đi theo hắn với gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt ti tiện, dìu đi. Lưu Minh run rẩy, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi xen lẫn bất mãn, nhưng hắn không dám nói một lời nào, chỉ cúi gằm mặt. Dương Thiên Minh, dù đã bị đánh bại thảm hại, vẫn cố gắng ngoảnh đầu lại, ánh mắt tràn ngập sự thù hận tột cùng, ghim chặt vào Lâm Phong. Hắn nghiến răng ken két, tiếng kẽo kẹt phát ra từ hàm răng như ma quỷ, giọng nói khàn đặc: "Lâm Phong! Ân oán hôm nay, ta nhất định sẽ không quên! Ngươi chờ đó, ta sẽ khiến ngươi phải trả giá gấp trăm lần!" Hắn biết, thất bại này không chỉ là mất mặt, mà còn là một đòn giáng mạnh vào danh dự và địa vị của hắn trong gia tộc. Hắn sẽ không để yên. Hắn đã mất tất cả, và hắn sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để kéo Lâm Phong xuống cùng.
Lâm Phong khẽ cúi đầu nhận lời chúc mừng từ Giám Sát Trưởng, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không chút kiêu ngạo. Chàng không hề để tâm đến lời hăm dọa của Dương Thiên Minh. Chàng biết, con đường tu tiên không thể thiếu chông gai, và những kẻ ghen ghét thì luôn tồn tại. Chàng khẽ liếc mắt về phía Lý Nguyên Hạo và Tuyết Dao, nơi chàng cảm nhận được những ánh mắt quan tâm đặc biệt. Một thoáng bối rối nhẹ vụt qua trong đôi mắt đen láy của chàng khi bắt gặp ánh mắt phức tạp của Tuyết Dao, nhưng rồi nhanh chóng biến mất. Chàng biết, chiến thắng này không phải là dấu chấm hết, mà là một dấu mốc quan trọng, một cánh cửa mới đang mở ra.
Giám Sát Trưởng, với gương mặt nghiêm nghị và đôi mắt sắc bén, đặt một khối ngọc bích sáng lấp lánh vào tay Lâm Phong. "Đây là Thanh Vân Lệnh, biểu tượng cho quán quân Đại Bỉ, cũng là chứng nhận cho thân phận đệ tử hạch tâm của ngươi, Lâm Phong. Kể từ nay, ngươi có thể tự do ra vào Thưởng Các, Đan Các, và được quyền sử dụng linh mạch cao cấp nhất của tông môn để tu luyện. Ngươi đã chứng minh được tài năng xuất chúng của mình, và tông môn sẽ không tiếc tài nguyên để bồi dưỡng cho ngươi." Giọng nói của ông vang vọng, dứt khoát và đầy uy quyền, nhưng cũng ẩn chứa sự tán thưởng. Lâm Phong cảm nhận sự mát lạnh từ Thanh Vân Lệnh, cùng với một luồng linh khí tinh thuần phả ra từ nó.
Sau đó, Lý Nguyên Hạo tiến đến gần Lâm Phong, tay cầm một quyển trục cổ màu vàng ngà, bọc trong một lớp gấm lụa đã ngả màu thời gian. "Lâm Phong, ngươi đã chứng minh tài năng xuất chúng. Tông môn sẽ không tiếc tài nguyên bồi dưỡng cho ngươi." Ông nói, giọng trầm ấm và đầy sức nặng. "Đây là một phần thưởng đặc biệt dành cho ngươi, không chỉ vì chiến thắng, mà còn vì tiềm năng mà ngươi đã thể hiện." Ông trao quyển trục cho Lâm Phong.
Lâm Phong đón lấy quyển trục, cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, mạnh mẽ nhưng cũng vô cùng tĩnh lặng tỏa ra từ nó. Chàng cúi đầu: "Đa tạ Trưởng lão, đa tạ tông môn đã ưu ái." Chàng biết, đây là một cơ hội vàng mà không phải ai cũng có được.
Chiến thắng này đã nâng cao vị thế của Lâm Phong lên một tầm cao mới trong Thanh Vân Tông, biến chàng từ một đệ tử bị coi thường thành một thiên tài chói sáng, thậm chí còn là quán quân Đại Bỉ. Nhưng đồng thời, nó cũng khiến chàng trở thành mục tiêu của nhiều ánh mắt dòm ngó, cả thiện ý lẫn ác ý. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn nhiều phong ba bão táp, nhiều bí mật cần được vén màn, và nhiều thử thách đang chờ đợi. Chàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh biếc, hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh lực dồi dào trong cơ thể, và thầm nhủ: *'Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!'* Chàng đã sẵn sàng bước ra khỏi Thanh Vân Tông, đối mặt với thế giới tu chân rộng lớn hơn, và khám phá bí ẩn về thân thế của chính mình. Con đường của chàng, sẽ do chàng tự mình định đoạt.
***
Sau lễ trao giải long trọng, khi mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng cả những mái ngói xanh biếc của Thanh Vân Tông, Lý Nguyên Hạo không cho Lâm Phong về động phủ ngay. Thay vào đó, ông dẫn chàng đến một gian phòng bí mật nằm sâu trong Thưởng Các. Đây là một khu vực yên tĩnh, ít người qua lại, được bao bọc bởi những hàng cây cổ thụ xanh rì quanh năm, tiếng chim hót líu lo và tiếng gió xào xạc lá cây là những âm thanh hiếm hoi phá vỡ sự tĩnh lặng.
Gian phòng không quá lớn, nhưng toát lên vẻ cổ kính và trang nghiêm. Bốn bức tường đều được bao phủ bởi những giá sách gỗ đàn hương đã ngả màu thời gian, chạm khắc tinh xảo, chất đầy những quyển sách cổ bìa da, ngọc giản và các loại công pháp, bí tịch đã bị bụi thời gian phủ mờ. Mùi giấy cũ, thảo mộc khô và hương trầm thoang thoảng dịu nhẹ quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí học thuật và bí ẩn. Giữa phòng, một bàn trà đơn giản làm từ gỗ lim đen bóng đặt cạnh hai chiếc đệm bồ đoàn, bên trên là một ấm trà sứ trắng tinh khôi và hai tách trà ngọc. Linh khí trong phòng dồi dào hơn hẳn so với bên ngoài, khiến người ta cảm thấy sảng khoái và minh mẫn lạ thường. Ánh sáng lờ mờ từ một vài viên dạ minh châu khảm trên trần nhà và ánh nắng yếu ớt lọt qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo khiến không gian càng thêm huyền ảo.
Lý Nguyên Hạo mời Lâm Phong ngồi xuống một chiếc đệm bồ đoàn, bản thân ông cũng ngồi đối diện, gương mặt hiền từ giờ đây toát lên vẻ trang trọng hơn. Ông cầm ấm trà, rót vào hai tách ngọc hai dòng trà linh khí xanh biếc, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp phòng, khiến tâm trí Lâm Phong trở nên tĩnh tại.
"Lâm Phong, ngươi đã chứng minh được tài năng của mình một cách xuất sắc," Lý Nguyên Hạo mở lời, giọng trầm ấm và đầy sự hài lòng. "Không chỉ có khả năng đột phá cảnh giới trong lúc nguy nan, mà linh lực của ngươi cũng vô cùng đặc biệt, ẩn chứa một loại khí tức mà ta chưa từng thấy." Ông đặt tách trà xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Phong, dường như muốn nhìn thấu tâm can chàng.
Lâm Phong khiêm tốn đáp: "Vãn bối chỉ là may mắn, được Trưởng lão và tông môn hậu thuẫn." Chàng biết Trưởng lão đang ám chỉ đến sự đặc biệt của Huyễn Mặc Quyển, nhưng chàng vẫn chưa muốn tiết lộ quá nhiều về bí mật này.
Lý Nguyên Hạo mỉm cười, không truy hỏi thêm. "May mắn cũng là một phần thực lực. Nhưng điều quan trọng hơn là sự kiên trì và trí tuệ của ngươi. Về phần thưởng cho quán quân Đại Bỉ, ngoài Thanh Vân Lệnh và tài nguyên tu luyện thông thường, ta muốn trao cho ngươi hai thứ đặc biệt khác." Ông đưa tay chỉ vào quyển trục mà Lâm Phong đang cầm. "Quyển công pháp này tên là 'Vạn Kiếp Thôn Thiên Quyết', là công pháp trấn tông của Thanh Vân Tông từ thời Viễn Cổ. Nó có thể bổ trợ cho Huyễn Mặc Quyển của ngươi, giúp ngươi hấp thụ linh khí hiệu quả hơn, thậm chí là thôn phệ các loại linh lực dị chủng để tăng cường sức mạnh."
Lâm Phong mở to mắt kinh ngạc. "Vạn Kiếp Thôn Thiên Quyết?" Chàng khẽ lật quyển trục. Bìa ngoài đã cũ kỹ, nhưng những nét chữ cổ đại khắc trên đó vẫn toát lên vẻ uy nghiêm. Khi chàng mở ra, một luồng ánh sáng vàng nhạt cùng với linh khí cổ xưa tràn ra, khiến cả gian phòng như bừng sáng. Nội dung bên trong được viết bằng những ký tự phức tạp, ẩn chứa đạo lý sâu xa, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ cảm nhận được sự hùng vĩ của nó. "Đây... đây là công pháp cấp Tiên phẩm sao?" Lâm Phong không khỏi thốt lên. Công pháp trấn tông của một tông môn hạng trung lại là cấp Tiên phẩm, điều này thật khó tin.
Lý Nguyên Hạo gật đầu, ánh mắt đầy vẻ tự hào nhưng cũng ẩn chứa sự tiếc nuối. "Đúng vậy. Nhưng nó đã thất truyền phần lớn, và chỉ những người có linh căn đặc biệt, hoặc thể chất phù hợp mới có thể tu luyện được. Nhiều đời tông chủ và trưởng lão đã cố gắng, nhưng đều thất bại. Ngươi, với Huyễn Mặc Quyển và linh lực đặc biệt của mình, có lẽ là người duy nhất trong tông môn có cơ hội lĩnh ngộ được nó." Ông đưa tay chỉ vào một góc nhỏ trên quyển trục. "Và đây là một công pháp phụ trợ, 'Vạn Kiếp Thôn Thiên Quyết' cũng nhắc đến một loại thể chất đặc biệt, 'Huyễn Mặc Chi Thể', có thể hấp thụ mọi loại năng lượng, biến chúng thành sức mạnh của bản thân. Ta không biết nó có liên quan đến Huyễn Mặc Quyển của ngươi hay không, nhưng ta tin chúng sẽ bổ trợ cho nhau."
Lâm Phong lắng nghe chăm chú, trái tim đập nhanh hơn. Huyễn Mặc Chi Thể? Đây là lần đầu tiên chàng nghe đến khái niệm này. Phải chăng nó có liên quan đến bí ẩn về thân thế của chàng? Chàng càng nhìn kỹ quyển trục, càng cảm thấy một sự liên kết vô hình với nó, như thể nó đang chờ đợi chàng từ ngàn vạn năm trước.
"Và thứ hai," Lý Nguyên Hạo tiếp tục, phá vỡ dòng suy nghĩ của Lâm Phong, "chính là quyền vào Cấm Địa Tu Luyện của tông môn chúng ta. Cấm Địa Tu Luyện, còn được gọi là 'Tàn Di Tích', là một di tích cổ xưa được tông môn phong ấn, ẩn chứa cơ duyên và nguy hiểm. Ngươi có quyền vào đó một tháng để tu luyện và tìm kiếm cơ duyên." Ông nhấn mạnh từ "nguy hiểm". "Nơi đó không phải là chốn bình an, linh khí hỗn loạn, có những cạm bẫy cổ xưa, và cả những sinh vật biến dị. Ngươi phải cẩn trọng."
Lâm Phong nhấp một ngụm trà linh khí, cảm thấy một luồng năng lượng thuần khiết lan tỏa khắp cơ thể. Chàng nhìn Lý Nguyên Hạo, ánh mắt đầy sự tò mò. "Đa tạ Trưởng lão. Vãn bối xin ghi nhớ. Nhưng Cấm Địa này liệu có liên quan gì đến Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước không?" Chàng nhớ đến những mảnh thông tin vụn vặt mà chàng đã tình cờ nghe được trong tông môn, về một sự kiện thảm khốc đã làm thay đổi toàn bộ thế giới tu chân.
Lý Nguyên Hạo thoáng ngạc nhiên trước câu hỏi của Lâm Phong. "Ngươi cũng biết về Đại Địa Phân Liệt ư? Đúng vậy, Cấm Địa này có lẽ là một phần tàn tích của thời kỳ đó. 5000 năm trước, một sự kiện kinh thiên động địa đã xảy ra, khiến đại địa nứt toác, linh khí suy yếu trầm trọng, và vô số bí cảnh, di tích cổ xưa bỗng nhiên xuất hiện. 'Tàn Di Tích' của chúng ta chính là một trong số đó. Nhiều người tin rằng nó là một phần của một tông môn cổ đại, hoặc một bí cảnh thiên nhiên hình thành sau sự kiện đó. Nhưng cho đến nay, chúng ta vẫn chưa thể khám phá toàn bộ bí mật của nó. Ngươi có thể là người có cơ hội làm điều đó."
Ông đứng dậy, đi đến một giá sách cổ, rút ra một tấm bản đồ da dê đã ố vàng. "Đây là bản đồ sơ lược về Cấm Địa. Ngươi hãy nghiên cứu kỹ. Trong đó có những khu vực cấm tuyệt đối, những khu vực nguy hiểm, và những nơi có thể ẩn chứa linh dược, bảo vật hoặc công pháp cổ. Hãy nhớ, an toàn của ngươi là trên hết."
Lâm Phong cầm lấy bản đồ, đôi mắt đen láy lướt qua những ký hiệu cổ xưa. Chàng cảm nhận một sự hào hứng trỗi dậy trong lòng. Cấm Địa, Vạn Kiếp Thôn Thiên Quyết, và những bí ẩn về Đại Địa Phân Liệt... Tất cả đều đang chờ đợi chàng khám phá. Đây không chỉ là phần thưởng, mà còn là một cánh cửa mở ra một thế giới mới, rộng lớn và nguy hiểm hơn. Chàng biết, chuyến đi đến Cấm Địa sẽ không hề dễ dàng, nhưng nó chắc chắn sẽ mang lại những cơ duyên lớn, giúp chàng tiến xa hơn trên con đường tu tiên. Và có lẽ, chàng sẽ tìm thấy một phần câu trả lời cho bí ẩn về thân thế của mình.
***
Khi Lâm Phong rời Thưởng Các, ánh tà dương đã buông xuống, nhuộm hồng cả con đường đá nhỏ uốn lượn qua những hàng cây xanh mướt dẫn về động phủ. Tiếng chim hót líu lo đã dần nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió xào xạc trên những tán lá thông reo, và tiếng suối chảy róc rách từ một con khe nhỏ bên vách núi. Không khí trở nên mát mẻ, trong lành hơn, mang theo mùi thông reo đặc trưng của núi rừng và hương hoa dại thoang thoảng.
Lâm Phong bước đi chậm rãi, tay cầm Thanh Vân Lệnh và bản đồ Cấm Địa, trong lòng suy nghĩ miên man về những phần thưởng vừa nhận được. 'Vạn Kiếp Thôn Thiên Quyết' và 'Cấm Địa Tu Luyện'... Chúng không chỉ là phần thưởng, mà còn là những mảnh ghép quan trọng trên con đường tu tiên đầy bí ẩn của chàng. Chàng lướt qua lại những ký tự cổ xưa trên bản đồ, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết, từng khu vực được đánh dấu. Sự tò mò về Cấm Địa, về 'Tàn Di Tích' và mối liên hệ của nó với Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước không ngừng thôi thúc chàng.
Đột nhiên, chàng đi ngang qua một góc khuất gần Tàng Kinh Các, nơi có một cây cổ thụ với tán lá rộng lớn, thân cây phủ đầy rêu phong và những sợi dây leo chằng chịt. Dưới gốc cây, một nho sinh đang ngồi bệt trên mặt đất, say sưa đọc một quyển sách cổ cũ kỹ. Người này mặc áo nho sinh màu xanh nhạt đã sờn cũ, đeo một cặp kính gọng tròn trông có vẻ lỗi thời, và mái tóc búi cao gọn gàng. Gương mặt của y có vẻ thư sinh, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tinh anh và uyên bác. Mùi mực và giấy cũ phảng phất từ quyển sách trên tay y. Y hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của mình, dường như không hề hay biết đến sự hiện diện của Lâm Phong.
Lâm Phong dừng bước, tò mò quan sát. Chàng thường thấy những người ham học ở Tàng Kinh Các, nhưng ít ai lại say mê đến mức quên cả trời đất như vậy. Hơn nữa, quyển sách y đang đọc trông có vẻ rất cổ xưa, khác hẳn với những thư tịch thông thường.
Như cảm nhận được ánh mắt của Lâm Phong, vị nho sinh kia ngẩng đầu lên. Ánh mắt y hơi giật mình khi bắt gặp Lâm Phong, có chút rụt rè và bối rối, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Y khẽ đẩy gọng kính lên, mỉm cười nhẹ. "Vị huynh đài này, có điều gì cần ta giúp đỡ chăng?" Giọng y nhỏ nhẹ, có chút run rẩy nhưng vẫn rất lịch sự.
Lâm Phong cười đáp lễ, ánh mắt quét qua quyển sách trên tay y. "Tại hạ Lâm Phong, vừa vinh dự được Trưởng lão Lý Nguyên Hạo ban cho một quyền đi vào Cấm Địa Tu Luyện. Nghe nói Cấm Địa có liên quan đến Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước, nhưng thông tin lại quá ít ỏi. Vị huynh đài đây có vẻ là một người uyên bác, đọc nhiều sách cổ, không biết có thể chỉ giáo cho tại hạ đôi điều được không?" Chàng cố ý nhắc đến Cấm Địa và Đại Địa Phân Liệt, hy vọng khơi gợi sự tò mò và kiến thức của đối phương.
Vị nho sinh kia nghe Lâm Phong nhắc đến Cấm Địa và Đại Địa Phân Liệt, đôi mắt bỗng sáng lên. Sự rụt rè ban đầu biến mất, thay vào đó là vẻ phấn khích và nhiệt tình. "À, Lâm Phong huynh đài! Quán quân Đại Bỉ, nghe danh đã lâu! Ta là Du Học Sĩ, chỉ là một kẻ ham đọc sách cũ mà thôi, không dám xưng uyên bác." Y vội vàng đứng dậy, phủi bụi trên áo. "Đại Địa Phân Liệt 5000 năm trước, đó là một sự kiện vĩ đại và bi tráng, đã thay đổi toàn bộ cục diện của thế giới tu chân! Theo như cổ tịch ghi lại, sự kiện đó không phải là thiên tai đơn thuần, mà có thể liên quan đến một cuộc chiến tranh kinh thiên động địa giữa các thế lực Thượng Giới, hoặc sự sụp đổ của một nền văn minh cổ đại nào đó. Nó khiến linh khí suy yếu, nhưng cũng mở ra vô số bí cảnh, di tích cổ xưa. Cấm Địa của Thanh Vân Tông ta cũng có thể là một trong số đó, ẩn chứa bí mật của thời kỳ Viễn Cổ!"
Du Học Sĩ nói một tràng, gương mặt y đỏ bừng vì phấn khích, tay không ngừng múa may minh họa cho lời nói của mình. Y dường như đã quên mất sự nhút nhát ban đầu, hoàn toàn đắm chìm vào những gì mình đang nói. "Những di tích đó thường liên quan đến một thế lực đã bị lãng quên, hoặc thậm chí là dấu vết của Ma giáo Huyết Ảnh thuở sơ khai, trước khi chúng trở thành mối họa như bây giờ. Có lời đồn rằng, trong những tàn tích đó, có thể tìm thấy những công pháp đã thất truyền, những linh dược đã tuyệt chủng, hoặc thậm chí là những pháp bảo có thể thay đổi cục diện thế giới!"
Lâm Phong lắng nghe chăm chú, đầu óc nhanh chóng tổng hợp những thông tin mà Du Học Sĩ vừa cung cấp. Những gì y nói hoàn toàn khớp với suy đoán của chàng và những gì Lý Nguyên Hạo đã hé lộ. "Ma giáo Huyết Ảnh thuở sơ khai?" Lâm Phong lặp lại, ánh mắt sắc bén. "Huynh đài có thể nói rõ hơn không? Ma giáo Huyết Ảnh không phải là một thế lực tà đạo mới nổi trong ngàn năm gần đây sao?"
Du Học Sĩ gật đầu lia lịa, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. "Không hẳn! Theo một số ghi chép cổ mà ta tìm thấy, Ma giáo Huyết Ảnh không phải mới xuất hiện gần đây. Tên gọi và hình thức của chúng có thể thay đổi qua các thời kỳ, nhưng bản chất tà ác và mục đích thôn phệ linh khí, hủy diệt sinh linh thì luôn như vậy. Có thể nói, Ma giáo Huyết Ảnh mà chúng ta biết hôm nay chỉ là một nhánh, hoặc một sự tái sinh của một thế lực tà đạo cổ xưa hơn nhiều, một thế lực đã từng gây ra kiếp nạn cho cả Cửu Giới vào thời kỳ Viễn Cổ. Những di tích cổ xưa như Cấm Địa của tông môn chúng ta, đôi khi lại là nơi phong ấn những tàn dư của thế lực đó, hoặc là nơi lưu giữ những bí mật có thể giúp chúng tái sinh!"
Lâm Phong nheo mắt. Ma giáo Huyết Ảnh, Đại Địa Phân Liệt, thế lực bị lãng quên... Tất cả dường như đang dần kết nối với nhau, tạo thành một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều so với những gì chàng từng biết. Cấm Địa Tu Luyện không chỉ là một cơ hội, mà còn có thể là một điểm nút quan trọng để vén màn những bí mật này.
"Đa tạ Du Học Sĩ huynh đài đã chỉ giáo," Lâm Phong chân thành nói, trong lòng cảm thấy vô cùng may mắn khi gặp được người này. "Những thông tin này vô cùng quý giá."
Du Học Sĩ xua tay, vẻ mặt lại trở nên có chút nhút nhát. "Không dám, không dám. Chỉ là những gì ta đọc được từ sách vở mà thôi. Nếu Lâm Phong huynh đài muốn tìm hiểu thêm, ta có thể giới thiệu cho huynh một vài quyển cổ tịch khác, có lẽ sẽ giúp ích cho huynh trong chuyến đi Cấm Địa."
Lâm Phong gật đầu, nở một nụ cười rạng rỡ. "Vậy thì tốt quá. Hẹn huynh đài một dịp khác, ta sẽ đến Tàng Kinh Các để thỉnh giáo thêm."
Tạm biệt Du Học Sĩ, Lâm Phong tiếp tục bước đi trên con đường đá, nhưng bước chân chàng đã trở nên kiên định hơn. Trong lòng chàng không còn sự băn khoăn mà thay vào đó là sự mong chờ và quyết tâm. Cấm Địa Tu Luyện, 'Vạn Kiếp Thôn Thiên Quyết', và những bí ẩn về thế lực cổ xưa, Ma giáo Huyết Ảnh... Tất cả đang chờ đợi chàng. Chàng biết rằng chuyến đi này sẽ là một cuộc phiêu lưu đầy hiểm nguy, nhưng cũng hứa hẹn vô vàn cơ duyên. Chàng đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi mình.
Màn đêm buông xuống, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẳm, tựa như vô số con mắt đang dõi theo bước chân của Lâm Phong. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí tinh thuần của Thanh Vân Tông, và một tia sáng kiên định lóe lên trong đôi mắt chàng. Con đường của chàng, sẽ do chàng tự mình định đoạt, dù là nghịch thiên cải mệnh hay đối mặt với phong ba bão táp, chàng cũng sẽ không lùi bước.